Duy Ngã Độc Tôn - Chương 241 - 242
CHƯƠNG 241:
TƯỞNG NIỆM
Bỗng nhiên một hạ
nhân đi ra, trông thấy một người đàn ông phong tư anh tuấn tiêu sái, đầu đội
chiếc mũ màu vàng, mặc trang phục màu lam, đôi mắt trong suốt như nước, một
thân khí độ cao quý bất phàm. Người nữ thì có khuôn mặt quốc săc thiên hương
khuynh thành khuynh quốc, trên người mặc một chiếc váy dài màu trắng, mái tóc
như thác nước bay trên vai, lộ ra một chiếc cổ sáng bóng như ngọc, trông giống
như tiên nữ, lập tức ngây ngô tại chỗ, nhẹ giọng hỏi:
- Xin hỏi nhị vị
tiểu thư công tử muốn tìm ai vậy?
- Bộ Vân Yên có ở
đây không?
Tần Lập mỉm cười
hỏi.
- Xin hỏi ngài là...
?
Người đầy tớ kia
nhớ tới một cái truyền thuyết, hỏi thật cẩn thận
- Ta là Tần lập.
- Công... Công tước đại nhân!
Người đầy tớ lắp bắp than thở một câu, nhanh chân chạy vào trong, vừa hưng
phấn vừa la lớn:
- Công tước đại nhân đã trở lại! Công tước đại nhân đã trở lại!
Tần lập và Thượng Quan Thi Vũ đối mặt nhìn nhau. Thượng Quan Thi Vũ không
kìm nổi trêu đùa:
- Xem ra, nữ chủ nhân nơi này có lẽ mỗi ngày cũng nghĩ tới chàng nha. Chàng
xem, ngay cả những hạ nhân đó, nghe thấy chàng trở về, cũng cao hứng thành cái
dạng này!
Tần Lập tiện tay cho người đánh xe kia một trăm hoàng kim, trong sự cảm tạ
ngàn vạn của đối phương, cười kéo tay Thượng Quan Thi Vũ:
- Nàng mới là nữ chủ nhân duy nhất ở nơi này!
Hai gò má Thượng Quan Thi Vũ đỏ như ráng chiều, đôi mắt kiều mỵ liếc nhìn
Tần Lập, nhẹ giọng nói:
- Chỉ biết nói lời ngon ngọt, nếu ta không giúp chàng, xem chàng như thế
nào an trí họ.
Tần Lập nhìn Thượng Quan Thi Vũ cũng không nói gì, thầm nghĩ:
- Đây là thời đại nào chứ, nam quyền cao nhất?
Người vợ giúp đỡ trượng phu tìm đàn bà nghe ra thực sự có chút khó tin. Tuy
nhiên đây kỳ thật cũng hoàn toàn chứng minh, Thượng Quan Thi Vũ cũng cực kỳ yêu
Tần Lập, nếu không thì như thế nào có thể nói ra lời này chứ?
Lúc này từ trong phủ đệ, hai bóng người giống như tia chớp bắn ra, thấy Tần
Lập và một người con gái tuyệt sắc, hai người con gái kia vội đứng ở trước mặt
Tần Lập, chính là Bộ Vân Yên đã lâu không gặp cùng với công chúa hoàng thất
Thanh Long quốc Triệu Thiên Thiên!
- Tần Lập!
- Tần Lập ca ca!
Trong mắt hai người nhanh chóng dâng lên một tầng hơi nước, âm thanh kia
cũng tràn ngập run rẩy, nếu không có Thượng Quan Thi Vũ ở nơi này, chỉ sợ đã
sớm nhào vào trong lòng Tần Lập, lên tiếng khóc lớn.
Chuyến đi này của Tần Lập, chính là hơn ba năm!
Đối với cường giả đột phá Thiên cấp mà nói, ba năm chẳng qua cũng chỉ là
trong chớp mắt mà thôi, thậm chí một lần bế quan chiều sâu, cũng không chỉ
trong thời gian
Nhưng đối với người thường trên thế gian mà nói, ba năm, liền có ý nghĩ hơn
một ngàn ngày đêm!
