Thành phố xương - Phần kết - Phần 1

Phần kết

Đau thương đến với những đứa con

Hành lang bệnh viện trắng lóa cả mắt. Sau
quá nhiều ngày sống dưới ánh đuốc, ánh đèn khí gas và ánh sáng mờ mờ ảo ảo của
ngọn đèn phù thủy, ánh đèn huỳnh quang khiến mọi thứ tái nhách và không tự
nhiên. Khi Clary ký tên ở bàn trước, cô nhận ra người y tá đưa cho cô bìa kẹp hồ
sơ mang nước da trông vàng vọt kỳ lạ dưới ánh đèn tuýp. Có thể cô ta là
quỷ
, Clary nghĩ và giao trả tập hồ sơ. “Cửa cuối cùng ở cuối hành lang,” y
tá nói và cười hiền hậu. Hoặc chắc mình điên rồi.

“Cháu biết,” Clary nói. “Hôm qua cháu tới
đây rồi mà.” Và ngày hôm kia, và hôm kìa nữa. Mới đầu buổi hôm và
hành lang không hề đông chút nào. Một ông lão đi từng bước chậm chạp trên đôi
dép lê và mặc áo choàng, kéo theo một bình ô xy di động đằng sau. Hai bác sĩ mặc
bộ đồ phẫu thuật màu xanh đang cầm hai cốc xốp cà phê, hơi nước bốc lên trong
không khí lạnh lẽo. Bệnh viện bật điều hòa có phần quá lạnh, dù ngoài trời
không khí cuối cùng cũng chịu chuyển sang thu.

Clary tìm thấy cánh cửa ở cuối hành lang. Cửa
đã mở. Cô nheo mắt nhìn vào trong, không muốn đánh thức chú Luke nếu chú đang
ngủ trên chiếc ghế cạnh giường, như trong hai lần trước cô tới. Nhưng chú đang
thức và nói chuyện cùng một người đàn ông cao ráo mặc áo choàng màu da dê của hội
Tu Huynh Câm. Anh ta quay lại, như cảm nhận được Clary vừa tới, và cô thấy đó
là Tu huynh Jeremiah.

Cô khoanh tay trước ngực. “Có chuyện gì vậy
ạ?”

Chú Luke có vẻ kiệt sức, bộ râu lờm xờm ba
ngày chưa cạo, cặp kính kéo lên đỉnh đầu. Cô có thể thấy lớp gạc vẫn quấn quanh
ngực bên dưới lớp áo sơ mi vải flannel rộng thùng thình. “Tu Huynh Jeremiah
đang định về,” chú nói.

Kéo mũ lên, Jeremiah đi về phía cửa, nhưng
Clary đã chặn lại. “Sao đây?” cô thách thức anh ta. “Anh sẽ giúp mẹ tôi chứ?”

Jeremiah tới gần cô hơn. Cô cảm nhận được
khí lạnh tỏa ra từ cơ thể người tu huynh, như khói bốc ra từ băng. Em
không thể cứu người khác trước khi cứu được bản thân mình
, giọng nói vang
lên trong đầu cô.

“Trò bánh quy-tiên tri đã cũ lắm rồi,”
Clary nói. “Mẹ em làm sao thế? Anh có biết không? Liệu Tu Huynh Câm có giúp được
mẹ như đã từng giúp Alec không?”

Chúng tôi chẳng giúp ai cả, Jeremiah
nói. Mà chúng tôi cũng không có nhiệm vụ phải giúp những kẻ đã ly khai
khỏi Clave
.

Cô lùi lại nhường đường cho Jeremiah bước
vào hành lang. Cô quan sát anh ta bỏ đi, hòa mình vào đám đông, không ai thèm
liếc nhìn anh ta tới lần thứ hai. Khi nhắm hờ mắt, cô thấy sự rung động do ảo ảnh
bao quanh anh ta và tự hỏi những người khác đang thấy gì: một bệnh nhân? Một
bác sĩ trong bộ đồ mổ đang hớt hải đi lại? Một người thân buồn bã tới thăm người
nhà?

“Anh ta nói thật đấy,” chú Luke nói từ sau
cô. “Anh ta không cứu Alec; mà là Magnus Bane. Và anh ta không biết chuyện gì
không ổn với mẹ cháu nữa.”

