Phàm nhân tu tiên - Chương 0355 - 0356
Chương 355: Hồng Tuyến Độn Quang Châm
Sự thật
là Hàn Lập đối với chưởng quầy của tầng sáu rất tò mò, tu vi của vị Lam phu
nhân ở năm là Trúc Cơ hậu kỳ, tầng sáu không chừng là tiền bối cao nhân Kết Đan
kỳ cũng nên.
Hàn Lập trong lòng có chút mong chờ.
Đứng phía sau Lam phu nhân, khi hắn nhìn cô gái khoảng
mười sáu, mười bảy tuổi thì cả người trở nên ngây dại.
Cách ăn mặc của cô gái rất giản dị, mi thanh mục tú,
hình dáng cũng chỉ là trung đẳng mà thôi, là một thiếu nữ phàm nhân, một chút
pháp lực cũng không có, cái này thật ngoài dự kiến của Hàn Lập.
Đặc biệt là cô gái kia vừa thấy Lam phu nhân đi lên,
lập tức chạy nhanh tới, giữ chặt lấy cánh tay của nàng, trong miệng gọi “Lam
di, Lam di.” không ngừng, cùng vị phu nhân kia cực kỳ thân thiết, căn bản không
có liếc mắt nhìn Hàn Lập, điều này làm cho hắn có chút buồn bực.
“Được rồi, Tú nhi! Ở đây còn có khách nhân nữa đó!”
Lam phu nhân mặc dù trong miệng bảo thế nhưng trong lời nói đầy ý tứ sủng ái,
khiến cho ai nghe cũng đều đoán ra được.
“Khách nhân?” Cô gái lúc này mới thờ ơ liếc nhìn Hàn
Lập, thần sắc phớt lờ, không quan tâm.
“Đúng vậy, vị Hàn đạo hữu này muốn tới mua phương
thuốc và kiện pháp khí thành bộ mà chúng ta lần trước thu thập được. Cho nên ta
đem lên tầng sáu, giao cho cháu chiêu đãi. Ta còn phải xuống dưới đây, nói
không chừng tầng năm lại có khách khác đến.” Lam phu nhân cực kỳ luyến tiếc
nói.
“Như vậy đi, đợi khi nào Lam di rảnh, nhất định phải
lên đây bồi tiếp cháu nhé.” Cô gái có chút không nỡ nói
Lam phu nhân nghe vậy cười hiền từ, rồi trong ánh mắt
đưa tiễn của cô gái, đi xuống lầu.
“Các hạ muốn phương thuốc dạng gì? Ta ở đây có hơn
bảy, tám loại, nhưng thích hợp với Trúc Cơ kỳ sử dụng chỉ có hai cái, hơn nữa
giá cả cũng cao đến dọa người, với mấy trăm linh thạch không thể lấy được đâu.”
Cô gái rút cuộc quay đầu, nhìn Hàn Lập lạnh lùng nói.
Hắn nghe khẩu khí đối phương như vậy nhưng không có
tức giận, ngược lại cười nói.
“Chỉ cần phương thuốc thật sự, về phương diện giá cả
không thành vấn đề.” Khẩu khí của Hàn Lập cũng cực kỳ lớn, làm cô gái thoáng
rùng mình, có chút nghiêm túc đánh giá hắn vài lần.
“Vậy thì chờ một chút, ta sẽ kêu người mang phương
thuốc cùng với bộ pháp khí kia đến.” Sắc mặt cô gái dịu lại, dù sao đây là một
khách sộp, cũng nên được hoan nghênh.
Chỉ thấy nàng lấy từ trên người ra một cái chuông đồng
nhỏ, sau khi khẽ lay động vài cái theo quy luật, liền tùy tiện ngồi xuống một
chiếc ghế, không có chút ý tứ muốn tiếp đón Hàn Lập.
