Cảnh Hi vương phi - Chương 40 - 41 - 42

Chương 40: Vương gia trọng thương

Ta phát hiện những người do
nhị ca đưa tới Tử Băng đều được rèn luyện tốt, hiệu suất làm việc càng ngày
càng cao!

Ta cầm trong tay sổ sách do Phùng
Dật phái người đưa tới, nhìn con số khổng lồ, ta phỏng chừng không bao lâu nữa
thì ta có thể trở thành phú thương giàu có như đại ca a! Gần một tháng thời
gian, ta chỉ có một nhà bi da viên, lãi ròng lại cao tới hai mươi vạn lượng! Oa
oa! Ta không hiểu khái niệm con số tại thế giới này lắm, sau lại nghe nhị ca
giải thích, mới biết đó tương đương với ba năm bổng lộc của một quan nhất phẩm!

A không được! Ta cần thời
gian để tiêu hóa một chút! Ta không ngờ chỉ có một tháng thời gian thôi, ta lại
tựu thành một cái không hơn không kém một phú bà! Ha ha!

–Tử Băng gia cụ –

Long trọng khai trương!

Ở trung tâm thành Huyền Ngọc!
Cùng Tử Băng bi da viên còn có Thiên Nhiên cư phi thường gần nhau! Xem ra đối
với Thiên Nhiên cư của Tư Đồ Tử Tiêu còn không phải buôn bán ý nghĩa hơn sao!
Đem hai cửa tiệm của ta tất cả đều ở bên cạnh Thiên Nhiên cư, không phải càng
mang đến bao nhiêu lợi nhuận cho hắn a! Bất quá quên đi! Cho hắn điểm lợi nhuận
ưu việt cũng là đúng, hơn nữa, Thiên Nhiên cư là tửu lâu lớn nhất thành Huyền
Ngọc cũng giúp cho hai nhà Tử Băng của ta không ít khách hàng?! Hắc hắc... Làm
như thế nào cũng là không thâm hụt tiền! tất cả đều không tính đi!

Bởi vì có Tử Băng bi da
thính làm trụ cột! Vừa nghe nói lại mở một nhà Tử Băng, không biết là bán cái
gì đó, gọi là gia cụ?

Ngày đầu tiên, kín người hết
chỗ!

Ngày hôm sau, kín người hết
chỗ!

Ngày thứ ba, kín người hết
chỗ!

Ai! Ta muốn nói cái gì đây! Ta chỉ muốn nói, ta thật sự là rất có cảm giác
thành công! Hiện tại ở trong thành Huyền Ngọc từ vương công quý tộc, cho tới
dân chúng, mỗi ngày vừa thấy mặt nhau hàn huyên hoặc là uống trà nói chuyện đều
nhắc đến, là Tử Băng!

“Cái kia ngồi xuống liền cảm thấy êm ái... Kêu gọi là gì đó?”

“Hình như kêu là sô pha?!”

“Ách... Hình như là tên như vậy!”...

Bất quá dạo gần đây ta vì cái gì luôn cảm giác mệt mỏi! Có lẽ vì ta quá chú
tâm vào việc khai trương Tử Băng mà bận rộn quá!

“Đại ca, người hãy bắt đầu thành lập hội viên giống như Tử Băng bi da viên
cùng quy định giống nhau!”

“Ân! Còn ngươi hãy nghỉ ngơi đi! Nhìn ngươi đều mệt muốn chết rồi! Ngươi
nếu không tự chăm sóc mình thì ta gọi nhị ca tới cho ngươi uống thuốc!”

“A! Không cần!” —Ta nghe đến liền cảm thấy rùng mình

—-Hai ngày sau—-

Tử Băng gia đã tiến vào quỹ đạo! Cho nên a, ta ở trong vương phủ không có
việc gì làm cả. Mỗi ngày ngoài đánh bi da, thì chỉ ngồi trên sopha ngẩn người, ta
tự cảm thấy chính mình thật quá tài giỏi! Hắc hắc...

“Tiểu thư, Trần tổng quản nói có việc tìm ngươi!” Lệ nhi.

“Kêu hắn đợi ở ngoài, ta lập tức ra liền!”

“Dạ!”

Bên ngoài.

“Tham kiến Vương phi!”

“Không cần đa lễ, không biết trần tổng quản đến Băng Lạc hiên gây là có
chuyện gì a!”

“Vương gia phái người đưa tin tức, sáng mai Vương gia sẽ trở về!”

