Thủy Hử - Chương 23 - Phần 1
Hồi 23
Gặp anh em thỏa lòng hòa thuận;
Lừa Trai gái ghét giống gian dâm.
Khi đó
Võ Tòng nghe có người gọi, bèn quay lại nom, thì chính người ấy là Võ Đại Lang.
Anh ruột của mình, liền thụp ngay xuống đất lạy mà rằng:
- Ca
ca cũng ở đây hay sao? Hơn một năm nay tiểu đệ không được gặp ca ca, trong bụng
lấy làm áy náy vô cùng.
Võ Đại
Lang đáp lại rằng:
- Nhị
đệ đi trong bấy nhiều lần, làm sao mà không gửi thơ về cho ta, khiến cho ta vừa
oán giận, mà lại nhớ mong hoài.
- Sao
ca ca lại nói vừa oán giận vừa nhớ mong hoài?
- Ta
oán giận là khi chú còn ở huyện Thanh hà chỉ uống rượu say, rồi lại đánh nhau với
người khác để cho ta bị quan tư đòi hỏi quấy rầy, đến mấy tháng trời mới gỡ được
xong... Ta mong là mong vì ta mới lấy được người vợ ở Thanh Hà, rồi bao quân khốn
nạn nó cứ làm rắc rối cả ngày; nếu có chú ở nhà, thì còn đứa nào dám đến mà xấc
láo. Bây giờ ta ở đây cũng được yên thân, lại phải dọn đến phố đây thuê nhà mà ở
bởi thế càng mong nhớ lắm.
Nguyên
Võ Tòng cùng Võ Đại Lang, là hai anh em ruột, cùng cha mẹ sinh ra, song Võ Tòng
thì mình cao tám thước, tướng mạo đường đường, sức lực kể có trăm ngàn cân nặng,
bởi thế mới đánh được hổ trên núi Cảnh Dương, mà lẫy lừng danh tiếng. Còn Võ Đại
thì người ngắn không đầy năm thước, hình dung xấu xí, đầu tóc mặt mũi trông rất
buồn cười, người huyện Thanh Hà thấy anh ta tủn hoẳn như thế, nên thường gọi
anh ta là Tam Thốn Đinh Xác Thụ Bì. Trong hạt huyện Thanh Hà có một nhà phú hộ,
nuôi một đứa hầu con tên là Kim Liên, hơn hai mươi tuổi, nhan sắc cũng có vẻ ưa
nhìn. Phú hộ có ý muốn gạ gẫm, song Kim Liên nhất định không nghe, toan đi mách
với bà chủ là vợ phú hộ. Nhân thế lão phú hộ tức giận, bèn đem con Kim Liên gả
cho Võ Đại Lang mà không lấy một đồng một chữ nào cả. Từ khi Võ Đại Lang lấy được
Kim Liên về, thì bọn nhàn đãng chơi bời ở quanh đấy, cứ hàng ngày đến nhà để chế
giễu, làm cho Võ Đại Lang tức bực muôn phần. Còn Kim Liên thấy hình dạng Võ Đại
tủn hoẳn, tùn hoằn, nhân vật không ra nhân vật, mà không có chút gì ra vẻ phong
lưu, thì cũng đem lòng khinh dễ, mà ngày ngày phóng túng tự do. Thỉnh thoảng mấy
đứa tụi du đãng lại vơ vẩn đến cửa mà nói rằng: "Miếng thịt dê rơi vào miệng
chó," làm cho Võ Đại Lang càng tức bực, nên trong lòng phải thu xếp cửa
nhà mà dọn đi nơi khác.
Khi tới
huyện Dương Cốc, thuê một gian nhà, hai vợ chồng cùng ở, rồi mỗi ngày Võ Đại
Lang làm bánh chưng ra phố bán để kiếm ăn. Hôm ấy nhân gánh hàng đi bán, chợt gặp
Võ Tòng, thì hai nhưng em chuyện trò với nhau rất là vui vẻ. Bấy giờ Võ Đại bảo
với Võ Tòng rằng:
- Này
em này, hôm nọ ta thấy phố sá đồn ầm lên rằng có người họ Võ đánh chết con hổ
trên núi Cảnh Dương, rồi quan huyện cho làm chức Đô Đầu ở đây. Ta vẫn đoán chắc
là em, nhưng chưa làm sao mà biết đích xác, nay được gặp ở đây, thực là may lắm.
Thôi, ta hãy nghỉ sự buôn bán, để cùng về nhà chơi đã.
