Bẫy văn phòng - Chương 12
Chương 12
Trở lại phòng làm việc, Đàm Bân mới thấm thía câu:
một ngày trong động, không biết thế giới đã thay đổi cả ngàn năm.
Chỉ trong giây lát Đàm Bân đã nghe được vô số những
tin tức bất ngờ. Một trong số đó là diễn đàn trao đổi kỹ thuật đã
kết thúc. Khách hàng có phản hồi rất tốt với MPL. Phó giám đốc bộ
phận Marketing quả nhiên cũng tham dự, thậm chí còn tỏ ra rất hứng
thú với dịch vụ mới mà họ đề cập.
Danh sách các công ty tham dự đấu thầu đã được công
bố, hai công ty đa quốc gia FSK và MPL đều yên tâm nhập cuộc, sáu công
ty trong nước cũng đã lộ diện.
Kết quả này đúng như dự liệu. Đàm Bân quay lại đúng
vào dịp tổ chức party ăn mừng. Không phải là Lưu Bỉnh Khang, mà người
chủ trì bữa tiệc là CEO Lý Hải Dương. Lý Hải Dương tự tay rót
champagne vào ly của từng người, sau đó tiến lên phía trước chúc
mừng, vẻ ngạo mạn trước kia hoàn toàn biến mất.
Đàm Bân ngẩn người nhìn ông ta, không hiểu nổi trong
một tuần qua ông ta đã làm gì để lay chuyển cả càn khôn như vậy. Xét
về chuyện kinh doanh, Lý Hải Dương không có bất kỳ cơ hội nào để
nhúng tay vào, vậy tại sao hôm nay ông ta lại có thể dương dương tự
đắc như thế?
Bữa trưa hôm đó, Đàm Bân lén hỏi dò Vu Hiểu Ba ngồi
bên cạnh: “Anh có biết Kenny đi đâu không?”
“Đi công tác.”
Đàm Bân chau mày, cảm thấy chuyện này có gì đó rất
kỳ lạ.
Vu Hiểu Ba ngồi xích lại gần cô, nói: “Vài ngày
trước ở công ty rộ lên tin đồn về sếp mới của chúng ta, tổng giám
đốc kinh doanh sắp được thăng chức, tự nhiên lại có chuyện để bàn
tán này nọ.”
Đàm Bân ngạc nhiên hỏi: “Các anh kiếm đâu ra tin tức
đó thế? Tại sao lúc nào tôi cũng là người biết cuối cùng vậy?”
Vu Hiểu Ba cười đáp: “Cherie à, đó chính là kỹ năng
đối nhân xử thế, cô đừng có suốt ngày chúi đầu vào công việc, đôi
lúc cần phải ngẩng lên mà nhìn đường.”
Nhân lúc đề cập đến vấn đề này, những người tham gia
câu chuyện bắt đầu liệt kê một loạt các đời tổng giám đốc kinh doanh.
Khi nhắc đên cái tên Trình Duệ Mẫn, Đàm Bân lập tức dỏng tai lắng
nghe.
Tay giám đốc kinh doanh đã làm việc ở MPL tám năm
nói: “Thường nghe nói phụ nữ đẹp sẽ lên như diều gặp gió, nhưng thực
ra đàn ông cũng chẳng kém cạnh nếu gặp được sếp nữ. Năm đó, nếu
không có Giám đốc kinh doanh khu vực phía bắc Trương Đồng nâng đỡ thì
chỉ với tài cán của Ray Cheng, làm sao anh ta có thể lên nhanh như thế
được?”
Một người khác thêm vào: “Ray Cheng cũng dựa được vào
cha anh ta nữa, đi đâu cũng trưng cái mặt dày của anh ta ra.”
“Chẳng thế còn gì.” Vị giám đốc nọ tiếp tục. “Vậy
nên Trương Đồng đi đâu công tác cũng kéo anh ta theo, quan hệ của hai
người nghe đồn rất mờ ám. Có lần gã chồng của Trương Đồng còn tìm
đến tận công ty. Ôi trời, đúng là đàn ông, tất cả những thứ đáng
tiền như máy tính, điện thoại đều bị đập vỡ tan tành.”
Cả bàn tiệc chăm chú lắng nghe đoạn tiếp theo của câu
chuyện. Đàm Bân méo mặt khi phát hiện ra cánh đàn ông buôn chuyện
cũng chẳng kém gì phụ nữ.
“Lúc đầu cấp trên
còn bao che, nhưng sau đó sự việc bung bét, bị mang tiếng quấy rối nam
nhân viên cấp dưới thì liệu người phụ nữ nào chịu nổi kia chứ? Cuối
cùng Trương Đồng cũng không trụ nổi, đành nộp đơn từ chức, nghe nói
về sau cô ta cũng ly hôn. Ray Cheng nhờ đó mà chễm chệ ngồi thay vào
vị trí của cô ta. Trong buổi gặp mặt cuối năm của công ty, anh ta còn
dẫn bạn gái theo để giới thiệu với mọi người. Đúng là chẳng ai
được như thế, mới làm giám đốc kinh doanh được một năm đã ngồi được
lên ghế tổng. Ai trong số các vị ở đây may mắn đến vậy?"
