Dựa vào hơi ấm của em - Chương 07 phần 1
Chương 7: Nửa đêm
tương phùng trong khách sạn
Chu Lạc hiểu rõ ý
của cậu là gì, trên thế giới này đã lưu hành một câu nói: “Ai yêu trước, người
đó sẽ bị động”. Hoặc nói theo một cách khác: “Ai yêu một cách sâu đậm, người đó
sẽ bị động”. Là người thân của mình, cậu đương nhiên không cam tâm khi nhìn
cháu gái vì một người đàn ông mà phải canh cánh trong lòng sắp đặt mưu lược.
Nhưng có cách nào
chứ, cô không muốn nhìn thấy Đại Đổng khó xử, càng không muốn cậu ở lại suốt
đêm trong bệnh viện để chăm sóc Phan Lan, chỉ có thể giở chút mánh khóe. Hy
vọng duy nhất đó là, cho dù Đại Đổng có phát hiện, cũng sẽ không trách cô.
Phan Lan được đưa
vào phòng bệnh cao cấp có hộ lý chăm sóc 24/24, đúng như lời của Phan Đông,
cũng chẳng phái là vì thiếu mấy đồng tiền đó. Mọi người đều rất hài lòng, chỉ
trừ bản thân Phan Lan.
Phan Lan vẫn biểu
hiện một cách đầy ấm ức, nói một mình ở trong bệnh viện thật cô đơn, người lại
có bệnh, khó mà lo liệu được, muốn có người quen ở lại cùng cô ấy. Người quen ở
đây chắc chắn không phải là Chu Lạc, Phan Đông từ sau khi xung phong đảm nhận
cũng không được cô ấy để ý tới, người cô ấy muốn ám chỉ, không cần nói ra, mọi
người đều hiểu.
Sau khi được thông
báo chuyển tới phòng bệnh đặc biệt, nửa đêm phải thu dọn đồ đạc, Chu Lạc dù có
đứng quay lưng lại cũng cảm nhận được ánh mắt oán hận của Phan Lan. Bỗng nhiên
cảm thấy thật khó chịu, bản thân dường như càng ngày càng xấu xa, có xu thế trở
thành nữ nhân vật phụ trong các cuốn tiểu thuyết ái tình.
Các nữ nhân vật phụ
đều có kết cục thật thê lương. Một khi âm mưu bại lộ, sự hiểu lầm của nam và nữ
nhân vật chính được làm sáng tỏ, cho dù không thân bại danh liệt cũng bị nhiều
người chỉ trích, tất cả mọi công sức bỏ ra đều tan thành mây khói, lại còn phải
tròn mắt lên mà nhìn nam, nữ nhân vật chính đoàn viên.
Có thể không, liệu
cô có kết cục như vậy không? Nhưng nếu cho thêm một lần nữa, Chu Lạc tin chắc
bản thân mình vẫn làm như vậy.
Đại Đổng lái xe đưa
Phan Đông về trước, sau đó đổi sang lái xe của Chu Lạc, đưa cô về nhà, giành
được một nụ cười nhẹ của Chu Lạc, “Anh quả là tài xế chuyên nghiệp”.
Trên đường luôn rất
yên tĩnh, lời nói của Chu Lạc phá tan sự trầm lặng. Đại Đổng quay đầu nhìn cô,
“Anh cứ nghĩ em ngủ say rồi”. Vất vả suốt một ngày trời, mọi người đều rất mệt,
cậu luôn phải miễn cưỡng lấy tinh thần để lái xe, huống hồ là cô gái Chu Lạc ở
bên cạnh.
Xảy ra nhiều chuyện
như vậy, Chu Lạc sao có thể ngủ say được, nghĩ một lát, nói: “Ngày mai em vẫn
phải đi làm, không đến bệnh viện được đâu, em nói với cậu rồi, có việc gì mọi
người cứ đến tìm cậu ấy”.
Đại Đổng gật đầu,
“Em không thân quen với Phan Lan, đương nhiên không cần phải tới thăm cô ấy”.