“Cô đã biết, ngươi trước đi xuống đi!” Ta trấn định đuổi rồi trần tổng quản.

Vương gia, nhà của ta đã về đến sao?

Ha ha, trong lòng... Lại không hiểu vì sao cảm thấy rất phấn khởi!

Không biết từ khi nào thì như vậy? Đối với Vương gia, không còn khinh
thường, mà không tự chủ được nhớ tới hắn? Xem ra, ta đã thật sự mê cái Đoạn bối
đó, haha...!

Chỉ vừa nghe cái tin Vương gia đã trở về, mà ta lại xúc động, cao hứng đến
cả buổi tối mất ngủ. Hôm sau, còn gọi lệ nhi tới chải đầu cho ta, không những
thế, ta còn sai người đi lấy trang sức đến. Đó là những thứ mà trước đây ta đều
không thích dung đến.

“A, tiểu thư, người hôm nay như thế nào lại thay đổi? Người không phải rất
ghét những thứ này sao? Khả...” Lệ nhi nhìn của ta giật mình, nói thật, ta cũng
giật mình!

“Lệ nhi, khi nào lại có nhiều vấn đề như vậy, nếu ngươi không làm thì ta
gọi Mộc Cần cùng Đình Lịch vào chải đầu cho ta vậy!”

“Không phải! Lệ nhi rất muốn được hầu hạ tiểu thư! A! Lệ nhi nhớ ra rồi, ngày
hôm qua nghe trần tổng quản nói Vương gia hôm nay sẽ đến đây! Tiểu thư không lẽ
là đang chờ vương gia...?” Lệ nhi vẻ mặt cười xấu xa!

Này tiểu nha đầu!

Ta dương giận, “Lệ nhi, xem ra ngươi là thật sự không muốn làm?”

“Không phải! Không phải!” Dưới sự uy hiếp đe dọa của ta, lệ nhi rốt cục đã
im lặng, ngoan ngoãn chải đầu cho ta.

Buổi sáng, Vương gia trở về hẳn là rất muốn ăn điểm tâm!

Ta gọi là Bạch Chỉ cùng Phù Dĩ chuẩn bị thực đủ các món điểm tâm chờ Vương
gia trở về, nhưng là đồ ăn nguội lạnh, sau đem làm nóng lại, như thế lặp lại, đến
giữa trưa, vẫn là không thấy bóng người!

“Vương phi, chúng ta có cần đi Minh Hi cư hỏi một chút Vương gia có trở về
không?” Mộc Cần đề nghị, Mộc Cần này là một nha hoàn rất khôn khéo, nhưng lúc
này ai nói gì ta cũng đều không thích nghe.

“Bạch Chỉ, Phù Dĩ, đem điểm tâm bỏ đi, thay cơm trưa!” Ta có thể an ủi bằng
cách cho rằng hắn là trên đường có chuyện trì hoãn! Không sao, cùng lắm thì ta
chờ!

Cảm giác khó chịu đã hạ xuống, nhưng đồ ăn trên bàn lạnh đi rồi lại hâm
nóng không biết bao nhiêu lần, vẫn là không thấy hắn hồi phủ!

Đang đùa giỡn tình cảm của ta sao?

Đến khi mặt trăng đã lên cao, mọi nơi trong vương phủ đều được thắp nến
sáng lên, lại vẫn không thấy động tĩnh.

Bổn tiểu thư, không đợi!

“Bạch Chỉ, Phù Dĩ, các ngươi đem đồ ăn hâm nóng lại rồi dùng đi! Cô trở về
phòng nghỉ ngơi!”

Ta trong lòng cực kỳ khó chịu! Nói trở về đợi một ngày ngay cả hình ảnh ta
cũng chưa nhìn thấy, ta còn ngốc nghếch kêu lệ nhi trang điểm cho ta! Bất quá, trong
nháy mắt, mắt ta đã ướt lệ, nhưng rất nhanh liền lau khô nước mắt.

Ta đem thân thể của chính mình ngã nhoài ra trên giường, đột nhiên cảm thấy
đây không giống tính cách của ta!

Hơn nữa, trên đời này có biết bao nhiêu mỹ nam, thế sao ta lại nhớ đến hắn
chứ!

No! Kiên quyết no!

Tốt lắm! Ngủ! Ta sẽ không bởi
vì người như hắn mà tự dày vò bản thân!

Nằm ở trên giường liền ngủ!

Nhận thấy được có tiếng bước
chân vào phòng của ta, ta cảnh giác tỉnh lại!