- Ca
ca thuê nhà ở đâu?
Võ Đại
Lang trỏ ra trước mặt mà bảo rằng:
- Nhà ở
ngõ Tử Thạch kia.
Võ
Tòng bèn gánh đỡ hàng cho anh, rồi theo Võ Tòng về ngõ Tử Thạch. Khi tới cửa,
Võ Đại gõ cửa gọi người ra mở. Đoạn rồi thấy một người đàn bà trẻ trung là vợ
Võ Đại ở trong nhà, chạy ra mà hỏi rằng:
- Sao
mình về sớm thế?
Võ Đại
trỏ vào Võ Tòng mà bảo rằng:
- Chị mày
không biết, chú nó đã về đây, đi ra mà chào đi.
Nói đoạn
nhắc lấy gánh hàng cất vào trong nhà, rồi chạy ra bảo em rằng:
- Nhị
đệ vào trong nhà này chào chị đi.
Võ
Tòng vâng lời, vén màn vào chào chị dâu. Võ Đại có dáng vui mừng bảo với vợ rằng.
- Đại
tẩu ơi! Người họ Võ đánh hổ trên núi Cảnh Dương, mới rồi nhận chức Đô Đầu, tức
là em ta đây.
Người
đàn bà nghe nói, liền chấp tay vái chào lại Võ Tòng. Võ Tòng vội mời chị dâu ngồi
trên, rồi cúi xuống lạy. Người đàn bà chạy đến nâng Võ Tòng dậy mà nói rằng:
- Thúc
thúc chớ làm như vậy không tiện.
- Xin
tẩu tẩu cứ ngồi lên nhận lễ.
- Lẽ
đâu dám thế? Mọi hôm tôi nghe thấy mụ Vương Bà bên cạnh vách đây nói chuyện có
người đánh chết hổ, đã toan rủ nhau đi xem, nhưng mà bận việc nên không đi được,
ai ngờ lại chính là thúc thúc đây. Xin mời thúc thúc lên gác ngồi chơi nói chuyện.
Nói đoạn
ba người cùng lên gác ngồi, rồi vợ Võ Đại bảo với chồng rằng:
- Để
tôi ngồi tiếp thúc thúc đây đại ca đi kiếm thức gì, về mời thúc thúc xơi rượu.
Võ Đại
nói:
- Phải
lắm, nhị đệ hãy ngồi chơi đấy, rồi tôi lên ngay bây giờ.
Nói
xong liền ba chân bốn cẳng chạy đi xuống gác. Bấy giờ người đàn bà thấy tướng mạo
Võ Tòng như vậy, thì nghĩ thầm trong bụng rằng: "Hai anh em nhà này, cùng
cùng một cha mẹ sinh ra, sao mà Võ Tòng lại lực lưỡng thế kia, ví phỏng ta lấy
được người chồng như thế, thì cũng đáng một đời... như ông chồng mình thì
khổ quá, người chẳng ra người, ma chẳng ra ma, không còn thể nào mà chịu được! Ừ!
Như vậy anh Võ Tòng kia, hổ anh ta còn đánh được, trách nào mà khí độ chẳng hơn
người? Nghe nói anh ta chưa vợ, hay tiện đây ta bảo đến cùng ở chung một nhà,
thì cái đoạn nhân duyên sau này há chẳng thú lắm sao?" Nghĩ đoạn tủm tỉm
cười mà hỏi Võ Tòng rằng:
- Thúc
thúc ở đây được bao lâu?
Võ
Tòng đáp:
- Mới
đến đây được mười lăm hôm nay.
- Thúc
thúc ở đâu?
- Tôi
hiện ở tạm trong huyện.
- Nếu
thế thì không tiện lắm nhỉ?
- Tôi
có một mình cũng dễ xử, vả chăng sớm khuya đã có đám thổ binh hầu hạ.
- Bọn ấy
nó hầu hạ làm sao được chu tất? Chi cho bằng thúc thúc dọn về ở cả đây, để tôi
trông nom cơm nước một thể, thỉnh thoảng thúc thúc có muốn ăn uống gì, cũng đỡ
phải phiền lòng nghĩ đến, như thế chẳng tiện hơn sao?
- Vâng
xin cám ơn tẩu tẩu.
- Chẳng
hay là có thím ấy ở đâu? Thì đem về cũng tiện.
Võ nhị
nói:
- Tôi
chưa có vợ con chi cả.
- Năm
nay thúc thúc bao nhiêu tuổi.
