Thành phố xương - Chương 17
17
Đóa hoa lúc nửa đêm
Dưới ánh chạng vạng, những căn phòng rộng lớn trống trải, họ đi qua trên đường
lên gác mái trông vắng vẻ hệt như dàn cảnh sân khấu, những đồ nội thất phủ khăn
trắng lù lù trong cảnh tranh tối tranh sáng hệt như những tảng băng trôi hiện
ra qua lớp sương mù.
Khi Jace mở cửa nhà kính, hương thơm ùa đến Clary, mùi hương mềm mại như cú
tát từ chân mèo được bọc đệm: mùi thơm đằm thắm của đất hòa trộn cùng những mùi
hương nồng nàn, ngào ngạt hơn của những đóa hoa đêm - hoa cúc bạch, hoa loa kèn
trắng, cây hoa phấn - và nhiều loài hoa cô không biết, như cây cho ra những
bông hoa vàng hình sao với những cánh hoa lốm đốm phấn ánh vàng. Qua lớp tường
kính bao quanh khu vườn cô có thể thấy đèn đóm khu Manhattan sáng rực rỡ như những
viên đá quý lạnh lẽo.
“Đẹp quá.” Cô từ từ quay quanh, ngắm nhìn tất cả. “Buổi tối ở nơi này thật
đẹp.”
Jace cười. “Và chúng ta có được nơi này làm chốn riêng. Alec và Isabelle
ghét lên đây. Họ bị dị ứng.”
Clary rùng mình, dù cô không thấy lạnh chút nào. “Đây là những loài hoa
gì?”
Jace nhún vai và cẩn thận ngồi xuống cạnh bụi cây màu xanh bóng mượt lấm tấm
những chùm nụ hoa khép chặt. “Không biết. Em nghĩ anh có để ý trong giờ thực vật
học chắc? Anh không định làm nhân viên lưu trữ văn thư. Anh không cần biết những
thứ đó.”
“Anh chỉ cần biết cách giết chóc thôi ư?”
Anh ngước nhìn cô và mỉm cười. Anh trông như một thiên thần tóc vàng
trong bức họa của Rembrandt, chỉ trừ cái khóe miệng mang nụ cười độc ác.
“Đúng.” Anh rút cái gói bọc trong khăn ăn ra khỏi túi và đưa cho cô. “Và ngoài
ra,” anh nói thêm, “anh làm món sandwich pho mát dở khiếp. Em ăn thử đi.”
Clary miễn cưỡng cười ngồi xuống đối diện anh. Nền đá của nhà kính lạnh ngắt
dưới đôi chân cô để trần, nhưng cảm giác dễ chịu làm sao sau bao nhiêu ngày nắng
nóng kéo dài. Từ trong cái túi giấy Jace lấy ra vài quả táo, một thanh sô cô la
hoa quả và đậu phộng cùng một chai nước. “Trộm không tồi.” cô ngưỡng mộ.
Chiếc bánh sandwich pho mát còn ấm và hơi ỉu, nhưng ăn cũng được. Từ một
trong không biết bao nhiêu túi trong áo khoác, Jace lôi ra một con dao tay cầm
bằng xương có vẻ đủ sức mổ bụng một con gấu. Anh bắt đầu xử lý mấy quả táo, gọt
chia chúng thành tám phần đều tăm tắp. “Ừm, thì đây không phải bánh sinh nhật,”
anh nói và đưa cho cô một miếng, “nhưng hy vọng là có còn hơn không.”
“Không là điều tôi nghĩ mình sẽ nhận được đấy chứ, nên cảm ơn anh nhé.” Cô
cắn một miếng. Miếng táo còn tươi và mát lạnh trên đầu lưỡi.
“Không ai lại không có gì trong ngày sinh nhật.” Anh đang gọt vỏ quả táo thứ
hai, lớp vỏ bong ra thành từng dải dài cong cong. “Sinh nhật phải là ngày đặc
biệt. Sinh nhật anh luôn là ngày bố anh bảo anh có thể làm bất cứ điều gì hoặc
có bất cứ cái gì anh muốn.”
“Bất cứ cái gì?” Cô cười. “Vậy anh muốn bất cứ cái gì nào?”
“À thì, khi anh năm tuổi, tắm trong mì spaghetti.”
“Nhưng bố không đồng ý, đúng không?”