Đám người lại rộ lên bàn tán. Họ nói lung tung đủ
thứ chuyện.
Chỉ có Đàm Bân là không đưa ra bất kỳ ý kiến gì. Cô
gắp một miếng cá hồi cho vào miệng, không để ý mà ăn phải mù tạt
khiến hai mắt cay sè.
Chiều hôm đó, Đàm Bân đến gặp Điền Quân. Tại đây, cô
nghe được một tin vô cùng khủng khiếp.
Kết quả đấu thầu vòng đầu vốn định công bố vào
tuần này, vậy mà lại bị lùi lại đến trung tuần tháng Mười. Nguyên
nhân là do có một vài nhà cung ứng đã thuyết phục được công ty ở
tỉnh giảm số lượng và quy mô các thiết bị thu mua tập trung. Sau khi gác
lại việc này, hai bên mới tiếp tục đưa ra những yêu cầu của mình.
Đàm Bân bất lực nhìn Điền Quân. “Một vài công ty phạm
luât, chúng tôi không thể vì thế mà bị phạt liên đới, đúng không?”
Điền Quân đáp: “Đó chỉ là những chuyện ngoài ánh
sáng, còn có rất nhiều chiêu trò không thể biết được. Tiểu Bân này,
nếu bên cô cũng chơi kiểu đó thì cũng sẽ bị loại bỏ tư cách vào
vòng trong, tôi không khách khí đâu đấy.”
Đàm Bân cười xòa, nói: “Anh cũng biết chúng tôi trước
nay làm ăn lương thiện, chưa phạm luật bao giờ mà.”
Nói đoạn, cô cáo từ ra về. Điền Quân đứng dậy, tiễn
cô ra cửa. Khi đặt tay lên tay nắm cửa, anh ta chợt nhớ ra một chuyện.
“Tiểu Đàm, có một chuyện tôi quên không cảm ơn cô. Cô đã nói với Tình
Tình những gì mà mấy ngày qua nó bỗng nhiên chăm chỉ học đến tận
mười hai giờ đêm. Lúc đầu, mẹ nó vui lắm nhưng giờ đã thấy xót con
rồi.”
Đàm Bân nháy mắt, cười: “Tôi chẳng nói gì cả. Có lẽ
là do Tình Tình đã lớn nên hiểu biết hơn. Tình Tình chăm chỉ học
hành không phải là chuyện tốt hay sao?”
Thực ra Đàm Bân đã cổ vũ chuyện yêu đương của con gái
nhà người ta, nhưng chuyện này cô không dám tiết lộ.
“Lúc nào rảnh cô hãy nói chuyện với nó nhiều hơn
nhé, tôi lo con bé chỉ nhất thời hào hứng thôi.”
“Vâng, không vấn đề gì, tôi cũng quý Tình Tình, đó
là một cô bé rất thông minh.” Đàm Bân đáp lại.
Bước ra khỏi cửa, Đàm Bân bắt đầu suy nghĩ về nguyên
nhân thực sự khiến cuộc đấu thầu bị hoãn lại.
Cô mở cửa xe, ngồi vào trong, đang ngẩn người suy
nghĩ, chưa kịp mở khóa thì có ai đó đã gõ nhẹ lên cửa kính xe.
Đàm Bân nhìn ra bên ngoài, thì ra đó là Dư Vĩnh Lân.
Cô liền kéo cửa xe, khuôn mặt vui mừng thấy rõ: “Ôi,
sao lại là anh?”
Dư Vĩnh Lân lắc chùm khóa xe trong tay, nhìn Đàm Bân
từ đầu đến chân. “Câu này tôi phải hỏi cô mới đúng. Cô ngồi một mình
ở đây làm gì thế?”
Đàm Bân mỉm cười, thật thà nói: “Tôi đang suy nghĩ.”
Dư Vĩnh Lân liền ngồi sang ghế bên kia, sau đó đưa tay
về phía Đàm Bân. “Cho xin điếu thuốc.”
Đàm Bân liếc xéo. “Anh lại đang cai thuốc à?”
“Ừ, mẹ vợ yêu cầu dữ quá nên đành phải bỏ. Dù sao
cai thuốc cũng là việc dễ nhất trên thế giới này.”
“Đúng vậy, thế nên anh mới phải bỏ thuốc ngót ngét
chục lần có lẻ.”
Dư Vĩnh Lân cười lớn, thở ra một hơi rồi hỏi: “Nghe
nói cô xin nghỉ phép hả, qua chỗ gì đó hạnh phúc chứ?”
“Gì chứ, tôi phải túc trực trong bệnh viện suốt ấy.”
“Ơ, ai phải nằm viện thế?”
Đàm Bân do dự một lúc mới trả lời: “Bạn trai tôi.”
“Hả?” Dư Vĩnh Lân ngạc nhiên quay sang hỏi: “Vậy là vụ
án kết thúc rồi sao?”
Đàm Bân tỏ vẻ kinh ngạc: “Sao anh biết?”
