Diệm nương - Chương 09 phần 1
CHƯƠNG 9
"Không..."
Khanh Tuần khẽ gầm lên một tiếng, rồi giật mình tỉnh dậy từ trong giấc mộng,
ngẩn ngơ nhìn lên nóc nhà, lồng ngực phập phồng không ngớt. Đợi đến khi tâm trạng
bình tĩnh trở lại, hắn mới vén chăn bước xuống giường, đi tới bên cửa sổ.
Bên
ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi, ngọn đèn trong hành lang tỏ mờ bất định, ánh sáng ảm
đạm xuyên qua màn mưa chiếu thẳng tới, mang đến cho trái tim lạnh băng của hắn
một tia ấm áp.
Vừa
rồi hắn lại nằm mơ thấy cảnh Diệm Nương bị mình đánh một chưởng nằm gục xuống
đất, máu chảy đầm đìa. Tuy sau đó được biết Diệm Nương thực ra chỉ diễn kịch,
nhưng cảm giác sợ hãi tới tột cùng xuất hiện khi đó cho tới bây giờ hắn vẫn
không thể nào quên, khiến hắn không cách nào yên tâm được.
Hắn
rời khỏi thung lũng đó đã được ba tháng, nhưng Diệm Nương vẫn chẳng bám theo.
Suốt
dọc đường đi hắn không hề có ý ẩn giấu tung tích, dựa theo kinh nghiệm của hắn,
nàng đáng lẽ sớm nên xuất hiện vào ngày thứ ba sau khi hắn rời đi rồi, nhưng
mãi đến tận bây giờ khi hắn đang ở trong sản nghiệp của nhà họ Khanh ở thành
Nguyên Sa, nàng vẫn chưa hề xuất hiện. Ba tháng trời không thấy tung tích, đây
là chuyện trước giờ chưa từng có. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là thuật truy
tung của nàng không bằng lúc trước, hay là trên đường đi nàng đã gặp phải trở
ngại gì, hoặc là một chưởng đó...
Hăn
không dám nghĩ tiếp nữa. Nàng không tới là tốt nhất, không phải hắn vẫn luôn hi
vọng nàng sẽ biến mất khỏi cuộc đời của mình hay sao? Nghĩ tới đây, hắn chợt
cảm thấy trái tim đau nhói, nếu từ nay nàng thật sự biến mất không còn bóng
dáng...
Một
cảm giác hụt hẫng trào dâng bao trùm lấy hắn, khiến hắn không có cách nào trốn
tránh. Có vì hai người đã ở cùng nhau quá lâu đến mức hình thành thói quen, hắn
quen với việc nàng thường xuyên đeo bám lấy mình. Cho nên khi nàng không còn
đeo bám như trước nữa, hắn liền cảm thấy cả người không thoải mái. Đợi một thời
gian nữa chắc sẽ ổn thôi, thói quen dù sao cũng có thể sửa đổi.
Nàng,
không phải nàng thích mình sao? Tuy đã cố hết sức thuyết phục bản thân, nhưng
Khanh Tuần vẫn không kìm được nhớ đến ánh mắt thâm tình của Diệm Nương ngày đó.
Chẳng lẽ nàng đã bỏ cuộc rồi? Nhớ lại giọt nước mắt khi ấy, nhớ lại vẻ mặt như
muốn buông bỏ tất cả kia, lồng ngực hắn đau nhức nhối, phải hít sâu một hơi để
làm giảm bớt thứ cảm giác khiến người ta nghẹt thở trong lòng. Liệu có phải,
nàng thật sự, thật sự...
"Ta
nghĩ nữ nhân mà chàng thích chắc là như thế này, cho nên... chàng phải nhớ bộ
dạng ta lúc này đây, đừng có quên, sau này ta sẽ không bao giờ mặc thế này nữa
đâu..."
"A..."