“Không, vậy mới nói. Bố đồng ý. Ông nói thế có đắt đỏ gì đâu, nên tại sao lại
không nếu đấy là điều anh muốn? Bố bảo mấy người hầu đổ đầy nước sôi và pasta
vào bồn tắm, rồi khi nó nguội đi...” anh nhún vai. “Anh tắm trong đó.”
Mấy người hầu ư? Clary
nghĩ. Nhưng cô chỉ nói, “Rồi thế nào?”
“Trơn trượt.”
“Hẳn rồi.” Cô cố tưởng tượng ra khi anh là một cậu bé cười nắc nẻ, mì ống
ngập tới tận tai. Cô không tưởng tượng nổi. Chắc chắn Jace không bao giờ cười nắc
nẻ rồi, thậm chí là vào hồi năm tuổi. “Anh còn muốn gì khác?”
“Hầu hết là vũ khí,” anh nói, “và anh chắc em không ngạc nhiên. Sách. Anh đọc
nhiều sách lắm.”
“Anh không đi học à?”
“Không,” anh nói, và giờ thì anh nói chậm rãi, gần như thể họ đang tiến tới
đề tài anh không muốn bàn luận.
“Nhưng bạn anh...”
“Anh không có bạn,” anh nói. “Ngoài bố. Bố là mọi điều anh cần.”
Cô cứ nhìn anh mãi. “Không có lấy một người bạn?”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Lần đầu tiên anh gặp Alec,” anh nói, “là khi
anh mười tuổi, đó là lần đầu tiên nhất anh từng gặp một đứa trẻ đồng trang lứa.
Lần đầu tiên anh có một người bạn.”
Cô nhìn xuống. Giờ thì hình ảnh đang hình thành trong đầu cô, dù không muốn:
Cô nghĩ tới Alec, cái cách anh ta nhìn cô. Cậu ấy sẽ không nói vậy.
“Đừng thương hại anh,” Jace nói, như thể đoán được suy nghĩ của cô, dù người
cô đang thương cảm không phải là anh. “Bố cho anh sự giáo dục tốt nhất, sự huấn
luyện tuyệt hảo nhất. Bố đưa anh đi khắp thế giới. Luân Đôn. Saint Peterburg.
Ai Cập. Bố con anh thích đi du lịch lắm.” Mắt anh sa sầm lại. “Anh chẳng đi đâu
từ hồi bố mất. Chẳng đi đâu ngoại trừ New York.”
“Anh may mắn thật,” Clary nói. “Cả đời em chưa bao giờ
đi khỏi tiểu bang này. Mẹ còn chẳng cho em đi tham quan tới DC nữa. Nhưng có lẽ
giờ em biết nguyên do rồi.,” cô
rầu rĩ nói thêm.
“Mẹ lo em sẽ hoảng sợ? Khi thấy quỷ trong
Nhà Trắng?”
Cô cắn một miếng sô cô la. “Có quỷ ở
Nhà Trắng ư?”
“Anh đùa đấy,” Jace
nói. “Anh nghĩ vậy.” Anh nhún vai một cách thản nhiên. “Anh chắc chắn có người
đã từng nhắc tới vấn đề đó.”
“Em nghĩ bà không muốn em đi quá xa khỏi
bà. Em đang nói tới mẹ em đấy. Sau khi bố mất, mẹ thay đổi rất nhiều.” Giọng
chú Luke vang trong đầu óc cô. Em chưa bao giờ như xưa kể từ khi chuyện
đó xảy ra, nhưng Clary không phải Jonathan.
Jace nhướn mày nhìn cô. “Em có nhớ bố
không?”
Cô lắc đầu. “Không trước khi em ra đời.”
“Em may đấy,” anh nói. “Như thế thì em sẽ không nhớ bố.”
Nếu là người khác nói ra thì câu này hẳn
nghe thất thố lắm, nhưng cái khác là trong giọng nói anh không hề có chút cay đắng
nào, chỉ có nỗi cô đơn đau đớn cho bố mình. “Thế nó có phai nhạt dần không?” cô
hỏi. “Ý em là nhớ bố ấy?”
Anh liếc nhìn cô, không trả lời. “Em có
đang nghĩ tới mẹ không?”
Không. Cô sẽ không nghĩ tới mẹ theo cách ấy.
