Độc quyền chiếm hữu - Chương 67

Chương 67

Mục Huyền, anh có biết em yêu anh nhiều đến mức nào
không?

Em rất yêu, rất yêu, yêu từ rất lâu rồi.

Từ ba mươi triệu năm sau. Có lẽ em đã yêu anh từ lần
đầu tiên nhìn thấy tấm ảnh của anh và đọc tiểu sử của anh.

Hai luồng sáng màu trắng và xanh lam như hai mảnh
khuyết nhật nguyệt giao đấu trên đỉnh đầu chúng tôi. Trong khi đó, đạn pháo vẫn
không ngừng tấn công vào sau lưng tôi. Toàn thân tôi căng cứng như thanh sắt,
tôi biết chỉ cần một chút lơi là, tôi sẽ thịt nát xương tan. Nếu không phải Mục
Huyền đứng cách tôi không xa, chỉ e người Stan sẽ nã đạn pháo từ bốn phương tám
hướng, tôi đã biến thành tro bụi từ lâu.

Tình hình của Mục Huyền cũng không khá hơn tôi.

Có lẽ còn tệ hơn tôi.

Bởi vì một tay anh điều khiển sóng xung kích chống lại
tôi, bàn tay còn lại của anh phát ra cột sáng một lần nữa, bắt đầu truyền tải
năng lượng.

Làm như vậy, anh sẽ càng chết nhanh hơn!

Nhưng sau lưng tôi còn có kẻ địch. Tôi đã không thể
phát ra bất cứ thanh âm nào, chỉ biết trơ mắt nhìn thân hình cô độc và cao ngạo
của anh, sống mũi tôi cay cay.

Tôi phải cứu anh bằng được, cho dù cái giá phải trả là
mạng sống của tôi.

Tôi không do dự, vung tay phải lên không trung, một
luồng ánh sáng hình vòng cung lại xuất hiện. Tôi lại nỗ lực phóng luồng sáng về
phía Mục Huyền, cắt đứt cột sáng màu xanh lam của anh. Tuy nhiên, do sức mạnh
tinh thần không tập trung nên quả cầu ánh sáng quanh người tôi mỏng đi rất
nhiều. Đạn pháo bắn vào người tôi kịch liệt, tầm mắt của tôi tối sầm, tôi gần
rơi vào trạng thái mê man bất tỉnh.

Đúng lúc này, trên không trung đột nhiên có mấy chiếc
máy bay chiến đấu rơi xuống, đâm vào sóng xung kích do tôi phát ra. Đây là cú
đâm kiểu tự sát. Lòng tôi chùng xuống, tôi nhìn thấy chiếc máy bay đầu tiên nổ
tung, mảnh vỡ máy bay bắn tung tóe khắp nơi.

“Tiểu thư, tôi tin tiểu thư, tại sao cô...”

Trong lúc bàng hoàng, tôi chợt nghe thấy thanh âm yếu
ớt quen thuộc như ngay ở bên tai, cũng giống truyền tới từ mảnh vỡ nào đó. Tôi
giật mình kinh hãi, lập tức ngoảnh đầu, bắt gặp một cái đầu bằng kim loại trong
đống kim loại vụn, đôi mắt đỏ rực không còn chút sinh khí đang mở to.

Mạc Lâm...

Mạc Lâm!

Lồng ngực tôi nhói đau, trước mắt tôi lại tối đen một
lần nữa, vạn vật biến mất.

Sau khi định thần, tôi phát hiện luồng sáng xanh lam
trên đầu lan tỏa như đại dương, nuốt trọn ánh sáng trắng của tôi từ bao giờ.
Tôi ngây người chứng kiến cảnh tượng này. Đằng sau luồng sáng xanh lam là gương
mặt tràn ngập đau khổ của Mục Huyền. Anh thu tay về, luồng sáng xanh lam lập
tức biến mất.