- Võ
nhị tôi hai mươi lăm tuổi.
Người
đàn bà mỉm cười mà rằng:
- Vậy
thì thúc thúc hơn tôi ba tuổi, dạo trước thúc thúc ở đâu đến đây?
- Tôi ở
Thương Châu hơn một năm, vẫn tưởng ca ca còn ở huyện Thanh Hà, ai ngờ cũng dọn
đến đây rồi.
- Thúc
thúc không biết, nói ra dài lắm, từ khi tôi lấy ca ca rồi, bị người ta nói
khinh rẻ khó chịu, bất đắc dĩ mới phải dọn đến đây ở, giá được hùng tráng như
thúc thúc, thì đứa nào dám ho he đến nữa.
- Vì
ca ca tôi xưa nay vốn tính không liều lĩnh như tôi.
Chị
chàng ta lại cười mà rằng:
-
"Người không xương cứng, sao vững được thần." Tính tôi xưa nay thích
nhanh nhẹn, chứ những người lì lì gọi ba lần chẳng thưa, bốn lần chẳng chuyển
như thế, thì chịu làm sao được?
Võ
Tòng nói:
- Tuy
thế gia huynh tôi không sinh sự, không phiền đến tẩu tẩu phải lo.
Đương
khi nói chuyện, thì Võ Đại đã mua rượu thịt và cùng các thứ hoa quả đem về bếp,
rồi chạy lên gọi vợ mà bảo rằng:
- Mình
xuống dọn rượu mang lên đây.
Chị
chàng nghe nói liền bảo Võ Tòng rằng:
- Chú
tính người thế, thì còn biết gì nữa, chú đương ngồi ở đây mà gọi tôi đứng dậy
thì sao cho tiện?
Võ
Tòng nói:
- Xin
tẩu tẩu cứ tự tiện cho.
Người
đàn bà lại lên tiếng bảo Võ Đại rằng:
- Sao
không nhờ Vương Bà ở bên kia sang dọn giúp cho? Có thế cũng không biết làm sao
được.
Võ Đại
liền gọi Vương Bà ở nhà liền vách sang dọn tử tế, rồi bày lên bàn trên
gác. Đoạn rồi bảo vợ ngồi vào bàn chủ vị ở giữa, để Võ Tòng ngồi đối diện,
còn mình ngồi ra một bên. Bây giờ Võ Đại nâng bầu rượu rót ra ba chén, rồi người
vợ nâng chén rượu lên mà nói với Võ Tòng rằng:
- Thúc
thúc chớ cười, ở đây không có gì thết đãi, xin thúc thúc xơi chén rượu suông.
Võ
Tòng nói:
- Cám
ơn tẩu tẩu, sao tẩu tẩu dạy quá lời thế?
Bên
kia Võ Đại thì lúi húi vừa hâm rượu vừa rót rượu, mặc cho hai người thù tạc với
nhau, mà không nói câu gì cả. Người đàn bà cười nụ mà nói rằng:
- Cá
thịt đây sao thúc thúc không chịu ăn một miếng nào cả, để tôi xin gắp cho thúc
thúc xơi.
Võ
Tòng thấy vậy, cho là tình ruột thịt chị em trong nhà, nên cứ điềm nhiên ăn uống
không lý hội gì đến tình kia ý khác. Còn Võ Đại vốn tính vụng về, xưa nay có biết
tiếp đãi đến ai, vì thế nên khi chị chàng kia phóng ý tự nhiên, uống dăm ba
chén rượu, rồi giương hai con mắt nhìn chòng chọc vào Võ Tòng mà không chớp, Võ
Tòng thấy vậy thì có ý ngượng, cúi đầu xuống mà không dám trông lên. Uống rượu
được một lúc, rồi Võ Tòng xin phép trở về huyện, vợ chồng Võ Đại cố lưu lại
không được, liền cùng nhau đưa Võ Tòng xuống dưới gác. Khi xuống đến dưới nhà,
chị chàng ta lại nói với Võ Tòng rằng:
- Thúc
thúc tất phải dọn đến đây mà ở, nếu không thì hai vợ tôi mang tiếng người ta
chê cười, là anh em không bằng người ngoài. Mình nên thu xếp một gian phòng. Để
mời thúc thúc về đây cho vui, chứ ở phố xá người ta mai mỉa.
Võ Đại
nói:
- Đại
tẩu nói phải đấy, nhị đệ nên dọn về đây ở cho tôi đỡ buồn.