“Thực ra là nghĩ đến chú Luke cơ.”
“Đó không hẳn là tên chú ấy.” Anh cắn một
miếng táo, ngẫm nghĩ rồi nói. “Anh đang nghĩ về chú ấy. Có gì đó trong cách cư
xử của chú ấy không được hợp lý...”
“Chú ấy là thằng hèn,” giọng Clary chua
chát. “Anh nghe chú nói rồi đấy. Chú không muốn chống lại Valentine. Thậm chí là vì mẹ em.”
“Nhưng đó chính xác...” Một tiếng leng keng
kéo dài vang tới ngắt lời anh. Tiếng chuông ngân nga từ đâu đó. “Nửa đêm,” Jace
nói và đặt con dao xuống. Anh đứng dậy, giơ tay ra để kéo cô đứng bên cạnh anh.
Những ngón tay anh hơi dính vì nước táo. “Giờ, quan sát nhé.”
Anh nhìn không rời vào bụi cây xanh nãy giờ
họ ngồi cạnh, bụi cây điểm xuyết hàng tá những bông hoa còn khép nụ lóng lánh.
Cô định hỏi anh là cô phải nhìn cái gì, nhưng anh giơ tay để ngăn cô lại. Mắt
anh đang sáng lên. “Đợi đi,” anh nói.
Những chiếc lá trên khóm cây không hề lay động.
Đột nhiên một trong những nụ hoa khép chặt bắt đầu vặn mình run rẩy. Nụ hoa
phình lên, to gấp đôi và bung
nở. Giống như đang xem một bộ phim chiếu nhanh về quá trình hoa nở: những đài
hoa xanh xanh mỏng manh mở ra, để lộ những cụm cánh hoa bên trong. Chúng được
phủ một lớp dính phấn hoa màu vàng nhạt nhẹ như phấn rôm.
“Ồ!” Clary reo lên, ngước thấy Jace đang
quan sát cô. “Chúng nở mỗi đêm ư?”
“Chỉ vào nửa đêm thôi,” anh nói. “Chúc mừng
sinh nhật, Clarissa Fray.”
Cô thấy xúc động đến lạ lùng. “Cám ơn anh.”
“Anh có cái này cho em.” Anh nói. Anh cho
tay vào túi và lôi gì đó ra, ấn vào tay cô. Là một viên đá xám, nơi mấp mô, nhiều chỗ mòn tới
trơn nhẵn.
“Hừ” Clary nói, lật qua lật lại viên đá
trên những ngón tay. “Anh biết đấy, đa số khi các cô gái nói họ muốn một
viên đá lớn, họ không thực sự muốn nói là, anh biết đấy, một viên đá lớn
theo nghĩa đen đâu.”
“Rất hay, cô bạn thích mỉa mai của tôi ạ.
Đây chính xác không phải một viên đá. Tất cả các Thợ Săn Bóng Tối đều có một
viên đá-rune ánh sáng phù thủy.”
“Ồ.” Cô nhìn nó với sự hứng thú mới, nắm lấy
nó theo cách cô từng
thấy Jace làm trong hầm. Cô không chắc, nhưng cô nghĩ cô có thể thấy ánh sáng
le lói chiếu qua kẽ tay.
“Nó sẽ đem lại ánh sáng cho em,” Jace nói,
“thậm chí là giữa những bóng tối hắc ám nhất trên thế giới này cũng như những
nơi khác.”
Cô nhét viên đá vào túi. “Cám ơn anh. Anh
thật dễ thương đã tặng quà cho tôi.” Sự căng thẳng giữa họ dường như đang nén xuống cô như không khí ẩm.
“Hơn tắm trong mì spaghetti.”
Anh đe dọa nói, “Nếu em chia sẻ thông
tin cá nhân này với bất cứ ai, chắc anh phải giết em thôi.”
“Ừ, khi em lên năm, em muốn mẹ cho em quay mòng mòng
trong máy sấy cùng với đống
quần áo,” Clary nói. “Cái khác là, mẹ em không đồng ý.”
“Có lẽ vì quay mòng mòng trong máy vắt có
thể gây chết người,” Jace nhận định, “còn mì ống thì khó gây chết người lắm. Trừ
khi là do Isabelle nấu.”