Nhưng không còn kịp nữa, tôi chỉ cảm thấy một sức mạnh
có thể dời núi lấp biển đổ ập vào người tôi, thân thể tôi phảng phất rơi vào
cơn lốc xoáy không có điểm dừng, cột sáng của Mục Huyền mỗi lúc một xa. Tôi
phun ra từng ngụm máu, nước mắt chảy ào ạt xuống, cùng máu tươi biến thành giọt
sương màu đỏ trong luồng sáng màu trắng yếu ớt bao bọc quanh người tôi.

“Mục Huyền... Mục Huyền...” Tôi nghe thấy tiếng hét
thảm thiết phát ra từ cổ họng mình. Thanh âm vô cùng bi thương, nhưng liệu anh
có nghe thấy?

Thật ra tôi hiểu Mục Huyền.

Dù tôi có nói rõ tất cả với anh, anh cũng sẽ lựa chọn
cái chết.

Dùng cái chết của anh để đổi lấy sự sinh tồn của bộ
tộc. Dùng cái chết của anh để đổi lấy một trăm năm ngắc ngoải, đổi lấy cơ hội
thay đổi lịch sử?

Tôi nguyện tin tưởng anh có thể thay đổi lịch sử, tại
sao anh không nghĩ, người Stan sống sót sẽ đưa lịch sử rẽ sang hướng khác?

Vì vậy anh nhất định phải chết vào ngày hôm nay, chết
trước mặt tôi, chết trong số phận đã sớm được định đoạt?

Tôi vượt qua ba mươi triệu năm đến bên cạnh anh, vậy
mà chẳng thể thay đổi điều gì.

Chủng tộc thời gian, chị gái, bệ hạ, em thật sự xin
lỗi. Em đã không giết chết anh ấy ngay khi mới bắt đầu, là em muốn thử tìm cách
vẹn toàn cả đôi bên, em thật sự... không đành lòng!

Tôi thẫn thờ muốn đứng dậy. Nhưng trên bầu trời u ám
có vô số tia lửa màu vàng phóng xuống.

Rơi đúng vị trí của tôi.

Đó là đạn pháo do không quân bắn ra, nhằm thẳng vào
tôi.

Không! Tôi không thể chết!

Mục Huyền, Mục Huyền đang ở đâu?

Người tôi bật dậy khỏi bãi cỏ lạnh lẽo. Nhưng huyết
mạch trên toàn thân dường như bị tổn thương sau khi bị sóng xung kích của Mục
Huyền tấn công. Tôi cố gắng hết sức tập trung sức mạnh tinh thần, nhưng chỉ có
một luồng sáng trắng rất mỏng bao quanh người tôi. Trong khi đó, vô số quả đạn
pháo đang bay xuống người tôi với tốc độ kinh hồn.

Trong một tích tắc, kỳ tích xuất hiện.

Quầng sáng màu xanh lam như tấm lưới dịu dàng nhanh
chóng lan tỏa khắp khu rừng, xuyên qua cung điện, dừng ngay trên đỉnh đầu tôi.

Toàn thân tôi cứng đờ, nước mắt che mờ tầm nhìn. Tôi
thấy đạn pháo biến thành pháo hoa, biến mất trong luồng sáng xanh lam đó. Đám
binh sĩ vừa chạy đến kinh ngạc dừng bước, mở to mắt nhìn luồng sáng xanh lam
dịu dàng từ từ thu lại, bao bọc xung quanh người tôi.

Đúng lúc này, bầu trời rực sáng, mặt đất rung chuyển.
Tôi bị mất thăng bằng ngã xuống đất. Tôi rõ ràng cảm thấy cả mặt đất nóng lên.
Trong khi đó, cột sáng của Mục Huyền trên không trung phía trước tỏa ra ánh
sáng chói lọi vô cùng.