Lúc này, Chu Lạc
rất sợ cậu bỗng nhiên lại nói một câu: “Anh thay mặt Phan Lan cảm ơn sự giúp đỡ
của em”. Không biết tại sao, sau khi quen Đại Đổng, những chuyện khiến cô lo sợ
ngày càng nhiều.
May mà cậu không
nói, sau khi xuống xe, Đại Đổng giúp cô sửa lại mái tóc một chút, nhìn theo mãi
cho tới khi cô vào trong nhà mới quay người ra về.
“Dì nhìn thấy rồi
nhé, anh chàng đó thật xuất sắc, lại còn trẻ như vậy nữa. Ồ, trẻ lại càng tốt.”
Chu Lạc bước nào trong nhà, bị giật mình bởi dì Mai đang ngồi trong phòng
khách, liếc mắt nhìn đồng hồ, giờ này thông thường dì Mai đã ngủ được hai tiếng
rồi chứ.
Chu Lạc cười mếu
máo, “Đúng là rất trẻ, còn trẻ hơn cả cháu”.
Dì Mai nheo mắt
cười, “Mối tình chị em à, rất lãng mạn”.
Đâu chỉ là lãng
mạn, còn đầy kích thích nữa chứ! Nhìn lại cả một ngày, chua cay mặn ngọt đều
nếm đủ, cuộc đời của con người lên xuống trầm bổng biết bao!
Lại một đêm trằn
trọc trở mình, đã liên tiếp mấy ngày nay không ngủ được, ngược lại Chu Lạc
không hề cảm thấy mệt, cô bước vào giai đoạn cực kỳ phấn khích.
Không phấn khích
cũng không được, hôm nay là ngày cô cạnh tranh lên chức.
Mới sáng sớm, Chu
Lạc đã xông ngay vào phòng làm việc của viện trưởng Đồ, may mà các đời viện
trưởng đều hủ bại tới mức độc chiếm riêng một phòng làm việc, khi nói chuyện
rất tiện lợi, đặc biệt là khi nói những chuyện tế nhị.
“Nếu muốn cháu tiếp
tục làm trâu làm ngựa cống hiến tuổi thanh xuân của mình, thì trước tiên hãy
giải quyết vấn đề còn đang băn khoăn lo lắng của cháu.” Chu Lạc đi thẳng vào
vấn đề, đưa ra yêu cầu. Làm việc tám năm, cho dù là đãi ngộ hay mức lương, cô
chưa từng đấu tranh giành quyền lợi cho mình, nhưng giờ đây cô cảm thấy cần
thiết rồi.
Viện trưởng Đồ đưa
tay đẩy cặp kính lão lên, nhìn lại một lượt cô nhân viên mà ông rất vừa ý này,
thầm nghĩ, sao gần đây nó lại thay đổi nhiều như vậy? Từ chỗ chịu thương chịu
khó phát triển đến mức độ biết đập bàn lên mặt rồi.
“Cháu có điều gì
phải băn khoăn lo lắng nào?” Chưa từng nghe thấy lời đồn đại nào về hoàn cảnh
gia đình Chu Lạc gặp khó khăn cả, cô chưa kết hôn, càng không thể là vấn đề con
cái được.
“Cháu không có nhà
ở, không có chỗ để ở.” Những người có thời gian làm việc ít hơn cô tới vài năm
cũng đều được phân nhà rồi, cô vẫn còn lang thang khắp nơi, sao có thể chấp
nhận được! Chu Lạc lập tức đưa ra nhưng nhân tố bất lợi của việc phải đi thuê
nhà, tính luôn cả những chi phí cho chiếc xe mới luôn trong đó.
Viện trưởng Đồ cau
mày lại, “Ôi chao, đây quả thực là một vấn đề, tuy nhiên năm ngoái là đợt chia
nhà cuối cùng, cháu đã bỏ lỡ cơ hội rồi!”. Về cơ bản các cán bộ lớn nhỏ trong
viện đều đã có nhà ở, viện trưởng Đồ căn bản không suy nghĩ về vấn đề này.
