Thủy Hử - Chương 28
Hồi 28
Trại Bình An, lạy cầu có nghĩa sĩ;
Rừng Khoái Hoạt say đánh Tưởng Môn Thần.
Khi đó
Thi Ân bảo với Võ Tòng rằng:
- Xin
huynh trưởng hãy ngồi chơi, việc này để tiểu đệ kể rõ ràng đầu đuôi thì mới rõ
được.
Võ
Tòng có ý nóng nảy mà rằng:
- Tiểu
Quản Doanh bất tất phải lôi thôi dài dòng văn tự... có thế nào xin cứ nói thực
ngay cho tôi được biết.
- Tiểu
đệ từ thuở nhỏ theo đòi võ nghệ, cũng biết được qua loa dăm ngón còn quyền, nhận
thế đất Mạnh Châu thường gọi là Kim Nhỡn Bưu... Ở gần cửa bên đông trại
này có một nơi phố xá, tên là Khoái Hoạt Lâm, xưa nay các thương khách ở Sơn
Đông Hà Bắc đến đó buôn bán rất đông. Trong phố có hơn trăm nhà khách sạn lớn,
và hai ba mươi sòng đánh bạc lớn. Trước đây tiểu đệ nhờ có đôi chút võ nghệ,
bèn bắt tám chín mươi tên tên tù đồ khỏe mạnh ở trong trại, đem ra đó mở một
ngôi tửu điếm; rồi bắt các khách sạn cùng các sòng bạc quanh đó, nếu khi có đám
kỹ nữ nào qua lại, là phải đem đến tửu điếm của tiểu đệ trước, rồi mới được
chia đi các nơi. Nhân thế mà tính mỗi tháng tất cả tiền vặt vãnh có thể kiếm tới
hai ba trăm lạng bạc. Dè đâu có ông Trương Đoàn Huyện, người ở Đông Lộ Châu mới
đến, lại dắt thêm anh chàng to lớn, tên là Tưởng Trung cũng đến ở đây... Anh
chàng này mình dài chín thước, tay gậy tay quyền ít người đo kịp, bọn giang hồ
vẫn gọi là Tưởng Môn Thần (thần giữ cửa họ Tưởng) xưa nay. Anh ta thường nói
khoác là: Trong ba năm trời ở Thái Nhạc đánh nhau không hề có ai đối thủ, khắp
trong thiên hạ chỉ một người như hắn mà thôi, nhân vậy hắn cướp lối kiếm ăn của
tiểu đệ. Tiểu đệ đã khẳng khái không chịu nhường, sau bị hắn đánh một trận, có
tới hơn hai tháng giời mới dậy được. Hôm nọ huynh trưởng mới đến đây, chính tiểu
đệ vẫn còn đau tay phải buộc đó. Tiểu đệ nghĩ đến chuyện ấy, thực là căm tức vô
cùng toan đem người đến đánh báo thù một mẻ, song lại e hắn ta với Trương Hoành
Huyện rất thân, lỡ có thế nào thì ở trong trại đây làm lắm điều không tiện, bởi
thế mà chưa sao báo trả được xong. Nay nghe tiếng huynh trưởng có lòng hạ cố
giúp đỡ một tay, để tiểu đệ được sạch tan gánh giận vô cùng ấy, thì dẫu chết
cũng được hả lòng. Duy huynh trưởng mới đến đây, e khi đường xá xa xôi, trong
mình chưa khỏe, nên muốn đợi dăm ba tháng cho huynh trưởng khỏe mạnh, rồi sẽ
nói ra, ai ngờ bây giờ...
Võ
Tòng nghe đến đó, cười ha hả mà rằng:
- Anh
Tưởng Môn Thần ấy, có mấy đầu mấy tay?
Thi Ân
đáp:
- Hắn
cũng một đầu hai tay thôi, chứ làm gì mà có nhiều hơn ai!
Võ
Tòng cười mà rằng:
- Tôi
tưởng hắn ta ba đầu sáu tay tài giỏi như Na Tra ngày trước, thì tôi cũng sợ thực,
nhưng nếu có một đầu hai tay, không được tài giỏi như Na Tra, thì có làm chi mà
sợ.
- Đành
vậy, song tiểu đệ sức lực yếu kém, nên chỉ sợ không tài nào địch nổi hắn.