Bông hoa nửa đêm đã biến thành những cánh
hoa rơi rụng. Chúng rơi xuống
sàn nhà, tỏa sáng như những mảnh ánh sao bàng bạc. “Khi em mười hai tuổi, em muốn
có một hình xăm,” Clary nói. “Mẹ em cũng không đồng ý.”
Jace không cười. “Hầu hết giới Thợ Săn Bóng
Tối đều có Ấn Ký đầu tiên khi mười hai tuổi. Nó hẳn đã nằm trong máu của em.”
“Có thể. Dù em không nghĩ là các Thợ Săn
Bóng Tối có một hình xăm ninja Rùa Donatello trên vai trái.”
Jace có vẻ như chẳng hiểu. “Em muốn một con
rùa trên vai à?”
“Em muốn che đi vết sẹo trái rạ.” Cô kéo
dây áo sang một chút, để lộ vết sẹo màu trắng hình sao trên đầu vai. “Thấy
chưa?”
Anh nhìn đi chỗ khác. “Cũng muộn rồi,” anh
nói. “Chúng ta nên xuống nhà thôi.”
Clary ngượng nghịu kéo quai áo lên. Làm như
anh muốn thấy vết sẹo ngu ngốc của cô lắm đấy.
Lời tiếp theo nói ra không phải do ý muốn của
cô. “Anh và Isabelle đã bao giờ - hẹn hò chưa?”
Giờ anh nhìn cô thật. Ánh trăng đã lấy đi màu sắc trong đôi mắt
anh. Lúc này chúng giống màu bạc hơn là vàng. “Isabelle hả?” anh ngây ra.
“Tôi nghĩ là...” Giờ cô thấy ngượng ngùng
hơn. “Simon có thắc mắc.”
“Vậy cậu ta nên đi mà hỏi Izzy.”
“Em không nghĩ là cậu ấy muốn hỏi,” Clary nói. “Mà thôi, bỏ qua đi. Cũng chẳng
liên quan gì tới em.”
Anh cười thoải mái. “Câu trả lời là không. Ý anh là, có thể từng có một lần
một trong hai bọn anh nghĩ tới chuyện đó, nhưng con bé gần như là em gái của
anh thôi. Hẹn hò sẽ kỳ cục lắm.”
“Anh nói Isabelle và anh chưa bao giờ...”
“Không bao giờ.” Jace nói.
“Cô ấy ghét em.” Clary nhận xét.
“Không phải đâu,” anh nói, khiến cô ngạc
nhiên. “Em chỉ khiến con bé
lo lắng thôi, vì trước giờ nó vẫn luôn là đứa con gái duy nhất giữa một đám con trai yêu chiều lấy nó,
mà giờ thì không phải vậy nữa.”
“Nhưng cô ấy đẹp thế cơ mà.”
“Em cũng vậy,” Jace nói, “đẹp theo một cách
rất khác, và con bé không thể nào không để ý. Nó luôn muốn được nhỏ nhắn mong
manh, em biết đấy. Con bé ghét phải cao hơn hầu hết tụi con trai lắm.”
Clary không nói gì đáp lại, vì cô chẳng có
gì để nói. Xinh đẹp. Anh bảo cô đẹp. Chưa từng có ai nói thế với cô, trừ mẹ, mà
mẹ thì không tính. Những bà mẹ luôn phải nghĩ rằng con mình xinh đẹp. Cô nhìn
anh chăm chú.
“Chúng ta nên xuống thôi.” anh nhắc lại. Cô
chắc chắn là đã khiến anh không thấy thoải mái khi cô nhìn như thế, nhưng cô dường
như cô không thể đừng được.
“Thôi được,” cuối cùng cô nói. Nhẹ nhõm làm
sao khi cô thấy giọng mình vẫn bình thường. Cô còn nhẹ nhõm hơn khi rời mắt khỏi anh lúc cô quay đi. Mặt
trăng, giờ đã lên đỉnh đầu, chiếu sáng mọi thứ rõ ràng gần như ban ngày. Chưa
bước được hai bước thì cô thấy một tia sáng trắng lóe lên từ thứ gì đó trên sàn
nhà: là con dao Jace dùng để cắt táo, đang nằm nghiêng một bên. Cô vội vã lùi lại
để tránh dẫm phải, và vai cô va vào vai anh - anh giơ tay giữ cô đứng vững,
ngay khi cô quay lại xin lỗi, và rồi không hiểu sao cô ở trong vòng tay anh và
anh đang hôn cô.