Hắn đấm mạnh một quyền lên khung cửa sổ, cặp mắt màu nâu nhạt chiếu ra những
tia sáng không biết là căm hận hay phẫn nộ, hoặc cũng có thể là thứ ánh sáng
ghê người khi bị tổn thương. Thì ra nàng sớm đã quyết định rời khỏi hắn, thì
ra, thì ra nàng vẫn luôn đùa bỡn hắn, cho nên đến lời tạm biệt cũng chẳng cần,
nàng chưa bao giờ thật lòng cả. Hắn cũng thật hồ đồ, loại nữ nhân lẳng lơ dâm
đãng như thế làm sao có thể thật lòng cho được, hắn không đi ngủ mà nhớ đến
nàng làm chi?
Cố
đè nén cảm giác bị tổn thương nơi đáy lòng, hắn xoay người trở về giường, nhưng
không cách nào ngủ được. Nói là không nhớ đến nàng, nhưng từng lời nói tiếng
cười của nàng, từng cái đưa tay liếc mắt của nàng, lại không chịu sự khống chế
mà trào dâng trong lòng hắn. Hắn nhắc nhở bản thân, rằng trong lòng hắn chỉ có
một mình Tịnh nhi, muốn mượn Dương Chỉ Tịnh để xóa nhòa bóng hình nàng, nhưng
lại chẳng có chút tác dụng nào. Hình ảnh của nàng giống như tính cách nàng, hết
sức ngang ngược, không hề buông tha sự kiềm chế đối với tâm hồn hắn. Cuối cùng,
Khanh Tuần chỉ đành tuyên cáo bỏ cuộc, để mặc cho tâm trí mình bị nàng hoàn
toàn chiếm cứ, thức trắng đêm đến tận sáng hôm sau.
Vừa
sáng sớm Khanh Tuần đã chuẩn bị lại một lần nữa tới thung lũng nơi Diệp Nô Nhi
cư trú. Hắn không biết mình đến đó rồi sẽ làm gì, nhưng hắn biết mình nhất định
phải đi, nếu không tâm thần sẽ vĩnh viễn không bao giờ an định trở lại được.
Suốt
dọc đường, hắn không hề phát hiện tung tích của Diệm Nương, xem ra lần này nàng
thật sự quyết tâm hoàn toàn biến mất khỏi sinh mệnh của hắn.
Khanh
Tuần không hề để ý tới cảm giác khó có thể miêu tả bằng lời trong lòng kia,
chuyên tâm đi đường.
Bảy
ngày sau, hắn tới tiểu trấn.
Người
trong trấn thấy hắn đi rồi trở lại, đều sợ hãi né tránh từ xa. Tửu quán đã đổi
sang một người khác trông coi, là một ông lão, nhìn thấy hắn đi vào liền nhiệt
tình mang tới một bát trà, nói: "Khanh tướng công, lần trước Diệp cô nương
tới đây có dặn lão, nếu gặp tướng công thì nhân tiện chuyển lời."
Diệp
cô nương? Là nữ nhân đó. Trong lòng Khanh Tuần thoáng chao đảo, liền nhìn lão
ta bằng ánh mắt dò hỏi, nhưng không nói gì.
"Diệp
cô nương nói cô ấy có chuyện quan trọng phải ra ngoài một thời gian, nếu Khanh
tướng công muốn tìm cô ấy khả năng là không dễ, nhưng cô ấy nhất định sẽ không
đi tìm Phó Hân Thần, xin Khanh tướng công đừng đi gây rắc rối cho Phó Hân Thần
nữa. Nếu cô ấy biết Phó Hân Thần có mệnh hệ gì, cô ấy nhất định sẽ không để yên
cho tướng công."
