Mạng Nhện Của Charlotte - Chương 20 - 21
CHƯƠNG 20: GIỜ KHẮC VINH QUANG
"Mời mọi người chú ý nghe thông
báo đặc biệt!" Từ loa phóng thanh phát ra một giọng hoa mỹ. "Ban quản
lý hội chợ rất lấy làm vui mừng được giới thiệu ông Homer L. Zuckerman và chú
lợn nổi tiếng của ông. Chiếc xe tải chở con vật đặc biệt này đang tới gần sân
thi. Xin hãy vui lòng đứng lui lại để lấy chỗ cho xe tải tiến vào. Vài giây nữa
thôi, chú lợn sẽ được tháo cũi tại vũ đài chấm thi đặc biệt ở đằng trước khán
đài, nơi sẽ trao một giải thưởng đặc biệt. Đề nghị đám đông hãy nhường lối cho
xe tải đi qua. Xin cảm ơn".
Wilbur run rẩy khi nghe thấy bài diễn
văn. Chú cảm thấy hạnh phúc nhưng lại chóng mặt. Chiếc xe tải từ từ lăn vào với
tốc độ rất chậm. Đám đông xúm xít vây quanh nó và ông Arable phải lái rất thận
trọng để khỏi chẹt phải ai. Cuối cùng ông đã đến được khán đài của Ban giám
khảo. Arable nhảy ra và hạ cửa sau xuống.
- Em sợ chết lên được - bà Zuckerman
thì thào - Hàng trăm người đang nhìn vào chúng ta.
- Hăng hái lên - bà Arable động viên
- đây là chuyện vui mà.
- Xin hãy tháo chú lợn của ông ra
khỏi cũi! - Loa phóng thanh nói.
- Giờ thì, tất cả cùng nhau, hỡi các
chàng trai! - Ông Zuckerman nói. Mấy người đàn ông từ trong đám đông bước ra để
đỡ một tay nâng chiếc cũi. Avery là người giúp việc bận rộn nhất trong tất
cả.
- Nhét áo sơ mi vào trong quần,
Avery! - Bà Zuckerman kêu lên. - Và xiết chặt thắt lưng lại. Quần cháu đang tụt
xuống đấy!
- Cô không thấy cháu đang bận ư? -
Avery phẫn nộ đáp.
- Nhìn kìa! - Fern kêu lên và giơ tay
chỉ. - Đó là Henry.
- Đừng hét tướng lên thế, Fern! - Mẹ
cô nói - Và đừng có chỉ trỏ!
- Cho con xin một ít tiền được không?
- Fern hỏi - Henry mời con đi chơi vòng đu quay nữa, chỉ có điều con nghĩ là bạn
ấy không còn tiền. Bạn ấy hết nhẵn rồi.
Bà Arable mở ví xách tay ra:
- Đây - bà nói. - Đây là bốn mươi xu.
Giờ thì đừng có đi lạc đấy! Và nhớ quay lại chỗ hẹn thường lệ của chúng ta ở
cạnh chuồng lợn cho sớm đấy nhé!
Fern lao đi, chui vào luồn lách qua
đám đông tìm Henry.
- Hiện giờ chú lợn nhà Zuckerman đang
được đưa ra khỏi cũi - loa phóng thanh lại oang oang - Mời mọi người chờ nghe
thông báo!
Templeton co người lại dưới đống rơm
ở đáy cũi.
"Thật là lắm chuyện" - gã
chuột lẩm bẩm, cứ nhặng xị cả lên chẳng vì cái gì cả!
Ở phía trên chuồng lợn, Charlotte một
mình lặng lẽ nghỉ ngơi. Hai chân trước của cô ôm lấy bọc trứng. Charlotte nghe
thấy tất cả mọi điều nói trên loa phóng thanh. Những lời đó mang lại cho cô can
đảm. Đây là giờ khắc vinh quang của cô.