“Tuyền nhi, ngươi còn thức
không?” Là Vương gia?

Hắn đã trở lại...

Muốn ta thức dậy sao! Ta không
tỉnh! Ta tiếp tục giả bộ ngủ, ta tăng thêm hô hấp, cùng tiếng hít thở thật
không giống là đang ngủ, ta cũng không biết ta đang làm gì!

“Tuyền nhi, ta biết ngươi
tỉnh, ngươi hãy mở mắt nhìn ta được không?” Hắn nói “ta”, ta có nghe sai không!
Không phải...”bổn vương” Sao?

Tiếp tục giả bộ ngủ! Ai kêu
hắn nói buổi sáng trở về kết quả đến bây giờ mới trở về, làm hại ta chờ lâu như
vậy, cả một ngày cũng chưa ăn cơm! Hừ! Đây là trừng phạt!

“Tuyền nhi, rất tức giận sao?”
Thanh âm hắn mềm nhẹ, thật không giống hắn!

“...” Ta như trước trầm mặc.

“Tuyền nhi, đừng giận nữa?
Nếu người không để ý ta, ta sẽ bực đó!”

“Vậy ngươi hãy bực đi!” Ta
nổi giận đùng đùng trả lời!

“Tuyền nhi!...”

“Ngươi đi ra đi! Ta không
muốn thấy ngươi!” Ta lập tức ngồi không nghĩ ngợi nói lớn!

“Tuyền nhi, muốn như vậy sao?”
Giọng hắn nghe thật bi thương!

“Đúng! Ta hiện tại một chút
cũng không muốn nhìn thấy ngươi! Đi ra ngoài! Ngươi về Minh Hi cư của ngươi đi!”
Ta nằm xuống, đem chăn phủ kín người. Không nghĩ nhìn đến ánh mắt của hắn!

Nghe tiếng bước chân, ta biết
hắn đi rồi! Liền như vậy không chút nào lưu luyến! Ta thật muốn khóc, nhưng tự
tôn của ta không cho phép, ta không thể thua!

Thật sự ta có thể khống chế
tình cảm sao?

Bỗng trong vương phủ đột
nhiên lại ồn ào, đã xảy ra chuyện gì sao?

Không được! Ta phải đi ra
ngoài xem!

Mặc xong quần áo liền hướng
cửa Băng Lạc hiên đi, liền thấy thị vệ Lăng Phong hay đi bên cạnh vương gia
vội vàng chạy.

“Thuộc hạ tham kiến Vương
phi!”

“Không cần đa lễ! Phát sinh
sự tình gì? Như thế nào loạn như vậy?”

“Hồi Vương phi, Vương gia
đang bị thương, rất nguy hiểm, ngươi hãy đi xem đi!”

“Cái gì?” Ta lập tức ngã ngồi
trên mặt đất! Bị thương?! Như thế nào lại bị thương? Lệ nhi cùng sáu nha đầu
kia đều chạy đến, nâng ta đứng dậy...

“Còn chờ cái gì? Mau dẫn ta
đi! Các ngươi đều đi theo!” Hơn nữa Minh Hi cư không có nha hoàn, đem theo các
nàng tất sẽ dùng đến!

“Vâng, Vương phi!”

Chúng ta đoàn người hấp tấp
chạy tới Minh Hi cư, nhìn thấy Vương gia nằm ở trên giường thần sắc nhợt nhạt, nước
mắt ta lập tức rơi xuống!

Trong phòng trừ bỏ Lăng Phong
còn có bốn thị vệ khác mà ta không biết, quả thực một cái nha hoàn đều không có.

“Vương gia bệnh tình thế nào?”

“Này...” Nhìn đại phu ấp a ấp
úng?

“Nói!”

“Hồi bẩm Vương phi, Vương gia
tình trạng thật không tốt, miệng vết thương có độc, hơn nữa đã phát tán khắp
người, thảo dân đã vì Vương gia châm cứu, chỉ có thể tạm thời duy trì mạng sống...”

“Cút!” Ta một cước đá văng
cái tên lang băm! Đồ vô dụng!

“Các ngươi còn không mau đi
phủ Thừa Tướng thỉnh nhị thiếu gia!” Nhà của ta có thiên hạ đệ nhất thần y mà
không gọi, ngược lại dùng loại đại phu rác rưởi, này không phải có bệnh sao?” Các ngươi đều là lang băm
cút ra ngoài cho ta!”

“Nhưng là, Vương phi, Vương gia hiện tại...” Lăng Phong dám nghi ngờ lời ta
nói?

