Leng keng hồng nhan phong thái hành thiên hạ - Chương 119 - 120

Quyển 3: Đạo thị vô tình khước hữu tình

[Những tưởng vô tình lại hữu tình.]

Chương 119: Trị thương

Một tháng sau, tại Úy Trì phủ, Càng Châu thành.

Trong đình viện, bọn người hầu bận rộn, đều đang thu thập đồ
vật, trên mặt tươi cười mừng rỡ.

Trong tiểu viện, bóng mát cây xanh, dây leo phủ tường, hoa
tươi nở rộ.

Một cô gái mặc váy trắng, khoác y sam đỏ rực, tóc buộc kim
hoàn, mi mục như họa, xinh đẹp tuyệt trần, đứng giữa hoa tươi cỏ xanh, đưa tay
cầm hoa, ánh mắt chuyên chú, tựa như một đóa u lan trong sơn cốc tỏa ra hương
thơm nhàn nhạt.

Hồi lâu, một cô gái mặc trang phục nha hoàn từ ngoài cửa đi
tới, nàng vội vàng đi tới, kêu lên: “Tiểu tiểu thư, tới… tới rồi!” [gọi
Lâm Dĩ Lam là tiểu thư nên Như Tuyết được gọi là tiểu tiểu thư.]

Chỉ thấy cô gái đang thương tâm vừa rồi lập tức quay lại, ôn
nhu nhìn nàng, nói: “ Hương Lăng, ngươi từ từ nói, chúng ta không vội.” Lời ra
tuy vậy nhưng trong ngữ khí đã có một loại vội vàng nói không nên lời.

Hương Lăng gật đầu lia lịa: “Tiểu tiểu thư, Hương Lăng hỏi
thăm cả rồi, lão gia và tiểu thiếu gia quả thật là đã cùng nhau trở lại kinh
thành, vết thương của họ cũng đã tốt hơn nhiều lắm, còn có, lần này bọn họ lập
công lớn đó! Cho nên chúng ta cũng sẽ đi theo tới kinh thành.” Hương Lăng nói
đến mặt mày hớn hở. Bới vì rất thân với Như Tuyết cho nên nói chuyện cũng không
cố kỵ gì.

Tay Như Tuyết gắt gao nắm khăn tay, thấp giọng nói: “Kia vậy…
Tước công tử…”

Hương Lăng hiểu rõ gật đầu: “Tiểu tiểu thư, ngươi yên tâm,
theo bọn thiếu gia nói, sau khi lên kinh thành thành liền hỏi ý lão gia, tiểu
tiểu thư, ngươi bây giờ đã thành đối tượng phối ngẫu lý tưởng của rất nhiều
người rồi, tiểu thiếu gia và lão gia lập công lớn, bây giờ chính là hồng nhân
trong kinh thành, ngươi vừa là tiểu tiểu thư duy nhất của tướng quân cho nên
người muốn kết duyên còn thiếu được sao.” Hương Lăng tự hào la ầm lên.

Trong mắt nàng, tiểu tiểu thư nhà mình là một chiếc bánh vừa
ngọt vừa thơm, vóc người đẹp không nói, khí chất cũng tốt, văn tĩnh* ôn nhu,
cầm kì thi họa, nữ công gia chánh cái nào cũng tinh thông, người như vậy ai
chẳng muốn lấy? Cho nên Tước công tử kia cũng không ngoại lệ rồi.

[*điềm đạm nho nhã, dịu dàng ít nói.]

Trên mặt Như Tuyết lộ ra một mạt tươi cười, nhưng ngược lại
lo lắng nói: “Nhưng mà hắn dù sao cũng không phải là nam tử bình thường.” Hắn
địa vị tôn quý, dạng nữ tử nào chưa từng thấy qua? Tuy người ta coi mình là đệ
nhất mỹ nữ Càng Châu thành, nhưng dù sao tuổi cũng đã lớn.

Hai mươi mốt tuổi, nếu là nữ tử bình thường đã thành mẹ của
mấy hài tử rồi, nếu không phải gia gia hàng năm bên ngoài, lại có thêm phụ thân
cùng mẫu thân vô cùng sáng suốt, mình chắc đã sớm bị buộc phải gả cho người mà
mình không thích.