Hàn Lập trong lòng có điểm ngạc nhiên nhưng không
nhanh không chậm kéo một cái ghế tựa qua, đồng dạng cũng ngồi bên cạnh cô gái,
ở giữa hai người chỉ cách nhau một cái bàn gỗ.
Hành động của hắn làm cho đôi mi thanh tú của cô gái
nhíu lại, mặc dù trên mặt không có cao hứng nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Một lát sau có một nữ tu sĩ trẻ tuổi, tay cầm hai cái
hộp ngọc, một lớn, một nhỏ đi đến.
“Để ở đây là được.” Cô gái lấy tay chỉ vào mặt bên bên
cạnh, thần sắc như thường nói.
“Dạ, tiểu thư!” Nữ tu sĩ cung kính vâng lời, đem hộp
ngọc đặt lên bàn, sau đó người liền tự động lui xuống.
Thấy nữ tu sĩ kia đối với cô gái phàm cung kính như
vậy làm Hàn Lập trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
“Phương thuốc và pháp khí ở trong đó, các hạ tự mình
xem đi. Nếu vừa lòng ta sẽ nói giá tiền cho các hạ biết.” Cô gái đem hộp ngọc
nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt Hàn Lập, bình tĩnh nói.
Một khi đối phương đã có lời như thế, Hàn Lập cũng
không khách khí, liền cầm lấy hộp ngọc nhỏ, sau đó mở nắp ra, bên trong lộ xuất
hai cái ngọc giãn - một đỏ, một trắng.
Hắn lấy ngọc giản ra, tiếp theo hai mắt khẽ nhắm, đem
thần thức từ từ xâm nhập vào trong.
Cô gái thấy Hàn Lập đang xem xét phương thuốc trong ngọc
giản, liền xuất ra một quyển sách lụa màu trắng, coi như không có ai, hai tay
cầm lên để đọc.
Sau thời gian một chén trà nhỏ, Hàn Lập liền rút thần
thức trở về, trên mặt lộ ra vẻ trầm ngâm.
Trong hai phương thuốc này có một cái là “Tụ Linh đan.”
đã từng trao đổi, đối với hắn mà nói đã không còn tác dụng. Cái còn lại thì
không phải là phương thuốc cổ xưa, mà là một loại có tên “Chân Nguyên đan.”,
khi luyện chế ngoại trừ cần dược tài có chút lâu năm thì rất dễ dàng phối xứng,
vừa đúng lúc hắn thích hợp để dùng.
Chẳng qua giá tiền của nó phỏng chừng phải gấp mấy lần
giá tiền của “Tụ Linh đan.”, dù sao giá trị của cổ phương cùng với đan phương
bình thường tại Tu tiên giới, hôm nay hắn rất rõ ràng.
Nghĩ đến đây, thần sắc hắn như thường đem hai cái ngọc
giản trả về chỗ cũ, rồi cầm lấy cái hộp ngọc to kia, mở nắp ra.
Kết quả pháp khí ở trong làm Hàn Lập sau khi xem xét
rùng mình, bởi vì đó là một bộ gồm mười ba cây châm tinh xảo hồng quang lấp
lóe.
Những cây châm này chỉ dài có nửa thước, nhưng toàn
thân màu đỏ lửa, lờ mờ có huỳnh quang lưu động.
“Pháp khí phi châm?” Hàn Lập không khỏi kinh ngạc, lẩm
bẩm nói.
Nếu nói Hàn Lập về mặt pháp khí coi như là có kiến
thức rộng rãi, nhưng loại phi châm này hắn thật đúng là lần đầu tiên gặp được,
hơn nữa còn chưa thấy người nào thi triển qua, nhất thời trở nên rất hứng thú.
Cô gái kia nghe được thanh âm tự nói của Hàn Lập,
không khỏi ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, trên mặt hiện ra một tia không vui,
nhưng sau đó thần sắc lại như thường, tiếp tục xem quyển sách lụa trong tay.
