Bí mật của Nicholas Flamel bất tử (Phần 3) - Chương 15

Chương 15

Trong khu hầm mộ nằm sâu bên
dưới thành phố Paris, Tiến sĩ John Dee kỹ lưỡng phủi bụi khỏi cánh tay áo vét,
kéo mạnh cổ tay áo xuống và chỉnh cái cà-vạt nơ lại cho thẳng. Hắn bật ngón tay
tanh tách và một trái banh lưu huỳnh màu vàng nở bung ra trước mặt, nhảy nhót
ngang đỉnh đầu. Mùi trứng thối rỉ ra, nhưng thứ mùi khó chịu này lại quá quen
thuộc đến nỗi Dee thậm chí còn không nhận ra đó là mùi hôi thối nữa. Ánh sáng
màu vàng đất lan tỏa sang tít bên kia hai cây cột vòm gồm những bộ xương bóng
lưỡng được định dạng giống như một khung cửa. Phía sau khoảng trống đó là sự
tối tăm tuyệt đối.

Dee bước vào gian phòng nằm âm dưới
đất, đối diện là một vị thần đã đông cứng.

Trong quãng đời dài đằng đẵng của
mình, Pháp sư đã trải qua nhiều chuyện đáng kinh ngạc. Hắn đã dần đi đến việc
chấp nhận những sự việc khác thường như những điều bình thường, chấp nhận những
sự việc kỳ lạ và phi thường như những điều tầm thường. Dee đã từng trông thấy
những nhân vật huyền thoại trong truyện Nghìn Lẽ Một Đêm vụt sống dậy, đánh
nhau với những con quái thú bước ra từ thần thọai Hy Lạp và Babylone, hắn đã tu
hành xuyên qua các vương quốc mà người ta tin đó là những lời nói dối do các
nhà du hành Marco Polo và Ibn Battutah bịa đặt ra. Hắn biết rằng những truyện
thần thoại của người Celt và La Mã, người xứ Gaul và Mông Cổ, người Ru, người
Viking và thậm chí cả người Maya(1), không chỉ đơn thuần là những câu chuyện kể
- mà chúng hoàn toàn dựa trên những truyện có thật. Các vị thần linh của Hy Lạp
và Ai Cập, những sinh vật siêu tự nhiên của vùng đồng bằng châu Mỹ, những vật
tổ to-tem trong rừng già và Myo-o của Nhật Bản đã từng sống thật. Hiện nay
những gì người ta con nhớ đến họ chỉ là những mảnh rời rạc của các truyện thần
thoại và những trích đoạn ngắn của truyện cổ tích, nhưng John biết rằng họ đã
từng đặt những bước chân đi trên thế giới này. Họ là thành phần của một giống
loài Elder, người đã thống trị thế giới suốt nhiều thiên niên kỷ.

Một trong những Elder vĩ đại nhất
là Mars… và chưa đầy hai mươi bốn giờ trước, Dee đã nhốt ông ta trong một ngôi
mộ bằng xướng cứng.

(1)
Celt: người thuộc dân tộc sinh sống ở Trung Âu và Tây Âu thời tiền La Mã. Gaul:
người sống ở vùng đất Tây Âu thời cổ đại, bao gồm Pháp, Bỉ, một phần nước Ý, Hà
Lan và Đức ngày nay. Ru: người Trung cổ, định cư ở vùng Scandinavia, thường hay
cướp bóc trên biển và xâm chiếm nhiều vùng thuộc miền Tây Bắc Âu châu từ thế kỷ
8 đến thế kỷ 11. Maya: người thộc một dân tộc thịnh vượng từ thế kỷ 4 đến thế
kỷ 8 ở Trung Mỹ và miền nam Mexico.

