Chuyện ma quái ở bệnh viện Đồng Hoa - Chương 43 - 44 - 45

Chương 43 : Cuộn băng của bác sĩ
Nghiêm – Tế tự [4]

“Phá hư chuyện của tao ,có khả năng
sao? Tao còn có biện pháp khác……” Thanh âm đột nhiên bén nhọn lên “Mày biết?
Mày biết còn dám theo vào? Mày biết cái gì?!”

Một khi hiểu được tình huống của mình hiện
tại , Lộ Hà suy đoán lập tức trở nên rõ ràng hơn ..

Lưu Tần và Lộ Hiểu Vân nói chuyện gì?

Theo đối thoại vừa rồi , Lưu Tần chắc đã
phát hiện Lộ Hiểu Vân phá chuyện tốt của bà ta , bà ta chạy vào phòng giãi phẫu
là vì bà ấy còn có một cách khác để giải quyết vấn đề này……

Mà Lộ Hiểu Vân chỉ trả lời bà ta một câu
“Tôi biết”.

Xem ra Lộ Hiểu Vân lúc ấy cũng có sách
lược khác.

“Mày không hiểu đâu , mày cho rằng tao
vì hắn sao?”

Lộ Hà im lặng không lên tiếng, hắn muốn
mình nhập vào trạng thái năm đó của Lộ Hiểu vân

Chẳng lẽ không đúng sao? Đáng tiếc bà đã
thiết kế hết mọi thứ , đều bị chúng tôi phá hoại. Xương mèo của bà cũng không
có tác dụng gì , sớm đã bị chúng tôi lấy ra thay thành băng cassette , để phòng
mấy cái xương đó có tác dụng đặc thù khác .

“Phải …… Nhưng mày vẫn không rõ.” Âm
thanh của nữ nhân kia trải qua nhiều năm như vậy vẫn không bị thời gian làm mờ
đi , rõ ràng như trong máy ghi âm “Mày không biết tao có bao nhiêu hưởng thụ
loại cảm giác này đâu ……”

Cảm giác? Lộ Hà ẩn ẩn phát hiện ý nghĩ nào
đó của Lưu Tần, lúc trước bọn họ đã đoán sai.

“Khống chế…… khống chế hắn , mày có
hiểu không? Nhìn hắn sợ hãi , sợ hãi, lần lượt đến cầu xin tao …… Tất cả đều bị
tao khống chế, hắn tìm người đến viết ghi chép gì đó , còn tìm đến đại sư ……
Không được , chỉ cần bắt đầu, tao sẽ khống chế mọi thứ.”

Âm thanh Lưu Tần lạnh như băng , thờ ơ , âm
điệu khô khốc càng trở nên mạnh mẽ .

Thứ bà ta muốn không phải là tình yêu , mà
là muốn khống chế một người đàn ông.

Lộ Hà ngây dại.

“Hiện tại , tao chính là chúa tể. Tụi
mày , vừa lúc, nó xuất hiện , tao thay thế nó, tao chính là nó…… Hắn sẽ sợ hãi
tao cả đời , hắn sẽ nhớ tao cả đời……”

Nói cho hết lời, âm thanh không hề có tình
cảm kia lại đột nhiên cười lên , khàn khàn mà thô ráp, không hề có cảm giác vui
vẻ.

Người chân chính đáng thương , là Lưu Tần,
hay Trần Chí Vấn?

Lộ Hà theo bản năng lùi về sau từng bước.

Hắn đã rõ được đại khái tình huống năm đó
. Tuy rằng Lộ Hiểu Vân và Nghiêm Ương phá hủy kế hoạch của Lưu Tần, Lưu Tần lại
vừa lúc tương kế tựu kế chạy vào phòng giải phẫu, nó đã bị bọn họ dẫn ra, mà
Lưu Tần thế nhưng muốn trở thành “Nó”?

“Nó” Chẳng lẽ là một người?

Như vậy, hiện tại Lưu Tần đang đứng trước
mặt mình , chẳng lẽ chính là “Nó”?

Nhưng bây giờ hắn là Lộ Hiểu Vân. Lộ Hiểu
Vân đứng trước mặt “Nó”, Lộ Hiểu Vân sẽ làm như thế nào? Chẳng lẽ Lộ Hiểu Vân
biến mất như vậy  ?

Lộ Hà thu hồi suy nghĩ của mình lui về sau
từng bước.

Sẽ không.