“Cháu lại nghe nói
ở tòa nhà số bảy còn để trống cả một đơn nguyên[1] các căn hộ ba phòng một
sảnh, là phần chuẩn bị cho việc thu hút nhân tài. Lẽ nào viện trưởng Đồ thấy
cháu không đáng được tính là nhân tài, không đáng để giữ lại?” Chu Lạc kiên quyết
không bị mắc lừa, đây là tin tức đáng tin cậy mà cô có được từ nhân viên quét
dọn trong phòng họp.
[1] Đơn nguyên: Đơn
vị độc lập của công trình xây dựng, được giới hạn quy ước trên diện tích mặt
bằng.
Viện trưởng Đồ vuốt
mái tóc được tạo hình Địa Trung Hải của mình, suy nghĩ, “Với năng lực, tư cách,
vị thế của cháu bây giờ, cũng không phải không đạt tiêu chuẩn, nhưng có một vấn
đề lớn nhất, tôi nghĩ chắc chắn cháu cũng hiểu rõ”.
“Bởi vì cháu chưa
kết hôn.” Điều này người trên cả trái đất đều biết. Nếu cô kết hôn rồi, đã có
nhà ở từ mấy trăm năm trước, còn cần phải nhỏ to đấu tranh ở đây không?
“Đúng vậy, mấy
nghìn nhân viên trong viện đều tuân thủ theo quy định này, không thể nào thay
đổi vì riêng mình cháu. Cháu cần biết rằng, còn rất nhiều người đàn ông than
vãn rằng không có nhà nên không lấy được vợ đấy, cháu chắc cũng không phải lo
lắng vì chuyện đó chứ?” Có người đàn ông nào lại bản lĩnh như thế, sao lại
ngang nhiên dựa dẫm vào phụ nữ như vậy? Lại ngắm kỹ Chu Lạc một lượt - cũng
không tồi đấy chứ, không đến nỗi không gả đi được.
“Chính sách thì
cứng nhắc như chết rồi, còn con người đang sống mà!” Viện trưởng Đồ chân thành
khuyên nhủ cô, “Tiểu Chu, có khó khăn tới tìm tổ chức, mấy hôm trước Chủ tịch
công đoàn còn chủ trương mở câu lạc bộ kết bạn cho những thanh niên lớn tuổi,
hay là chú đăng ký giúp cháu nhé? Thực ra, bản thân chú cũng quen không ít các
chàng trai ưu tú, nếu cháu có hứng thú...”.
Chu Lạc ngắt lời
ông với khuôn mặt rầu rĩ, “Viện trưởng Đồ, cháu cần nhà ở, không tìm đàn ông!”.
Viện trưởng Đồ đứng
phắt dậy, vẫy tay giống như đang chỉ rõ giang sơn, “Có đàn ông thì sẽ có nhà
ở!”.
Viện trưởng Đồ
dường như rất kiên định, mặc kệ cô vừa xuống nước vừa rắn rỏi, vẫn nhất định
không chịu phá lệ, cuối cùng lại tuyên bố rằng cô phải mang giấy chứng nhận
đăng ký kết hôn tới thì mới đổi được giấy chứng nhận nhà ở - tức là đã thừa
nhận chuyện nhà ở còn trống là có, cũng sẽ phân nhà cho cô, nhưng ông kiên
quyết không phá lệ phân nhà cho người độc thân, đương nhiên cũng có thể là
không dám phá lệ.
Đến cuối cùng, Chu
Lạc thậm chí còn có ý định tới Thiên Kiều làm một giấy chứng nhận giả, đương
nhiên, đó cũng chỉ là ý định mà thôi.
Thần thái của Chu
Lạc sau đó có phần ủ ê rầu rĩ, dường như không hề lấy được chút ý chí chiến đấu
nào cho buổi cạnh tranh thăng chức. Nhưng bài diễn thuyết đã thuộc lòng từ lâu,
Chu Lạc phát huy phong độ thường ngày, sau khi hạ gục vài đối thủ, đã chiến
thắng một cách đúng như dự đoán.
