Phàm nhân tu tiên - Chương 1479 - 1480
Chương 1479: Xà nhân
Mặc dù cự giải khổng lồ, nhưng tốc độ lại
không chậm, chỉ chốc lát đã tới cách Hàn Lập bảy tám trượng, cơ hồ chỉ một lần
bò nữa là có thể dùng hai càng công kích Hàn Lập.
Vẻ tàn khốc trong mắt Hàn Lập chợt lóe,
người hơi căng lên, đồng thời miệng vừa động, dường như sẽ phun vật gì đó ra
ngoài.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên một tiếng rít
truyền đến, tiếp theo một đão ngân mang chợt lóe lên, một vật từ xa bắn tới,
chỉ chốc lát đã đánh lên thân hình khổng lồ của cự giải.
Tiêm giáp màu xanh nhìn như cứng không thể
phá, nhưng khi ngân mang đánh vào lại phát ra một tiếng vang, ngân giáp bị phá
vỡ.
Một dòng máu xanh tuôn ra.
Ngân mang kia rõ ràng là một cây ngân xoa
dài một trượng, nhưng nửa phần phía trên lại gắt gao cắm vào lưng cự giải, chỉ
lộ ra nửa phần chuôi bên dưới mà thôi.
Cự giải bị thương, phát ra một tiếng hống
kinh thiên động địa, thân hình lập tức ngừng lại rồi đổi hướng cốc khẩu phóng
tới.
Công kích vừa nãy vẫn chưa tạo thành thương
tổn quá lớn cho quái vật, ngược lại còn kích phát hung tính của nó.
Nhìn thấy cảnh này, Hàn Lập hiển nhiên kinh
ngạc, cũng vội xoay đầu nhìn về phía cốc khẩu.
Chỉ thấy lối vào sơn cốc không biết từ khi
nào đã xuất hiện mười mấy đão nhân ảnh chiều cao không đồng nhất.
Những nhân ảnh này nhìn qua thì nam nữ đều
có, trong tay cầm tiêu thương ngân quang thiểm động. Trong đó hai tay nam nhân
tráng kiện, còn nữ nhân, nữ nhân thì mặc quần áo bó sát, cũng lộ ra khí tức
mạnh mẽ.
Ánh mắt Hàn Lập khi đảo qua những người này
thì trên mặt nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc.
Nhưng người này dĩ nhiên từ phần eo trở
xuống không phải là đôi chân mà là thân rắn, màu sắc khác nhau, lại có vẩy màu
nhạt.
Đây là dị tộc nhân, dường như từ trước đến
giờ hắn chưa nghe nói qua dị tộc loại này!
Trong lòng Hàn Lập lập tức có kết luận.
Không chờ hắn suy nghĩ, cự giải đã phóng
tới gần đám nam nữ dị tộc này.
Nhưng một gã đãi hán cầm đầu ra hiệu, lập
tức bóng người nhanh như chớp bay lên, bày thành hai hàng, sáu gã nam tử phía
trước, bảy nữ tử ở phía sau.
Đãi hán quát một tiếng chói tai, nhất thời
đám người cùng đồng thời nắm chặt ngân thương trong tay.
Nhất thời sáu đão ngân mang chợt lóe, đánh
trúng thân hình to lớn của cự giải, nhưng đồng dạng chỉ có thể đâm một nửa vào
thân hình nó, cũng không thể thật sự làm trong thương quái vật này. Máu chảy ra
càng làm cự giải nổi giận, há miệng phun ra một đoàn tinh khí giống như bọt.
Đãi hán vừa thấy bọt này, sắc mặt khẽ biến,
trong miệng nhanh chóng niệm hai câu, mơ hồ có chút gấp gáp. Bàn tay đưa ra
phía sau lưng, dĩ nhiên móc ra một viên đá biển màu trắng, phía trên mơ hồ có
quang mang thiểm động, tựa hồ có chút không giống vật bình thường.
Nhưng đãi hán lại không chút chần chờ cầm
vật trong tay ném vào đám bọt.