“Không...” Tôi thét lên một tiếng xé nát tim gan. Tôi
lảo đảo đứng dậy, chạy về phía Mục Huyền. Quả cầu sáng xanh lam xung quanh
người tôi bất thình lình đỡ tôi lên cao, sau đó bay về phía Mục Huyền.

Là anh, anh muốn tôi đến bên anh.

Ở trong quả cầu ánh sáng, tầm nhìn của tôi mơ hồ, tôi
cảm thấy bản thân dường như đã chết rồi.

Máy bay chiến đấu vẫn không ngừng quần thảo ở trên đầu
và nhả đạn về phía tôi. Người ở dưới mặt đất đều im lặng ngước nhìn tôi, bởi vì
tôi được sức mạnh tinh thần của Mục Huyền bảo vệ.

Tôi chợt hồi tưởng lại quá khứ. Lần nào cũng vậy, bất
kể Mục Huyền đang ngủ say hay thức giấc, bất kể trong giấc mộng hay hiện thực,
anh đều dùng sức mạnh tinh thần dịu dàng và kiên định của anh bảo vệ tôi, đưa
tôi đến bên cạnh anh, đưa tôi vào vòng tay của anh.

Lần này thì sao?

Chẳng phải anh tưởng tôi là gian tế nên mới đuổi tôi
đi, bảo tôi phải đi ngay lập tức?

Tại sao anh còn muốn tôi quay về bên anh?

Có phải vì, sức mạnh tinh thần đang bảo vệ tôi chỉ là
tiềm thức của anh? Là tiềm thức sau khi anh chết hoặc rơi vào tình trạng hôn
mê? Mặc dù không còn tỉnh táo nhưng anh vẫn nhớ, luôn nhớ đến chuyện bảo vệ
tôi, đưa tôi tới vòng tay của anh?

Mục Huyền, anh đã chết rồi sao? Nếu anh chết, em phải
làm thế nào đây?

Tôi ngồi phịch xuống quả cầu ánh sáng, sức lực toàn
thân phảng phất bị rút sạch, tôi nghẹn ngào khóc không thành tiếng.

Cuối cùng, tôi lại bay đến sau lưng Mục Huyền một lần
nữa.

Xung quanh không một tiếng động. Tôi nhìn thấy bóng
lưng Mục Huyền đứng cách tôi mấy bước. Cột sáng xung quanh người anh lớn gấp
mấy lần trước đó. Anh đứng bên trong cột sáng, giống như trong thế giới ảo ảnh.
Vẫn là bộ quân phục màu xám mờ, vẫn là mái tóc ngắn gọn gàng, gương mặt trắng
ngần và đôi mắt đen đẹp quen thuộc. Anh lặng lẽ đứng ở đó, lặng lẽ dõi mắt về
phương xa, phảng phất không còn sinh khí cũng không còn tri giác.

Tôi âm thầm đi về phía Mục Huyền.

Lần này, tôi không gặp bất cứ trở ngại nào. Do được
quả cầu ánh sáng xanh lam bao bọc, tôi dễ dàng đi vào trong cột sáng. Tôi run
rẩy giơ tay ôm thắt lưng Mục Huyền. Sau đó, tôi hít một hơi sâu, đặt tay lên
ngực anh.

Nước mắt lại trào xuống như thác lũ, lồng ngực của tôi
phảng phất bị một bàn tay vô hình xé nát. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Tim Mục Huyền đã ngừng đập.

Anh đã chết rồi.

Tôi nhẹ nhàng tựa đầu vào lưng anh. Khi ngước mặt, tôi
nhìn thấy cột sáng xung quanh chúng tôi ngày càng chói lọi. Sóng năng lượng màu
xanh lam lặng lẽ chuyển động, cảnh tượng trước mắt đẹp đẽ vô cùng.

Cơ thể tôi bắt đầu nóng lên, huyết mạch trong toàn
thân sôi sục, phảng phất có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Tôi biết, tôi phải rời
khỏi cột sáng, nếu không tôi cũng sẽ chết.