Ông
lão cười khà khà kể lại lời uy hiếp của Diệp Nô Nhi, sau đó liền lom khom quay
trở lại làm công việc của mình, căn bản không hề để tâm tới ý nghĩa thực chất
trong những lời nói đó, chỉ cảm thấy vị Diệp cô nương xưa nay luôn yếu đuối ít
nói không ngờ cũng có thể nói ra những lời như vậy, đúng là thú vị. Cô bé đó
cũng không thử nghĩ xem, mình ngay đến các nam nhân trong trấn còn chưa chắc đã
ứng phó được, nói gì tới vị Khanh tướng công tướng mạo hung ác này, dù có muốn
không để yên thì cũng làm gì nổi, hà hà, đi tốt lắm, đi tốt lắm!
Khanh
Tuần thoáng nhếch môi vẻ khinh miệt, cố gắng đè nén xung động muốn hỏi thăm ông
lão về Diệm Nương, rồi đứng dậy rời khỏi đó. Thi triển khinh công, chỉ tốn thời
gian nửa ngày, hắn đã tới được thung lũng kia.
Đang
độ giữa trưa, ánh mặt trời trải đầy thung lũng, hoa dại nở ngút ngàn, chim hót
líu lo không ngớt, nhưng lại chẳng thấy bóng người. Căn nhà gỗ vẫn nằm cô quạnh
dưới chân núi, cửa nẻo đóng chặt, dường như chủ nhân ra ngoài vẫn chưa về.
Đẩy
cửa ra, bên trong hết sức lạnh lẽo, quả thực không có người. Thoáng do dự một
chút, hắn đi về phía cánh cửa gỗ nằm ngay bên dưới cầu thang, đưa tay đẩy cửa
ra, bên trong là một gian phòng ngủ. Rất đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, hai
chiếc ghế cùng với một chiếc tủ lớn, ngoài ra không còn vật gì nữa cả.
Toàn
thân hắn chấn động, ánh mắt dừng lại trên giường. Ở đó có một bộ chăn đệm được
gấp lại chỉnh tề, bên trên đặt một xấp quần áo đã được giặt sạch sẽ. Hắn rảo
bước đi tới, đưa tay cầm chiếc áo mỏng tang màu đỏ rực ở trên cùng lên, một dải
đỏ chậm rãi rơi xuống đất. Hắn cúi người xuống nhặt, thì ra là một chiếc khăn,
đều là y phục của nàng...
Bàn
tay hắn không kiềm chế được run lên lẩy bẩy, ánh mắt dừng lại trên mấy chiếc áo
đỏ giống hệt như thế ở ngay phía dưới, mà mãi tận dưới cùng, lộ ra một mảng màu
trắng làm đôi mắt hắn nhói đau. Hắn hít sâu một hơi, dường như phải lấy hết sức
lực mới có thể rút ra bộ váy áo trắng muốt đặt ở dưới cùng đó. Đây là bộ váy áo
nàng đã mặc trên người hôm đó. Tại sao... Tại sao y phục của nàng lại đều ở cả
đây?
"Không..."
Khanh Tuần khàn giọng lẩm bẩm, chỉ thấy đầu óc quay cuồng, rồi gần như ngã
xuống, ngồi luôn vào mép giường, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn hai thứ màu đỏ trắng
trên tay đối lập nhau một cách cùng cực, đầu óc trở nên hoàn toàn trống rỗng.
Hồi
lâu sau hắn mới phần nào tỉnh táo lại, đột nhiên nhảy vọt lên, nhanh chóng đi
lục soát mấy căn phòng khác, nhưng không có chút thu hoạch nào, sau đó lại chạy
ra ngoài tiếp tục tìm kiếm. Ở phía bên cạnh căn nhà gỗ, hắn phát hiện ra hai
ngôi mộ. Điều khiến hắn thở phào một hơi là hai ngôi mộ này tuy không lập bia,
nhưng bên trên mọc đầy cỏ dại, hiển nhiên đã tồn tại được một thời gian rồi,
không phải mộ mới. Sau đó hắn lại tìm kiếm khắp nơi trong thung lũng và cả khu
rừng trúc, nhưng vẫn chẳng có kết quả gì, thần kinh căng thẳng tới lúc này mới
dần buông lỏng.
