Giang Nam tài nữ - Đệ nhất khuynh thành - Chương 28 - 29 - 30 - 31

CHƯƠNG 28:
ÂN XÁ.

Vừa mới bước
chân ra khỏi Ngữ Ninh Cung được vài bước, Nhược Lam liền nhìn thấy bóng dáng thập
phần nhu mì của Thu Tĩnh. Y lúc này đang ngồi cạnh một bụi hoa Đồ Mi, khuôn mặt
thoáng vẻ suy tư.

Nhận thấy trước
mặt có người, Thu Tĩnh vội vàng ngẩng đầu lên, một đôi con ngươi trong suốt
nhìn chằm chằm Nhược Lam.

Thấy dáng vẻ của
Thu Tĩnh như vậy, Nhược Lam không khỏi thở dài, này là muốn nữ nhân trên thiên
hạ chết vì ganh tị hay sao? Tại sao lại xuất hiện một nam nhân còn kiều mị hơn
nữ nhân thế này?

Thu Tĩnh bối rối
chớp mắt nhìn Nhược Lam một cái, sau đó lôi trong ống tay áo một vài xấp giấy,
dùng một hòn than nhỏ viết viết gì đó lên trên.

Một hồi sau, y
giơ cao tờ giấy lên trên đỉnh đầu, mỉm cười nhìn Nhược Lam.

“Quận chúa! Chủ
tử nhờ nô tài nhắn lại với người, hoàng thượng đã đến Lạc Tứ Cung rồi, nếu
không muốn bỏ lỡ chuyện hay thì mau mau tới đó.”

Nhìn những nét
chữ mềm mại uốn lượn trên tờ giấy, Nhược Lam khóe miệng co giật không thôi. Ngũ
biểu ca a, từ khi nào huynh lại đi guốc trong bụng của muội rồi.

“Thu Tĩnh này, mỗi
khi chỉ có mình ta với ngươi, ngươi không cần phải gọi mình là nô tài, hiểu
không?”

Vừa nói Nhược
Lam vừa tiến lại gần Thu Tĩnh, cúi người ngắt một đóa Đồ Mi vẫn còn đọng sương
mai, tiếp đó vừa tao nhã tự nhiên cài lên mái tóc của y.

Hành động bất ngờ
này của Nhược Lam khiến Thu Tĩnh giật mình trong giây lát, cả khuôn mặt lập tức
đỏ ứng, y cúi gầm mặt khẽ đánh một cái gật đầu.

Nhược Lam cười
nhẹ một cái, trong lòng cảm thán một câu. Sao lại dễ xấu hổ hệt như Thượng Quan
Cẩn thế này!

Thu Tĩnh nắm lấy
ống tay áo của Nhược Lam kéo kéo vài cái, sau đó lại tiếp tục giơ lên một mảnh
giấy khác, bên trên ghi:

“Thu Tĩnh phải
trở về rồi!”

“Ân, đi đi a, đa
tạ ngươi đã chờ ta.” Nhược Lam gật đầu, phất phất tay áo ra hiệu y cứ rời đi.

Lạc Tứ Cung.

“Thần thiếp thỉnh
an hoàng thượng, hoàng thượng vạn phúc kim an.” Tịnh Phi nương nương phúc thân
hành lễ.

Nam Phong Thiên
Hạo liếc nhìn nàng một cái, sau đó phất mạnh ống tay áo ngồi xuống ghế.

“Nghe nói sáng
nay Thập tam công chúa là xảy ra chuyện ở chỗ của nàng?”

Thanh âm băng
lãnh của Nam Phong Thiên Hạo vang lên khiến Tịnh phi bất giác rét run, bàn tay
trắng noãn nắm chặt tay áo, mím môi trả lời:

“Ân, quả thật
sáng nay Thập tam công chúa có ghé thăm thần thiếp. Bất quá…”

“Hửm, nói tiếp
đi chứ, sao lại dừng.” Nam Phong Thiên Hạo nhướng mày nhìn chằm chằmTịnh Phi.

Bắt gặp ánh mắt
đầy nghi ngờ của hắn, Tịnh phi dường như chột dạ cúi gầm mặt xuống, bộ dáng thập
phần lo ngại nói:

“Bất quá, công
chúa thân thể yếu ớt, trong lúc thưởng ngoạn Lạc Tứ Cung đã vô tình rớt xuống hồ
sen. May thay A Ngọc, Đại nha hoàn bên cạnh thần thiếp đã nhảy xuống cứu công
chúa.”

“Tại sao lại cúi
đầu, ngẩng mặt lên nhìn trẫm!” Thanh âm đầy uy nghiêm của Nam Phong Thiên Hạo
vang lên trong vô thức khiến Tịnh phi sợ hãi không thôi, nàng lập tức quỷ xuống
dưới chân hắn, khóc như lê hoa đái vũ (*) , nức nở trả lời:

“Bệ hạ, lời thần
thiếp nói là sự thật, tuyệt đối không sai nửa lời.”