Anh hai sẽ không phải là người qua loa như
thế.

Nếu anh hai trả lời Lưu Tần một câu “Tôi
biết ”, nói vậy anh ấy cũng đã tính kỹ càng.

Chẳng lẽ anh ấy đã nhìn thấu suy nghĩ của
Lưu Tần? Vậy anh ấy sẽ nghĩ gì?

“Không phải bà ” Lộ Hà trấn định mở miệng
“Cũng không có khả năng.”

“…… Mày đang nói cái gì?”

Lộ Hà dừng một chút, nói:

“Bởi vì, tôi sẽ trở thành nó.”

Lời vừa nói ra khỏi miệng , chính hắn cũng
giật mình .

Hắn không biết làm sao mình lại nói ra một
câu như thế.

Chính là trực giác . Sau đó đầu não hắn
xoay chuyển , hắn phát hiện , đây là cách duy nhất Lộ Hiểu Vân nghĩ đến , cũng
là lời nói duy nhất .

Anh hai……

Bóng đen kia ở phía sau di chuyển , gió
nổi liền liền biến mất trong ngọn đèn .

Lộ Hà hoảng sợ , lập tức ngẩng đầu chung
quanh.

Chỉ nghe âm thanh kia trong phòng giãi
phẫu ở một nơi nào đó cách hắn không xa vang lên :“Có người vào đây!”

Hắn mạnh cầm đèn pin chiếu về phía cửa
phòng giãi phẫu , bóng đen đã biến mất.

♦ ♦ ♦

Tôn Chính cẩn thận đem tấm ảnh bỏ vào
trong túi ao . Vô luận ai là người cuối cùng để lại tấm ảnh này, cũng là một
phần trí nhớ quý giá năm đó.

Két.

Cậu nghiêng người theo kẽ hở đi vào.

Mùi hôi thối cũ kỹ càng thêm đậm , cho dù
cậu bịt mũi, mùi vị kia cũng giống như xuyên thấu qua ngón tay tập kích khứu
giác của cậu.

Đèn pin chỉ có thể chiếu đến một phạm vi
rất nhỏ, có thể thấy được dưới mặt đất đều là những vết bẩn loang lổ , đã bị
thâm lại , giống như cánh cửa kia , làm người ta miên man bất định.

Này rốt cuộc là phòng bệnh gì thế? Giường
bệnh đâu?

Tôn Chính cố lấy dũng khí lấy đèn pin dọc
theo vách tường chiếu đi. Trên tường giống như có khắc gì đó , từng dấu từng
dấu.

Cậu lơ đãng liếc nhìn những dấu khắc kia,
bỗng nhiên rùng mình từ chân chạy thẳng lên ót.

Đây là…… Chữ bằng máu?

Cậu bất chấp suy đoán này từ đâu nhảy ra ,
lòng hiếu kỳ thúc đẩy cậu di chuyển đèn pin lên trên.

Hai chữ rõ ràng đập vào mắt:

Ra ngoài!

Như một tia sấm sét nháy mắt đánh trúng
cậu , cả người lập tức cứng đờ , tay không nhịn được run run , cảm giác được
đèn pin sắp rớt xuống , ngón tay lại không cách nào nắm được đèn pin , giống
như nó cách mình rất ra , giống như thế giới này .

Ra ngoài…… Ra ngoài……

Cậu không cách nào di chuyển đèn pin để
nghiệm trên bức tường này có phải đều là hai chữ đó hay không , ai viết ?

Vách tưởng loang lổ , những dấu khắc bằng
máu không rõ thời gian , niên nại của nó giống như người khắc dồn nén cơn giận
và oán niệm thật sâu làm kinh sợ lòng người.

Mà lúc trước cậu nghe có tiếng ai đang cào
cấu, có phải người khắc chữ này đang ở đằng sau cửa giãy dụa ?

Rầm.

Đèn pin rớt xuống , lăn lông lốc ra xa.

Ba.

Giống như đụng phải vật gì đó, đèn pin
dừng lại.

Tôn Chính cũng bởi vì những động tĩnh này
mà hồi phục tinh thần . Đèn pin? Cậu cố gắng không chế không cho mình phát run
, cúi người theo âm thanh và nơi phát ra ánh sáng nhặt lại đèn pin.