Tay Pháp sư bước vào một gian phòng
và hắn nhìn quanh, gian phòng hình tròn rộng mênh mông nhưng khoảng trần lại
rất thấp, ánh sáng nổi lềnh bềnh tô phết lên mọi thứ một màu vàng vọt, nhàn
nhạt giống như bơ. Dù đã biết nơi ở của ông ta nhiều thập kỷ nay, nhưng trước
giờ hắn chưa bao giờ có lý do gì để liều lĩnh xuống đối mặt với Vị thần Ngủ, và
hôm qua mọi thứ diễn ra nhanh quá đến nỗi hắn không có cơ hội xem xét ngôi mộ
này. Hắn rà rà bàn tay vào một phần của bức tường bên cạnh cửa ra vào, nhà khoa
học bên trong con người hắn nhận định được chất liệu: sợi collagen(2) và
calcium phosphate. Những bức tường ở đây đều không làm bằng đá – mà làm bằng xương.
Dee chợt nhìn thấy hai vết mẻ trên bức tường ở mút đầu kia. Giữa chúng là hai
vết mẻ trũng xuống, và hắn chợt biết rằng hắn đang nhìn thấy cái gì và nhận ra
gay là hắn đang ở đâu. Hắn đang nhìn cào một cặp mắt với một cái mũi. Gian
phòng không được khoét rỗng từ một mảnh xương duy nhất, như hắn tưởng – vậy là
hắn đang ở bên trong một cái đầu lâu khổng lồ. Thật kinh khiếp, cái đầu lâu này
trông gần giống như con người. Dee cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc xương
cột sống; hắn chưa bao giờ chạm trán với họ, nhưng hắn đã từng nghe kể những
câu chuyện về những Vương quốc Bóng tối nơi sinh sống của những người khổng lồ
ăn thịt người. Mới hôm qua, những bức tường này láng mướt và bóng lưỡng; hôm
nay đây chúng đã trông như một thân nến đặt quá gần lò sưởi. Những dòng thạch
nhũ bằng xương đông đặc từ lâu giờ chảy như kẹo bơ lính dính từ khoảng trần rỉ
xuống; những bọt bong bóng khổng lồ bị đông lại và đóng băng ngay lúc chúng nổ
vọt ra; những dòng chảy nhỏ giọt và những dòng chất lỏng sóng sánh uốn éo cuộn
theo các mẫu hoa văn trang trí.

(2)
Protein liên kết dạng sợi tìm thấy ở biểu bì, xương, sụn, gân và một số mô liên
kết khác.

Ngay giữa gian phòng nhô lên một bệ
tượng bằng phiến đá dài hình chữ nhật bắn lên tung tóe những giọt gì trông như
sáp ong màu vàng chạch. Phiến đá cổ xưa đã bị nứt ra làm hai.

Và ngay trên sàn nhà trước bệ đá là
bức tượng xám xịt một phần đã bị nhúng vào chất sáp màu vàng kia. Bức tượng mô
tả một người đàn ông khổng lồ bàn tay chống vào đầu gối, trong tư thế đang định
đứng lên. Hình nhân ấy ăn mặc như một chiến binh, khoác áo giáp bằng kim loại
và da thuộc của quá khứ xa xưa, cánh tay trái duỗi ra, những ngón tay mở rộng,
trong khi cánh tay phải bị chôn xuống sàn ngập đến tận cổ tay. Thân mình ông ta
từ thắt lưng trở xuống cũng biến mất vào trong nền đất. Trên lưng bức tượng,
hai sinh vật gớm ghiếc kích thước chỉ bằng đứa trẻ con đã bị đông cứng trong tư
thế chúng cố nhảy ra phía trước trên những bàn chân móng guốc như chân dê. Có
thể thấy được xương sườn và nguyên bộ xương ốm như cây sậy, miệng chúng há ra
để lộ những cái diều đầy răng lởm chởm, và mút đầu những bàn tay duỗi thẳng của
chúng là những cái móng vuốt nhọn hoắt.