Nghĩ vậy, Như Tuyết lại sâu kín thở dài.

Hương Lăng chớp mắt, bề bộn an ủi nói: “Tiểu tiểu thư, yên
tâm, Tước công tử cùng tiểu thiếu gia là bằng hữu phi thường tốt, đến lúc đó
tới kinh thành, ngươi gọi tiểu thiếu gia hỗ trợ, tất sẽ có thể thường xuyên gặp
được Tước công tử thôi. Như vậy là có thể bồi dưỡng cảm tình rồi.” Nói đến tiểu
thiếu gia, trên mặt Hương Lăng xuất hiện màu đỏ khả nghi.

Như Tuyết tâm tư tinh tế, tự nhiên biết tâm tư nha đầu nhà
mình, đem tâm sự của mình để qua một bên, che miệng cười nói: “Đệ đệ đích xác
sẽ giúp ta, hắn luôn luôn đối tốt với ta mà.” Như Tuyết rất rõ ràng, nếu không
phải có đệ đệ đang âm thầm cùng cha mẹ, còn có gia gia nói lời hay giúp mình,
thì một đứa con gái “già” hai mươi mốt tuổi như mình đây phỏng chừng đã sớm bị
buộc đi lập gia đình, cho nên nàng rất thích đệ đệ của mình.

Lúc này, nàng nhìn Hương Lăng, trong đầu nảy ra một ý, nói:
“Chờ ta dàn xếp xong xuôi, ta cũng sẽ thay ngươi làm chủ, ta biết ngươi cũng đã
mười bảy tuổi rồi, mấy năm nay từ chối nhiều hôn sự như vậy, phỏng chừng cũng
là vì mối tình thâm với Như Phong, đến lúc đó ta làm chủ, nói Như Phong thu
ngươi vào phòng*, thấy thế nào?” Hương Lăng giúp mình rất nhiều việc, vừa là
một nha đầu cần mẫn, vẻ ngoài cũng thanh tú, đối với đệ đệ một mảnh thâm tình, chắc
đệ đệ sẽ không ngại đâu. Như Tuyết tính toán trong lòng, làm thiếp cũng không
tính là ủy khuất nàng rồi.

[*thông phòng.]

Hương Lăng vừa nghe, khuông mặt trắng nõn nóng hừng hực, nàng
hờn dỗi liếc Như Tuyết một cái, kêu lên: “Tiểu tiểu thư, người thật là xấu, ta
lập tức đi thu dọn đồ đạc ngay bây giờ đây.”

Vừa nãy hai người đều có tâm sự, giờ lại cười thoải mái vô
cùng.

Cùng lúc, tại Thứ Sử phủ Càng Châu thành cũng là một mảnh bận
rộn.

Đương gia Thứ sử phủ Bạch lão gia có vẻ ngoài vô cùng phú
quý, giờ này, bản mặt luôn luôn nghiêm túc của lão cười thành một đóa hoa cúc
nở rộ, hắn cao hứng nhấp một ngụm trà, nói: “Chúng ta lập tức xuất phát đến
kinh thành ở một thời gian, tiểu tử này, bây giờ rốt cục có tiền đồ rồi!”

Nữ tử ngồi bên trái hắn, ước chừng hơn bốn mươi tuổi, da mặt
được chăm sóc kỷ nên vẫn còn xinh đẹp đoan trang, cũng khẽ cười nói: “Đúng vậy,
cuối cùng cũng bình an trở về.” Trên mặt là niềm vui sướng không tài nào che
giấu được, lúc này tương đối trái ngược với hình tượng bất cẩu ngôn tiếu* thường
ngày của nàng

[*ăn nói có ý tứ; nói năng thận trọng; trang trọng; không nói
cười tuỳ tiện; nghiêm túc.]

Ngồi ở bên phải hắn là một nữ tử kiều diễm, chừng hai mươi
tuổi, trên đầu gối nàng là một tiểu hài tử béo tròn, bộ dáng chừng ba tuổi, đôi
mắt liên tục đảo loạn, thoạt nhìn rất hoạt bát đáng yêu.