Mỗi một ngày, đều dài lâu đặc biệt thời gian tưởng niệm tràn trề!
- Ta đã trở về!
Đây là câu đầu tiên Tần Lập nói với các nàng, đồng dạng trong lòng Tần lập
cũng có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, thầm nghĩ trong lòng:
- Lần này trở về, ta sẽ dẫn các người đi!
- Ta sẽ tận hết khả năng mà ta có, đi trợ giúp các ngươi, vượt qua một tòa
núi cao khó thể vượt qua. Nhưng đến tột cùng có thể đi đến mức nào, còn phải
xem sự cố gắng của các ngươi rồi!
- Đây là Thượng Quan tiểu thư sao?
Bộ Vận Yên chung quy là người lăn lộn ở thế tục giới đã rất nhiều năm, nên
rất nhanh khôi phục cảm xúc kích động của mình, lau khóe mắt nói:
- Khiến cô chê
cười! Thượng Quan tiểu thư rốt cục khôi phục rồi sao? Thật sự là cao hứng cho
cô!
- Tỷ chính là Bộ
Vân Yên tỷ tỷ sao?
Thượng Quan Thi Vũ
thản nhiên cười, đi tới với vẻ vô cùng phóng khoáng, kéo Bộ Vân Yên nói:
- Ta thường xuyên
nghe Tần Lập nói về các người. Lần này trở về, cũng là vì các người!
Bộ Vân Yên cũng lộ
ra vẻ tươi cười, kéo tay Thượng Quan Thi Vũ khen:
- Không hổ là người
con gái có thể khiến cho đệ đệ ta khăng khăng không thay đổi. Thi Vũ muội muội
quả nhiên quốc sắc thiên hương!
Thượng Quan Thi Vũ
tự nhiên là nghe ra ý tứ cố ý cường điệu của Bộ Vân Yên, mỉm cười, nhẹ giọng
nói:
- Tỷ tỷ không nên
khách khí rồi, tất cả mọi người đều là người một nhà.
Nói xong, nàng nhìn
sang Triệu Thiên Thiên cũng đã trưởng thành ra bộ dáng đại cô nương đứng ở bên
cạnh, cười nói:
- Cô hẳn chính là
công chúa Thiên Thiên rồi?
Mấy năm nay Triệu
Thiên Thiên thủy chung không trở lại nơi khiến nàng thương tâm, vẫn đi theo Bộ
Vân Yên kinh doanh các loại hàng hóa. Tuy rằng rất ít khi xuất đầu lộ diện
nhưng hầu như mọi người đều biết hoàng thất công chúa ở Tần phủ thành Hoàng Sa,
danh tiếng cũng rất vang dội.
Nghe vậy Triệu
Thiên Thiên khẽ cười một tiếng, nói:
- Thiên Thiên bái
kiến Thi Vũ tỷ tỷ, về phần công chúa mấy năm trước ta đã không làm rồi.
Đoàn người hàn
huyên, đi vào bên trong, Tần Lập thuận miệng hỏi:
- A Hổ và Lãnh Dao
đâu? Có tin tức Tây Qua hay không?
Bộ Vân Yên liếc mắt
chăm chú nhìn Tần Lập một cái, nhẹ thở ra một tiếng, nói:
- A Hổ đại ca luôn
luôn bận bịu mua các loại dược liệu, Lãnh Dao vẫn ở trong phòng luyện đan ở hậu
viện. Hiện tại nàng một ngày, ngoại trừ luyện đan, thì chính là tu luyện, thực
lực tăng mạnh nha! Về phần Tây Qua, đã nhiều năm không có tin tức của hắn, cũng
không biết tiểu tử này, rốt cục chạy đi đến đâu. Mấy năm nay, hàng năm
ta ều cho người đưa một chút tiền cho cha me của hắn.