Sắc
trời đã tối, hắn liền quyết định tạm thời ở lại trong thung lũng, chờ chủ nhân
trở về. Còn về việc tại sao phải làm như vậy, hắn căn bản chẳng nghĩ tới. Có
thể là nếu không nghĩ thì không cần thừa nhận sự thực mà bản thân không muốn
thừa nhận.
Đợi
suốt một tháng trời, Khanh Tuần mới rời khỏi thung lũng đó.
Tất
cả đều không thay đổi, Cô Sát cũng không thay đổi, vẫn vô tình vô dục, vô hỉ vô
nộ, người người nghe tên đều biến sắc như xưa; giang hồ cũng không thay đổi,
vẫn người tranh ta đoạt, ngươi gian ta trá, chẳng khác ngày nào. Duy có điều
khác biệt là bên cạnh Cô Sát đã vắng bóng hồng nhan, trên giang hồ đã thiếu đi
Diệm Nương, một điều nhỏ nhoi như thế, tất nhiên chẳng mấy ai phát giác.
***
Diệm
Nương ngồi trên ghế dựa, người đắp tấm chăn mỏng, ánh mắt nhìn làn mưa bụi lất
phất bên ngoài ô cửa sổ mở toang. Hoa cỏ trong sân đều đâm chồi nảy lộc, tháng
hai đã tới lúc nào chẳng ai hay.
Suốt
một năm nay, để cứu nàng, Nô Nhi đã mang nàng đi khắp trời nam đất bắc, chịu đủ
mọi khổ sở. Nếu không phải vì không nhẫn tâm bỏ lại một mình Nô Nhi lẻ loi lênh
đênh, nàng thà chết đi cho nhẹ lòng, đỡ phải sống cảnh uất ức của một phế nhân,
làm việc gì cũng cần có người hầu hạ.
Nơi
đây là Long Nguyên, địa phương thần bí khó lường nhất trên giang hồ, việc nàng
và Nô Nhi vào đây cũng thực khó hiểu. Mấy ngày nay, ngoài việc ăn mặc đều có
người chăm sóc ra, không có ai nói với các nàng về nguyên do các nàng được mời
về đây cả. Nếu nói đây là chủ ý của Phó Hân Thần, vậy thì tại sao y một mực
không lộ diện, có phải y vẫn khó lòng lựa chọn khi đối mặt với Nô Nhi?
Một
cơn mỏi mệt tràn đến, Diệm Nương khẽ ngáp một cái, rồi mơ mơ màng màng chìm vào
giấc ngủ. Từ sau khi bị thương nàng vẫn luôn như vậy, không thể suy nghĩ việc
gì quá lâu, nếu không sẽ rất dễ mỏi mệt. Điều này thực ra cũng giúp nàng làm
vơi đi ít nhiều nỗi thương tâm, ngoài việc hành động không tiện ra, nàng còn
vui vẻ hơn trước cả trăm lần, thường xuyên có thể dạy Nô Nhi đọc sách, viết
chữ, vừa nhẹ nhàng lại không đau đầu, cũng không bao giờ phải đau lòng cả.
Khi
nàng tỉnh dậy trời đã sâm sẩm tối, chỉ thấy Nô Nhi đang ngồi buồn một mình trên
ghế, không biết là suy nghĩ những gì, lúc thì cau mày thở dài, lúc lại vui vẻ
cười tươi, hoàn toàn khác biệt với vẻ trầm lặng tao nhã vốn có. Buổi trưa hôm
nay Nô Nhi được mời đi gặp một người, là Phó Hân Thần ư? Nếu không tại sao lại
có sự biến đổi lớn đến vậy?
"Nô
Nhi!" Diệm Nương khẽ gọi, vì bị thương, bây giờ nàng thậm chí còn không
thể nói lớn được nữa.
Diệp
Nô Nhi tựa như không nghe thấy, vẫn trầm tư trong dòng suy nghĩ của bản thân.