Lúc này, nữ tử kiều diễm cười duyên nói: “Tỷ tỷ, người vui
rồi nhé? Lần này Nhất Quân lập công lớn, chờ đợi hắn chính là phong thưởng của
Thánh thượng rồi.”

Trung niên nữ tử chỉ là mỉm cười, không nói thêm gì nữa.

Bạch lão gia vừa nghe, nhẹ vuốt râu, khẽ nhíu mày, nói: “Đáng
tiếc, vẫn là tên tiểu tử Úy Trì gia kia giỏi a, tuổi còn trẻ đã làm tới chức
nguyên soái. Trước kia cứ tưởng hắn là được tổ tiên phù hộ, nhưng bây giờ sự
thật đã chứng minh năng lực của hắn, mới mười tám tuổi, ôi, tiền đồ vô lượng a.
Nhất Quân của chúng ta còn phải học hỏi học hỏi nhiều mới được, quá yếu rồi.”

Nữ tử kiều diễm lại cười khúc khích, nói: “Lão gia, chuyện
này có khó khăn gì đâu? Nghe nói dung mạo Úy Trì Như Phong sánh tựa Phan An,
nhưng Nghênh Hà của chúng ta cũng không kém a, nổi danh ngang với tiểu thư Như
Tuyết nhà Úy Trì bọn họ, cho nên chỉ cần Nghênh hà gả cho Úy Trì Như Phong ,
vậy chúng ta không phải trở thành thong gia của Úy Trì phủ rồi sao?”

Lần này ngay cả trung niên nữ tử cũng đồng ý, nói: “Lão gia,
muội muội nói rất đúng, Úy Trì Như Phong kia rất được, văn võ toàn tài, hơn nữa
Nghênh Hà cũng có hảo cảm với hắn, lần trước không phải đi cầu hôn rồi sao? Ta
thấy hai đứa là trời tạo một đôi, môn đăng hộ đối a!” Chỉ cần thành thông gia
với Úy Trì phủ, vậy Càng Châu thành không phải là thiên hạ của Bạch gia sao?

Bạch lão gia lại có chỗ cố kỵ: “Nhưng hình như Úy Trì phủ
không thích hôn sự này, Úy Trì Như Phong bây giờ mới mười tám tuổi, Úy Trì Hòe
Dương không bằng lòng đâu.” Lão nhớ tới sự tình lần trước, mặt dày đi cầu hôn,
kết quả người ta lại cự tuyệt.

“Lão gia, trước khác nay khác, tình huống bây giờ có thể đã
bất đồng!” Nữ tử kiều diễm vội thuyết phục.

Ngoài cửa, Mộ Dung Nghênh Hà nghe lén đến đây liền kinh hỉ mà
che mặt, không dám tin mình nghe được cái gì, nếu như mình thật sự có thể cùng
Như Phong… Nghĩ vậy, vội vội vàng vàng chạy về phòng, trong lòng nhảy cẫng cả
lên.

Chương 120: Cơ thể nữ nhi.

“Được rồi, Túy Nguyệt, đừng nói nữa!” Như Phong lớn tiếng cắt
lời nàng. Mặt nóng hổi, đặc biệt trước ngực càng thấy nóng hơn, có cảm giác như
tay Mộc Vấn Trần đang chạm vào người.

Túy Nguyệt bật cười, nói: “Sư huynh, mặt ngươi đỏ quá rồi!”
Ha ha, đây là lần đầu tiên nhìn thấy sư huynh đỏ mặt nha, có thể thấy được
thường ngày da mặt của sư huynh dày đến bao nhiêu.

Như Phong trừng mắt liếc nàng, nói: “Đừng nói nữa đừng nói
nữa, chuyện như vậy có cái gì hay để nói đâu!”