“Ta nói đều nghe không hiểu sao? Kêu hết mấy tên đại phu này đi ra ngoài, nhanh
đi phủ Thừa Tướng mời nhị ca của ta đến!”

“Dạ Vương phi!”

Ta không có thời gian với đám cỏ dại kia rời Minh Hi cư ra sao, ta chỉ quan
tâm đến người trúng độc đang nằm trên giường, nếu nhị ca không đến kịp, muội
muội hắn sẽ thủ tiết!

Độc? Trúng độc?

Ta sao lại không nghĩ đến thanh ngưng lộ trước kia nhị ca đã đưa cho ta, rốt
cục đã được cứu mạng rồi!

Ta vội vàng tìm lấy thanh ngưng lộ cấp Vương gia ăn vào.

Nhưng là hắn hiện tại thần sắc mê man không thể nuốt, ta cũng không nghĩ
nhiều, trực tiếp bỏ vào miệng mình, rồi mớm cho hắn! Hắn quả thực đã ăn được!

Thanh ngưng lộ quả thật là linh đan diệu dược, chỉ trong chốc lát, khuôn
mặt Vương gia đã có dấu hiệu, hình như đang muốn nói gì đó. Ta cẩn thận tới gần
nghe...

“Tuyền nhi... Tuyền nhi... Đừng giận... Tuyền nhi... Thực xin lỗi...” Hắn
không ngừng lặp lại như vậy! Làm ta xấu hổ vô cùng!

“Vương gia ngươi hãy nhanh tỉnh lại được không? Chỉ cần ngươi tỉnh lại ta
sẽ không giận nữa!” Ta nức nở nói xong câu đó, thì nhị ca đã đến.

Ta xông lên nắm lấy tay áo của nhị ca!” Nhị ca, mau cứu hắn, nhất định phải
cứu hắn!”

“Tuyền nhi, đừng lo lắng, hãy tin tưởng nhị ca, nhị ca nhất định có thể cứu
sống Vương gia! Lệ nhi, đỡ tiểu thư đi nghỉ ngơi!” Có nhị ca ở đây, ta tin
tưởng hắn nhất định không có việc gì! Nhất định sẽ không sao!

Chương 41: Vương gia gặp chuyện

Vương gia nội lực thâm hậu như vậy, võ công cũng không thấp, sao lại bị
trọng thương? Hơn nữa rốt cuộc Vương gia đi Lạc Hà Thành làm gì? Vì sao lạị
bị thương còn trúng độc? Ta thật muốn làm rõ ràng chuyện này, hơn nữa khóc sướt
mướt cũng không phải là style của ta!

“Lăng Phong! Ta hỏi ngươi, Vương gia đi Lạc Hà Thành làm gì?”

“Hồi Vương phi, chuyện này... Thuộc hạ không thể nói!” Lăng Phong cúi đầu!

Ngươi nghĩ rằng ta và Lệ nhi coi trọng ngươi thì ta có thể tha ngươi sao?
Mơ tưởng! Không nói rõ ràng thì ta sẽ không dễ dàng buông tha các ngươi!

“Ngươi không nói? Vương gia vì cái gì bị thương?”

“...” Đơn giản một câu cũng không nói!

“Này cũng không chịu nói sao?”

“Ngươi còn có mặt mũi gì để nói ra chứ nếu không bởi vì ngươi, Vương gia sẽ
không bị ám sát?” Một giọng nữ dễ nghe truyền đến, vọt tới trước mặt ta.

“Ngươi là ai? Dám cùng cô nói chuyện?” Rõ ràng là một nữ nhân? Chẳng lẽ hắn
không cần lam nhan nữa mà là thật sự thích hồng nhan?

“Nếu không phải bởi vì Vương gia muốn gặp ngươi, vội vàng đi ngày đêm làm
cho thể lực chống đỡ hết nổi, ở trên đường gặp chuyện? Trở về đến Vương phủ
cũng không chữa trị mà đi thẳng đến Băng Lạc hiên, lại bị ngươi đuổi đi! Đều
là bởi vì ngươi mà Vương gia mới như vậy!...” Nữ tử kia còn muốn tiếp tục nói, nhưng
bị Lăng Phong ngăn cản!

“Lăng Sương! Câm miệng!” Nguyên lai nữ tử đó gọi là Lăng Sương. “Lăng Vũ, Lăng
Thiên! Hãy canh chừng Lăng Sương, phạt nàng ba ngày không được ăn cơm!”

