Tuổi xuân của em, tòa thành của anh - Chương 08
Chương 8:
ANH CŨNG BIẾT GIỞ TRÒ
Tôn
Dĩnh, Tiểu Dư dìu cô vào trong khu lầu, Lộ Dương ôm đồ đạc của cả bọn cuống quýt
theo bên cạnh, vừa thở vừa lẩm bẩm: “Gần đây tớ ăn ít thịt quá, mong rằng Phật tổ
thương xót để tớ ngồi cạnh một bạn học giỏi! Chẳng hạn như Trương Nhất Địch…”.
Câu
tụng niệm thành khẩn của cô nàng bị Tiểu Dư cắt ngang tàn nhẫn: “Lộ Dương, đầu cậu
bị Văn Tĩnh đá vào à? Còn muốn dựa dẫm Trương Nhất Địch? Cậu chưa nghe cách nói
này sao - người như Trương Nhất Địch, đừng nhìn thấy rất đẹp trai rất tuyệt vời,
nhưng trong xương tủy là tác phong vô cùng chính thống! Cậu copy, không sao, anh
ấy có thể giả vờ không biết, không mách thầy cô; nhưng nếu cậu muốn copy anh ấy,
đó là chuyện không thể! A, các cậu nói xem bây giờ sao còn có một người đàn ông
chính trực như thế cơ chứ! Đúng là khiến tớ kinh ngạc ngưỡng mộ!”.
Trác
Yến lườm: “Sao cậu biết cậu ấy không cho copy?”.
Tiểu
Dư “xì” một tiếng: “Tớ quan tâm anh ấy như thế, đương nhiên mọi thứ về anh ấy tớ
phải nghe ngóng hết chứ! Nghe nói mấy người anh em trong phòng ký túc anh ấy còn
cúp học hơn cậu, mấy hôm trước mua chuộc anh ấy hòng làm anh ấy khuất phục, để kì
thi có thể được Phật cứu độ chúng sinh; nhưng đã bị anh ấy từ chối. Trương Nhất
Địch giáo huấn họ: không dạy dỗ các cậu thì học kỳ sau các cậu lại làm thế, bốn
năm đại học coi như lãng phí. Haizzz, anh ấy nói một câu thôi mà cũng có lý đến
thế, thật là, bảo người ta làm sao mà không thích anh ấy cho được!”.
Trác
Yến làm bộ muốn nôn ọe: “Ụa, cậu thích cậu ấy như thế thì để Phật tổ phù hộ, cho
cậu ấy ngồi cạnh cậu, để cậu sung sướng thỏa mãn hoàn thành môn này!”.
Tiểu
Dư hét lên: “Trác Văn Tĩnh cậu đừng trù tớ! Tớ không muốn ngồi cạnh Trương Nhất
Địch! Ngồi cạnh anh ấy thì tớ chết chắc! Anh ấy nhất định sẽ không cho tớ xem tờ
đáp án của anh ấy đâu!”.
Lộ
Dương sỉ nhục: “Chẳng phải cậu thích phẩm chất cao thượng của cậu ta sao, thế tại
sao lại xem người ta như rắn độc thế, nói một đằng làm một nẻo, cậu thật trơ trẽn
quá!”.
Đã
đến cửa lớp.
Trước
khi vào, Tiểu Dư không quên ra sức biện bạch: “Ai bảo yêu anh ấy thì nhất định phải
chiếm hữu anh ấy? Không nghe câu khoảng cách sinh ra cái đẹp à!”.
Trác
Yến tìm thấy vị trí của mình nhờ sơ đồ trên bảng, có Tiểu Dư dìu, cô tập tễnh đến
đó.
Đã
bắt đầu được mười phút, mọi người đều chăm chú nghe phần thi nghe.
Trác
Yến hỏi nhỏ Tiểu Dư: “Phần nghe bao điểm? Bỏ phần này ra thì chúng ta có hy vọng
không?”.
Tiểu
Dư cũng thì thào: “Nếu copy được thì, ok! Nếu không copy được, thôi theo số trời
đi!”.
Ở lối
đi, Trác Yến đã thấy từ xa người ngồi cạnh chỗ của cô có vẻ quen mắt. Đang định
tiến đến xác định thì mái tóc đen ấy như cảm nhận thấy, ngẩng phắt lên.
Trác
Yến nhìn gương mặt vô cùng quen thuộc ấy, giọng nói như lạc đi, khẽ kêu lên ai oán
đầy hoảng sợ: “Tiểu Dư, sau này tớ không nói chuyện với cậu nữa! Đồ mồm quạ bại
gia!”.