Túy Nguyệt che miệng cười, nói: “Sư huynh, nhìn không ra Mộc
Vấn Trần kia ngày thường lạnh như băng vậy mà lại đơn thuần đến thế, cư nhiên
ngay cả cơ thể nữ tính cũng không biết. Ngươi không biết đâu, nhìn thấy dáng vẻ
của hắn lúc đó làm ta nhịn cười khó chịu muốn chết, bất quá ta cũng không có
nói cho hắn nghe đây chuyện là bình thường. Chẳng qua, sư huynh à, hắn cũng đã
lớn như vậy rồi, hơn nữa có vẻ như gia thế lại bất phàm, nam tử bình thường ở
độ tuổi này đều đã thành thân, cho dù không có thành thân cũng nên có thị thiếp…
nhưng mà ngươi xem hắn…” Túy Nguyệt buông tiếng thở dài, bề ngoài lại sáng sủa,
có thể đã…

Mặt Như Phong bị nàng nhìn đến muốn thủng một lỗ, choáng a,
còn tưởng rằng da mặt mình dày lắm rồi, nguyên lai bất quá cũng chỉ được như
vậy.

Vì vậy đổi đề tài nói: “Túy Nguyệt, mũi tên bắn vào ta kia
làm bằng gì thế? Cư nhiên có thể xuyên thủng tiểu y của sư phụ cho.” Tỉnh lại
đã một tháng, nhiều chuyện xảy ra quá nên còn chưa kịp hỏi.

Túy Nguyệt lắc đầu: “Sư huynh, ta cũng không biết, chỉ là đầu
mũi tên kia không giống đầu mũi tên thường, đặc biệt sắc bén, cơ hồ có thể
xuyên thủng mọi thứ.” Nói xong liền lấy ra đầu mũi tiên kia từ trong ngăn tủ.

Như Phong nhận lấy, lần đầu tiên thấy thứ đã đả thương mình.
Đầu mũi tên này cùng đầu mũi tên thường bất đồng, đầu mũi tên thường có ba cạnh
vô cùng sắc bén, trong nháy mắt chạm vào mục tiêu, ba cạnh sắc sẽ tạo thành lực
cắt kim loại, đầu mũi tên thôi là đã có thể xuyên thấu khôi giáp, cắm vào cơ
thể người.

Nghe nói, độ cong đầu mũi tên ba cạnh cơ hồ hoàn toàn giống
nhau, đây là một loại đầu tiễn gần như hoàn mĩ. Mà loại đầu tiễn này khá giống
với đầu đạn, đầu đạn có hình dáng như thế là vì muốn giảm lực cản không khí
trong quá trình bay. Cho nên tay nghề chế tạo mũi tên của cổ nhân rất là cao.

Chỉ là, cái đầu mũi tên trước mắt này không phải hình ba
cạnh, ngược lại thoạt nhìn rất chi là cùn, vậy mà lại sắc bén đến nỗi có thể
xuyên thủng cả bảo y của mình.

Như Phong nhẹ nhàng vuốt ve nó một hồi, trong cái trong suốt
lại có màu vàng ẩn hiện, còn có thể dưới ánh mặt trời phản chiếu ra nhiều màu
sắc, Như Phong linh quang chợt lóe, nói: “Cái này là đá kim cương, thường gọi
là kim cương, rất có giá nha, đã dùng để ám sát ta thì nó chính là của ta rồi.”
Như Phong mỉm cười, đem khối kim cương này tịch thu.

Túy Nguyệt cũng không để ý, nói: “Nếu vậy thì ngươi lấy đi”.
Nàng không biết cái gì gọi là kim cương, chỉ biết nếu sư huynh muốn thì cứ cho
sư huynh đi, mặc dù khối đá này rất đẹp nhưng dù sao cũng là vũ khí giết người.

Như Phong nghe vậy liền vui vẻ nhận, định tới một ngày mình
biết được là ai sai người tới ám sát mình, vậy nhất định phải dùng khối kim
cương này hồi báo hắn.

Trước khi đi Túy Nguyệt dặn dò phải hảo hảo nghỉ ngơi, nàng
còn muốn đi xem những bệnh nhân khác.

Như Phong một mình nằm trên giường, kéo chăn lên, nhìn cái
màn có thêu vài cây trúc xanh và một con gấu mèo lớn trên nóc giường, đây là
căn phòng của mình ở thành Lạc Nhạn, màn che là bên mẫu thân đưa tới, dựa theo
sở thích của mình mà thêu ra một con gấu mèo trông ngốc nghếch vô cùng.