Nghe vậy, Nam
Phong Thiên Hạo cũng chỉ nhếch miệng cười nhạt một cái, trầm giọng nói:

“Trẫm cũng không
có ăn thịt nàng, vì sao lại sợ hãi như thế?”

“Thần thiếp…Thần
thiếp…” Tịnh phi ấp úng trả lời. Nàng thật sự vô cùng lo lắng, ánh mắt vừa rồi
hắn nhìn nàng ngoại trừ tàn bạo tuyệt đối không có bất cứ tia tình cảm nào. Trước
đây hắn chưa từng như thế, cho dù bản thân nàng có làm chuyện gì sai hắn dù biết
cũng sẽ coi như không nghe thấy gì. Huống hồ chuyện nàng khiến Thập tam công
chúa vấp ngã xuống hồ sen ngoại trừ A Ngọc quyết không có người thứ hai biết được.
Lẽ nào A Ngọc….?

Thu hết biểu
tình của Tịnh phi vào trong đáy mắt, Nam Phong Thiên Hạo mắt lạnh nhìn nàng một
cái, sau đó đứng dậy khẽ nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng lên, nhíu mày nói:

“Được rồi, đừng
khóc nữa, thật là, sao lại nhiều nước mắt như thế chứ! Nếu như A Ngọc có công cứu
công chúa vậy thì trẫm sẽ ban thưởng cho nàng ta.”

Nghe vậy, Tịnh
phi sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng lau khô nước mắt, phân phó nha hoàn
canh cửa gọi A Ngọc tiến vào.

Một lát sau, A
Ngọc nhanh chóng đẩy cửa bước vào.

“Tham kiến hoàng
thượng, tham kiến Tịnh phi nương nương.”

“Bình thân. Trẫm
nghe Tịnh phi nói ngươi đã cứu Thập tam công chúa?” Nam Phong Thiên Hạo cả người
tản mác ra một loại khí thế bức người, trừng mắt nhìn A Ngọc.

A Ngọc vốn là một
tiểu nha đầu vô cùng lanh lợi, nhận thấy ý tứ dò xét của hắn, nàng liền lập tức
cúi đầu, thấp giọng trả lời:

“Vâng, chính là
nô tỳ.”

“Được rồi, trẫm
cũng đã nói với Tịnh phi sẽ ban thưởng cho ngươi, nói đi, ngươi muốn thứ gì?”

Nghe thấy những
lời này, A Ngọc vội vàng quỳ xuống dập đầu nói:

“Nô tỳ thân là
cung nữ trong cung, sống hay chết đều vì chủ nhân. Thập tam công chúa gặp nạn
nô tỳ sao có thể thấy chết mà không cứu, đây vốn là trách nhiệm của nô tỳ cho
nên nô tỳ không dám nhận thưởng.”

“Khá khen cho một
tiểu cung nữ, thế nhưng quân vô hí ngôn, đừng để trẫm phải lặp lại hai lần.”

Nghe vậy, A Hoa
mồ hôi lạnh chảy ra không ngớt, nàng hiện tại thật sự mong muốn thoát ra khỏi
hoàng cung trở về quê nhà, thế nhưng nếu là như thế, Tịnh phi nhất định sẽ khiến
nàng sống không bằng chết. A Hoa cắn chặt răng, nhỏ giọng trả lời:

“Nô tỳ...nô tỳ...nếu
là như vậy nô tỳ mong hoàng thượng ân xá cho Tịnh phi. Ngày đó ở Tinh Tú Cung
nương nương chỉ là vô ý chứ không hề có ý xúc phạm Quận chúa. Mấy ngày này
nương nương đêm nào cũng mất ngủ, nhớ mong hoàng thượng. Nô tỳ khẩn cầu người
hãy tha thứ cho nương nương.”

A Ngọc vừa dứt lời,
khóe miệng của Tịnh phi như ẩn như hiển một nụ cười, xem ra ánh mắt vừa rồi của
bệ hạ cùng lắm chỉ là thăm dò một chút, hoàn toàn không nắm được sơ hở của
nàng. Nha hoàn A Ngọc này quả nhiên là đứa nhỏ thông minh!

Trái ngược với Tịnh
phi, khi nghe thấy những lời này, Nam Phong Thiên Hạo mày kiếm chau lại nồng đượm.
Ân xá cho Tịnh phi? Thế thì Nhược Lam nhất định sẽ nổi cáu lên mất. Thế nhưng lời
đã nói ra, làm sao nuốt lời đây a?

Thấy Nam Phong
Thiên Hạo không có bất cứ biểu tình gì, Tịnh phi lo lắng nắm lấy ống tay áo của
hắn, mềm mại nói:

“Bệ hạ, người
làm sao vậy?”