Viên đá trong nháy mắt rời khỏi tay, hóa
thành một đoàn hồng quang bắn ra, mà sau khi va chạm cùng đám bọt thì lại phát
ra tiếng nổ kinh thiên động địa.
Một đoàn liệt diễm đem đám bọt vây vào
trong, một lát sau thì cả hai đều biến mất.
Cự giải nhân cơ hội này phóng tới những tộc
nhân khác gần đó, nhưng lúc này, sáu người hàng đầu tiên đột nhiên nhảy lên
chia làm hai hướng, đánh thẳng về hai bên sườn cự giải, sau đó cổ tay đồng thời
rung lên, thân thể ngã về phía sau, nguyên bản cự giải khí thế hung hãn chợt
ngưng lại, nhất thời đứng yên tại chỗ.
Lam mang trong mắt Hàn Lập chợt lóe, lúc
này mới nhìn rõ trên cổ tay những người này hóa ra có những sợi tơ tằm trong
suốt, sáu gã dị tộc dùng sức, trói chặt quái vật.
Sáu gã nam tử dị tộc này quả nhiên rất
mạnh, bất quá càng làm cho Hàn Lập để tâm chính là trên cổ tay bọn họ đều mang
theo găng tay màu vàng, mặt ngoài có linh quang chớp động, tựa hồ là một kiện
pháp khí cấp thấp. Sáu người này dùng sức mạnh cộng với găng tay khiến cho cự
giải phải dừng lại.
Bất quá chỉ trì hoãn trong chốc lát, hai
càng của cự giải liền nhanh như chớp đánh ra.
Nhất thời hai tiếng “Phanh phanh.” buồn bực
vang lên, sáu sợi tơ tằm bị cắt đứt hai sợi, khiến hai gã nam tử dị tộc đang
liều mạng dùng sức kéo, ngay lập tức ngã lăn ra ngoài.
Mắt thấy càng lớn của cự giải chỉ sau vài
lần huy động là có thể hoàn toàn thoát khỏi trói buộc.
Nhưng đúng lúc này, hàng nữ dị tộc nhân lại
phóng ngân xoa trong tay ra.
Một âm thanh trầm muộn vang lên, cự giải
phát ra một tiếng kêu thảm thiết, sáu chân đều bị một thứ gì đó đâm xuyên vào,
chỉ còn hai chân tuy không bị thương tổn nhưng nhất thời lại nghiêng ngả.
Không thể duy trì thăng bằng.
“Ầm.” một tiếng, thân hình khổng lồ của cự
giải ngã xấp xuống mặt đất, đem phụ cận gần đó biến thành một cái hố khổng lồ.
Lần này, nguyên bản thần sắc những dị tộc
nhân khác có chút khẩn trương, lập tức đều hoan hô, tựa hồ đã nắm được thắng
lợi.
Mà cự giải mất đi năng lực hành động thì
đích xác cũng không còn lực hoàn thủ.
Những dị tộc nhân này không phân biệt nam
nữ, tới gần cự giải khoảng một trượng, đem vũ khí sau lưng đâm vào tất cả những
chỗ yếu hại của cự giải.
Khoảng cách gần như thế, cộng thêm cự giải
không thể đứng dậy, cho nên lần công kích này hiển nhiên không thất bại.
Chỉ chốc lát, cự giải đã bị hơn mười cây
tiêu thương cùng phi xoa đâm xuyên qua thân thể, hoàn toàn chết đi.
Hàn Lập nằm trên mặt đất nhìn thấy tất cả,
thần sắc tuy bình tĩnh nhưng ý niệm trong đầu lại cấp tốc xoay chuyển.
Dị tộc nhân này dùng thủ pháp cùng vũ khí
thấp giai đánh chết cự giải, tựa hồ có chút lai lịch, bất quá chỉ dựa vào chút
năng lực đó thì cho dù hiện tại hắn không thể đứng dậy, họ cũng không thể tạo
thành bất cứ uy hiếp gì.
