Duy Ngã Độc Tôn - Chương 205 - 206

CHƯƠNG 205:
BĂNG MỘNG VÂN KIÊNG KỴ!

Thân thể Tần Lập
đột nhiên giống như phồng lên, sau đó mạnh mẽ co rút lại, thoạt nhìn hết sức
dọa người!

liền ngã lăn ra
đất, người đã rơi vào hôn mê.

Băng Mộng Vân sắc
mặt đỏ lên, trên trán tràn đầy mồ hôi hột trong suốt, hơi thở lại cũng có chút
mất trật tự. Kiên trì thêm một hồi, chính nàng cũng sẽ chịu không nổi! Không
chừng còn hộc máu! Trong lòng vô cùng hoảng sợ, nếu không phải mình vừa thành
công đột phá tới cảnh giới Chí tôn, sợ rằng hôm nay đã ngã nhào trước tiểu tử
này rồi!

Đối với một cường
giả cảnh giới Chí tôn thực lực cực kỳ mạnh mẽ mà nói, chuyện này đã không thể
tin nổi. Nên biết rằng, Tần Lập chẳng qua mới là võ giả Phá Thiên cảnh thôi!

Ánh mắt tràn đầy
phức tạp nhìn thoáng qua Tần Lập, sắc mặt Băng Mộng Vân dần dần trở nên lạnh
băng, nhàn nhạt nói:

- Ném vào trong địa
lao sau núi, không có lệnh của ta, không ai được gặp hắn!

Thượng Quan Thi Vũ
nhào tới trên người Tần Lập, lạnh lùng nhìn Băng Mộng Vân:

- Môn chủ! Ngài dựa
vào cái gì phải nhốt hắn lại?

Lúc này Băng Mộng
Vân đã điều hòa khí tức, nhìn thoáng qua Thượng Quan Thi Vũ có chút buồn cười,
nhàn nhạt phân phó:

- Diệp Thiển Dục!
Mang đồ đệ bảo bối của ngươi đi!

Diệp Thiển Dục đi
tới, mạnh mẽ kéo Thượng Quan Thi Vũ ra. Thượng Quan Thi Vũ lớn tiếng quát:

- Môn chủ! Nếu như
hắn có gì nguy hiểm, trừ khi ta chết, bằng không ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho
ngươi!

Thượng Quan Thi Vũ
bị Diệp Thiển Dục dùng sức lôi đi, nhưng lời nói tràn ngập bi phẫn cùng vô cùng
kiên quyết, vẫn ấn sâu vào lòng mỗi người. Băng Mộng Vân không chút đổi sắc,
cũng không nói gì, thân thể nhẹ nhàng vừa động đã biến mất ngay tại chỗ.

Sau một khắc, Băng
Mộng Vân xuất hiện ở giữa một mật thất, nơi này chỉ có lịch đại môn chủ Tứ Quý
Môn mới có thể đi vào. Băng Mộng Vân vừa tiến vào liền đi thẳng đến giá sách
đặt các ghi chép của các đời môn chủ, nhanh chóng di chuyển đến trên cùng, rút
ra một quyển.

Sau đó lật đến một
trang, nàng lại ngưng thần xem lại một lần nữa.

- Tu luyện gần ngàn
năm, rốt cuộc tiến vào cảnh giới Chí tôn, cảm giác được được thiên hạ to lớn,
không có nơi nào không thể đi. Đạt đến cảnh giới Nhân Tôn, liền tự nhận thực
lực kinh thiên, thật sự là ếch ngồi đáy giếng.

- Huyền Đảo mùa
đông năm ba bảy bảy sáu. Dò thám Huyền Đảo, ngẫu nhiên gặp một người, chỉ có
thực lực Phá Thiên cảnh nhưng lại đơn độc khiêu chiến một linh thú hóa hình
thực lực siêu cường. Linh thú kia tiếng rống rung trời, khí thế kinh người, ta
tự nhận không phải đối thủ.