“Đại ca! Ta không có nói gì sai!” Nữ tử tên Lăng Sương kia kêu Lăng Phong, bọn
họ là huynh muội à?

“Không nói nhiều, mang nàng đi ra ngoài!”

Lăng Thiên và Lăng Vũ mang Lăng Sương ra khỏi Minh Hi cư, chỉ còn Lăng
Phong.

“Những lời nàng nói đều là thật sự?”

“Ách... Là!”

“Vậy ngươi vì cái gì không nói?”

“Hồi Vương phi, Vương gia trước khi bị hôn mê dặn chúng ta không thể đem
chuyện này nói cho Vương phi!”

“Nga! Những người đó... là ai?” Đều họ lăng, người một nhà sao?

“Hồi Vương phi, chúng ta đều là thị vệ trong vương phủ!”

“Ân! Cô cũng không làm khó dễ ngươi! Không cần xử phạt Lăng Sương!”

“Tạ Vương phi!”

“Tốt lắm, các ngươi cũng đều mệt mỏi, nghỉ ngơi đi!Mọi người đều vất vả!
Bạch Chỉ, Phù Dĩ, các ngươi xuống phòng bếp chuẩn bị điểm ăn khuya, cho năm vị
thị vệ!”

“Vâng! Vương phi!” Bạch Chỉ cùng Phù Dĩ liền đi ra ngoài!

“Vương phi! Người thật tốt, chỉ có người, mới xứng đôi cùng Vương gia!” Lăng
Phong khóe mắt có chút ướt không phải nước mắt chứ!

“Ha ha, đi xuống đi!”

“Thuộc hạ cáo lui!”

Ta trở lại nội sảnh, vừa lúc nhìn thấy nhị ca đang ngồi bên giường đứng lên.

“Nhị ca, Vương gia hắn thế nào? Có nghiêm trọng không?”

“Ngươi cho hắn uống Thanh ngưng lộ?”

“Sao ngươi lại biết?” Nhị ca không hổ là thần y, tất cả đều biết!

“Thanh ngưng lộ là thuốc giải độc, hắn ăn xong thanh ngưng lộ thì độc tính
đã giảm dần, ta dùng thuật châm cứu giúp hắn, qua vài ngày nữa sẽ không sao!”

“Thật vậy chăng?” Nghe được hắn không có việc gì, trong lòng giống như gỡ
bỏ được một tảng đá nặng, thật thoải mái!

Chương 42: Hoàng thượng viếng
thăm

Hiện tại ta rất bội phục nhị ca của ta! Không hổ là đệ nhất thần y a! Vương
gia mới dùng hai ngày dược, độc trên người hắn đã được giải hết! Hơn nữa còn có
thể xuống giường đi được rồi!

Bất quá là do ta chiếu cố hắn tốt thối. Nếu không có bổn vương phi ngày đêm
ở bên cạnh hắn, một khắc cũng không rời ngồi trước giường hắn, giúp hắn thay
khăn ướt, cho hắn uống thuốc, hắn có thể mau khỏi như vậy sao! Hắc hắc...

Nhi ca có nói qua, nên thường xuyên tập hoạt động một chút thì hắn có thể
mau khôi phục được, ta liền giúp hắn đi dạo Minh Hi cư. Trừ bỏ sau khi đại hôn
Vương Gia bị phái đi Hoài dương ta có đi xem qua thì cũng không đến đây lần nào
nữa.

“Cửu đệ, đệ muội!” Bỗng có một tiếng cười theo sau lưng truyền đến, rất
quen thuộc...

“Hoàng huynh!” Vương gia lập tức tiếp đón.

“Không biết hoàng huynh lần này tiến đến là có chuyện gì a?!” Vương gia đi
thẳng đến chủ đề!

“Cửu đệ a! Là có chuyện lớn a!” Không phải đâu! Có phiền toái sẽ tìm Vương
gia sao?

“Hoàng huynh, Vương gia của ta là đệ đệ người, là cánh tay đắc lực của
người, không phải người chạy việc của người! Lần trước đại hôn, ngươi lập tức
liền phái hắn đi Hoài dương, trở về không vài ngày lại cho hắn đi Lạc Hà
thành, còn thụ thương. Nói như thế nào thì đây cũng coi như tai nạn lao động đi?
Ngài tới chỗ này một câu an ủi đều không có, mà trực tiếp bắt đầu nói phiền
toái! Vương gia của ta cũng là huyết nhục hoàng gia. Nói như thế nào thì hai
người các ngươi cũng là huynh đệ đi!–”

“Tuyền nhi!” Đoạn Bối Vương gia ra tiếng ngăn ta lại.

