Mệnh Phượng Hoàng (Tập 1) - Chương 05 phần 1

Chương 5

Ta không thể đứng ở
cửa tới khi trời sáng. Nghĩ một chút thay vì đứng chịu lạnh, chi bằng ta ra
ngoài đi lại. Tạm thời đi dạo ở ngự hoa viên đã, tuy thời tiết lạnh thật nhưng
phong cảnh ở đây rất đẹp, cũng coi như an ủi bản thân. Ta không muốn sáng mai
có người dậy, trông thấy bộ dạng nhếch nhác của ta. Vừa đi vừa hà hơi, vừa xoa
tay nhưng vẫn không thể ấm lên, song ta có tay có chân, không tới nỗi để
mình chết rét nhỉ?

Trông thấy dẫy đèn
sáng trên hành lang dài trước mặt, đột nhiên trong lòng ta nảy ra một ý. Lúc
này cũng không màng đầu gối đau, đau một chút vẫn còn hơn chết cóng, ta chạy
chậm lên phía trước, thấy một dãy đèn lồng. Đứng phía dưới mới phát hiện, chúng
được treo rất cao.

Quay người tìm kiếm
hồi lâu cũng không thấy thứ gì có thể hạ nó xuống. Thấy cái cột bên cạnh, ta
cắn răng, nó không xuống thì ta lên, dù sao hồi nhỏ ta cũng nghịch ngợm quen
rồi, cứ coi cột là cây đi, chắc cũng không phải việc khó khăn.

Tuy hơi thô ráp nhưng
miễn cưỡng vẫn có thể leo lên được. Cuối cùng ta cũng trèo được lên nhưng cánh
tay lại quá ngắn. Ta hơi bực, chân cạ lên cột, nhào qua với chiếc lồng đang
treo. Chỉ nghe thấy tiếng “roẹt”, chiếc đèn lồng đã bị ta kéo rách, cây nến
cháy bừng bừng cũng rơi theo đế đèn lồng. Mắt ta sáng lên, giơ tay ra đón nhưng
cơ thể không vững, liền ngã nhào.

“Á!” Đau thật đấy, nhưng
vẫn đón được cây nến. Ánh lửa lay động, may mà chưa bị tắt.

Ta đang cảm thấy vui mừng, chưa kịp cảm
nhận sự ấm áp thì lại nghe có người đột nhiên nói: “Ngươi ở đây làm gì?” Giọng
nói lạnh nhạt nhưng lộ ra vẻ nghiêm khắc, không cho phép người khác coi
thường.

Ta giật mình, ngước mắt nhìn. Thấy một nam
tử đang chắp tay sau lưng đứng trước mặt ta, chiếc đèn lồng bị ta chọc thủng
một lỗ, nguồn sáng duy nhất lúc này đang nằm trong tay ta. Dù xung quanh tối om
nhưng vẫn có thể nhìn thấy bộ y phục màu vàng trên người hắn.

Trong đầu ta lập tức lóe lên bốn chữ: Hạ
Hầu Tử Khâm.

Không biết đặt ngọn nến trong tay ở đâu, ta
lúng túm bò dậy quỳ xuống, nói: “Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng!”

Thoáng cảm thấy hắn bước lên trước vài bước,
lại hỏi: “Ngươi ở đây làm gì?”

Làm gì? Ta không thể nói với hắn ta thấy
lạnh, muốn mượn nến này để sưởi ấm đâu nhỉ? Trong lòng rất hỗn loạn nhưng không
hiểu ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào, ta lại nói: “Nô tỳ... nô tỳ chỉ muốn xem
ngọn nến này có tắt không, xem xong lại trả về chỗ cũ…”

Nói tới đây, tự ta cảm thấy buồn nôn, đây
là lý do vớ vẩn gì vậy!

Hắn bỗng im lặng. Ta căng thẳng tới nỗi
lòng bàn tay đổ mồ hôi lo lắng cầm cây nến, giấu không được mà thổi tắt cũng
không xong.

Một lúc sau mới nghe thấy có tiếng người đi
tới, tiếp theo là giọng nói the thé của gã thái giám: “Hoàng thượng, Hoàng
thượng, sao người lại ở đây! Đêm lạnh, người...” Y nhìn thấy ta, lập tức ngậm
miệng.