Hàn Lập lúc này đang dùng hai ngón tay kẹp lấy một cây
phi châm ngưng thần chăm chú nhìn, thực không có chú ý đến vẻ mặt của cô gái.
Đương nhiên nếu có chú ý thì hắn cũng không thèm để ý đến tính tình đại tiểu
thư của đối phương.
Hắn giờ phút này hai mắt híp lại một nửa, thần sắc cực
kỳ trịnh trọng.
Hàn Lập mặc dù không nhìn thấy qua pháp khí phi châm
khác, nhưng lời đồn âm hiểm, độc ác có liên quan đến nó thì cũng có nghe thấy.
Nghe nói pháp khí phi châm lực công kích tuy thấp hơn
so với pháp khí bình thường, nhưng bởi vì thể tích nhỏ, tc độ phi hành lại mau,
là lợi khí tốt nhất dùng để đánh lén, ám toán, bởi vậy có rất nhiều tu sĩ gọi
chúng “Âm khí.”, danh tiếng trong Tu tiên giới quả thực là không nhỏ.
Đương nhiên bởi vì thể tích nhỏ, chẳng những tài liệu
luyện chế đặc thù, hơn nữa khó khăn khi luyện chế gấp mấy lần so với các loại
khác nên phi châm hiếm thấy. Nếu tu sĩ có trong tay cũng đều đem nó trở thành
đòn sát thủ, không dễ dàng để cho người ngoài biết.
Mà hiện tại xuất hiện trước mắt Hàn Lập một lúc gồm
mười ba cái, điều này sao có thể không làm hắn giật mình?
“Xin hỏi vị cô nương, bộ phi châm này có tên là gì?”
Hàn Lập trong lòng cực kỳ vui mừng, nhưng trên mặt lại như thường, đột nhiên
hỏi cô gái.
“Hồng tuyết độn quang châm!” Cô gái nghe vậy liền bỏ
quyển sách trên tay ra, lạnh nhạt nói.
“Tốt, bộ phi châm này cùng với phương thuốc “Chân
Nguyên đan.” kia ta đều muốn.” Hàn Lập không chút do dự nói.
“Di, ngươi thực sự muốn bộ pháp khí này?” Cô gái trên
mặt lộ ra thần sắc cổ quái, có chút không tin hỏi.
“Như thế nào, nó có khuyết điểm gì sao, hay là căn bản
không muốn bán?” Hai hàng lông mày của Hàn Lập nhướn lên, có chút bất mãn.
“Các hạ hiểu lầm rồi, bộ Hồng tuyến độn quang châm mặc
dù cực kỳ trân quý, nhưng còn chưa đủ khiến chúng ta để mắt. Ta hỏi như vậy bởi
vì có một chuyện quan trọng phải nói cho các hạ trước, bộ phi châm này cùng với
các loại pháp khí thành bộ bình thường khác rất không giống nhau. Chúng nó
không phân chia ra tử, mẫu. Nếu muốn điều động thì phải đồng loạt đem tất cả
mười ba cái xuất ra, nếu không thì không có cách nào sử dụng được.” Cô gái lạnh
lùng liếc mắt nhìn Hàn Lập, giọng nói lạnh như băng.
“Đồng thời điều khiển?” Nghe xong lời này, Hàn Lập có
chút giật mình hiểu ra. Trách không được bộ pháp khí hi hữu thế này lại tồn tại
cho đến hôm nay, nguyên lai là có hạn chế về mặt thần thức.
“Đúng vậy, vốn Lam di cũng rất thích nó nhưng bởi vì
chỉ có thể khống chế được tám đến chín cái, nên phải buông bỏ.” Cô gái không
cười nói tiếp.
“Mười ba thôi sao!!!”