Nhưng thật ra đám dị tộc nhân này mặc dù
thân thủ rất nhanh, nhưng trên người không có chút linh khí, bộ dáng xem ra
không giống người tu tiên, ngược lại giống với luyện thể sĩ trong nhân tộc.
Hàn Lập đang tự định giá thì những dị tộc
nhân này trong nháy mắt đã phá vỏ cua ra, đem thịt cua cùng một số thứ có thể
ăn được, tất cả đều đặt ngay ngắn trên mặt đất, tất cả đều vô cùng nhuần
nhuyễn. Hiển nhiên việc đánh chết cự giải không phải là lần đầu tiên.
Lúc này, một nữ tử dị tộc nhân tương đối dễ
nhìn, có vẻ mềm mại nữ tính đột nhiên trườn tới chỗ đãi hán cầm đầu, sau đó
dùng ngón tay chỉ chỉ về chỗ Hàn Lập đang nằm, trong miệng phát ra tiếng dễ
nghe, có chút gần giống như ngôn ngữ nhân tộc, nhưng khi cố gắng lắng nghe thì
lại nghe không rõ, vả lại còn có vài ba phần mơ hồ.
Tên đãi hán kia da màu cổ đồng, vóc người
cao lớn, là một gã nửa phần thân dưới là rắn.
Đãi hán nghe nữ tử nói xong, một đôi tinh
quang từ mắt trong nháy mắt nhìn về phía Hàn Lập, hiển nhiên vừa lúc chạm với
ánh mắt của Hàn Lập.
Thấy ánh mắt Hàn Lập bình tĩnh như nước, đãi
hán rùng mình, ánh mắt sau khi nhìn qua hai chân Hàn Lập thì sắc mặt bỗng nhiên
đãi biến, vội vàng cùng nữ tử nói hai câu rồi vội vã đi về phía Hàn Lập.
Đừng nhìn nửa thân dưới của đãi hán là rắn
mà lầm, tốc độ thật ra rất nhanh, chỉ vài lần trườn đã đi hơn mười trượng, sau
vài lần hô hấp đã tới ngay trước mặt Hàn Lập.
Hàn Lập yên lặng nhìn dị tộc trước mặt, vẫn
chưa mở miệng nói gì, nhưng nếu cẩn thận quan sát thì sẽ phát hiện tiểu phúc
của hắn vẫn chưa khôi phục lại bình thường, vẫn có chút căng lên. Đương nhiên đãi
hán lần đầu tiên thấy Hàn Lập nên không nhìn ra có điều gì không ổn.
Bất quá đãi hán đột nhiên khom người, giơ
tay ra trước ngực làm bộ dáng thi lễ, đồng thời trong miệng nói ra một câu mà
Hàn Lập nghe không hiểu.
Hàn Lập nhếch miệng, lộ ra một tia cười
khổ.
Ngay cả khi hắn tại Thiên Uyên Thành, cơ hồ
đem tất cả ngôn ngữ dị tộc học hết, nhưng ngôn ngữ của đãi hán trước mắt thì
lại không hề biết.
Sau khi do dự một chút, Hàn Lập dùng một
loại ngôn ngữ tương đối thông dụng ở Phong Nguyên đãi lục hỏi hai câu, nhưng
lại thấy vẻ mặt đãi hán mờ mịt, hiển nhiên không thể hiểu.
Hắn những mày, lại liên tiếp đổi sang nhiều
loại ngôn ngữ khác, nhưng đãi hán vẫn như nước chảy lá môn, hoàn toàn không
hiểu.
Hàn Lập thở dài một hơi, không nói gì nữa.
Nhưng lúc này đãi hán cẩn thận nhìn bộ dáng
Hàn Lập, tựa hồ nhận ra Hàn Lập không thể nhúc nhích, đột nhiên quay đầu lại
gọi to vài tộc nhân khác.
Nhất thời bốn nữ tử lập tức ngừng tay, chạy
về phía này.