Khi Wilbur vừa ra khỏi cũi, đám đông
vỗ tay và reo hò cổ vũ. Ông Zuckerman ngả mũ ra và cúi chào. Lurvy rút chiếc mùi
soa to tướng trong túi áo ra và lau mồ hôi gáy. Avery quỳ xuống đất bên cạnh
Wilbur, vuốt ve chú lợn và vênh vang. Bà Zuckerman và bà Arable đứng trên bậc
lên xuống của xe tải.
"Thưa các quý bà và quý
ông", loa phóng thanh nói, "giờ đây chúng tôi xin giới thiệu chú lợn
ưu tú của ông Homer L. Zuckerman. Tên tuổi của chú lợn vô song này đã loan
truyền tới những nẻo xa xôi trên trái đất, thu hút rất nhiều khách du lịch đến
với bang của chúng ta. Nhiều người trong số các bạn sẽ nhớ lại cái ngày
không-bao-giờ-quên vào mùa hè vừa rồi khi chữ viết xuất hiện một cách bí hiểm
trên chiếc mạng nhện ở sân kho nhà Zuckerman, lôi cuốn sự chú ý của mọi cá nhân
và tổ chức về sự kiện chú lợn này hoàn toàn khác thường. Phép màu nhiệm này vẫn
chưa hề được lý giải đầy đủ, dù rằng các nhà học giả đã đến thăm chuồng lợn của
nhà Zuckerman để nghiên cứu và quan sát hiện tượng lạ đó. Rốt cục chúng ta chỉ
hiểu đại khái rằng chúng ta đang đối phó với những sức mạnh siêu nhiên, và tất
cả chúng ta nên lấy làm tự hào và biết ơn. Như những lời của chiếc mạng nhện đã
nói, thưa các quý bà và quý ông, đây là chú lợn rất hay".
Wilbur đỏ bừng mặt. Chú đứng bất động
và cố trông sao cho bảnh bao hết sức.
"Chú lợn cự phách này", loa
phóng thanh tiếp tục, "thực sự cực kỳ. Hãy nhìn chú ta mà xem, thưa các
quý bà và quý ông! Xin lưu ý đến độ mềm mại và sắc phục màu trắng của chiếc áo
lông, hãy quan sát lớp da sạch không một vết bẩn, cái ánh hồng tươi khỏe ở tai
và mõm!"
- Đó là do nước sữa, - bà Arable thì
thào với bà Zuckerman.
- Xin hãy lưu ý đến vẻ đẹp rực sáng
tổng thể của chú lợn này! Rồi xin hãy nhớ lại cái ngày mà hai chữ "tỏa
sáng" xuất hiện rành rành trên chiếc mạng. Chữ viết kỳ bí này từ đâu mà
đến? Không phải từ nhện, chúng ta có thể tin chắc về điều đó. Loài nhện rất
tinh khôn trong việc chăng tơ dệt mạng, nhưng khỏi cần phải nói rằng nhện không
thể viết được.
"Ôi, chúng không thể, không thể
ư?" Charlotte lẩm bẩm một mình.
"Thưa các quý bà và quý
ông". Loa phóng thanh tiếp tục "tôi không thể làm mất thêm thời giờ
quý báu của các vị được nữa. Thay mặt hội đồng quản trị của hội chợ, tôi vinh
dự được trao tặng cho ông Zuckerman một phần thưởng đặc biệt gồm hai mươi lăm
đô-la cùng với một chiếc huy chương đồng đẹp được chạm trổ phù hợp, thể hiện
cho sự đánh giá cao của chúng tôi về vai trò của chú lợn này - chú lợn tỏa
sáng, cực kỳ, nhún thấp này - đã thực hiện trong việc thu hút rất nhiều khách
tới thăm hội chợ tỉnh tuyệt vời của chúng ta".
Trong suốt thời gian đọc diễn văn ca
tụng dài dòng, Wilbur cảm thấy mỗi lúc một chóng mặt hơn. Khi nghe tiếng đám
đông lại bắt đầu vỗ tay và reo hò, chú bỗng nhiên xỉu đi. Chân chú khuỵu xuống,
đầu óc chú trống rỗng và chú ngã lăn ra đất, bất tỉnh.