Người
đàn bà lại dặn khan dặn vãn rằng:
- Thúc
thúc phải nhớ mới được, tôi ở đây mong đợi thúc thúc đó.
Võ
Tòng vâng lời, chào anh chị mà đi về huyện. Về tới huyện. Võ Tòng liền đem chuyện
kêu với quan Huyện và xin phép dọn ra ngõ Tử Thạch cùng ở với anh, và hằng ngày
xin đúng giờ vào hầu việc. Quan Huyện nghe nói khen Võ Tòng là người hiếu để liền
y lời cho phép ngay. Võ Tòng tạ ơn Quan Huyện, rồi thu thập hành lí cùng các đồ
vật, và gọi một tên thổ binh để gánh ra nhà Võ Đại. Võ Đại thấy em đến, thì
trong lòng vui mừng khôn xiết, liền tìm thợ mộc về ngăn một gian phòng rồi kê
giường ghế, bàn và lò sưởi để cho Võ Tòng ở đó.
Nước non nghĩa nặng,
Cốt nhục tình sâu,
Tài cao chí cả đến đâu,
Anh em cốt nhục dễ hầu dám khinh.
Thế gian lắm kẻ bạc tình,
Bỏ nhà làm bộ tung hoành nước non.
Biết đâu hiếu để tan hồn,
Thì lòng chủng loại phỏng còn được chăng.
Võ
Tòng từ khi đến ở nhà cùng anh thì người chị dâu hết sức chiều chuộng, sáng dậy
nước sôi hầu hạ, trưa đến cơm cháo trông nom, không hề chút gì trễ nải. Võ Tòng
thấy chị dâu khó nhọc như vậy, toan bắt một tên thổ binh ra để hầu hạ thổi nấu,
song vợ Võ Đại nhất định không nghe mà tự xin đảm nhiệm hết cả. Mấy hôm sau Võ
Tòng lại đưa tiền cho Võ Đại mua các thức trà bánh, để mời phố xá xóm giềng đến
chơi nói chuyện. Các nhà hàng phố cũng đem trà bánh đến biếu đãi anh em Võ
Tòng, đi lại rất là tử tế. Võ Tòng lại lấy một tấm đoạn hoa đưa tặng người chị
dâu để may áo xiêm. Vợ Võ Đại thấy vậy, thì hớn hở mừng thầm mà rằng:
- Thúc
thúc có lòng yêu như vậy, tôi xin vâng lĩnh ngay, không dám từ chối.
Từ đó
Võ Tòng cứ ngày hai buổi đi vào hầu trong huyện, rồi lại trở về ăn ngủ ở nhà Võ
Đại, còn Võ Đại thì vẫn giữ nghề bán bánh để kiếm ăn như trước. Mỗi khi Võ Tòng
ở huyện về bất cứ sớm khuya, người đàn bà đều chỉnh đốn cơm canh, mà thờ phụng
Võ Tòng một cách vui vẻ thân mật, làm cho Võ Tòng phải e ngượng không đành tâm.
Thỉnh thoảng chị ta lại kiếm chuyện khơi đùa, song Võ Tòng là một người ngay thẳng
vẫn cứ điềm nhiên, có chuyện thì nói, không chuyện thì thôi, cũng không lấy gì
làm nghi ngại. Thấm thoát hơn một tháng trời, bấy giờ vào khoảng tháng chạp mùa
đông, ngày nào cũng gió bấc đìu hiu, mây đen kín mít, mà tuyết phủ sương che rất
chiều lạnh lẽo. Một buổi sáng hôm kia, Võ Tòng vào hầu huyện, mãi quá trưa
không về ăn cơm. Vợ Võ Đại ở nhà, cơm nước trưa xong, liền giục chồng đi bán
hàng chiều, rồi nhờ Vương Bà ở bên cạnh vách, mua các thứ rượu nhắm mang về, và
quạt một lò lửa để sẵn vào đó. Đoạn rồi trong bụng nghĩ thầm rằng: "Hôm
nay ta phải tìm cách để khiêu ghẹo anh này, không có lẽ anh ta là đá gỗ mà
không động tình được!" Nàng nghĩ vậy, thì trong bụng hớn hở mừng thầm, liền
ra trước rèm để đợi ngóng Võ Tòng. Được một lát thấy Võ Tòng lặn lội trên đá,
tuyết đi về, chị chàng ta vội mở cánh cửa rèm ra đón mà nói rằng:
- Thúc
thúc hôm nay rét lắm nhỉ?