“Ta còn chưa nói xong đâu!”

“Không thể vô lễ!

“Vương gia! Ta biết ta đang làm cái gì! Hừ! Thật đúng là không biết tốt xấu
ai! Bổn vương phi đang giúp tổn ngươi cư nhiên còn đối ta mà phát giận!

“Đệ muội nói không sai! Hoàng huynh là không làm tốt một huynh trưởng, cho
ngươi chịu khổ! Tiểu cửu a! Ngươi thật là cưới một cái hảo Vương phi a!”

“Nhờ hồng phúc của hoàng huynh!” Vương gia cúi đầu, lại quay đầu nói với ta,
” Tuyền nhi, về sau không thể vô lễ với hoàng huynh, biết không?”

“Ai! Hai ngày trước, có sứ giả nước Phù Tang đến, nhưng là muốn cùng nhau
phân cao thấp, không xem vương triều Ngọc Thiên ra gì!? Chuyện này thật làm
trẫm phát sầu đâu!”

“Phù tang? Chính là hải vực nước láng giềng?”

“Đúng vậy! Chúng ta đã xem nhẹ nước láng giềng này, hiện tại có sứ giả đến
ngọc thiên vương hướng, trước đây ta với nước họ ngay cả một cái câu thông cũng
không có, nay sứ giả Phù Tang sứ giả giảng một ngụm ngôn ngữ lưu loát mà chúng
ta không hiểu! Sứ giả kia không chịu giảng bằng ngôn ngữ chúng ta, hắn nói trừ
phi có thể tìm ra một nhân tài có thể hiểu được thì mới thừa nhận địa vị của
vương triều Ngọc Thiên.” Hoàng Thượng nói xong trên mặt biểu lộ phiền não.

Bất quá... Phù tang? Không phải là Nhật Bản sao? Tiếng Nhật của ta là rất
tốt! Ta từng học qua rất nhiều ngôn ngữ khác nhau, tiếng Nhật đối với ta mà nói,
hẳn là không thể là khó khăn!

“Hoàng huynh, không biết có thể hay không cho thần thử xem?”

“Ngươi?”

“Tuyền nhi?”

Hoàng Thượng cùng Vương gia hai người thật không hổ là hai huynh, đồng loạt
nói!

“Ta! Làm sao vậy?”

“Tuyền nhi, không phải là hay nói giỡn chứ! Việc này lien quan đến tôn
nghiêm của Ngọc Thiên vương hướng! Không phải trò đùa!” Vương gia cũng quá xem
nhẹ Vương phi của chính mình?!

“Ta cũng không đem bản thân trở thành trò đùa a! Hơn nữa trước mắt các
ngươi có chọn được người nào không? Sao không cho ta đi thử xem, các ngươi cũng
không có lựa chọn khác?!”

“Đệ muội nói rất đúng! Chúng ta chỉ có thể ngựa chết trở thành ngựa sống!
Chúng ta cũng không có lựa chọn khác, chỉ có thể cho đệ muội ngươi thử xem!”

“Tạ hoàng huynh!” hì hì... Xem ta đi!

“Nhưng là...” Vương gia tựa hồ còn muốn nói gì, nhưng là bị ta kéo đi trở
về!

Trần tổng quản đi vào trúc uyển, hướng chúng ta nhất nhất hành lễ.

“Nhỏ (tiểu nhân) tham kiến Hoàng Thượng, Vương gia, Vương phi thỉnh an!”

“Đứng lên đi! Trần tổng quản, buổi sáng chuyện gì!” Ta hỏi, hiện tại trong
vương phủ tất cả đều do ta quản lý.

“Hồi Vương phi, Phùng trưởng quầy phái người đưa tới hết sổ sách, nhỏ (tiểu
nhân) tới hỏi ngài là đưa đến Minh Hi cư hay Băng Lạc hiên!”

“Đưa tới Băng Lạc hiên, ta Ngươi trước đi xuống đi!”

“Là! Nhỏ (tiểu nhân) cáo lui!”

“Tuyền nhi, ngươi hãy làm việc của ngươi đi! Bổn vương cùng hoàng huynh còn
có chuyện quan trọng thương lượng!”

“Là!”