Tiểu
Dư ngẩng lên, sau khi nhìn rõ gương mặt quen thuộc cạnh chỗ Trác Yến ngồi cũng ngẩn
ra: “Ôi mẹ ơi! Văn Tĩnh, số cậu khổ rồi, sao cậu lại ngồi cạnh Trương Nhất Địch
thế này!”.
Trác
Yến chống người lên bàn từ từ ngồi xuống, thấy trái tim mình lạnh ngắt.
Xem
ra tám, chín phần là môn này phải học lại rồi.
Vô
cùng buồn bã mở đề ra đến phần đọc hiểu.
Phần
nghe đã không kịp cứu vãn rồi, cô quyết định bỏ luôn, bắt đầu phấn đấu từ phần đọc
hiểu.
Bỗng
nhiên cảm thấy có một giọng nói được đè nén rất thấp, hơi khàn, thoang thoảng, như
có như không, nhưng lại khiến cô nghe rất rõ: “Làm phần viết văn trước!”.
Giọng
nói này quen quá…
Trác
Yến ngẩng lên, nhìn về phía Trương Nhất Địch; đối phương đang điều chỉnh lại tai
nghe, không nhìn cô, gương mặt vẫn nghiêm túc như không có gì xảy ra.
Trác
Yến quay đầu đi, nhíu mày.
Lúc
nãy không phải cô nghe nhầm chứ?
Vậy
rốt cuộc nên làm đề đọc hiểu hay viết đoạn văn trước?
Đọc
hiểu? Viết văn? Viết văn? Đọc hiểu?
Cuối
cùng, Trác Yến vẫn lật đề thi đến trang cuối cùng, viết văn trước như bị ma xui
quỷ khiến…
Viết
một đoạn văn lại mất hơn nửa thời gian của Trác Yến.
Lúc
quay lại phía trước bắt đầu làm đề đọc hiểu, cô lén nhìn Trương Nhất Địch, phát
hiện ra anh đang viết văn.
Trác
Yến đớ người: Anh làm kiểu gì vậy? Rốt cuộc là làm chậm hơn cô hay là nhanh hơn?
Những phần trước anh đã làm xong hay là chưa?
Cô
túm tóc, càng túm càng thấy đời người quá nhiều điều kỳ lạ, đâu đâu cũng có những
việc mơ hồ cô không hiểu nổi.
Nghĩ
không ra hiểu không xong, thôi không nghiên cứu nữa, cô quay đi ấm ức và ra sức
chiến đấu với đề đọc hiểu khiến cô ù ù cạc cạc.
Đề
đọc hiểu đầu tiên vừa làm qua loa xong, đã nghe bên cạnh vang lên âm thanh của ghế
ma sát xuống sàn.
Bên
cạnh có người đứng dậy.
Trác
Yến quay sang nhìn, sững sờ!
Trương
Nhất Địch chuẩn bị nộp bài!
Cô
vội vàng quay sang nhìn lại bài mình: Đề thi dày cộp, cô chỉ mới viết văn xong,
làm qua loa một đề đọc hiểu; còn anh chàng kế bên đã chuẩn bị nộp bài!
Trác
Yến bắt đầu hoảng hốt, trán lấm tấm mồ hôi.
Đó
chính là sự khác biệt giữa người với người, cùng ăn cơm để lớn, mà tốc độ làm bài
của cô so với bạn Trương, mẹ kiếp, đúng là quá cách biệt…
Trác
Yến thấy một cơn gió lạnh buốt thổi qua tim.
Bài
thi của cô vừa bắt đầu từ viết văn và đọc hiểu, còn người ta thì đã làm xong hết.
Chỉ
sợ ngày này năm sau, cô khó tránh khỏi số học lại rồi…
Trác
Yến đau buồn dùng móng tay chọc vào bài làm, như thể nó là tờ giấy dò vé số, cứ
chọc mãi thì sẽ chọc ra mấy giải thưởng.
Cô
chọc quá chăm chú và nghiêm túc; nhưng giải thưởng không hề bị cô chọc ra.
Nhưng…
từ bao giờ mà công phu chọc giấy của cô đã luyện đến bản lĩnh này?
Cô
nhìn mặt giấy - trên đó không hề bị chọc thủng lỗ, ngược lại không hiểu vì sao,
cô lại chọc ra được một mảnh giấy!
Trác
Yến ngẩng phắt đầu lên.
Cô
nhìn thấy Trương Nhất Địch đã bước ra lối đi, bóng dáng cao ráo ung dung.