- Có điều gì không ổn vậy? - Phát
thanh viên hỏi. - Điều gì đang xảy ra thế, ông Zuckerman? Chú lợn của ông có
vấn đề gì vậy?
Avery đang quỳ cạnh Wilbur, vuốt ve
chú lợn. Ông Zuckerman kêu lên:
- Nó bị choáng đấy mà. Nó rất khiêm
nhường và không chịu được sự khen ngợi.
- Ồ, chúng tôi không thể trao giải
cho một con lợn đã chết, - loa phóng thanh nói. - Điều đó chưa từng thấy bao
giờ.
- Nó không chết. - Zuckerman la lên.
- Nó chỉ bị ngất đi thôi. Nó rất dễ xấu hổ. Hãy chạy đi lấy ít nước
Lurvy!
Lurvy từ khán đài của ban giám khảo
nhảy vọt đi và biến mất.
Templeton thò đầu ra khỏi đống rơm.
Gã để ý thấy mẩu chót đuôi của Wilbur ở trong tầm với. Templeton nhe răng cười.
"Ta sẽ nhằm vào cái này", gã khục khục cười. Gã ngậm đuôi Wilbur vào
mõm và lấy hết sức cắn mạnh một cái. Cơn đau làm cho Wilbur tỉnh lại. Trong
giây lát chú đã đứng dậy.
- Ụt! - Chú kêu lên.
- Hu-ra! - Đám đông reo lên. - Nó
đứng lên rồi! Chú lợn tỉnh rồi! Khá lắm, Zuckerman! Đó là lợn hay! - Mọi người
đều hân hoan. Ông Zuckerman là người phấn khởi nhất. Ông thở phào nhẹ nhõm.
Không ai trông thấy Templeton cả. Gã chuột đã thực hiện công việc của mình trôi
chảy.
Và lúc bấy giờ một vị trong ban giám
khảo trèo lên bục cùng với phần thưởng. Ông ta trao cho ông Zuckerman hai tờ
giấy bạc mười đô-la và một tờ năm đô-la. Rồi ông quàng huy chương vào cổ
Wilbur. Ông bắt tay ông Zuckerman trong khi Wilbur đỏ bừng mặt lên. Avery chìa
tay ra và vị giám khảo cũng bắt tay cậu bé. Đám đông reo hò. Một nhà nhiếp ảnh
chụp cho Wilbur một kiểu.
Một niềm hạnh phúc lớn lao bao trùm
lên cả nhà Zuckerman và nhà Arable. Đây là khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong đời
ông Zuckerman. Giành được một giải thưởng trước con mắt của rất nhiều người quả
là hết sức thỏa lòng. Trong lúc Wilbur được đưa lại vào cũi, Lurvy len lỏi qua
đám đông, tay xách một xô nước. Mắt anh ta có ánh hoang mang. Không chần chừ
lấy một giây, anh ta hắt nước vào người Wilbur. Vì bị kích động, anh ta đã hắt
trượt và nước bắn tóe lên khắp người ông Zuckerman và Arable. Họ ướt sũng.
- Lạy chúa! - Ông Zuckerman gầm lên,
toàn thân đang ướt sũng. - Điều gì làm cho anh bị khó ở vậy hả Lurvy? Chẳng lẽ
anh không thấy rằng chú lợn ổn rồi ư?
- Ông đòi có nước mà, - Lurvy ngoan
ngoãn đáp.
- Ta không hề đòi tắm, - ông
Zuckerman nói. Đám đông cười ầm lên. Cuối cùng thì ông Zuckerman cũng phá lên
cười. Và tất nhiên khi thấy mình ướt sũng, Avery bị phấn khích và ngay lập tức
cậu bé bắt đầu hành động như một anh hề. Cậu bé làm như mình đang đi tắm; cậu
nhăn mặt, chạy quanh và xát xà phòng tưởng tượng vào nách. Rồi cậu lau khô
người bằng một chiếc khăn tắm tưởng tượng.
- Avery, chấm dứt ngay! - Mẹ cậu bé
kêu lên. - Ngừng ngay cái trò phô diễn ấy đi!