“Không có chuyện
gì. Từ hôm nay chính thức bãi bỏ lệnh cấm túc cho nàng, tuy nhiên nàng cũng nên
biết điều một chút, chớ có làm loạn.” Nam Phong Thiên Hạo nhíu mày trả lời.

“Đa tạ thánh
ân.” Tịnh phi tươi cười rạng rỡ, hành lễ tạ ơn.

Nhược Lam lúc
này đang ngồi trên mái nhà, nghe thấy hắn nói những lời đó, hai tay lập tức nắm
chặt thành quyền, miệng không ngừng chửi rủa: “Tên hoàng đế đáng chết! Quả
nhiên là đồ dại gái!”

Chú
thích: (*) Lê hoa đái vũ: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng
vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của
người con gái.

CHƯƠNG 29:
DU NGOẠN.

Sau khi rời khỏi
Lạc Tứ Cung, Nhược Lam nhanh chóng cưỡi Phi Vũ xuất cung đến Bình Nam Vương Phủ.

Nam Phong Dịch
Thiên cũng biết, dựa vào tính tình của Nhược Lam sau khi coi hết chuyện vui ở Lạc
Tứ Cung, nàng nhất định sẽ đến tìm hắn. Bởi thế cho nên lúc Thu Tĩnh từ Hoàng
cung trở về, hắn liền ra lệnh cho y pha một ấm trà thật ngon chờ Nhược Lam tới.

Chưa tới nửa
canh giờ, Nhược Lam đã có mặt tại Thư phòng của Nam Phong Dịch Thiên.

Khẽ nhíu mày
nhìn biểu tình của Nhược Lam, Nam Phong Dịch Thiên thấp giọng hỏi:

“Đã xảy ra chuyện
gì? Xem kịch không vui sao?”

“Vui gì chứ! Tưởng
có trò hay nào ngờ đến đó chỉ coi được màn ân ân ái ái của bọn họ, thậm chí còn
nghe được tin hoàng thượng bãi bỏ lệnh cấm túc cho Tịnh phi, tức chết muội
luôn!” Nhược Lam nghiến răng trả lời.

Nhìn thấy biểu
hiện này của nó, cả Nam Phong Dịch Thiên lẫn Thu Tĩnh đều đồng thời đưa tay lên
miệng cười trộm một cái.

Thấy vậy, Nhược
Lam bĩu môi, cao giọng nói:

“Ai nha, ai nha,
chủ tớ các ngươi thật là tâm ý tương thông mà, cười mà cũng cười cùng lúc nữa
cơ.”

Lời vừa dứt, Thu
Tĩnh sắc mặt lập tức đỏ ứng, lôi trong ống tay áo một tờ giấy, tiếp tục viết:

“Thu Tĩnh tự
nhiên nhớ ra có việc phải làm, Thu Tĩnh xin được phép cáo lui.”

Viết xong, y
nhanh chóng co chân chạy ra ngoài.

Nhìn bóng lưng
nhỏ nhắn của hắn ẩn khuất sau cánh cửa, Nhược Lam bật cười nói:

“Gì chứ! Ngay cả
lý do trốn tránh cũng thật là giống nhau nha.”

“Muội thật là! Đừng
trêu hắn nữa.” Nam Phong Dịch Thiên cũng bật cười, xoa xoa đầu Nhược Lam, nhỏ
giọng mắng.

“Hứ, tại sao
huynh lại có một thuộc hạ khả ái như vậy chứ? Thật là khiến người ta muốn nhào
vào cắn một cái.”

“Giờ ta mới biết
muội là sắc nữ đấy! Mà thôi đừng nghĩ linh tinh nữa, ngồi xuống đi, huynh muốn
bàn bạc với muội chuyện của Ngọc phi.”

“Ân, huynh nói
đi a, muội nghe nè.” Nhược Lam chớp chớp mắt trả lời. Muội thật sự muốn biết vì
sao lúc trước khi nhắc tới Ngọc phi huynh lại do dự như thế, rốt cuộc mối quan
hệ của hai người là gì?

“Huynh và Ngọc
phi có thể coi như là thanh mai trúc mã. Nàng ấy từ nhỏ tính tình thiện lương,
ngay cả một con kiến còn không dám giết sao có thể là nội gián. Hơn nữa huynh
cũng đã cho người đi điều tra, sở dĩ Ngọc phi có vết thương như vậy là vì mấy
ngày trước phụ thân của nàng có cho người mang vào trong cung một con bạch
điêu, hi vọng Ngọc phi ở trong cung sẽ bớt cô quạnh. Hạ nhân xung quanh nàng
cũng khẳng định lúc cho bạch điêu ăn nàng là sơ xẩy để bị cào trúng mà thôi.”