Ôi, một tháng rồi đấy, chất độc mình trúng cũng quá bá đạo
rồi, ngày đó sau khi rút đầu mũi tên ra liền phát sốt, ba ngày sau mới hạ sốt
rồi dần tỉnh lại, thế mà thân thể vẫn không tốt lên nổi, suy yếu không thể tả,
muốn xuống giường cũng không được, phải chậm rãi tĩnh dưỡng, may là gia gia đã
tỉnh cho nên những chuyện sau này thì không cần đến mình quan tâm, hết thảy đều
đã có bọn họ lo hết rồi, mình chỉ phụ trách dưỡng thương thôi.

Thế nhưng, một tháng này thật sự đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Đầu tiên, ngày mình trúng tiễn, cuộc chiến dưới sự chỉ huy
của Cao Uy đã kết thúc thắng lợi.

Tiếp theo, cuộc chiến lâm vào thế cục giằng co, mà trong lúc
này viện binh của triều đình chạy tới, vì vậy thế lực hai phe ngang nhau, mà
người cầm đầu viện binh cư nhiên lại là Dục Tuyên.

Sau khi Dục Tuyên đến đây được ba ngày thì đã lén gặp mặt Vân
Thiên Trạch. Kết quả của cuộc gặp gỡ đó chính là Vân Thiên Trạch đáp ứng đề
nghị trước đây của Như Phong, chính là kí kết hiệp nghị ngưng chiến.

Kỳ thật, Vân Thiên Trạch không ký cũng không được, bởi vì nội
bộ Xuân Đằng quốc lúc này rất hỗn loạn, hoàng đế đột nhiên đổ bệnh, đại hoàng
tử lăm le ngôi báu, vì để tiên phát chế nhân*, Vân Thiên Trạch giả bộ đang
giằng co với Tử La quốc, thật ra là đã sớm phái một chi quân đội lén lút trở về
nước. Nghe nói, hắn mười ngày trước đã danh chính ngôn thuận leo lên ngôi vị
hoàng đế Xuân Đằng quốc, chuyện đầu tiên hắn làm chính là chỉ tội Đại hoàng tử
tích trữ vũ khí, còn có tội bán nước, dẫn tới quân đội trên chiến trường thất
bại nặng nề, giờ Đại hoàng tử đã bị giam lỏng.

[*Ra tay trước để chế phục đối phương.]

Mà chuyện thứ hai hắn làm chính là chính thức ký kết hiệp
nghị hòa bình với Tử La quốc, cũng nói sẽ bồi thường xác đáng.

Nhiệm vụ quan trọng nhất của hắn hiện giờ là ổn định thế cục
trong nước, sau đó sẽ gả công chúa sang hòa thân.

Như Phong mỉm cười, không ngờ sau khi mình nằm liệt giường đã
xảy ra nhiều chuyện như thế, thời tiết thay đổi, chiến tranh cũng đi vào hồi
kết, có vẻ như mình rất nhanh sẽ được giải thoát rồi.

Chiến tranh thật sự là một cơn ác mộng! Nghĩ lại mà kinh.

Như Phong nằm ở trên giường mơ màng ngủ, vừa sắp bước vào
mộng gặp Chu Công lại nghe được tiếng gõ cửa.

Như Phong khẽ lắc đầu, giờ này còn tới tìm mình không phải
gia gia thì chính là Mộc Vấn Trần.

“Mời vào!” Như Phong lên tiếng.

Cửa bị đẩy ra, một thân ảnh cao ngất ánh vào mắt.

Người đến là Mộc Vấn Trần, trên tay hắn cầm theo một vài thứ.