Võ
Tòng cảm ơn đáp lại, rồi bước vào vào trong cửa mà bỏ nón xuống, chị chàng kia
liền hai tay đỡ nón xuống cho Võ Tòng. Võ Tòng thực bụng thấy vậy nói rằng:
- Có
đâu dám phiền tẩu tẩu như vậy?
Nói đoạn
treo nón lên vách, rồi cởi đai nịt và áo dài ra, mà đem treo vào phòng. Người
đàn bà bảo với Võ Tòng rằng:
- Sáng
hôm nay tôi đợi suốt buổi, sao không thấy thúc thúc về ăn cơm?
- Tôi
có anh em bạn ở trong huyện mời ăn sáng, nên không về được. Vừa rồi lại có người
mời uống rượu, nhưng tôi không muốn ở lại, đành phải tháo để về đây.
Người
đàn bà cười mà rằng:
- Nếu
vậy thúc thúc vào lò sưởi cho ấm.
Võ
Tòng vâng lời rồi tháo giày ướt, đi sang đôi giầy khác, mà ngồi vào ghế bên cạnh
lò lửa ở phòng khách để sưởi. Chị chàng kia đóng cửa trước cài cửa sau cẩn thận,
rồi đem các thức nhắm bày vào bàn trong phòng Võ Tòng. Võ Tòng thấy vậy liền hỏi:
- Ca
ca đi đâu chưa về?
- Ca
ca còn đi bán hàng đã về đâu, tôi xin hầu thúc thúc mấy chén rượu cho vui.
- Xin
để đợi ca ca về sẽ uống.
- Đợi
thế nào được, biết bao giờ mà đợi?
Người
đàn bà nói xong liền đem rượu ra hâm. Võ Tòng nói.
- Xin
tẩu tẩu ngồi đây, để tôi dọn đỡ.
Chị
chàng cười mà rằng:
- Thúc
thúc cứ ngồi, để tôi làm cũng được.
Nói đoạn
cũng kéo chiếc ghế, để bên cạnh lò lửa để ngồi, rồi rót rượu ra cầm ở tay mà bảo
với Võ Tòng rằng:
- Trời
đương rét lạnh thế này, xin thúc thúc uống một chén rượu thành đôi nữa.
Võ
Tòng lại tiếp lấy uống hết, rồi cũng rót một chén đưa mời chị dâu. Người đàn bà
uống xong lại rót luôn chén nữa, để lên bàn trước mặt Võ Tòng, hơi lộ da bụng,
bỏ rũ tóc mây, miệng cười chúm chím như bông hoa, mà bảo Võ Tòng rằng:
- Tôi
thấy người ta nói rằng: Thúc thúc có nuôi một người con hát, ở phố bên kia trước
cửa huyện, không biết rằng có thực chăng?
Võ
Tòng đáp rằng:
- Tẩu
tẩu đừng nghe người ta nói càn làm gì, tôi đâu có phải một người như thế đâu?
Người
đàn bà lại nói:
- Chẳng
chắc đâu! Miệng thế nhưng lòng lại khác thì sao?
- Tẩu
tẩu không tin, cứ hỏi ca ca thì biết.
- Người
ấy thì còn biết gì, nếu biết được những việc ấy, thì chả phải đi bán bánh, xin
mời thúc thúc xơi chén rượu nữa.
Nói
xong lại rót rượu mà uống luôn ba bốn chén nữa. Bấy giờ người đàn bà đã hơi men
chếnh choáng, lại càng khiêu động lòng xuân không ai giữ được, liền kiếm chuyện
để khiêu ghẹo Võ Tòng.
Võ
Tòng đã hơi biết ý, chỉ cúi đầu mà không nói câu gì nữa. Đoạn rồi người đàn bà
đứng dậy đi hâm rượu, thì Võ Tòng lấy cái que cời ra để gảy lò than mà nghĩ ngợi
một mình. Khi người đàn bà hâm rượu xong đem vào buồng, thì một tay cầm vò rượu,
một tay vỗ ngay vào vai Võ Tòng mà nói rằng:
- Thúc
thúc chỉ mặc thế này mà không lạnh à?
Võ
Tòng thấy vậy, đã có sáu bảy phần khó chịu trong lòng bèn im mà không nói gì cả.
Người đàn bà giơ tay giật lấy cái que cời mà rằng:
- Thúc
thúc không quen cời lửa để tôi làm cho. Làm sao cũng được như lò lửa thường
nóng luôn mới được.