Nghe thấy lời giải
thích của hắn, bàn tay bưng tách trà của Nhược Lam có hơi khựng lại một chút,
khẽ liếc mắt nhìn Nam Phong Dịch Thiên một cái, Nhược Lam mỉm cười nói:

“Nguyên lai là
như vậy, muội cũng chỉ là nghi ngờ một chút, nếu như huynh đã xác nhận chỉ là
hiểu lầm, vậy thì không cần phải truy cứu nữa. Hôm nay đến đây, ngoại trừ việc
của Ngọc phi, muội còn có một chuyện khác muốn nhờ huynh.” Nhược Lam vừa nói vừa
lôi trong ống tay áo ba phong thư, sau đó chìa ra trước mặt Nam Phong Dịch
Thiên.

Sau khi tiếp nhận
ba phong thư từ tay Nhược Lam, Nam Phong Dịch Thiên nhíu mày hỏi:

“Muội…đây là?”

“Trên tay huynh
là ba lá thư mà muội viết cho hoàng thượng, Thượng Quan Cẩn và Y Ninh, sau khi
muội khởi hành đi Dương Châu thì huynh hãy giao phong thư này cho bọn họ giùm
muội.”

“Muội đi Dương
Châu làm gì?” Thanh âm đầy ngạc nhiên của Nam Phong Dịch Thiên vang lên.

“Ban đầu, mục
đích của muội khi đến đây là để du ngoạn, sau vì một vài chuyện phát sinh mới ở
lại Hoàng cung. Muội nhận thấy hoàng cung bây giờ tạm thời sẽ không có sóng gió
nên quyết định đi thưởng cảnh ở Dương Châu.” Nhược Lam hớp một ngụm trà thong
thả trả lời.

“Ân, vậy bao giờ
thì muội xuất phát?”

“Ngay bây giờ!”

Thanh âm đầy dứt
khoác của Nhược Lam khiến Nam Phong Dịch Thiên hơi sửng sốt một chút. Biểu muội
của hắn cứ như là đang trốn nhà mà đi vậy, là sợ hoàng thượng không cho phép
nên muội mới lặng lẽ mà đi?

Khẽ nở một nụ cười
dịu dàng, Nam Phong Dịch Thiên mỉm cười nói:

“Nhất định phải
bảo trọng.”

“Ân.” Nhược Lam
gật đầu đáp lại hắn.

Ngự Thư Phòng.

“Lại đi nữa rồi
sao? Tại sao đệ không giữ muội ấy lại?” Nam Phong Thiên Hạo vò nát bức thư
trong tay, thấp giọng hỏi.

Nam Phong Dịch
Thiên làm bộ như không nhìn thấy ánh mắt đầy oán khí của hắn, nhàn nhạt đáp:

“Đệ tự nhận thấy
mình bản thân vô năng, không thể giữ muội ấy. Đệ thật sự không muốn Bình Nam
vương phủ của đệ trong chốc lát gà bay chó sủa đâu.”

“Đệ…” Nam Phong
Dịch Thiên mày kiếm nhíu chặt, này là…Hai huynh muội các ngươi rõ ràng có chủ
ý, từ bao giờ ngũ đệ của hắn lại to gan đến như vậy, dám bao che cho tiểu nha đầu
kia làm chuyện lén lút sau lưng hắn?

Ngữ Ninh Cung.

“Gì? Dương Châu?
AAA con nhỏ đáng ghét, lại dám bỏ đi một mình.” Y Ninh tay cầm bức thư hét lên ầm
trời.

Nội dung trong
thư Nhược Lam dặn nàng hậu cung tai vách mạch rừng mọi chuyện phải hết sức thận
trọng. Nếu nàng muốn trả thù Tịnh phi thì phải làm cho khéo léo, gây chuyện mà
người ta không bắt bẻ được mới là cao thủ. Nhớ kỹ Tịnh phi thân là nữ nhi của
Thượng Thư Bộ Hộ Đỗ Minh Sơn, hắn trong tay nắm hơn một nửa thế lức trong triều,
trả thù Tịnh Phi thì hãy cẩn thận với hắn, cũng đừng khiến hoàng thượng phải
khó xử. Đọc xong bức thư này lập tức đốt ngay tránh để lại hậu họa.

Y Ninh nở nụ cười
ma mị nghĩ tới cái cảnh trả thù Tịnh phi, tâm trạng bực tức vì bị con bạn thẩn
bỏ rơi cũng dần nguôi ngoai.

Phủ Tể Tướng.

Thượng Quan Cẩn
đứng sững nhìn nội dung trong bức thư: “Bổn quận chúa trong cung buồn chán nên
quyết đi Dương Châu thưởng ngoạn, chắc hẳn ngươi đã nghe ngũ ca kể lại chuyện của
Thập tam công chúa. Bằng hữu của ta tính tình háo thắng lại bồng bột mà trong
cung nguy hiểm khôn lường, Thượng Quan Cẩn ta hi vọng ngươi đáp ứng ta để mắt tới
nàng ấy. Cảm tạ ngươi, khi về ta sẽ mang quà về biếu. Nam Phong Trân Lam chi
bút.”