Ta bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, đêm nay Hạ Hầu
Tử Khâm chẳng phải nên lật thẻ bài của một vị phi tần mới được sắc phong nào đó
sao? Sao muộn như vậy mà hắn vẫn còn xuất hiện ở nơi này?

Có điều giây tiếp theo, đến thời gian để ta
suy nghĩ lung tung cũng chẳng còn, chỉ vì hắn nói: “Người đâu, lôi cung tỳ định
phóng hỏa xuống.”

Ta nhất thời sững sờ, cho tới khi có người
tới tóm lấy ta, ta mới kinh hoàng kêu lên: “Hoàng thượng, nô tỳ bị oan!”

Thái giám bước tới, đánh cây phát trần
trong tay lên đầu ta, mắng: “Còn dám kêu! Quấy nhiễu thánh giá, đáng tội chém
đầu!”

Ta nghiến răng nhìn y một cái, là một thái
giám rất trẻ, vẻ mặt vênh váo, tự đắc. Y ra vẻ nhưng ta vẫn muốn kêu, nếu không
kêu oan thì không biết bọn họ sẽ lôi ta đi đâu.

Phòng nhuộm? Phòng giặt?

“Hoàng thượng, nô tỳ thực sự bị oan! Không
phải nô tỳ muốn phóng hỏa!”

Hình như hắn không muốn liếc ta dù chỉ một
cái, chỉ khẽ giơ tay, túm lấy ta rồi lập tức buông tay. Ta thở phào, vội xoay
người quỳ xuống, cúi đầu rất thấp.

Hắn bước về phía ta, đứng rất lâu trước mặt
ta rồi đột nhiên cúi người, hỏi: “Ngươi là cung tỳ của cung nào?”

Ta giật mình, sao đột nhiên lại hỏi ta như vậy...

Bỗng nhớ tới tối đầu tiên ở trong cung, khi
ta bắt gặp Như Mộng tình cờ gặp hắn, hắn liền hỏi nàng ta như thế. Bàn tay
cầm nến bất giác nắm chặt, sáp nến chảy xuống. Á, nóng quá! Ta nhíu mày nhưng
không dám kêu thành tiếng.

“Nói!” Giọng của hắn lạnh lùng khiến ta bất
giác run rẩy. Cố gắng để giọng nói rõ ràng hơn một chút, ta lên tiếng: “Nô tỳ
là cung tỳ của Huyền Nhiên các.” Ta không khỏi nghĩ rằng, có phải hắn lại tưởng
ta cũng dò la biết được hắn sẽ đi qua nơi này, rồi cố ý chờ ở đây, giống như
Như Mộng? Ôi, hóa ra hoàng đế của thiên triều cũng tự yêu bản thân đến vậy!

Hắn khẽ “hừ” một tiếng, vẻ rất xem thường.

Ta nghĩ, có lẽ hắn cũng không biết hiện nay
ai sống ở Huyền Nhiên các đâu nhỉ? Thà ta chiếm ưu thế trước còn hơn để hắn
tưởng ta xuất hiện ở đây để dụ dỗ hắn. Ta hắng giọng, nói: “Hoàng thượng, tiểu
chủ nhà nô tỳ có tri thức, hiểu lễ nghĩa, tài mạo song toàn, hiền lương thục
đức...” Thiên Phi à, ngươi nên cảm ơn ta, ta đang tiến cử ngươi trước mặt Hạ
Hầu Tử Khâm đấy.

Hình như hắn hơi kinh ngạc, khẽ thở dài một
tiếng, tiếp đó cười, nói: “Thật thú vị!”

Ta vẫn cúi đầu, cũng không biết câu “thật
thú vị” của hắn là có ý gì. Sáp nến chảy ra càng lúc càng nhiều, như sắp bọc
kín bàn tay ta rồi. Ta muốn động đậy nhưng không dám.