Lui ra liền lui ra đi! Ta còn phải xem sổ sách! Mấy ngày nay chỉ lo chăm
sóc cho hắn! Việc hai nhà Tử Băng đều không đụng tới! Ta cũng nên làm tốt công
việc của ta thôi!–

—–Thiết yến—–

Hoàng Thượng quyết định mở thiết yến chiêu đãi sứ giả Phù Tang ở Thiên
Phong uyển, kỳ thật Phù Tang cũng không phải Nhật Bản, đây là bị người hiện đại
lầm trong cách nói vài thập niên trước, nhưng là thật lâu trước kia.!

Bất quá nếu là nước láng giềng cách biển, mà ngọc thiên vương nói là tiếng
Trung, dựa theo bản đồ thế giới đối lập một chút, thực rõ ràng Phù Tang chính
là Nhật Bản!

Lần này tổ chức yến hội, những người được mời đến đều là trọng thần trong
triều, không giống như là lần trước Trung thu yến, có thể mang gia quyến. Ta đi
theo Vương gia nhà ta vào Thiên Phong uyển, nhìn xung quanh ngoại trừ các cung
nữ cũng chỉ có ta là nữ! Ngay cả Thái Hậu cùng Hoàng Hậu cũng chưa đến, bất quá
bản thân có thể hay không sẽ gây vạ một chút a, phỏng chừng lại làm cho hoàng
hậu biết làm khó dễ ta nữa, quên đi, đợi lát nữa có rảnh đi xem nàng, miễn cho
nàng lại tìm ra lỗi của ta!

Ta gắt gao đi theo phía sau Vương gia, không biết hôm nay yến hội sẽ như
thế nào, ta có dự cảm sẽ không tốt!

Tay của ta bỗng bị Vương gia nắm chặt, có thể là cảm giác được ta đang bất
an, ” Đừng lo lắng, nếu thật sự làm không được cũng không có chuyện gì!”

“Ta không sao!” Ta đối hắn cười cười an ủi. Ta hiện tại không cảm thấy việc
hắn xem nhẹ ta không có gì là không tốt, mà ta chính là cảm thấy vui mừng mà
thôi, đề cập đến sự tôn nghiêm của quốc gia, mà hắn còn có thể an ủi ta, này
rất khó a!

“Hoàng Thượng giá lâm!”

“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Bình thân, chúng ái khanh nhập tọa đi!”

“Tuyên sứ giả Phù tang quốc yết kiến!” Công công bên người hoàng thượng lớn
tiếng” Thét to”.

“Hoàng Thượng!” Người tới thế nhưng không chịu quỳ xuống hành lễ! Bất quá
hắn hội nói tiếng Trung a! Cử chỉ lợi hại thôi!

“Các ngươi thật to gan, nhìn thấy Hoàng thượng cũng không quỳ?” Thượng quan
hách lớn tiếng quát!

Ha ha, hắn vĩnh viễn đều là chim đầu đàn, lần trước ở Trung thu yến cũng là
hắn, nếu không có hắn, ta sao có thể hát cho nhiều người nghe như vậy? Khiến
cho ta giống như làm xiếc!

“Ngọc Thiên mênh mông nhưng lại không có ai hiểu được ngôn ngữ Phù Tang
nước ta, bảo ta như thế nào chịu phục?”

Sứ giả Phù tang quốc đến không ít a! Đang nói chuyện là một lão nhân, hẳn
đó là một đại thần?! Còn có một đôi nam nữ trẻ tuổi, phỏng chừng là con cháu
hoàng gia nối dòng. Bằng không lại như thế nào qua nước láng giềng đâu?! Phỏng
chừng là thái tử linh tinh, phía sau còn có vài cái thị vệ...

“その hiện tại, ずっと ai tạt して khả năng であるか.” [kia hiện tại các
ngươi có thể hành lễ sao?] tuy nói ta đang thưởng thức dũng khí của bọn họ, ở
trên nước người khác lại dám càn rỡ, nhưng là hiện tại đây không phải lúc kính
nể bọn họ

“Nữ tính か?[nữ nhân?]” Cái kia đại thần
thực khinh thường nói.

“Nữ tính いかにか?[nữ nhân làm sao vậy?]” Nhật Bản
là thực xem thường nữ nhân! Một nữ nhân cũng có thể tham gia quốc yến.

“Đa phần lập つ tư cách を trì たないし, tư はここで nói す![chỉ sợ ngươi không có
tư cách đứng ở chỗ này cùng chúng ta nói chuyện!]” Vẫn là cái đại thần đó, nếu
không phải kính ngươi lớn tuổi, ta thật không ngại muốn lấy kiếm bổ đôi ngươi
đâu!