“Lần trước ấy, Ray đưa cô đến bệnh viện, người anh em
của cậu ta, cái tên Nghiêm Cẩn gì đấy, bị sở cảnh sát giữ lại, tôi
phải giúp lo liệu việc sau đó.”
Đàm Bân im lặng một hồi rồi nói: “Cảm ơn anh! Thật
có lỗi quá, chỉ vì sự nôn nóng nhất thời mà tôi đã làm liên lụy
đến nhiều người.”
“Không cần phải cảm ơn, chẳng qua tôi nhân tiện mà
giúp thôi. Nhưng Cherie này, tôi luôn thấy cô làm việc thiếu tình cảm
quá, hôm ấy tôi bị cô làm cho sợ phát khiếp. Cả Ray cũng thế, đúng
là to gan mà, làm việc chẳng có quy tắc gì hết, vết thương của cậu
ta chắc không nhẹ đâu.”
Lòng Đàm Bân như thắt lại, cô quay sang buồn bã nói:
“Anh ấy vẫn khỏe chứ ạ?”
Dư Vĩnh Lân liếc nhìn cô, hỏi với vẻ đầy ngạc nhiên:
“Dạo này cô không liên lạc với cậu ấy à?”
“Một tuần trước tôi có gọi điện. Lúc đó anh ấy nói
là vừa từ Hà Lan về, vậy nên tôi không nói gì nhiều.”
“Một tuần trước á?” Dư Vĩnh Lân nghĩ ngợi một lúc
rồi lắc đầu, cười gượng. “Haizz, một tuần trước.”
Đàm Bân cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ. Tại sao Dư
Vĩnh Lân lại nói như vậy? Dường như trong lời nói đó còn có ý gì
khác. Dư Vĩnh Lân hắng giọng, hình như muốn nói gì đó mà không cất
thành lời.
Đàm Bân lặng lẽ nhìn anh.
Cuối cùng, Dư Vĩnh Lân cũng mở lời: “Một tuần trước,
Ray phải vào bệnh viện. Cậu ấy vốn định bay đến Hà Lan, khi đáp
chuyến bay từ Bắc Kinh sang Thượng Hải, vết thương trở nên nặng hơn,
đến mức không chịu đựng nổi, vừa xuống máy bay đã phải nhập viện.”
Lúc này, tim Đàm Bân bỗng đập loạn nhịp, cô nghẹn
ngào nói: “Tại sao vậy?”
Dư Vĩnh Lân nhún vai: “Chuyện này cô phải đi hỏi cậu
ta ấy. Mỗi ngày chỉ ngủ được có bốn, năm tiếng, cứ liên miên như vậy
thì ngay cả người sắt cũng gục, huống chi là người thường.”
“Vậy là vì mệt ư?”
“Chà, nếu không thì còn có nguyên nhân nào khác nữa.”
“Vậy bây giờ thì sao? Anh ấy vẫn ở trong bệnh viện
ư?”
“Lại lao đi làm việc cho sếp rồi, giờ thì đúng là
cậu ta đang ở Hà Lan.”
Đàm Bân thẫn thờ bật đi bật lại nắp chiếc bật lửa
kêu tanh tách, khuôn mặt buồn bã. Hồi lâu sau, cô mới cất tiếng: “Anh
hãy khuyên anh ấy, nếu không có sức khỏe thì sẽ không có thứ gì
hết. Tổng giám đốc điều hành của công ty E, cái vị gục ngay trên máy
chạy bộ ấy, không phải là bài học xương máu để nhìn vào hay sao?”
Dư Vĩnh Lân thở dài. “Có loại người rất ngốc, khuyên
kiểu gì cũng không xong, phải thực sự trải qua một việc gì đó thì
cậu ta mới sáng mắt ra được. Tôi là kẻ chẳng có thứ gì ra hồn, vậy
mà giờ vợ con đề huề. Ray lại khác, cậu ta quá cố chấp, quá tham
vọng để chứng minh cho người đời thấy một thứ gì đó.” Kiểu người
như vậy khi gặp chuyện rất dễ lao đầu vào chỗ bế tắc, một là sẽ
tiếp tục cố chấp không chịu tỉnh ngộ, hai là sẽ nhìn thấu được
hồng trần, không bao giờ có con đường trung gian.
Đàm Bân nhất thời không nói gì.
“Tôi phải đi đây.” Dư Vĩnh Lân mở cửa xe, chìa tay về
phía Đàm Bân. “Đúng rồi, nghe nói diễn đàn giao lưu kỹ thuật của bọn
cô rất thành công, phải chúc mừng chứ nhỉ?”
Đàm Bân ngẩng lên hỏi: “Ý anh muốn nói gì?”
“Haizz, tại sao cô lại phản ứng như thế nhỉ? Đó đơn
thuần chỉ là một lời chúc mừng thôi, chẳng có ý gì khác.” Nụ cười
đầy tự đắc của Dư Vĩnh Lân hoàn toàn khác với vẻ lo sợ của anh một
tháng trước, điều này khiến Đàm Bân thoáng thấy bất an.