Hắn đứng thẳng người cười nói: “Hiếm có ai
ca ngợi chủ nhân như ngươi, vậy hôm nay trẫm sẽ qua Huyền Nhiên các xem nữ tử
có tri thức, hiểu lễ nghĩa, tài mạo song toàn, hiền lương thục đức mà ngươi nói
rốt cuộc thế nào!”

“Tạ ơn Hoàng thượng!” Ta dập đầu, giữ lại
được cái mạng nhỏ, vì quá hưng phấn nên vung tay, bất cẩn làm nến tắt, có điều
bây giờ cũng không cần quan tâm đến điều này. Ta chỉ nghĩ, hắn bất ngờ giá lâm
Huyền Nhiên các, nhất định Thiên Phi sẽ vui mừng lắm nhỉ?

Hắn bước đi, gã thái giám bên cạnh vội đi
theo. Ta định bò dậy đột nhiên hắn lại dừng bước, lạnh nhạt nói: “À, vừa nãy
nói muốn xem xem cây nến này có tắt không hả? Nếu trầm nhớ không nhầm, ngươi
nói xem xong sẽ trả về. Được rồi, trẫm cho ngươi một tối, sáng sớm mai trẫm
muốn thấy cây nến được trả về chỗ cũ. Bằng không, trẫm sẽ lấy đầu ngươi!”

Ta sửng sốt, há hốc miệng nhưng hắn đã cao
ngạo dẫn thái giám đi rất xa rồi.

Ngước mắt nhìn lên chiếc đèn lồng rách treo
phía trên, lắc đầu, làm sao ta có thể đặt lại chứ? Không đặt trả lại được thì
lấy đầu ta, hắn nói thì hay lắm, làm thì chẳng ra sao. Hừ, ai bảo hắn là hoàng
thượng chứ? Người ta là đứng đầu thiên triều, huống hồ bây giờ ta lại đang ở
trong nhà người ta.

Ta sững sờ rồi lại nhớ đến một chuyện. Nến…
tắt rồi!

Bên người không có thứ để mồi lửa, nếu ta
trèo lên cột khác để châm cũng không thể, không chừng lại gây ra tai họa khác.
Ngẫm nghĩ một lát, đèn lồng do phủ Nội vụ chuẩn bị, vậy phủ Nội vụ nhất định có
thang.

Ngẩng đầu nhìn trời, đêm đã khuya lắm rồi, nhưng
vì cái mạng nhỏ này của ta, muộn hơn nữa cũng phải gõ cửa mượn thang.

Nhét cây nến đã tắt vào trong ngực áo, ta
rụt cổ, đi về phía phủ Nội vụ. Sáp nến rơi trên tay đã nguội từ lâu, ta cắn
răng bóc ra, may mà không còn đau nữa.

Tới cổng phủ Nội vụ, từ xa đã thấy cửa lớn
đang mở, đèn bên trong còn sáng. Ta cười vui vẻ, thật tốt, mọi người vẫn chưa
đi ngủ, ta đỡ phải gõ cửa xin người ta mở. Nghĩ vậy, ta cũng không quan tâm chỗ
sưng phồng ở đầu gối, chạy thật nhanh, chỉ sợ chậm một khắc thôi là cánh cổng
đó sẽ đóng lại.

Ta vừa xông vào, lập tức có thái giám chặn
lại: “Này, làm gì đây?”

Ta vội cười. “Công công, ta muốn mượn cái
thang, rất gấp.”

Ánh mắt gã thái giám lóe lên tia khác
thường, xua xua tay nói: “Không có thang, ngươi mau đi đi!”

Ta nhìn cái thang đang dựng lên tường phía
sau y, thầm nghĩ y nói dối mà không biết đỏ mặt. Rõ ràng nó ở ngay sau y, vậy
mà y nói là không có.

Không thể nổi giận, ta cố gắng nhẫn nhịn.
“Công công, ta thực sự rất cần, dùng xong ta sẽ đem trả ngay!”

Gã thái giám có vẻ mất kiên nhẫn, đẩy ta ra,
nói: “Ngươi không cần nói gì cả, hôm nay không ai có thể mang cái thang này đi,
trừ phi hoàng thượng đích thân tới lấy! Vừa nãy Lý công công chuyển lời, nếu có
người tới mượn thang, nhất định không được cho mượn. Nếu không Hoàng thượng sẽ
lấy đầu người của phủ Nội vụ!”