Thượng Quan Cẩn
sau khi đọc xong bức thư của Nhược Lam, hắn ngao ngán nhìn lên trời than nhẹ một
câu:

“Quận chúa, người
lại làm khó thần rồi. Từ bao giờ thần lại phải trở thành bảo mẫu cho bằng hữu của
người?”

CHƯƠNG 30:
BẠCH Y NAM TỬ.

Rừng trúc phía
Nam, ngoại ô thành Dương Châu.

Hiện tại đã là lập
đông, cái khô lạnh của tuyết cùng với ẩm ướt của những giọt sương mai càng khiến
cho không khí tại rừng trúc trong lành đến lạ thường.

Nhược Lam hài
lòng mỉm cười, ngả mình xuống mặt đất phủ đầy tuyết trắng, để cho tiết trời se
lạnh tản mác vào da thịt. Tuy nhiên chỉ chưa đầy một khắc sau, Nhược Lam đành
phải nhíu mày bật người ngồi dậy. Đôi tai vốn nhạy cảm với tiếng động của Nhược
Lam nghe thấy tiếng va chạm của kim loại cùng với tiếng bước chân dồn dập phía
bên ngoài rừng trúc.

Khẽ đưa tay vuốt
nhẹ một lọn tóc mai, Nhược Lam nhếch miệng cười nhạt một cái, sau đó nhanh
chóng phi thân về phía phát ra tiếng động, nhẹ nhàng đáp trên nhành trúc gần
đó.

Cúi đầu nhìn xuống,
Nhược Lam trong giây lát ngẩn người. Ở giữa vòng vây của một đám hắc y nhân, ước
tính khoảng mười bảy người là một nam nhân toàn thân trắng thuần, mái tóc ngân
quang sóng sánh giữa rừng trúc. Đặc biệt nhất chính là đôi mắt của hắn, một gam
màu hổ phách toát lên cái nhìn băng sương. Sống mũi cao thon dài, đôi môi đỏ
tươi nổi bật trên làn da trắng như bạch ngọc càng tôn lên vẻ đẹp ma mị của bạch
y nhân.

Nhược Lam chớp
chớp mắt nhìn chằm chằm cây tiêu bạch ngọc của hắn, đáy lòng không khỏi thốt
lên một câu. Đây chẳng phải là giống như Đông Tà Hoàng Dược Sư trong tiểu thuyết
Kim Dung hay sao? Lấy tiêu làm vũ khí? Ai nha lợi hại a!

Phía ngoài vòng
vây là hai nhân ảnh, một nam một nữ. Nam nhân thì trạc tuổi tứ tuần, đáy mắt
ánh lên những cái nhìn tàn độc. Nữ nhân đôi mắt ngấn lệ, đầu tựa vào vai nam
nhân kia bộ dáng thập phần ủy khuất.

“Kim trang chủ,
ta đã nói rồi! Nữ nhi của ngươi ta một chút cũng không có hứng thú!” Thanh âm
lãnh nhược băng sương phát ra từ phía bạch y nhân.

“Hừm, nếu vậy ý
của Mộ Dung trang chủ là nữ nhi của ta vu khống ngươi?”

“Phụ thân, hắn
nói láo, chính hắn….hắn…hắn cưỡng bức nữ nhi.”

Nghe thấy thanh
âm kiều nhược của vị nữ tử, bạch y nhân lập tức nhíu chặt hai hàng lông mày,
thanh âm đầy chán ghét vang lên:

“Mỹ mạo xinh đẹp,
đáng tiếc lòng lang dạ thú!”

“Hỗn đãn! Ngươi
đường đường là trang chủ của Vô Ảnh Sơn Trang thế mà dám làm lại không dám nhận.
Hôm nay ta phải thay trời hành đạo diệt trừ một kẻ khốn kiếp như ngươi.” Nói
xong Kim trang chủ phất mạnh tay áo, mười bảy cao thủ áo đen đồng loạt xông
lên.

Ở bên trên, Nhược
Lam âm thầm quét mắt về phía nữ nhân kia, tỉ mỉ đánh giá. Dung mạo cũng chỉ thuộc
dạng bình thường, bất quá dáng vóc có lồi có lõm, nõn nà mềm mại. Một kẻ tản
mác ra một loại khí thế khó gần như bạch y nam tử kia lý nào lại vì một cô
nương như thế mà phạm phải cấm kỵ? Hơn nữa vừa rồi khi nàng ta tố cáo bản thân
bị bạch y nhân cưỡng bức, tại sao trong ánh mắt của nàng không hề có một tia u
buồn, trái lại còn vui mừng khôn xiết?