Nhưng Mục Huyền đã tắt thở, tôi sống còn có ý nghĩa
gì?

Trước khi chết đi, tôi phải dùng sức lực cuối cùng,
phá vỡ tấm lưới màu xanh lam, khiến cả hành tinh Stan rơi vào tăm tối. Chỉ hy
vọng không có một trăm năm ngắc ngoải, chủng tộc Stan sẽ không trở thành nọc
độc của vũ trụ, trở thành ‘kẻ săn mồi’ bách chiến bách thắng, đẩy vũ trụ rơi
vào cơn lốc diệt vong.

Người tôi bắt đầu tỏa ra tia sáng màu trắng, thành một
thanh kiếm ánh sáng sắc nhọn, từ từ chọc vào cột sáng màu xanh lam. Máy bay chiến
đấu bay quanh đỉnh núi ngọc bắn vô số đạn pháo về phía tôi, nhưng đều bị cột
sáng nuốt trọn.

Mục Huyền, Mục Huyền, hãy đợi em, em đang ở ngay đây.

Em xin lỗi, em phải tiêu diệt bộ tộc của anh, hủy diệt
Đế quốc của anh. Sau đó, chúng ta sẽ cùng chết.

Luồng sáng trắng trên đỉnh đầu tôi dần lan tỏa, giống
mặt cắt tinh khiết không ngừng cắt ngang luồng sáng xanh lam. Trái tim tôi
phảng phất ngừng đập.

Đúng lúc này, cảnh tượng khiến tôi ruột gan đứt đoạn
xảy ra ngay trước mắt tôi.

Mục Huyền ở trong lòng tôi... từ từ biến mất. Đầu tóc,
đôi mắt, gương mặt... hai chân, bụng, ngực... Mục Huyền đã chết tan biến ngay
trước mặt tôi.

Tôi chỉ cảm thấy thế giới sụp đổ trong giây lát. Tôi
ra sức ôm chặt phần thân thể còn lại của anh, nhưng cuối cùng chỉ lưu lại hư
không.

Trong khi đó, một giọt nước long lanh trước mặt tôi,
bốc thành sương khói nhàn nhạt như ảo ảnh.

Đó là... nước mắt của Mục Huyền? Cho đến lúc chết, anh
vẫn tưởng tôi phản bội anh?

“A...........” Tôi hét lên một tiếng đau đớn, luồng
sáng trắng quanh người tôi bùng nổ, lan tỏa đi rất xa, cột sáng màu xanh lam
biến mất khỏi không trung. Tôi ngẩng đầu, qua làn nước mắt, tôi thấy tấm lưới
xanh lam lay động kịch liệt. Bên tai tôi là âm thanh tạp loạn của cỗ máy ‘Stan
vĩnh hằng’. Còn một nơi rất cao trên đỉnh đầu tôi, một khe hở vừa hẹp vừa dài
màu tuyết trắng từ từ lộ ra.

Tôi vội nhắm mắt khi bị ánh sáng chói lọi từ khe hở đó
chiếu vào. Trong lúc mơ hồ, tôi phảng phất nhìn thấy vũ trụ tăm tối như đầm
lầy, đó là nơi tôi sinh sống, tức ba mươi triệu năm sau. Tôi hình như nghe thấy
giọng nói của bệ hạ thì thầm vào tai tôi: “Trở về đi, Hoa Dao! Trở về thôi, cô
bé!”

Chỉ trong tích tắc, tôi có cảm giác linh hồn phảng
phất rời khỏi thể xác. Sau đó, tôi từ từ bay lên cao, về phía khe hở đó. Mặt
đất trở nên mơ hồ hỗn độn, tôi nhìn thấy vô số quả đạn pháo bắn về phía tôi,
tan biến trong luồng sáng tỏa ra từ khe hở. Tôi nhìn thấy tấm lưới xanh lam
trên bầu trời đứt đoạn, nhìn thấy cỗ máy ‘Stan vĩnh hằng’ khổng lồ đổ ụp xuống
đất, nhìn thấy vô số người quỳ dưới mặt đất, tiếng khóc bi thương chấn động đất
trời.