- Tôi
đây không phải nói khoác, nhưng cứ võ nghệ của tôi thì bao nhiêu những thằng
ngang ngạnh, không biết điều trong thiên hạ, đều không coi vào đâu cả. Bây giờ
các bác cứ đem rượu đi đường để uống rồi tôi với bác cùng đến xem nó ở đâu, để
tôi đánh cho một mẻ như con hổ hôm trước, nếu có chết, tôi xin đền mạng.
Thi Ân
nói:
- Xin
huynh trưởng cứ ngồi chơi, lát nữa gia nghiêm tôi về đây, sẽ xin nói chuyện. Việc
này không vội được, hãy để sáng mai tôi cho người đi dò xem, nếu nó còn ở nhà,
thì hôm sau ta đến đó, bằng không thì hãy thư thả rút giây sợ động rừng, lỡ bị
nói đánh lại thì không phải chuyện chơi.
Võ
Tòng ra dáng sấn sổ mà rằng:
- Tiểu
Quản Doanh phải biết rằng, nếu để nó đánh được, thì ta không phải là thằng con
trai. Đi thì đi ngay, cần gì phải đợi hôm nay hôm khác, Tiểu Quản Doanh cho mau
mau mới được.
Đương
khi hăm hở nói cười, thì bỗng thấy Lão Quản Doanh ở sau bình phong chạy ra nói
rằng:
-
Nghĩa sĩ ơi, lão há nghe chuyện nghĩa sĩ đã lâu rồi... Nay thằng cháu được gặp
ngài thật là vén mây trông thấy mặt trời... Xin mời ngài hãy vào trong nhà, ta
nói chuyện.
Võ
Tòng đứng dậy, theo Lão Quản Doanh vào nhà trong. Lão Quản Doanh mời Võ Tòng ngồi,
Võ Tòng khiêm tốn mà rằng:
- Tôi
là một người phạm tội đến đây, đâu dám xấc xược như vậy.
Lão Quản
Doanh cười rằng:
-
Nghĩa sĩ không nên câu nệ như thế, cháu được gặp nghĩa sĩ là may rồi.
Võ
Tòng nghe nói, liền xin phép ngồi đối diện với Lão Quản Doanh, còn Thi Ân thì đứng
ở một bên. Võ Tòng lại nói với Lão Quản Doanh xin phép cho Thi Ân cùng ngồi để
nói chuyện. Được một lát người nhà dọn rượu lên, Lão Quản Doanh cất chén mời Võ
Tòng mà rằng:
-
Nghĩa sĩ là một bậc anh hùng như vậy, thiên hạ ai không đem lòng kính phục...?
Thằng cháu ở đây có mở ngôi hàng ở Khoái Hoạt Lâm, chủ ý cũng không phải bán
buôn cầu lợi, đó chẳng qua là muốn nuôi thêm hào khí cho đất Mạnh Châu, để cùng
non sông đóng góp. Ngờ đâu bị tên Tưởng Môn Thần ỷ thế hào cường mà công nhiên
chiếm mất, nay nếu không gặp nghĩa sĩ thì có lẽ khó lòng mà báo thù được. Vậy nếu
nghĩa sĩ có lòng thương đến thì cháu xin bốn lạy làm huynh trưởng, để gọi tỏ tấm
lòng thành cùng nghĩa sĩ.
Võ
Tòng cung kính đáp rằng:
-
Chúng tôi có tài học gì mà dám nhận lời như thế!
Nói
xong cất chén rượu uống một hơi cạn hết. Thi Ân đứng dậy lạy Võ Tòng bốn lạy
bái làm huynh trưởng, kết nghĩa anh em, Võ Tòng vội đứng dậy đáp lễ, rồi cùng
ngồi uống rượu với nhau, đến khi Võ Tòng rất say, rồi mới vực về phòng, để nghỉ.
Sáng
hôm sau, cha con Thi Ân bàn với nhau rằng:
- Hôm
qua Võ Đô Đầu uống rượu say quá, chắc hôm nay còn trúng tửu, chưa có thể làm việc
được, vậy ta hãy nói dối là sai người đi dò xem, thấy hắn không có ở nhà, đành
để hoãn đến mai sẽ liệu. Khi bàn định xong, rồi Thi Ân liền đến bảo với Võ Tòng
rằng:
- Tiểu
đệ sai người đến dò xét hẳn hòi, song hắn còn đi vắng vậy để sáng mai xin mời
huynh trưởng đi cho.
Võ
Tòng nghe nói, lại có ý sốt sắng mà rằng:
- Hôm
nay lại nghỉ một ngày thì thực phiền cho tôi quá.