Sau chiến thắng,
Chu Lạc được thăng chức lên hai bậc, nhưng trên khuôn mặt cô lại không có nhiều
biểu hiện vui mừng. Chẳng qua chỉ là hư danh, cô vẫn phải làm những công việc
về cơ bản là giống nhau, chỉ có điều sự bận rộn đó trở nên danh chính ngôn
thuận hơn mà thôi.
Chu Lạc không hề có
hứng thú với các khoản ăn uống bằng công quỹ được vung tiền như rác, không hề
có hứng thú với danh hiệu người đàn bà thép, cũng không muốn lợi dụng quyền lực
trong tay để mưu tài mưu sắc, càng không có dã tâm thao túng quyền lực. Cô vẫn
tiếp tục nhận mức lương chưa đủ để mua một mét vuông nhà ở, một mình đảm nhiệm
nhiều chức vụ và gánh vác lượng công việc bằng mấy người.
Nghĩ đến việc bản
thân mình làm trong cơ quan nhà nước, phúc lợi đáng có thì lại không được
hưởng, công việc còn bận hơn cả các doanh nghiệp bên ngoài. Chưa biết chừng còn
bởi vì tần suất đi công tác mà tổn hại tới chuyện tình cảm, việc thăng chức đôi
với cô, chẳng qua cũng chỉ là chuyện tầm phào có thể có, có thể không, có gì
đáng để vui mừng cơ chứ?
Trước đây, cô còn
cho rằng đó là sự thể hiện của giá trị tự thân. Nhưng liệu thật sự có cần như
con tằm nhả hết tơ, cây nến chảy hết thành sáp hay không? Khi nào mới là điểm
dừng của việc thể hiện giá trị? Sau việc thể hiện thì sao, cô còn có thể làm
gì, có thể làm chút gì cho bản thân mình? Nghĩ tới đó, Chu Lạc bỗng chốc lại
trở nên nản lòng nhụt chí.
Vẫn giải quyết hết
các sự vụ theo đúng trình tự, khi tan sở, các đồng nghiệp trong phòng tới chúc
mừng, luôn miệng đòi cô phải chiêu đãi.
Lúc này Chu Lạc đã
rất mệt, cảm giác phấn khởi qua đi, mệt đến nỗi đầu ngón tay cũng không buồn
nhúc nhích, thực sự không còn hơi sức để đáp lời.
“Tôi còn có việc,
mọi người cứ đi chơi đi, mọi chi phí ghi hóa đơn lại, Đồng Đan, em phụ trách
nhé, lúc về tìm chị để thanh toán.” Đối với việc ăn uống vui chơi, tiểu đồ đệ
Đồng Đan còn chuyên nghiệp hơn cô nhiều.
Mọi người không
chịu, vẫn cần Đồng Đan phải ra mặt, cô ấy nháy mắt ra hiệu nói: “Ôi chao, mọi
người tha cho chị ấy đi, ngày đầu tiên được thăng chức sao lại đi ăn mừng với
chúng ta được?”.
Đám đông chợt hiểu
ra, đồng loạt “ồ” lên một tiếng, ánh mắt nhìn Chu Lạc lại trở nên mờ ám hơn.
Lắc đầu cười đau
khổ, Chu Lạc cũng không giải thích nhiều nữa, giải thích cũng cần phải tốn công
sức.
Tuy nhiên, lời nhắc
nhở của mọi người lại khiến cô nhớ tới Đại Đổng, cuối cùng cũng hơi lấy lại
được một chút tinh thần.
“A lô, em tan sở
chưa?” Chỗ của Đại Đổng tương đối ầm ĩ, giống như đang ở ngoài đường.
“Ừm, bệnh tình của
Phan Lan thế nào rồi?” Dù không muốn vừa mở đầu đã nhắc tới cô ấy, nhưng phép
lịch sự sai khiến, Chu Lạc vẫn phải ưu tiên người bệnh trước.
“Anh vừa ở bệnh
viện về, cô ấy khá hơn nhiều rồi, chỉ bị viêm dạ dày thông thường, hai ngày nữa
chắc có thể xuất viện.” Đại Đổng nhận ra ngữ khí rầu rĩ của Chu Lạc, nhíu mày
lại, “Em sao thế, cũng không khỏe sao?”. Đã vào bệnh viện, mới biết rằng sức
khỏe là thứ đáng quý biết bao, nếu có thể, cậu mong rằng cả đời không phải vào
bệnh viện.