- Nhưng người này ỷ
vào một thân chiến kỹ vô cùng thần kỳ, chiến đấu cùng linh thú hơn trăm hiệp
không rơi xuống hạ phong! Ta quyết định đi lên hỗ trợ, linh thú hóa hình kia
cảm giác được nguy hiểm, vì vậy bỏ chạy. Ta hỏi tuổi người đó, trả lời hai mươi
mốt tuổi! Ta hỏi chiến kỹ sử dụng, trả lời Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn!

Trong mắt Băng Mộng
Vân lại lóe lên ánh sáng không thể tin nổi. Đoạn ghi chép này là do một vị tiên
hiền Tứ Quý Môn viết lại từ thời đại thượng cổ, hiện giờ vị tiên hiền kia đã
sớm qua đời không biết bao nhiêu năm. Lúc trước khi Băng Mộng Vân thấy đoạn ghi
chép này, nàng từng cho rằng đây là vị tiên hiền môn phái nào đó nói bậy, trên
đời này cũng có những người có thiên tư tuyệt hảo, mới có thể ở hơn hai mươi
tuổi tu luyện đến cảnh giới Phá Thiên.

Nhưng mà làm sao có
khả năng bằng thực lực Phá Thiên cảnh, lại đi liều mạng với một đối thủ mà cảnh
giới Nhân Tôn cũng không thể chống lại? Đây không phải là nói bậy sao?

Tuy nhiên toàn bản
ghi chép, hầu như đều viết về vị tiên hiền Tứ Quý Môn kia, cùng với chuyện xưa
giữa vị này với người võ giả mang chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn.

Về sau, càng viết
vô cùng kì diệu, đừng nói Băng Mộng Vân, dù ngay cả các đời môn chủ Tứ Quý Môn
trước đó cũng đều không tin tưởng, cho rằng đó là lời nói vô căn cứ.

Không có gì để
chứng minh, ngoại trừ bản ghi chép của vị tiên hiền kia tự tay viết lại ra,
không có một tiên hiền Tứ Quý Môn nào nhắc qua chuyện này. Không biết là cố ý
quên đi, hay là căn bản chuyện này là do vị tiên hiền Tứ Quý Môn kia tùy tiện
bịa chuyện đùa giỡn.

Bởi vì ở trong các
bản ghi chép của các tiền bối Tứ Quý Môn, có rất nhiều thứ căn bản giống như
chuyện xưa du ký. Cho nên, những gì vị tiên hiền kia ghi lại, từ trước đến nay
Băng Mộng Vân cũng xem như là chuyện xưa.

Thậm chí Băng Mộng
Vân không tin trên đời này lại có một môn chiến kỹ Thần cấp. Cửu Thiên Thập
Địa, Duy Ngã Độc Tôn? Giọng điệu này cũng quá đáng đi chứ?

Chỉ là mấy năm
trước Diệp Thiển Dục đi vào thành Hoàng Sa, mang về Thượng Quan Thi Vũ tiên
thiên linh thể, từng nhắc qua một lần Thượng Quan Thi Vũ có một vị hôn phu phế
vật, tu luyện một môn chiến kỹ đã định trước không có khả năng thành công. Tên
của chiến kỹ kia, gọi là Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn

Lúc đó Băng Mộng
Vân nghe xong, trong lòng chẳng qua chỉ hơi khẽ động, truy hỏi rõ vì sao chiến
kỹ kia không thể tu luyện thành công. Đến khi Diệp Thiển Dục nói ra chỗ thiếu
hụt của chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn, Băng Mộng Vân mới nhớ tới bản ghi chép của
tiên hiền Tứ Quý Môn để lại. Hai thứ so sánh với nhau, cảm thấy có khả năng đây
đúng là sự thật!

Trong bản ghi chép
từng nhắc tới: Nếu như có hậu nhân Tứ Quý Môn gặp phải người tu luyện loại
chiến kỹ này, nhất định phải lấy lễ đối đãi, ngàn vạn lần không được làm khó.
Bởi vì phàm là người có thể tu luyện loại chiến kỹ này, bản thân có được cơ
duyên cùng khí vận lớn lao, giết người như vậy thậm chí sẽ nhiễm phải nhân quả
kinh khủng!