Khi
cơm nước xong, Võ Tòng cùng Thi Ân đi ra trước trong dinh chơi mát một hồi, rồi
lại trở về phòng khách nói chuyện võ nghệ với nhau. Trưa hôm ấy, Thi Ân mời Võ
Tòng ăn cơm ở trong nhà. Trong khi thiết rượu, chỉ mời dăm ba chén, rồi cất đi
mà đem cơm lên ngay. Võ Tòng đương cao hứng uống rượu, nhưng thấy vậy cũng
không hiểu đầu đuôi tình ý ra làm sao? Khi cơm nước xong. Võ Tòng trở về phòng
nghỉ, có hai tên đầy tớ đem nước tắm rửa đến. Võ Tòng liền hỏi rằng:
- Sáng
hôm nay Tiểu Quản Doanh thiết cơm, lại không để cho uống rượu là tình ý làm
sao?
Tên đầy
tớ đáp rằng:
- Chẳng
giấu gì Đô Đầu; Lão Quản Doanh cùng Tiểu Quản Doanh tôi đã định hôm nay là mời
Đô Đầu hành sự, song lại e hôm qua Đô Đầu uống nhiều rượu, thì hôm nay chắc
trúng tửu mà lỡ mất việc to bởi vậy nên không dám đem rượu ra mời Đô Đầu, mà cốt
dưỡng sức khỏe để mai nhờ Đô Đầu giúp việc cho.
Võ
Tòng nghe nói bật cười mà rằng:
- Như
thế mà sợ ta say rượu, lỡ mất việc to, thì cũng lạ thực!
Đêm
hôm ấy Võ Tòng nóng lòng sốt ruột mong sao cho chóng sáng để dậy mà đi. Sáng
hôm sau chàng trở dậy sớm rửa mặt súc miệng, đội khăn mỏ xéo, mặc áo vải mùi
thâm, thắt lưng đỏ, chân quấn lá đáp đi đôi giày gia, rồi lấy miếng lá cao dán
đè chỗ kim ấn trên mặt. Vừa khi chỉnh đốn xong, thì Thi Ân đã đến mời Võ Tòng
vào trong nhà ăn cơm.
Khi
cơm nước xong, Thi Ân liền sai đầy tớ đóng ngựa để đi, Võ Tòng gạt đi mà rằng:
- Chân
tôi có việc gì mà phải đi ngựa, cái đó không cần. Duy có một điều này, Tiểu Quản
Doanh phải nghe tôi mới được..
Thi Ân
nói:
- Có
điều gì xin huynh trưởng cứ cho biết, nào tiểu đệ dám không theo.
- Bây
giờ tôi với Tiểu Quản Doanh cùng đi, cần phải nhớ một câu là "Không ba chẳng
qua vọng".
- Thế
nào là "Không ba chẳng qua vọng", tiểu đệ không hiểu ý ra sao cả?
Võ
Tòng cười mà rằng:
- Tôi
nói cho chú nghe; Nếu chú có cần cho tôi đánh Tưởng Môn Thần, thì cứ bước chân
ra khỏi thành, hễ gặp hàng rượu nào là phải mời tôi uống ba chén rượu; nếu
không có ba chén rượu, thì tôi không đi qua vọng tử nữa, thế là không ba chẳng
qua vọng.
Thi Ân
nghe nói, nghĩ một lát mà đáp rằng:
-
Khoái Hoạt Lâm cách đông môn mười bốn mười lăm dặm đường, trong quãng đó có tới
mười hai mười ba hàng rượu, nếu qua mỗi hàng mà uống ba chén, thì tất cả, phải
đến ba nhăm ba sáu chén rượu, như thế e khi huynh trưởng quá say, thì còn làm
việc thế nào được?
Võ
Tòng cả cười mà rằng:
- Tiểu
Quản Doanh sợ tôi say rồi kém sức hay sao? Phải biết rằng, tôi uống một phần rượu
thì tài giỏi một phần chứ uống đến mười phần rượu, thì tài sức lại ở đâu đâu
kéo đến, không biết thế nào mà kể? Nếu không phải là say rượu to gan, thì nào
có đánh được con đại trùng ở trên núi Cảnh Dương. Lúc đó cứ để cho tôi say mê
say mệt, thì sức mới mạnh được.