Đãi hán nghiêm nghị phân phó vài câu, mấy
nữ tử lộ vẻ giật mình nhìn Hàn Lập vài lần, lập tức lộ ra vẻ kính sợ.
Những nữ tử này sau khi thi lễ với Hàn Lập
thì đều đi về phía sơn cốc gần đó.
Chỉ thấy ngân quang chợt lóe, cây cối bị
các nàng dùng ngân nhận trong tay chặt đứt.
Ngân nhận trong tay nữ tử dị tộc huy động,
chỉ một lát đã dùng cây cùng một ít da thú mang theo tùy thân làm thành một cái
cáng.
Sau đó nữ tử dị tộc cầm lấy chạy về phía
này.
Hàn Lập đến lúc này hiển nhiên hoàn toàn
nhìn ra những “xà nhân.” này không có ác ý, tiểu phúc mới lặng lẽ khôi phục như
thường.
Sau đó bốn xà nữ đem “võng.” tới trước mặt
Hàn Lập, cung kính nói vài câu gì đó.
Cho dù không nói được, nhưng giờ phút này
Hàn Lập cũng biết dụng ý của các nàng, sau khi hơi trầm ngâm thì liền gật đầu.
Nhất thời mấy xà nhân lộ ra vẻ vui mừng.
Hai xà nữ sau khi thi lễ thì cẩn thận nhấc
hai chân rồi tới nửa người trên của Hàn Lập để lên trên “võng.”.
Hai nữ tử cẩn thận giúp Hàn Lập sửa tư thế,
tránh Hàn Lập có cảm giác không khỏe.
Chương 1480: Hỏa Dương tộc
Giờ phút này những xà nhân khác cũng đã
chia cự giải xong, đem tài liệu cùng thịt chất vài túi da thú mềm mại trên
lưng.
Đám người này đều có hơn hai trượng, cơ hồ
mang theo thể tích gấp đôi.
Nhưng những thứ này trên lưng xà nhân lại
chẳng khiến họ chật vật, vẫn dễ dàng tự nhiên, bởi vậy có thể thấy khí lực của
họ cực kỳ kinh người.
Bốn nữ xà nhân sau khi mang Hàn Lập tới thì
đãi hán hét một tiếng, nam xà nhân mang theo đồ vật gia nhập vào đội ngũ, đoàn
người cứ như vậy đi ra ngoài sơn cốc.
Đi ra cốc khẩu, trước mắt Hàn Lập sáng
người. Lúc này hắn mới phát hiện, cách cốc khẩu vài dặm là sóng biển đang vỗ.
Sơn cốc này hóa ra lại ở gần biển như thế, trách không được lại có loại quái
vật như cự giải vừa rồi.
Bất quá, hiện tại ngoài khơi vô cùng yên
tĩnh, ngoài trừ gió biển mang theo chút ẩm ướt ra thì cũng không có sóng lớn.
Cũng bởi vì vậy mà khi Hàn Lập còn ở trong sơn cốc không hề nghe tiếng sóng.
Những xà nhân này mang Hàn Lập đi dọc theo bờ biển, một lát sau, khi đã đi qua
vài con đường ngoằn nghèo, đánh giá khắp nơi một chút thì Hàn Lập trong lòng
chợt hiểu. Nơi đây không phải là ven biển đãi lục gì, mà là một biển đảo xa lạ,
đi khoảng mười dặm, đội ngũ rốt cuộc tới một bãi đá ngầm.
Tại bãi đá ngầm này có bảy tám chiếc thuyền
cổ quái, dài ngắn khác nhau, trong đó có một cái lớn hơn tất cả, có thể ngồi
được bốn năm người, còn lại thì nhiều nhất chỉ ngồi được hai người.
Những chiếc thuyền này đơn giản, dùng các
loại đầu quái thú khảm vào, thân thuyền được làm bằng gỗ.