Hàn Lập cười khẽ một tiếng, bỗng nhiên vươn tay ra,
hướng về phía những phi châm còn lại trong hộp vẫy vẫy, nhất thời hồng quang
chợt lóe, tất cả phi châm đồng thời lơ lửng, tiếp theo chúng biến thành hơn
mười đạo hồng tuyến (tơ hồng) mắt thường khó thấy, bay nhanh chung quanh thân
Hàn Lập, trong phút chốc huyễn hóa thành một màn lưới màu đỏ tinh tế.
Nhìn thấy màn này, cái miệng của cô gái khẽ nhếch, lần
đầu tiên trên khuôn mặt lộ ra sự giật mình.
Hàn Lập sau đó vung tay lên, hồng tuyến liền bay trở
về trong hộp ngọc, hiện nguyên hình phi châm.
“Ta nghĩ hiện tại ta có thể mua được pháp khí này rồi
chứ?” Hàn Lập thần sắc không đổi, trầm giọng nói.
“Một khi các hạ đã có thể sử dụng, đương nhiên là
được. Cùng với đan phương kia, tổng cộng là hết bốn ngàn linh thạch.” Cô gái
sau khi sắc mặt khôi phục lại bình thường liền nói.
“Bốn ngàn linh thạch?” Hàn Lập nhìn cô gái, vuốt vuốt
cái mũi của mình, giá tiền này thực sự cao ngoài dự kiến của hắn.
“Đan phương một ngàn rưỡi, phi châm hai ngàn rưỡi!” Cô
gái không do dự báo giá.
Nói thật bốn ngàn linh thạch dưới con mắt cô gái này
thật đúng là không quý, dù sao đây là hai vật đặc biệt hiếm thấy trong Tu tiên
giới, nếu không phải trong giờ phút liên quân tam quốc đại bại dưới tay Ma đạo,
thật đúng là không có người lấy ra bán.
Nhưng lúc này Hàn Lập ngồi thẳng lên, trên mặt xuất
hiện vẻ trịnh trọng hỏi: “Chẳng biết quý các thu mua như thế nào đối với linh
dược ngàn năm?”
Chương 356: Họa Phúc Tương Y
Sau một
khắc, Hàn Lập từ trong Tinh Trần các chậm rãi đi ra.
Hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn lầu các cao lớn, trên
mặt lộ ra một tia cười khẽ thần bí, tiếp theo liền nhanh chóng rời đi.
Hiện tại bộ “Hồng tuyến độn quang châm.” và ngọc giản
có chứa phương thuốc kia đều đã thành thành thật thật nằm ở trong túi trữ vật
của Hàn Lập.
Trước đó không lâu, sau khi hắn hướng cô gái tùy ý hỏi
về giá cả của linh dược ngàn năm, nhưng không có xuất ra linh thảo, mà là lấy
ra hai viên “Định Nhan đan.” được luyện chế từ linh dược ngàn năm đưa cho cô
gái.
Hàn Lập nhớ rất rõ rõ ràng ràng cô gái vốn cực kỳ lạnh
lùng nhưng vừa nghe được công dụng trú nhan kỳ diệu của đan dược liền lộ ra
thần sắc cuồng nhiệt, vẻ mặt hoàn toàn tương phản với lúc đầu, làm hắn giật
mình không nhỏ.
Sau đó cô gái lập tức tìm một vị Luyện đan sư của Tinh
Trần các đến xem xét loại đan dược đã được đồn đại rất nhiều nhưng không ai
luyện chế này.
Kết quả sau khi xác nhận chúng là thật, hơn nữa còn có
công hiệu đúng như lời nói, cô gái lúc này cực kỳ khẩn trương kêu cả Lam phu
nhân ở dưới tầng năm lên.
Rồi hai nàng nhỏ giọng thầm thì một trận, sau đó Hàn Lập
liền lấy hai viên Định Nhan đan cộng thêm một ngàn linh thạch để đổi lấy phương
thuốc và pháp khí.
Hiện tại ngẫm nghĩ lại, hắn trong lòng lại thấy buồn
cười.