Nhưng đám đông lại khoái điều đó.
Avery chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng vỗ tay tán thưởng. Cậu bé thích làm một gã
hề ở trên bục trước khán đài và được tất cả mọi người chăm chú nhìn. Khi cậu bé
phát hiện ra rằng vẫn còn một ít nước đọng lại ở đáy xô, cậu nâng chiếc xô lên
cao, giội ào xuống người nhăn mặt nghịch ngợm. Bọn trẻ con xung quanh khán đài reo
hò tán thưởng.
Cuối cùng Wilbur được đưa lên xe tải.
Mẹ của Avery dẫn cậu bé rời khỏi bục và đặt cậu lên ghế xe tải để lau khô
người. Ông Arable cầm tay lái, từ từ lăn bánh quay trở về chuồng lợn. Chiếc
quần ướt của Avery làm ướt sũng một khoảng lớn trên ghế.
CHƯƠNG 21: NGÀY CUỐI CÙNG
Chỉ còn có Charlotte và Wilbur. Hai
nhà đã đổ đi tìm Fern. Templeton thì ngủ. Wilbur nằm nghỉ ngơi sau những giây
phút căng thẳng và khích động của buổi lễ. Cổ chú vẫn đeo chiếc huy chương; chú
có thể thấy nó bằng khóe mắt.
- Charlotte ơi! - Ngừng một lát
Wilbur nói tiếp. - Sao bạn lại lặng lẽ quá như vậy?
- Mình thích ngồi im, - cô nói. -
Mình thường lặng lẽ mà.
- Nhưng hôm nay dường như bạn đặc
biệt lặng thinh. Bạn có thấy khỏe không?
- Có thể là hơi mệt một chút. Nhưng
mình cảm thấy thanh thản. Thành công của bạn trên đài thi sáng nay, tuy còn nhỏ
nhưng cũng là thành công của cả mình nữa. Tương lai của bạn được bảo đảm rồi.
Bạn sẽ sống an toàn và yên ổn, Wilbur ạ. Giờ thì sẽ chẳng còn gì đe dọa bạn nữa
cả. Những ngày thu này sẽ ngắn dần và trở lạnh. Là trên cây sẽ rụng và rơi
xuống. Lễ giáng sinh sẽ đến, rồi tuyết lạnh của mùa đông. Bạn sẽ sống để tận
hưởng vẻ đẹp của thế giới băng giá, tình bạn có ý nghĩa rất lớn đối với
Zuckerman và ông ta sẽ không làm hại bạn đâu, không đời nào. Mùa đông sẽ trôi
qua, ngày sẽ dài ra, băng giá sẽ tan đi trên mặt hồ. Chim sáo sậu sẽ quay về và
hót ca, ếch nhái sẽ tỉnh giấc, gió ấm sẽ lại thổi về. Tất cả những hương vị, âm
thanh và cảnh vật đó sẽ dành cho bạn tận hưởng, Wilbur ạ - cả thế gian đáng yêu
này, những ngày hoàng kim này...
Charlotte ngừng bặt. Giây lát sau lệ
trào lên mắt Wilbur.
- Ôi, Charlotte,- chú nói. - Cứ nghĩ
đến lần đầu tiên gặp bạn, mình đã cho là bạn tàn bạo và khát máu!
Khi đã bớt xúc động chú lại
nói.
- Vì sao bạn lại làm tất cả những
điều này cho mình? - Chú hỏi. - Mình không xứng đáng. Mình chưa hề làm được gì
cho bạn cả.
- Bạn là bạn của mình, - Charlotte
đáp. - Ngay tự thân nó cũng là một điều lớn lao rồi. Mình dệt mạng cho bạn bởi
vì mình mến bạn. Vả lại, dầu sao đi nữa thì cuộc đời là gì? Chúng ta sinh ra,
sống trong một thời gian rồi chết đi. Cuộc đời của một cô nhện không thể tránh
khỏi một mớ bòng bong, với tất cả những việc bẫy mồi và ăn ruồi muỗi này. Bằng
cách giúp bạn, có thể mình đã cố làm cho cuộc đời mình nhẹ nhàng hơn chút đỉnh.