“Không có gì, chỉ
hơi mệt một chút thôi.” Sự nhạy cảm và quan tâm của Đại Đổng mang lại cho Chu
Lạc một cảm giác ấm áp, làm dịu tâm trạng bắt đầu hiu quạnh của cô từ tối qua,
nghĩ một lát, Chu Lạc bổ sung tiếp, “Hôm nay cạnh tranh thăng chức, em đã chiến
thắng, được thăng chức rồi”.
“Một việc tốt đấy
chứ.” Loại trừ được khả năng cô bị ốm, ngữ khí của Đại Đổng hoạt bát hẳn lên,
“Em đang ở đâu, ở văn phòng à? Anh tới đón em, chúng ta đi ăn mừng một chút”.
Buông điện thoại
xuống, Chu Lạc hoàn toàn trở nên hưng phấn. Hóa ra một “việc tốt” vốn không
khiến bản thân mình vui vẻ nhưng vì có người cùng chia sẻ, lại thực sự trở nên
tốt đẹp.
Với trí nhớ siêu
việt của mình, Chu Lạc dường như ghi nhớ hết từng câu nói của Đại Đổng, tự
nhiên nhớ tới một trong những nguyên nhân cậu từng nói không muốn có bạn gái,
chính là tần số đưa đón, đi đi lại lại chỉ vì một bữa cơm tối, mỗi lần gặp mặt,
quá lãng phí thời gian. Nhưng hôm qua Đại Đổng đưa cô về nhà, hôm nay lại chủ
động đề nghị tới đón, liệu có thể lý giải rằng cậu thật sự đã để tâm tới cô?
Chu Lạc lại suy nghĩ miên man rồi.
Nói đúng ra đây mới
là lần đầu tiên họ hẹn hò riêng tư, Chu Lạc bỗng chốc cảm thấy không biết phải
làm gì. Lập tức chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt, thoa một lớp phấn mỏng lên mặt.
Vì đôi khi phải tham dự những buổi hội nghị long trọng, nên Chu Lạc đã chuẩn bị
sẵn một bộ đồ trang điểm để ở phòng làm việc của mình, không ngờ lúc này lại có
tác dụng.
Quần áo thì vẫn là
bộ trang phục công sở ban ngày, về mặt nghiêm túc thì có thừa nhưng về mặt xinh
đẹp lại hơi thiếu. Tuy nhiên, cô cũng chẳng còn cách nào khác, bây giờ đi mua
chắc chắn không kịp nữa rồi. Chu Lạc nghĩ một lát, lôi từ trong ngăn kéo ra một
chiếc khăn lụa - quà của một đồng nghiệp mua từ Hàng Châu về - quàng lên người,
cũng tăng thêm được chút nữ tính.
Khoan khoái bước ra
khỏi cửa, vừa xuống lầu đã gặp phải người quen.
Diệp Minh Lỗi khoác
trên mình bộ quần áo dạo phố hàng hiệu, sừng sững đứng trước gió như cây ngọc,
đang nói chuyện rất vui vẻ với cô nhân viên quầy lễ tân. Cô bé mới vào làm việc
chưa lâu, những vị khách thường ngày phải tiếp đón phần lớn là mấy kỹ sư với
cặp kính dày cộp, những sinh vật giống kiểu bạch mã hoàng tử như Diệp Minh Lỗi
này thường rất ít gặp.
Đôi mắt cô bé sáng
long lanh, hai má ửng hồng, rõ ràng là bị sét đánh trúng rồi, ngay cả giờ tan
sở tới rồi mà cũng không nhận ra - chưa từng nghe nói nhân viên lễ tân còn phải
làm thêm giờ, thông thường, chuông tan sở vừa vang lên, đã không nhìn thấy bóng
dáng của họ đâu nữa rồi.