Sau đó, cả người tôi lọt qua khe hở, như rơi xuống vực
sâu không đáy.

Vô số tia sáng vụt qua trước mắt tôi. Vô số hình bóng
rúm ró và thanh âm rên rỉ ma quái đâm vào người tôi. Đầu tôi đau như búa bổ,
đau đến mức tôi phải giơ tay ôm chặt đầu.

Trong lúc ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tôi nghe thấy những tiếng
vỡ vụn, nhìn thấy vô số hình ảnh ngược chiều như ở trên mặt nước lướt qua. Nước
mắt trào ra khóe mi, tôi chỉ hận bản thân không thể chết đi.

“Tôi đến từ hành tinh Stan. Vào ngày này bốn năm sau,
Hoa Dao, tôi sẽ đến đón em.”

“Bây giờ, em là công chúa của tôi.”

“Năm em mười lăm tuổi, tôi nằm trong bụi cỏ, thấy em
cười với tôi.”

“Hoa Dao, em khiến tôi không có cách nào kháng cự.”

......

Cuối cùng, tôi nhìn thấy Mục Huyền mặc bộ quân phục
màu trắng, yên lặng đứng trước biển người. Sau đó, anh cất giọng nói ôn hòa như
ngọn gió đêm hè: “Hoa Dao, vợ yêu quý của tôi, cho dù hằng tinh không còn tỏa
ánh sáng, cho dù hành tinh bị hố đen vũ trụ thôn tính một cách vô tình, chúng
ta cũng sẽ không chia xa.”

Chương 68

“Mặt đơn hay mặt kép, anh muốn ăn mặt nào?”

Tôi đổ dầu vào chảo, tay cầm quả trứng, quay đầu về
phía sau.

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu sáng cả chiếc giường
lớn, khiến cả căn phòng màu ấm càng trong lành dễ chịu. Mục Huyền nằm trên giường,
chiếc chăn mỏng đắp đến thắt lưng anh. Trên gương mặt trắng trẻo thanh tú, đôi
mắt đen sâu hun hút nhìn tôi chăm chú.

“Anh muốn ăn em.” Anh cất giọng bình thản.

Tôi phì cười, tiếp tục chuyên tâm rán trứng. Đằng sau
có tiếng bước chân khe khẽ, eo bị đôi cánh tay mạnh mẽ ôm gọn, thân thể ấm áp
của anh dính sát vào người tôi. Tôi hơi run rẩy, đồ trong tay rơi xuống đất.
Tôi quay người, ôm chặt lấy anh và hôn anh cuồng nhiệt.

“Tại sao em khóc?” Ánh mắt sắc bén của Mục Huyền quan
sát tôi ở cự ly gần.

Tôi mỉm cười, tầm nhìn hơi mơ hồ: “Em vui nên mới
khóc.”

Mục Huyền dường như hết kiên nhẫn. Anh chau mày, ôm
tôi vào lòng: “Anh không thích nhìn thấy nước mắt của em.”

“Ừ... vậy anh dỗ em đi!”

“Anh không biết dỗ.”

“Anh gọi em là... bà xã đi.”

“Bà xã.”

“Ông xã...” Tôi ôm cổ Mục Huyền, kéo mặt anh xuống
thấp, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt anh: “Em yêu anh.”

Mục Huyền ngẩng đầu, gương mặt anh sáng lấp lánh trong
ánh nắng vàng, đáy mắt ẩn hiện ý cười: “Có người đến tìm, lát nữa anh về với
em.”

“Được.” Tôi ôm thắt lưng của anh, ngả đầu vào ngực
anh, nhắm mắt.