Trác
Yến cứ nhìn chằm chằm theo bóng anh.
Cô
muốn tìm cơ hội xác nhận rằng mảnh giấy này rốt cuộc là cô chọc ra, hay là anh chuyền
đến…
Nhưng
bạn Trương kia không hề quay đầu.
Mãi
tới lúc đi đến cửa lớp, anh mới hơi khựng lại.
Anh
đặt tay lên tay nắm cửa, vặn nhẹ, mở ra, sải bước ra ngoài.
Trác
Yến thở dài.
Không
có được bất kỳ phản ứng nào, cô định không nhìn theo nữa.
Nhưng
trong tích tắc sau đó, nhìn thấy bạn Trương Nhất Địch đang xoay người đóng cửa,
anh nhìn về phía cô một cái.
Ánh
mắt ấy chỉ thoáng qua mà thôi, nhưng như muốn nói gì đó.
Như
thể nói với cô rằng: Suỵt! Đừng nói gì, lặng lẽ chép đi…
Cửa
lớp học vang lên một tiếng khẽ, đóng chặt.
Trác
Yến cúi đầu, dùng lòng bàn tay đè lên mảnh giấy.
Trong lòng sung sướng vô cùng.
Trời! Chân này của cô gãy cũng đáng!
Có khi nào… cũng có thể lấy danh nghĩa
gãy chân, cùng chụp hình lưu lại kỷ niệm gì đó với anh không…
Kỳ thi cuối kỳ trong sự tập tễnh của
Trác Yến, cuối cùng đã kết thúc sau môn cuối cùng.
Thi xong, mọi người đều gấp gáp dọn
dẹp hành lý để hôm sau về nhà nghỉ đông.
Buổi tối ăn cơm xong, Lộ Dương và Tiểu
Dư ra ngoài mua sắm, Tôn Dĩnh dưới sự chỉ huy của Trác Yến đã giúp người tàn tật
thu dọn hành lý.
Vừa dọn dẹp, Tôn Dĩnh vừa hỏi Trác Yến:
“Ngày mai cậu lên tàu thế nào? Tớ đi sớm lắm, không kịp đưa cậu đi”.
Trác Yến ngồi bên giường chống cằm,
cười híp mắt: “Cậu cứ yên tâm mà đi! Tiểu Dư và Lộ Dương nói sẽ đưa tớ đi. Tuy chân
tớ không ổn nhưng chim ngố bay trước mà! Tớ không tin xuất phát trước bốn tiếng
thì không bò đến được ga tàu! Yên tâm yên tâm, cậu cứ đi trước, đừng lo cho tớ!”.
Tôn Dĩnh xì cô: “Ai yên tâm đi chứ,
tớ có chết đâu, chẳng đàng hoàng gì cả, nói bậy bạ!”. Ngừng lại ra chiều suy nghĩ,
cô lại nói: “Hay cậu gọi Trương Nhất Địch và Giang Sơn cõng cậu đi, chẳng phải sẽ
nhanh hơn sao?”.
Trác Yến vội xua tay: “Hả? Không được
không được! Nam nữ thụ thụ bất thân mà! Hơn nữa hai người ấy giờ đều có bạn gái
cả rồi, tớ muốn tìm cũng phải tìm một kẻ độc thân vác tớ mới được!”.
Tôn Dĩnh nhún vai, ậm ừ một tiếng: “Nói
cứ như thể cậu chưa được hai người họ bế và cõng bao giờ ấy, lại còn nam nữ thụ
thụ bất thân!”.
Trác Yến không nghe rõ cô bạn làu bàu
cái gì, đang định hỏi thì cửa phòng “binh” một tiếng, bị người ta đẩy mạnh, âm thanh
vừa to vừa đột ngột khiến cô giật bắn mình, những gì sắp nói đều nghẹn trong cổ
họng, cứ hét lên inh ỏi.
“Á…!”.
Nhìn thấy Lộ Dương và Tiểu Dư lao vào
như đầu tàu hỏa, Trác Yến không nghĩ ngợi gì, nhặt một chiếc dép lê ném họ: “Hai
con thú này, chẳng bao giờ vào mà dịu dàng được! Làm tớ sợ chết khiếp!”.
Lộ Dương tránh sang, đặt đồ xuống, chạy
vèo đến cạnh Trác Yến, chồm đến nắm lấy tay cô, mắt sáng rỡ như đèn pha, hỏi với
vẻ hưng phấn: “Văn Tĩnh Văn Tĩnh, nghe tớ nói này! Cậu đoán xem, tớ và Tiểu Dư lúc
quay về đã nhìn thấy gì?”.