Vén áo khoác để không bị quét trên
sàn, và kéo ống quần xách dựng lên, Dee ngồi chồm hổm sát mặt đất để có thể
nhìn bức tượng gần hơn. Tác phẩm này trông giống như một thứ trông viện bảo
tàng, một tác phẩm điêu khắc cổ điển của Michelangelo hoặc của Bernini, có lẽ
vậy – Phobos và Deimos trên lưng của Mars Ultor. Dee di chuyển bàn tay mình và
trái banh ánh sáng nổi lên trên hai cái đầu của vị thần rừng. Chi tiết đến
không thể tin được; mỗi sợi tóc đều không bị bỏ qua, cằm chúng trễ xuống, và
một trong hai – hắn nghĩ chắc là Phobos – thậm chí còn có một vết nứt nơi móng.
Nhưng những thứ này đâu chỉ là mấy bức tượng; mới hôm qua đây, chúng còn là
những sinh vật hung dữ sống sờ sờ, và Mars đã thả chúng ra trên ông ta kia mà.
Đó chắc hẳn phải là một cái chết kinh khủng lắm. Những vị thần rừng được nuôi
sống bằng nỗi hoảng loạn và sợ hãi… và qua hàng mấy thế kỷ Dee đã biết được
rằng có rất nhiều nỗi sợ hãi. Am hiểu sâu sắc về những gì các Elder có thể làm
cho mình luôn dấy lên những đợt sợ hãi đến buồn nôn qua dạ dày hắn. Đến lúc ấy
hẳn Phobos và Deimos sẽ được đánh chén đến cả mấy tháng trời.

Tay Pháp sư chồm người ra phía trước
nhìn vào cái mũ bảo hiểm hoàn toàn che phủ đầu Mars. Bên dưới lớp phủ màu vàng
của xương đã cứng lại, vẫn có thể nhìn thấy được mặt đá xám xịt. Lóng lánh như
đá granite, nhưng đây không phải là đá tự nhiên. Chỉ trong một thoáng, Dee cảm
thấy có gì đó như sự thương cảm tội nghiệp cho Elder Đen tối này. Bà Phù thủy
Endor đã làm cho luồng điện của ông ta hiện hình và đông đặc lại, cứng như đá,
bao quanh thân mình ông ta, giam giữ ông ta trong một lớp vỏ nặng trịch không
thể tưởng tượng. Nếu vị thần lột gỡ được lớp võ này ra, luồng điện của ông ta
sẽ sùng sục sủi tăm như dung nham và cứng trở lại ngay tức khắc. Mars, người đã
từng rong ruổi khắp thế giới và được hơn cả chục quốc gia tôn kính như một vị
thần dưới nhiều tên gọi, đã hầu như bất động suốt nhiều thiên niên kỷ. Dee thấy
mình đang tự hỏi không biết Vị thần Chiến tranh này đã phạm tội gì xúc phạm đến
Bà Phù thủy tới nỗi bà ấy đã xử phạt ông dở sống dở chết kéo dài thế này. Thực
vậy, hẳn là rất kinh khủng. Rồi đôi môi Pháp sư giật giật như mỉm cười khi một
ý tưởng đến với hắn. Giơ tay ra, hắn gõ mấy khớp đốt ngón tay lên cái đầu đang
đội mũ bảo hiểm. Âm thanh đùng đục và phẳng bẹt ra lan khắp gian phòng làm bằng
xương. “Tôi biết ông có thể nghe được tôi,” Dee nói như đang chuyện trò. “Tôi
cứ nghĩ có vẻ như chuyện này là số phận của ông,” hắn nỏi tiếp. “Thoạt tiên là
Bà Phù thủy giam ông trong luồng điện của chính ông, và rồi tôi lại bọc ông
trong lớp xương cứng ngắc.”

Một làn khói mỏng màu đen thình
lình cuộn ra từ bên trong chiếc mũ bảo hiểm của Elder Đen tối.

“À, hay,” Dee lẩm bẩm. “Trong giây
phút đó, tôi tưởng tôi đã mất ông rồi chứ.”