Có thể trẻ mãi không già, đối nữ tử mà nói thật đúng
là cực độ hấp dẫn, căn bản không thể kiềm chế. Cho dù Lam phu nhân tâm cơ hay
tu vi thâm hậu đi nữa, sau khi nghe Hàn Lập nói có Định Nhan đan, cũng lộ ra
ánh mắt nhiệt huyết giống như cô gái. Làm Hàn Lập hoàn toàn hiểu rõ đối với
việc nữ tử để ý dung nhan của mình.
Và chính điều này làm giá cả của chúng vượt ra ngoài
mong đợi của hắn.
Nguyên lúc đầu hắn tưởng rằng nhiều nhất là đổi được
hai ngàn linh thạch nhưng kết quả khi hai nữ tử này mở miệng thì khiến cho hắn
rất vừa lòng. Tự nhiên sẽ không phân biệt tốt xấu mà ép giá nữa. Xem ra thật
may mắn khi hai chưởng quầy đều là nữ tử, nếu nam giới thì chỉ sợ đáng giá mấy
trăm linh thạch cũng tính là không tệ rồi.
Sau giao dịch, Lam phu nhân từ trong sự say mê có chút
trở nên thanh tỉnh, rút cuộc không nhịn được hỏi về lai lịch của đan dược, bị
Hàn Lập thuận miệng nói một câu “Trong lúc vô ý tìm được.” liền rời đi.
Hắn ra khỏi Tinh Trần các nhưng trong lòng có chút
không nỡ.
Vì hắn biết rằng bằng việc Tinh Trần các nhẹ nhàng
xuất ra vật phẩm trân quý như “Hồng tuyến độn quang châm.” và phương thuốc thì khẳng
định sẽ có thêm nhiều thứ trân quý hơn. Nhưng đáng tiếc hắn thật sự không thể
lấy đan dược cùng linh thảo đổi thêm lần nữa. Nếu không hậu quả của việc tiền
tài lộ ra, Hàn Lập không cần tưởng tượng nguy hiểm như thế nào.
Ôm tâm tình tiếc hận đó, Hàn Lập tìm một khách điếm
trong phường thị để nghỉ ngơi và ở trọ.
Thời gian còn lại hắn bắt đầu ngồi xuống luyện khí,
chuẩn bị ngày mai đi tới chỗ của Từ điếm chủ luyện chế pháp khí.
Buổi sáng ngày thứ hai, Hàn Lập đúng hẹn đi tới cửa
tiệm.
Từ điếm chủ kia sớm đã chờ đợi lâu rồi, vừa thấy hắn
tiến tới liền lập tức nồng nhiệt tiếp đón hắn đi ra sau hậu viện, Hàn Lập cười
thản nhiên rồi bước vào.
Hơn nửa tháng sau, Hàn Lập rút cuộc cũng từ trong đó
đi ra.
Nhưng thần sắc lại tương phản so với lúc đi vào, hắn
giờ phút này trên mặt tràn đầy vẻ buồn phiền, tâm tình tựa hồ rất không tốt.
Mà sát theo sau là vị Từ điếm chủ với vẻ mặt xấu hổ,
không ngừng thì thầm nói nói cái gì đó.
Hàn Lập thở dài một hơi, tâm tình phảng phất có chút
tốt hơn, sau đó hòa nhã nói với Từ điếm chủ vài câu rồi chậm rãi đi ra khỏi
phường thị, chỉ để lại lão giả với vẻ mặt mờ mịt.
Không lâu sau, Hàn Lập đã ở ngoài phạm vi cấm chế,
trực tiếp ngự khí bay đến ngọn núi nhỏ vô danh - nơi ở của Tân Như Âm.
Đứng trên Thần Phong chu, thần sắc Hàn Lập lại trở nên
âm trầm, đây đều là do nhiều lần thất bại trong thời gian hơn nửa tháng luyện
khí.
