London, ta và em - Chương 23 - 24 (Hết)

Chương 23

Dù đang là mùa hè, nhưng gió
từ sông Thames thổi vào vẫn mang theo hơi lạnh. Meredith rùng mình khi cô và
Tristan bước ra khỏi xe ngựa vào bến tàu Southwark. Khu cảng cũ kỹ trong chốn
nghèo khổ và bạo lực xảy ra thường xuyên của London này là nơi Devlin chọn cho
cuộc gặp gỡ.

Một phần cơn ớn lạnh của cô
không liên quan đến nhiệt độ. Cô đã cam đoan với Tristan về sự an toàn của họ
vì anh quá lo cho tính mạng của cô, chứ thực ra cô không chắc chắn điều gì cả.
Ở một địa điểm gặp mặt không do cô lựa chọn, cô biết rõ họ có thể đang bước vào
một cái bẫy.

Tristan nắm lấy cánh tay cô
nhưng không hề nhìn cô. Cô khao khát một nụ cười vỗ về ở anh, nhưng điều đó là
không thể. Vì họ có thể bị theo dõi, họ đã thống nhất là anh sẽ đối xử với cô
như một tù nhân kể từ lúc bước xuống xe ngựa. Đó là cách duy nhất đảm bảo vỏ
bọc của họ được nguyên vẹn.

Khi đi dọc bến tàu, cô bắt
gặp một ả gái ăn sương đang lả lơi chào mời trước một quán rượu thô kệch. Khi
họ đi ngang qua, cô ả đưa tay lên môi hôn gió. Đó là mật hiệu Emily thường dùng
để nhận dạng với đồng nghiệp khi cô nàng cải trang.

Thế nghĩa là Ana cũng ở gần
đây, đang ẩn mình và có lẽ đang run bần bật vì cô nàng rất hiếm khi ra thực
địa. Nhưng Meredith biết khi nào cần thiết, Ana sẽ bảo vệ bạn bè bằng tất cả
khả năng của mình. Cô lấy làm mừng vì hai cô gái tài năng ấy đã ở bên cô tối
nay.

Cô làm một cử chỉ giãy giụa
khỏi Tristan, và anh đáp lại như đã diễn tập, lôi giật cô lại.

“Cô ả lẳng lơ trước quán rượu
là Emily đấy,” cô thì thào, quay ngoắt mặt đi như thể đang cãi nhau với anh.

Đáng khen cho Tristan, anh
không nhìn cô hay quay lại xem người phụ nữ cô chỉ, nhưng cô có thể khẳng định
là anh rất đỗi ngạc nhiên khi anh hít mạnh.

“Thật à? Chà, cô ấy đúng là
bậc kỳ tài! Anh ắt chẳng bao giờ nhận ra cô ấy.”

Meredith giấu nụ cười. “Cô ấy
đấy. Và anh đang làm rất tốt.”

Anh gật đầu, song vẻ mặt cộc
cằn và khắc nghiệt không dịu đi chút nào. “Anh mong là thế. Nếu chúng ta đang
bị quan sát, anh sẽ căm ghét dù chỉ một nét mặt sai lầm tố giác chúng ta trước
khi ta đạt được mục đích.”

Meredith rùng mình và phản
ứng ấy cô không cần diễn. Mục đích của họ.

Mục đích của cô là đưa Devlin
cùng bè lũ của hắn ra trước vành móng ngựa. Để đảm bảo bọn chúng không bao giờ
phản lại đất nước mình lần nữa. Bên cạnh đó, cô cần thu thập đủ chứng cứ qua
cuộc đọ sức này để rửa sạch tội cho Tristan.

Mục đích của Tristan thì đơn
giản hơn, và về mặt nào đó, xung đột với các mục đích của cô. Anh muốn lấy mạng
đền mạng. Và cô không dám chắc mình có ngăn nổi anh khi thời điểm ấy đến không.
Cô không chắc liệu cô có muốn tước đi cơ hội báo thù của anh không. Sau tất cả
những gì anh đã hy sinh cho nó.

Họ đã tới gần khu vực bến tàu
nơi Devlin định sẵn. Đó là một chỗ tối tăm nằm gần cuối dãy xưởng đóng tàu. Dãy
nhà kho nằm im lìm. Vài cái nom như bị bỏ hoang hoặc chỉ sử dụng trong vài mùa
nhất định. Một chốn hoàn hảo cho một cuộc gặp gỡ bí mật.

Hoặc cho một trận mai phục.

Ở khu này, người ta sẽ coi
như không nhìn thấy chuyện gì nếu nó không liên can trực tiếp đến họ. Càng
không có ai can thiệp nếu sự việc trở nên nghiêm trọng. Meredith trấn định lại
những suy nghĩ để tập trung cho tình huống trước mắt.

Tristan giảm nhịp bước và tay
anh nắm chặt cánh tay cô, lần này để trấn an và che chở, chứ không phải diễn
kịch. Chắc anh cảm nhận được những lo lắng của cô. Cô phải thừa nhận rằng cảm
giác có anh ở bên, sẵn sàng bảo vệ cô, là một nguồn động viên to lớn.