Đôi mắt lóe lên màu đỏ thẩm trong
vùng tối bên dưới chiếc mũ bảo hiểm. “Tôi không bị giết chết dễ dàng vậy đâu.”
Giọng nói của Mars ken két như nghiến sỏi, thoáng nghe những trọng âm mơ hồ
không định rõ được.

Dee đứng thẳng người lên và phủi
bụi khỏi hai đầu gối không chút vấy bẩn. “Ông biết đó, mỗi Elder tôi đã giết
đều nói như thế. Nhưng có máu trong mạch máu của ông kìa. Và những gì sống đều
có thể bị giết chết.” Hắn cười rất nhẹ, hé mấy cái răng nhỏ xíu. “Mà phải thừa
nhận rằng, ông thật khó – thực tế, gần như không thể - giết chết được, nhưng
điều đó có thể thực hiện được. Tôi biết mà. Chính tôi sẽ làm. Sao, mới chưa đầy
một tuần trước đây, tôi đã giết chết Hekate đấy.”

Bên trong chiếc mũ bảo hiểm lóe lên
ánh sáng màu đỏ tươi trong tích tắc rồi mờ mờ nhạt dần đi. Bị giam giữ trong
một nơi toàn là đá granite và xương, Mars không thể nào nhúc nhích được, song
Dee vẫn có thể cảm thấy rõ ràng ánh mắt của ông ta bây giờ lại là hai trái banh
màu đỏ thẫm chen lẫn những đốm xanh lơ. “Ông trở lại để hả hê như thế sao, Pháp
sư?”

“Không chủ ý như vậy đâu.” Dee đi
vòng ra phía sau bức tượng bộ ba, xem xét chúng từ mọi góc độ. “Nhưng bây giờ
tôi đang ở đây, bằng cách này cách khác có lẽ tôi cũng có chút hả hê.” Hắn di
hai bàn tay qua bên kia vai của ông Elder, và Dee có cảm giác luồng điện của
chính hắn lung linh khi tiếng o o nhỏ nhất của năng lượng nổ lốp bốp xuyên qua
người hắn. Dù đã bị chôn dưới lớp đá và xương, luồng điện của Elder này vẫn rất
mạnh mẽ.

“Khi tôi thoát ra được,” Mars nối
ầm ầm như sấm, “mà chắc chắn là tôi sẽ thoát được, thì ông sẽ là ưu tiên thứ
nhất của tôi đấy. Thậm chí khi chưa phát hiện ra chỗ ở của Bà Phù thủy Endor,
tôi sẽ tìm ông trước, và sự báo thù của tôi sẽ vô cùng khủng khiếp.”

“Tôi sợ lắm,” Dee nói, vẻ mỉa mai
hiện rõ trong giọng hắn. “Bà Phù thủy đã khóa ông trong đá suốt bấy nhiêu thiên
niên kỷ. Song ông không sao tống khứ lớp vỏ ấy được. Mà ông đã biết rằng nếu có
chuyện gì không hay xảy ra với Bà Phù thủy, thì lời nguyền đó sẽ chết cùng với
bà ta, để ông bị giam giữ thế này mãi mãi cho xem.” Tay Pháp sư lại đi vòng ra
phía trước ông Elder. “Có lẽ tôi nên giết quách Bà Phù thủy. Vậy là ông sẽ
không bao giờ thoát ra được.”