Dư Vĩnh Lân đã rời đi nhưng Đàm Bân vẫn ngồi lại khá
lâu. Cô cầm điện thoại, hết mở ra rồi lại gập vào, cuối cùng quyết
định cất đi.
Trở về công ty, việc đầu tiên Đàm Bân phải làm là
chạy đến phòng truyền thông, lấy cớ phải nghiên cứu về lịch sử phát
triển của công ty để mượn về năm, sáu cuốn niên giám.
Người rời khỏi công ty đã lâu, muốn tra ra một vài dấu
tích còn sót lại của người đó thì chỉ có thể dựa vào những bức
ảnh cũ.
Đàm Bân cảm thấy xấu hổ vì những tin đồn xung quanh.
Cô ngắm nghía bức ảnh của Trương Đồng. Đó là một
người phụ nữ mảnh khảnh, không quá đẹp nhưng ánh mắt vô cùng sắc
bén, có sức mạnh nhìn thấu tâm can của người khác.
Đàm Bân bất giác nhìn thấy một bức ảnh chụp chung
của Trình Duệ Mẫn và Trương Đồng.
Nói là ảnh chụp chung cũng không hợp lý cho lắm, vì
đó rõ ràng là khung cảnh của một buổi ký hợp đồng, có thể nhìn
thấy rất đông người đi lướt qua trong ảnh. Trình Duệ Mẫn đang cầm ly
rượu vang, nở nụ cười với một người nào đó không xuất hiện trong
bức ảnh. Cặp mắt trong veo ẩn dưới cặp lông mày rậm của anh thật
đẹp, đến mức khiến người ta khát khao được chạm vào, được vuốt ve.
Lúc đó, Duệ Mẫn mới hai mươi sáu tuổi.
Trương Đồng đang nhìn anh với ánh mắt chất chứa bao
lưu luyến, yêu thương và thèm muốn. Nhưng ẩn giấu sau đôi mắt đó cũng
là sự bất lực và tuyệt vọng không nói thành lời.
Không biết ai đã chụp lại khoảnh khắc đầy tâm tư này,
càng không biết người nào đó đã lưu bức ảnh này trong cuốn niên giám
của công ty.
Gập cuốn niên giám lại, lòng Đàm Bân âm thầm xót xa,
thì ra những lời đồn đại xuất hiện trong bữa trưa hôm đó không phải
là không có căn cứ.
Thẫn thờ hồi lâu, Đàm Bân mới sực tỉnh. Cô thầm chế
giễu bản thân mình: Chuyện này có liên quan gì đến mày không hả Đàm
Bân? Lắc đầu cười, cô đẩy quyển niên giám sang một bên, xếp lại những
tâm tư, bắt đầu giải quyết những email tích tụ suốt một tuần qua.
Trong hộp thư hiện rõ một nghìn không trăm năm mươi tư
hàng chữ nổi bật, có nghĩa là Đàm Bân có hơn một nghìn email chưa
đọc. Email được chuyển đến tầng tầng lớp lớp, đó là chuyện thường
thấy ở những công ty lớn.
Nhìn đống email chất ngất, Đàm Bân mất hết cả cảm
xúc. Cô hít một hơi thật sâu, cố ra lệnh cho mình phải kiềm chế
những bực bội trong lòng. Việc đầu tiên cô phải làm là in những email
này ra giấy.
Đây là tập kỷ yếu của một hội nghị được tổ chức
cách đây ba ngày. Hội nghị tiêu thụ kiểu này được tổ chức thường kỳ
mỗi tháng một lần. Khi nghỉ phép, Đàm Bân đã nhờ Chu Dương đến dự
thay mình.
Trước đó, Đàm Bân cùng nhóm của mình đã bàn bạc và
thống nhất sẽ xếp những cơ hội tiêu thụ ở một vài khu vực vào mức
tiêu thụ khả thi. Kết quả này sẽ giúp các giám đốc kinh doanh không
cảm thấy quá áp lưc. Ngoài ra, bằng cách này vào cuối quý, Đàm Bân
cũng có thể dựa vào tình hình tiêu thụ chung để điều chỉnh, tạo
đường tiến thoái cho nhiệm vụ của mình vào quý sau.
Nhưng mà xem xét lại, Đàm Bân nhận ra tất cả các cơ
hội đều biến thành mục tiêu bắt buộc phải hoàn thành trong quý này.
Cô gọi Chu Dương đến phòng họp, đập tập kỷ yếu đã
được in xuống trước mặt anh ta. “Anh nói đi, tại sao lại có chuyện
này?”
Chu Dương cầm tập giấy lên đọc, nói với vẻ như không
hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Có vấn đề gì ư?”
“Vấn đề gì?” Đàm Bân gõ tay lên mặt bàn, rắn giọng
hỏi: “Con số này do ai đưa ra?”
“Là Kenny. Hôm ấy Lý tiên sinh cũng có mặt ở đó. Sao
vậy?”
“Chúng ta đã thống nhất những gì? Anh đại diện cho
nhóm chúng ta tham gia hội nghị thường kỳ ấy, tại sao lại không đưa
những gì đã thống nhất ra bàn bạc? Trước khi đi tôi đã dặn anh, nếu
có chuyện gì phát sinh thì phải gọi điện cho tôi ngay, tại sao lúc
đó anh lại không gọi?”