“Devlin!” Anh gọi to, giọng
hết sức tự mãn.

Đáp lại họ là sự im lặng. Nỗi
căng thẳng trong ngực cô dâng lên trong lúc chờ Devlin lên tiếng. Từ những nếp
nhăn hằn rõ trên trán Tristan trong ánh sáng vàng vọt của mấy ngọn đèn đường
lác đác, có thể nói anh cũng đang lo lắng như cô.

“Augustine Devlin!”

“Chào ngài Carmichael,” giọng
nói kéo dài uể oải quen thuộc vẳng ra từ sau một đống thùng chất cao. Căn cứ
vào thứ mùi phảng phất trong không khí, những cái thùng đó từng dùng để đựng
cá.

Meredith nghẹn thở khi Devlin
bước ra. Ngay cả ở nơi bến tàu bẩn thỉu, nom hắn vẫn thảnh thơi và chỉn chu.
Không một sợi tóc vàng nào chệch nếp và trang phục của hắn cực kỳ lịch lãm. Nom
hắn như một con chim thiên đường đã bay quá xa xuống phương Nam và kết thúc đời
mình trong địa ngục vậy.

“Cô ta làm gì ở đây?” hắn
xẵng giọng khi trông thấy Meredith. “Tôi đã bảo anh đến đây một mình, thế mà
anh lại đưa một con điếm đến.”

Tristan cứng người trước lời
vu khống, và Meredith vội vã lên tiếng với hy vọng anh đè nén cảm xúc và nhớ
đến kế hoạch của họ.

“Xin lỗi ông,” cô vặc lại với
tông giọng biểu cảm nhất của một quý cô London bị xúc phạm. “Tôi chẳng bao giờ
muốn bị đưa đến đây. Một phút trước tôi còn đang ngồi uống trà chiều ở nhà,
phút sau đã bị quẳng lên xe ngựa bởi... bởi cái kẻ cục súc này!”

“Câm miệng,” Tristan đáp,
giọng lạnh như băng. Nếu Meredith không biết đó là diễn, thì cô đã bị anh dọa
cho một mẻ rồi. Theo bản năng, cô lập tức tuân theo.

“Trả lời tôi đi, Carmichael,”
Devlin nhắc lại. “Bằng không, Chúa chứng giám, tôi sẽ bắn bỏ cô ta ngay tại
chỗ.”

Hắn vừa dứt lời, từ chỗ hắn
nấp ban nãy nhô ra bốn tên. Meredith căng thẳng. Năm chọi hai. Năm chọi bốn,
tính cả Ana và Emily. Không đến nỗi chênh lệch, nhưng cực kỳ nguy hiểm. Ở cự li
gần thế này, ngay một phát súng tệ nhất cũng có thể gặp may.

Nhịp thở của Tristan biến đổi
lúc bốn tên bước vào quầng sáng. Meredith nhận thấy anh đang đo lường từng tên
một, xem xem tên nào là kẻ cầm đầu tổ chức của Devlin. Tên nào đã gây ra cái
chết của em trai anh.

Cô cũng ngầm đánh giá chúng.
Hai tên to xác, mắt lờ đờ. Thuộc loại xôi thịt. Không có khả năng lãnh đạo, chỉ
đáng làm tay sai.

Nhưng hai tên còn lại dứt
khoát có khả năng. Mặt mũi gian xảo, ánh mắt dọa người. Và theo cái cách một
tên rút khẩu súng lục khỏi áo vét ra rồi chĩa vào ngực cô, thì chúng là những
kẻ đã từng giết người và không ngần ngại lặp lại việc đó. Cho dù nạn nhân của
chúng là một phụ nữ chân yếu tay mềm.

Tristan do dự khi khẩu súng
xuất hiện. Cô cầu mong anh sẽ tiếp tục kế hoạch đã định, ngay cả khi cô đang bị
đe dọa.

“Anh muốn giết cô ta?” anh
hỏi. Cô nghe được vẻ căng thẳng trong giọng anh. “Cứ việc. Nhưng để tôi hỏi cô
ta vài điều đã.”

Mắt Devlin quét sang cô, rồi
quay về Tristan, nheo lại nghi ngờ. “Tại sao?”

“Tôi đã buộc phải quay lên
London vì phát hiện ra có kẻ đang đào bới công việc làm ăn của tôi, tìm hiểu
thì hóa ra là Northam phu nhân.”

Cô vùng vẫy trong cánh tay
kìm kẹp của anh để phụ họa thêm.

“Thật à?” Ánh mắt phẳng lặng
của Devlin lại lia sang cô. “Và tại sao cô làm thế, thưa cô?”

“Xem ra cô ta khao khát không
chỉ một đêm trên giường tôi,” Tristan cười khẩy. “Cô ta còn thèm muốn một cuộc
hôn nhân và muốn chắc chắn gia sản của tôi lớn y như đồn đại. Nhưng cô ta đã
khám phá ra quá nhiều.”