Có một âm thanh kỳ là như tiếng hít
ngửi hay tiếng thổi gì đó bên trong chiếc nón bảo hiểm, và phải mất một lúc tay
Pháp sư mới nhận ra rằng Elder này đang cười. “Ông ấy à! Giết chết Bà Phù thủy
ư? Tôi được gọi là Thần Chiến tranh; sức mạnh của tôi rất kinh khủng. Vậy mà
tôi còn không giết nổi bà ta. Nếu ông muốn chống lại bà ta, Pháp sư ạ, bà ta sẽ
làm chuyện gì đó thật kinh khiếp cho ông – và chắc chắn rằng nỗi đau đớn của
ông sẽ kéo dài đến mấy thiên niên kỷ. Bà ta đã từng thu nhỏ toàn bộ một quân
đoàn La Mã thời cổ đại có đến mấy ngàn người thành những hình nhân có kích
thước chỉ bằng móng tay, rồi xâu họ vào với nhau bằng một sợi dây bạc để bà ta
có thể đeo như chiếc vòng cổ. Bà ta đã làm cho họ sống suốt nhiều thế kỷ.” Ông
Elder cười thầm, một thứ âm thanh nghe như đá nghiền. “Bà ta thường sưu tầm
những cái chặn giấy bằng hổ phách; cứ mỗi cái bà lại đặt vào một người làm bà
bực mình. Thế thì, ừ, cứ việc đi mà tấn công Bà Phù thủy! Tôi chắc chắn bà ta
sẽ đặc biệt sáng tạo trong việc xử phạt ông đó.”

Dee cúi mình xuống trước đầu ông
Elder. Hắn đan mấy ngón tay vào với nhau và nhìn chằm chằm vào phía bên trong
chiếc nón bảo hiểm bằng đá đầy khói sậm đen. Hai chấm đỏ thẫm sáng rực nhìn trả
lại hắn. Tay Pháp sư di chuyển những ngón tay mình và khối cầu ánh sáng màu
vàng chạch hạ xuống và cố định phía sau đầu ông ta. Hắn hy vọng ánh sáng gay
gắt sẽ làm mù mắt Mars, nhưng hai khối cầu đỏ lựng cứ trừng trừng nhìn hắn,
không hề chớp. Với một cú búng nhẹ cổ tay, Dee gạt bỏ nguồn ánh sáng kia, đưa
nó bập bềnh lên gần sát trần nhà, ở đó ánh sáng dịu bớt và nhạt dần đi, tô vẽ
lên căn phòng một màu nâu đỏ. “Tôi phải đến đây để đề nghị ông giúp cho một
việc,” Dee nói sau khi im lặng hồi lâu.

“Ông không thể đề nghị gì ở tôi
cả.”

“Có một việc,” Dee nói rất tự tin.

“Ông đến vì tự nguyện, hay là các chủ
nhân của ông sai ông tới đây?” Mars hỏi.

“Không ai biết tôi ở đây hết.”

“Thậm chí cả tay người Ý sao?”

Dee nhún vai. “Có thể là y sẽ nghi
ngờ đó, nhưng lại không thể làm gì được.” Hắn ngưng không nói nữa và chờ đợi.
Theo kinh nghiệm của hắn, người ta thường nói để lấp đầy sự yên tĩnh.

“Ông muốn gì?” Cuối cùng Mars hỏi.

Pháp sư cúi đầu xuống giấu nụ cười.
Chỉ với duy một câu hỏi, Dee biết rằng Elder này sẽ cho hắn chính xác điều hắn
muốn. Tay người Anh luôn tự hào về khả năng tưởng tượng của chính bản thân mình
– đó là một phần khiến hắn trở thành một trong những pháp sư và thầy đồng gọi
hồn quyền lực nhất trên thế giới – nhưng thậm chí hắn vẫn không thể hiểu được
nếu bị giam suốt mấy thế kỷ trong một lớp vỏ bằng đá cứng ngắc thì cảm giác sẽ
thế nào. Hắn nghe được vẻ tuyệt vọng trong giọng nói của Thần Chiến tranh vào
ngày hôm trước khi ông ta nài xin Sophie cất đi lời nguyền, và điều đó đã mang
lại cho hắn một ý tưởng.

“Ông biết tôi là người trước sau
như một,” Dee chợt nói.

Mars không nói gì.

“Thật ra, tôi đã nói dối, lừa đảo,
ăn cắp và giết người, nhưng tất cả đều quy về một mục đích duy nhất: mang các
Elder về lại với thế giới này.”

“Cứu cánh biện minh cho phương
tiện,” Mars càu nhàu.

“Đúng vậy. Và ông biết rằng nếu tôi
thề hoặc hứa gì với ông, thì tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình. Hôm qua đây,
ông đã nói ông có thể đọc được ý định của tôi một cách rõ ràng mà.”