Phía bên dưới,
võ công của bạch y nam tử phải nói là xuất quỷ nhập thần. Nhược Lam phải hết sức
tập trung mới có thể nhìn rõ chiêu thức của hắn, cước bộ của hắn trong nhu có
cương, chậm rãi nhưng lại sâu tựa càn khôn, vững chắc như bàn thạch. Từng chiếc
lá trúc nhẹ nhàng rơi xuống, mười bảy hắc y nhân ngã quỵ, máu tươi thấm ướt cả
một khu rừng.

Mùi máu tanh hòa
cùng mùi thơm của lá trúc, con ngươi mà hổ phách trong veo toát ra một sát khí
bức người. Nếu dùng một câu để miêu ta hắn giờ phút này, Nhược Lam chỉ c ó thể
thốt lên hai chữ: “Tử thần.”

Bạch y nhân lạnh
nhạt nhìn mười bảy hắc y nhân dưới chân mình, băng lãnh nói:

“Không biết trời
cao đất dày! Xem ra Kim Thiên Gia Trang đây là muốn gây hấn với Vô Ảnh Sơn
Trang của ta? Nếu đã là như vậy, ta cũng không ngại khiến cho võ lâm một phen
sóng gió đâu.”

“Hừ, cái gì mà
võ lâm sóng gió, lão phu không quan tâm! Cái ta quan tâm bây giờ là trinh tiết
của ái nữ nhà ta. Ngươi đã làm nó thất thân, ngươi phải chịu trách nhiệm!” Kim
trang chủ phẫn nộ quát lên. Hắn tuốt kiếm ra khỏi bao, phi thân lao về phía bạch
y nhân.

Phía bên trên,
Nhược Lam vừa nghe đến câu võ lâm sóng gió, mày liễu lập tức nhíu lại. Hai tổ
chức ẩu đả với nhau lại có thể khiến võ lâm đại loạn sao? Nếu điều này xảy ra e
là sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới Long Thịnh Hoàng Triều. Haizz thật là, đi đâu
cũng gặp chuyện phải lo thế là thế nào chứ!

Nhược Lam khẽ thở
dài một hơi, xoay người đáp nhẹ xuống mặt đất.

“Nhị vị trang chủ
hãy dừng tay, có thể hay không nghe ta nói đôi lời.”

Hai nam tử đang
giao đấu bỏi vì sự xuất hiện của Nhược Lam mà dừng lại.

“Ngươi là ai? Chỉ
là một tiểu cô nương hỉ mũi chưa sạch thế mà lại dám cản trở bọn ta?” Thanh âm
đầy mỉa mai của Kim trang chủ vang lên.

Vừa nghe thấy hắn
mở miệng nói những lời đó, nụ cười trên môi Nhược Lam trở nên thâm sâu mấy phần.

“Ai nha, ta ban
nãy vốn là muốn giúp Kim trang chủ chứng minh sự trong sạch cho Kim tiểu thư,
nào ngờ trang chủ lại nói như thế. Vậy thì nhị vị xin xứ tiếp tục đi, không cần
để tâm đến ta đâu.”

Nghe được những
lời này, đôi mắt của Kim trang chủ lập tức tỏa sáng, nhẹ giọng nói:

“Ngươi thật sự
có thể?”

“Dĩ nhiên.”

Thanh âm đầy tự
tin của Nhược Lam vang lên khiến cho con ngươi màu hổ phách của bạch y nhân nãy
giờ vẫn im lặng khẽ động vài cái nhưng rất nhanh sau đó liền trở lại dáng vẻ trầm
mặc vốn có của mình.

CHƯƠNG 31:
PHI HOA LẠC THỦY - TUYẾT ĐỌNG NHÀNH MAI.

“Vừa nãy cũng đã
nghe qua Kim trang chủ nói, nữ nhi nhà ngài là bị vị nam tử này làm nhục. Tuy
nhiên muốn kẻ khác nhận tội thì phải có bằng chứng, không biết Kim trang chủ
đây là …” Nhược Lam đưa tay che miệng cười một cái, khúc khích nói:

“Hừm! Bằng chứng
chính là thủ cung sa trên tay Tình nhi hiện tại đã không còn, hơn nữa hai nha
hoàn trong phủ cũng xác thực đêm qua chính mắt bọn chúng nhìn thấy hắn ta ở
trong phòng của Tình nhi.” Kim trang chủ trầm giọng trả lời.

“Ồ! Nam nữ thụ
thụ bất tương thân, ta thật lấy làm lạ. Nửa đêm nửa hôm vì cớ gì Kim tiểu thư lại
cho một nam tử xa lạ bước vào tẩm phòng? Hơn thế nữa hai nha hoàn kia nếu như
nhìn thấy tại sao không ra sức ngăn cản, hoặc chí ít cũng phải bẩm báo lại với
Kim trang chủ đây mới đúng chứ? Dù sao cũng là thanh danh của một tiểu cô nương
chưa chồng đó nha.” Nhược Lam vừa nói, vừa cố ý nhấn dài hai chữ “thanh danh.”