“Nói dối!” Cô làm bộ hốt
hoảng. “Ông Devlin, ông không thể tin tôi là người vụ lợi như thế! Chắc chắn
ông sẽ giúp tôi!”

Devlin bật ra tiếng cười
khùng khục. “Thực ra là ngay bây giờ, thưa cô. Tôi vẫn luôn cảm thấy ở cô có
nhiều điều hơn so với những gì người ta nhìn thấy, nhưng dò la chuyện làm ăn
của một người đàn ông nhằm kiếm một đám sáng giá ư?” Hắn lại quay sang Tristan,
“Cô ta biết được bao nhiêu?”

“Đủ dùng,” anh nói qua kẽ
răng.

Meredith lắc đầu quầy quậy.
“Anh ta nhầm rồi, tôi không biết gì hết.”

Devlin bước tới, đưa bàn tay
hộ pháp bóp lấy má cô. Tristan căng người lên, nhưng anh vẫn đứng bất động,
tuân thủ đúng kế hoạch họ đã đề ra. Devlin quan sát ánh mắt cô.

“Đồ dối trá,” hắn rít lên,
giật cô khỏi tay Tristan rồi đẩy cô về phía lũ đồng đảng của hắn. “Khi nào tôi
và Carmichael bàn xong việc, tôi sẽ tìm hiểu xem cô biết nhiều cỡ nào.”

Meredith đưa mắt cho Tristan.
Mắt anh lóe lên với cô và cô cảm thấy nỗi hoảng sợ của anh, nhưng rồi nó biến
mất rất nhanh, chẳng một ai nhận thấy.

“Coi như cô ả là món quà tôi
tặng anh.” Tristan phẩy tay như thể cô là con số không. “Phần minh chứng cuối
cùng cho thấy tôi xứng đáng với lòng tin của anh.”

Devlin gật gù, có vẻ ấn tượng
trước lối cư xử nhẫn tâm của Tristan. “Phải, anh đã chứng tỏ được mình. Giờ hãy
thực hiện việc cuối cùng. Những thứ đã được lấy ra khỏi bức tranh, anh vui lòng
giao ra.”

Tristan sờ vào túi áo vét,
nơi đựng thứ Devlin thèm muốn nhất. Meredith và anh đã buộc phải mang theo bằng
chứng thật, phòng khi Devlin kiểm tra.

Nhưng Tristan lại khoanh tay
trước ngực thay vì lấy nó ra. “Không phải lúc này. Anh biết các điều kiện của
tôi rồi đấy, Devlin. Ở điền trang Carmichael, tôi đã nói rất rõ ràng. Tôi chán
phải nịnh bợ anh rồi. Tôi muốn gặp người lãnh đạo tổ chức của anh. Tôi sẽ đưa
bằng chứng cho anh ta và chỉ một mình anh ta thôi. Anh ta ở đâu?”

Devlin phân vân, chầm chậm
nhìn Tristan từ trên xuống dưới. Meredith nín thở quan sát hắn, cầu trời hắn sẽ
không giết cả hai người bọn họ và cướp đi thứ hắn muốn. Một kẻ như hắn dễ làm
chuyện đó lắm.

“Anh muốn gặp người có trọng
trách chứ gì?” hắn hỏi. Một nụ cười nở toác trên mặt hắn. “Anh đang nhìn vào
người đó đấy, Carmichael. Anh vẫn giáp mặt anh ta từ trước đến nay. Tôi chính
là người anh cần gặp.”

Phải vận hết sức mạnh và sự
kiềm chế trong người, Tristan mới không há hốc miệng vì sửng sốt và lảo đảo lùi
lại. Rốt cuộc Devlin chính là tên đầu sỏ? Tristan đã ở gần hắn bấy lâu nay...
thứ anh kiếm tìm vốn sờ sờ ngay trước mặt anh bấy lâu nay... Anh đã có thể giết
Devlin đến mấy trăm lần.

Thế nhưng, đó chính là lý do
hắn giấu kín danh tính. Lâu nay người ta vẫn tin chắc rằng Devlin là tay sai
của kẻ nào đó. Các nhà chức trách theo dõi hắn, nhưng không động đến hắn bởi họ
muốn hắn dẫn họ tới chỗ con cá to hơn và nguy hiểm hơn. Và bọn họ cũng như anh,
người đã đánh mất tất cả cho những mưu đồ của hắn, chưa bao giờ trút hận lên
tên đốn mạt này bởi họ nghĩ hắn chỉ là một mắt xích dẫn tới một kẻ khác.

Nếu cơn cuồng nộ không dâng
lên trong ngực anh, bao trùm lý lẽ và mọi cảm xúc khác, anh ắt đã chúc mừng
Devlin vì nước cờ quá sức thần tình.

“Anh tái nhợt cả người kìa,”
Devlin nói với vẻ tự phụ. “Anh không mong chờ tin đấy hả?”

Tristan đưa mắt sang
Meredith. Cô đang bị một tên trong nhóm của Devlin giữ chặt, đôi mắt mở to, hẳn
là cô cũng choáng váng như anh. Nhưng cho dù muốn lao lên tới đâu, anh vẫn buộc
phải giữ nguyên vẻ điềm tĩnh. Anh làm gì trong lúc này cũng có thể nguy hại đến
Meredith.