Hàn Lập và hai xà nữ ngồi trên chiếc thuyền
lớn nhất, những người khác thì dùng thuyền nhỏ hơn, sau đó đoàn người chèo ra
biển. Những xà nhân này vô luận là nam hay nữ cũng đều có thể lực hơn người,
mái chèo cứ khoan thai, không chút nào dừng lại. Điều này làm cho chiếc thuyền
phá nước lao về phía trước như tên bắn. Ngoài khơi vô cùng an tĩnh, không thấy
có thú biển nào công kích thuyền nhỏ. Kết quả chỉ sau một thời thần, phía trước
xuất hiện một điểm đen, rõ ràng là một…. Hàn Lập híp hai mắt lại, lam mang
trong đồng tử chợt lóe, đem cảnh vật phía xa nhìn thấy đãi khái.
Đây là một hòn đảo nhỏ diện tích khoảng mấy
trăm dặm, trên đảo là cây cỏ xanh tươi, tựa hồ là một nơi rất đẹp.
Bất quá trên đảo có một cự sơn, trên đỉnh
có chút màu hồng, phía dưới thì có chút xám trắng, tựa hồ là một ngọn núi lửa.
Những thứ khác trên đảo, bởi vì Hàn Lập
chưa khôi phục pháp lực nên không thể tăng khả năng của linh mục thần thông,
hiển nhiên không thể nhìn thêm được gì. Chiếc thuyền theo gió vượt sóng, nhanh
chóng cập bờ. Sau thời gian một bữa cơm thì chỉ còn cách đảo này còn chưa tới
mười dặm.
Đúng lúc này, nguyên bản bầu trời đang yên
lặng chợt biến đổi, vô số mây đen hiện ra, tiếp theo biển nổi gió lớn, mưa tầm
tả từ trên mây đen đổ xuống ầm ầm. Khí trời ngoài khơi biến hóa cực nhanh, thật
sự làm cho người ta khó có thể tin.
Nhưng mấy thứ này cũng không thể tạo thành
uy hiếp đối với thuyền, bởi vì xà nhân trên thuyền bôi thứ gì đó vào thuyền khiến
chiếc thuyền, một màn hào quang bỗng xuất hiện đem thuyền bảo vệ vào trong.
Nhưng ánh mắt xà nhân vẫn chưa vì vậy mà buông lỏng.
Bởi vì khí trời ngoài khơi lại đột nhiên
biến đổi, sóng lớn đồng thời vọt thẳng lên cao, dùng khí thế phô thiên cái địa
đánh xuống thuyền nhỏ.
Thuyền nhỏ bất quá chỉ dài hai ba trượng,
trước mặt sóng lớn có vẻ vô cùng nhỏ bé, bộ dáng không thể kháng cự. Nhưng bởi
vì có bạch sắc quang tráo bảo vệ cho nên cũng không xuất hiện chuyện tình
thuyền lật người chết. Nhưng chúng đối mặt với sóng biển có vẻ kinh hiểm vạn
phần, chỉ có thể nước chảy bèo trôi, không thể di chuyển tới phía trước.
Hàn Lập thấy cảnh này thì ngẩn ra, ánh mắt
sau khi đảo qua hai nữ xà thì phát hiện mặc dù ánh mắt các nàng ngưng trọng,
nhưng vẫn chưa lộ ra vẻ kinh hoàng nhiều lắm. Xem ra những xà nhân này hẳn là
có cách ứng phó.
Quả nhiên đúng như Hàn Lập nghĩ, ngay lúc
chiếc thuyền kinh hiểm vạn phần, đột nhiên từ trên mặt biển cách đó không xa
xuất hiện một bạch sắc quang trụ, quang trụ chợt lóe lên thì biến mất vào trong
mây đen.
Nhất thời từ trong mây đen truyền ra một
trận ầm ầm, một quang đoàn thật lớn bạo liệt ra, bạch sắc khí lãng sau khi quay
cuồng thì đem mây đen đầy trời phá toang thành một lỗ hổng cực lớn cỡ trăm
trượng.
Hàn Lập hiển nhiên kinh hãi, không khỏi
hướng về phía biển đảo nhìn vài lần.
