Mạng Nhện Của Charlotte - Chương 15 - 16
CHƯƠNG 15: DẾ MÈN
Dế mèn hát trong cỏ. Chúng hát bài ca
về cuối hè, một bài hát buồn và đơn điệu. "Mùa hè đã kết thúc và ra
đi", chúng hát. "Kết thúc và ra đi, kết thúc và ra đi. Mùa hè đang
chết, đang chết".
Lũ dế cảm thấy nhiệm vụ của chúng là
nhắc nhở mọi người rằng mùa hè không kéo dài mãi mãi. Ngay cả vào những ngày
đẹp nhất trong năm - ngày mà mùa hè chuyển sang mùa thu - lũ dế vẫn loan tin về
nỗi buồn và sự thay đổi. Tất cả mọi người đều nghe bài ca của dế mèn. Avery và
Fern Arable nghe được khi chúng đang đi trên con đường đầy bụi bặm. Chúng biết
trường học lại sắp sửa bắt đầu. Đàn ngỗng tơ nghe và biết rằng chúng sẽ không
bao giờ lại là ngỗng con nữa. Charlotte nghe và biết rằng cô không còn nhiều
thời gian. Bà Zuckerman đang làm việc trong bếp, lắng nghe tiếng dế và một nỗi
buồn cũng lại đến với bà.
"Một mùa hè nữa trôi qua",
bà thở dài. Lurvy đang đóng cũi thưa cho Wilbur nghe bài ca và biết rằng đã đến
lúc dỡ khoai.
"Mùa hè đã kết thúc và ra
đi," lũ dế lặp lại. "Còn bao nhiêu đêm nữa đến kỳ sương giá?" Dế
mèn đồng thanh. "Tạm biệt mùa hè, tạm biệt, tạm biệt!"
Đàn cừu nghe tiếng dế và chúng cảm
thấy bứt rứt đến nỗi chúng phá một lỗ hổng ở hàng rào bãi chăn cỏ và băng qua
đường, lang thang lên đồng. Ngỗng đực phát hiện ra lỗ hổng và dẫn cả gia đình
chui qua, rồi chúng đi vào vườn quả và ăn táo rụng dưới đất. Có một cây gỗ
thích nhỏ xíu ở đầm lầy nghe bài ca của dế mèn và đổi sang màu đỏ tươi với nỗi
khắc khoải.
Giờ đây Wilbur là trung tâm của sự
hấp dẫn ở trang trại. Đồ ăn ngon và giờ giấc đều đặn đã đưa đến kết quả: Wilbur
trở thành một chú lợn mà bất cứ ai cũng phải tự hào. Một ngày có hơn trăm người
đến sân của chú và trầm trồ ngưỡng mộ chú. Charlotte đã viết tỏa sáng, và
Wilbur thực sự trông tỏa sáng khi chú đứng dưới nắng vàng lấp lánh. Kể từ khi
cô nhện giúp đỡ chú, chú cố gắng hết sức để sống cho xứng đáng với thanh danh
của mình. Khi mạng nhện của Charlotte viết lợn hay, Wilbur đã cố gắng để trông
như một chú lợn hay. Khi mạng nhện của Charlotte viết cực kỳ, đã cố tỏ ra cực
kỳ. Và bây giờ khi chiếc mạng viết tỏa sáng, chú làm mọi cái có thể được để
khiến cho chú sáng rực lên.
Để trông sáng tỏa chẳng dễ gì, nhưng
Wilbur quyết chí thực hiện điều đó. Chú nhè nhẹ nghiêng đầu và chớp chớp hàng
mi dài. Rồi chú hít thở rất sâu. Và khi khán giả của chú đã chán, chú lại nhảy
lên không và lật ngửa ra sau, xoay nửa vòng. Đám đông la to và cổ vũ.
"Với một chú lợn, chuyện đó thế
nào?" Ông Zuckerman tự hỏi và hài lòng với bản thân. "Chú lợn đó tỏa
sáng."