Cuối cùng, trên bản
ghi chép viết lại một đoạn:

- Huyền Đảo năm thứ
bốn sáu năm tám, đột phá đến cảnh giới cuối cùng thành cảnh mơ mộng viễn vông.
Suốt đời ta, hơn hai ngàn năm giống như mộng ảo, ái mộ hắn hơn ngàn năm, thế
nhưng hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình. Từ lâu hắn đã có người tương ứng trong
lòng. Mỗi khi nhớ đến, thâm cảm đau khổ. Thật không ngờ có thể trước khi tọa
hóa gặp lại người nọ, trong lòng thật thư thản.

- Mà lúc đó, cảnh
giới của hắn đã vượt quá nhận thức của ta từ lâu. Thiên phú như vậy, thật sự làm
ta cảm khái. Làm người ta than thở, hơn ngàn năm liền đột phá cảnh giới Chí
tôn, Phá Toái Hư Không, cứ nghĩ chỉ cần có thể theo cùng hắn, đột phá đến cảnh
giới này, làm bạn bên cạnh, song túc song phi! Thế nhưng, trống không hận,
trống không hận!

Làm cho Băng Mộng
Vân khắc sâu kiêng kỵ, cũng chính là một đoạn cuối cùng này. Nguyên bản nàng
cũng không cảm thấy gì, hoặc cứ cho rằng đây là vị môn chủ Tứ Quý Môn thời đại
thượng cổ kia tự mình ảo tưởng ra, bởi loại chuyện như thế này cũng không phải
chưa từng xảy ra.

Nhưng mà đến khi
Băng Mộng Vân chân chính kiến thức đến truyền nhân tu luyện chiến kỹ Cửu Thiên
Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn, nàng khắc sâu cảm giác được một loại kiêng kỵ cùng sợ
hãi!

Cho dù chỉ là một
loại cảm giác như thế, lúc này Băng Mộng Vân đã hoàn toàn tin tưởng những ghi
chép của vị tiên hiền kia, khẳng định là sự thật!

Bằng không, Tần Lập
mới mười sáu mười bảy tuổi, lại là võ giả Phá Thiên cảnh, dựa vào cái gì có thể
chống lại mười thành uy áp của cảnh giới Chí tôn?

Giết, hay là không
giết?

Băng Mộng Vân đứng
trong mật thất, thiên nhân giao chiến cuối cùng, vẫn là kiêng kỵ chiến thắng
sát tâm. Người này không thể giết, vạn nhất những gì viết trên bản ghi chép này
đều là thật, mà người kia có lẽ còn là sư phụ của Tần Lập, mình giết đệ tử của
hắn, còn có được kết cục tốt sao?

Giết không được,
cũng không lưu được!

Cho đến giờ Băng
Mộng Vân cũng không thật sự muốn giao Tứ Quý Môn cho một người ngoài. Bất cứ
một môn phái lịch sử xa xưa nào cũng có những bí mật thuộc về môn phái mình.
Những bí mật này không thể đánh giá hết giá trị, làm sao có khả năng giao cho
một người ngoài chứ?

Nói với Tần Lập như
vậy, chẳng qua chỉ là muốn người thanh niên Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ tạm
thời ở lại nơi này, moi ra bí mật vô tận trên người Tần Lập mà thôi!

Tỷ như nói: Một môn
chiến kỹ người khác tu luyện sẽ chết, vì sao hắn còn có thể tu luyện thành
công?

Còn nữa, khí tức tử
sắc trên người tiểu tử này là như thế nào? Bí mật trên người Tần Lập, quả thật
giống như một mỏ vàng, điên cuồng hấp dẫn Băng Mộng Vân.