Nhưng vòng tay của Mục Huyền ngày càng lạnh giá. Dần
dần, bờ ngực rắn chắc và ấm áp cũng biến mất, chỉ còn lại hai cánh tay của bản
thân tôi đang ôm người tôi.

“Hoa Dao.” Đằng sau vang lên thanh âm trầm tĩnh.

Tôi mở mắt, xung quanh tối om.

Bên ngoài cửa sổ không có ánh sao, vũ trụ tăm tối như
hũ nút, chỉ có dòng khí lưu huỳnh màu đỏ cuộn trào và lan tỏa khắp nơi. Tôi
đang ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, toàn thân lạnh giá.

Tôi đứng dậy, quay đầu về phía người đàn ông đứng ở
cửa ra vào.

“Bệ hạ.”

Cố Mẫn không lập tức mở miệng mà giơ tay bật đèn. Dưới
ánh sáng dịu dàng, gương mặt anh nhợt nhạt, nhưng bộ vương phục trên người anh
vẫn sạch sẽ phẳng phiu.

Cố Mẫn nhìn tôi bằng ánh mắt thương xót. Sau đó anh đi
đến bên cửa sổ, kề vai với tôi.

“Người Stan quyết tâm truy đuổi đến cùng, bọn họ đã
bao vây cả tinh cầu này.” Cố Mẫn nói nhỏ: “Tôi không định chống cự.”

Tôi cùng anh ngắm vũ trụ như dưới bùn lầy. Trầm mặc
trong giây lát, tôi mới mở miệng: “Em xin lỗi.”

Cố Mẫn quay đầu nhìn tôi, gương mặt sáng sủa của anh
để lộ ý cười nhàn nhạt: “Em không cần nói xin lỗi, em đã hoàn thành nhiệm vụ,
chỉ là...”

“Chỉ là lịch sử vẫn không thay đổi.” Tôi chậm rãi thốt
ra mấy từ anh chưa nói hết.

Sáu tháng trước, tôi đã trở về đây.

Nghe nói lúc vừa tỉnh lại, ý thức của tôi là một mớ
hỗn độn. Tôi điên cuồng dùng sức mạnh tinh thần tấn công những người ở gần tôi.
Nếu không phải Cố Mẫn đã sớm có sự chuẩn bị, nhốt tôi vào một khoang tàu khép
kín, chỉ e tôi đã ngộ sát vô số người.

Nghe nói lúc đó tôi chỉ lặp đi lặp lại vài câu đơn
giản: ‘Tôi phải quay về’, ‘Tôi phải cứu anh ấy’ và ‘Mục Huyền’.

Mười ngày sau, khi tinh thần đã khôi phục bình thường,
tôi khóc nức nở túm áo Cố Mẫn. Câu nói của tôi khi đó là: “Em phải quay về! Anh
hãy đưa em trở về quá khứ một lần nữa. Nhiệm vụ của em đã hoàn thành, tấm lưới
sức mạnh tinh thần đã bị phá hủy. Hãy đưa em về cứu Mục Huyền, em đã kết hôn
với anh ấy rồi.”

Trong khóe mắt Cố Mẫn ẩn hiện ánh lệ, anh ôm chặt
người tôi.

“Hoa Dao, em cũng biết em không có khả năng quay về.”

Trái tim tôi bị bóp nghẹt.

Đúng, tôi biết rõ, tôi đã không thể trở về quá khứ.

Khoảng thời – không gian đó đã có tôi. Nếu
tôi lại quay về, như vậy sẽ xuất hiện hai ‘tôi’ đến từ tương lai, sẽ khiến
thời – không gian hỗn loạn và sụp đổ. Đây là đạo lý mà mỗi người
thuộc chủng tộc thời gian đều hiểu rõ.

Tôi khóc ngất lên ngất xuống trong lòng Cố Mẫn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.