“Cháu biết,” Clary nói và trở lại phòng. Cô
mệt mỏi tới bên giường. Thật khó để liên kết với dáng người nhỏ bé trắng bệch
đang nằm trên giường, bị cuốn trong một mê cung những đường ống, với người mẹ
tóc đỏ rực như lửa tràn đầy sức sống của cô. Tất nhiên, tóc mẹ cô vẫn đỏ, xổ
tung trên gối như một chiếc khăn choàng đầu dệt bằng những sợi chỉ màu đỏ đồng,
nhưng nước da của mẹ quá trắng khiến Clary liên tưởng tới bức tượng sáp Nàng
Công Chúa Ngủ Trong Rừng tại bảo tàng người sáp Madame Tussauds, có phần ngực
nhấp nhô nhờ một bộ máy đồng hồ.

Cô nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ, như
mình đã làm vào ngày hôm qua và hôm kia. Cô có thể cảm nhận nhịp mạch đập trên
cổ tay Jocelyn, chậm rãi và ổn định. Mẹ muốn dậy, Clary nghĩ. Mình
biết mẹ muốn mà
.

“Tất nhiên mẹ cháu muốn rồi,” chú Luke nói
và Clary nhận ra rằng cô vừa nói lớn. “Mẹ cháu có nhiều thứ để khỏe lại lắm,
nhiều thứ hơn mẹ cháu có thể biết.”

Clary nhẹ nhàng đặt tay mẹ xuống giường.
“Chú đang nói tới Jace.”

“Tất nhiên là chú nói tới Jace rồi,” chú
Luke nói. “Mẹ cháu đã khóc thương anh trai cháu suốt mười bảy năm. Nếu chú có
thể nói với mẹ cháu rằng mẹ cháu không cần khóc nữa...” chú ngừng nói.

“Người ta nói, đôi lúc những người trong
cơn hôn mê vẫn nghe thấy chú nói,” Clary gợi ý. Tất nhiên bác sĩ cũng nói đây
không phải một ca hôn mê thông thường - không bị thương, không bị thiếu hụt
ôxy, không có sự ngừng hoạt động đột ngột của tim hay não. Chỉ như là mẹ đơn giản
chìm vào giấc ngủ và không thể nào được đánh thức nổi.

“Chú biết,” chú Luke nói. “Chú đã nói chuyện
với mẹ cháu. Gần như không ngừng.” Chú cười mệt mỏi. “Chú nói với mẹ cháu rằng
cháu đã dũng cảm thế nào. Rằng mẹ cháu sẽ tự hào về cháu ra sao. Đứa con gái
chiến binh của mẹ.”

Có gì đó sắc nhọn và đau đớn trồi lên trong
cổ họng cô. Cô nuốt nó xuống, nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Qua đó cô thấy bức tường
gạch đơn điệu của tòa nhà đối diện. Chẳng có quang cảnh tuyệt đẹp của những rặng
cây hay dòng sông nào ở đây. “Cháu đã đi mua đồ chú bảo,” cô nói. “Cháu mua bơ
đậu phộng, sữa, bột ngũ cốc và bánh mỳ từ tiệm Fortunato Brothers.” Cô nhét tay
vào túi quần. “Cháu còn tiền lẻ...”

“Giữ đi,” chú Luke nói. “Cháu có thể dùng
tiền này đi taxi về nhà.”

“Simon sẽ chở cháu về,” Clary nói. Cô quan
sát chiếc đồng hồ hình con bướm treo lủng lẳng trên dây đeo chìa khóa. “Thật
ra, giờ có lẽ cậu ấy đã ở dưới nhà rồi.”

“Tốt, chú mừng vì cháu có thời gian chơi với
bạn.” Chú Luke có vẻ yên tâm hơn. “Mà cứ giữ tiền đi. Tối nay gọi đồ ăn về
nhà.”

Cô mở miệng định cãi, rồi ngậm miệng lại.
Chú Luke, như mẹ cô thường nói, là một tảng đá vào những lúc rắc rối - vững
chãi, đáng tin cậy, và hoàn toàn không thể bị lay chuyển. “Mà chú nhớ về nhà
nhé? Chú cũng cần phải ngủ đấy.”

“Ngủ? Ai cần ngủ chứ?” chú đùa, nhưng cô thấy
sự mệt mỏi hằn in trên khuôn mặt chú khi chú ngồi xuống cạnh giường mẹ. Chú nhẹ
nhàng gạt lọn tóc khỏi gương mặt mẹ Jocelyn. Clary quay người đi, đôi mắt cay
cay.