Trực tiếp đi tới trước giường, hắn nhìn gương mặt hồng thấu,
đôi mắt chớp chớp của Như Phong, giống như không dám nhìn thẳng vào mình, vì
vậy nhẹ giọng hỏi: “Như Phong, nàng sao thế? Được rồi, đã đến giờ thay thuốc,
Túy Nguyệt bận rồi cho nên nhờ ta tới.” Mộc Vấn Trần chưa nói chính là, không
phải Túy Nguyệt và Túy Trúc không rảnh, mà là mình giành đi, gần đây không biết
có chuyện gì xảy ra, hình như tất cả mọi người đều ngăn cản mình tiếp xúc với
Như Phong.

Túy Nguyệt, Túy Trúc thì thôi đi, hai người đó ngăn cản tất
cả mọi người tới thăm Như Phong, nhưng hình như Úy Trì Hòe Dương với Dục Tuyên
cũng không muốn mình đến xem Như Phong thì phải, tuy Mộc Vấn Trần không rõ
chuyện gì xảy ra nhưng cũng không thể mặc cho người khác tùy ý định đoạt, cho
nên liền nắm bắt cơ hội, khiến cho Mộc Đồng dùng thủ đoạn bạo lực mới đổi lấy
một lần thay thuốc này.

“Không phải là mới đổi chưa được bao lâu sao?” Như Phong bĩu
môi, bất mãn kháng nghị, một lần đổi dược giống như một lần tra tấn, mình toàn
thân vô lực, muốn giơ tay lên còn khó nên chỉ có thể giao cho người khác giúp
đỡ, nhưng mỗi lần đều là Túy Nguyệt làm a, như thế nào lại đến phiên Mộc Vấn
Trần rồi?

Mộc Vấn Trần im lặng, có điểm mất mát, ngữ khí lại thản
nhiên: “Nàng không thích ta giúp nàng thay sao?”

“Nhưng mà vị trí vết thương của ta không tiện lắm nha!” Như
Phong thở dài nói, thật sự là kẻ không biết không sợ, nhìn vẻ mặt “đơn thuần”
của Mộc Vấn Trần, chắc là hắn cũng không rõ chuyện gì xảy ra rồi. Aii, ngày xưa
lúc mình thân thiết với hắn thì trên người vẫn mặc tiểu y, bộ ngực thoạt nhìn
sẽ rất bằng phẳng, cho nên cũng không có “thẳng thắn đụng chạm”, tự nhiên cũng
sẽ không biết Mộc Vấn Trần đối với thân thể con gái không biết chút gì.

Mộc Vấn Trần vẻ mặt mạc danh kỳ diệu*, nói: “Đúng vậy, thì
sao nào? Dù sao ta cũng đã thấy rồi.” Bất quá cơ thể Như Phong có chút kỳ quái,
không giống trong trí nhớ của mình, bộ dáng kinh ngạc của Túy Nguyệt hôm đó vần
còn sờ sờ trước mắt, còn có ánh mắt nàng nhìn mình mấy ngày nay, rất kỳ quái,
làm cho mình có chút bất an.

[*không hiểu gì hết.]

Nghĩ đến đây, Mộc Vấn Trần khẽ nhíu mày.

Như Phong đột nhiên hét lớn: “Trời ơi, làm cho sét đánh ta
đi!” Trên đời này sao lại có người như thế hả!

Mộc Vấn Trần chỉ coi Như Phong là đang phá cáu thôi, không có
để bụng, đặt dược phấn trong tay xuống, nói: “Ngoan, đừng nháo, nhanh để ta
giúp nàng thay thuốc, như vậy mới nhanh khỏi.” Mấy ngày nay Như Phong có vẻ rất
yếu làm cho hắn đau lòng quá chừng, hắn vẫn là thích một Như Phong tinh thần
phấn chấn, cho dù là hoạt bát vô cùng, hay huyên náo lại kiêu ngạo, nhưng mình
vẫn thích, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui rồi.

Như Phong đột nhiên yên lặng trừng mắt nhìn Mộc Vấn Trần,
thẳng đến lúc Mộc Vấn Trần không được tự nhiên mới mở miệng hỏi: “Vấn Trần,
chàng có phải chưa từng thấy cơ thể nữ nhi hay không?”