Trác Yến ngẩn ngơ nhìn bạn, chớp mắt:
“Hả? Nhìn thấy… gì cơ?”.
Tiểu Dư cũng chồm đến: “Bọn tớ nhìn
thấy cảnh kỳ thú của nhân gian!”. Cô nàng kích động đến mức máu sắp dồn hết lên
não: “Văn Tĩnh cậu có biết không, tớ và Lộ Dương lúc trở về, nhìn thấy dưới lầu
trong chỗ tối có hai bóng người quấn vào nhau; vốn dĩ bọn tớ không quan tâm, nhưng
lúc đến gần nhìn thì, mẹ ơi! Không được rồi! Hai người đang ôm hôn nhau kia cậu
đoán là ai?!”.
Trác Yến cũng bị nhiễm không khí huyên
náo, cũng trợn to mắt kích động: “Ai? Ai? Chẳng lẽ là thầy hướng dẫn lớp bọn mình
và một sinh viên nào đó nảy sinh ra tình yêu thầy trò bị các cậu bắt quả tang gian
tình!”.
Rầm…
Lộ Dương một chân bị vấp vào chân ghế,
ngã lăn…
“Cái gì!”. Lộ Dương vừa xoa mông vừa
kêu lên điên dại: “Trác Văn Tĩnh cậu là đồ đầu heo! Nghĩ đi đâu vậy! Thầy hướng
dẫn có gian tình với người hay với heo, ai thèm quan tâm! Hai người mà bọn này nhìn
thấy, là Giang Sơn và Ngô Song!”.
Nhà trường đặt vé cùng lúc, vốn dĩ Trác
Yến và Ngô Song cùng về nhà, nhưng hai hôm trước, Ngô Song đột nhiên nói rằng cô
vẫn còn một môn cần phụ đạo thêm, phải ở lại trường thêm vài ngày nữa.
Trác Yến nghe Lộ Dương và Tiểu Dư thuật
lại xong, tư duy hỗn độn bỗng chốc thoáng đãng hẳn, cười nham hiểm: “Vô sỉ, quá
vô sỉ! Cô nàng có phải là học phụ đạo gì đâu! Mà là học về quan hệ nam nữ thì có!
Woa ha ha ha…”.
Cô cười gian một trận.
Lộ Dương và Tiểu Dư cũng phụ họa.
“Woa
ha ha ha ha… Chúng ta phải bắt Giang Sơn khao, cậu ta không làm thì mách thầy hướng
dẫn, đường đường là lớp trưởng dẫn đầu mà không đứng đắn!”. Tiểu Dư kêu lên một
cách vô tư.
“Woa
ha ha ha ha… Thần kỳ quá thần kỳ quá! Hưng phấn quá hưng phấn quá! Tớ còn tưởng
đồng chí Giang Sơn lấy danh nghĩa là tiếp cận Ngô Song để tiếp cận em Văn Tĩnh nhà
mình, không ngờ sự thực lại ngược lại! Woa ha ha ha…”. Giọng cười của Lộ Dương điên
cuồng đến mức có chút thâm ý.
Trác
Yến suýt tí thì ngã lăn xuống giường: “Lộ Dương đồ mỏ quạ! Tớ có lỗi với cậu bao
giờ mà cậu cứ gán ghép tớ với tên xui xẻo Giang Sơn kia hả! Cẩn thận chân tớ khỏi
rồi sẽ đạp cậu cho biết!”.
Tôn
Dĩnh cứ lắc đầu: “Loạn, loạn rồi, thật là loạn quá!”.
Tiểu
Dư vội vàng nhặt mấy túi đồ lớn mới mua về lên: “Lần này tốt rồi đấy!”.
Tôn
Dĩnh thở dài: “Không phải trong nhà loạn!”.
Lộ
Dương học cô, cũng thở dài: “Haizzz, Tôn Dĩnh kia nói là quan hệ nam nữ loạn ấy!
Haizzz, loạn, loạn rồi, thật là loạn quá!”.
Trác
Yến lườm: “Xùy! Thực ra không loạn tí nào; có điều là ba con yêu quái các cậu cứ
sợ thiên hạ không loạn thì có!”.
Hôm
sau trước khi đi, Ngô Song đến tìm Trác Yến.
“Hay
chúng ta cứ về nhà chung với nhau nhé!”. Ngô Song cười tít mắt.
Trác
Yến nghi ngờ: “Chẳng phải cậu nói có việc phải ở lại?”.