Nụ cười trên môi ta bỗng cứng lại, Hạ Hầu
Tử Khâm được lắm, hóa ra điều ta nghĩ được, hắn cũng đã nghĩ tới!

Hắn làm vậy là có ý định muốn lấy đầu ta
rồi! Nhưng hắn đường đường là hoàng thượng, muốn lấy cái mạng của một tiểu cung
tỳ như ta chẳng phải quá dễ dàng ư, lại còn muốn quay ta mòng mòng. Ha, ta nên
vui mừng vì hắn đã giữ lại cái mạng ta lâu hơn một chút hay nên bi ai vì hắn
chỉ muốn đùa giỡn ta?

Gã thái giám đẩy ta ra khỏi cổng, quýnh
quáng đóng cửa, đột nhiên ta nhớ ra, vội giữ cửa, nói: “Công công đợi chút!”

“Đi đi, đã nói không thể cho ngươi mượn
rồi!” Y trừng mắt, vẻ mặt như thể nếu ta cứng đầu thì y sẽ liều mạng với ta
vậy. Cũng đúng, nếu ta mang cái thang đi, vậy thì thứ mất đi chính là cái mạng
nhỏ của y.

Ta vội nói: “Không, ta muốn… ta muốn mượn
mồi lửa.” Gã thái giám chần chừ một lát, ta lập tức nói: “Lý công công không
nói không cho mượn mồi lửa chứ?”

Y ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu, quăng lại
một câu: “Ngươi đợi đi” rồi quay người đi vào trong.

Một lát sau, y cầm mồi lửa ra, đưa cho ta
rồi vội vàng đóng cửa cứ như ta sống chết muốn vác cái thang đi. Ta thở dài, không
có thang, dù sao cũng phải châm nến lên thôi nhỉ?

Đi một vòng vẫn chưa nghĩ ra cách, ta chán
nản quay về chỗ cũ.

Châm nến, ngọn lửa to như hạt đậu từ từ bốc
lên, ánh lửa mỏng manh chiếu lên gương mặt khiến nó dần ấm hơn. Đặt cây nến
xuống đất, hai tay bao quanh ngọn nến, lòng bàn tay cũng trở nên ấm áp.

Sáp nến chảy từ thân nến nhìn như dòng nước,
chảy xuống nền rồi đông lại. Ta bỗng giật mình, đúng rồi, ta đã nghĩ ra cách!

“Này, còn không đứng dậy!” Không biết ai đá
ta, mở mắt mới phát hiện mình mơ màng ngủ thiếp đi từ lúc nào. Dụi đứng ngay
trước mặt, ta giật mình, vội quỳ xuống, nói: “Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng!
Hoàng thượng vạn tuế!”

Gã thái giám lại lấy cây phất trần gõ lên
đầu ta, cười nói: “Hoàng thượng đúng là liệu việc như thần, xem ra không có
thang, nàng ta thật sự không thể làm nổi.”

Hạ Hầu Tử Khâm “hừ” một tiếng. Ta cắn răng,
tuy căm hận song không thể thể hiện ra mặt. Cúi đầu hớt đám sáp nến, ta ung
dung nói: “Hồi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ đã trả nến lại nguyên vẹn chỗ cũ.”

“To gan!” Lý công công kêu the thé. “Rõ
ràng ngươi chưa đặt lên, còn to gan nói đã đặt lại! Ngươi nên biết tội dối vua
đáng chém đầu!”

Ta nén giận. “Nô tỳ biết ạ, mong Hoàng
thượng nghe nô tỳ nói hết.”

Tên Lý công công đáng ghét còn mang tội dối
vua ra dọa ta. Theo lời y nói, ta đặt hay không đều chết chắc. Nhưng ta không
cam chịu số phận!

“Ngươi...” Những ngón tay y đang chỉ ta run
rẩy, ta nghĩ thầm, kỳ lạ thật, sao y còn tức giận hơn cả ta?

“Tiểu Lý Tử!” Hạ Hầu Tử Khâm trầm giọng, sau
đó nói với ta: “Vậy trẫm muốn nghe xem, ngươi đặt nó như thế nào?”