Tần Lập khẽ thở dài
một tiếng:
- Cô làm đúng lắm.
Tiểu tử này rất thông minh, hẳn là không xảy ra chuyện sai lầm gì. Có lẽ nó đi
rất xa, Thiên Nguyên Đại Lục lớn như vậy, luôn có chỗ cho hắn dung thân, tin
rằng sau này sẽ gặp lại.
Có chút ra ngoài dự
đoán của Tần Lập chính là, cô gái nhỏ Thượng Quan Thi Vũ vô cùng nhanh chóng
liền cùng với Bộ Vân Yên và Triệu Thiên Thiên trở thành một phe, con ngươi xinh
đẹp liếc mắt nhìn Tần lập một cái, thản nhiên nói:
- Con gái người ta
nói chuyện chàng ở dây làm gì? Nên làm gì thì hãy đi đi.
- Cái gì nên làm?
Tự nhiên là đi xem Lãnh Dao!" Thượng Quan Thi Vũ là người duy nhất trên
đời này, ngoại trừ Tần Lập, biết được Lãnh Dao quan trọng như thế nào. Đương
nhiên, không chỉ là thuật luyện đan của Lãnh Dao, hơn nữa là vì nàng liên quan
với Tần Lập, có điểm thứ hai này, kỳ thật như vậy đủ rồi.
Tần Lập đứng lên,
cười cười, đi ra bên ngoài. Trong Tần phủ to như vậy, cây cối râm mát, đình đài
thủy tạ, hòn non bộ lầu các, mùi hoa chim hót, giống như là đặt mình trong núi
kỳ ảo, làm cho người ta cảm giác trong lòng vô cùng yên tĩnh.
Hơn nữa, hạ nhân
của phủ đệ, số lượng rất ít. Tần Lập theo mùi vị đan dược bay ra, một đường đi
đến, cũng không thể thấy một hạ nhân.
Lãnh Dao lặng lẽ
trong phòng, một mái tóc mềm mại, lẳng lặng rủ xuống trên vai, trên người mặc
một bộ quần áo trắng, hiện ra thân thể lả lướt quyến rũ, khoanh chân ngồi trên
bồ đoàn.
Lô hỏa cũng cùng im
lặng, than củi đặc biệt trong đan lô, phát ra ánh lửa màu lam. Cả phòng đều vô
cùng khô nóng, nhưng Lãnh Dao lại không có bất cứ cảm giác gì.
Bởi vì bản bí tịch
đan phương của Tần Lập, Lãnh Dao lại luyện chế ra mấy loại đan dược có thể
nhanh chóng tăng cường thực lực. Chính nàng rốt cục vào một năm trước, thực lực
thành công đột phá Địa cấp, đạt tới Thiên cấp!
Mà hiện tại, thực
lực của Lãnh Dao, ít nhất cũng đạt tới cảnh giới Thiên cấp bậc bảy!
Dựa theo dự đoán
của nàng, phỏng chừng chỉ cần ba năm, nàng liền có thể đột phá Thiên cấp, đạt
tới cảnh giới Phá Thiên! Đến lúc đó, mới xem như một võ giả, chân chính đạp
nhập đại môn của võ đạo!
Nàng cũng tưởng
niệm, vốn tưởng rằng loại tưởng niệm này, sẽ theo thời gian trôi qua mà dần dần
phai nhạt. Nhưng lại không nghĩ rằng, tưởng niệm giống như rượu, thời gian càng
dài, càng thấm.
Đến sau đó, hầu như
không có ngày nào lại không nhớ người kia. Bóng dáng kia thậm chí đã trở thành
động lực duy nhất khiến Lãnh Dao liều mạng tu luyện!
Đúng vậy, cừu hận
đã không còn là động lực mạnh nhất để nàng phấn đấu, bây giờ là yêu.