Thi Ân
nói:
- Nếu
vậy thì càng hay lắm. Hôm qua chỉ sợ huynh trưởng quá say lỡ việc, nên không
dám đem rượu ra mời. Nay huynh trưởng đã nói như vậy, thì nhà tôi sẵn có rượu
ngon, xin cho người cứ gánh sẵn cả hoa quả rượu chè đi, rồi đến đó sẽ dùng.
- Thế
thì vừa ý tôi lắm! Có dăm ba chén rượu mới có khí lực, chứ đánh suông thì khó
lòng đánh được. Hôm nay tôi đánh thằng ấy, gọi là để cho họ buồn cười một mẻ vỡ
bụng mà chơi.
Bấy giờ
Thi Ân sai hai tên người nhà gánh rượu nhắm đi trước, rồi Lão Quản Doanh lại chọn
vài ba mươi tên khỏe để ứng tiếp theo sau, đoạn rồi Thi Ân cùng Võ Tòng ra đi.
Ra khỏi trại Bình An tới cửa Đông Môn đi được bốn năm mươi bước, thì thấy bên cạnh
đường có một ngôi hàng rượu phất tử phỏ phất ở trên, hai tên người nhà đã gánh
rượu đến trực đó. Thi Ân liền mời Võ Tòng vào ngồi, rồi đem bày các thức rượu
nhắm ra.
Võ
Tòng bảo với Thi Ân rằng:
- Cái
này tất phải dùng ba chén lớn, chứ chén nhỏ thì không ăn thua. Người nhà nghe
nói, liền lấy ra ba cái chén thực lớn, rồi Thi Ân rót rượu ra mời. Võ Tòng
không cần khiêm nhượng mời chào, cất chén uống ba hơi hết cả, rồi đứng phắt dậy
ngay. Người nhà lại thu xếp đồ đạc mà gánh mau đi trước.
Võ
Tòng cười bảo Thi Ân rằng:
- Ba
chén rượu thực là nở ruột gan dễ chịu lắm, thôi ta đi đi!
Nói đoạn
hai người cùng ra đi. Bấy giờ đương dạo tháng bảy, trời còn nắng bức gió tây,
hai người liền cởi phanh cả áo ra mà đi cho mát. Đi được độ một dặm đường nữa,
lại đến một nơi tửu điếm thấp thoáng, lá cờ bay ở trong giữa rừng cây. Thi Ân đứng
dừng lại hỏi Võ Tòng rằng:
- Chỗ
này là một hàng rượu nhà quê, huynh trưởng cũng tính là một vọng chăng?
Võ
Tòng đáp:
- Phải
lắm, uống ba chén rồi sẽ đi.
Nói đoạn
hai người lại vào hàng ngồi, rồi người nhà đem rượu vào rót ba chén để Võ Tòng
uống. Uống xong lại đứng dậy cùng đi.
Từ đó
cứ mỗi khi gặp hàng rượu, lại vào uống ba chén rồi đi. Dần dần đi qua có tới
mươi chốn hàng rượu, Thi Ân thấy Võ Tòng vẫn chưa có dáng say, thì lại càng lấy
làm vui trong dạ.
Bấy giờ
Võ Tòng hỏi Thi Ân rằng:
- Từ
đây đến Khoái Hoạt Lâm, ước chừng còn bao nhiêu nữa.
Thi Ân
đáp:
-
Không còn bao lâu nữa, ở ngay khu rừng trước mặt kia rồi.
- Nếu
vậy thì Tiểu Quản Doanh nên tránh một nơi khác, mà đợi tôi, để một mình tôi tìm
đến hắn cũng được.
-
Vâng, huynh trưởng dạy thế thì phải lắm, song cần nên cẩn thận dụng tâm, chớ có
khinh địch mới được.
Võ
Tòng cười rằng:
- Cái
đó không cần phải dặn, cứ cho bọn người nhà nó đưa tôi đi, còn gặp hàng rượu
nào thì tôi phải uống nữa.
Thi Ân
liền dặn người nhà đi theo Võ Tòng, còn tự mình thì đi lánh một nơi.
Võ
Tòng đi qua ba bốn dặm đường lại uống thêm mười chén rượu nữa. Lúc đó vào khoảng
sắp trưa, khi trời nóng bức, thỉnh thoảng mới hây hây hơi có chút gió. Võ Tòng
nghe chừng hơi rượu bốc lên, cũng có dăm bảy phần chếnh choáng. Chàng liền cởi
phăng áo vải làm bộ say mười phần rồi ngả bên đông vẹo bên tây, mà khệnh khạng
đi vào trong rừng.