Ngô
Song có phần ấp úng: “Môn học phụ đạo đó… đợi đến lúc nhập học quay lại đây sớm
thì làm cũng được!”.
Trác
Yến mơ hồ: “À, thế hả!”. Sau đó cô vui vẻ hẳn lên: “Ồ yeah ồ yeah, lần này có bạn
đi cùng tớ rồi! Cuối cùng tớ có thể buôn chuyện đã đời rồi, ha ha!”.
Mấy
cô gái vừa dìu vừa đỡ Trác Yến xuống lầu.
Phía
dưới có một người đang đứng.
Thấy
họ xuống, người đó tiến tới, dừng lại cạnh Ngô Song nhưng ánh mắt lại nhìn Trác
Yến: “Nàng thọt, cậu có phúc rồi, lần này anh đây cùng đi với các bạn!”.
Trác
Yến nhìn gương mặt tươi cười muốn bị ăn đấm của Giang Sơn, vô cùng kinh ngạc: “Hả?”.
Rồi cô quay sang nhìn Ngô Song: “Cậu ta vừa nói tiếng Nhật hả? Sao tớ không hiểu?”.
Lộ
Dương cũng tỏ ra kỳ lạ: “Lớp trưởng, thầy hướng dẫn giữ cậu lại giúp thầy sắp xếp
tài liệu mà?”.
Giang
Sơn thuận miệng đáp: “Đợi khi nhập học rồi tính!”.
Trác
Yến thì thầm với Ngô Song: “Cậu ta học cậu đấy! Yêu thích đêm trước khi nhập học
thế!”.
Ngô
Song cười cười, giải thích giúp Giang Sơn: “Thôi đừng đùa nữa! Chân cậu không ổn,
đi trước mấy ngày, mọi người cùng đi thì còn có thể chăm sóc cậu!”.
Trác
Yến kéo dài giọng kêu lên: “Ồ, thế à!”. Cô nháy mắt với Ngô Song, cười gian: “Cảm
ơn các cậu, lớp trưởng và cả - lớp nương!”.
Bên
này mọi người đang trò chuyện thì bên kia bỗng có người gọi: “Trác Yến!”.
Mọi
người đều quay lại nhìn.
Thò
cổ ra, nhìn qua đầu hai người, Trác Yến nhìn thấy Trương Nhất Địch gần đó.
“Trác
Yến”. Anh đến gần, trên vai là chiếc ba lô, đứng trước mặt cô và mỉm cười: “Đồ đạc
thu dọn xong chưa? Xuất phát được chưa?”.
Trác
Yến lại ngạc nhiên: “Ừ, thu dọn xong rồi… Hả? Cậu muốn… cùng đi với mình?”.
Trương
Nhất Địch khẽ gật đầu: “Chân cậu gãy là vì tôi, tôi có trách nhiệm chăm sóc cậu
về đến nhà”.
Anh
nói rất thản nhiên nhưng Trác Yến lại trở nên cuống quýt kì lạ: “Không sao không
sao! Không cần, không cần! Phiền toái lắm! Cậu và mình không thuận đường, đi một
vòng xa như vậy thì mệt lắm! Cậu nhìn này…”. Cô đưa tay chỉ vào Ngô Song và Giang
Sơn: “Bọn này cùng đường, không sao cả! Hơn nữa đến ga thì người nhà đến đón mình
rồi!”.
Cô
sợ bố mẹ lo lắng nên cứ giấu chuyện bị gãy chân, chỉ nói hành lý quá nhiều nên cần
bố mẹ đến ga đón.
Trương
Nhất Địch nhìn Ngô Song và Giang Sơn, rồi lại nhìn Trác Yến, tiện tay gỡ ba lô trên
vai xuống đưa cho Lộ Dương: “Phiền bạn cầm giúp tôi, cảm ơn!”. Quay sang Trác Yến,
khóe môi ẩn hiện nụ cười, hạ thấp giọng: “Tôi đoán cậu ngại phá vỡ thế giới riêng
tư của hai người họ! Đi thôi, lằng nhằng nữa là không kịp đâu!”.
Vừa
nói vừa quay đi và nửa quỳ xuống.
Trác
Yến nhìn Lộ Dương, có phần luýnh quýnh.
Lộ
Dương chẳng nói chẳng rằng, sau khi trao đổi ánh mắt với Tiểu Dư, cô kéo tay Trác
Yến, đẩy mạnh lên lưng Trương Nhất Địch: “Lằng nhằng nữa cơ à, thật giỏi quá, có
phải cướp trứng gà nhà cậu đâu! Mau lên đi!”.