“Không,” anh nói với tất cả
sự bình thản huy động được. “Tôi bị bất ngờ. Anh đã nói đi nói lại với tôi rằng
anh sẽ cho tôi gặp thủ lĩnh của anh. Tôi cứ nghĩ đó là người khác hẳn anh.”

Devlin gục gặc đầu, khoái trá
ra mặt. “Cái mặt nạ Augustine chả liên quan gì đến con người thật của tôi đâu.
Anh sẽ sớm hiểu điều tôi nói thôi, một khi anh qua được thử thách nhỏ cuối
cùng.”

Tristan căng thẳng. “Một thử
thách nữa? Ý anh là giao bằng chứng ra hả?”

Nụ cười của Devlin nham nhở
hơn. “Không. Tôi biết anh sẽ làm thế. Việc đó quá dễ dàng. Tôi muốn anh làm một
việc khó khăn hơn nhiều. Giết cô ta.” Hắn hất đầu về phía Meredith.

Cuồng giận làm mọi thứ trước
mắt Tristan trở nên đỏ sậm. Anh không kìm được những cảm xúc căm hờn nữa. Hăm
dọa anh là một chuyện. Hướng những hăm dọa đó vào người phụ nữ anh yêu lại là
chuyện khác.

Anh dấn tới, sẵn sàng một mất
một còn với Devlin, nhưng tiếng Meredith đã ngăn anh lại. “Ôi, Tristan, không!”

Cô làm như đang xin tha mạng,
nhưng khi nhìn cô, anh thấy một thông điệp trong mắt cô. Đây là thời cơ của họ.
Cô đã có quá đủ bằng chứng để đưa ra trước tòa. Còn công cuộc truy tìm kẻ thù
của anh đã có thành quả.

Anh rút khẩu súng trong áo ra
và chậm rãi đưa lên hướng vào Meredith... hoặc ít nhất vào một điểm hơi chếch
bên trái cô. Bọn đằng sau lùi lại nhỡ không may ăn đạn lạc, và anh nhận ra
người phụ nữ anh yêu đẹp đến nhường nào. Giá cô không đứng giữa tuyến lửa, anh
có thể xoay chuyển tình thế dễ dàng.

“Tôi xin lỗi,” anh nói.
“Nhưng cô hiểu điều tôi phải làm mà.”

Rồi bất ngờ vặn khẽ cổ tay,
anh quay súng chĩa vào tên côn đồ đã hạ vũ khí xuống. Anh siết cò và gã loạng
choạng lùi lại mấy bước, khẩu súng của gã rơi xuống nền gỗ đánh cạch. Viên đạn
đã găm đúng vào tim gã.

Cùng lúc ấy, Meredith quỳ
thụp người và lăn tròn về phía đống thùng chất cao nơi Devlin và người của hắn
vừa nấp. Tristan thấy cô chộp lấy khẩu súng rơi dưới chân và biến mất đằng sau
thùng. Trời đất, cô đúng là một điệp viên, với một năng lực chứng tỏ đã qua đào
tạo.

Rồi dồn hết tâm trí cho sự an
toàn của mình, anh quăng mình sang trái. Người của Devlin loạng choạng quờ lấy
vũ khí, và tiếng đạn rít veo véo bên tai anh khi anh vừa chạy vòng qua đống
thùng vừa nạp lại đạn. Anh nhô đầu lên và bóp cò, sém tí nữa trúng một tên.
Phát súng khiến cả bọn chạy tản ra tìm chỗ nấp.

Đi men theo những dãy thùng,
anh không rời mắt khỏi Meredith. Cô nhô đầu ra rất nhanh và bắn liền. Anh nghe
thấy tiếng rên rỉ của một tên bị trúng đạn và bất giác mỉm cười. Tất nhiên là
cô sẽ bắn giỏi. Sao lại không? Có vẻ cô giỏi trong mọi mặt.

Cô nạp đạn một cách nhanh gọn
như người lính trên chiến trường, chỉ dừng lại một chút để liếc sang phía anh,
rồi thò đầu ra bắn tiếp.

“Khỉ thật, trượt rồi,” cô nói
và thu người về, đảo mắt sang anh. “Anh làm giỏi lắm.”

“Suýt nữa là em bị giết rồi!”
anh độp lại trước khi thận trọng ló đầu khỏi đống thùng và bóp cò. “Emily ở chỗ
quái nào vậy?”

“Đang đến. Em thấy cô ấy
trườn tới từ phía sau rồi. Cô ấy phải cẩn thận bằng không sẽ bị kẹt giữa làn
đạn.”

“Còn mình ở ngay đây,” một
giọng khác vang lên sau lưng họ.

Hai người quay lại thì thấy
Ana đang lom khom men theo dãy nhà kho, tay lăm lăm súng, nhưng cô cầm nó không
có vẻ thoải mái như Meredith hay Emily lúc ở trong xe ngựa.