Hắn đã đánh giá quá cao tài nghệ của Từ điếm chủ, làm
cho phần lớn tài liệu trân quý bị hủy mà chỉ luyện chế ra được một bộ pháp khí.
Trong đó tài liệu của yêu thú bọ ngựa mà hắn quý trọng nhất đã hoàn toàn tiêu
tùng không còn một mống.
Điều này làm cho Hàn Lập hối hận vô cùng, cơ hồ muốn
tế xuất pháp khí hung hăng công kích Từ điếm chủ một cái.
Tuy nhiên hắn cuối cùng xem ra thì biết được lão giả
cũng cực kỳ xấu hổ, nên từ bỏ ý định. Thậm chí lúc gần đi, còn hòa nhã an ủi
đối phương vài câu.
Ngẫm nghĩ, thở dài đến đây Hàn Lập liền lấy tay vỗ vào
túi trữ vật, năm thanh phi đao trắng tinh bay ra, xoay quanh thân Hàn Lập không
ngừng.
Bộ pháp khí này là do năm cái chân của Bạch Tri chu
luyện chế ra, tâm tình Hàn Lập tốt hơn một chút.
Mặc dù có ba chân bị hủy, hơn nữa chiến giáp chế từ
phần vỏ ngoài của con nhện cũng không thành, nhưng cuối cùng không hoàn toàn bị
hủy diệt như suy nghĩ. Cái này coi như là may mắn trong bất hạnh. Hàn Lập chỉ
có thể cười khổ thầm nói như vậy.
Tuy nhiên từ lần luyện khí này, Hàn Lập cuối cùng cũng
biết tài liệu càng cao cấp, hi hãn, càng cần người luyện khí kỹ thuật cao siêu
mới được. Cùng một người mà lần trước tài liệu của Mặc Giao lại luyện chế thành
công hơn phân nửa.
Hàn Lập một mặt ngự khí phi hành, một mặt lộ ra biểu
tình có chút đăm chiêu.
Mấy ngày sau, hắn đã xuất hiện trên bầu trời của ngọn
núi vô danh.
Lần này không đợi Hàn Lập sử dụng Truyền Âm phù, bạch
vụ bao phủ trận pháp liền tự động mở ra thông đạo.
Hắn thấy vậy thì cười cười, biết Tân Như Âm chỉ sợ hai
ngày nay ở tại đây chờ hắn trở về, dù sao ngày ước định cũng đã tới không sai
biệt lắm.
Sau một lát, Hàn Lập đã ngồi ở trên ghế trong trúc ốc,
đối diện vẫn là Tân Như Âm mang áo trắng nhưng mặt mang nụ cười.
“Hàn tiền bối, đến thật hẹn. Ta hôm qua vừa mới đem
Truyền tống trận cổ xưa kia sửa chữa xong. Tiền bối chỉ cần làm chỉ dẫn là có
thể khôi phục nó lại như bình thường.” Tân Như Âm thần sắc thản nhiên nói, rồi lấy một cái ngọc giản
trên người ra đưa cho Hàn Lập.
Đối với nàng mà nói thì việc chữa trị một cái Truyền
Tống trận cổ xưa cũng là một bài toán mang tính thách thức đáng giá, hôm nay
thành công tất nhiên là có vài phần vui mừng.
Hàn Lập đưa tay ra tiếp nhận ngọc giản, trong lòng cực
kỳ cao hứng, trên mặt lộ ra vài tia hài lòng hiếm có.
Mặc dù hắn không có ý tưởng lập tức sử dụng Truyền
Tống trận, nhưng đây chính là một đường lui cần phải suy xét.
Vì thế hắn đem thần thức tiến vào xem qua vài lần, quả
nhiên có phương pháp và các bước chữa trị rất đầy đủ.
“Tân cô nương thật cực khổ rồi!”
Hàn Lập không có cảm kích dông dài, mà chỉ nói một câu
tạ ơn tràn đầy thành ý, rồi cẩn thận đem ngọc giản cất đi.