Thượng đế hiểu rằng đời người có thể làm được chút gì đó.
- Ồ - Wilbur nói, - mình không giỏi
về mặt văn vẻ. Mình không có khả năng thiên bẩm của bạn về từ ngữ. Nhưng bạn đã
cứu sống mình, Charlotte ạ và mình hẳn sẽ vui sướng được cho bạn cuộc đời của
mình - mình thực sự sẽ...
- Mình tin chắc là bạn sẽ làm. Và
mình cảm ơn bạn về những tình cảm quý báu của bạn.
- Charlotte, -Wilbur nói. - Hôm nay
tất cả chúng mình sẽ về nhà. Hội chợ đã kết thúc rồi. Chúng ta sẽ được trở về
nhà ở tầng hầm sân kho với đàn cừu và bầy ngỗng như vậy sẽ chẳng tuyệt diệu hay
sao? Bạn có náo nức được trở về nhà không?
Một hồi lâu Charlotte nín thinh. Rồi
cô nói bằng một giọng nhỏ đến mức Wilbur hầu như chẳng nghe được.
- Mình sẽ không trở về sân kho, - cô
nói.
Wilbur nhảy bật lên.
- Không quay về ư? - Chú kêu lên. -
Charlotte, bạn đang nói về cái gì thế?
- Mình tàn lực rồi, - cô đáp. - Trong
vòng một, hai ngày nữa mình sẽ chết. Thậm chí mình không còn đủ sức để trèo
xuống cũi. Mình cũng không tin là cơ quan chăng tơ của mình còn đủ tơ để đỡ
mình xuống đất nữa.
Nghe thấy vậy, Wilbur cảm thấy thật
buồn và đau đớn cực độ, những tiếng nức nở làm rung chuyển toàn thân chú. Chú
rền rĩ và ủn ỉn với nỗi sầu đau.
- Charlotte! - Chú nức nở. - Charlotte!
Người bạn chân thực của mình!
- Nào nào, chúng ta đừng cãi cọ nữa
nhé, - cô nhện nói. - Hãy yên lặng, Wilbur. Đừng vật vã nữa!
- Nhưng mình không thể nào chịu đựng
nổi điều đó, - Wilbur gào lên. - Mình sẽ không để bạn chết một mình ở đây đâu.
Nếu bạn dự định ở lại đây thì mình cũng sẽ ở lại.
- Đừng có ngốc thế, - Charlotte nói.
- Bạn không thể ở đây được. Zuckerman, Lurvy, John Arable và những người khác
sẽ trở lại bất kì lúc nào, họ sẽ tống bạn vào cũi và bạn sẽ ra đi. Vả lại, bạn
ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Sẽ không có ai cho bạn ăn hết. Chẳng mấy
chốc khu hội chợ sẽ vắng lặng và hoang vu.
Wilbur kinh hãi. Chú chạy vòng quanh
chuồng. Bất chợt chú nảy ra một ý - chú nghĩ đến bọc trứng và năm trăm mười bốn
con nhện con sẽ nở vào mùa xuân. Nếu bản thân Charlotte không thể quay về nhà ở
sân kho được, thì ít nhất chú cũng phải mang đàn con của cô đi cùng.
Wilbur lao ra cửa chuồng. Chú đặt hai
chân lên tấm ván cao nhất và ngó quanh. Từ xa chú thấy nhà Arable và Zuckerman
đang tiến lại gần. Chú biết rằng mình phải mau chóng hành động.
- Templeton đâu rồi? - Chú hỏi.
- Anh ta ở góc đằng kia, dưới đống
rơm ấy, đang ngủ. - Charlotte nói.
Wilbur nhảy bổ tới, dũi cái mõm khỏe
của mình xuống dưới lưng chuột và hất gã bắn lên không.
- Templeton! -Wilbur hét lên. - Chú ý
đây!
Gã chuột đang ngủ ngon thì bị dựng
dậy, thoạt tiên trông có vẻ ngỡ ngàng rồi chuyển sang phẫn nộ.