Mộc Vấn Trần cau mày, âm thanh trầm thấp: “Ai nói chưa từng
thấy? Trước kia đã nhìn thấy rồi, hơn nữa ta còn nhìn qua nàng.” Mộc Vấn Trần
nhớ tới ngày đó, mặc dù thân thể Như Phong có điểm kỳ quái, bất quá da thịt
trắng noãn thoạt nhìn rất mê người, nếu không bởi vì trúng độc thì không biết
mình sẽ làm ra chuyện gì nữa, có lẽ sẽ còn sờ tiếp cũng nên.

Như Phong ngây ngẩn cả người, nàng trừng to mắt, nhịn xuống
chua xót trong lòng, hỏi tiếp: “Vậy chàng khi nào thì nhìn thấy thân thể nữ
nhân khác?”

Mộc Vấn Trần làm một bộ dáng nhớ lại chuyện xưa, nói: “Là ca
ca ta cho ta xem một bức họa, kỳ thật nam nhân cùng nữ nhân cũng không có gì
khác biệt, chỉ là bộ xương nhỏ hơn một chút mà thôi.” Hắn nhìn thân thể Như
Phong, so với mình thì Như Phong thật là rất nhỏ, bây giờ giống như một con mèo
nhỏ suy yếu làm người ta đau lòng, thật muốn ôm nàng vào lòng.

Như Phong tiếp tục trừng to mắt, nói: “Thật sự không có gì
khác nhau sao?”

Mộc Vấn Trần có điểm mất hứng, nhìn Như Phong, sờ sờ trán của
nàng, nói: “Cũng không khác nhau lắm.”

Như Phong choáng váng, nàng cảm thấy đầu óc Mộc Vấn Trần rất
có vấn đề, vì vậy rất kiên nhẫn hỏi: “Chàng có cảm thấy ngực ta và chàng rất
không giống nhau hay không?” Bây giờ phải ném cái gì ngượng cái gì ngại qua một
bên, trước tiên phải cập nhật tri thức cho hắn mới được.

Tay Mộc Vấn Trần đã đưa tới, muốn cởi áo Như Phong, Như Phong
chụp tay hắn lại, nói: “Chàng trả lời vấn đề của ta trước đã.”

Hắn khẽ nhíu mày, cảm thấy nếu như hôm nay không nói thì tên
tiểu tử trước mắt này sẽ không chịu thay thuốc, vì vậy trả lời: “Trừ việc bị
trúng độc, trước ngực nhiều hơn hai khối thịt, còn có làn da sờ tốt lắm thì ta
nhìn không ra còn có cái gì khác biệt nữa.”

Mặt Như Phong thoắt cái đỏ rực, nàng run rẩy hỏi: “Vấn Trần,
ca ca chàng dạy chàng thế nào thế? Còn có, lúc bé chàng ở chung với ai?”

Mộc Vấn Trần ngoan ngoãn trả lời: “Ta từ lúc sáu tuổi đã ở
cùng sư phụ, sư phụ của ta là một hòa thượng, chúng ta cùng nhau ở trong rừng
sâu núi thẳm, lúc ta được mười ba tuổi mới xuống núi, sau đó làm việc cho ca
ca.”

“Vậy ca ca chàng dạy chàng thế nào?” Như Phong lập tức hỏi.

“Ca ca ta có rất nhiều nữ nhân, hắn nói thân thể nữ nhân cũng
giống như thân thể nam nhân, không có gì đẹp để xem. Hơn nữa ta quả thật cũng
không có hứng thú với nữ nhân, các nàng ngoại trừ khóc ra còn có thể làm cái
gì.” Mộc Vấn Trần suy nghĩ một chút rồi nói, “Nhưng mà ta cảm thấy nàng thật
tốt.” Nói xong liền lộ ra nụ cười khiến vạn nhân kinh diễm.

Như Phong xụi lơ trên giường, nghĩ không ra ca ca hắn dạy hắn
thế nào nữa. Bất quá, có thể nhìn thấy Mộc Vấn Trần là một tờ giấy trắng, nghĩ
tới nghĩ lui, hắc hắc, như vậy thì không cần lo lắng Mộc Vấn Trần sẽ nạp thiếp
hay gì gì đó rồi, sau đó hắn chỉ có một người là mình thôi.