Một vài người bạn của Wilbur ở sân
kho lo ngại rằng tất cả những sự chú ý sẽ ăn vào đầu Wilbur và làm cho chú tự
cao tự đại. Nhưng điều ấy không hề xảy ra. Wilbur rất khiêm tốn; danh tiếng
không làm chú hư đi. Chú vẫn còn lo lắng về tương lại, vì chú hầu như không thể
tin nổi rằng chỉ một cô nhện có thể cứu sinh mạng chú. Đôi khi trong đêm chú
lại có một giấc mơ tồi tệ. Chú mơ rằng người ta đang đến bắt chú với dao và
súng. Nhưng đó chỉ là một giấc mơ. Ban ngày, Wilbur thường cảm thấy hạnh phúc
và tin tưởng. Không một chú lợn nào có được những người bạn chân thành hơn thế,
và chú nhận ra rằng tình bạn là một trong những điều làm cho ta mãn nguyện nhất
trên thế gian. Thậm chí cả bài ca của lũ dế cũng không làm cho Wilbur quá sầu
não. Chú biết rằng đã gần sát đến ngày Hội chợ tỉnh, và chú chờ đợi chuyến đi
ấy. Nếu tại Hội chợ chú có thể tự làm cho mình nổi bật và có thể chiếm giải
thưởng tiền nào đó thì chắc chắn Zuckerman sẽ để cho chú sống. Charlotte có
những mối lo riêng, nhưng cô không nói ra.
Một buổi sáng Wilbur hỏi cô về Hội
chợ.
- Bạn sẽ đi hỗ trợ mình, phải không
Charlotte?
- Ờ, mình không biết, - Charlotte
đáp. - Hội chợ đến đúng lúc không thích hợp với mình. Mình sẽ thấy rất bất tiện
nếu phải dời chỗ ở, thậm chí dù chỉ trong vòng ít ngày.
- Tại sao thế? - Wilbur hỏi.
- Ồ, mình chỉ cảm thấy không thích
dời khỏi chiếc mạng nhện thôi. Có quá nhiều điều xảy ra quanh đây.
- Xin hãy đi với mình! - Wilbur nài
nỉ. - Mình cần bạn, Charlotte. Mình không thể chịu nổi việc đi Hội chợ mà không
có bạn. Bạn chỉ phải đến thôi mà.
- Không, - Charlotte nói. - Mình tin
rằng tốt hơn là mình ở nhà và xem liệu mình có thể làm một số việc được
không.
- Công việc gì vậy? - Wilbur
hỏi.
- Đẻ trứng. Đã đến lúc mình phải làm
một bọc và đẻ đầy trứng vào đó.
- Mình không biết bạn có thể đẻ trứng
được đấy, - Wilbur ngạc nhiên nói.
- Ồ, đương nhiên rồi, - cô nhện nói.
- Mình rất linh hoạt.
- Linh hoạt có nghĩa là gì, đầy ắp
trứng ư? - Wilbur hỏi.
- Tất nhiên là không phải, -
Charlotte nói. - Linh hoạt có nghĩa là mình có thể dễ dàng chuyển từ một việc
này sang một việc khác. Nó có nghĩa là mình không phải giới hạn hoạt động của
mình trong việc chăng tơ, bắt mồi và những trò như thế.
- Sao bạn không đi với mình đến khu
Hội chợ và đẻ trứng ở đó? - Wilbur khẩn khoản. - Sẽ rất tuyệt đấy.
Charlotte giật chiếc mạng của mình
một cái và buồn bã nhìn nó đung đưa.
- Mình sợ rằng không được, - cô nói.
- Bạn chẳng biết mảy may gì về việc đẻ trứng cả, Wilbur ạ. Mình không thể thu
xếp nghĩa vụ gia đình cho phù hợp với việc Hội chợ tỉnh được. Khi mình đã sẵn
sàng đẻ trứng thì mình phải đẻ trứng dù có Hội chợ hay là không. Tuy nhiên,
mình không muốn bạn lo lắng về điều đó, bạn có thể sút cân đấy. Chúng mình thỏa
thuận thế này nhé: Mình sẽ đến Hội chợ nếu mình có thể đi được.