“Nữ tính に tư cách がないか?しかし nữ tính は hoàn toàn に Trung Quốc ngữ のハイビスカスの ngôn ngữ を, kì していたiの mặt ngoài am nhiều lượng
の khả năng な nhân 々を lý giải した![nữ nhân sẽ không tư
cách sao? Bất quá chỉ là một nữ nhân lại hiểu được ngôn ngữ Phù Tang, nước ta
thật nhiều nhân tài a!]” Ta chán ghét cái kiểu xem thường nữ nhân!

“Cơ hội に thích thiết なこの nữ の tử の phi thường に hữu hảo な ngôn ngữ は Nhật Bản のヒスイ hoàng đế に nữ の tử が tư とと cạnh うかどうかしかし danh dự が võ đạo を nữ の tử が thắng ったら tôn trọng する Trung Quốc のハイビスカスは điều 査 査 する, tư đạt それから ai tạt する biết らなかった![vị cô nương này đối đáp rất
nhanh, bất quá Phù Tang tôn trọng võ học, không biết cô nương có thể cùng ta tỷ
thí một chút, nếu là cô nương thắng, chúng ta liền hướng Hoàng Thượng Ngọc
Thiên hành lễ!]” Là tiếng con gái trẻ tuổi kia! Rất là càn rỡ thôi! Nói vậy địa
vị của nàng hẳn là tương đương với công chúa linh tinh, bằng không làm sao có
thể buông ra lời quyết đấu? Hơn nữa đối với thân thủ chính mình cũng rất tự
tin!

Bất quá bổn vương phi cũng không phải là kém cỏi! Cùng ngươi vui đùa một
chút cũng được! Kiếm đạo Nhật Bản cùng Không Thủ đạo rất thịnh hành, không biết
nàng tính theo ta so với cái gì đây? Lâu lắm không có luyện qua, có chút không
quen...

“あなたの danh tiền を 頼頼 むかどうかか. またはあなたの trạng thái か. さもなければ tư はまた tư cách を trì っていないことを khảo えてもいい![Có thể cho ta biết tên của
ngươi? Hoặc là thân phận của ngươi? Bằng không ta cũng sẽ cho rằng ngươi không
có tư cách!]” Gậy ông đập lưng ông! Ta nhìn thấy cái lão nhân kia đang khịt
khịt lỗ mũi đầy hơi nước liền cảm thấy buồn cười ai!

“Tư は Trung Quốc のハイビスカスの vương nữ である, linh mộc の hạnh![ta là công chúa Phù Tang, Linh
Mộc Hạnh!]” Quả thật là công chúa!

“Linh mộc はどんなさんを có vẻ したいと tư うか. [Linh Mộc tiểu thư muốn đấu cái
gì?]” Công chúa xuất chiến, ta liền phụng bồi tốt!

“タケ kiếm, いかにか?[trúc kiếm, như thế nào?]”

“Tư は bạn う[ta phụng bồi!]” Vương phi vs
công chúa, rất tốt! Hắc hắc...

“Nhân gian は đến たり, タケ kiếm を chuẩn bị する[người tới, đem trúc kiếm!]” Công
chúa hướng thị vệ phía sau nói, lập tức có hai thanh trúc kiếm trình lên đến, ai!
Ta nói không có cái gì là tốt? Đây là bọn họ dự mưu tốt? Nhất định phải cấp
người Ngọc Thiên không còn mặt mũi! Bọn họ biết nơi này không ai dùng loại kiếm
này!

Ta từ vị trí của ta định đứng lên, đã bị Vương gia kéo lại!” Các ngươi nói
cái gì?” Ha ha, ta từ nãy chỉ nói chuyện cùng sứ giả, một câu phiên dịch cho
mọi người nghe còn chưa có!

“Các ngươi đều nói cái gì?” Vương gia biểu tình tựa hồ có điểm rối rắm, có
thể là đầu tiên thấy ta may mắn có thể cùng bọn họ đối thoại, lại là lo lắng ta
đi sẽ có cái gì nguy hiểm!? Dù sao người ta đã mang kiếm lên!

“Không có việc gì! Đừng lo lắng!” Ta cho hắn một ánh mắt an tâm, sau đó
xoay người đối Hoàng Thượng nói, ” Khởi bẩm Hoàng Thượng, công chúa Phù Tang
muốn cùng thần tỷ thí một chút, mong Hoàng Thượng ân chuẩn!” 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.