“Tốt, chúng mình cần mọi sự
trợ giúp có thể,” Meredith nói và mỉm cười với bạn.

“Mình đã nghe cả rồi.” Ana
lắc đầu. “Devlin đã giỡn mặt với mọi ban ngành điều tra của Chính phủ.”

“Lẽ ra tôi đã giết được hắn
cả trăm bận,” Tristan lẩm bẩm. “Khỏi phải làm những gì hắn yêu cầu. Tôi đã có
thể kết thúc chuyện này từ một năm trước.”

Meredith nhích lại gần, nắm
lấy tay anh đúng lúc một viên đạn sượt qua gần họ. Ana bặm chặt môi và nhỏm dậy
bắn đáp trả.

“Tristan, với tất cả những
việc anh đã làm, những chứng cứ anh có thể cung cấp cho bọn em, anh đã làm điều
có ý nghĩa hơn hẳn để trả thù cho em trai so với việc chỉ giết Devlin từ một
năm trước.” Cô nắm chặt tay anh. “Em biết anh muốn máu phải trả bằng máu, nhưng
làm thế sẽ không thể rửa sạch máu cho Edmund, sẽ không mang em trai anh trở về
được.”

Cô chửi thề khi một viên đạn
nữa cày tung những mẩu gỗ vụn xuống đầu họ. Đứng phắt dậy, cô nhả đạn, có tiếng
đàn ông hét lên.

“Gã sẽ không còn tay nào mà
cầm súng nữa,” cô lẩm bẩm và nạp đạn. Đôi mắt xanh của cô khóa chặt mắt anh.
“Tristan, anh có hiểu điều em đang nói không?”

Anh cân nhắc lời cô. Cô không
muốn anh lấy mạng Devlin chỉ để trả thù cho em trai. Nhưng đó là mục đích của
anh từ trước đến nay. Làm sao anh có thể ngơi nghỉ nếu nó chưa hoàn thành? Anh
đưa mắt trở lại cô. Cô đang nhìn anh chăm chú, chờ đợi... và hy vọng.

Anh chưa kịp đáp thì Ana nói
khẽ. “Chúng ngưng bắn rồi.”

Tristan ngẩng đầu lên.

Một người phụ nữ đang đứng
sau đống thùng, khẩu súng trên tay chĩa vào những tên còn lại, tên bị thương
tên không. Đó là cô gái ăn sương Meredith đã chỉ khi họ đi dọc bến tàu lúc nãy.
Emily cải trang.

Emily hất đầu, nhưng không
rời mắt khỏi đám tù binh. “Các cậu có định ra giúp mình không, hay tiếp tục núp
sau đống thùng kia hả?”

Meredith đứng phắt lên và vội
vã chạy qua để hỗ trợ bạn mình. Tristan nhìn cô thoăn thoắt chạy đi, Ana bám
theo sau. Anh lập tức cũng chạy theo.

Tên bị anh bắn đầu tiên nhất
định đã chết, nằm ngay chỗ hắn ngã xuống. Một tên bị Meredith bắn cũng đã chết,
nhưng tên thứ hai thì ôm cánh tay bị thương và đang rên la inh ỏi.

Devlin và tên còn lại không
việc gì, sừng sộ nhìn Meredith và Emily. Devlin lia mắt sang Tristan. “Đồ
khốn.”

“Tao, đồ khốn?” Tristan nhếch
mép cười nghĩ đến số phận đang chờ Devlin. “Tao không nghĩ thế, mày mới là tên
phản quốc. Mày là kẻ đã gây ra cái chết của em trai tao.”

Mắt tên kia trợn tròn vì kinh
ngạc.

“Đúng đấy, Devlin. Tao đã tìm
cách leo vào tổ chức của mày, làm cho mày tin tao ở cùng phe mày, và trong thời
gian đó tao đã phá đám mày.” Nụ cười của anh nở rộng hơn. “Còn nhớ chuyến hàng
vũ khí của mày bị đánh chìm không? Chính tao đã nặc danh chuyển thông tin về vị
trí của nó cho những người cần thiết. Hay lúc kẻ đưa tin với mức thù lao hậu
hĩnh của mày đột nhiên mất tích ấy?”

“Mày!” Devlin gầm lên, lồng
lộn như đang định đứng dậy, thì khẩu súng của Meredith đã kề mặt hắn. Hắn đành
hậm hực ngồi xuống chỗ cũ sát đống thùng.

“Và giờ ông sẽ phải trả giá
cho toàn bộ tội ác của mình,” Meredith thêm vào. “Ana, đi báo cho Charlie đi.
Mình dám chắc ông ấy sẽ muốn tống những tên này vào Newgate.”

“Rất sẵn lòng,” Ana đáp, vội
vã đi ngược lại bến tàu.

Sự chú ý của Devlin chuyển từ
Tristan sang Meredith. Mắt hắn nheo lại, và Tristan có thể giết hắn được vì vẻ
hung ác cực độ trong ánh nhìn của hắn.

“Cô là ai?” hắn hỏi, giọng
thấp và nguy hiểm.