Ngón tay xẹt qua mặt sàn lạnh băn, lại
nghĩ đến những dấu vết kia khiến cậu không khỏi rùng mình , tiếp tục tìm kiếm ,
cậu rốt cuộc cũng chạm đến đèn pin . Ngón tay lại di chuyển lên phía trước ,
đèn pin chạm phải là……

Giật mình một cái, hắn cầm đèn pin và vật
đó lên.

Chiếu xuống, quả nhiên, đèn pin đụng vào
là một cuộn băng.

Cuộn băng khái niệm tiếng anh mới cuối
cùng .

Chương 44 : Cuộn băng của bác sĩ
Nghiêm – Tế tự [4]

Cuộn băng ong ong vang lên.

Là tạp âm. Nhưng trong tạp âm loáng thoáng
vang lên thanh âm ù ù.

Chợt nghe được tiếng động bình thường, cẩn
thận nghĩ lại , cuộn băng thiếu một âm thanh .

Tiếng bước chân.

Để sát vào tai , còn có thể nghe được hơi
thở của người cầm máy, hình như còn chưa khôi phục sau một trận rượt đuổi kịch
liệt.

Tiếng ong ong ù ù vẫn còn vang, ngẫu nhiên
sẽ nghe được tiếng phóng đại của người khác, rồi đột nhiên mất đi , thập phần
quỷ dị.

Giờ phút này người cầm máy cassette chắc
là Nghiêm Ương, anh ta đang ở đâu?

Đinh.

Trong băng vang lên một âm thanh quen
thuộc . Đây là……

Thang máy?

Một tiếng đinh vừa vang , liền nghe có
tiếng ba ba , giống như ai liên tục nhấn nút trên thang máy.

Một khi xác nhận được nơi Nghiêm Ương đang
đứng, tình hình càng không thể tưởng tượng nổi.

Tiếng cửa thang máy truyền đến, nhanh
chóng mở ra rồi nhanh đóng lại , có lẽ đang kháng nghị cho người đang không
ngừng nhấn nút kia.

Nghiêm Ương ngồi thang máy, thang máy đến
cũng không ra, đứng ngay tại chỗ không ngừng nhấn nút đóng mở thang máy…… Anh
ta đang làm gì?

Ong ong, ong ong.

Từ lần hỗn loạn đó đến bây giờ, kỳ thật
vẫn chưa được bao lâu, người trong bệnh viện cũng dần dần tán đi , thang máy bị
Nghiêm Ương một người chiếm lấy , nhưng cũng không có ai đến quấy rầy.

Tiếng thang máy cạch cạch vẫn còn tiếp
rục.

Đinh một tiếng thang máy dừng lại . Hắn
lại làm thang máy không ngừng đóng mở.

Cứ tiếp tục như vậy.

Ngay tại thời điểm Tôn Chính nghĩ máy
cassette bị hư luôn lập đi lập lại một đoạn ghi âm ,bỗng nhiên nghe đinh một
tiếng, Nghiêm Ương ngừng nhấn phím .

Trong băng truyền đến tiếng kinh hô rồi im
bặt, giống như anh ta thấy hình ảnh đáng sợ nào đó .

Cuộn băng bắt đầu di chuyển , cùng với
tiếng bước chân, anh ta chạy ra thang máy.

Kinh hồn chưa định , anh ta dọc theo cầu
thang bắt đầu chạy, cuộn băng trong máy cassette cũng dồn dập theo. Cứ chạy như
vậy , hình như chạy lên mấy tầng , nhưng anh ta không chút nào do dự, giống như
đã sớm biết mình muốn đi đâu , muốn làm gì.

Cước bộ dừng lại ở một tầng lầu.

“Lộ Hiểu Vân! Tôi đến rồi! Anh ở đâu?”

Bởi vì chạy lên một lúc mấy tầng cho
nên âm thanh có chút khàn khàn quanh quẩn ở hành lang trống trải.

Hắn lại về phía trước chạy vài bước,
ngừng lại.

“Nơi này thật tối…… Lộ Hiểu Vân?
Ngô……” Ngữ điệu rõ ràng có biến chuyển, giống như miệng bị ai đó bịt kín .

“Cậu chính là người vào đây?” Một
thanh âm rất lạnh , lạnh đến ngữ khí không rõ buồn vui ra sao , chỉ mơ hồ nghe
ra có chút kinh ngạc ,“Phiền toái .”

Chủ nhân cuộn băng vốn đang giãy dụa,
nghe tiếng người này liền lập tức an phận :“Lộ Hiểu Vân?” Thanh âm cũng hạ thấp
, cảm xúc khi thấy được người nọ còn chưa khôi phục lại.