Võ
Tòng lại thấy khó chịu lên đến tám chín phần, đành phải ngôi im thin thít. Bấy
giờ dục tâm của người đàn bà chừng đã bốc lên như lửa cháy, không còn hiểu đâu
đến Võ Tòng có đồng ý hay không liền vứt cái que cời xuống, rồi rót ra chén rượu
uống hết một nửa, còn một nửa đưa cho Võ Tòng mà bảo rằng:
- Nếu
có phải là người hữu tình, thì uống hết nửa chén này.
Võ
Tòng giật lấy chén rượu hất xuống đất mà nói rằng:
- Tẩu
tẩu không nên dơ dáy như thế?
Nói đoạn
đẩy người đàn bà một cái, rồi trợn mắt lên mà rằng:
- Võ
nhị này là thằng con trai đội trời đạp đất, không phải giống chó mà làm bại hoại
phong hóa, bỏ mất luân lý kia! Tẩu tẩu chớ nên giở lối vô liêm sĩ như vậy, lỡ
khi có đến thế nào thì mặt Võ Nhị này còn nhận thấy tẩu tẩu, chứ cái nắm tay
kia không biết tẩu tẩu đâu... Từ nay xin đừng thế mới được.
Chị
chàng kia nghe như vậy, thì chết nửa phần ruột, vừa tức vừa thẹn, rồi đẩy cái
ghế ra mà nói rằng.
- Người
ta đùa cho vui, thế mà cho là thực hay sao? Người đâu không biết lòng kính trọng
của người ta? Nói đoạn dọn bát chén đi thẳng xuống bếp.
Còn Võ
Tòng thì buồn bực uất ức mà ngồi ở trên buồng một mình. Được một lát Võ Đại đi
bán hàng về, vừa bước chân vào đến cửa đã thấy người đàn bà khóc sướt mướt, hai
mắt đỏ hoe, chàng ngạc nhiên mà hỏi rằng:
- Đánh
nhau với ai đó?
Chị
chàng vừa khóc vừa nói:
- Anh
tệ bạc quá, nỡ lòng nào dắt người ngoài đến, để khinh bỉ tôi!
- Ai
dám đến đây mà khinh bỉ?
- Ông
Võ Nhị nhà anh chứ ai! Tôi thấy hắn đi về rét mướt, vội vàng đem rượu cho uống.
Ai ngờ hắn thừa cơ vắng vẻ, mà toan trêu ghẹo lả lơi, không còn ra thể thống gì
nữa?
Võ Đại
nghe nói vậy liền gạt đi rằng:
- Em
tôi xưa nay là người trung trực, không khi nào như thế, thôi đừng nói to nữa mà
hàng xóm người ta cười cho đấy.
Nói đoạn
bỏ mặc vợ đó mà lên buồng Võ Tòng.
Vẽ chi
một chữ ái tình
Để cho
xương thịt tan tành sao đang!
Thế
gian vạn kẻ khôn ngoan,
Hỏi
lòng hữu ái được thường thế chăng?
Võ Đại
lên buồng liền gọi em mà hỏi rằng:
- Em
đã ăn cơm chưa! Ta cùng đi ăn một thể cho vui.
Võ
Tòng thấy anh hỏi, thì ngồi yên không nói nửa lời, trong bụng nghĩ vơ vẩn một
lúc, rồi đứng dậy thay giầy khoác áo, thắt lưng đội nón mà ra đi. Võ Đại thấy vậy,
liền gọi lên rằng:
- Nhị
đệ đi đâu đấy?
Võ
Tòng lẳng lặng đi ra không đáp. Võ Đại thấy Võ Tòng đi rồi, liền xuống bếp hỏi
vợ rằng:
- Tại
làm sao ta gọi hắn cũng không thưa, cứ cắm đầu đi thẳng không biết rằng đi đâu
thế.
Người
đàn bà làm bộ mắng chồng rằng:
- Sao
mà ngu thế, nó thẹn, không còn mặt mũi nào trông thấy mình, thì phải cút đi chứ
làm sao? Từ đây trở đi, tôi cấm không lưu người ấy ở nhà này nữa.
- Nếu
để cho hắn dọn đi, thì phố xá người ta nói mình còn ra gì nữa.
- Nói
lạ, nó đùa bỡn tôi thì thiên hạ không cười! ... Thôi anh ở với hắn, tôi đây
không mặt chó thế được, anh cho tôi một tờ ly hôn, rồi anh rước hắn đến đây mà ở.