- Ôi, tốt quá! - Wilbur nói. - Mình
biết là bạn sẽ không bỏ rơi mình đúng vào lúc mà mình cần bạn nhất.
Suốt ngày hôm đó Wilbur ở trong
chuồng, ườn mình thoải mái trên đống rơm. Charlotte nghỉ ngơi và ăn một con
châu chấu. Cô biết rằng cô không thể giúp đỡ Wilbur được lâu dài. Chỉ ít ngày
nữa là cô phải dừng tất cả mọi công việc lại và làm một cái bọc xinh xinh để
đựng trứng của cô.
CHƯƠNG 16: ĐI HỘI CHỢ
Đêm trước ngày khai mạc Hội chợ tỉnh,
mọi người đều đi ngủ sớm. Fern và Avery lên giường từ tám giờ tối. Avery nằm mơ
thấy vòng đu quay dừng lại và cậu thì đang ngồi ở khoang cao nhất. Fern nằm mơ
thấy mình bị ốm trên đu bay.
Lurvy đi nằm lúc tám giờ rưỡi. Anh ta
mơ thấy mình ném bóng vào một con mèo vải và được thưởng một chiếc chăn Navajo
chính hiệu. Bà Zuckerman mơ thấy một cái tủ lạnh. Ông Zuckerman lại mơ về
Wilbur. Ông mơ thấy Wilbur lớn lên mình chú dài tới một trăm mười sáu phút [3] và
cao chín mươi hai phút, và chú giành được tất cả các giải thưởng ở Hội chợ,
được phủ kín bằng các dải ruy băng xanh và thậm chí còn có cả một dải ruy băng
xanh buộc vào chót đuôi chú nữa.
[3] Phút (Foot): Đơn vị đo chiều dài Anh bằng 0,3048cm.
Ở dưới tầng hầm sân kho, lũ gia súc
cũng đi ngủ sớm, tất cả, trừ Charlotte. Mai là ngày Hội chợ. Mọi sinh vật đều
định dậy sớm để tiễn Wilbur lên đường vào cuộc phiêu lưu lớn của chú.
Mọi người đều dậy từ lúc bình minh
lên. Ngày nóng nực. Tại nhà Arable ở phía trên đường cái, Fern ì ạch khiêng một
xô nước nóng vào phòng và lau mình. Rồi cô bé mặc chiếc váy xinh nhất của mình
vào vì cô biết rằng cô sẽ gặp các bạn tại Hội chợ. Bà Arable kỳ cọ sau gáy
Avery, thấm ướt tóc chú bé, rẽ ra và chải nó xuống rất mạnh cho đến khi nó ép
chặt vào đầu chú, toàn bộ, trừ sáu sợi tóc cứ dựng đứng lên. Avery mặc quần áo
lót sạch sẽ, bên ngoài vận quần gin xanh và áo nịt len cũng sạch sẽ. Ông Arable
mặc quần áo, ăn sáng rồi đi ra ngoài và đánh bóng chiếc xe tải của mình lên.
Ông ta đã đề nghị được lái xe chở tất cả mọi người đến Hội chợ, kể cả
Wilbur.
Sáng tinh mơ, Lurvy bỏ rơm sạch vào
cũi của Wilbur và khiêng nó vào chuồng lợn. Cũi màu xanh, nổi bật dòng chữ nhũ
vàng: “Chú lợn nổi tiếng nhà Zuckerman.”
Nhân dịp này, Charlotte làm cho chiếc
mạng nhện trông thật dễ thương. Wilbur chén bữa điểm tâm một cách thong thả.
Chú cố trông sao cho tỏa sáng mà không bị dính thức ăn vào tai.
Ở trong bếp, bà Zuckerman đột nhiên
thông báo.
- Homer, - bà nói với chồng, - tôi
sắp tắm cho chú lợn bằng nước sữa.
- Cái gì cơ? - Ông Zuckerman
hỏi.