Một trận tiếng bước chân rất nhỏ di
động, hai người như là lặng lẽ đi đến một nơi nào đó.

“Nơi này không có chuyện của cậu, cậu
vào đây làm gì.” Người kia lại phá lệ mở miệng ,cảm xúc kinh ngạc phía trước đã
bị âm thanh lạnh băng của anh thay thế.

Cũng bởi vì câu này, Nghiêm Ương tiếng
hít thở cũng dồn dập lên . Hắn giãy ra khỏi người Lộ Hiểu Vân đăng đăng đăng đi
về phía trước vài bước , liền rống lên:

“Lộ Hiểu Vân! Tôi trên có cha mẹ, dưới
chưa gia , đến ngay cả nụ hôn đầu với con gái cũng chưa có, trẻ tuổi lại tiêu
sái, anh nghĩ tôi vì cái gì chạy vào đây tìm
 anh? Còn không phải bởi vì
tôi tin đồ điên nhà
 anh sao
, tin tưởng
 anh nhất
định có thể……”

“Suỵt.” Một người khác lập tức giữ
chặt hắn, không biết lại dùng phương pháp gì để ngăn chặn tiếng nói lớn kia.

Nghiêm Ương cũng bị gì đó dọa đến:“Lộ
Hiểu Vân…… Thật lạnh……”

Không có ngay mặt đáp lại hắn những
lời này, ngừng vài giây , Lộ Hiểu Vân dùng bình thản ngữ điệu hỏi:“Cậu vào bằng
cách nào?”

Nghiêm Ương không nói gì, nhưng hắn
nhất định đang làm động tác chỉ cho Lộ Hiểu Vân.

“Thang máy……” Ngoài dự đoán mọi người
, Lộ Hiểu Vân vừa mở miệng liền dừng lại ,“Cậu nhìn thấy cái gì?”

Nghiêm Ương không cảm thấy Lộ Hiểu Vân
có gì lạ, tiếp theo liền thao thao bất tuyệt về những chứng kiến của mình:“Anh
hãy nghe tôi nói , đều do
 anh tự
cho mình không thông minh một mình đuổi theo, tôi từ lâu ba chạy xuống ,
 anh đoán xem chuyện gì
đã xảy ra? Quả thực , quả thực rất kỳ lạ! Rõ ràng chúng ta thấy Lưu Tần vào
phòng giãi phẫu , xuống dưới bọn họ lại nói Lưu Tần đột nhiên phát bệnh gì đó
chết , điều này làm  sao có thể?! Tôi nghe liền cảm thấy không ổn, Lưu Tần
sẽ hại
 anh!…… Anh
gật đầu cái gì? Anh biết? Anh không muốn sống hay bị điên vậy, may mà tôi quay
lại……”

“Tôi tìm khắp nơi cũng không thấy anh, đột nhiên nghĩ đến lúc
anh nói với tôi về Lưu Quần Phương , Lưu Quần Phương vào bằng cách nào ? Chính
 anh lúc ấy đã nói nếu
không cẩn thận tiếp xúc đến hoặc nhìn thấy vật nguy hiểm trong huyệt , mà những
thứ đó , chính là ‘Nó’ , Lưu Quần Phương cố ý đi tìm ‘nó’ , tôi cũng có thể cố
ý tìm ‘Nó’ ….. Tôi nghĩ cả buổi mới nhớ đến cái gương ,
 anh nói nếu nhìn thấy
gương , nhìn thấy cái gì không nên xuất hiện thì nhất định phải tránh đi ,
không chỉ vậy , tôi liền không ngừng ngồi thang máy , nhất định sẽ không cẩn
thận đụng vào ‘Nó, chỉ cần cố ý dụ ‘Nó’ ra thì tôi sẽ vào được…… Mặt
 anh nhăn lại như thế
làm cái gì ……”

“Nhưng cũng kỳ lạ, tôi cũng chỉ nhìn
thấy một mặt gương , còn tưởng sẽ có quái vật nào xuất hiện , nhưng cái gì cũng
không có……”

“Vậy thì đúng rồi, nó còn cần một chút
thời gian,” Lộ Hiểu Vân thập phần kiên nhẫn nghe hắn thao thao bất tuyệt “Đi
theo tôi.”

Tiếp theo liền truyền đến tiếng hai
người chạy.