Lúc đầu gần như thể anh không hề muốn hôn
cô: Môi anh chạm mạnh vào môi cô, không chút nhân nhượng; rồi anh vòng cả hai
tay ôm lấy cô và kéo cô sát vào mình. Môi anh mềm dần. Cô có thể cảm nhận được
nhịp tim dồn dập từ nơi anh,
cảm nhận vì ngọt của táo vẫn còn vương trên môi anh. Cô luồn tay vào tóc anh,
như đã muốn làm ngay từ lần đầu họ gặp mặt. Tóc anh xoăn xoăn xung quanh những
ngón tay cô, mượt mà mềm mịn. Tim cô rộn rã, và có tiếng sột soạt trong
tai cô, giống như tiếng đập cánh...
Jace khẽ thốt lên và lùi khỏi Clary, dù vẫn ôm chắc lấy
cô. “Đừng hoảng chúng ta có khán giả đấy.”
Clary quay đầu. Đậu trên nhánh cây gần đó
là Hugo, đang chăm chú quan sát bằng đôi mắt đen sáng. Vậy là tiếng cô nghe thấy thực sự là
tiếng vỗ cánh chứ không phải do sự nồng nhiệt điên cuồng. Thất vọng thật.
“Nếu nó ở đây, bác Hodge cũng không xa đây
lắm,” Jace thì thào. “Chúng ta nên đi thôi.”
“Ông ta đang theo dõi anh
à?” Clary rít lên. “Ý em là bác Hodge ấy.”
“Không. Bác thích lên đây suy ngẫm chuyện đời ấy mà. Quá chán
- chúng ta đang có một cuộc trò chuyện tế nhị thế kia mà.” Anh cười không thành
tiếng.
Họ đi xuống theo đường đã đi lên, nhưng cuộc hành trình đối với Clary đã
hoàn toàn khác. Jace nắm lấy tay cô, khiến những cơn sốc điện nho nhỏ chạy lên
xuống huyết mạch cô từ mỗi điểm anh chạm vào: những ngón tay, cổ tay, lòng bàn
tay. Đầu óc cô đầy những câu hỏi, nhưng cô quá sợ phá vỡ cảm xúc nên không dám
nói gì. Anh đã nói, “quá chán,” vậy nên cô đoán đêm của họ đã kết thúc, ít nhất
là phần hôn hít.
Họ tới cửa phòng cô. Cô dựa người lên bức
tường cạnh đó, ngước nhìn anh. “Cám ơn vì chuyến dã ngoại nhân sinh nhật nhé.”
cô nói, cố sao cho giọng bình thản.
Anh dường như tần ngần không muốn buông tay
cô. “Em sẽ đi ngủ hả?”
Anh chỉ tỏ ra lịch sự mà thôi, cô tự
nhủ. Dù sao, đây cũng là Jace. Anh chưa bao giờ lịch sự. Cô sẽ trả lời câu hỏi
bằng một câu hỏi. “Anh không mệt sao?”
Anh hạ giọng. “Anh chưa bao giờ tỉnh táo
hơn lúc này.”
Anh cúi xuống hôn cô, đưa bàn tay lên ôm lấy
gương mặt cô. Môi họ chạm vào nhau, lúc đầu chỉ phớt qua, sau đó nồng nhiệt
hơn. Đúng lúc đó Simon mở cửa và bước vào hành lang.
Simon chớp chớp mắt, mái tóc rối bù và
không đeo kính, nhưng cậu đã thấy rõ. “Cái khỉ gì đây?” cậu hỏi,
quá lớn khiến Clary nhảy bắn ra khỏi Jace như thể sự đụng chạm của anh làm cô bị
bỏng.
“Simon! Cậu đang làm gì - ý mình là,
mình tưởng cậu đang...”
“Ngủ? Đúng,” cậu nói. Má cậu đỏ rực trên
làn da nâu, giống như mỗi khi cậu ngượng hay thất vọng. “Rồi mình tỉnh dậy và cậu
không còn đó, nên mình tưởng...”
Clary không nghĩ ra điều gì để nói. Sao cô
không nghĩ chuyện này sẽ xảy ra chứ? Vì sao cô không nói họ nên tới phòng Jace?