Sau khi Lãnh Dao
vận hành khí tức một đại chu thiên, chậm rãi mở hai mắt ra. Thực lực đạt tới
Thiến cấp, khuôn mặt lại xinh đẹp động lòng người, làn da sáng bóng như ngọc,
mềm mại, khuôn mặt tuy rằng nhìn qua có chút lạnh giá nhưng vẻ đẹp lại khiến
người ta hít thở không thông!
Vừa rồi nàng dường
như nghe bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, tuy nhiên sau khi nàng mở mắt
ra, lại không cảm giác được cái gì, khóe miệng lộ ra một chút cười khổ thản
nhiên, thầm nghĩ lại là ảo giác.
Chỉ là trong lòng
có một loại cảm giác kỳ quái, cụ thể nơi nào không đúng cũng nói không nên lời.
Dù sao, Lãnh Dao cảm giác hôm nay cũng có chút khác với ngày thường.
Bỗng nhiên nàng
quay đầu lại, nhìn ra cửa, đôi tay không kìm nổi hơi có chút run, âm thanh có
chút run rẩy:
- Là... là ngươi
sao?
Cánh cửa không một
tiếng động mở ra, bóng dáng cao lớn anh tuấn đứng đó, vẻ mặt cười ôn hòa, nhìn
Lãnh Dao:
- Ta đã trở về.
Chiếc miệng hồng
nhuận của Lãnh Dao hơi hơi mở ra, khuôn mặt hiện lên thần sắc khó tin, sau đó
lấy một loại tốc độ cực nhanh, xoay người sang chỗ khác, nhẹ giọng lẩm bẩm:
- Ảo giác? Nhất
định là ảo giác.
Từng giọt nước mắt
từ trong mắt Lãnh Dao tí tách rơi xuống phía dưới.
Tần Lập đi đến phía
sau Lãnh Dao, hơi hơi do dự một chút, nhưng vẫn ôm lấy nàng từ phía sau, cảm
giác được thân thể Lãnh Dao cứng đờ rồi lập tức buông lỏng, mềm nhũn ở trong
lòng hắn.
- Thật sự là ngươi?
- Thật không thể
thật hơn!
- Ô ô!
- Xin lỗi, ta về muộn...
Lãnh Dao xoay người, thân hình mềm mại dính sát vào Tần Lập, hai tay ôm lấy
eo Tần Lập, nước mắt rất nhanh thấm ướt quần áo Tần Lập. Không oán giận, không
nói hết tâm tư, cứ như vậy, yên lặng trong lòng Tần Lập, chảy lệ tận tình.
Năm người, bốn nữ
một nam, chỉ sợ đây cũng là những cô gái liên quan đến Tần Lập, tụ hợp lại với
nhau một lần.
Ai cũng không có
lòng dùng cơm, nghe giọng nói thanh lãnh của Thượng Quan Thi Vũ kể lại tất cả
những chuyện phát sinh mấy năm bọn họ ở trên Huyền Đảo. Đám người Bộ Vân Yên và
Lãnh Dao nghe được lúc thì kinh hô lúc thì vui mừng.
Sau khi biết được
Tần Lập và Thượng Quan Thi Vũ không ngờ đều đã đạt được cảnh giới Hợp Thiên, ba
người con gái Lãnh Dao, Bộ Vân Yên cùng với Triệu Thiên Thiên rốt cục bị kinh
động tới giống như hóa thạch!
Thật lâu sau, Bộ
Vân Yên mới cười khổ nói:
- Vốn còn tưởng
rằng mấy năm nay chúng ta đều đạt tới thực lực Thiên cấp, là một chuyện đáng
khoe ra, lại không nghĩ rằng các người... Ôi!
Thượng Quan Thi Vũ
thản nhiên cười, nói:
- Cùng chúng ta đi
Huyền Đảo đi! Ở đó sẽ tăng tiến nhanh hơn!
Nói xong nhìn về
phía Tần lập:
- Chàng thấy sao?
Ba cô gái khác cũng
lộ ra ý động, Bộ Vân Yên có chút do dự nói:
- Nếu chúng ta đều
đi, tài phú tích lũy mấy năm nay, chẳng phải là có chút đáng tiếc sao?