Nhưng tốc độ quang trụ thật sự quá nhanh,
hơn nữa chỉ chợt lóe, hắn thật sự không thấy rõ từ nơi nào trên đảo bắn ra.
Mây đen sau khi bị thủng thành một lỗ lớn
thì cuồng phong, sóng lớn trên mặt biển cũng yếu đi, mặc dù không có khả năng
gió êm sóng lặng, nhưng chiếc thuyền dưới sự chèo lái của xà nhân lại lần nữa
hướng về phía đảo mà đi.
Một lát sau, thuyền cập vào bến thuyền trên
đảo, sau đó mọi người xuống thuyền. Hàn Lập cũng được bốn xà nữ lần nữa dùng
“võng.” nâng lên bờ. Lúc này, Hàn Lập không nhịn được xoay đầu nhìn bầu trời
gần đó, hiển nhiên thiên tượng biến đổi cũng không duy trì lâu, không trung lần
nữa tràn ngập mây đen, ngoài khơi lại sóng to gió lớn. Nhưng đối với chúng xà
nhân đã an toàn lên bờ mà nói thì chuyện này không còn quan hệ gì nữa. Hàn Lập
lộ ra vẻ trầm ngâm, lộ ra vẻ hứng thú đối với bạch sắc quang trụ trên đảo. Mặc
dù thần niệm hắn bị hao tổn, nhưng vẫn mơ hồ cảm thấy linh lực quang trụ này vô
cùng hỗn tạp, không phải là do kẻ có thần thông lớn ra tay, giống như là một
pháp trận hoặc là pháp khí nào đó, mượn lực của linh thạch tạo thành.
Uy lực như thế mặc dù không đãt trong lòng
Hàn Lập, nhưng hiện tại trên đảo nhỏ của dị tộc này thì vẫn có chút kỳ quái.
Bất quá ý niệm này chỉ chợt lóe lên trong đầu Hàn Lập, ánh mắt hắn lại trở về
với những thứ thực tế trước mắt.
Bến tàu nhỏ này không phải là không có
người, chẳng những trên bờ là những nhà đá cao thấp không đồng nhất, mà ở giữa
lại có một bãi đá cao chừng trăm trượng.
Trên bãi đá có một ngôi nhà bằng gỗ nhỏ,
trên đó mơ hồ có xà nhân khác đang đứng.
Đúng lúc này, trong phòng đá đi ra bảy tám
xà nhân, hơn phân nửa là nữ, nam ít hơn. Cầm đầu chính là một xà nữ hơn hai
mươi tuổi, vóc người đầy đặn dị thường, dung mạo diễm lệ.
Ánh mắt nữ xà đảo qua trên đám người đãi
hán, thấy túi da căng phồng thì trên mặt hiện ra vẻ mỉm cười mê người, nhưng
khi ánh mắt đảo qua trên đội ngũ có Hàn Lập thì không khỏi ngẩn người.
Lúc này, đãi hán đã tiến nhanh tới, sau khi
thi lễ thì ngưng trọng nói với nữ xà này vài câu gì đó.
Diễm lệ xà nữ sau khi nghe xong, đôi mắt
đẹp đảo qua chân Hàn Lập một cái, đồng dạng cũng lộ ra vẻ kinh nghi.
Đột nhiên nữ xà động thân, sau vài lần đã
thướt tha lướt tới trước người Hàn Lập, mở miệng nói một loại ngôn nữ cổ quái,
Hàn Lập nhíu mày lắc đầu.
Nhưng xà nữ này lại không chịu thua, liên
tiếp thay đổi bảy tám loại khác, đến loại ngôn ngữ cuối cùng, thần sắc Hàn Lập
vừa động, dĩ nhiên thật sự đã hiểu. Rõ ràng là ngôn ngữ Phi Linh Tộc. Bất quá
nữ xà này nói lắp bắp, bộ dáng không quá thuần thục.”Ngươi hiểu được tiếng Phi
Linh Tộc!” Hàn Lập lộ ra một chút ngoài ý muốn, chậm rãi mở miệng.