- Trò khỉ gì thế này? - Gã gầm gừ. -
Không lẽ một con chuột không được chợp mắt mà không bị tưng lên trời một cách
thô bạo được hay sao?
- Hãy nghe tôi nói đây! -Wilbur kêu
lên. - Charlotte ốm lắm. Bạn ấy chẳng còn sống được bao lâu nữa. Bạn ấy không
thể theo chúng ta về nhà được vì tình trạng sức khỏe của bạn ấy. Vì vậy việc
tôi phải đem theo bọc trứng của bạn ấy là hết sức cần thiết, tôi không thể với
tới, và tôi không trèo lên được. Anh là người duy nhất có thể lấy nó xuống.
Không còn lấy một giây để phí đâu. Người ta đang đi đến - họ sẽ tới đây ngay
bây giờ. Templeton làm ơn hãy leo lên và lấy bọc trứng.
Gã chuột ngáp. Gã vuốt râu mép thẳng
ra. Rồi gã ngước nhìn bọc trứng.
- Vậy đấy! - Gã phẫn nộ nói. - Vậy
lại là Templeton già này cứu giúp nữa, có phải không? Lúc thì Templeton làm cái
này, lúc thì Templeton làm cái kia, rồi thì Templeton, hãy chạy tới bãi rác và
lấy cho tôi một mảnh báo, Templeton, hãy cho tôi mượn một mẩu dây để tôi chăng
một chiếc mạng nhện...
- Thôi nhanh lên! - Wilbur nói. - Mau
lên, Templeton!
Nhưng Templeton chẳng vội vã gì cả,
gã bắt đầu nhại tiếng nói của Wilbur.
- Vậy thì là "Mau lên,
Templeton", có phải không? - Gã nói. - Ô hô. Và ta muốn biết sự biết ơn
nào ta đã từng nhận được vì những việc làm đó? Không bao giờ có một lời tử tế
nào cho Templeton già này, chỉ những nhận xét cạnh khóe, châm biếm và nhạo báng
mà thôi. Không bao giờ có một lời tử tế cho một con chuột cả.
- Templeton, -Wilbur tuyệt vọng nói,
- nếu anh không thôi nói và bắt tay vào làm việc, thì tất cả sẽ mất hết và tôi
sẽ chết vì tan nát cõi lòng. Xin hãy trèo lên đi!
Templeton lại nằm lăn ra đống rơm.
Hắn vắt chân trước ra sau gáy và bắt chéo cẳng lại một cách biếng nhác trong tư
thế hoàn toàn nghỉ ngơi.
- Chết vì tan nát cõi lòng, - gã cười
nhạo. - Thật cảm động làm sao! Úi, chà chà! Ta nhận thấy rằng ta luôn luôn là
người chú mày tìm đến khi gặp rắc rối. Nhưng ta chưa từng bao giờ nghe thấy
trái tim ai tan nát vì ta cả. Ồ, không. Có ai quan tâm gì đến Templeton già này
đâu.
- Dậy đi! - Wilbur hét toáng lên. -
Đừng hành động như một đứa trẻ nữa!
Templeton nhe răng cười và nằm
im.
- Ai đã đi tới bãi rác hết lượt này
tới lượt khác? - Gã hỏi. - Sao nào, đó là Templeton già này! Ai đã cứu mạng
Charlotte bằng cách nhờ quả trứng ngỗng thối xua đuổi thằng bé nhà Arable đi
nào? Chao ôi, ta tin rằng đó là Templeton già này. Ai đã cắn đuôi và làm cho
chú mày tỉnh lại hồi sáng nay sau khi chú mày ngất xỉu đi trước đám đông nào?
Chính là Templeton già này. Có bao giờ chú mày nảy ra ý nghĩ là ta đã chán ngấy
phải chạy việc vặt và giúp đỡ chưa nhỉ? Dầu sao đi nữa thì chú mày nghĩ ta là
gì nhỉ, một gã-chuột-làm-mọi-thứ ư?