Tần Lập không kìm
nổi cười nói:
- Trên Huyền Đảo,
cũng có cơ hội cho cô đại triển thân thủ. Hơn nữa những ứ tài phú này, hiện tại
trong mắt chúng ta, chẳng qua là mây bay thôi.
CHƯƠNG 242:
CHỘT DẠ SAO?
Ánh mắt Bộ Vân Yên
hơi ảm đạm, lập tức phản ứng lại muốn nói thì đã thấy Thượng Quan Thi Vũ oán
trách, trợn mắt liếc Tần Lập một cái, cười nói:
- Bộ tỷ tỷ đừng
nghe hắn nói hươu nói vượn. Với thiên phú buôn bán của tỷ cho dù tới Huyền Đảo
cũng là nhất lưu! Các gia tộc trên Huyền Đảo phần lớn đều chuyên tu võ đạo, lấy
năng lực của tỷ thì chỉ cần vài năm, nhất định sẽ đưa Tần gia lên thành thế gia
tài phú nhất lưu!
Bộ Vân Yên cười ảm
đạm, có chút thương cảm nói:
- Ta nào có tư cách
quản lý tài phú của Tần gia chứ. Ta cảm thấy, ta ở lại đây còn tốt hơn!
Thượng Quan Thi Vũ
có chút trách cứ liếc nhìn Tần Lập, ý bảo Tần Lập nhanh giải thích.
Tần Lập cười khổ
nói:
- Được rồi, Bộ tỷ,
cứ xem như ta nói bậy đi. Thực ra là vì Tần gia vừa mới tiếp nhận năm quốc gia
thế tục giới, nếu thực sự tỷ thích, thì năm quốc gia kia đều giao cho tỷ!
- A!
Bộ Vân Yên, Lãnh
Dao và Triệu Thiên Thiên đều không thể tin được kinh hô một tiếng, trợn mắt há
mồm nhìn Tần Lập.
Bộ Vân Yên cũng đã
quên mất cơn tức giận, kinh hô:
- Việc này, sao có
thể? Không phải là thực
chứ?
Tần Lập cười nói:
- Tất nhiên là thật. Thực ra Thiên Thiên hẳn là biết, dù là hoàng thất
Thanh Long quốc cũng có một thế lực khống chế sau lưng. Cách mười năm lại phải
nộp lên một lượng tài vật nhất định.
Bộ Vân Yên nghi ngờ nhìn Triệu Thiên Thiên. Triệu Thiên Thiên nghiêng đầu
suy nghĩ một lúc rồi mới nói:
- Dường như đúng
vậy. Ta còn nhớ rõ mới trước đây có lần từng nghe phụ hoàng nói qua, phải chuẩn
bị rất nhiều tiền tài, còn có các loại dược liệu, nói là phải mang tới cho các
lão tổ tông. Tuy nhiên, khi đó ta còn rất nhỏ nên không rõ, nhưng sau lưng
hoàng thất có thế lực duy trì là chuyện có tồn tại.
- Việc này cũng
thật khó tin!
Bộ Vân Yên kinh
ngạc, nói với Lãnh Dao:
- D Dao, trước đây
chẳng phải sống trong gia tộc thần bí sao? Không nghe nói đến chuyện này sao?
Lãnh Dao hơi lắc
đầu, thản nhiên nói:
- Gia tộc ta bản
thân không tính là lớn, hơn nữa thời điểm gặp chuyện không may ta lại không
được rõ lắm chuyện này. Tuy nhiên, nghĩ đến cũng không kỳ quái. Trên Thiên
Nguyên đại lục có rất nhiều nơi thần bí, hơn nữa, địa phương như Huyền Đảo cũng
cực kỳ nổi danh. Rất nhiều gia tộc môn phái khống chế một ít vương triều thế
tục cũng là bình thường.