“Phòng giải phẫu?” Khi tiếng bước chân
dừng lại, Nghiêm Ương thở hổn hển, kinh ngạc thở nhẹ một tiếng.

Cuộn băng một lần nữa trầm tĩnh lại,
ngay cả tiếng bước chân của hai người cũng cẩn thận hơn.

“Nhìn.”

“Cái gì?…… Quá tối, không thấy gì hết
……”

“Rất nhanh cậu sẽ thấy .”

Vừa dứt lời, cuộn băng đột nhiên rè rè
lên .

Tạp âm bao phủ ghi âm , lớn đến giống
như máy cassette sắp bị nổ tung. Giống như bị từ trường mãnh liệt quấy phá, lại
giống như bị hư hại, cuộn băng ngay tại khắc này sẽ bị hỏng .

Nhưng một trận tạp âm quái dị này xuất
hiện trong chốc lát lại biến mất.

Bối cảnh âm thanh khôi phục lại yên
tĩnh trong bệnh viện , chỉ có hô hấp và tiếng nói chuyện mang đến một chút sinh
khí.

“Vừa rồi, vừa rồi đã xảy ra chuyện
gì?” Nghiêm Ương nói chuyện có chút run run.

Nhưng không ai nói tiếp.

“Lộ, Lộ Hiểu Vân, anh ở đâu? Đừng làm
tôi sợ…… Lộ Hiểu Vân,” Nghiêm Ương tựa hồ cảm thấy không ổn , lập tức khẩn
trương tìm xung quanh “A,thì ra anh ở đây !”

Đại khái là ai đó mở đèn pin, hoặc là
đèn trên di động, Nghiêm Ương lại một lần kinh hô.

“Tại sao? Tôi điên mất, Lộ Hiểu Vân,
tôi như thế nào, như thế nào cảm thấy…… Chúng ta đang ở một nơi khác?”

“Đưa chìa khóa xà cừ cho tôi.”

Trong băng vang lên tiếng tất tất tốt
tốt, Nghiêm Ương đang lấy chiếc chìa khóa hắn xem như bảo bối.

“Từ từ! Đừng, đừng mở, đây là nơi
nào……315a?!” Tiếng của hắn đột nhiên lớn lên“Làm sao chúng lại ở phòng 315a !
Chúng ta là yêu quái sao?!”

Lộ Hiểu Vân không để ý tới hắn , sau
đó là tiếng chìa khóa tiếp xúc ổ khóa, tiếp theo lạch cạch một tiếng, mở cửa.

“Chỉ cần đuổi theo Lưu Tần đến đây,
chúng ta liền thắng.”

Cánh cửa đầy dấu vết kia nặng nề mở
ra, bóng tối dày đặc , năm đó hai người kia cũng tìm kiếm như vậy, khẩn trương
mà sợ hãi đi vào đây, thẳng đến nơi đầy bóng ma này, không khí ẩm móc nuốt lấy
thân ảnh bọn họ.

Có từng trở ra chưa?

“Hảo thối……” Nghiêm Ương nhẹ nhàng oán
giận một câu.

Tiếng bước chân dừng lại , trong lúc
nhất thời không có tiếng của hắn truyền đến.

Băng từ giống như ngừng lại, im lặng
như vậy, giống như người ở bên trong ngay cả hô hấp cũng quên .

Cạch.

Một tiếng vang.

Kinh nghiệm lần trước cho thấy, máy
cassette bị rớt xuống.

“Đây là……” Nghiêm Ương thanh âm rất
thấp , lại rất lạnh , trong lúc đó hắn đã thấy gì , làm cho hắn chấn động như
thế , trong vòng mấy giây , loại âm trầm và lạnh lùng này chưa bao giờ thấy qua
trên người hắn , chỉ thoáng qua liền khiến hắn kinh ngạc , sợ hãi , nghi vấn.

“Người.” Lộ Hiểu Vân cũng là ngữ khí
lạnh băng trả lời hắn…

Chương 45 : Cuộn băng của bác sĩ
Nghiêm – Tế tự [4]

Ba!

Máy cassette từ trên tay cậu rớt xuống

Âm thanh rè rè vang lên , như bị kẹt băng.

Tôn Chính lảo đảo đứng lên, ánh sáng đèn
pin theo thân thể và tay chiếu lung tung trên mặt đất.