“Không chỉ ông mới có những
bí mật,” Meredith trả lời với nụ cười nhạt. “Tôi là người đang bắt giữ ông. Vì
những tội ác chống lại Nhà vua và Đất nước. Tội phản quốc. Emily, trói tay hắn
lại.”

“Có ngay,” Emily nói khi giải
quyết xong đồng bọn của Devlin, rồi quay sang Devlin.

Tất cả chỉ diễn ra trong một
khắc như một tia chớp lóe, khiến mọi chuyện thay đổi. Emily vừa cúi xuống thì
Devlin bất thần vùng dậy. Trán hắn đập vào cằm cô với một lực choáng óc, khiến
cô lảo đảo. Rồi hắn túm lấy cô bằng một tay, tay kia cướp lấy khẩu súng của cô,
và đứng phắt lên trước khi Tristan hay Meredith kịp bước tới.

Meredith nén một tiếng kêu
hốt hoảng khi Devlin cẩn thận lùi ra xa. Emily là người trong tay hắn, không
thể chống cự hay bỏ chạy. Meredith không biết bạn mình bị thương nặng cỡ nào.

“Thả cô ấy ra, Devlin!”
Tristan quát lớn.

“Thả cô ấy ra, bằng không tao
thề sẽ khoét thủng một lỗ trên người mày đấy,” Meredith ra lệnh. Khẩu súng trên
tay cô vẫn vững vàng, nhưng giọng cô run run.

“Mày không sợ tao bắn ả
trước, hoặc dùng ả làm khiên che sao?” Vẻ tự đắc quen thuộc của Devlin quay
lại.

Tristan và Meredith đưa mắt
cho nhau, và cô thấy sự đồng cảm trong mắt anh. Devlin nói đúng. Cho dù cả hai
người họ đang giương súng lên, họ cũng không dám đánh liều với tính mạng của
Emily.

Devlin lôi Emily đi ngược
theo lối cũ dọc bến tàu, khẩu súng nhắm vào đầu cô. Meredith dợm bước định tiến
theo thì sau lưng bỗng vang lên tiếng lanh canh. Chiếc quạt của cô đã rơi từ
túi váy xuống đất. Mắt Tristan mở to trước lưỡi dao mỏng dài cỡ chục phân nhô
ra từ cán quạt.

Cô cúi xuống nhặt món vũ khí
lên, giấu lưỡi dao trong lòng bàn tay với hy vọng Devlin không để ý. Hình như
hắn quá mải mê với việc thoát thân.

“Mày mà tiến thêm bước nữa,
tao sẽ giết con nhỏ,” hắn cam đoan.

Meredith giơ hai tay lên.
“Không! Tôi đang để vũ khí xuống đó thôi.” Cô ném một ánh mắt sang Tristan và
thì thầm. “Anh đừng bỏ súng xuống.”

Anh gật đầu, hạ súng xuống
bên sườn còn cô đặt súng của mình xuống đất, còn mỗi chiếc quạt làm vũ khí.

Khi thẳng người lên, cô
giương mắt nhìn tuyệt vọng khi Devlin đã cách họ một quãng xa.

“Ngăn hắn lại bằng cách nào
đây?” cô thì thào.

Tristan nhanh chóng nhìn ra
tình hình, mắt anh đảo quanh y như một đặc vụ chuyên nghiệp.

“Devlin định đi tới đống gỗ
bên phải,” anh nói khẽ, liếc nhìn cô. “Khi hắn làm thế, anh sẽ bắn hắn.”

“Không,” cô lắc đầu kiên
quyết. “Nếu anh bắn, hắn có thể giết Emily! Hoặc viên đạn có thể chệch hướng.”

Anh quay sang nhìn cô trong
lúc vẫn canh chừng Devlin qua khóe mắt. “Nếu hắn ra khỏi tầm tay chúng ta, em
có nghĩ hắn sẽ giết Emily ngay khi trốn thoát không?”

Cô lưỡng lự, rồi cụp mắt
xuống. “Không, hắn sẽ giết cô ấy ngay khi cô ấy hết giá trị sử dụng với hắn.”

Tristan nhấc súng lên. “Khi
anh làm hắn bất ngờ với phát đạn, em hãy ném dao ngay. Anh cho là em dùng nó
thành thạo.”

Cô gật đầu nhưng mắt vẫn nhìn
anh. Tristan giương súng nhắm vào Devlin. Tim cô thót lại, liệu anh có tận dụng
cơ hội cuối cùng này để trả thù không, cho dù nó có thể cướp đi tính mạng người
bạn thân của cô?

Tiếng thở rời rạc buột khỏi
môi cô. “Em tin anh.”

Anh nhìn cô qua khóe mắt.
“Anh biết.”

Rồi anh bóp cò.

Chương 24

Meredith thở phào nhẹ nhõm
khi đống gỗ mục nát bị cày tung chỗ ngay gần đầu Devlin. Hắn rú lên, quay phắt
khỏi đám vụn gỗ đang văng ra theo mọi hướng. Cô thốt một lời cầu nguyện ngắn,
rồi rút dao ra.