Khẽ
thở dài một tiếng, Diệm Nương nhắm đôi mắt lại, hít sâu một hơi, đột nhiên ho
lên một trận.
Diệp
Nô Nhi sợ hãi giật nảy mình, lập tức tỉnh táo trở lại, căng thẳng đi tới trước
mắt Diệm Nương, vừa vuốt lưng giúp nàng thuận khí, vừa lo lắng hỏi: "Tỷ
sao rồi, có việc gì không Diệm Nương dần dừng tiếng ho lại, cảm thấy vùng ngực
hơi đau, biết là mình vừa rồi dùng sức quá độ, nhưng lại chẳng để tâm chút nào,
còn khẽ mỉm cười nói: "Muội suy nghĩ đến xuất thần, nếu ta không làm vậy,
sao có thể gọi muội tỉnh lại được. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?"
Thấy
nàng không sao, Diệp Nô Nhi liền ngồi trở về ghế của mình, trên mặt thoáng hiện
vẻ âu sầu, nhưng đồng thời cũng không che giấu được nét hân hoan vui vẻ. Nàng
cắn chặt môi dưới, cố gắng nói với giọng bình tĩnh nhất: "Muội, muội sắp
thành thân với Phó Hân Thần rồi. Thì ra chàng cũng ở đây." Nàng không hề
biết Phó Hân Thần là chủ nhân của nơi này, chỉ nghĩ rằng người đó là Diệp Hiệp,
con người đối xử với nàng rất tốt và dường như có nỗi niềm gì khó nói kia.
"Cái
gì?" Diệm Nương mở to đôi mắt ngẩn ngơ nhìn Diệp Nô Nhi với vẻ hết sức khó
tin. Sao mới có nửa ngày không gặp mà cô bé này đã chuẩn bị thành thân rồi vậy?
"Phó Hân Thần đã đồng ý ư?"
"Là,
là chàng chủ động đề nghị." Diệp Nô Nhi lúng túng đáp. Tuy nàng cảm thấy
có chút khó hiểu, nhưng vẫn vui mừng đáp ứng, dù sao nàng cũng sẽ không bao giờ
hối hận.
"Cái
gì?" Diệm Nương lại một lần nữa kinh ngạc kêu lên, tuy giọng nói đầy vẻ
yếu ớt, nhưng cũng đủ để khiến Diệp Nô Nhi cảm thấy bất an.
"Muội
biết chàng vốn cũng có thích muội một chút xíu." Rất nhẹ nhàng, nàng nói
ra điều mà bản thân lo lắng: "Nhưng không ngờ... Dù gì người mà chàng
thích nhất vẫn là Tịnh cô nương. Muội sợ... sau khi muội và chàng thành thân,
chàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ được vui vẻ, Tịnh cô nương cũng sẽ không vui,
không biết giữa bọn họ đã xảy ra vấn đề gì rồi nữa..."
"Đồ
ngốc!" Diệm Nương cau mày trách, nhưng lại chẳng còn chút sức lực nào, đến
tiếng mắng người cũng nhỏ như là rên rỉ: "Nếu Phó Hân Thần không thích
muội, y tuyệt đối sẽ không lấy muội đâu, cho dù có người kề kiếm lên cổ uy hiếp
cũng không được. Loại nam nhân như bọn họ ấy... Hừ! Ngoài ra, Dương Chỉ Tịnh đã
chết được sáu năm nay rồi, muội vẫn chưa biết hả?" Cô bé ngốc này sao lại
chẳng biết gì thế này, thật uổng công đã thích Phó Hân Thần bao lâu như vậy.
"A!"
Diệp Nô Nhi kinh ngạc kêu lên một tiếng: "Tịnh cô nương chết rồi ư?"