Làm cho nàng nằm mơ
cũng muốn moi những thứ này ra, có lẽ sẽ có trợ giúp rất lớn cho nàng tu luyện.
Đến lúc đó đột phá Địa Tôn, đột phá Thiên Tôn thậm chí đột phá cảnh giới Chí
tôn đạt tới tầng cảnh giới cao hơn, cũng không phải là chuyện không có khả
năng!

Nghĩ vậy, Băng Mộng
Vân không khỏi tim đập mạnh, thậm chí có một chút khẩn cấp.

Phải bình tĩnh!

Trong lòng Băng
Mộng Vân nghĩ: nếu không thể giết, hay là ta dùng phương pháp khác, moi ra bí
mật của ngươi!

Đứng yên đó, lại
hít sâu một hơi, Băng Mộng Vân mỉm cười. Từ trên giá sách ở mật thất rút ra một
quyển sách cổ bìa ngoài ố vàng, bên trên viết mấy chữ thể cổ: Sưu Hồn!

Vẻ mặt Băng Mộng
Vân thành kính, mở ra một trang đầu tiên của quyển sách cổ.

Tần Lập cảm giác
thân thể của chính mình giống như không còn là của mình nữa, nhẹ nhàng bay
bổng, không một chút trọng lượng. Tất cả dày vò đau khổ, đều rời xa bản thân.

Trước mắt hắn là
một mảnh ánh sáng, bốn phía ấm áp, không cảm nhận được một chút đau đớn.

- Ta đang ở nơi nào?

Tần Lập nhíu mày, lẩm bẩm.

Ánh sáng rực rỡ nhưng không chói ngưng kết thành một bóng người. Nhìn qua
là một bộ dạng trung niên, anh tuấn nho nhã, phong độ phi phàm, trên người
phảng phất tản ra một loại khí thế làm cho người ta muốn quỳ bái.

Tần Lập cảm giác người này hết sức quen thuộc, tỉ mỉ suy nghĩ một chút,
trên bức họa có vẽ Ô Quận Vương ở tại hồ Phượng Hoàng, không phải chính là
người trước mắt sao?

- Sư phụ...

Tần Lập vô cùng kinh ngạc kêu một tiếng, nhanh chóng quỳ xuống, lớn tiếng
hô:

- Đồ nhi Tần Lập! Bái kiến sư phụ!

Người trung niên nhàn nhạt nhìn thoáng qua Tần Lập, bỗng nhiên vung tay
lên, lập tức hóa thành bộ dạng Tần Phong, trường kiếm đâm thẳng phía Tần Lập,
trong miệng lớn tiếng rít gào:

- Tần Lập! Ngươi hại cả nhà ta! Ta muốn ngươi đền mạng!

Lời còn chưa dứt, lại biến thành hình dáng thái tử Triệu Tinh Hà, vẻ mặt
Triệu Tinh Hà nhìn Tần Lập cười lạnh:

- Tần Lập! Ngươi dám giết trẫm, ngươi sẽ phải gặp báo ứng!

Lập tức, lại biến thành Thượng Quan Thi Vũ, vẻ mặt nhìn Tần Lập ôn nhu, ngữ
khí mềm mại nhưng kiên định nói:

- Tần Lập! Ngươi đi đến đâu ta đi đến đó! Bất luận sinh tử, ta chỉ thuộc về
một mình ngươi!

Hình ảnh lại chuyển lần nữa, tiểu hồ ly Lệnh Hồ Phi Nguyệt nhìn Tần Lập
cười hì hì:

- Hì hì! Nhân loại, người ta cũng rất thích ở chung một chỗ với ngươi nha!

- A!

Tần Lập kêu to một
tiếng, lập tức tỉnh táo lại. Đồng thời loại đau đớn kịch liệt toàn thân, khiến
hắn không nhịn rên rỉ.

Trong miệng còn
mắng:

- Băng Mộng Vân!
Cái nữ nhân chết tiệt này, một ngày nào đó lão tử phải đòi lại món nợ này!

Tê!

Tần Lập có một loại
ảo giác: thân thể của mình giống như một cái bóng cao su. Hắn biết đó là lực
lượng do khí xoáy tụ tử sắc trong đan điền sản sinh, hơn nữa nguyên lực khổng
lồ của Băng Mộng Vân cũng hòa lẫn vào thân thể của mình gây ra.