Lũ người
nhà trỏ vào đằng trước mặt mà nói rằng:
- Đến
con đường chữ Thập kia, tức tửu điếm của Tưởng Môn Thần rồi đó.
Võ
Tòng nói:
- Gần
đến đây rồi, thì các ngươi nên lánh cho xa, để khi nào ta đánh ngã hắn rồi sẽ đến.
Nói đoạn
đi thốc vào trong rừng, thấy một anh đại hán như tượng Kim Cương, khoác cái áo
vải trắng, tay cầm cái phất xua ruồi, bắc ghế ngồi ở gốc cây hòe hóng mát. Võ
Tòng càng giả mặt say, liếc mắt nhìn qua một lượt rồi trong bụng nghĩ thấm:
"Anh chàng này tất là Tưởng Môn Thần hẳn? " Chàng nghĩ vậy lại xồng xộc
đi vào.
Đi được
dăm ba mươi bước đã đến quãng đường chữ Thập, có một tửu điếm rất lớn, trước cửa
treo là cờ viết bốn chữ "Hà Dương phong nguyệt" rất to. Khi đến tận cửa
thấy một dãy chắn song sơn đầu, hai bên treo hai cái biển vàng viết hai câu:
"Rượu Thánh vung Trời đất; Bầu Tiên tít tháng ngày". Trong đó một bên
kê đặt giường thịt dao thớt và các thức đồ dùng, còn một bên thì lò bếp và các
đồ làm bánh. Phía trong có ba cái chum đựng rượu rất lớn, chôn ngập một nửa xuống
đất. Khoảng giữa mặt một cái quầy, cười ó một người đàn bà trẻ tuổi ngồi trong.
Người ấy là vợ lẽ Tưởng Môn Thần mới lấy, nguyên là một tay con hát khi xưa.
Bấy giờ
Võ Tòng chạy thẳng vào hàng, đến bên quầy ngồi đối diện với người đàn bà, rồi
đăït hai bàn tay lên quầy mà nhìn chị chàng kia không chớp mắt. Người đàn bà thấy
vậy, thỉnh thoảng mặt nom đi chỗ khác.
Võ
Tòng lại nom vào trong, thấy có năm bảy tên tửu bảo ở đó, chàng bèn gõ bàn gọi
lên rằng:
- Nào
chủ hàng rượu ở đâu?
Vừa gọi
xong thì có một tên tửu bảo chạy đến, nhìn Võ Tòng rồi hỏi rằng:
- Ngài
muốn lấy bao nhiêu rượu?
Võ
Tòng nói:
- Lấy
hai vò, nhưng hãy đem đây ta nếm xem đã.
Tên tửu
bảo chạy đến bên quầy bảo người đàn bà, lấy hai vò rượu đổ vào thùng rồi đem
lên một chén đưa cho Võ Tòng uống mà bảo rằng:
- Rượu
đây xin ngài nếm cho.
Võ
Tòng cất lấy chén rượu xem qua một lượt, lắc đầu mà nói rằng:
-
Không tốt, không tốt, lấy thứ khác đây.
Tên tửu
bảo biết ý Võ Tòng, đã ra dáng say, bèn cầm đến quầy bảo người đàn bà rằng:
-
Nương tử đổi cho hắn thứ khác vậy.
Người
đàn bà liền cất rượu ấy đi, rồi đổi lấy thứ rượu thực tốt đưa ra, tửu bảo lại
hâm nóng một chén đưa ra cho Võ Tòng nếm.
Võ
Tòng sẽ nhấp một tí rồi lại kêu lên rằng:
- Rượu
này cũng không ngon? Muốn sống thì đổi thứ khác đây.
Tên tửu
bảo cố nín hơi không nói, rồi đem đến cho người đàn bà mà nói rằng:
-
Nương tử dầu lòng đổi thứ khác vậy, lão này nghe chừng say rồi, chỉ muốn sinh sự
thôi, ta đừng chấp họ mới được.
Người
đàn bà nghe nói đổi lấy một thứ rượu thượng hạng đưa cho tửu bảo. Tên tửu bảo
hâm nóng tử tế, rồi rót một chén đưa cho Võ Tòng. Võ Tòng cất lên rồi nói rằng:
- Ừ!
Cái rượu này còn hơi có mùi mẽ một chút... Này thằng kia, chủ nhân nhà mày họ
gì?