Câu trả lời cũng đơn giản hệt như hoàn cảnh tồi tệ này: Cô hoàn toàn quên mất
Simon.
“Xin lỗi.” cô nói, không biết nên nói với
ai. Qua khóe mắt cô nghĩ mình thoáng thấy Jace đang nhìn cô bằng ánh mắt giận bừng
bừng - nhưng khi cô nhìn anh, anh vẫn như mọi ngày: thoải mái, tự tin, hơi chán
chường.
“Trong tương lai, Clarissa,” anh nói, “em
nên nói trước là có một gã đang nằm trên giường của em, để tránh tình huống mệt mỏi thế này.”
“Cậu mời hắn lên giường?” Simon
hỏi, có vẻ run rẩy.
“Lố bịch quá, đúng không?” Jace nói.
“Ba đứa mình sẽ chẳng nằm vừa đâu.”
“Mình không mời anh ấy lên giường,” Clary
quát. “Chúng mình chỉ hôn nhau.”
“Chỉ hôn nhau?” Giọng Jace mỉa mai cô bằng
sự tổn thương giả tạo. “Sao em chối
bỏ tình yêu của chúng ta nhanh gọn thế.”
“Jace...”
Cô thấy sự hận thù sáng lên trong đôi mắt
anh nên giọng lạc đi. Chả ích gì. Dạ dày cô đột nhiên nặng trĩu. “Simon, muộn rồi,” cô mệt mỏi nói.
“Mình xin lỗi vì bọn mình đã đánh thức cậu.”
“Mình cũng vậy.” Cậu quày quả trở vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại
sau lưng.
Nụ cười của Jace nhạt như bánh mì nướng bơ.
“Thôi nào, đuổi theo cậu ta đi. Xoa đầu cậu ta và nói rằng cậu ta vẫn là cậu
nhóc cực kỳ quan trọng của em đi. Không phải đó là điều em muốn sao?”
“Thôi đi,” cô nói. “Anh đừng cư xử thế nữa.”
Nụ cười anh mở lớn hơn. “Như thế nào?”
“Nếu anh giận, cứ nói. Đừng hành động như
thể chẳng chuyện gì ảnh hưởng tới anh. Như thể anh chẳng có chút cảm xúc nào.”
“Có lẽ em nên nghĩ tới chuyện đó trước khi
hôn anh,” anh nói.
Cô nhìn anh không thể tin nổi. “Em
hôn anh ư?”
Anh nhìn cô mà sự ác ý sáng lấp lánh. “Đừng
lo,” anh nói, “với anh cũng chẳng đáng nhớ gì đâu.”
Cô nhìn anh bỏ đi và thấy vừa muốn khóc vừa muốn đuổi theo anh mà đá vào mắt
cá chân anh. Biết rằng cả hai hành động đó đều khiến anh hài lòng nên cô không
làm, mà mệt mỏi lê bước trở lại phòng ngủ.
Simon đang đứng giữa phòng, trông có vẻ lạc lối. Cậu đã đeo kính. Cô nghe
giọng Jace trong đầu, nói những lời khó nghe: Xoa đầu cậu ta và nói rằng
cậu ta vẫn là cậu nhóc cực kỳ quan trọng của em.
Cô bước một bước lại gần bạn, rồi dừng lại khi thấy thứ cậu đang cầm trong
tay. Cuốn tập của cô, mở ra tại hình cô đang vẽ, hình Jace mang đôi cánh thiên
thần. “Đẹp,” cậu nói. “Tất cả những lớp tại Tisch đó cũng đáng từng đồng tiền
bát gạo ấy chứ nhỉ.”
Thường thì Clary sẽ mắng cậu vì đã xem trộm cuốn tập của cô, nhưng giờ
không phải lúc. “Simon, nghe này...”
“Mình nhận ra chui vào phòng ngủ của cậu để dỗi có lẽ
không phải là hành động đẹp mắt nhất,” cậu đột ngột ngắt lời và ném cuốn tập trở
lại giường. “Nhưng mình phải lấy đồ.”
“Cậu định đi đâu?” cô hỏi.
“Về nhà. Mình đã ở đây quá lâu. Người thường như mình không thuộc về nơi
này.”
Cô thở dài. “Nghe này, mình xin lỗi, được chưa? Mình không định hôn anh ấy;
chỉ là chuyện cứ tự nhiên xảy ra. Mình biết cậu không thích Jace.”