Tần Lập cắn răng,
giãy dụa ngồi dậy. Trong hoàn cảnh tối tăm lạnh lẽo này, bắt đầu mặc niệm Tiên
Thiên Tử Khí một lần nữa.

CHƯƠNG 206:
TRUYỀN TỐNG TRẬN TRONG ĐỊA LAO!

Theo Tiên Thiên Tử
Khí vận hành một lượt trong kinh mạch của Tần Lập, năng lượng khổng lồ ứ đọng ở
các nơi trong thân thể bắt đầu được dẫn đường, rèn luyện gân cốt cùng cơ thể
Tần Lập.

Sau đó, Tần Lập lại
bắt đầu mặc niệm khẩu quyết chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn, dẫn đường cổ năng lượng
khổng lồ này tưới mát cho thân thể. Cứ chảy từ từ như thế, cổ lực lượng này
không ngừng lưu chuyển trong thân thể Tần Lập. Trải qua Tần Lập cố ý dẫn đường,
rõ ràng cảm giác được cảm giác đau đớn kịch liệt kia đang giảm bớt từng chút
một.

Đồng thời, Tần Lập
cũng có thể cảm giác được lực lượng này bắt đầu dung nhập vào trong thân thể
mình, rải ra toàn thân thể!

Đây thật là một cảm
giác vô cùng huyền diệu!

Tần Lập có một loại
cảm giác, giống như gân cốt và bắp thịt toàn thân được một cổ năng lượng vô
hình gia cố một lượt. Vốn các khớp xương bị uy áp của Băng Mộng Vân đè ép lại
một chỗ, cũng bắt đầu khôi phục nguyên trạng.

Trong bóng tối
không một tiếng động, chỉ có Tần Lập đang kiên trì không ngừng!

Tuy rằng quá trình
này, cũng sẽ cực kỳ đau đớn.

Nhưng Tần Lập cũng
hiểu được, quá trình này chính là rèn luyện thân thể mình, nếu như có thể thành
công sẽ có lợi cho cả đời!

Tần Lập lại không
biết, trên thực tế hiện giờ mình đang làm, chính là dấu hiệu đột phá chiến kỹ
Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn tầng thứ ba!

Luyện gân cốt da
thịt!

Luyện gân cốt da
thịt này hoàn toàn bất đồng với luyện gân cốt của võ giả bình thường. Võ giả
bình thường luyện thể chỉ là mặt ngoài, trải qua va chạm không ngừng mới tăng
khả năng chống cự.

Trên thực tế, luyện
đến cuối cùng cũng không thể làm gân cốt da thịt có biến hóa về bản chất, chỉ
là thích ứng với va chạm ở trình độ nhất định. Không hơn thế!

Lúc này Tần Lập
dùng năng lượng cực kỳ tinh thuần, đang không ngừng rèn luyện gân, cốt, da,
thịt của bản thân!

Giống như rèn sắt
thành gang, sau đó từ gang lại tinh luyện ra thép, thép lại còn phải rèn trăm
lần!

Hiện giờ, đúng là
Tần Lập đang loại chuyện này!

Tiên Thiên Tử Khí
Quyết, chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn, giữa hai thứ không ngừng
vận hành thay thế lẫn nhau.

Thời gian không
ngừng trôi qua trong bóng đêm, dần dần Tần Lập bắt đầu cảm giác thân thể của
mình giống như một thanh binh khí! Cánh tay chỉ cần dùng lực một chút, liền cảm
giác có thể xẻ núi phá đá!