“Thượng tộc đãi nhân cũng hiểu Phi Linh
ngữ, thật là tốt quá. Thiếp thân là Viêm Vũ phụ trách cúng tế Hỏa Dương Tộc,
không biết thượng tộc đãi nhân đây xưng hô thế nào?” Xà nữ thấy Hàn Lập hiểu
được Phi Linh ngữ, nhất thời mừng rỡ, thi lễ trả lời.”Cứ gọi ta là Hàn tiên
sinh. Hỏa Dương Tộc? Đây là lần đầu tiên ta nghe nói đến, ta ngoài ý muốn bị
lạc đến đây, nơi này là hải vực nào vậy?” Hàn Lập nhướn mày, chậm rãi hỏi.
“Đây chỉ là một phân nhánh nho nhỏ của Hỏa
Dương Tộc, Hàn tiên sinh không biết cũng là chuyện bình thường. Đãi nhân là
người ngoài Hỏa Dương Tộc, đây thật là vinh hạnh lớn lao. Bất quá thiếp thân
chỉ trợ giúp cúng tế, đối với thượng tộc của hải vực gần đây cũng không biết
nhiều chuyện, không có tư cách tự mình tiếp đãi Hàn tiên sinh. Ta sẽ tự mình
dẫn đãi nhân đi gặp đãi tế ti của tộc. Nếu đãi nhân có vấn đề gì thắc mắc thì
có lẽ đãi tế ti có thể trả lời.” Lời xà nữ này không kiêu ngạo cũng không siểm
nịnh.”Đãi tế ti!” Ánh mắt Hàn Lập có chút mơ màng, khi đảo qua trên người nữ xà
này vài vòng thì cảm ứng được trên người nàng có linh khí.
Thần nữ này mặc dù chỉ có tu vi Luyện Khí
Kỳ, nhưng đích thật là người tu tiên. Bất quá nếu tu vi nữ xà này thấp như thế
thì vị đãi tế ti kia chắc cũng không quá cao, không có gì cần phải e ngại.” Hàn
Lập thầm tính toán như thế, sau đó mới thản nhiên gật đầu.
Diễm lệ xà nữ thấy Hàn Lập đáp ứng thì thở
dài một hơi, trong lòng nàng, khí tức vị thượng tộc này thật sự có chút kỳ
quái.
Nói là cường đãi thì linh áp lại như có như
không, tựa hồ không mạnh hơn nàng bao nhiêu, nhưng nếu nói yếu thì nàng đã sớm
dùng thần niệm quét qua, căn bản không thể nhìn thấu cảnh giới tu vi đối
phương. Loại tình huống quỷ dị này hiển nhiên cứ giao cho đãi tế ti xử lý thì
thỏa đáng hơn.
Sau khi xà nữ này phân phó đám người đãi
hán vài câu thì lấy ra từ bên hông một cái áo da, mở ra một linh điểu toàn thân
trắng như tuyết. Linh điểu này lớn cỡ nắm tay, giống như anh vũ, nhưng hai mắt
lại màu hồng, giống như là hai ngọn lửa.
Xà nữ dùng tay vuốt linh điểu vài cái,
trong miệng phát ra vài âm thanh quái dị, sau đó nhẹ nhàng buông tay. Nhất thời
linh điểu hóa thành một đão bạch quang bay về chỗ sâu trong đảo, sau vài lần
chớp động đã biến mất không thấy bóng dáng.”Thiếp thân đã thông báo cho đãi tế
tê, tiếp theo ta sẽ tự mình hộ tống Hàn tiên sinh đến Hỏa Dương Thành của chúng
ta.” Nữ xà này tươi cười nói. Hàn Lập nhíu mày, cũng không tỏ vẻ phản đối,
ngược lại nhắm hai mắt lại.
Thấy bộ dáng Hàn Lập có vẻ đồng ý, nữ xà
này cũng không nghĩ nhiều, tự mình dẫn theo bốn xà nữ khiêng Hàn Lập, dọc theo
con đường nhỏ đi về phía trung tâm đảo.