Ta vẫn cúi đầu, nói: “Đặt như thế nào không
quan trọng, quan trọng là nô tỳ đã đặt lên.” Ta nhắc nhở hắn, muốn nhìn kết quả
thì chỉ nhìn kết quả thôi.

Không ngẩng lên, ta chỉ thấy đôi giày của
hắn, thấy hắn lùi vài bước, có lẽ đang ngước lên nhìn đèn lồng phía trên. Sau
đó hắn nói: “Đáng tiếc trẫm không thấy.”

Ta thực sự muốn bật cười, ta chưa đặt lên, người
nhìn thấy mới lạ.

Cố gắng nhẫn nhịn, ta giơ ngón tay chỉ đống
sáp nến bên cạnh, lên tiếng: “Cây nến nô tỳ đã đặt lên ở đây.” Không đợi hắn
lên tiếng, ta nói tiếp: “Đúng như Hoàng thượng đã thấy, chiếc đèn lồng bị rách
một lỗ to, sáp nến đương nhiên chảy thẳng xuống đất. Nến cả đêm đã cháy hết, bởi
thế lúc này Hoàng thượng không thể nhìn thấy cũng là chuyện bình thường.”

Ta vừa dứt lời, Lý công công liền tức giận:
“Nói xằng! Đúng là nói hươu nói vượn! Hoàng thượng, người xem nàng ta… Ôi
trời…” Lý công công nói được nửa chừng, đột nhiên ôm chân kêu lên, gương mặt
méo mó, một câu cũng không dám thốt lên.

Ta thấy Hạ Hầu Tử Khâm đá y một cái, sau đó
hắn bước qua, đứng trước mặt ta.

Ta căng thẳng đến mức nín thở, hơi thở của
hắn nặng nề như kiềm chế. Tuy cúi đầu song dường như ta vẫn có thể nhìn thấy
ánh mắt lạnh lẽo của hắn như muốn xuyên qua ta. Đột nhiên ta hơi hối hận, có lẽ
ta không nên dùng tiểu xảo trước mặt hắn.

Bàn tay to lớn của hắn bỗng giơ ra, nắm
chặt cánh tay ta, kéo mạnh. Ta sợ hãi, khẽ kêu một tiếng, đụng vào lồng ngực
hắn. Hắn bỗng bật cười, khẽ nói: “Một nữ tử rất thông minh! Xem ra vẫn là trẫm
nhẹ tay, sớm biết vậy, trẫm nên truyền lệnh đến mồi lửa cũng không cho ngươi
mượn!”

Ta giật mình nhìn mồi lửa giấu trong ngực
áo, nó không hề bị lộ ra mà! Trong lòng ta run rẩy, Hạ Hầu Tử Khâm, hóa ra hắn
đã tính toán được tất cả! Chỉ cảm thấy cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nếu hắn
thực sự muốn ta chết thì chỉ cần một câu nói, nhưng hắn lại giữ cho ta một con
đường sống. Ta không biết vì sao hắn làm như vậy.

Hắn nắm chặt tay ta không buông, hơi thở
nóng ran phả bên tai ta. “Một nữ tử thông minh, rốt cuộc trẫm nên đề phòng hay
giữ lấy để yêu?”

Đầu ngón tay ta bỗng run rẩy, hắn nói...
yêu?

Ta sững sờ, hắn xua xua tay, nói: “Các
ngươi lui xuống hết cho trẫm. Xem ra hôm nay không cần hành hình rồi!”

“Vâng!”

Tiếng bước chân đều đặn càng lúc càng xa.
Ta lén nhìn mấy thị vệ ở đằng xa, trong lòng run rẩy, xem ra mánh khóe của ta
khiến hắn có chút bất ngờ. Hắn nghĩ ta nên bị lôi ra ngoài xử chém.

“Ngẩng lên!” Hắn ra lệnh.

Ta do dự một lúc, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn
ngẩng lên. Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn, lại còn ở khoảng cách gần như
vậy.