Lúc này, Bộ Vân Yên
mới có phần tin tưởng, nhưng vẫn có cảm giác khó chấp nhận. Nàng chăm chú nhìn
Tần Lập, nói:
- Cho dù là thế,
chẳng lẽ lời ngươi nói nhất định là được sao?
- Đương nhiên, hắn
nha, hiện giờ là bảo bối của ta Tần gia đó!
Thượng Quan Thi Vũ
nói tới Tần Lập liền kiêu ngạo.
Hơn nữa, vì biểu
hiện rộng lượng của Thượng Quan Thi Vũ, khiến Bộ Vân Yên, Lãnh Dao và Triệu
Thiên Thiên cũng rất cảm kích, cũng không thể không sinh ra cảm giác tự ti, cảm
thấy khoảng cách của họ với Tần Lập càng ngày càng lớn, cho dù họ có liều mạng
cũng khó thể đuổi theo.
Đây không phải là
vấn đề về cảm giác thất bại, mà càng nhiều hơn là sự sợ hãi sâu trong nội tâm.
Bản thân mình, thực
sự xứng đôi với hắn sao?
Tuy nhiên, tam nữ
cũng không phải loại người dễ dàng nhận thua. Sâu trong nội tâm, sự hoảng sợ đó
cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt mà thôi, rất nhanh đã điều chỉnh lại được.
Bộ Vân Yên nhẹ
giọng nói:
- Nếu rời nơi này
đi, vậy sản nghiệp này cũng cần giao cho một người có thể tin tưởng được quản
lý. Dù sao thì đây cũng là nhiều năm tâm huyết của ta và Thiên Thiên.
Tần Lập gật gật
đầu, không nói tiếp lời gì khiến Bộ Vân Yên thương tâm. Mặc kệ là thế nào, kỳ
thực thì Bộ Vân Yên cũng là một kỳ tài buôn bán, người như vậy để nàng tới môi
trường gì cũng sẽ rất nhanh giống như cá gặp nước!
- Vậy giao cho đại
ca A Hổ được không? Tần Lập, ngươi thấy sao?
Bộ Vân Yên nói
xong, đôi mắt quyến rũ dừng trước mặt Tần Lập.
- A Hổ đại ca?
Chẳng lẽ hắn không đi cùng chúng ta sao?
Tần Lập này hắn trở
về thực sự là có tâm tư chuẩn bị đưa những người này tới Huyền Đảo. Về phần uy
hiếp của Thôi gia, Tần Lập cũng không quá để ý. Trên Huyền Đảo nhiều nơi núi
sông hoang dã, chưa hẳn đã cần phải định cư ở thành Phong Sa.
Lấy tài lực trước
mắt của Tần gia, tùy tiện ở đâu cũng có thể nhanh chóng mở ra một nơi sinh
sống!
Tần Lập bỗng nhiên
nhớ tới A Hổ đã từng nói:
- Đời này không có
tâm nguyện quá lớn. Mong ước, cũng chỉ có bốn chữ mà thôi. Đại phú đại quý!
Tần Lập nghĩ vậy,
khóe miệng bỗng nhếch lên thành một nụ cười. Hắn nhớ tới gương mặt tươi cười
hàm hậu của A Hổ, còn có lần đầu tiên gặp mặt của hai người, hắn đã nhắc nhở
mình: Ây. Tiểu tử kia, lão già kia là kẻ lừa đảo.
Cũng không biết Y
lão có đột phá đến cảnh giới Phá Thiên không. Nói gì thì cũng nên đi đế đô xem
một chút, có lẽ có thể trợ giúp lão một ít!
Nghĩ đến những
chuyện trong quá khứ, tuy rằng chỉ mới vài năm qua đi, nhưng thật sự lại có cảm
giác như vừa bừng tỉnh dậy sau cả một thế hệ.
Bộ Vân Yên gật đầu:
- A Hổ đại ca cũng
không có đây, mà sống trong khu người giàu, mua một khu nhà tương đối lớn, đưa
phụ mẫu hắn tới. Huynh ấy đã cưới một thê tử, hiện giờ thê tử hắn đã có bầu.