Ngoài việc thích Phó Hân Thần ra, nàng chẳng hay biết điều gì khác cả, Phó Hân
Thần chưa từng nói với nàng về chuyện của Dương Chỉ Tịnh, nàng cũng không để
tâm. Nàng chỉ biết Phó Hân Thần vẫn luôn có vẻ không vui, còn về nguyên nhân
rốt cuộc tại sao, nàng chỉ loáng thoáng đoán được là có liên quan tới Dương Chỉ
Tịnh, không ngờ... Trái tim nàng không khỏi nhói đau, sau này nàng nhất định sẽ
không làm chàng thương tâm thêm lần nữa.
"Đây
là vẻ mặt gì thế hả?" Diệm Nương căn bản chẳng có chút thiện cảm nào với
Dương Chỉ Tịnh, tuy rằng Dương Chỉ Tịnh cũng coi như từng có ơn cứu mạng với
nàng, nhưng nỗi khổ nàng phải chịu bao năm nay cũng là do nàng ta ban cho, vì
thế khi nhìn thấy trên mặt Diệp Nô Nhi lộ vẻ buồn bã, nàng liền cảm thấy rất
khó chịu.
Sự
lương thiện của Nô Nhi có lúc thật khiến người ta bất lực.
"Hừ!
Nàng ta chết rồi mà còn mang theo trái tim của hai người đàn ông. Bây giờ thì
tốt rồi, ít nhất cũng có một trái tim đã được giải thoát. Nô Nhi, chúc mừng
muội!" Những lời này Diệm Nương nói rất chân thành, nhưng cặp mắt lại
không khỏi nhạt nhòa chua xót. Nàng chắc chẳng có cái phúc phận ấy.
"Diệm
Nương, Diệp Hiệp nói đã tìm được đại phu cho tỷ rồi, tỷ sẽ khỏe lại rất nhanh
thôi." Để không làm Diệm Nương buồn vì nghĩ tới Khanh Tuần, Diệp Nô Nhi
chột dạ nói ra điều mà đến bản thân mình cũng không tin tưởng cho lắm. Sau một
năm dài không ngừng đi tìm đại phu, nàng đã chẳng còn dám ôm quá nhiều hi vọng.
"Nô
Nhi, muội cũng biết nói dối rồi đấy nhé!" Diệm Nương bật cười, chút tâm tư
của cô bé này nàng làm gì không hiểu: "Muội nghĩ ta sợ chết sao?"
Nàng
để cho Diệp Nô Nhi cứu, thực ra là muốn nhân đó giúp cô bé này tìm được chốn đi
về mà thôi. Bây giờ tâm nguyện đã đạt thành, nàng còn có gì để sợ?
"Tỷ...
Tỷ nỡ từ bỏ Khanh Tuần ư?" Diệp Nô Nhi có chút chua xót, sao Diệm Nương
lại có thể thờ ơ trước sinh mệnh như thế được, cuộc sống dù có vất vả, nhưng
còn sống tức là còn hi vọng, không phải sao?
Vừa
nghe nói tới Khanh Tuần, nụ cười phóng khoáng của Diệm Nương lập tức lịm đi
trên khuôn mặt, sau đó là một tiếng thở dài buồn bã: "Chàng là người nói
được làm được, sau này ta sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại chàng nữa rồi."
Những lời hắn nói khi bị nàng làm cho tức giận bỏ đi ngày đó vẫn còn văng vẳng
bên tai, nàng làm sao có thể không để vào lòng. Huống chi bây giờ nàng đã là
một phế nhân, dù có không nỡ từ bỏ thì cũng làm được gì, chẳng lẽ lại tiếp tục
dùng lời thề kia để cưỡng ép hắn tiếp sao? Hắn vốn một lòng một dạ yêu người
khác, nàng hà tất phải đeo bám dai dẳng như vậy mãi, cứ buông t là hơn.
Diệp
Nô Nhi không nói gì thêm nữa, vì nàng hiểu được tâm tư của Diệm Nương.
"Mấy
lần muốn vào Long Nguyên ngó nghiêng một chút, kết quả là thiếu chút nữa mất mạng
mà vẫn chẳng vào được, khụ khụ..." Diệm Nương mỉm cười chuyển chủ đề câu
chuyện, không muốn làm Diệp Nô Nhi lo lắng: "Không ngờ lần này lại vào
được dễ dàng như thế, vận mệnh đúng là thích trêu ngươi..."