Tuy nhiên, xét ở
mặt trái, điều này cũng nói rõ rằng Diệp Minh Lỗi đến từ trước rất lâu, tầm này
đã quá giờ tan sở tới gần một tiếng đồng hồ.
Giả vờ như không
nhìn thấy thì chắc chắn không được rồi, đối phương cũng không cho phép điều đó.
“Trợ lý viện trưởng
Chu, vừa khéo quá!” Tiếp theo đó là nụ cười mang thương hiệu của nhà họ Diệp,
cứ như cuộc chia tay không mấy vui vẻ lần trước chưa hề xảy ra vậy.
Xem ra ngay cả việc
thăng chức anh cũng biết rồi, chỉ là không biết kẻ lắm mồm kia là Đồng Đan hay
cô bé lễ tân này thôi.
Chu Lạc gật đầu,
đáp lại ánh nhìn của cô nhân viên lễ tân, khách sáo nói: “Cô có thể về được
rồi”. Thấy khuôn mặt cô ấy tối sầm cả lại, ánh mắt liếc nhìn Diệp Minh Lỗi lại
có chút lưu luyến không nỡ rời xa, không kiềm chế được thầm than một tiếng
trong lòng, tự nhủ, sao phụ nữ lại thích những người đàn ông như vậy chứ, anh
ta cố nhiên là phong lưu phóng khoáng biết tán tỉnh, nhưng nếu đối tượng tán
tỉnh có quá nhiều, ai có thể chịu đựng nổi chứ?
Đáng tiếc, tất cả
phụ nữ đều lừa mình dối người mà nghĩ rằng: Mình là trường hợp đặc biệt, sẽ là
người cuối cùng! Vậy là những người đàn ông phong lưu mãi mãi luôn có cơ hội,
mà lãng tử quay đầu lại mãi mãi chỉ là truyền thuyết mà thôi.
“Đồng Đan tan sở
rồi, đương nhiên nếu anh còn có mục tiêu mới, cứ coi như tôi chưa nói gì, tôi
có việc phải đi trước.” Chu Lạc thản nhiên nói rồi định rời đi.
Diệp Minh Lỗi lao
tới chắn ngay trước mặt cô, “Thôi được, anh thừa nhận, anh đang đợi em”. Anh đã
thu lại giọng điệu to tát trước đây, ngữ khí bỗng nhiên trở nên rất... đứng
đắn.
Chu Lạc cuối cùng
cũng chịu ngước mắt lên nhìn anh, “Tìm tôi có việc gì?”. Anh ta cũng không phải
không biết số điện thoại của mình, có nhất thiết phải khổ sở đứng đợi ở dưới
lầu theo kiểu rầm rộ binh mã như vậy không?
Diệp Minh Lỗi không
chỉ ngữ khí trở nên đứng đắn, mà biểu hiện cũng rất đứng đắn, lại còn nói với
dáng vẻ có chút đau khổ nữa: “Đầu tiên, anh muốn xin lỗi về sự việc lần trước,
em biết đấy, lần trước...”.
“Tôi chấp nhận lời
xin lỗi, còn nữa, tôi thật sự đang rất vội.” Đại Đổng từng nói không thích chờ
đợi người khác, cô cũng không có thói quen đến muộn.
“Vội đi hẹn hò?”
Diệp Minh Lỗi lại thay đổi giọng điệu, lùi lại một bước ngắm nghía Chu Lạc một
lượt.
Chu Lạc bị anh nhìn
đến độ khó chịu, cũng không thích ý tứ thăm dò trong câu nói của Diệp Minh Lỗi,
cô trở nên đề phòng, vẫn là sự xa cách tự nhiên đó, “Xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta
không thân thiết”. Ít nhất cũng không thân thiết đến mức phải báo cáo hành
trình cho nhau.
“Chu Lạc, trong một
giờ đồng hồ anh có thể làm được rất nhiều việc.” Diệp Minh Lỗi rõ ràng đang rất
nhẫn nại.