Vừa
đẩy vừa kéo, Trác Yến đã phủ phục lên lưng Trương Nhất Địch.
Giang
Sơn bước đến, đón lấy hành lý của hai người từ tay Lộ Dương, mỉm cười với Trương
Nhất Địch: “Thực ra tôi tiện đường, có thể đưa bạn ấy và Ngô Song về nhà, cậu còn
phải đi một vòng xa như vậy thì ngại quá!”.
Trương
Nhất Địch cười nhẹ, trả lời ngắn gọn: “Không sao, chuyện nên làm!”.
Trên
tàu hỏa, Trác Yến đòi đi vệ sinh, Ngô Song đành dìu cô đi.
Giải
quyết xong, lúc quay về chỗ ngồi, nhân lúc đó Trác Yến vội dò hỏi: “Song Nhi Song
Nhi, Tiểu Dư và Lộ Dương nói đã nhìn thấy cậu và Giang Sơn đang, hôn, nhau!”.
Ngô
Song đỏ bừng mặt: “Trác Yến tớ thật… phục cậu! Haizzz! Sao cậu cái gì cũng nói thế
hả!”. Đẩy cô một cái, ngượng đến không thể ngượng hơn: “Cậu và mấy cô nàng phòng
cậu, thật là đáng ghét chết được!”.
Trác
Yến cười ha ha, bắt trước bạn uốn éo vai: “Đáng ghét chết được!”.
Có
người đột ngột chen vào một câu: “Đáng ghét chết được!”.
Trác
Yến cảm thấy giây phút đó, cô như bị sét đánh.
Cô
quay lại, bực bội nói với Giang Sơn: “Sao lại học người ta bừa bãi thế! Cậu ở đâu
chui ra vậy! Bọn này đang nói chuyện con gái, có biết không, cậu nghe lỏm cái gì?
Có phải là sinh viên không, có tố chất không?”.
Giang
Sơn phì một tiếng: “Tôi chả nghe lỏm gì cả, tôi nghe thấy cậu đang làm người khác
sởn da gà đây! Không nói lời gì đàng hoàng mà lại học người ta làm nũng, ọe…”.
Trác
Yến trừng mắt: “Xùy, ai làm nũng, người tôi học theo rõ ràng là vợ cậu!”.
Thấy
họ chuẩn bị đấu khẩu, Ngô Song vội hòa giải, hỏi Giang Sơn: “Sao anh đến đây?”.
Giang
Sơn lúc nói với cô, giọng điệu lại trở nên dịu dàng nhẹ nhàng hẳn: “Hai người lâu
quá không thấy quay lại nên anh có xảy ra chuyện, chạy đến xem sao!”.
Trác
Yến lườm: “Tôi có ăn thịt vợ cậu đâu, có cần sợ hãi thế không?”. Thấy Giang Sơn
cau mày, sợ cậu lại sỉ nhục mình, cô vội vàng hỏi: “Trương Nhất Địch đâu?”.
Giang
Sơn giọng bình thản, đáp: “Đang xem báo”. Khựng lại, rồi bỗng nhướng cao mày, cười
cười: “Cậu nhớ đến cậu ta ghê nhỉ, em Văn Tĩnh!”.
Trác
Yến hừ một tiếng, lườm cậu một cái rồi mặc kệ, dựa vào thành toa lò dò tiến về phía
trước.
Lúc
đi ngang Giang Sơn, cô nghe loáng thoáng cậu nhỏ giọng hỏi Ngô Song phía sau lưng:
“Lúc nãy hai người nói gì thế?”.
Trác Yến cười gian tà.
Cô đã tìm ra cơ hội báo thù lần trước
rồi!
Cô quay lại, hỏi Giang Sơn thật to:
“Lớp trưởng, tuy cậu học tiếng Nhật, nhưng tiếng Anh đơn giản chắc cậu cũng biết
một ít nhỉ! Vậy cậu nói xem, từ kiss ấy, rốt cuộc là danh từ hay là động từ?”.
Giang Sơn nhìn cô, mặt đanh lại, không
nói gì.
Trác Yến cười vô cùng rạng rỡ: “Lúc
nãy bọn mình đang nói, có người nhìn thấy thực tiễn qua cậu và Song Nhi, nghiệm
chứng rằng từ kiss thực ra là liên từ!”.
Nghe cô nói xong, Ngô Song đứng cạnh
xấu hổ giậm giậm chân.