- Tắm nước sữa. Bà tôi thường tắm
nước sữa cho lợn của mình khi nào nó bẩn, tôi vừa mới nhớ ra như vậy.
- Wilbur không bẩn. - Ông Zuckerman
kiêu hãnh nói.
- Phía sau tai nó có cáu ghét, - bà
Zuckerman nói. - Cứ mỗi lần Lurvy đổ cám cho nó, thức ăn lại chảy quanh tai.
Rồi nó lại khô lại và làm thành lớp vỏ cứng. Nó cũng có vết bẩn ở một bên sườn
nơi nó nằm trong phân.
- Nó nằm trong rơm sạch chứ, - ông
Zuckerman cải chính.
- Ồ, nó bẩn đấy, nó sắp được
tắm.
Ông Zuckerman yếu ớt ngồi xuống và ăn
một chiếc bánh rán. Vợ ông đi tới kho củi. Khi bà quay trở lại, bà đã đi ủng
cao su và mặc một chiếc áo mưa cũ, bà mang một xô nước sữa và một chiếc bàn cọ
gỗ nhỏ.
- Edith, bà thật là điên, - Zuckerman
lẩm bẩm.
Nhưng bà không để ý gì đến ông. Họ
cùng đi tới chuồng lợn. Bà Zuckerman không để phí thời giờ. Bà leo vào trong
chuồng với Wilbur và bắt tay vào việc, bà nhúng bàn cọ vào nước sữa rồi cọ khắp
người chú. Bầy ngỗng xúm lại xem trò vui, cả đàn cừu và cừu con cũng vậy. Thậm
chí cả gã chuột Templeton cũng thò đầu ra một cách thận trọng để nhìn Wilbur được
tắm sữa. Charlotte vô cùng thích thú, cô đu vào một sợi tơ buông mình xuống
thấp để nhìn cho rõ hơn. Wilbur đứng yên và nhắm nghiền mắt lại. Chú cảm nhận
được nước sữa đang chảy xuống hai bên mình. Chú há móm ra và nước sữa chảy vào.
Nó rất ngon. Chú cảm thấy mình tỏa sáng và hạnh phúc. Khi bà Zuckerman đã tắm
xong và kỳ cọ cho chú khô ráo, chú trở thành chú lợn sạch sẽ và xinh xắn nhất
mà bạn từng thấy. Chú trắng boong, quanh tai và mõm hồng hồng mềm mại như
lụa.
Ông bà Zuckerman lên thay bộ quần áo
đẹp nhất của mình. Lurvy đi cạo râu, mặc áo sơ mi len kẻ ô vuông và đeo chiếc
ca-vát màu tía. Họ để đàn gia súc ở lại sân kho.
Bảy chú ngỗng con diễu đi diễu lại
quanh mẹ chúng.
- Bà ơi, bà ơi, cho chúng cháu đến
hội chợ với - một chú ngỗng con nói. Thế là cả bảy con bắt đầu quấy rầy để được
đi.
- Cho chúng cháu đi với, cho chúng
cháu đi với... - chúng làm om cả lên.
- Các con ngoan nào! - Ngỗng cái gắt.
- Chúng ta sẽ yên - yên - yên lặng ở nhà. Chỉ có Wilbur - ilbur - ilbur là sẽ
đi hội chợ thôi.
Vừa lúc đó Charlotte cắt ngang:
- Tôi cũng sẽ đi, - cô nhẹ nhàng nói.
- Tôi đã quyết định đi cùng với Wilbur. Bạn ấy có thể cần đến tôi. Chúng ta
không biết được điều gì có thể xảy ra ở khu hội chợ. Một người nào đó biết viết
cần đi theo. Và tôi nghĩ là Templeton cũng đi thì tốt hơn, tôi có thể cần người
chạy việc vặt và làm những việc thông thường.
- Tôi ở lại đây thôi, - gã chuột càu
nhàu. - Tôi chẳng mảy may quan tâm đến các hội chợ.