“Tổng giám đốc Diệp
chỉ cần gọi một cú điện thoại là có ngay hợp đồng làm ăn lên tới hàng nghìn
hàng vạn đồng, đương nhiên thời gian rất quý giá. Tuy nhiên, con người không
phải là máy kiếm tiền, cô nhân viên lễ tân của chúng tôi đã hy sinh thời gian
nghỉ ngơi của mình để tiếp chuyện anh, cũng không tính tiền với anh, đúng
không?” Luận bàn tới chuyện nhanh mồm nhanh miệng, Chu Lạc từ trước tới giờ
không chịu thua kém người bên cạnh, huống hồ đây là địa bàn của cô.
Nhẫn nại, vẫn cần
phải nhẫn nại! Diệp Minh Lỗi dường như nghiến răng lại nói: “Anh nói rồi, anh
đang đợi em”. Là do cô gái lễ tân kia chủ động tới hỏi anh có cần giúp đỡ gì
không, được chưa hả?
“Tổng giám đốc
Diệp, ngài đợi tôi suốt một giờ đồng hồ chỉ để nói một tiếng xin lỗi, tôi thật
vinh dự quá! Hơn nữa, tôi cũng đã nói tôi nhận lời xin lỗi đó rồi, anh còn muốn
thế nào nữa? Chắc không phải muốn tôi phải hô vang: Tạ chủ long ân chứ!” Anh
cũng quá đề cao bản thân rồi đấy.
“Chu Lạc, em nhất
định bắt anh phải nói ra ngay bây giờ sao?” Diệp Minh Lỗi bỗng nhiên nheo mắt
lại, khẽ nhếch khóe môi lên, thoạt nhìn vừa gợi cảm lại vừa nguy hiểm.
Không thể không
thừa nhận, người đàn ông này quả là có bản lĩnh của một kẻ đào hoa, trong giây
lát, Chu Lạc dường như bị anh mê hoặc, nhưng giác quan thứ sáu nhạy cảm cho cô
biết, sự việc có chút gì đó đi lệch quỹ đạo.
Diệp Minh Lỗi dường
như nhìn ra ý đồ muốn co giò bỏ chạy của cô, có kinh nghiệm từ lần trước, anh
không ra tay ngăn cản, mà lại đút hai tay vào túi quần, chính thức tuyên bố với
cô: “Chu Lạc, anh nghĩ anh đã yêu em rồi, anh quyết định từ bây giờ bắt đầu
theo đuổi em”.
Chu Lạc ngẩn người
ra trước tiên, tiếp đó là tâm trạng ngổn ngang rối bời. Hôm nay là ngày gì vậy,
không phải là ngày mùng Một tháng Tư đấy chứ? Bây giờ là mùa thu, xét về mặt
thời gian thì không đúng, vậy thì lẽ nào đầu óc của Diệp Minh Lỗi có vấn đề?
Chu Lạc bắt đầu suy
nghĩ xem có nên giới thiệu cậu của mình cho anh không, tuy nhiên, cô không hiểu
rõ về y học, không biết bác sĩ chuyên khoa não có chữa được chứng rối loạn thần
kinh này không, không đúng, đó dường như là chuyên môn của khoa thần kinh...
Diệp Minh Lỗi xem
ra có chút tổn thương, “Anh lại kém cỏi như vậy sao?”. Sau khi thổ lộ, đối
phương lại khiến anh rối loạn tinh thần!
Diệp Minh Lỗi ít
nhất cũng đã mười năm rồi chưa thổ lộ tình cảm trước mặt người khác. Với thân
phận và sự từng trải của anh bây giờ, cho dù có thật lòng để tâm tới cô gái nào
đó, cũng không thể đem bản thân ra đặt vào vị trí có thể bị chém đầu xẻ thịt
được. Ngoài việc thổ lộ tình cảm trực tiếp ra, phần lớn là dùng thủ đoạn tình
trường đưa đẩy qua lại một cách tế nhị uyển chuyển. Chính vì lo rằng Chu Lạc
nói nặng nói nhẹ đều không nghe, sợ bỏ lỡ cơ hội nên anh mới không thể không
dùng chiêu thức trực tiếp nhất và cũng chịu thiệt thòi nhất này.