Trong đầu tất cả đều bị xáo trộn, tiếng
người và bệnh nhân kêu gào trong bệnh viện, đập thật mạnh vào đầu cậu, muốn
thoát khỏi không gian bị giam cầm

Trong đầu giống như có một trái boom nổ
chậm, chậm rãi phát huy, sức sát thương lại rất hung tàn

Người.

Là người.

Cậu rốt cuộc lấy lại được chút khí lực
nâng đèn pin lên .

Một hình vòng tròn gì đó.

Cậu hạ mi mắt, thân thể cũng bắt đầu cứng
ngắc, xuất phát từ bản năng bắt đầu run rẩy.

Một cái đầu người!

Cậu lập tức ném đèn pin xuống, lấy tay che
hai mắt của mình lại.

Trong đầu lại không ngăn cản những hình
ảnh kia quay về.

Một cái đầu lâu đã khô lại đến ngay cả
hình dáng xương xẩu bên trong đều nhìn thấy được, chỉ còn một tầng da , có lẽ
cũng không tính là da, da khô nứt , đen thùi bọc lại cái đầu tròn tròn, hai con
mắt lộ ra, nhìn chằm chằm về phía của cậu.

Giống như khi chết vẫn mở trừng trừng ,
trong bóng đêm nhìn về phía cửa , nhìn về phía cậu.

Một cái đã bị khô, một cái thì bị trát đầy
đất, giống như mặt đất khô cằn nứt nẻ, từng khe hở trên gương mặt đều tràn ra
hắc khí. Gió thổi qua sẽ vỡ thành từng mảnh, từng mảng da bị bong ra, lộ ra con
mắt và lỗ mũi đen thui

Kia hình ảnh cơ hồ đã xông vào Tôn Chính
cốt tủy, cậu không thể ngăn cản chính mình đi hồi tưởng, đi tự hỏi cái đầu
khinh khủng và quỷ dị kia

Bên dưới cái đầu là không …… chỉ có một
mình cái đầu đó .

Bất tri bất giác, cánh tay đang ôm mặt sắp
bấu rách da mà cậu không có cảm nhận gì sâu sắc.

Cái đầu này …… là bị treo ngược!

Đây là một khối thi thể bị treo ngược!

Ở phía sau , cuộn băng bị kẹt không biết
tại sao lại đột nhiên bình thường trở lại, xoay chuyển , lại truyền ra âm
thanh.

“Đây là…… Thây khô……” Nghiêm Ương gằn
từng tiếng “Nơi này, tất cả đều là thây khô.”

“Còn có một cái, cậu ngẩng đầu.”

Nghiêm Ương ngừng một giây, thanh âm
thay đổi :“Mèo?”

Hắn đột nhiên phản ứng lại :“Chẳng lẽ
là có mèo này , bắt đầu tất cả? Con mèo của Lưu Tần năm đó bị xe cán chết ? Bị
bà ta phơi xác trong đây , còn dùng thứ gì đó để bảo tồn xác nó như vậy……Bà ta
muốn làm gì ?”

“Đây là…… Tùy Âm …… Tế Tự.”

“Có ý gì?” Nghiêm Ương khó hiểu truy
vấn một câu.

“Đây là…… đại giới sinh mệnh siêu việt
cấm kỵ.”

Trong băng Nghiêm Ương ngây ra một
lúc, lại nhìn thấy gì đó, nhanh chóng phản ứng lại đây: “Tất cả…… tất cả thi
thể, đều là bệnh nhân trong bệnh viện…… Chẳng lẽ tế tự chính là lấy một thi thể
người chết dùng dây thừng trói lại để trong phòng? Không, không đúng, là một
người còn sống…… một tế phẩm còn sống , chỉ cần bị ‘Nó’ mang vào nhập huyệt ,
là có thể đổi được một sinh mệnh của người khác…… Lộ Hiểu Vân, điều đó không có
khả năng, nó……”

Lộ Hiểu Vân trầm mặc .

“Còn có nhiều người vô tội bị nhập
huyệt thì sao? Lưu Tần chẳng lẽ không nghĩ tới ? ‘Nó’ rốt cuộc là cái gì? Huyệt
rốt cuộc……” Nói đến một nửa ngữ khí bị kiềm hãm, Nghiêm Ương bỗng nhiên phát
hiện gì đó “Khoan đã, phía cuối dây thừng  đó là……”

“Đừng nhìn!” Lộ Hiểu Vân thanh âm đề
cao gấp đôi, ngay sau đó chính là Nghiêm Ương “Ngô” một tiếng.

Rè rè.

Rè rè.