Khà khà, đệ nói hắn có thể bỏ qua tất cả để đi với chúng ta không?
- Này, này thì...
Tần Lập thầm nghĩ,
ta thèm vào, tốc độ cũng quá nhanh đi.
Lãnh Dao ngẩng đầu,
tiếng nói trong trẻo mà lạnh lùng:
- Ngươi đi một mạch
vài năm, ai mà biết chừng nào thì ngươi mới về. Ngơi không về người ta không
thể cưới vợ sinh con hay sao?
- Được rồi, oán
niệm tích tụ cuối cùng cũng được phóng ra rồi đây", Tần Lập thầm cười khổ,
nói:
- Xem ra còn phải
đưa đến cho A Hổ đại ca một phần hậu lễ nữa!
Buổi chiều cùng
ngày, Tần Lập mang theo Thượng Quan Thi Vũ, hai người dắt tay nhau bước đi chậm
rãi trên con đường trong thành Hoàng Sa, cảm giác thoải mái trước nay chưa từng
có. Trên Huyền Đảo suốt ngày tu luyện, hơn nữa nơi đó cường giả như mây trên
trời, cho dù hai người đều có thủ đoạn, nhưng lại nói, còn chưa đạt tới cảnh
giới có thể làm theo ý mình.
M thế tục giới này,
đưa mắt nhìn đầy đường đều là người thường. Cái gọi là nhân sinh trăm mối, từ
đây là có thể nhìn thấy.
- Tần Lập, huynh
nói nói lời của lão tổ Hải Dương nói có phải thật không? Thế giới của chúng ta
thật sự tồn tại nhiều điều thần bí không biết như vậy sao?
Hai người nhẹ nhàng
bước, không để ý tới ánh mắt kinh diễm của người qua đường, chậm rãi đi tới.
- Huynh thấy hẳn là
thật.
Đối mặt với Thi Vũ,
Tần Lập chưa bao giờ nói cho có lệ, cười nói:
- Muội nghĩ xem,
chốn thần bí kia muội không thấy thần kỳ sao? Có phải có cảm giác chỗ thần bí
chính là một căn phòng bí ẩn trên Thiên Nguyên đại lục không? Sau khi đi vào
thì không khác một cái động tiên.
- Nghe huynh nói
thật sự là có cảm giác như vậy. Trước kia cũng từng nghĩ, nhưng cho tới giờ vẫn
chưa từng nghe nói như vậy. Nghĩ tới thế giới này thật giống như muội đứng giữa
một quyển sách vậy, đi cả đời cũng không đến cuối đại lục.
Thượng Quan Thi Vũ
nhớ tới quá khứ, bỗng nhiên nhẹ giọng nói:
- Tần Lập, muội rất
nhớ mẫu thân và phụ thân. Muội không biết cuộc đời này muội còn có thể gặp lại
họ hay không.
Tần Lập cảm giác
được bàn tay Thượng Quan Thi Vũ đang nắm tay mình, nhẹ nắm lại, khẽ thở dài một
tiếng nhưng không đành lòng đả kích nàng, nói:
- Muội xem, vừa rồi
chúng ta đều nói, Thiên Nguyên Đại lục rất thần kỳ, không chừng bá phụ bá mẫu
lại đi lầm vào một nơi thần bí nào đó, còn chưa tìm được đường về đó thôi.
Huynh tin rằng, một ngày nào đó, muội sẽ nhìn thấy họ!
Thượng Quan Thi Vũ
gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Phu quân, chàng
thật tốt, đời này gặp được chàng là may mắn lớn nhất đời Thi Vũ!
Tần Lập nghiêng
đầu, ngắm gương mặt trong suốt như ngọc của Thượng Quan Thi Vũ, nhẹ giọng:
- Đây cũng là điều
huynh muốn nói với muội! Thi Vũ, gả cho huynh nhé!