- Đó là bởi vị cậu chưa bao giờ đi
đấy, - bác cừu già nhận xét. - Hội chợ là chốn thiên đường cho loài chuột. Mọi
người vung vãi thức ăn ở hội chợ. Vào đêm khuya chuột có thể lẻn ra và có cả
một bữa tiệc thịnh soạn. Trong gian chuồng ngựa cậu sẽ tìm được yến mạch mà lũ
ngựa làm vương vãi. Trên bãi cỏ bị giẫm nát ở khu hội chợ, cậu sẽ tìm thấy
những hộp đồ ăn trưa cũ vứt đi bên trong đựng những mẩu thừa ôi của bánh xăng-uých
lạc bơ, trứng luộc chín kỹ, vụn bánh qui, mẩu bánh rán và chút pho mát. Trong
lớp bụi đất dày giữa đường, khi những ngọn đèn sáng chói đã tắt phụt và mọi
người đã về đi ngủ, cậu sẽ tìm thấy kho của quý thực sự gồm những vụn ngô rang
nở, những giọt sữa trứng đông đặc hay kẹo táo mà bọn trẻ đã mệt vì chơi đùa bỏ
lại, rồi kẹo bông đường, quả hạnh muối, kẹo thạch đông, bánh quả phết kem đã bị
gặm mất một phần và những que kẹo. Mọi chỗ đều là nơi chuột có thể cướp phá
được: trong lều, trong rạp, trong những đống cỏ khô. Sao nào, hội chợ có đủ thức
ăn thừa để làm vừa lòng cả một đội quân chuột. Mắt Templeton sáng rực
lên.
- Có thật không? - Gã hỏi. - Câu
chuyện hấp dẫn này của bác là có thật chứ? Tôi thích sống sung sướng và điều mà
bác nói đã quyến rũ tôi.
- Thật đấy, - bác cừu già nói. - Hãy
đi hội chợ đi, Templeton. Cậu sẽ thấy rằng hoàn cảnh ở một hội chợ còn vượt quá
cả những giấc mơ ngông cuồng nhất của cậu. Những chiếc xô còn dính dầy cháo đặc
chua, những chiếc hộp sắt tây đựng những mẩu cá ngừ, những túi giấy dính mỡ
nhét đồ ôi...
- Thế là đủ rồi! - Templeton kêu lên.
- Đừng kể gì thêm với tôi nữa ! Tôi sẽ đi.
- Tốt, - Charlotte nháy mắt với bác
cừu già và nói. - Giờ thì - không còn thời gian để lãng phí đâu. Wilbur sắp bị
đưa vào trong cũi rồi. Templeton và tôi phải vào cũi ngay bây giờ và ẩn
mình.
Gã chuột không hề bỏ phí một phút
nào. Gã chạy vụt đến chỗ cái cũi, bò qua khe giữa các thanh gỗ và phủ kín rơm
lên khắp người để không ai thấy gã được.
- Được rồi, - Charlotte nói. - Tôi
tiếp theo đây. - Cô buông mình vào không trung, nhả ra một sợi tơ và nhẹ nhàng
rơi xuống đất. Rồi cô bò lên thành chiếc cũi và ẩn mình vào trong một cái khấc
ở thanh gỗ trên cùng.
Bác cừu già gật đầu.
- Thật đúng là một chuyến du hành! -
Bác nói. - Tấm biển đó nên đề là: "Chú lợn nổi tiếng của nhà Zuckerman và
hai kẻ lậu vé".
- Chú ý, người ta đang đến - đến -
đến! - Ngỗng đực quát to. - Hãy cẩn thận, cẩn thận, cẩn thận đấy!
Chiếc xe tải lớn do ông Arable cầm
tay lái từ từ lùi đuôi vào sân kho. Lurvy và ông Zuckerman đi theo bên cạnh.
Fern và Avery đang đứng trong khoang, bám vào thành xe.
- Nghe ta nói đây, - bác cừu già thì
thào với Wilbur. - Khi người ta mở cũi ra và cố đẩy cháu vào, hãy chống cự!
Đừng có đi mà không chống cự. Lợn luôn luôn kháng cự khi chúng bị chất
lên.