Cô nhìn lưỡi dao xé gió vút
một đường đẹp mắt trong không gian trước khi cắm phập vào mục tiêu. Cái cổ họng
bị phơi ra của Devlin.

Khẩu súng rời khỏi tay hắn
khi hắn hộc lên một tiếng yếu ớt, hai đầu gối khuỵu xuống, và cơ thể mềm oặt
của Emily nện mạnh xuống đất.

Meredith vùng chạy tới,
Tristan theo sát cô. Đá khẩu súng của Devlin ra xa, cô quỳ xuống và nhẹ nhàng
nâng đầu Emily lên lòng.

“Tỉnh lại đi,” cô thì thầm,
nhăn mặt xót xa trước vết bầm xấu xí hằn dưới cằm Emily và một vết khác chắc
chắn sẽ thâm đen trên má bạn cô. Cô ấy có bị thương nặng không? Một chấn thương
sọ não có thể lấy đi tính mạng.

“Xin cậu,” cô khẽ gọi, gạt
tóc ra khỏi gương mặt bạn. “Xin cậu đấy.”

Tristan đặt tay lên vai cô
khi cô nhìn đăm đăm Emily như kẻ mất hồn. Nước mắt cô ứa ra trong lúc chờ đợi,
cầu khẩn một dấu hiệu nào đó. Rồi, cuối cùng, Emily động đậy và đôi mắt hấp háy
mở ra.

“Cậu có chặn được hắn không?”
cô nàng thì thầm, mặt nhăn lại khi cố ngồi dậy.

“Shhh,” Meredith dỗ dành. Cô
liếc sang Tristan và đờ người. Anh đang nhìn chằm chằm xác Devlin. Điều này có
đủ hoàn thành sứ mạng mà anh nghĩ mình nợ Edmund không?

“Meredith?” Emily càu nhàu.

Cô gật đầu, hướng sự chú ý
trở lại bạn mình. “Có. Hắn chết rồi.”

Emily mỉm cười nhắm mắt lại.

Trong phút chốc bến tàu trở
nên nhộn nhịp với các hoạt động hối hả. Tristan bị gạt qua một bên khi Ana trở
lại với Charlie và người của ông. Những câu hỏi và tranh luận đan xen vang lên
không ngớt.

Cuối cùng Meredith cũng ra
được với Tristan. Anh đang đứng trên cầu tàu, nhìn xuống mặt nước âm u. Cô dè
dặt chạm vào tay anh.

“Em xin lỗi,” cô nói nhỏ. “Em
hy vọng anh không cảm thấy em đã cướp mất cơ hội trả thù của anh.”

Anh quay lại và ánh mắt xanh
mãnh liệt khóa chặt đôi mắt cô. “Em đã đúng, Meredith. Máu của hắn sẽ không đem
Edmund trở lại được. Em trai anh đã thanh thản yên nghỉ từ lâu. Anh muốn giết
Devlin là vì anh muốn bản thân được yên bình, không phải vì Edmund.”

Cô cắn môi. “Thế bây giờ anh
có thể tìm được sự yên bình nữa không?”

Vẻ mặt anh dịu lại. “Anh đã
tìm được em. Em chính là người đem lại bình yên cho anh.”

Mắt cô lấp lánh những giọt lệ
vui mừng. “Em yêu anh,” cô thì thầm, lùa những ngón tay vào tóc anh và nhẹ
nhàng níu anh xuống. “Em yêu anh.”

Charlie đặt chồng tài liệu
trên bàn, gật gù, đoạn ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Meredith trước, rồi đến
Tristan.

“Tôi nghĩ mọi thứ ở đây đều
hợp lý. Ngài Carmichael, có vẻ câu chuyện của ngài là chính xác. Và dẫu rằng
tôi không bỏ qua cho một quý ông tự tiện nhúng tay vào những vấn đề tốt hơn là
để cho nhà chức trách xử lý, tôi vẫn thực lòng cảm kích những việc ngài đã làm
để giúp chúng tôi.” Ông đứng dậy và chìa tay ra. “Mong ngài chấp nhận cả lời
cảm ơn và xin lỗi của tôi.”

Meredith hồi hộp nhìn Tristan
đứng lên. Gương mặt anh vẫn khó đăm đăm. “Còn chuyện của Philip Barclay hiện
vẫn chưa được giải quyết. Ông cũng đã hủy những lời cáo buộc cậu ấy rồi chứ?”

Charlie gật đầu. “Bạn ngài đã
được thả và được đưa về nhà của ngài trong thành phố, anh ta đang chờ ngài về
đó.”

Mặt Tristan giãn ra và anh
bắt lấy bàn tay Charlie. “Cảm ơn ông, Isley.”

Cấp trên của Meredith đánh
mắt sang cô. Cô từ từ đứng lên. Đã hơn mười hai tiếng đồng hồ trôi qua kể từ
cuộc đụng độ giữa họ với Devlin và tay chân của hắn. Emily hiện đang tĩnh dưỡng
thoải mái, không có chấn thương nào đáng kể ngoài con mắt bầm đen và cái đầu
nhức. Đây là chướng ngại cuối cùng cần vượt qua.