Lúc Nhược Lam vừa
dứt lời cũng là lúc Kim trang chủ hai hàng lông mày khóa chặt, liếc mắt nhìn về
phía nữ nhi của mình. Lạnh giọng hỏi:

“Tình nhi! Con
nói xem đêm hôm qua đã xảy ra chuyện gì?”

Nghe phụ thân nhắc
đến tên mình, nàng ngẩng đầu lên, mắt ngân ngấn lệ nói:

“Thưa phụ thân,
đêm qua…đêm qua…hắn...hắn đến tìm nữ nhi nói là có chuyện muốn được chỉ giáo.
Tình nhi vì nể mặt hắn là khách quý của phụ thân cho nên mới đồng ý tiếp hắn.
Nào ngờ vừa bước chân vào phòng, hắn liền lập tức điểm huyệt nói của Tình nhi
tiếp đó hung bạo xé rách y phục của nữ nhi. Sau đó…” Kim Tình bỏ trống vế sau vẫn
còn dang dở, khóc nức nở không thôi.

“Hừ, ngươi đã
nghe rõ chưa. Nam tử hán đại trượng phu dám làm lại không dám nhận. Ngày hôm
nay lão phu phải thay trời hành đạo giết chết tên súc sinh này!” Kim trang chủ
lửa giận phừng phừng, nhanh như chớp lao về phía bạch y nhân.

Thấy vậy, Nhược
Lam nghiêng người né khỏi cuộc đấu của hai đại nam nhân kia, bình chân như vại
chạy tới chỗ Kim Tình, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm cánh tay phải của nàng,
thanh thúy nói:

“Tay của Kim tiểu
thư thật là đẹp, ai nha thật sự muốn chạm vào.”

Kim Tình mở to mắt
trước câu nói đó của Nhược Lam, sau đó vui vẻ trả lời:

“Nha, ngươi
thích sao? Cho ngươi chạm thử đó.”

Nghe được câu trả
lời của nàng, Nhược Lam âm thầm cười lạnh. Nàng ta có biểu hiện nào giống nữ
nhân bị thất thân đâu chứ. Trinh tiết chẳng phải rất quan trọng với nữ tử ở đây
sao? Thất thân trước khi được gả, một là bị đánh cho tới chết, hai là cả đời phải
sống trong ô nhục. Mà Kim Tình nàng ta hiện tại còn có thể vui mừng trước lời
khen của người khác, một chút đau thương còn không có, nào giống kẻ bị người cưỡng
bức?

Vươn bàn tay nắm
lấy cánh tay của Kim Tình, những ngón tay tinh tế của Nhược Lam không ngừng vuốt
ve cánh tay trắng noãn của nàng ta. Đôi con ngươi híp lại tỉ mỉ đánh giá. Sau
đó lớn giọng nói to một câu:

“Ai nha, rõ ràng
vẫn còn thủ cung sa. Tại sao lại nói là đã mất!”

Lời vừa nói ra,
Kim Tình sắc mặt đại biến, thân mình run rẩy kịch liệt, cả Kim trang chủ lẫn bạch
y nhân đều dừng lại cuộc giao chiến, mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía Nhược Lam.

“Ngươi nói cái
gì đó! Ta đã thất thân rồi, ta là bị kẻ hỗn đãn kia làm cho thất thân!” Kim
Tình lập tức phản ứng, nàng vùng vẫy mong muốn thoát khỏi cánh tay của Nhược
Lam.

“Tiểu nha đầu!
Ngươi mắt mù hay sao? Trên tay Tình nhi hiện tại đâu còn dấu của xử nữ.” Kim
trang chủ nhìn cảnh tượng trước mặt, phẫn nộ hét lên.

Mặc cho Kim Tình
vùng vẫy cỡ nào, cánh tay của Nhược Lam vẫn như cũ nắm chặt lấy tay nàng, thậm
chí còn gia tăng vài phần lực đạo khiến Kim Tình đau đớn hét lên:

“A, đau! Phụ
thân cứu Tình nhi.”

Nghe thấy tiếng
kêu cứu của nữ nhi, Kim trang chủ mặt đầy hắc tuyến, đang tính mở miệng nói gì
đó thì đã bị Nhược Lam nhanh chóng cắt lời.

“Kim trang chủ
hãy nhìn cho kĩ, xem đây là cái gì?”

Vừa dứt lời, Nhược
Lam nhanh chóng điểm huyệt Kim Tình, tiếp đó lấy trong ống tay áo một lọ sứ nhỏ
màu lục, trực tiếp đổ lên cánh tay của nàng ta. Một lúc sau, nơi chất lỏng tiếp
xúc với da thịt liền xuất hiện một lớp da nhỏ xù xì gồ lên. Nhếch miệng cười một
cái, Nhược Lam thô bạo xé toạc lớp da mỏng manh ấy. Tức thì, trên cánh tay của
Kim Tình lập tức xuất hiện một dấu đỏ nhỏ bằng hạt đậu.