Chu Dương tỏ vẻ oan ức: “Tôi cứ nghĩ cô đã bàn bạc
với Kenny trước rồi. Hơn nữa, các nhóm của khu vực khác liên tục
diễu võ dương oai, chúng ta cũng không nên thận trọng quá, đúng không?”
Đàm Bân không biết phải nói gì lúc này. Cô xin nghỉ phép
quá vội vàng nên cũng quên mất không viết mail cho Bỉnh Khang để nói
rõ ý kiến của mình.
Nhưng dù sao chuyện cũng đã rồi, có tức tối, trách
móc cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ còn biết nghĩ cách thu dọn
chiến trường hiện tại mà thôi.
Đàm Bân ngồi xuống rồi hỏi: “Tám mươi phần trăm sale
ngoài định mức ở khu vực Bắc Kinh, anh có nắm được không?”
Chu Dương lúng túng đáp: “Tôi không biết.”
“Không biết?” Cơn tức đã bốc lên đến đầu, Đàm Bân
quát lớn: “Young, sao một giám đốc kinh doanh lâu năm như anh lại có
thể nói câu đó?”
“Tôi thực sự không nắm được chuyện này. Khách hàng
nơi khác và Phổ Đạt là khác nhau. Có nhiều quy tắc ngầm trong việc
đấu thầu. Chúng ta trước giờ vẫn làm việc đường hoàng, chưa từng
giở trò mờ ám. Nhưng MPL không làm, không có nghĩa các nhà cung ứng
khác cũng sẽ không làm. Chúng ta cứ hì hục lao đầu đi làm, chưa biết
chừng chỉ là quân cờ trong tay họ. Họ đang đùa cợt chúng ta thôi, chứ
thực ra đã sớm có một cuộc giao dịch ngầm rồi.”
Cổ họng Đàm Bân như nghẹn lại, bất giác không thốt
lên lời.
Ở Trung Quốc, trò chơi thương trường luôn có quy tắc
đặc biệt, các công ty đa quốc gia không phải không muốn hợp tác, tiếc
rằng cây càng lớn thì gió càng to, từ cổ đông đến công ty thẩm định
đều đang giương mắt dõi theo, làm việc trái đạo đức không khó, chỉ
sợ nếu bị phát hiện ra thì sẽ phải trả giá đắt thôi.
Lúc này, Chu Dương lại được dịp làu bàu.
Nghĩ ngợi một lúc, Đàm Bân mới cất lời: “Tôi không
muốn nói nhiều với anh nữa. Điều kiện tiên quyết là từ lãnh đạo
công ty đến nhân viên không được làm bất cứ chuyện gì vi phạm pháp
luât. Ưu thế lớn nhất của chúng ta là chữ tín suốt bao năm qua. Tôi
tin rằng những khách hàng làm ăn chân chính của chúng ta sẽ biết lựa
chọn chính xác.”
Những lời nói của Đàm Bân đã chặn đứng đường lui
của Chu Dương, thông qua đó cô cũng tỏ rõ quan điểm không muốn nghe
những ý kiến kiểu này của anh ta thêm một lần nào nữa.
“Thôi được rồi, Cherie.” Chu Dương tựa người ra sau,
cười không thành tiếng. “Tôi sẽ cố gắng hết khả năng của mình để
giành lấy mấy cái hợp đồng đó. Nhưng những gì cô đã đồng ý với
tôi, đừng quên đấy nhé, còn có cả chuyện chiết khấu nữa đấy.”
Đàm Bân đứng dậy, nói: “Nhiệm vụ của quý ba nhất
định phải hoàn thành! Dự án thu mua tập trung của Phổ Đạt sẽ bắt
đầu từ ngày mai, tôi và anh sẽ cùng đi gặp khách hàng.”
Cuộc nói chuyện của hai người đến đây kết thúc.
Sắp tan ca thì Lưu Bỉnh Khang xuất hiện. Nghe nói ông ta
mới từ châu Âu trở về, mặc dù còn mệt vì lệch múi giờ nhưng vẫn
ghé qua công ty trước.
Đàm Bân đã tranh thủ hẹn gặp ông ta mười phút để
thông báo tiến độ công việc.
Với câu hỏi Đàm Bân đặt ra, Lưu Bỉnh Khang phân tích
hết sức đơn giản: “Vòng đấu thầu bị hoãn lại, ngoài lý do Điền Quân
nói vẫn còn có một lý do khác nữa. Theo lệ cũ, trung tuần tháng
Mười mới phát thầu, thời gian đàm phán thương mại hoãn đến trung
tuần tháng Mười hai. Lúc đó, các công ty đều đang gấp rút ký hợp
đồng để hoàn thành kế hoạch của năm, vậy nên sẽ có nhiều nhượng bộ
về giá cả và triết khấu.”