Nếu như kèm theo
một tia nguyên lực ở bên trong, lực lượng khổng lồ càng thêm tràn đầy, phòng
ngự thân thể cùng với nắm giữ và vận dụng lực lượng so với trước kia càng thêm nâng
cao không biết bao nhiêu lần. Tần Lập đứng ở bên trong địa lao không biết xây
dựng bằng vật liệu gì, cảm nhận được thân thể biến hóa, tuy rằng tối đen nhưng
lại không chút ảnh hưởng tới thị lực của Tần Lập. Da thịt của Tần Lập, lại
trong suốt như ngọc, mơ hồ tản ra ra bên ngoài một cổ ánh sáng nhu hòa!

Tần Lập lấy làm
kinh hãi, nội thị đan điền. Một viên tinh thể màu tím tinh khiết nhỏ bằng móng
tay, bên trên tràn ngập lực lượng, so với trước kia không giảm bớt chút nào.
Thậm chí còn có cảm giác mạnh mẽ hơn trước kia!

Bởi vì trong sơn
cốc này còn có một cường giả cảnh giới Chí tôn, Tần Lập cũng không phóng thần
thức ra ngoài, mà cẩn thận rụt rè khống chế được cổ lực lượng trong thân thể
mình. Sau một lát, ánh sáng trên bề mặt thân thể bắt đầu thu rút trở lại, qua
thêm một lúc, liền khôi phục bộ dạng bình thường.

Tần Lập thở dài một
hơi. Lúc này cảm giác được có người đi sang bên này, khoảng cách còn rất xa.
Trong lòng khẽ động, Tần Lập liền nằm trên mặt đất, đảo ngược Tiên Thiên Tử
Khí. Kinh mạch trong cơ thể lập tức hỗn loạn thành một đoàn, tinh thần liền trở
nên uể oải không tốt, nửa chết nửa sống.

Đây là một loại
ngụy trang, nếu như đổi thành trước kia, khẳng định Tần Lập không dám dễ dàng
thử nghiệm. Nhưng sau khi thân thể trải qua đợt rèn luyện này, năng lực thừa
nhận mạnh mẽ hơn trước kia vô số lần. Chỉ cần một lúc, liền có thể khôi phục
lại hoàn toàn.

Trong bóng tối, có
người mở cửa mật thất, sau đó chậm rãi đi tới bên cạnh Tần Lập nhẹ giọng nói:

- Tần Lập! Đừng giả
vờ nữa, ta biết ngươi đã tỉnh lại rồi!

Thân thể Tần Lập
chậm rãi giật giật, thoạt nhìn dường như có phản ứng với âm thanh này. Nhưng
tiếp đó trên người Tần Lập liền bộc phát khí tức hỗn loạn, thoạt nhìn thương
thế rất nặng.

Băng Mộng Vân khẽ
hừ một tiếng:

- Hừ! với ta. Tần Lập! Đây chính là kết cục của ngươi!

Nói rồi, dùng mũi chân khẽ đẩy vào người Tần Lập, sau đó cúi người vươn một
ngón tay ngọc khẽ vuốt trên mặt Tần Lập một chút, lại nhanh chóng thu về như
tia chớp.

Thân thể Tần Lập hơi khẽ động, nhìn như sẽ tỉnh lại. Băng Mộng Vân không hề
do dự, vươn hai tay ôm đầu Tần Lập lên. Trong đêm đen, hai mắt nàng nhìn chằm
chằm vào mắt con mắt Tần Lập, chầm chậm nói:

- Tần Lập! Tỉnh lại!

Trong thanh âm này mang theo một cổ năng lượng tinh thần khổng lồ, hai mắt
Tần Lập không kìm được mở ra. Chỉ là trong đôi mắt không có một chút thần trí
nào.

Băng Mộng Vân bình tĩnh tâm tình lại, giữa hai mắt bắn ra hai đạo lực lượng
tinh thn, nháy mắt bắn vào hai mắt vô thần của Tần Lập.

Ầm!

Một cổ bắn trả cực mạnh làm Băng Mộng Vân hét to một tiếng, trong nháy mắt
đẩy Tần Lập ra xa. Thân thể Tần Lập đập vào mặt tường, phát ra một tiếng trầm
đục thật lớn.