Wilbur tuyệt vọng. Mọi người đang đến
và chú chuột không đáp ứng yêu cầu của chú. Bỗng chú chợt nhớ đến thói háu ăn
của Templeton.
- Templeton, - chú nói, - tôi hứa với
anh một lời trang trọng. Hãy lấy bọc trứng của Charlotte cho tôi, và từ giờ trở
đi khi Lurvy mang cám đến cho tôi, tôi sẽ để anh ăn trước. Tôi sẽ để cho anh
chọn mọi thức ăn trong máng và sẽ không động đến một miếng nào cho đến tới khi
anh ăn xong.
Gã chuột đứng dậy.
- Cậu có ý như vậy à? - Gã nói.
- Tôi hứa. Tôi xin thề.
- Được rồi, thỏa thuận thế, - gã
chuột nói.
Gã chạy đến chân tường và bắt đầu
trèo lên. Bụng gã vẫn còn căng phồng vì bữa ngốn đêm qua. Vừa rên rỉ và phàn
nàn, gã từ từ đu lên trần. Gã bò dọc cho đến khi tới bọc trứng. Charlotte nhích
sang bên cạnh tránh chỗ cho gã. Cô đang đuối dần, nhưng cô vẫn còn đủ sức để di
chuyển đôi chút. Rồi Templeton nhe bộ răng dài dài xấu xí ra và bắt đầu cắn đứt
những sợi tơ dính chặt bọc trứng vào trần nhà. Wilbur đứng dưới dõi nhìn.
- Cực kì cẩn thận nhé! - Chú nói. -
Tôi không muốn dù chỉ một quả trứng trong số đó bị hại đâu.
- Cái thứ này dính chặt trong miệng
tôi - gã chuột phàn nàn. - Nó còn dính chặt hơn cả kẹo kéo ấy.
Nhưng Templeton tiếp tục công việc và
cố cắt cho được bọc trứng bong ra để tha xuống đất rồi thả nó trước mặt Wilbur.
Wilbur trút một hơi thở dài nhẹ nhõm.
- Cảm ơn anh, Templeton. - Chú nói. -
Chừng nào mà tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ quên được điều này.
- Ta cũng vậy, - gã chuột xỉa răng và
nói - ta có cảm giác như thể ta đã ăn cả một cuộn chỉ. Nào, về nhà thôi!
Templeton bò vào cũi và vùi mình
xuống dưới đống rơm, gã trốn vừa kịp thời. Lurvy, John Arable và ông Zuckerman
đến đúng lúc đó, theo sau là bà Arable, bà Zuckerman, Avery và Fern. Wilbur đã
quyết định làm xong công việc chú sẽ mang bọc trứng đi như thế nào. Chỉ có mỗi
một cách có thể được. Chú thận trọng ngậm cái bọc vào mõm và giữ nó trên đầu
lưỡi và làm chú chảy nước miếng. Và tất nhiên là chú không thể nói gì được.
Nhưng khi chú bắt đầu bị đẩy vào cũi, chú ngước nhìn Charlotte và chơm chớp mắt
với cô. Cô hiểu rằng chú đang nói lời từ biệt bằng cách duy nhất có thể. Và cô
biết rằng lũ con của mình sẽ an toàn.
- Xin từ biệt. - Cô thì thào. Rồi cô
thu hết sức lực và vẫy chú bằng một chân trước.
Cô không bao giờ cử động được nữa.
Ngày hôm sau, khi vòng đu quay được tháo dỡ ra, bầy ngựa đua bị tống lên các xe
tải, những người làm trò vui đóng gói hành lí của họ và lái những chiếc xe moóc
đi thì Charlotte chết. Chẳng mấy chốc khu hội chợ trở nên hoang vắng. Khu
chuồng và các dãy nhà trống trơn, hiu quạnh. Sân bãi ngổn ngang vỏ chai và rác
rưởi. Không một ai trong số hằng trăm người đã đến thăm hội chợ biết rằng một
cô nhện xám đã đóng vai trò quan trọng nhất trong tất thảy. Khi cô chết, không
có ai ở bên cạnh cô.