Võ Đại
nghe như vậy, thì cứng lưỡi ra, không làm sao mà nói được. Đương khi ấy thì Võ
Tòng dẫn một tên thổ binh đem đôi quang gánh đến, đi thẳng vào buồng thu thập
các đồ đạc, rồi lại gánh ra mà đi ngay, Võ Đại chạy theo ra cửa hỏi rằng:
- Nhị
đệ làm sao lại dọn đi đâu thế?
Võ
Tòng quay lại đáp rằng:
- Ca
ca không cần phải hỏi, cứ để mặc tôi đi là được rồi.
Nói
xong liền đi thẳng, mà không hề quay lại. Võ Đại lấy làm lạ, không hiểu ra sao,
mà cũng không dám hỏi một câu nào nữa. Bấy giờ người đàn bà đứng ở trong vẫn lẩm
bẩm mắng luôn miệng rằng:
- Được
lắm! Ai bảo rằng có em làm Đô Đầu, thì tất nuôi được cả chị lẫn anh, ngờ đâu lại
đến đây mà khoét hại! Rõ là giống Hoa Mộc Qua chỉ tốt mã bề ngoài... Thôi, đi
đi cũng là phúc, ta cảm ơn trời đất, bớt được cái nợ oan gia ở trước mặt...
Võ Đại
thấy vợ nói vậy, thì lại càng áy náy trong lòng không biết đầu đuôi ra sao. Rồi
đó hằng ngày Võ Đại lại đi buôn bán như thường mấy phen toan vào huyện, để tìm
em về ở nhưng lại bị người vợ xỉa xói ngăn đón mà không cho đi, cũng đành lòng
mà chịu vậy.
Nói về
quan Huyện Dương Cốc, từ khi về để nhiệm ở huyện đó tới nay, thấm thoát đã được
hơn hai năm trời, tuy không độc ác là mấy, song khoét của dân gian cũng không
biết cơ man nào mà kể. Bấy giờ định bụng muốn chuyển của về, gửi một nhà thân
quyến ở Đông Kinh, để lo liệu kiếm đường thăng quan tiến chức, nhưng lại e đường
sá xa xôi, nhiều tay trộm cướp, mà chưa có ai, là người đảm đang tâm phúc, nên
chưa dám sai đi. Một hôm chợt nghĩ Võ Tòng là tay anh hùng đảm lược, liền cho gọi
đến mà bảo rằng:
- Ta
có người bà con thân ở Đông Kinh, nay muốn đưa một ít lễ vật, và một phong thư
vào để hỏi thăm gia sự, nhưng chỉ vì đường sá xa xôi, nhiều đều không tiện vậy
ngươi có thể vì ta mà đảm đang đi được, thì sau này ta sẽ trọng thưởng cho.
Võ
Tòng vâng lời mà rằng:
-
Chúng tôi nhờ được ơn ngài đài cử lên cho dẫu có việc gì sai khiến, chúng tôi
cũng không dám từ nan, và đất Đông Kinh là nơi đô hội, chúng tôi cũng muốn qua
trải một phen, vậy xin ngài cứ sắp sửa đi cho, chúng tôi cũng hết lòng tuân lệnh?
Nói đoạn
quay về nhà trọ, lấy ra một ít tiền, gọi một tên thổ binh ra phố mua một bình
rượu và các thức nhắm, rồi đi tới phố Tử Thạch, tìm vào nhà Võ Đại. Khi tới
nơi, Võ Tòng ngồi đợi ngoài cửa rồi sai tên thổ binh đem các thứ đồ ăn vào bếp
để dọn. Vợ Võ Đại trông thấy Võ Tòng đến, thì tơ lòng lại vấn vương không dứt,
trong bụng nghĩ thầm, tưởng là Võ Tòng lại hồi tâm đến mình, nên vội vàng lên
gác sửa sang phấn sáp, chỉnh đốn khăn áo rồi chạy xuống cửa đón Võ Tòng mà nói
rằng:
- Thúc
thúc! Sao lâu nay không thấy về đến đây? Tôi lấy làm phiền lòng quá! Mấy hôm giục
ca ca vào huyện tìm thúc thúc để nói lại, nhưng nào có thấy ở đâu? Hôm nay thúc
thúc về chơi đây, sao lại còn mua sắm cho phí tiền như thế?
Võ
Tòng đáp rằng:
- Võ
nhị có một câu chuyện muốn nói với ca ca cùng tẩu tẩu nên mới về đây.