Còn thân hình Băng Mộng Vân đồng thời thối lui về phía sau, nháy mắt rời
khỏi địa lao, đồng thời đóng cửa địa lao ầm một tiếng, khóa chặt!

Sau đó mới lấy tay vỗ
vỗ ngực mấy lần, gương mặt tái nhợt, sắc mặt hoảng sợ, trong ánh mắt tràn đầy
thần sắc hoảng hốt.

Vừa rồi trong nháy
mắt tiến vào tinh thần hải của Tần Lập, nàng lập tức thấy được một nam nhân
trung niên đứng ở trên bề mặt tinh thần hải lý khổng lồ của Tần Lập. Thấy nàng
tiến vào, hai mắt mở ra liếc nhìn nàng, trong hai mắt bắn ra ánh sáng không
giống như ánh mắt của nhân loại!

Dường như đối
phương vừa liếc mắt đã nhìn thấu toàn bộ ý đồ của nàng, sau đó biểu tình khinh
thường bắn thẳng vào đáy lòng Băng Mộng Vân. Thậm chí không thấy đối phương có
biểu tình gì, tinh thần lực của Băng Mộng Vân liền lập tức tiêu tán, sau đó còn
có bị phản phệ ở một mức độ nhất định.

Càng nhiều hơn, là
nỗi sợ hãi kinh hoàng!

Người kia là ai?

Vấn đề này, không
chuyển khỏi trong đầu Băng Mộng Vân được.

Đứng đó thở dốc nửa
ngày, Băng Mộng Vân không nghe thấy bên trong truyền ra tiếng động gì, sau đó
mới thở phào một cái. Hiện giờ trong đầu nàng chỉ có một ý nghĩ: để cho tiểu tử
này cút càng xa

Ánh mắt của nàng
rơi bên trên một tảng đá lớn mọc đầy rêu xanh ở trên tường. Gian địa lao giam
giữ Tần Lập được chế tạo bằng tài liệu đặc thù, truyền thuyết là vẫn thạch trên
trời. Coi như là nàng, cường giả tới cảnh giới Nhân Tôn muốn đánh phá từ bên
trong ra ngoài, cũng không cách nào làm được.

Hơn nữa gian địa
lao này ở từ thời thượng cổ, cũng không phải một nhà tù bình thường, mà là một
truyền tống trận đi thông đến một cấm địa nhân loại trên Huyền Đảo!

Địa lao này cũng
không phải tổ tiên Tứ Quý Môn dựng lên, từ lúc phát hiện Tứ Quý Cốc thì nó đã
tồn tại. Lúc đó có người vô ý chạm phải, liền bị truyền tống đến cấm địa trên
Huyền Đảo, liều sống liều chết mới chạy thoát ra trở về.

Từ đó về sau truyền
tống trận này cũng được liệt vào cơ mật tối cao của Tứ Quý Môn, chỉ có mỗi đời
môn chủ mới có tư cách biết được. Cho nên dù là bà già áo xám trưởng lão cố
chấp kia, cũng không biết được bí mật này.

Mỗi đời môn chủ Tứ
Quý Môn truyền miệng về truyền tống trận này, tác dụng lớn nhất là lúc có tai
họa phủ xuống, được sử dụng để tị nạn.

Cho tới bây giờ
Băng Mộng Vân thật không nghĩ tới phải sử dụng đến nó.

Mà hiện giờ, nàng
đã sinh ra vô cùng kiêng kỵ với Tần Lập. Bí mật trên người thiếu niên này thật
nhiều lắm, hơn nữa mạnh đến đáng sợ.

Cắn răng một cái,
Băng Mộng Vân đặt tay lên khối đá lớn mọc đầy rêu xanh.

Mặt đất truyền đến
một trận rung động rất nhỏ, sau đó vang lên âm thanh răng rắc. Bên trong gian
địa lao của Tần Lập, trên mặt đất lập tức xuất hiện từng tia sáng, những tia
sáng này tập hợp thành những ký hiệu thần bí. Ánh sáng dần mạnh lên, chiếu sáng
bề mặt địa lao, đan xen khắp nơi.