Nghe Lưu Bỉnh Khang nói, Đàm Bân không thể không khâm
phục, đúng là gừng càng già càng cay. Cô cũng bắt đầu cảm thấy có
điều gì đó không đúng, nhưng lại chưa nghĩ được theo hướng này. “Vậy
chẳng lẽ Phổ Đạt đã hạ quyết tâm, muốn thông qua việc thu mua tập
trung để ép các công ty tham gia đấu thầu phải giảm giá thật thấp.”
Lưu Bỉnh Khang gật đầu. “Đúng thế, có phải chỗ cô đã
thảo luận phương án kỹ thuật với công ty ở tỉnh trước rồi? Hãy chỉ
đạo sale của các tỉnh cũng phải bắt tay vào làm, không cho họ có cơ
hội để giảm quy trình.”
Đàm Bân liền nghĩ đến lời của Điền Quân. “Nhưng Điền
Quân nói có vẻ rất kiên quyết, liệu có xảy ra vấn đề gì không?”
Lưu Bỉnh Khang cười nói: “Cherie, lúc nào rảnh cô hãy
đọc thêm về lịch sử, lúc ấy cô sẽ phát hiện rằng mâu thuẫn giữa
chế độ tập quyền trung ương và tự trị địa phương luôn luôn tồn tại.
Người đại lục các cô thường nói như thế nào nhi? À, đúng rồi, câu
đó là trên có chính sách, dưới có đối sách, cô nên học cách tận
dụng điểm này.”
Nói đoạn, Bỉnh Khang cúi đầu nhìn đồng hồ.
Đàm Bân vốn định hỏi một chút về mục tiêu tiêu thụ,
song thấy vậy bèn đứng dậy cáo từ, trong đầu vẫn suy nghĩ về câu
nói cuối cùng của Lưu Bỉnh Khang.
Vì còn một đống công việc vẫn chưa hoàn thành nên
Đàm Bân đành phải xách máy tính đến bệnh viện.
Lúc này, Thẩm Bồi đang nổi giận đùng đùng ở trong
phòng.
Chỉ vì cô hộ lý muốn thay đồ cho Thẩm Bồi nhưng anh
không chịu, vùng vẫy làm đổ đống chai lọ trên chiếc bàn cạnh giường.
Chỗ truyền dịch trên cánh tay trái sưng to vì đầu kim
truyền bị trệch ven.
Y tá thấy vậy liền thay kim truyền dịch cho Thẩm Bồi,
nhưng anh vẫn nhất định không chịu, thậm chí còn rút kim, quăng xuống
đất, khiến máu chảy ra, thấm đỏ cả góc chiếc ga giường trắng toát.
Nhìn thấy máu, Thẩm Bồi liền gục xuống, nôn thốc nôn
tháo, đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
Khi Đàm Bân bước vào, cả đám người đang đứng vây
quanh, lúng túng không biết làm gì.
Bà vú Vương thì đang khóc nức nở, cố gắng thuyết
phục anh: “Bồi Bồi ngoan nào, thế này mới nhanh khỏi bệnh.”
Sau một hồi quấy phá, lúc này Thẩm Bồi đã hoàn
toàn kiệt sức. Anh nằm co quắt trên giường, tay khư khư giữ chặt cổ
áo, nức nở nhắc đi nhắc lại: “Không cần quan tâm đến tôi, đi ra đi, ra
hết đi!”
“Bồi Bồi!”
“Cút đi!”
Bà lão lùi ra sau, cúi đầu, lau nước mắt. Mũi và hai
mắt bà đỏ mọng, dưới ánh đèn, hai bên tóc mai bạc trắng.
Đàm Bân không đành lòng nhìn tiếp cảnh tượng này. Cô
liền quăng máy tính sang một bên rồi chạy đến. “Thẩm Bồi, anh muốn
làm gì thế? Tại sao lại nói những lời như vậy?”
Bà Vương vội vàng kéo áo Đàm Bân. “Cô bé, đừng trách
cậu ấy, đừng nói gì nữa.”
Đàm Bân đẩy tay bà lão ra, quỳ xuống trước mặt Thẩm
Bồi. Nhưng nhìn thấy vết thương trên đầu anh, những lời cô định nói
bỗng nghẹn ứ trong cổ họng. Đàm Bân chỉ biết thở dài, hạ giọng
thật nhẹ nhàng: “Có chuyện gì anh có thể nói được mà. Tại sao lại
nổi nóng như thế?”
Thẩm Bồi vẫn lặng im không nói. Anh hạ hai cánh tay
đặt trên trán xuống, nhìn cô chằm chằm, mắt ngân ngấn nước.
Đàm Bân không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó. Lấy bông
cầm máu cho anh mà lòng cô đau như bị rút từng khúc ruột.
Bà Vương bước đến hỏi: “Bồi Bồi, tối
nay cậu muốn ăn gì…”
Đàm Bân ngán ngẩm quay đầu lại. “Bà Vương, bà và mọi
người có thể ra ngoài một lúc được không? Cháu có chuyện muốn nói
với Thẩm Bồi.”
Cô y tá phải ở lại dọn phòng, lẩm bẩm trách móc:
“Đã bảo là đừng có kích động bệnh nhân. Tâm lý của anh ta vẫn chưa
ổn định, người đó lắm lời như vậy, thử hỏi sao không xảy ra chuyện!”