Đôi mắt đen láy của hắn lờ mờ lóe lên ánh
sáng của sự kiêu ngọa, còn gương mặt ta lại in rõ ràng trong mắt hắn. Khóe
miệng hắn khẽ cong lên, nụ cười như có như không, hắn nhìn ta, bỗng nói: “Trẫm
cho rằng không có nữ tử có cả dung nhan xinh đẹp lẫn trí tuệ, xem ra quả đúng
như vậy.”

Hắn khen ta thông minh ư?

Hắn còn…

Giây phút ấy, không biết ta lấy đâu ra dũng
khí hỏi hắn: “Hoàng thượng đang nói nô tỳ không xinh đẹp ư?”

“Xấu.” Hắn sửa lại không chút khách khí.

“Nô tỳ không xấu!” Ta nghiến răng phản bác.
Mặc dù ta đang bôi thuốc nước, không thể thấy được dung mạo thật của ta nhưng
cũng không đến nỗi phải nói là xấu chứ?

Hắn không thèm dây dưa với ta, tự nói:
“Chẳng trách ngươi nói bao lời tốt đẹp cho Phi Tiểu viện[1] như
vậy, xem ra ngươi vẫn là kẻ biết mình biết ta.”

[1] Viện: mỹ nữ, người con gái đẹp.

Ta sững sờ trong giây lát, hắn còn tử tế
giải thích: “Trẫm đã phong tiểu chủ của ngươi làm tiểu viện, xem nét mặt của
ngươi kìa, hình như không hề vui cho nàng ta.” Hắn buông lỏng cánh tay đang túm
lấy ta, sắc mặt bỗng lạnh hơn.

Trong lòng ta có chút nặng nề, tâm tư hắn
quả thật quá khó để phỏng đoán.

Song có câu hắn nói đúng, vì sao ta phải
vui mừng cho Thiên Phi? Nghĩ đến Thiên Phi, đột nhiên ta khẽ kêu lên: “Ôi!”

Hắn hoài nghi nhìn ta.
Ta lập tức cúi đầu, nói: “Hoàng thượng thứ tội, nô tỳ có việc gấp phải làm, nô
tỳ xin cáo lui!” ta bỗng nhớ ra tối qua Thiên Phi nói muốn ta sáng sớm nay tới
hầu hạ, nếu giờ ta còn không đi thì tỷ ta lại có lý do hoạnh họe ta.

Ta khuỵu gối, chờ hắn
cho đứng lên nhưng hắn lại nói: “Không được đi!”

Ta kinh ngạc ngước mắt
nhìn hắn, không ngờ hắn lại lạnh mặt, khẽ ho một tiếng. Ta chỉ cảm thấy sau ót
đau nhói, nghe Lý công công mắng: “To gan, ai cho ngươi nhìn thẳng vào long
nhan!”

Ta giơ tay ôm chỗ bị y
đánh, vì đang khuỵu gối nên nhất thời không đứng vững, ngã nhào. “Bịch” một
tiếng, đầu gối đang bị thương lại đập mạnh xuống nền đất cứng.

“A!” Ta nhịn không
được, bật kêu, lần này đau thật đấy, đau như thể xương xốt vỡ vụn. Đúng là họa
đến dồn dập.

Chẳng ai đồng cảm với
ta, hắn còn lấy chân đá đá ta, hỏi với vẻ không vui: “Sao, quỳ trước mặt trẫm
khiến ngươi đau đớn như vậy à?”

“Hoàng thượng, nô tài
cho rằng nên trị nàng ta tội đại bất kính, lôi ra ngoài chém!” Lý công công
nhân cơ hội làm ầm ĩ trước mặt hắn.

Hai người bọn họ, kẻ
xướng người họa, sao mà giống diễn kịch thế? Ta nhịn đau, trong lòng thầm nghĩ
nếu có một ngày tên công công này rơi vào tay ta, nhất định phải khâu cái miệng
y lại mới hả giận. Còn cả tên hoàng đế kiêu ngạo này nữa...

“Ngươi đang muốn phục
thù trẫm?” Đột nhiên hắn khom người, nâng cằm ta. Ta có chút kinh hãi, cố gắng
để trấn tĩnh, được rồi, không thể nhìn thẳng long nhan. Ta đưa ánh mắt sang một
bên, lắc đầu: “Không có ạ!”