Vừa nhìn thấy dấu
này, Kim trang chủ hóa đá ngay tại chỗ, Kim Tình thì trợn mắt nhìn Nhược Lam đầy
oán hận, riêng chỉ có bạch y nam tử là vẫn thủy chung như cũ không có phản ứng
gì.

Đang trong lúc
hưng phấn vì được xem kịch hay thì đột nhiên một cơn gió lạnh lướt qua gương mặt
của Nhược Lam, lúc định thần lại thì đã thấy Kim trang chủ đứng trước mặt Kim
Tình, giáng cho nàng ta một cú bạt tai đầy uy lực, kèm theo đó là một thanh âm
vô cùng giận dữ:

“Bại hoại, toàn
bộ danh dự của Kim Thiên Gia Trang đều bị hủy trong tay ngươi rồi.”

Hắn vốn là trang
chủ, trong người ít hay nhiều cũng có võ công, vừa rồi động thủ ắt hằn là nộ
khí xung thiên không kiềm chế được mới khiến cho Kim Tình chống đỡ không nổi mà
ngã xuống đất, khóe miệng chảy ra một dòng máu tươi, ngất xỉu tại chỗ.

Thấy vậy, Nhược
Lam lập tức nhíu mày, thấp giọng khuyên can:

“Dù sao cũng là
hài tử thân sinh, có câu hổ dữ không ăn thịt con, Kim trang chủ đừng để người
ngoài như ta và vị công tử đây phải bận lòng.”

Kim trang chủ
lúc này đôi con ngươi đã hằn lên những vệt đỏ, quay đầu nhìn hai người bọn họ,
hai tay chắp lại thành quyền, hơi khom lưng trầm giọng nói:

“Mộ Dung trang
chủ, Kim Bất Hoán ta ngày hôm nay vì một chút hiểu lầm mà đã thất lễ, quả thật
không biết phải đền tội thế nào.” Kim Bất Hoán, hắn là hiểu rất rõ bản thân đã
vô tình gây thù chuốc oán với ai. Nếu như Mộ Dung Phi Tuyết ghi nhớ mối thù này
trong lòng, e rằng Kim Thiên Gia Trang của hắn khó có thể yên ổn mà tồn tại.
Nghĩ đến đây, lòng bàn tay không ngừng túa ra mồ hôi, hơi thở bất tri bất giác
trở nên dồn dập.

“Kim trang chủ
là đang nói tới chuyện gì? Ta quả thật nghe không hiểu.” Bạch y nhân lạnh lùng
đáp lại.

Nghe được những
lời này Kim Bất Hoán trong lòng âm thầm thở ra một hơi, sau đó đứng thẳng người
nhỏ giọng nói:

“Đa tạ.”

Dứt lời hắn liền
bế Kim Tình xoay người rời đi. Rừng trúc phía Nam hiện tại chỉ còn lại hai người
bọn họ.

Nhược Lam
nghiêng đầu mở to mắt nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt, bàn chân trong vô thức
tiến lại gần hắn, vươn tay nắm lấy một nhánh tóc ngân quang xinh đẹp, cao hứng
nói:

“Màu tóc thật đẹp,
ta thích nha!”

Bạch y nam tử nắm
lấy cổ tay của nó, kéo lại lọn tóc của mình, sau đó nhẹ giọng đáp lại:

“Đa tạ.”

Bị hắn giật lại
đồ vật yêu thích, Nhược Lam cau có bĩu môi:

“Đa tạ ta thì
chí ít cũng phải nói cho ta biết tên chứ?”

“Mộ Dung Phi Tuyết.”

Nhược Lam vừa
nghe đến hai chữ “Phi Tuyết” thì miệng đã nhanh nhảu đọc ra một câu thơ:

“Phi hoa lạc thủy,
Tuyết đọng nhành mai.”

Gương mặt vốn
không có biểu cảm gì của Mộ Dung Phi Tuyết đột nhiên biến sắc, hắn trầm giọng hỏi:

“Cô nương lấy
bài thơ này ở đâu?”

“Nha? Xin lỗi a,
đây chắc không phải là ý nghĩa cái tên của ngươi đâu nhỉ? Tại khi còn nhỏ mẫu
thân ta thường hay đọc bài thơ này cho ta nghe, thành thử vừa nghe thấy tên của
ngươi, miệng ta lại vô thức đọc ra.” Nhược Lam nhăn lại chóp mũi, thành thật trả
lời.

“Tên của cô
nương là gì?” Mộ Dung Phi Tuyết khẽ nhướng mày hỏi.

“Ta là Phi Yến
Nhược Lam.”

Như đã tìm được
câu trả lời mà bản thân muốn biết, Mộ Dung Phi Tuyết khẽ gật đầu, sau đó không
lời từ biệt, dùng khinh công thượng thừa xoay người bay đi mất.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3