“Không,” Simon nói còn sống sượng hơn. “Mình không thích soda
hết ga. Mình không thích những boy band giẻ rách. Mình
không thích tắc đường. Mình không thích bài tập
toán về nhà. Mình ghét Jace. Thấy khác chưa?”
“Anh ấy cứu mạng cậu.” Clary chỉ ra, cảm giác như một kẻ giả tạo - dù sao
thì, Jace đã tới Dumort chỉ vì anh lo mình gặp phải rắc rối nếu cô bị giết.
“Nói chi tiết ra xem,” Simon thô lỗ bảo. “Anh ta là thằng khốn. Mình nghĩ cậu
phải hơn thế chứ.”
Cơn giận của Clary bừng phát. “Ồ, và giờ cậu đang
giảng đạo lý với mình?” cô quát lớn. “Cậu là người mời cô gái với ‘thân hình bốc lửa’ tới Fall Fling.” Cô nhại lại cái giọng
lè nhè của Eric. Miệng Simon mím lại vì giận. “Vậy thì thi thoảng Jace là thằng
khốn thì đã sao? Cậu không phải
anh mình, cũng chẳng phải bố mình, cậu không cần phải thích
anh ấy. Mình chưa bao giờ
thích bất cứ cô bạn gái nào của cậu, nhưng ít nhất mình tế nhị không
nói toẹt ra.”
“Chuyện này,” Simon rít lên qua kẽ răng,
“hoàn toàn khác.”
“Khác sao? Khác thế nào?”
“Vì mình thấy cách cậu nhìn anh ta!” cậu
hét. “Và mình chưa bao giờ nhìn một cô gái nào như vậy! Đó chỉ là việc cần làm,
cách thực hành, tới khi...”
“Tới khi sao?” Clary lờ mờ nhận ra mình
đang quá đáng, toàn bộ sự việc thật quá đáng; họ chưa bao giờ cãi nhau về những
vấn đề lớn hơn việc ai ăn miếng Pop-Tart cuối cùng trong hộp ở nhà cây, nhưng cô dường như không thể ngừng
lại được. “Tới khi Isabelle xuất hiện chăng? Mình không thể tin nổi là cậu đang
rao giảng với mình về Jace trong khi chính cậu lại biến thành một thằng ngớ ngẩn
vì cô ấy!” giọng cô lên cao thành tiếng thét.
“Tớ chỉ cố khiến cậu ghen!” Simon gào lên, đáp lại. Tay cậu nắm chặt, buông xuôi. “Cậu ngốc lắm, Clary ạ. Cậu
quá ngốc, cậu không thấy một điều gì sao?”
Cô bối rối nhìn cậu bạn mãi. Cậu đang
muốn nói cái quái gì
đây? “Cố làm mình ghen? Vì sao cậu lại làm vậy?”
Cô ngay lập tức thấy rằng đó là điều tệ hại
nhất cô từng hỏi bạn.
“Vì,” cậu nói, quá chua xót tới làm cô
choáng váng, “mình đã yêu cậu suốt mười năm nay, vì thế mình nghĩ giờ là lúc
mình nên tìm hiểu xem cậu có cùng cảm xúc như mình không. Mà giờ mình đoán, là
không.”
Hình như Simon vừa đá vào bụng cô nữa. Cô
không thể nói; không khí đã bị hút hết khỏi lồng ngực. Cô nhìn bạn trân trối, cố
nghĩ ra một câu trả lời, bất cứ câu trả lời nào cũng được.
Cậu tức giận cắt lời. “Đừng. Cậu không thể
nói gì đâu.” Cô nhìn cậu bước ra cửa như thể bị tê liệt; cô không thể nhúc
nhích mà giữ cậu lại được, dù cho cô muốn đến thế nào. Cô biết nói gì đây? “Mình cũng yêu cậu” ư? Nhưng cô không yêu -
đúng không nhỉ?
Simon dừng lại trước cửa, tay đặt lên nắm đấm và quay lại nhìn cô. Mắt cậu, đằng
sau cặp kính, trông mệt mỏi hơn là tức giận. “Cậu thực sự muốn biết mẹ mình còn
nói gì về cậu nữa hả?” cậu hỏi.