Không ngờ, hiệu quả
lại không tốt, Chu Lạc cho dù có đặc biệt đến thế nào cũng không cần thử thách
sự kiên nhẫn của anh như vậy!
“Tổng giám đốc Diệp
đang còn trẻ, đầy sức hấp dẫn, không phải là anh kém cỏi, mà Lạc Lạc nhà chúng
tôi đã là hoa có chủ rồi thôi.” Âm thanh trẻ trung trong veo vang lên khiến hai
người đang đứng sóng đôi trong đại sảnh đều quay trở lại vị trí cũ.
“Đại Đổng, anh đến
nhanh vậy, hôm nay không bị tắc đường sao?” Lúc này vẫn đang là giờ tan tầm, cô
xuống lầu trước chẳng qua cũng vì thói quen thường xuyên đến sớm.
“Mới phát hiện ra
một tuyến đường gần đây không hay bị tắc.” Ánh mắt của Đại Đổng nhìn cô vô cùng
dịu dàng, Chu Lạc của ngày hôm nay, có một hương vị không thể diễn đạt bằng lời
được, rất khiến người ta rung động.
Diệp Minh Lỗi lại
không nói một lời nào, khuôn mặt sa sầm lại nhìn chằm chằm vào cánh tay của Đại
Đổng đang vòng sang ôm ngang eo Chu Lạc. Anh không phải là kẻ trẻ người non dạ,
đương nhiên biết điều đó có nghĩa là gì. Muộn rồi, anh đã nghĩ thông suốt hơi
muộn rồi! Lần trước, khi gặp mặt, hai người rõ ràng vẫn chưa thân mật như vậy,
ngay cả mối quan hệ của họ vẫn còn chưa rõ ràng.
Bỏ qua, bỏ qua,
người phụ nữ này là một khúc xương cứng, không chỉ khó gặm mà mức độ thơm ngon
cũng còn cần thảo luận, chưa biết chừng giờ đây đã thấm nước bọt của người bên
cạnh rồi. Nếu anh còn không từ bỏ, sẽ không chỉ tổn thương về mặt thể diện, mà
cả bên trong cũng khó mà bảo đảm.
Nhưng, Diệp Minh
Lỗi là người như thế nào, dù là bỏ chạy vào rừng, cũng phải giữ thể diện, lúc
cần thiết cũng phải để lại chút gì đó khiến người ta ghi nhớ, làm thế để không
hổ danh là một gian thương.
“Đúng rồi, ngài
Lịch nhờ anh chuyển lời tới em, Châu Châu rất nhớ em, cô bé đó thật đáng
thương, mới ba tuổi đã mất mẹ, giờ lại mắc chứng tự kỷ dạng nhẹ. Em là một
trong số rất ít người mà cô bé chịu nói chuyện cùng, lại là người duy nhất cô
bé nhớ được khi không gặp mặt.” Diệp Minh Lỗi nói xong nhìn Đại Đổng một cái,
rồi lại tỏ thái độ không chút tốt đẹp nói với Chu Lạc, “Anh đã từng nói với em
rằng em ít nhất cũng có năm phần giống với mẹ của Châu Châu chưa nhỉ?”.
Đưa cô tới dự tiệc
mừng thọ, vốn định thu hút sự chú ý của ngài Lịch, nhưng ngay trong buổi tối
hôm đó anh đã hối hận, một khoảng thời gian rất dài sau đó, Diệp Minh Lỗi đều
trong tâm trạng bất ổn, những lúc rỗi rãi hay suy nghĩ lung tung, suýt nữa thì
bị suy nhược thần kinh.
Lịch Chủy, người
anh nóng lòng muốn kết thân, đã tìm đến tận nơi, nhưng Diệp Minh Lỗi lại tìm
mọi lý do để ngăn cản, vì thế mà bỏ lỡ cuộc đấu thầu một mảnh đất thương
nghiệp. Không ngờ, cô gái khiến anh phải trả một cái giá bi thảm như vậy lại
đang sống phóng đãng với người đàn ông khác.
Diệp Minh Lỗi có
chút thẹn quá hóa giận rồi.