Tên tửu
bảo đáp rằng:
- Chủ
nhân tôi họ Tưởng.
Võ
Tòng liền nói:
- Sao
lại họ Lý?
Chị
đàn bà nghe vậy lấy làm khó chịu, liền nói với tên tửu bảo rằng:
- Thằng
chó này lại muốn chết chăng?
Tên tửu
bảo nói:
- Nghe
chừng anh ta ở đâu mới đến đất này, chưa biết thế nào, nên mới liều lĩnh như thế!
Võ
Tòng liền hỏi rằng:
- Các
người nói chuyện gì đấy?
Tên tửu
bảo đáp rằng:
-
Chúng tôi nói chuyện riêng đằng này ngài cứ xơi rượu đi.
Võ
Tòng tiếp luôn rằng:
-
Ngươi bảo người đàn bà ấy ra đây uống rượu với ta một lúc.
Tên tửu
bảo gạt đi rằng:
- Chết
nỗi! Sao nói càn thế? Bà ấy là vợ ông chủ nhà tôi đấy.
- Vợ
ông nữa thì làm sao? Uống rượu với ta phỏng đã việc gì?
Chị
chàng kia nghe nói cả giận mắng lên rằng:
- Đồ
chết toi này hỗn thực.
Nói
xong toan đẩy cái quầy để chạy ra. Võ Tòng vội cởi phăng cái áo bên trên ra thắt
ngang xuống bụng, cầm thùng rượu hắt một cái đổ tóe ra đất rồi nhảy vào trong
quầy. Vừa khi chị chàng kia mới đứng dậy toan đi ra, bỗng bị Võ Tòng sấn đến một
tay nắm đầu tóc, một tay cầm chặt lấy thắt lưng rồi xách qua mặt quầy mà ném
ngay vào trong chum rượu.
Khi đó
có một tên tửu bảo nhanh chân chạy đến toan đánh Võ Tòng, bất đồ bị Võ Tòng nắm
xách cổ lên mà bỏ ngay vào chum rượu; rồi lại có một tên tửu bảo nữa chạy đến,
cũng bị tóm lấy ném ngay vào chum rượu nốt. Ba người đều giãy lục đục ở trong
chum rượu, mà không anh nào nhảy ra được. Sau có hai tên tửu bảo nữa ở trong
nhà chạy xông ra, cũng bị Võ Tòng đánh cho mỗi tên một cái đá ngã ệp xuống mà
không dậy được.
Đoạn rồi
Võ Tòng xông vào đánh tất cả mọi người nhà bếp anh nào anh ấy, đều thục thân mà
chạy cho mau để báo với Tưởng Môn Thần.
Tưởng
Môn Thần nghe báo tin thì ngạc nhiên cả kinh, liền đẩy ngã ghế ra, phất một cái
đuôi ruồi xuống đất, rồi vội vàng chạy đến hàng xem. Vừa đến khoảng đường rộng ở
trước cửa, thì gặp Võ Tòng cũng ra đến đó. Tưởng Môn Thần tuy có sức lớn hơn
người, song ít lâu nay tửu sắc ham mê, sức lực cũng có phần hao kém, bởi thế mà
thoạt khi trông thấy Võ Tòng thì trong bụng đã hơi hơi núng, Tuy vậy song chàng
vẫn khinh thị Võ Tòng còn đương say rượu, nên cứ thị hùng mà sấn vào để đánh.
Khi
xông vào tới nơi, thì Võ Tòng giơ tay quyền lên, nhằm giữa mặt Tưởng Môn Thần
đánh dứ một cái rồi quay ngoắt mà chạy ngay. Tưởng Môn Thần cả giận, xông vào đến
đuổi, bất đồ bị Võ Tòng mau chân đá phi một cái trúng ngay vào giữa bụng.
Tưởng
Môn Thần giơ tay lên đỡ, rồi phi quyền để đánh lại, Võ Tòng né mình tránh tay
quyền của Tưởng Môn Thần, rồi lại giơ chân bên hữu đá phi một cái nữa, trúng
ngay vào thái dương Tưởng Môn Thần.
Tưởng
Môn Thần bị cái đá ngã lộn về đằng sau, Võ Tòng liền xông vào đạp chân lên bụng,
giở quả đấm ra đánh luôn. Nguyên trước Võ Tòng đánh nhử một cái, rồi quay ngoắt
mình đi, mà phi chân trái đá trúng một bên, rồi lại phi chân phải đá luôn bên nữa.