Bên trong địa lao
chợt sáng sủa như ban ngày, một cột sáng cực mạnh nổ ra, chợt lóe lên. Nhìn
lại, thân thể Tần Lập đã biến mất khỏi địa lao.

Băng Mộng Vân nhìn
không chớp mắt, đến khi thân ảnh Tần Lập hoàn toàn biến mất khỏi địa lao, lúc
này mới thở phào một cái, xoay người dựa vào tường. Khôi phục tâm tình của
mình, giống như trút được gánh nặng.

Trong lòng một trận
nhẹ nhõm: cuối cùng cũng tống khứ tổ tông này đi rồi, cầu cho hắn chết ở trong
cấm địa đi, cái này không có một chút quan hệ gì với ta cả!

- Thi Vũ! Tần Lập
biến mất không thấy nữa!

- Cái gì? Làm sao
có thể chứ? Các người nhốt hắn ở trong địa lao, làm sao lại không thấy?

- Ài! Ai biết tiểu
tử này dùng phương pháp gì, con không cảm giác có một cổ chấn động sau? Chính
là động tĩnh hắn làm ra. Sư phụ biết con không tin, con theo vi sư đến đó sẽ
biết.

Thượng Quan Thi Vũ
lẳng lặng đứng ở cửa địa lao, cảm nhận năng lượng bên trong còn chưa hoàn toàn
tan biến. Thượng Quan Thi Vũ chầm chậm bước tới, Diệp Thiển Dục đứng ở cửa, âm
thầm thở dài một tiếng. Vừa rồi Băng Mộng Vân mặt đầy hoảng sợ tới tìm nàng,
nói Tần Lập biến mất khỏi địa lao.

Diệp Thiển Dục tự
nhiên sẽ không dễ dàng tin tưởng môn chủ mặt ngoài đơn thuần nhưng tâm cơ thâm
trầm này. Tuy nhiên sau khi nàng tận mắt nhìn thấy, không thừa nhận không được,
đích xác môn chủ không có giết Tần Lập. Bởi vì trên mặt đất, rõ ràng khắc mấy
dấu rạch thành chữ.

- Thi Vũ! Ta sẽ trở
về đón muội!

Thượng Quan Thi Vũ
nhìn mấy chữ này, yên lặng một lúc. Không rơi lệ, cũng không nói gì, thần sắc
bình tĩnh đến nỗi làm người ta sợ hãi.

- Chuẩn bị cho ta một gian tĩnh tu. Ta muốn bế quan tu luyện.

Ở trong lòng, Thượng Quan Thi Vũ yên lặng nói:

- Tần Lập! Muội ở nơi này chờ huynh trở về! Nếu như huynh không trở về nữa,
như vậy sớm muộn có ngày ta sẽ giết môn chủ Băng Mộng Vân, báo thù cho huynh!

Tần Lập vào lúc trận pháp bên trong địa lao khởi động, liền cảm thấy không
ổn. Bởi vì cổ lực lượng này quả thật quá giống với đoàn năng lượng bảy màu đưa
hắn tiến vào Huyền Đảo!

Thậm chí hoàn toàn là cùng một loại năng lượng. Tần Lập không kịp nghĩ
nhiều, dùng kiếm khắc mấy chữ trên mặt đất, hy vọng Thượng Quan Thi Vũ có thể
thấy được.

Mà trên thực tế, Băng Mộng Vân vì chứng minh mình vô tội, dù là Thượng Quan
Thi Vũ không thấy, cô ta cũng sẽ nhắc nhở cho nàng ấy.

Đây rõ ràng là một cái Truyền tống trận, cái nữ nhân điên kia đưa mình đi
tới nơi nào? Trong lòng Tần Lập vừa nảy ra ý nghĩ này, liền cảm giác hoa mắt,
bản thân đã xuất hiện ở trên một ngọn núi. Không đợi Tần Lập phục hồi tinh thần
lại, một cổ lực lượng cường đại liền hùng hồn tràn về phía Tần Lập.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.