Chiếc xe van của Eric đang chạy không bên vệ
đường vào lúc cô bước ra ngoài lối ra của bệnh viện. Vòm trời cao cao phía
trên, giống chiếc chén sứ xanh hoàn hảo, mang sắc màu đá ngọc bích sẫm hơn ở
phía trên dòng sông Hudson,
nơi mặt trời đang từ từ lặn xuống. Simon nhoài người sang giúp cô mở cửa xe và
cô lồm cồm ngồi vào ghế bên cạnh bạn. “Cám ơn.”

“Đi đâu nào? Về nhà nhé?” cậu hỏi, lái xe
hòa vào dòng giao thông của Đại Lộ số Một.

Clary thở dài. “Tớ còn chẳng biết đâu là
nhà nữa.”

Simon liếc xéo sang cô. “Cảm thấy thương tiếc
cho mình hả, Fray?” Giọng cậu đang chế giễu, nhưng nhẹ nhàng. Nếu cô nhìn ra
sau cậu, cô vẫn có thể thấy những vết ố đen trên ghế sau nơi Alec đã nằm, chảy
máu, trong lòng Isabelle.

“Ừ. Không. Mình không biết nữa.” Cô lại thở
dài, vén gọn một lọn tóc xoăn xăn. “Mọi thứ đều thay đổi. Mọi thứ đều đã khác.
Đôi lúc mình ước mọi chuyện sẽ trở về như trước kia.”

“Mình thì không,” Simon nói, làm cô ngạc
nhiên. “Chúng ta đi đâu đây? Ít nhất nói cho mình biết là lên khu nội ô hay ngoại
ô đi.”

“Tới Học Viện,” Clary nói. “Xin lỗi,” cô
nói thêm, khi cậu đánh tay lái làm một vòng quay đầu xe tuyệt đối là phạm luật
giao thông. Chiếc xe van, quay trên hai bánh, rít lên phản đối. “Đáng ra mình
nên nói với cậu trước.”

“Hừ,” Simon nói. “Cậu vẫn chưa trở lại đó
đúng không? Kể từ khi...”

“Ừ, không phải từ hồi đó,” Clary nói. “Jace
gọi cho mình và nói rằng Alec và Isabelle đã ổn. Có vẻ là bố mẹ họ đang tức tốc
trở về từ Idris, giờ rốt cuộc có người đã thực sự nói cho họ
biết chuyện. Họ sẽ về đây trong khoảng một hai ngày tới.”

“Nghe tin từ Jace có kỳ lạ không?” Simon hỏi,
giọng vẫn bình thường. “Ý mình là, từ khi cậu biết...”

Cậu không nói nữa.

“Ừ?” Clary nói, giọng bắt đầu hơi cao lên.
“Từ khi mình biết gì nào? Rằng anh ấy là đồ biến thái giết người thích quấy rối
mèo à?”

“Thể nào mà con mèo của anh ta ghét tất cả
mọi người.”

“Ôi, im đi Simon,” Clary bực dọc. “Mình biết
ý cậu, và không, chẳng kỳ gì hết. Dù sao cũng đã chẳng có gì xảy ra giữa bọn
mình cả.”

“Không có gì ư?” Simon nhại lại, cực kỳ
không tin.

“Không có gì,” Clary quả quyết, liếc nhìn
ra ngoài cửa sổ để cậu không thấy máu đang chạy rần rần lên hai má cô. Họ đang
đi qua một dãy nhà hàng và cô có thể thấy quán Taki’s sáng rực rỡ dưới ánh
hoàng hôn đang tụ lại.

Họ quành qua góc đường vừa khi mặt trời vừa
biến mất sau ô cửa sổ hình hoa hồng của Học Viện, đổ xuống con đường phía dưới
tạo thành những tia nắng hình vỏ sò mà chỉ họ mới nhìn thấy. Simon đỗ xe trước
cửa và tắt máy, nghịch chìa khóa trên tay. “Cậu muốn mình lên cùng không?”

Cô lưỡng lự. “Không. Mình nên làm việc này
một mình.”

Cô thấy sự thất vọng thoáng qua mặt Simon,
nhưng biến mất rất nhanh. Simon, cô nghĩ, đã trưởng thành rất nhiều sau hai tuần
qua, cũng như cô vậy. Dù sao đó cũng là điều tốt, vì cô hẳn sẽ không muốn bỏ cậu
lại sau. Cậu là một phần của cô, cũng như khả năng hội họa của cô, bầu không
khí bụi bặm của Brooklyn, tiếng cười của mẹ và dòng máu Thợ Săn Bóng Tối của
chính cô vậy. “Được rồi,” cậu nói. “Chút nữa cậu có cần mình đưa về không?”