Phép đánh đó gọi là "Ngọc Hoàn Bộ Uyên ương cước" là một ngón võ nghệ
biệt tài của Võ Tòng thao luyện xưa nay, không phải những tay tầm thường ví được.
Bấy giờ Võ Tòng đánh luôn năm bảy cái đấm, Tưởng Môn Thần không sao bò ngóc dậy
được, chịu nằm ép dưới đất mà kêu van xin tha.
Võ
Tòng nghe vậy dừng tay đánh mà bảo với Tưởng Môn Thần rằng:
- Nếu
ngươi muốn ta tha, thì phải nghe ba việc này mới được.
Tưởng
Môn Thần kêu lên rằng:
- Hảo
hán tha cho tôi, dẫu đến trăm việc tôi cũng xin theo, huống chi là ba việc.
Võ
Tòng bèn lấy chân giậm lên trên bụng Tưởng Môn Thần, mà nói ra ba việc cho
nghe. Mới hay là:
Giang
hồ say tỉnh tỉnh say,
Ngang
trời dọc đất thân này xem không,
Bấy
lâu xuôi ngược bềnh bồng,
Biết
nhau chăng có non sông với mình,
Tuồng
gì là giống hôi tanh,
Thế
gian thêm để bất bình riêng ai,
Trăm
năm cõi tục còn dài,
Nam
nhi xin chớ phụ lời bồng tang!
Lời
bàn của Thánh Thán:
Xét đến
viết Sử, việc của quốc gia, mà người cầm bút, việc của văn sĩ, chép việc quốc
gia, phải đâu chỉ theo lối tự sự có sao nói thế mà thôi, còn ngòi bút phả vẫy
vùng ngang dọc, làm sao cho tỏ những ý nghĩa uống ẩm của từng chuyện người
trong Sử, như thế mới gọi là kỳ văn! Như Sử Ký Tư Mã Thiên đã soạn, Tư Mã Thiên
chép chuyện Bá Di, thì đâu phải chỉ ở Bá Di mà chép chuyện du thủ du thực, thì
phải đâu ở du thủ thực; Đến như chép chuyện của Hán Võ, chỉ là chuyện của Hán
Võ mà chẳng phải chí như chí của Hán Võ... Có ghét gì những chí ấy, như kiểu
tuyên truyền hay chê bai chỉ là văn chương mà thôi vậy. Mã Thiên chép ra, là
văn của Mã Thiên, Mã Thiên trong bút chép ra để mà tự sự, thì có tài liệu của
văn Mã Thiên, vì chép ra những việc lớn của đời, như triều nghị nghiêm trang, lễ
nhạc long trọng, chiến trận ngu cấp, tế lễ thận trọng, mưu kế phiền toái, hình
ngục khiếp thương... Phải cung tài liệu cho kỳ văn tuyệt thế, mà quân tướng chẳng
đến hỏi đến, vì rằng làm ra mọi, là quyền quân tướng, chẳng phải thư sinh được
dự bàn, mà chép ra sử sách, là quyền văn sĩ, dù quân tướng ngôi cao mà đâu có
thể cấm đoán! Có gì đâu quân tướng có thể làm ra những việc dở thay, nhưng
không thể làm ra những việc ấy còn mãi với đời, có thể làm cho việc của quân tướng
được mãi với đời, cho đến trăm ngàn muôn đời, hãy còn ca ngợi kính yêu, thì phải
nhờ đến công của kỳ văn tuyệt bát mà việc của quân tướng, khác nào vuốt theo
đuôi ngựa mà thấy rõ ra.
Thế
cho nên Mã Thiên làm văn, ta thấy rằng việc to thô quá, thì thu vén lại thấy rằng
việc nhỏ nhen quá, thì phô phang ra. Hoặc thấy rằng việc còn thiếu sót, thì phụ
thêm vào, trái lại việc đầy đủ thừa ra, thì bỏ bớt đi, đó là kế vì vãn, đâu phải
kế vì việc, nếu khiến văn của ta trở nên một kỳ văn tuyệt thế, thì ta phải truyền
cho việc, nên muốn chỉ truyền lại công việc, lại khiến cho đầy đủ không mất đi,
thì ta làm văn phải được thế nào, đã trở nên kỳ văn tuyệt thế, nếu không đem
văn chương của chúng ta ra truyền, thì làm sao mà truyền nổi chuyện hãy còn mãi
mãi??? Đức Khổng Tử chả nói rằng: Câu chuyện thì của Tề Hoàn, Tấn Văn, còn về
văn chương thì của Sử Ký, câu chuyện là của Tề Hoàn, Tấn văn, thành ra chỉ là
chép việc chứ không là văn, còn văn chương thì của Sử Ký, lại hóa ra chỉ có văn
mà không phải việc, còn văn là của văn chương thì câu chuyện cũng khỏi chép đến
Tề, Tấn, nên thuyết về Văn Liệu, Khổng Tử cũng nói qua đến vậy.