Charlie cau có. “Tôi muốn nói
rõ rằng phu nhân M và tôi không bỏ qua cho những việc làm của cô đâu. Tôi cũng
đã cho Emily và Ana một bài giáo huấn gay gắt.”

Cô gật đầu. “Tôi mong ông
nhận ra đó là những việc tôi cần phải làm, Charles. Nếu cần có một hình phạt
thích đáng, xin cứ để tôi gánh hết.”

Charlie mở ngăn kéo bàn lấy
ra một phong thư. Tim cô chùng xuống. Chắc chắn đó là thông báo sa thải cô. Cô
bắt gặp ánh mắt Tristan đang quan sát cảnh tượng với vẻ âm thầm lo lắng. Nếu cô
bị đuổi khỏi đội ngũ thì kể cũng đáng.

Charlie dịu nét mặt. “Thư của
phu nhân M cảm ơn các cô đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.”

Meredith đón phong thư bằng
đôi tay run run và áp chặt nó vào ngực. “Tôi... tôi không bị đuổi ư?” cô thì
thào, nước mắt lăn dài trên má.

“Không. Xét cho cùng thì năng
lực của cô là tốt nhất. Chính vì lẽ đó cô mới được chọn làm điệp viên.” Charlie
chạm vào bàn tay cô. Hình như mắt ông lóe lên một vệt ướt trước khi ông hắng
giọng rồi ngồi trở lại ghế. “Các cô rồi sẽ bận ngập đầu, cô và Ana và Emily.
Chứng cứ chúng ta lấy được từ đám tay chân còn sống sót của Devlin, từ ngôi nhà
trong thành phố của hắn và thông tin ngài Carmichael đã chia sẻ cho chúng ta sẽ
khiến các cô bận rộn trong những tháng tới. Mong các cô chuẩn bị sẵn sàng.”

Cô gật đầu. “Chúng tôi luôn
sẵn sàng, Charlie.”

Ông lại nhìn Tristan. “Còn
chuyện gì chúng tôi làm được cho ngài nữa không?”

“Quả thực là có, ông Isley.”

“Ngài nói đi.”

“Hãy cho Meredith và các bạn
cô ấy vài tuần nghỉ ngơi trước khi họ bắt tay làm việc với đống bằng chứng.
Cũng như cho ông một chút thời gian.”

Meredith nhíu mày, hoang
mang. Charlie cũng không khác gì.

“Sao phải làm thế, ngài
Carmichael?” Charlie hỏi.

Tristan đưa mắt sang cô, và
ánh mắt đầy yêu thương của anh sưởi ấm cô đến từng đầu ngón chân. “Vì tất cả
chúng tôi sẽ rất bận rộn chuẩn bị cho đám cưới. Nếu chúng tôi định thông báo
hôn lễ ở nhà thờ Chủ nhật này, chúng tôi có thể kết hôn trong vòng một tháng
tới.”

Meredith đưa tay bịt miệng.
“Anh... chúng ta...?”

Anh mỉm cười và quỳ xuống,
cầm lấy tay cô. “Anh chưa bao giờ thành công khi hỏi em câu này trong một bối
cảnh lãng mạn,” anh cười nói. “Nhưng ý tứ là chân thật. Anh muốn em trở thành
vợ anh. Và lần này, anh sẽ không chấp nhận bất cứ lời từ chối nào đâu.”

Niềm vui sướng khiến Meredith
tưởng như mình đang ở trên chín tầng mây. Tất cả những gì cô hằng khao khát,
song không dám nuôi hy vọng, đang mỉm cười với cô, hiện thân nơi Tristan.

Cô bật cười dù nước mắt trào
ra ướt đẫm hai má. “Anh sẽ không nghe được lời từ chối nào đâu, đức ngài ạ.
Vâng, em đồng ý, Tristan.”

Trong lúc gương mặt Tristan
bừng lên rạng rỡ, thì cô quay sang Charlie. “Tôi nghĩ mình buộc phải đệ đơn xin
nghỉ thôi.”

Tristan đứng phắt dậy. “Cái
gì?” anh nắm lấy hai vai cô và bắt cô nhìn anh. “Tại sao?”

“Em sẽ là một nữ hầu tước,”
cô đáp. “Không còn là góa phụ nữa. Em tưởng...”

Anh vòng tay qua người cô,
cắt ngang lời cô nói. “Anh không muốn ai khác bảo vệ đất nước ngoài vợ anh. Em
không được bỏ việc, Meredith.”

Tim cô căng tràn niềm hạnh
phúc. “Nhưng anh phải sát cánh bên em nhé, Tristan.”

Tristan mỉm cười. “Anh sẽ
luôn ở bên em.” Và môi anh tìm đến môi cô. “Luôn luôn.”

{Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.}

Thc hin bi

nhóm
Biên t
p viên Gác Sách:

Mai
– Trí Linh – nangmualachuyencuatroi

(Tìm
- Ch
nh sa - Đăng)

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.