Sắc mặt Thượng Quan
Thi Vũ lập tức đỏ bừng, hồng đến tận mang tai. Sắc mặt đỏ như máu, sóng mắt như
nước dừng trước mặt Tần Lập, nhẹ giọng hỏi:
- Thật vậy chăng?
Tần Lập
- Lần này tới nhà
muội, huynh liền đề nghị cầu hôn trước gia gia muội!
- Vâng!
Thượng Quan Thi Vũ
tuy rằng vô cùng thẹn thùng, nhưng vẫn cố gắng gật đầu, vẻ mặt hạnh phúc. Nàng
thầm nghĩ:
- Thực ra cho dù
huynh không cầu hôn, đời này, muội cũng chỉ là người của huynh!
Thượng Quan gia,
khi Tần Lập và Thượng Quan Thi Vũ đột nhiên trở về thì vô cùng kinh ngạc. Từ
trên xuống dưới gà bay chó sủa!
Thượng Quan Bất Hôi
đã quen với việc Tần Lập không có ở thành Hoàng Sa, chức gia chủ của hắn cũng
càng làm càng ổn định. Hơn nữa Thượng Quan gia hiện giờ cũng đã thông qua Hoàng
phi Thượng Quan, ngồi chung chiến tuyến với Tân hoàng Triệu Tinh Hải, thành
công đầu nhập dưới trướng Triệu Tinh Hải. Hiện giờ coi như cũng không tồi.
Bọn họ gần như đã
quên mất, gia tộc mình còn có một cô gái đã tiến nhập nơi thần bí để học nghệ,
càng quên đi Tần Lập kia đã từng mang tới cho Thượng Quan gia bao phiền toái và
sỉ nhục.
Cho nên, khi hai
người trở về, khiến cho cả Thượng Quan gia đều cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Một số cao tầng
Thượng Quan gia, khi thấy Thượng Quan Thi Vũ còn mang theo vài phần áy náy.
Việc này khiến Tần Lập và Thượng Quan Thi Vũ hết sức hoài nghi.
Hai người nói thẳng
muốn gặp lão gia tử Thượng Quan Thiết. Đối với người khác, hai người vốn không
để trong lòng. Dù sao thì không lâu sau họ cũng sẽ rời đi, từ nay về sau chỉ sợ
sẽ không xuất hiện lại nữa.
Một khi đã như vậy,
cần gì phải biểu hiện thân thiết làm gì, còn phải đắc tội họ làm gì?
Hiện giờ, trong mắt
Tần Lập, Thượng Quan gia chỉ là một con kiến mà thôi, căn bản là không có hứng
thú chấp nhặt với họ.
Không lâu sau,
Thượng Quan Thiết xuất hiện trước mắt họ. Nhìn thấy Thượng Quan Thi Vũ mắt lão
đẫm lệ, sâu trong đôi mắt lão cũng hiện lên sự xấu hổ. Tuy nhiên, giờ phút này
Thượng Quan Thi Vũ đã lệ rơi đầy mặt, làm gì còn có tâm tư quan sát gia gia
mình.
- Gia gia, Thi Vũ
đã quay về gặp người đây.
Thượng Quan Thi Vũ
nói xong, vùi đầu vào ngực Thượng Quan Thiết. Từ nhỏ đến lớn, nếu không có gia
gia này, nàng vốn không thể sống tới hôm nay, đã sớm bị cho là quái vật mà giết
chết rồi.
- Thi Vũ, cháu cuối
cùng cũng trở về rồi, gia gia thực sự rất cao hứng!
Thượng Quan Thiết
nghẹn ngào nói.
Mà lúc này Tần Lập
đã thả ra Tiên Thiên Tử Khí, bao phủ toàn bộ từ trên xuống dưới Thượng Quan
phủ, cam đoan không có động tĩnh nào có thể qua mắt hắn.
Bởi vì Tần Lập rất
ngạc nhiên, những người này, áy náy cái gì? Chột dạ sao?