“Trác Yến… cậu thật là… cứ nói bậy!”.
Cô nàng quay người đi e thẹn chạy về
chỗ ngồi.
Bỏ lại Giang Sơn mặt dài cả ra, hai
mắt cứ nhìn chằm chằm Trác Yến.
Trác Yến nổi cả da gà, đưa tay lắc lắc
trước mắt cậu: “Này! Hây! A! Làm gì thế, định ăn thịt người hả?”.
Giang Sơn gạt phắt móng vuốt của cô
đi, vẫn không nói gì, quay lưng đi thẳng.
Trác Yến nhìn theo bóng cậu, ngẩn ra
có đến mấy giây.
Đến khi cậu đã đi cách một quãng rồi,
cô mới hoàn hồn, kêu với theo: “Này này này! Hai người kia, quá đáng thật! Có
dị tính mà không có nhân tính! Vô tình vô nghĩa cãi cọ vô lý! Hai người phải đợi
tôi chứ… dìu tôi chứ…”.
Mặc cô kêu lên ai oán, người đi đằng
trước vẫn không quay đầu lại.
Trác Yến thở dài buồn bã, ừ hử hai tiếng
rồi bĩu môi dựa vào thành tàu, lê từng bước từng bước.
Kỳ nghỉ đông này, Trác Yến đã khiến
bố mẹ sợ khiếp vía.
Họ không bao giờ nghĩ rằng, con gái
yêu quý nhảy nhót đi học, lúc về lại gãy mất một chân như vậy.
Bà Trác rơi nước mắt xót xa, ông Trác
tất bật nấu những món ăn con gái yêu thích để bồi bổ.
Trác Yến vô tâm vô tính, cười hì hì
nói với bố mẹ: “Bố mẹ xem, cứ làm quá lên! Chỉ là gãy chân thôi mà, chứ có gãy đầu
đâu! Đây thực ra là một sự huấn luyện cho con, huấn luyện ấy mà! Là việc tốt đó!”.
Những lời của cô khiến ông bà Trác cứ
mắng cô nói năng linh tinh.
Nỗi đau lòng của bố mẹ được cô xoa dịu
nhanh chóng. Nhưng sau đó chính cô lại trở nên hụt hẫng buồn bã.
Tâm trạng buồn bực tăng lên khi nghe
Đổng Thành không về ăn Tết mà phải đến chỗ bà cậu ở tỉnh khác. Nỗi buồn bực cứ dồn
ứ trong ngực Trác Yến, khiến cô khó chịu đến muốn khóc.
Thế nhưng không thể nào khóc được. Chỉ
dồn nén như sắp ngạt thở.
Trông ngóng cả một học kỳ, vội vội vàng
vàng về nhà nghỉ đông, chẳng qua chỉ để nhanh chóng gặp được cậu ấy. Kết quả chỉ
một câu nói cậu đang ở nhà bà nội mà biến tất cả mộng đẹp của cô thành bong bóng
xà phòng.
Lúc họ gọi điện thoại, cậu đã nói gì
nhỉ?
“… Lâm Quyên nói, trước kia học cấp
ba cứ bận học, mình đã mấy năm không ăn tết với ông bà nội rồi, năm nay là năm đầu
mình học đại học, nói gì thì nói cũng nên đến ăn Tết với ông bà… Trác Yến, tiếc
thật, lần này bọn mình không gặp nhau được rồi; lần sau nhé, lúc nghỉ hè mình về,
chúng ta nhất định sẽ gặp nhau!”.
Lâm Quyên nói.
Thì ra là kiến nghị của cô ta.
Đã từng là bạn thân của cô. Thế nhưng
rất lâu trước đó, từ khi cô ta quen với Đổng Thành, họ đã dần dần… lặng lẽ… trong
vô thức… trở nên xa cách.
Vì đi lại không thuận tiện nên Trác
Yến không thể đi đâu, suốt ngày cuộn mình trong nhà.
Bố mẹ không biết tâm sự của cô, tưởng
cô buồn bã không vui là vì không thể đi chơi được.
Để con gái vui vẻ hơn, hai người họ
bỏ tiền ra mua cho Trác Yến một chiếc laptop để cô lên mạng giải sầu.
Trác Yến tay bê laptop mới, tâm trạng
hưng phấn chỉ có trong tích tắc, sau đó lại ngập tràn một nỗi nhàm chán không tên.
Nhà bà nội Đổng Thành ở quê, dù cô có
thể lên mạng nhưng Đổng Thành thì không.
Có máy tính thì sao? Vẫn là không liên
lạc được với cậu.