Tiếp theo, Như Phong giảo hoạt cười, nàng thản nhiên nhìn Mộc
Vấn Trần, oai phong lẫm lẫm nói: “Đến đây đi, chàng nhanh giúp ta thay thuốc
a!” Ngữ khí tựa hồ có cảm giác “Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ nhất
khứ hề bất phục hoàn”, vô cùng bi tráng a.

Mộc Vấn Trần thở dài một hơi, hôm nay Như Phong thật khó đối
phó.

Sau khi cởi bỏ từng lớp y phục, Như Phong nghe thấy tim mình
đập thình thịch thình thịch, nàng cẩn thận quan sát vẻ mặt Mộc Vấn Trần liền
bắt gặp ánh mắt chuyên chú của hắn, tựa như không biết chính mình đang cởi y
phục của một nữ hài tử vậy. Nếu như mình không phải bạn gái hắn, vậy hành vi
của hắn lúc này chính là đùa giỡn lưu manh rồi.

Cuối cùng, bộ ngực của Như Phong cũng lộ ra, bởi vì bị thương
nặng cho nên bên trong cái gì cũng không mặc. Chỉ thấy da ngực trắng nõn tinh
tế, hai bầu nhũ khẽ rung động, nhũ thoa phấn hồng kiêu ngạo đứng thẳng.

Mộc Vấn Trần cau mày nhìn vết thương của Như Phong, nói:
“Cũng qua một tháng rồi, tại sao vết thương còn chưa lành?” Vết thương kia trên
ngực trái, cả vùng ngực một mảnh đỏ au, tựa như nếu không cẩn thận sẽ lại chảy
máu.

Mặt Như Phong hồng thấu, mặc dù tư tưởng của nàng thoáng đến
đâu nhưng đối với chuyện thế này nàng không có bất kì kinh nghiệm nào, nhưng
mà, mình giờ cũng chẳng tiếc gì, người này sao còn hỏi như vậy a?!

“Vấn Trần, chàng không phát hiện có cái gì khác biệt sao?”
Như Phong nhẹ giọng hỏi, may mắn dáng người của mình cũng không tệ, bằng không
thật đúng là không nghĩ sẽ cho hắn nhìn.

Mộc Vấn Trần lắc đầu, vẻ mặt hồn nhiên, chỉ là trên mặt có
chút đỏ, hắn nói: “Không có gì khác biệt, chỉ là hình như loại thuốc này vô
dụng, không có hết sưng.”

“Sét à, đánh hắn đi!” Như Phong kêu to, rốt cục quyết định
kéo tay hắn đặt lên ngực mình.

Sau đó chờ mong mà hỏi thăm: “Còn bây giờ?” Cũng không thể
cho rằng đây là bị sưng đi? Bất quá mặc kệ thế nào, cực phẩm nam nhân này mình
đã định là sẽ chiếm rồi, không thể để cho nữ nhân khác chiếm tiện nghi được.

Tim Mộc Vấn Trần nhất thời đập nhanh, hắn nhìn Như Phong, tựa
như trở về thời khắc lần đầu tiên đến Lạc Nhạn thành, lúc này, hắn đột nhiên
rất muốn rất muốn hôn Như Phong, nghĩ tới đây, tay hắn bỗng nhiên niết một cái.

Như Phong lại càng hoảng sợ, tay giằng co, người này… rốt
cuộc là nên hất tay hắn ra hay là để tiếp tục?

“Như Phong… Như Phong, ta muốn hôn nàng được không?” Mộc Vấn
Trần hỏi, một mạt ngượng ngùng hiện lên trên mặt càng tôn lên bộ dáng như băng
điêu*, vô cùng mị hoặc.

[*chạm khắc băng; khối băng được điêu khắc.]

Như Phong trừng mắt nhìn hắn, còn đang do dự, hắn chờ mong
nhìn như gió, tay hắn còn đang đặt trước ngực Như Phong, hơn nữa dường như đã
tự giác mà vuốt ve.

Đang lúc giằng co thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, sau đó có
một âm thanh vang lên, nói: “Như Phong, ta vào được không?”

Là Dục Tuyên

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.