Hỡi
ôi! Bậc quân tử từ xưa, nhận mạng vua cầm bút, vì chép chuyện một đời, moi móc
gấm thêu châu ngọc tự trong lòng, trở nên tuyệt thế kỳ văn, há có một nhà văn
nào, mà không chép hết ra mọi chuyện, chẳng qua muốn thành tuyệt thế kỳ văn, để
tự vui sướng, mà phải Trương đúng là Trương, Lý đúng là Lý, không một chút cong
ngay ngang dọc tô điểm tô mầu, với cái chí kinh doanh thảm đạm vậy! Thì đọc Sử
Tỳ Quan, mà lại quái đến Tống Tử Kinh, cho rằng đặt để nên lời, chẳng đọc sách
Tàn Đường hay sao? Hồi này tả Võ Tòng, vì Thi Ân đánh Tưởng Môn Thần chép việc
đấy, Võ Tòng uống rượu, lại thêm văn đấy, đánh Tưởng Môn Thần, là liệu vậy, uống
rượu, là moi gấm thêu châu ngọc ở trong lòng, vì có rượu phải có người đại hán
đánh hổ trên núi Cảnh Dương, là tay uống rượu đệ nhất của muôn thuở; Có rượu phải
có chỗ, ra khỏi cửa đông Mạch Châu, đến rừng Khoái Hoạt phải mười bốn mười lăm
dặm đường, lại là nơi uống rượu đệ nhất của muôn thuở; Uống rượu lại có lúc, trời
hè nóng bức, hiu hắt gió Tây, cởi áo ngoài ra đón gió, lại là lúc đáng uống rượu
vào đệ nhất của muôn thuở; Uống rượu phải ra lệnh uống; Không ba chẳng qua Vọng,
lại là lệnh uống rượu đệ nhất của muôn thuở; Uống rượu còn có Giám Sát, uống
luôn là ba chén phải đi ngay, lại là giám sát uống rượu đệ nhất của muôn thuở;
Uống rượu phải có đếm, cứ mười hai mười ba nhà là một vọng tử, lại là tửu trù đệ
nhất của muôn thuở; Uống rượu lại có người kèm theo, gần đến chỗ Vọng, đã sửa
soạn ra ba chép trước, uống xong gấp gấp chạy đi, lại là người kèm rượu đệ nhất
của muôn thuở; Uống rượu lại có món đưa cay, chợt nghĩ đến vong huynh, mà phóng
thanh khóc rống, chợt đâu căm lũ gian dâm, mà vỗ bàn kêu lên, lại là món đưa
cay rượu đệ nhất của muôn thuở; Uống rượu phải nhớ, nhớ đến Tống Công Minh ở
trang Sài Tiến Vương Tôn, lại là uống rượu nhớ đệ nhất của muôn đời; Uống rượu
có thói say, chờ cho Tưởng Môn Thần không được ở đường đất Mạnh Châu lại là
thói uống say đệ nhất của muôn thuở; Uống rượu có thán thưởng, bốn chữ Hà Dương
Phong Nguyệt, hai câu Rượu Thánh vung trời đất; Bầu Tiên tít tháng ngày, lại là
thưởng rượu đệ nhất của muôn thuở; Uống rượu có đề tài, là Khoái Hoạt Lâm (Rừng
sống thú), lại là tửu đề đệ nhất của muôn thuở... Bao nhiêu thứ đó, đều do văn
của hồi này, đâu phải việc của hồi này, nếu là việc của hồi này mà thôi ấy, thì
Thi Ân đem Võ Tòng đi đánh Tưởng Môn Thần, một đường uống hết ba mươi nhăm, sáu
chén rượu chỉ y theo lệ Tống Tử Kinh, chép qua một lượt là đủ, việc gì phải phiền
đến Thi Lại An soạn ra văn một hồi này. Ngán thay! Đời không kẻ đọc nổi chuyện,
thì ta còn biết làm sao???