Đàm Bân nhỏ nhẹ nói: “Thực sự xin lỗi.”
Cô y tá chỉnh lại kim truyền dịch, sắp xếp thuốc và
thiết bị máy móc rồi đẩy xe ra khỏi phòng. Cánh cửa phòng khép lại
sau lưng cô ta, ngăn không cho tiếng người bên ngoài vọng vào.
Lúc này Đàm Bân mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ngồi
xuống giường, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt của Thẩm Bồi, im lặng không
nói.
Làn da nâu khỏe khoắn ngày nào của anh giờ trắng
bệch, nhợt nhạt, tóc mới mọc đâm vào lòng bàn tay cô ram ráp.
“Tại sao vậy?” Cuối cùng Đàm Bân cũng cất tiếng hỏi.
“Anh nhìn thấy anh ấy, cứ nhắm mắt lại là anh lại
nhìn thấy khắp người anh ấy toàn là máu. Máu đỏ lòm, đặc quánh…
Bọn anh nhìn nhau, anh tận mắt nhìn thấy sinh mệnh của anh ấy dần bị
cướp đi, mắt anh ấy trợn tròn, hơi thở tắt lịm…”
Khoảnh khắc ấy, trái tim Đàm Bân bỗng quặn đau xót
xa. Cô cúi gập người, nhẹ nhàng áp khuôn mặt anh vào lòng, giọng nói
bay bổng như trong cơn mê: “Mọi thứ đã qua rồi, Tiểu Bối à! Rồi ngày
đó cũng sẽ phải đến, chúng ta đều phải trải qua thời khắc ấy, không
ai có thể trốn tránh được…”
Có ai đó đã từng nói với cô, cái chết cũng giống
như nước trên địa cầu, bạn không thể chạy trốn, không thể lẩn tránh,
chỉ có thể học cách để đối diện với nó.
Nhưng những gì Thẩm Bồi đã trải qua so với nhiều
người thực sự là quá tàn nhẫn.
Lúc này Đàm Bân như ngậm phải thứ gì đó đắng chát.
Thẩm Bồi đang run rẩy trong lòng cô, áo anh ướt đẫm mồ hôi lạnh như
vừa bị cả thùng nước giội vào.
Đàm Bân thử cởi cúc áo cho anh. “Quần áo không thay
sẽ bẩn lắm, để em giúp anh cởi nhé, chúng ta sẽ làm từ từ thôi,
được không?”
“Không!” Thẩm Bồi lập tức nắm chặt lấy vạt áo, lùi
lại phía sau với vẻ cảnh giác.
“Được rồi, được rồi, không thay nữa, không thay nữa!”
Đàm Bân dừng lại, đưa tay ra quay mặt Thẩm Bồi lại để anh nhìn vào
mắt mình. “Nhưng anh phải hứa với em, từ giờ không động tí là nổi
nóng nữa nhé!”
Thẩm Bồi nhìn Đàm Bân, đôi mắt tràn ngập sự quan tâm
và thăm dò của cô chính là thứ anh đang cố gắng lẩn trốn.
Thẩm Bồi gạt tay Đàm Bân ra, quay mặt đi rồi nói: “Anh
muốn về nhà.”
Đàm Bân vô cùng kinh ngạc. Cô không thể thẳng thừng từ
chối lời đề nghị này, đành ngọt ngào dỗ dành: “Anh ngoan ngoãn ở
đây nghỉ ngơi vài ba ngày, sau đó chúng ta sẽ thương lượng với bác
sĩ.”
Cuối cùng, Thẩm Bồi cũng chìm vào giấc ngủ, nhưng
vẫn nằm với tư thế cổ quái, hai tay ôm lấy đầu, người cuộn tròn, co
quắp như đứa trẻ trong bụng mẹ.
Đàm Bân vừa đau đớn vừa hoài nghi, lo lắng. Cô thực
sự không thể tưởng tượng nổi những gì Thẩm Bồi đã phải trải qua.
Trái tim anh như có một hố đen sâu hoắm, không thể đối diện, cũng
chẳng thể mất đi, chỉ còn cách ra sức trốn chạy.
Tìm cách lấy được báo cáo điều tra của sở cảnh sát
Cam Nam, nhưng trong đó cũng chẳng có bất kỳ manh mối nào, Đàm Bân
lại một lần nữa đề nghị mời bác sĩ tâm lý đến chữa trị cho Thẩm
Bồi.
Lần này, mẹ anh vẫn có chẳng chút hứng thú, chỉ
than phiền rằng trong nước không có bác sĩ tâm lý giỏi, những phòng
khám tâm lý chỉ làm qua quýt để kiếm ăn mà thôi. Cuối cùng, cha của
Thẩm Bồi xuất hiện, đưa một vị giáo sư đại học có bằng tiến sĩ tâm
lý ở nước ngoài đến. Lúc này, mẹ anh mới không nói được gì nữa.
Nhưng cuộc nói chuyện đầu tiên giữa vị giáo sư kia và
Thẩm Bồi lại không diễn ra thuận lợi vì anh ra sức kháng cự, nhất
quyết không chịu hợp tác.