“Vậy là gì?” Hắn truy
vấn.

Ta nghĩ một lúc, nửa
thật nửa vờ trả lời: “Nô tỳ ngã đau.”

“Một cung tỳ thật yếu
đuối!” Hắn cảm thán. “Hay là sai người hầu hạ ngươi nhé!”

Ta thất kinh, chẳng lẽ
hắn muốn...

Ta không dám nhìn hắn,
bất thình lình hắn cúi người, bế ta lên. Ta sững sờ, Lý công công cũng vô cùng
kinh ngạc, chỉ vào ta, nói: “Hoàng thượng, nàng... nàng... nàng ta...” Hắn
không quan tâm, chỉ hỏi: “Huyền Nhiên các hả?”

“Hoàng thượng!” Ta
căng thẳng túm chặt vạt áo trước ngực hắn, hình rồng thêu tinh tế, phức tạp cọ
vào tay ta khẽ đau. Hắn định làm gì? Đưa ta về Huyền Nhiên các ư?

Thật tốt nhỉ! Nếu để
Thiên Phi nhìn thấy, ta còn cơ hội sống không?

“Hoàng thượng, nô tỳ
có thể tự đi.” Ta vội vã nói.

“Trẫm bế ngươi không
thoải mái à?”

“Không phải.” Ngươi bế
ta rất thoải mái nhưng trong lòng ta không thoải mái.

“Vậy thì tốt, đúng lúc
trẫm cũng muốn tới Huyền Nhiên các.”

Ta không tin lời hắn, đột
nhiên nhớ ra lời hắn nói với Như Mộng tối hôm đó, hắn nói nếu giao Như Mộng cho
chủ nhân của nàng ta nàng ta sẽ thảm như thế nào. Ta khẽ rùng mình, chưa kiểm
chứng được ở Như Mộng, hắn muốn kiểm chứng ở ta ư?

“Không phải Hoàng
thượng phải lên triều sớm sao?” Ta cười, nói. Hắn không giết ta, nhưng bế ta
tới Huyền Nhiên các thì có gì khác với việc giết ta chứ?

Hắn khẽ “hừ” một
tiếng. “Buổi triều sớm có thể lùi lại.”

Ta ngẩn người, lùi lại
ư? Ngẩng đầu nhìn sắc trời, mặt trời vẫn chưa lên, còn mờ tối thực sự không
biết bây giờ là canh mấy. Lén nhìn nam tử đang bế ta, hắn hơi hếch mặt lên, khóe
miệng khẽ cười, dường như tâm trạng rất tốt. Khẽ thở dài một tiếng, ta không
cần vùng vẫy, hắn quyết tâm muốn ta khó xử.

Ta bỗng có chút hoang
mang, nhớ tới lời Tô Mộ Hàn, bao nhiêu người trốn tránh vào cung còn không được,
ta lại tranh vào cung. Khi ấy ta không quan tâm, bây giờ nghĩ lại mới thấy mình
đúng là ngây thơ. Ta chỉ muốn ganh đua với bọn họ, muốn cha thấy sự khác biệt
của ta, nhưng sao ta lại quên mất người mà ta phải đối mặt là hoàng đế của
thiên triều?

Hắn có thể yêu ta
không?

Tim đập hụt nửa nhịp, ta
cắn môi, câu nói nực cười biết bao.

Đối với các nàng, ta
không sợ, nhưng đối với hắn, ta lại sợ hãi.

Hắn biết đưa ta về
Huyền Thiên các như vậy, ta sẽ thảm thế nào song hắn vẫn không hề dừng bước.
Đúng vậy, ta là gì của hắn chứ?

Ta chẳng là ai cả, có
lẽ hắn chỉ không cam lòng khi ta có thể qua cửa ải của hắn tối qua, hắn hối hận
vì đã hạ thủ lưu tình với ta. Nhưng hắn là hoàng đế, không thể so đo với ta
những chuyện này, điều này làm ảnh hưởng tới thân phận của hắn. Bởi vậy hắn cố
ý muốn xem cái mạng của ta rốt cuộc kiên cường đến nhường nào.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.