Tạp âm không an phận lại xuất hiện.

Nghiêm Ương thanh âm xa xa truyền
đến:“Lộ Hiểu Vân…… Anh che mắt của tôi……anh……”

“Nhắm mắt lại. Vô luận kế tiếp có xảy
ra chuyện gì, cũng không được nhìn.” Lộ Hiểu Vân thanh âm có chút thay đổi,
thay đổi làm sao cũng không nói rõ được,“Đây là…… Đường ra……”

Tôn Chính đánh một cái giật mình, cánh tay
trên mặt chậm rãi thả xuống.

Cậu dựa theo ánh sáng , cầm đèn pin lên .

Dọc theo cái đầu kia, hắn di lên phía
trước.

Thây khô, bởi vì khối thi thể hoàn toàn bị
hút khô mà teo lại gần một nửa ..

Lưu Tần chế tác làm sao , bảo tồn mấy thi
thể này như thế nào, cậu không thể nào biết được .

Vốn là màu trắng, bệnh phục cũng đã bị vấy
bẩn rũ ngược xuống , nếu không phải cái đầu còn nằm trên cổ những thi thể này,
chỉ sợ mấy bệnh phục này đã sớm rơi xuống .

Tôn Chính một bước nhỏ đến gần, trên thi
thể tản ra một mùi hôi thối , lại có thể bảo tồn không chút sứt mẻ , không có
giòi bọ hay thi trùng. Không biết Lưu Tần dùng bí pháp gì . Quần áo cũng không
bị mòn trước ngực còn treo một bài tử.

Mơ mơ hồ hồ .

Trên mặt đánh số: 03.

Cậu chuyển hướng sang khối thi thể bên
cạnh.

Cũng là một cái đầu khô héo, trên mắt có
một tầng vải đen.

Đánh số: 02.

Dùng đèn pin quét qua nhìn lại , trước mặt
là những cái đầu , những thi thể bị treo ngược. Dây thừng quấn chặt chân bọn họ
, giống như chỉ cần gió thổi qua , thi thể sẽ lắc lư va chạm , giống như chuông
gió , xuyên một chuỗi.

Cậu đột nhiên liền hiểu được, năm đó Lộ
Hiểu Vân liếc mắt một cái liền hiểu ra tất cả mọi chuyện

Tất cả bắt đầu, là từ con mèo của Lưu Tần.

Bà ta làm sao bắt đầu loại tế tự siêu việt
này , bởi vì con mèo đã chết , cho nên bà ta liền phát rồ?

Còn mèo đó chính là tế phẩm thứ nhất, đổi
được mạng người trên bàn giãi phẫu của Trần Chí Vấn năm đó .

Tế phẩm số 02, chính là thi thể bị bịt
miếng vãi đen Lão Trương nhắc đến.

Đó là lần thứ 2 bệnh viện làm loại tế tự
này, ‘Nó’ mang lão Trương đi, mà không biết đổi được sinh mệnh của ai .

03,04,05……

Lưu Tần trong những năm đó đã làm được bao
nhiêu lần tế tự, mà Trần Chính Vấn một mặt đắc ý về thành tựu của mình một mặt
lại nơm nớp lo sợ ‘nó’ sẽ đến mang ông ta đi?

‘Nó’ không chỉ có mang Tế Tự người cần
thay thế tế phẩm đi , còn có vô số người vô tội không cẩn thận nhập huyệt ,
cuối cùng không thể quay về thế giới chân thật đầy ánh sáng .

Huyệt rốt cuộc là cái gì? Vì sao Lộ Hiểu
Vân đột nhiên hiểu được ?

Như vậy…… Lưu Tần bị phá hư lần tế tự đó,
lúc ban đầu đặt ra tế phẩm chính là người đã chết , người người sống bị đưa vào
315a là tế tự để thay thế nhập huyệt , còn người nằm ở phòng giãi phẫu sắp theo
‘Nó’ để lấy được sinh mệnh mới . Nghiêm Ương kéo dài thời gian để người sống
không đến phòng 315a , mà ‘Nó’ đã xuất hiện , tìm kiếm tế phẩm gần nhất – Trần
Chí Vấn.