Người
đàn bà nói:
- Vậy
xin mời thúc thúc lên gác chơi.
Bấy giờ
Võ Đại cũng đi bán hàng mới về, ba người liền cùng nhau lên gác rồi kéo ba cái
ghế ngồi quây quần vào bàn. Được một lát thì tên thổ binh dọn rượu lên. Võ Tòng
liền rót rượu mời hai anh chị uống. Người đàn bà đưa mắt trông liếc Võ Tòng
luôn luôn. Võ Tòng không hề nhìn đến, chỉ rót rượu mời, rồi lại cúi xuống mà uống
rượu. Rượu được vài tuần, Võ Tòng liền rót một chén đầy, cầm lên tay nói với Võ
Đại rằng:
- Dám
thưa ca ca, nay Võ Nhị tôi vâng lệnh quan Huyện sáng mai phải đi Đông Kinh có
việc, lâu ra thì vài tháng, mà chóng ra thì độ bốn năm mươi ngày, mới về đây được,
vậy tôi có mấy câu này xin để ca ca biết: Ca ca vốn xưa nay là một người nhu
nhược, mà tôi lại đi vắng không ở nhà, chỉ sợ phố phường lắm quân vô đạo, bất
miễn nó lại đến đây sinh sự lôi thôi. Vậy từ đây trở đi đáng lẽ mỗi ngày bán
mươi chiếc bánh, thì rút lại chỉ bán năm chiếc, mà phải nên đi muộn về sớm,
không nên rượu chè la cà ở đâu cả, khi về tới nhà thì phải buông rèm đóng cửa
cho cẩn thận, để khỏi mang tiếng người ta chê cười. Nếu ai có điều gì xấc láo,
ca ca không nên cãi cọ làm chi, cứ đợi tôi về đây, rồi tôi sẽ liệu. Nếu ca ca theo
lời tôi, thì xin uống hết chén rượu này.
Võ Đại
cất chén rượu mà rằng:
- Em
nói phải lắm, tôi xin nghe lời hết cả.
Nói
xong uống một hơi hết. Võ Tòng lại rót chén rượu thứ hai cất lên mà nói với người
đàn bà rằng:
- Tẩu
tẩu là người sắc sảo tinh ngoan, không cần phải nói lắm. Duy ca ca tôi là người
phác trực, phàm việc gì cũng nhờ tẩu tẩu trông nom giúp cho. Người ta thường
nói: "Lệnh ông không bằng cồng bà". Nếu tẩu tẩu thu xếp được yên ổn cửa
nhà thì ca ca tôi còn chi phiền muộn. Tẩu tẩu há lại không nhớ câu: "Giậu
kín thì chó hết vào" hay sao?
Người
đàn bà bị Võ Tòng nói đúng mấy câu tâm lý như vậy, thì đỏ hồng mặt lên, rồi trỏ
vào Võ Tòng mà mắng luôn rằng:
- Đồ
thối thây việc gì mà đem chuyện đâu đâu đến nói xấc với lão nương? Phải biết rằng
ta đây chỉ kém thằng đàn ông một nước không đội mũ lên đầu mà thôi. Ta đây đứng
trên nắm tay cũng được, chứ không phải là một con ươn hèn khốn nạn gì đâu? Từ
khi ta lấy Võ Đại đến nay thực con kiến cũng không lọt vào đến nhà, còn có điều
chi mà bảo rằng: Giậu ngăn không kín để chó chạy vào nữa! Đừng đem những câu ấy
mà nói xấc láo ở đây mới được!...
Võ
Tòng cười mà rằng:
- Nếu
được tẩu tẩu hết lòng như thế, thì còn gì hơn nữa? Chỉ e bụng ở không được như
miệng nói mà thôi. Vậy nay Võ Nhị này xin nhớ hết mọi lời, và xin uống hết chén
này cho.
Chị
chàng kia tức giận đẩy chén rượu ra, rồi xồng xộc bước xuống dưới gác. Đi đến nữa
chừng thang lại quay mặt lên mà nói rằng:
- Người
đã là một tay thông minh lanh lợi, sao không nhớ đến câu: Chị dâu cũng như mẹ...?
Khi ta lấy Võ Đại, nào có thấy anh nào em nào, thế mà bỗng dưng ở đâu đến, rồi
thì thân với chẳng thân, lại toan làm bố người ta nữa. Lão nương cũng là xúi vận,
cho nên mới gặp những chuyện không ra gì như thế!...