- Nếu cháu chống cự, cháu sẽ bị bẩn.
- Wilbur nói.
- Đừng bận tâm về điều đó - hãy làm
như ta nói! Hãy chống cự! Nếu cháu đi vào cũi mà không cưỡng lại, Zuckerman có
thể nghĩ rằng cháu bị bỏ bùa mê. Ông ta sẽ khiếp sợ không đi hội chợ nữa
đâu.
Templeton thò đầu qua đống rơm.
- Nhớ cưỡng lại đấy nhé! - Gã nói - Nhưng
hãy làm ơn nhớ rằng ta đang nấp dưới chiếc cũi này và ta không muốn bị giẫm
lên, hoặc bị đá vào mặt, hay bị đám thùm thụp, hay bị đè bẹp bằng bất kỳ cách
nào, hay bị ép chặt, hay bị thoi, hay bị thâm tím, bị rách toạc, hay bị thành
sẹo, hoặc bị thụi mạnh. Phiền ông hãy xem chừng điều mà ông làm khi người ta
đẩy ông vào, thưa Ngài Tỏa sáng ạ!
- Hãy yên lặng, Templeton! - Bác cừu
nói - Rụt đầu vào đi, người ta đang đến kìa. Hãy trông cho tỏa sáng, Wilbur!
Nằm thấp xuống, Charlotte! Hãy nói chuyện đi, mẹ con nhà ngỗng!
Xe tải từ từ lùi về phía chuồng lợn
và dừng lại. Ông Arable tắt máy, nhảy ra, đi vòng về phía sau và hạ thấp cửa
dưới xuống. Bầy ngỗng reo mừng. Bà Arable ra khỏi xe. Fern và Avery nhảy xuống
đất. Bà Zuckerman từ nhà đi xuống. Tất cả mọi người dàn ra cạnh hàng rào và
đứng một lúc, trầm trồ khen Wilbur và chiếc cũi xinh đẹp. Không ai nhận ra rằng
trong chiếc cũi đã có một gã chuột và một cô nhện.
- Đó là một chú lợn hay - bà Arable
nói.
- Nó cực kỳ - Lurvy nói.
- Nó rất tỏa sáng, - Fern nói, nhớ
lại ngày chú lợn mới sinh ra.
- Ồ, - bà Zuckerman nói, - dù thế nào
đi nữa thì nó cũng sạch sẽ. Nước sữa đương nhiên là có ích.
Ông Arable xem xét Wilbur kỹ
lưỡng:
- Phải, nó là một con lợn tuyệt vời -
ông nói. - Thật khó mà tin được rằng nó là một con còi trong cả lứa lợn. Đến
khi làm thịt con lợn đó, chú sẽ có thêm giăm bông và thịt xông khói ngon đấy,
Homer ạ.
Wilbur nghe thấy những lời ấy và tim
chú hầu như ngừng đập.
- Cháu nghĩ là cháu sắp ngất rồi. -
Chú thì thào với bác cừu đang đứng xem.
- Quỳ xuống! - Cừu già thì thầm. -
Hãy để cho máu chạy về đầu cháu!
Wilbur khuỵu xuống đầu gối, toàn bộ
vẻ tỏa sáng biến mất. Mắt chú nhắm nghiền.
- Nhìn kìa! - Fern la lên. - Nó ngất
xỉu đi rồi!
- Ê, xem ta này, - Avery gọi to và bò
vào trong cũi bằng hai chân hai tay. - Ta là một chú lợn! Ta là một chú
lợn!
Chân Zuckerman chạm vào Templeton
đang ở dưới đống rơm. "Thật là lộn xộn!" Gã chuột nghĩ. "Lũ con
trai mới đúng là những sinh vật kỳ quái làm sao! Tại sao mình lại để bản thân
rơi vào chuyện này nhỉ?"
Bầy ngỗng thấy Avery ở trong cũi càng
cổ vũ hơn.
- Avery, con ra khỏi cái cũi đó ngay
tức khắc! - Mẹ cậu ra lệnh. - Con nghĩ rằng con là cái gì vậy?