“Không có gì, chính ta đối với nó cũng rất hứng thú.”
Tân Như Âm ảm đạm cười đáp.
Nhưng lập tức nàng nhớ tới cái gì đó, lại xuất ra thêm
một cái túi trữ vật tinh xảo, mở miệng chậm rãi giải thích.
“Ta nhiều lắm chỉ còn sống được một, hai năm, mấy cái
này là trận kỳ và trận bàn mà ta cùng Tề đại ca chung sức luyện chế, về sau
cũng không dùng tới nên đưa cho tiền bối luôn. Hi vọng sau này có thể trợ giúp
được chút ít đối với quá trình tu luyện của người.”
Nhìn thấy Tân Như Âm đưa đại lễ cho mình mà lại ăn nói
thản nhiên như vậy, Hàn Lập liền ngẩn ra, sau đó liếc mắt đầy thâm ý nhìn đối
phương vài lần.
Một lát sau, hắn mới đứng dậy, dùng hai tay tiếp nhận
túi trữ vật, trịnh trọng nói:
“Hàn Lập ta tuy không phải là người quân tử, nhân hậu,
cũng không phải là người hành hiệp trượng nghĩa nhưng hiện tại ta hướng Tân cô
nương hứa hẹn thêm lần nữa, chỉ cần năng lực đại tiến, có thể diệt tộc Phó gia,
Hàn mỗ nhất định làm cho nó biến mất hoàn toàn khỏi Tu tiên giới!” Hàn Lập lúc
này nói năng cực kỳ chân thật.
Tân Như Âm thấy vậy liền cười, nàng biết mục đích tặng
đại lễ này xem như đã đạt được.
Đối với dạng người càng không dễ dàng hứa hẹn như Hàn
Lập thì càng xem trọng lời hứa chân tình của bản thân.
“Tiền bối nếu không có chuyện gì quan trọng, có thể
nghỉ ngơi ở đây vài ngày. Tân Như Âm rất muốn cùng thảo luận về trận pháp một
chút với tiền bối.” Thần sắc nàng như thường yêu cầu.
Ba ngày sau, Hàn Lập ngự khí bay khỏi tiểu sơn, lần
này hắn đi thẳng đến nơi tụ tập gần nhất của tu tiên giả - Bạch Trì sơn.
Ở nơi đó thường xuyên có một ít tán tu cùng tu sĩ của
gia tộc tu tiên hội tụ, trao đổi một ít tin tức ngoài lề, đương nhiên cũng nhân
cơ hội để giao dịch vật phẩm.
Mục đích lần này của Hàn Lập là muốn từ nơi này nghe
xem Tu tiên giới Việt quốc hiện nay ác liệt như thế nào, Thất phái còn có cơ
hội xoay chuyển nữa hay không v. v và v... v.
Chỉ sau khi nhận được những tin tức này Hàn Lập mới có
thể chân chính quyết định kế hoạch tiếp theo.
Mà ngày tụ hội tiếp theo cũng sắp đến rồi.
Bạch Trì sơn cách chỗ của Tân Như Âm cũng không tính
là quá xa, trước kia nàng cùng Tề Vân Tiêu đã tham gia vài lần, đương nhiên đây
chỉ là tiểu hội nên tự nhiên tu sĩ Luyện Khí kỳ phần lớn, rất ít có tu sĩ Trúc
Cơ kỳ tham gia.
Một ngày sau, Hàn Lập đã đến nơi gọi là Bạch Trì sơn.
Ngọn núi này ngược lại không nhỏ chút nào, tổng cộng
có ba đỉnh núi, trong đó đỉnh ở phía Tây là hiểm yếu nhất và cũng là địa phương
tụ hội. Sau đó Hàn Lập liền hóa thành một đạo bạch quang, trực tiếp nhắm hướng
đó bay đi.