Đàm Bân nản lòng, buồn chán vô cùng.
Vị giáo sư nọ bèn an ủi cô: “Không sao đâu, những bệnh
nhân không chủ động đến gặp bác sĩ tâm lý đều như thế. Tôi cũng không
có nhiều yêu cầu với bệnh nhân, chỉ cần cậu ấy cảm thấy thoải mái,
chịu gặp bác sĩ đúng giờ, bộc lộ con người thật của mình là được.
Nhưng từ trạng thái tâm lý hiện tại của bệnh nhân có thể thấy rằng
cậu ấy vẫn chưa thực sự chuẩn bị.”
Đàm Bân phiền não hỏi: “Vậy chúng tôi có thể làm
gì?”
“Hãy tạo cho cậu ấy một môi trường thoải mái, đừng
khiến cậu ấy cảm thấy áp lực. Chữa trị tâm lý thực ra là một quá
trình đối diện với chính mình. Những lo lắng và đau đớn do mâu thuẫn
nội tâm gây ra có những lúc vượt qua cả vết thương trên da thịt. Nếu
chỉ cố tìm cách giảm đau, gây tê mà không đối mặt với đau đớn thì
sẽ không giải quyết được cốt lõi của vấn đề. Nói thẳng ra, đó
chẳng qua chỉ là phương pháp bổ trợ, trên thực tế vẫn phải dựa vào
khả năng tự lành bệnh của bệnh nhân. Vậy nên nhất định phải giúp
cậu ấy có sự chuẩn bị tốt nhất, có đủ bản lĩnh và dũng khí để
trải qua toàn bộ quá trình này.”
Đàm Bân cố gắng nghe hiểu những lời nói này.
Bữa trưa hôm đó, cô hẹn gặp Văn Hiểu Tuệ để trút bầu
tâm sự. Cuối cùng, cô buồn rầu nói: “Có phải người ta thường nói
trên thế gian này không có Thượng đế, mãi mãi chỉ có thể tự mình
cứu lấy mình, đúng không? Hiểu Tuệ à, chuyện này đúng là đáng thất
vọng!”
Văn Hiểu Tuệ bật cười. “Đàm Bân này, cậu vẫn luôn
ngây thơ như thế, tớ yêu cậu đến chết mất!”
“Này, cậu có thể đồng cảm với tớ một chút được
không?”
“Được rồi, được rồi, cô bạn nhỏ ngây thơ của tôi ơi,
cậu định làm gì tiếp theo đây?”
“Thẩm Bồi cứ khăng khăng đòi về nhà, chẳng ai khuyên
bảo nổi. Anh ấy vì chuyện này mà quấy phá, không chịu ăn cơm, cũng
không chịu uống thuốc”
Văn Hiểu Tuệ lúc này không cười nữa: “Vậy thì cậu
phải làm sao? Chẳng thế cứ ở suốt bên cạnh Thẩm Bồi như vậy, lại
còn bà mẹ của anh ấy nữa chứ.”
“Anh ấy muốn về nhà tớ, không cần mẹ, không cần bà
vú nên tớ phải đi theo chăm sóc.”
Chiếc đũa trên tay Văn Hiểu Tuệ rơi xuống bàn. “Ối
trời, nhiệm vụ nặng nề như thế ư, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Haizz!” Đàm Bân không ngừng thở dài. “Bây giờ chỉ có
tớ nói anh ấy mới chịu nghe vài lời.”
Văn Tuệ trầm ngâm suy ngẫm một lúc rồi phán một câu:
“Ôi Đức Mẹ của tôi, cậu không bao giờ thay đổi được tấm lòng của một
Đức Mẹ!”
Đàm Bân vừa xấu hổ vừa tức giận. Cô đập tay xuống
bàn, nói: “Mẹ kiếp, tớ mà lại bị lũ trẻ ranh đào hố chôn ư? Tự
dưng quý ba lại mọc ra nhiệm vụ phải kiếm được một, hai triệu euro,
nếu không hoàn thành thì cậu biết tớ sẽ thê thảm thế nào không?
Trong cuộc tỷ thí với đám giám đốc lần này, chẳng nhẽ tớ phải
ngoan ngoãn nhận thua sao? Suốt ba năm qua tớ cắm đầu cắm cổ làm việc
vì cái gì?”
Văn Hiểu Tuệ nhìn Đàm Bân, cười ra nước mắt: “Đàm Bân
à, tớ thấy việc nghĩ cách để hòa thuận với mẹ Thẩm Bồi có vẻ có
tiền đồ hơn đấy. Sau khi gả qua đấy rồi, cậu sẽ làm bà chủ giống
như bà ấy, không cần phải lo lắng chuyện cơm ăn áo mặc, quá tốt còn
gì…”
Đàm Bân không nói gì. Cô ngồi thẫn thờ hồi lâu mới
lên tiếng: “Có lẽ việc đi làm vẫn đơn giản hơn.”
Văn Hiểu Tuệ lắc đầu. “Thôi, ăn đi ăn đi, ăn no mới có
tinh thần về làm Đức Mẹ Maria tiếp chứ!”