Cô lắc đầu. “Chú Luke cho mình tiền đi tắc
xi. Mà mai cậu có muốn sang nhà mình không?” cô hỏi thêm. “Chúng mình có thể
xem vài tập Trigun, làm ít bỏng ngô. Mình thích nằm xem phim ở
nhà.”

Cậu gật đầu. “Nghe hay đấy.” Cậu nhoài người
tới, hôn phớt nhẹ lên má cô. Đó là một nụ hôn nhẹ như lá vàng rơi, nhưng cô cảm
thấy cơn rùng mình chấn động đến tận xương. Cô nhìn bạn.

“Cậu có nghĩ đó là một sự trùng hợp không?”

“Mình có nghĩ cái gì là trùng hợp cơ?”

“Rằng chúng ta tới Xứ Quỷ vào đúng cái đêm
tình cờ Jace cùng những người khác tới đó đi săn một con quỷ ấy? Cái đêm trước
khi Valentine tới bắt mẹ mình ấy?”

Simon lắc đầu. “Mình không tin vào những sự
trùng hợp,” cậu nói.

“Mình cũng vậy.”

“Nhưng mình phải thừa nhận,” Simon nói
thêm, “dù trùng hợp hay không, nó cũng trở thành sự cố ngẫu nhiên.

“Sự Cố Ngẫu Nhiên,” Clary nói. “Giờ đó là
tên ban nhạc cậu đấy.”

“Nghe hay hơn hầu hết những cái tên bọn
mình nghĩ ra,” Simon thừa nhận.

“Còn gì nữa.” Cô nhảy khỏi xe, đóng sập cửa
lại. Cô nghe thấy cậu bấm còi khi cô chạy lên lối đi dẫn đến cửa giữa những phiến
cỏ mọc quá dày, thế là cô vẫy tay không buồn nhìn lại.

Bên trong nhà thờ lạnh và tối, có mùi của
mưa và giấy ẩm mốc. Tiếng bước chân cô vang vọng trên nền đá, làm cô nghĩ tới
Jace trong nhà thờ ở Brookyn: Có thể có Chúa đó, Clary, mà cũng có thể
không. Dù thế nào, chúng ta vẫn chỉ có một mình
.

Trong thang máy cô lén nhìn mình trong
gương khi cánh cửa lanh canh đóng lại. Hầu hết các vết bầm và vết cào xước đã
lành lặn không để lại vết tích. Cô tự hỏi liệu Jace đã từng thấy cô nghiêm nghị
như hôm nay chưa - cô mặc đồ để vào bệnh viện, váy đen xếp li, đánh son bóng hồng
và chiếc áo sơ mi cổ thủy thủ theo phong cách cổ điển. Cô nghĩ trông mình như
thể đứa bé tám tuổi vậy.

Nhưng anh thấy cô thế nào thì có sao đâu,
cô tự nhủ, dù là bây giờ hay mãi sau này. Cô tự hỏi liệu họ có bao giờ giống
như Simon và cô em gái không: một sự hòa trộn giữa chán nhau tới tận cổ và giận
nhưng yêu thương nhau. Cô không tưởng tượng ra được.

Cô nghe tiếng meo meo lớn trước khi cánh cửa
kịp mở. “Này Church,” cô nói, và quỳ xuống bên quả
bóng xám đang lượn lờ trên sàn. “Mọi người đâu rồi?”

Church, rõ ràng là muốn được gãi bụng, kêu ỉ
ôi. Clary thở dài chịu thua. “Đồ mèo điên,” cô nói, gãi nhiệt tình. “Mọi người...”

“Clary!” Là Isabelle, lả lướt trong hành
lang trong chiếc váy dài màu đỏ, mái tóc được ghim cao bằng những chiếc kẹp gắn
đá. “Thật mừng được gặp cậu!”

Cô nhào xuống ôm lấy Clary khiến cô sém mất
thăng

“Isabelle,” Clary há hốc miệng. “Mình cũng
mừng được gặp lại cậu,” cô nói thêm, để Isabelle kéo cô đứng thẳng.

“Mình rất lo cho cậu,” Isabelle vui vẻ nói.
“Sau khi các cậu tới thư viện với bác Hodge, mình ở lại với Alec, mình nghe một
tiếng nổ lớn và khi mình tới thư viện, tất nhiên các cậu đã biến mất và mọi thứ
vung vãi trên sàn nhà. Và có máu cùng những vệt đen nhớp nháp phủ lên mọi thứ.”
Cô nàng rùng mình. “Mà cái đó là cái gì?”