Cô lắc đầu.
Dường như Simon không để ý. “Mẹ nói cậu sẽ làm trái tim mình tan nát,” cậu
bảo, rồi bỏ đi. Cánh cửa đóng lại với tiếng lách cách khô khốc, và trong phòng
chỉ còn lại một mình Clary.
Sau khi Simon bỏ đi, cô ngồi xuống giường và cầm cuốn tập lên. Cô ôm khư
khư trước ngực, không muốn vẽ, chỉ muốn cảm nhận và ngửi thấy những thứ quen
thuộc: mực, giấy, phấn.
Cô nghĩ tới việc đuổi theo Simon, cố bắt kịp cậu. Nhưng cô biết nói gì?
Cô có thể nói gì nào? Cậu ngốc lắm, Clary ạ, cậu
đã nói vậy. Cậu không thấy điều gì sao?
Cô nghĩ tới cả trăm điều Simon từng nói hoặc từng làm, những câu nói đùa
Eric và những người khác nói về họ, những cuộc chuyện trò im bặt khi cô bước
vào phòng. Jace đã biết từ đầu. Anh đang cười em vì những tuyên ngôn
tình yêu khiến anh hứng thú, đặc biệt khi nó không được đáp lại. Cô đã
không dừng lại suy nghĩ xem anh muốn ám chỉ điều gì, nhưng giờ cô đã hiểu.
Cô đã nói với Simon rằng cô chỉ yêu quý ba người trong đời: mẹ, chú Luke,
và cậu ấy. Cô tự hỏi thực sự có thể nào trong khoảng thời gian một tuần, mà mất
hết mọi người mình yêu quý. Cô tự hỏi liệu người ta có thể sống sót qua tình huống
đó hay không. Ấy vậy mà - trong những khoảnh khắc ngắn ngủi, trên mái nhà với
Jace, cô đã quên mất mẹ. Cô quên đi chú Luke. Cô quên đi Simon. Và cô đã hạnh
phúc. Đây là phần tệ nhất, rằng cô đã hạnh phúc.
Có lẽ điều này, cô
nghĩ, mất đi Simon, có lẽ là sự trừng phạt cho sự ích kỷ hưởng hạnh
phúc một mình, thậm chí chỉ trong khoảnh khắc, khi mẹ vẫn mất tích. Mà
thôi, chẳng có gì trong chuyện nào là thật. Jace có thể là một kẻ hôn giỏi,
nhưng anh chẳng quan tâm tới cô chút nào. Anh đã nói thế.
Cô từ từ hạ cuốn tập vào lòng. Simon đã đúng; bức hình vẽ Jace rất đẹp. Cô
đặc tả được khóe môi anh mím lại, đôi mắt mong manh tới vô lý. Đôi cánh trông
thực đến nỗi cô tưởng tượng rằng nếu mình sượt tay qua, cô sẽ cảm nhận được độ
mềm mại của chúng. Cô lướt tay trên giấy, trí óc phiêu dạt đi phương nào....
Và giật tay lại, nhìn chằm chằm. Những ngón tay cô không chỉ chạm vào giấy
khô mà còn vào lớp lông vũ mềm mại. Mắt cô thoáng thấy những chữ rune mình đã vẽ
ở góc giấy. Chúng đang sáng lên, theo cách cô đã thấy những chữ rune mà Jace vẽ
bằng thanh stele lóe sáng.
Trái tim cô bắt đầu đập từng nhịp nhanh và mạnh. Nếu một chữ rune có thể
làm bức tranh sống lại, vậy có thể...
Không rời mắt khỏi bức hình, cô lần tìm những cây bút chì. Nín thở, cô lật
sang trang mới và vội vàng vẽ thứ đầu tiên cô nghĩ ra. Cô vẽ chiếc cốc cà phê đặt
trên tủ đầu giường. Dựa trên những kiến thức học được trong lớp vẽ tĩnh vật, cô
để ý từng chi tiết: mép cốc dính bẩn, đường nứt trên quai cốc. Khi cô vẽ xong,
nó chính xác đúng như khả năng của cô. Bị điều khiển bởi một bản năng mà chính
cô cũng không hiểu, cô với lấy cái cốc và đặt lên tờ giấy. Rồi, rất cẩn thận,
cô bắt đầu phác họa những chữ rune vào bên cạnh.