Tối thời điểm hỗn loạn, Lưu Tần dưới tình
thế cấp bách, dẫn Lộ Hiểu Vân và bà ta cùng nhau nhập huyệt. Tế phẩm, tế tự,
sinh mệnh mới và ‘Nó’, trong bốn điều kiện , chỉ có ‘Nó’ và người thay thế là
không xác định  . Chẳng lẽ…… Lưu Tần muốn mình là tế phẩm đã chết đi, sau
đó lợi dụng Lộ Hiểu Vân trở thành tế tự kia để hoàn thành lần tế tự đó?

Vậy , tại sao Lộ Hiểu Vân lại đi theo Lưu
Tần để nhập huyệt?

Bỗng nhiên, một gương mặt vặn vẹo biến mất
sau tầng tầng thi thể ánh vào mi mắt cậu.

Một gương mặt, một đôi mắt .

Nhìn cậu.

Đây là……

Đầu óc Tôn Chính đột nhiên nổ tung , cậu
đẩy mạnh những khối thân thể khô khốc kia ra, phát điên đi vào phía cuối, nơi
che dấu thi thể kia.

Mà “Hắn”, giống như là nhìn cậu, nhìn
những thi thể khô héo lạnh băng đong đưa qua lại đụng vào người, cậu một đường
thất tha thất thểu trong tanh tưởi và những tiếng xương kêu răng rắc đi về phía
trước ,“Hắn” ngậm chặt miệng cũng lộ ra dày đặc ý cười thõa mãn.

Cơ hồ là cậu bổ nhào vào gương mặt kia.
Ngón tay chạm vào khuôn mặt, có một loại cảm xúc đau đớn lại lạnh lẽo.

Bỗng nhiên , cánh tay thả lỏng của thi thể
giật giật, chạm đến lưng Tôn Chính

Cậu xoay người lại. Cánh tay kia theo thân
thể cậu đung đưa lại mềm ngoặc buông lỏng xuống.

Có lẽ do động tĩnh trước đó .

Ánh mắt Tôn Chính theo cái tay kia di
chuyển đèn pin lên phía trên , qua bộ quần áo , qua dây thừng quấn quanh hai
chân .

Cuối dây thường , không phải cuối, mà là
một sợi dây thừng thật dài……

Không đúng, ở nơi nào đó trên trần nhà ,
đó là……

Những hình ảnh lúc trước như nổ tung ào ạt
tuôn ra tràn vào trong trí óc , xâm nhập đến tận xương tủy.

Đường ra.

Cậu bỗng nhiên nở nụ cười , khóe miệng có
một độ cong rất nhỏ , híp mắt.

Cậu vuốt nhẹ gương mặt bị treo ngược kia,
chậm rãi, dọc theo hai bên má , chạm đến mắt người nọ giống như muốn lau đi
nước mắt còn lưu lại.

Mơ mơ hồ hồ, nghe trong băng có người đang
nói chuyện . Người kia nói:

“Chúng ta…… Sai lầm rồi……”

Cùng ‘Nó’ đấu nhiều như vậy năm, bây giờ
mới biết được mình đã sai .

Tôn Chính ôm máy cassette, cuộn băng bên
trong đã dừng chuyển động. Cậu lẳng lặng đi tới cửa, cả người đầu óc và nội tâm
chưa từng im lặng như vậy , tựa như bệnh viện này, ở trong bóng tối ngủ say.

Cậu đi đến cửa phòng bị che dấu, nghe có
tiếng gõ cửa nhẹ, còn có tiếng của nữ nhân đang nhẹ nhàng nói chuyện.

Có một mùi nước hoa hỗn hợp với dầu vừng
ẩn ẩn bay tới.

Cô ấy , mặc dù mùi hương này không thơm
nhưng cũng có thể che lấp mùi hôi thối từ phòng này mang ra ngoài.

Đúng rồi, tế tự cuối cùng , chính là nữ
nhân ở cửa năm đó – Đặng Vân

Ở phía cuối dây thừng , không biết cô ấy
đổi chiều bằng cách nào , vào huyệt. Sau đó lại đổi chiều , đổi chiều , thường
thường lui tới ra khỏi phòng , lúc trước cô một y tá tên Dương Phỉ , lấy tay
bắt lấy cô ấy , muốn gọi tỉnh cô , đến ngay cả tóc trên đầu cũng bứt đến hồn
nhiên không biết gì.

Sau đó chỉ là tàn ảnh khi nhập huyệt, ở
nơi chỉ có ban đêm này ngày qua ngày, một đêm rồi lại một đêm lập lại .

Tôn Chính nhẹ nhàng cười cười, cậu tự
nhiên mở cửa đi ra ngoài.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.