Trác Yến vẫn buồn bực không vui.
Mấy hôm sau, điện thoại trong nhà reo
vang.
Một lúc sau, bà Trác cầm máy điện thoại
không dây từ phòng khách vào phòng cô, khóe môi thoáng nụ cười mờ ám: “Con gái cưng,
tìm con đây! Một cậu bé!”.
Trác Yến đón lấy máy, “A lô?” một tiếng.
Bà Trác đứng cạnh vội hỏi: “Ai vậy?
Ai đấy? Con gái cưng, là bạn trai của con phải không?”.
Trác Yến sau khi nghe giọng đối phương,
lập tức lườm bà Trác: “Mẹ đừng đoán mò nữa, bạn trai gì đâu! Đây là lớp trưởng lớp con, là bạn trai của Ngô Song!”.
Bà
Trác bĩu môi rồi ra khỏi phòng.
Trác
Yến nghe thấy trong ống nghe vọng ra giọng ai đó rất không vui: “Trác Văn Tĩnh!
Cậu có thể đừng tạo scandal khắp nơi cho tôi không? Cái gì là ‘bạn trai của Ngô
Song’? Bọn này bây giờ vẫn chưa phát triển đến mức đó đâu, cảm ơn!”.
Nghe
cậu nói thế, Trác Yến ngẩn người, hỏi thẳng: “Hả? Hôn rồi mà còn không tính à?!
Vậy phải thế nào mới tính chứ?”.
Bên
kia đầu dây im lặng rất lâu.
Trác
Yến nuốt nước bọt, trở nên lúng túng trước sự đường đột của mình: “Có phải là… đặc
biệt không thích bị người ta nhắc đến chuyện cậu và Ngô Song hôn… hừm… chuyện đó
không? Nếu cậu không thích tôi nhắc thì sau này không nhắc nữa… Có gì thì cứ nói,
đừng giận nhé, đừng giận, chuyện này không đáng để chúng ta đánh mất hòa khí…”.
“Em
Văn Tĩnh!”. Giang Sơn bỗng mở miệng, cậu thở dài, hỏi cô: “Chân cậu sao rồi?”.
Trác
Yến liếc nhìn cẳng chân tàn tật của mình: “Hừm, không đau không ngứa, đến khi nhập
học thì có thể ổn được bảy, tám phần rồi”. Khựng lại một lúc rồi sực nhớ ra điều
gì, cô hỏi Giang Sơn: “Đúng rồi, sao cậu biết số điện thoại bàn nhà tôi?”.
Giang
Sơn “xì” một tiếng, thản nhiên trả lời: “Câu này quá ngốc nghếch! Cậu không biết
tôi là ai à? Tôi là lớp trưởng! Thông tin cá nhân của lớp mình làm sao mà tôi không
có bản dự bị được?”.
Trác
Yến không chịu nổi bộ dạng đắc ý của cậu, không nghĩ ngợi gì mà tạt ngay nước lạnh
vào: “Cậu bản lĩnh nhỉ, vậy tôi hỏi cậu, cậu có biết điện thoại nhà Ngô Song không?”.
“…”.
Giang Sơn nghẹn lời.
Một
lúc sau cậu biện bạch: “Đừng lươn lẹo, cô ấy có phải lớp ta đâu!”.
Trác
Yến không tha: “Vô tâm! Quá vô tâm! Thế nào là không phải lớp chúng ta, tôi nói
là công phu của cậu vẫn chưa đủ!”.
“Cậu
cứ theo tôi đi thì biết, làm sao tính là công phu chưa đủ? Chẳng phải cô ấy có di
động hay sao, bọn này có thể gọi di động mà!”. Giang Sơn nói thẳng thắn.
Trác
Yến không nhịn được cười giễu cậu: “Phải phải phải phải phải! Giang thiếu gia cậu
nhiều tiền mà, đâu cần quan tâm đến tiền gọi điện thoại! Nhưng mà nếu nói thế thì
tôi cũng phải thắc mắc, tại sao cậu không dè sẻn với người ta, tiền di động cũng
chịu bỏ ra, mà đến tôi thì bủn xỉn thế hả? Tôi cũng có di động mà, sao cậu lại gọi
vào số bàn! Cậu kỳ thị tôi và di động của tôi, cả điện thoại bàn của tôi có phải
không!”.
Giang
Sơn bị cô chọc tức đến nỗi thở hổn hển: “Trác Văn Tĩnh cậu! Cậu nói thử xem! Cậu
nói thử xem cậu vô lý thế nào!”.