“Một lời nguyền,” Clary nói lí nhí. “Lời
nguyền của bác Hodge.”

“À, đúng rồi,” Isabelle nói. “Jace đã nói với
mình về bác Hodge.”

“Có sao?” Clary ngạc nhiên.

“Rằng bác ấy được giải lời nguyền và bỏ đi?
Ờ, có. Mình cứ nghĩ lẽ ra bác ấy sẽ nán lại để tạm biệt bọn mình cơ,” Isabelle
nói thêm, “mình hơi bị thất vọng vì bác ấy. Nhưng mình đoán là bác ấy sợ hội
Clave. Mình cá bác ấy sẽ sớm liên lạc với bọn mình thôi.”

Vậy là Jace không nói cho họ biết bác Hodge
đã phản bội, Clary nghĩ, không biết mình cảm nhận thế nào nữa. Nhưng rồi, nếu
Jace đang cố tránh cho Isabelle khỏi bối rối và thất vọng, thế thì có lẽ cô
không nên can dự vào.

“Mà này,” Isabelle nói thêm, “chuyện thật tệ,
mà mình chẳng biết làm thế nào nếu Magnus không xuất hiện và phù phép cho Alec
khỏe lại. Phải từ đó không, ‘phù phép’ ấy?” Cô nhíu mày. “Jace nói với bọn này
về mọi chuyện xảy ra ở trên đảo. Thực ra mình còn biết trước đó kia, vì Magnus
cả đêm cứ ôm điện thoại. Mọi người trong Thế Giới Ngầm đều xôn xao hết cả. Cậu
biết không, giờ cậu nổi tiếng rồi đó.”

“Mình á?”

“Ừ. Con gái của Valentine.”

Clary rùng mình. “Vậy thì mình đoán Jace
cũng thành người nổi tiếng nữa.”

“Cả hai người đều nổi tiếng,” Isabelle vẫn
nói bằng cái giọng vui vẻ như cũ. “Cặp anh em nổi tiếng.”

Clary nhìn Isabelle một cách tò mò. “Mình
không nghĩ rằng cậu sẽ mừng theo kiểu này khi nhìn thấy mình, mình phải thừa nhận.”

Cô gái kia căm phẫn chống tay lên hông.
“Sao lại không?”

“Mình không nghĩ cậu thích mình tới mức
đó.”

Sự tươi sáng của Isabelle nhạt dần và cô
nhìn xuống những móng chân sơn nhũ bạc. “Mình cũng không nghĩ là mình thích cậu
đâu,” cô nàng thừa nhận. “Nhưng khi mình đi tìm cậu và Jace, các cậu đã biến mất...”
Giọng cô nàng lạc đi. “Mình không chỉ lo lắng cho anh ấy; mình còn lo cho cậu nữa.
Ở cậu có gì đó rất... an ủi. Và Jace tốt tính hơn nhiều khi có cậu bên cạnh.”

Đôi mắt cô mở to. “Thật á?”

“Đúng là thế mà. Ít cáu giận hơn. Cũng
không phải anh ấy tốt bụng hơn gì, nhưng ít nhất anh ấy cho cậu thấy sự tốt bụng
trong con người anh ấy.” Cô ngừng lại. “Và mình đoán là mình lúc đầu mình chẳng
hề ưa cậu, nhưng giờ mình thấy ra trò ấy ngốc quá. Chỉ vì mình chưa hề có một
cô bạn gái bao giờ không có nghĩa là mình không thể học cách có một người.”

“Thực ra mình cũng vậy,” Clary nói. “Mà
Isabelle này?”

“Ừ?”

“Cậu không cần giả bộ tốt đâu. Mình thích
khi cậu là chính cậu hơn.”

“Đỏng đảnh như con quỷ cái ấy hả?” Isabelle
nói và cười to.

Clary định cự lại khi Alec xuất hiện trong
hành lang với hai cây nạng. Một chân của anh đã được băng bó, ống quần bò xắn tới
đầu gối và có vết băng khác trên thái dương, dưới mái tóc đen. Còn lại anh
trông vẫn khỏ mạnh so với một người suýt chết bốn ngày trước. Anh vẫy một cây nạng
để chào.

“Chào,” Clary nói, ngạc nhiên khi anh đã xuống
giường đi lại. “Anh có...”

“Khỏe không hả? Khỏe,” Alec nói. “Thậm chí
anh không cần cả những thứ này sau vài ngày nữa.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.