- Con là một chú lợn! - Avery kêu to,
nắm đầy rơm trong tay và tung lên trời. - Uynh, uynh, uynh!
- Xe tải đang lăn đi kìa bố. - Fern
nói.
Chiếc xe tải, không có người cầm lái,
bắt đầu lăn xuống dốc. Ông Arable nhảy bổ lên ghế lái và đạp phanh khẩn cấp. Xe
tải dừng lại.
Bầy ngỗng hò reo. Charlotte co người
lại và thu nhỏ đến hết mức trong nấc gỗ, để Avery khỏi nhìn thấy cô.
- Hãy ra ngay lập tức! - Bà Avery kêu
lên. Avery bò bằng tay và đầu gối ra khỏi chiếc cũi, nhăn mặt trêu Wilbur.
Wilbur bất tỉnh.
- Chú lợn chết ngất rồi, - bà
Zuckerman nói. - Hãy đổ nước lên mình nó!
- Hãy đổ nước sữa! - Avery gợi
ý.
Bầy ngỗng la hò.
Lurvy chạy đi lấy một xô nước. Avery
trèo vào trong chuồng và quỳ xuống bên cạnh Wilbur.
- Vì say nắng đấy mà. - Ông Zuckerman
nói. - Nhiệt lượng quá mức đối với nó.
- Có thể nó đã chết. - Avery nói.
- Ra khỏi chuồng lợn ngay! - Bà
Arable quát. Avery vâng lời mẹ và trèo lên phía sau xe tải để có thể xem rõ
hơn. Lurvy quay trở lại với xô nước lạnh và vẩy lên người Wilbur.
- Hãy vẩy một chút lên em với! -
Avery kêu. - Em cũng nóng.
- Có im đi không nào. - Fern la lên.
- Im đi! - Mắt cô bé đẫm lệ.
Nước mát, lạnh làm Wilbur bừng tỉnh.
Chú từ từ đứng lên, bầy ngỗng càng reo mừng hơn.
- Nó đứng dậy được rồi! - Ông Arable
nói. - Tôi cho là nó chẳng việc gì cả.
- Con đói rồi, - Avery nói. - Con
muốn ăn một chiếc kẹo táo.
- Bây giờ Wilbur đã ổn rồi, - Fern
nói. - Chúng ta có thể đi thôi. Con muốn đi chơi vòng đu quay.
Ông Zuckerman, ông Arable và Lurvy
tóm lấy chú lợn và đẩy chú vào trong cũi. Wilbur bắt đầu chống cự. Mấy người
đàn ông càng đẩy mạnh bao nhiêu, chú càng trì mạnh lấy bấy nhiêu. Avery nhảy
xuống và tham gia cùng cánh nam giới. Wilbur đá, giãy giụa và kêu la.
- Chú lợn này chẳng làm sao cả, - ông
Zuckerman vừa hân hoan nói, vừa thúc đầu gối vào mông Wilbur. - Tất cả cùng
nhau, nào, cánh mày râu! Đẩy vào!
Với cú ráng sức sau cùng họ đã ấn
được chú vào trong cũi. Bầy ngỗng reo hò. Lurvy đóng vài tấm ván ngang qua phía
đuôi, vì vậy Wilbur không thể lùi ra được nữa. Rồi, dùng toàn bộ sức lực của
mình, mấy người đàn ông khênh cũi và đặt nó lên khoang xe tải. Họ không biết
rằng ở dưới đống rơm có một gã chuột, và trong khấc ván có một cô nhện to màu
xám. Họ chỉ nhìn thấy một chú lợn mà thôi.
- Mọi người lên cả đi! - Ông Arable
gọi. Ông ta nổ máy, các bà leo lên cạnh ông. Ông Zuckerman, Lury, Fern và Avery
treo lên phía sau, bám vào thành xe. Chiếc xe tải bắt đầu tiến về phía trước.
Bầy ngỗng reo hò. Bọn trẻ đáp lại sự cổ vũ của chúng và tất cả mọi người lên
đường đi hội chợ.