“Tôi biết rằng dầu những lỗi lầm
của ông – hoặc thậm chí có thể chính vì như vậy – mà ông là một người đáng được
kính trọng, cho dù đó là một định nghĩa kỳ cục về lòng kính trọng,” Mars nói.
“Ừ thì, nếu ông hứa, tôi sẽ tin ông.”

Dee nhanh nhẹn đứng lên và đi vòng
quanh ra phía sau bức tượng, để Mars không thể trông thấy nụ cười toe toét đầy
vẻ đắc thắng trên khuôn mặt hắn. “Bà Phù thủy Eldor sẽ không bao giờ cất đi lời
nguyền của ông, phải không nào?”

Mars Ultor yên lặng hồi lâu, nhưng
Dee không làm gì để phá tan sự yên lặng đó. Hắn muốn cho ông Elder có thời gian
suy nghĩ kỹ những gì hắn vừa nói; hắn cần ông ta phải thừa nhận rằng ông ta
đang bị bắt chịu đọa đày là phải khoác lấy lớp vỏ này đến vô tận.

“Không,” cuối cùng vị thần thừa
nhận bằng một tiếng thì thào rùng rợn. “Bà ta sẽ không cất đâu.”

“Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ biết
được ông đã làm gì mà phải nhận hình phạt thế này.”

“Có thể. Nhưng không phải từ tôi.”

“Vậy ông bị giam giữ… hay có thể là
không?”

“Tự giải thích đi, Pháp sư.”

Dee bắt đầu rảo bước ngược chiều
kim đồng hồ quanh Elder đã bị đông cứng. Hắn giữ cho giọng nói thấp và không
cảm xúc như hắn đã phác thảo kế hoạch của mình. “Hôm qua, ông đã Đánh thức
Josh, đứa nhỏ sinh đôi mặt trời. Ông đã chạm đến thằng bé; ông đã kết nối với
thằng bé ấy.”

“Đúng, có một sự kết nối,” Mars
đồng ý.

“Bà Phù thủy đã chạm đến đứa nhỏ
sinh đôi mặt trăng, đã tặng cho con bé ấy Pháp thuật Không khí, và cũng đổ hết
toàn bộ kiến thức vào con bé,” Dee nói tiếp. “Hôm qua, ông nói rằng chắc con bé
biết được câu thần chú có thể trả tự do cho ông.”

“Và con bé có nói là nó đã nhớ ra,”
Mars thì thào.

Dee nhấc tay ra khỏi vai của bức
tượng khi hắn xoay người cúi xuống phía trước. Năng lượng điện bật tanh tách
quanh phòng. “Vậy mà con bé đã từ chối ông! Nhưng liệu con bé có từ chối ông
được không nếu mạng sống của thằng nhỏ em nó – khoan đã, thậm chí còn ngon lành
hơn, mạng sống của cha mẹ nó – đang trong vòng nguy hiểm? Con bé có từ chối
được không? Có thể từ chối nữa không?”

Khói quyện lên từ đằng sau tấm che
mặt của ông Elder biến thành màu trắng, rồi màu đen ngả xám. “Thậm chí khi biết
tôi, biết tôi là ai, tôi đã làm gì, khả năng tôi ra sao, con bé vẫn đánh bại
tôi để giải cứu cậu em,” Mars nói rất chậm rãi. “Tôi tin rằng con bé sẽ làm mọi
chuyện để cứu em trai và gia đình mình.”

“Vậy thì đây là lời thề của tôi với
ông,” Dee nói tiếp. “Hãy tìm thằng nhỏ đó cho tôi, và tôi thề rằng tôi sẽ mang
đứa con gái, cũng với thằng em nó, và ba mẹ chúng đến đây đứng trước mặt ông.
Khi con bé đối mặt với cái chết của họ, tôi bảo đảm nó sẽ giải thoát cho ông
khỏi lời nguyền kinh khủng này.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.