Đại
phu? Diệm Nương nở một nụ cười tự giễu, công phu của Khanh Tuần là giả hay sao?
Cho dù nàng có chân khí hộ thể, không đến mức chết ngay tại chỗ, nhưng vẫn
không tránh khỏi kinh mạch hoàn toàn đứt đoạn, có thể nhìn thấy, có thể nghe
thấy, có thể nói chuyện đã là không dễ dàng, ai còn có bản lĩnh nối lại kinh
mạch đã đứt của nàng đây? Chẳng bằng một đao kết liễu nàng luôn, như thế nàng
còn cảm kích người đó, đỡ cho nàng phải chịu cảnh bị chữa đến mức chết đi sống
lại, khổ sở biết bao.
Một
tràng tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Diệm Nương. Khi trong
lòng nàng còn đang đoán xem là ai lại lễ độ như vậy, trước mắt đã xuất hiện một
người mà dù nàng nằm mơ cũng không ngờ tới.
Đó
là một nam nhân khiến người ta dù chỉ nhìn một lần cũng vĩnh viễn không thể nào
quên nổi: Mái tóc màu trắng bạc dài đến tận eo, đôi tròng mắt màu trắng bạc dọa
người, khí độ hoàn toàn có thể so sánh với thần tiên, cùng nụ cười luôn ngự trị
trên môi khiến lòng người ấm áp, chỉ có thể là một người - Minh Chiếu Thành
Gia. Diệm Nương ngây người ra đó, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn đối phương, chẳng thể
suy nghĩ được gì.
"Diệm
Nương?" Giọng nói như tiếng gió thoảng, nhẹ nhàng mà ấm áp: "Tại hạ
Bạch Ẩn, cũng là một phần tử của Long Nguyên." Đôi mắt lấp lánh ánh bạc đó
dừng lại trên khuôn mặt Diệm Nương, lẳng lặng quan sát, dường như muốn tìm thấy
chút gì đó từ trên người nàng.
"Huynh..."
Diệm Nương nói chẳng thành lời, chỉ biết nhắm đôi mắt lại che giấu sự kích động
và những giọt nước mắt không thể khống chế bên trong.
Huynh
ấy là một phần tử của Long Nguyên? Huynh ấy... tại sao huynh ấy lại phản bội
Diệm tộc? Phải biết rằng nam tử Diệm tộc đều không thể dừng chân ở một nơi nào
khác ngoài cố hương, huynh ấy thừa nhận mình là người của Long Nguyên, như thế
chẳng phải thừa nhận mình là kẻ phản bội sao? Huynh ấy, huynh ấy...
Một
tiếng nấc nhẹ không kiềm chế được phát ra từ miệng Diệm Nương, khiến nàng sợ
đến nỗi vội vàng cắn chặt môi dưới.
"Cô
nương?" Bạch Ẩn hồ nghi đi tới gần, hơi khom người xuống, khi nhìn thấy
một vết sẹo không rõ ràng lắm nơi đuôi mày Diệm Nương, nụ cười của hắn liền
ngưng đọng: "Tiểu Ngũ?"
Tiếng
gọi khẽ dịu dàng mang theo vẻ nghi ngờ khiến Diệm Nương không cách nào tiếp tục
kiềm chế, nước mắt tuôn trào, lã chã rơi xuống hai bên gò má. Nàng cảm thấy có
một đôi tay dịu dàng nâng khuôn mặt mình lên, nhẹ nhàng xoa nhẹ khóe môi đang
mím chặt, sau đó cẩn thận giúp nàng lau đi hai hàng nước mắt. Một cảm giác phức
tạp chẳng biết là mừng hay tủi trào dâng trong lòng, khiến nàng lần đầu tiên
khóc lớn trước mặt người khác.

