Hồng lâu mộng - Chương 113 - Phần 1

Chương 113: Hồi thứ một
trăm mười ba

Ăn năn lỗi trước, Phượng
Thư nhờ cậy già Lưu

Quên hẳn hiềm xưa, Tử
Quyên cảm thương Bảo Ngọc

Dì Triệu mắc bệnh ở chùa
Thiết Hạm, thấy ít người lại, càng nói nhảm. Mọi người đều ngơ ngác khiếp sợ.
Hai người đàn bà đỡ cho dì Triệu quỳ ở dưới đất. Dì ta nói rồi lại khóc, có lúc
bò ra giữa đất xin tha tội và nói:

- Ông đánh tôi chết mất!
Ông râu đỏ ơi. Tôi không dám nữa đâu!

Có lúc lại chắp lai tay
kêu đau. Con mắt lồi ra, miệng chảy máu tươi, đầu bù tóc rối, ai cũng sợ hãi,
không dám

Lúc trời gần tối, tiếng
nói của dì Triệu càng khan dần, y như quỷ gào, không có ai dám đứng trước bà
ta. Đành phải gọi mấy người đàn ông can đảm vào ngồi đấy. Có lúc dì Triệu chết
đi được một lúc lại sống lại, suốt đêm cứ như thế. Đến hôm thứ hai. Bà ta không
nói nữa, chỉ làm như bị ma ám, tự tay xé tung áo quần, để lòi bụng ra hình như
có ai xúi cởi áo quần. Tội nghiệp dì Triệu, tuy không nói gì nhưng xem có vẻ
đau đớn khổ sở! Đang khi nguy cấp thì thầy thuốc đến. Thầy thuốc cũng không xem
mạch, chỉ dặn:

- Lo liệu việc hậu sự đi
thôi.

Nói xong, liền đứng dậy
đi ra. Người nhà đưa thầy ta đến, cứ nằn nì:

- Nhờ thầy xem qua mạch
một tí, để tôi tiện về bẩm với chủ nhà.

Thầy thuốc lấy tay sờ
một cái, thì không còn có mạch nhảy nữa. Giả Hoàn nghe nói, mới khóc rống lên.
Mọi người chỉ lo săn sóc Giả Hoàn, còn dì Triệu thì chẳng có ai nhìn. Chỉ có dì
Chu nghĩ bụng: « Cái kiếp vợ mọn, chẳng qua
như thế! Vả lại bà ta còn có con đấy. Chứ lúc mình chết, chưa biết sẽ ra sao? »

Dì Chu càng khóc lóc
thảm thiết.

Người nhà chạy về trình.
Giả Chính liền sai người đến chùa, theo lệ cũ mà lo liệu. Cùng Giả Hoàn ở lại
ba ngày, rồi đều về. Người kia vâng lời ra đi. Ở đấy, một người truyền mười,
mười người truyền trăm, ai cũng biết chuyện dì Triệu độc ác làm hại người, bị
âm ty tra tấn mà chết. Họ lại nói:

- Mợ hai Liễn cũng nguy
rồi. Sao lại nói là mợ hai Liễn kiện?

Lời đồn ấy đến tai Bình
Nhi. Chị ta hoảng sợ, xem bộ dạng Phượng Thư cũng khó lòng khỏi được. Vả lại
gần đây, Giả Liễn không hề âu yếm như trước nữa. Công việc lại nhiều, thành ra
việc Phượng Thư đau ốm hình như không liên can gì đến hắn. Ở trước mặt Phượng
Thư, Bình Nhi chỉ một mực khuyên lơn, an ủi. Lại thêm Hình phu nhân và Vương
phu nhân về nhà mấy hôm nay, chỉ sai người qua hỏi, không hề thân hành đến
thăm, Phượng Thư càng thêm đau xót. Giả Liễn về nhà cũng chẳng nói một câu nào
thân mật. Phượng Thư chỉ mong sao cho chóng chết, hễ sực nghĩ đến, trong lòng
lại thấy ma quỷ kéo đến. Chị ta thấy chị Hai họ Vưu từ sau phòng đi tới, dần
dần lại gần trước giường và nói:

- Chị ơi, lâu nay không
gặp nhau, em rất tưởng nhớ. Nhưng muốn gặp cũng không được. Giờ đây khó khăn
lắm mới vào được đây thăm chị. Chị thật đã đem hết tâm lực mà cậu Hai lẩn thẩn
kia lại không biết cảm ơn tấm lòng tốt của chị. Đã thế lại oán trách chị làm
việc quá khắc bạc, làm mất con đường tương lai của cậu ta, để cậu ta không mặc
mũi nào nhìn thấy người khác thật tức thay cho chị.

Phượng Thư mơ màng trả
lời:

- Giờ đây chị cũng phàn
nàn tâm địa chị hẹp hòi quá. Em không nghĩ đến mối thù xưa mà còn đến thăm chị
à.

Bình Nhi ở bên nghe nói,
liền hỏi:

- Mợ nói gì thế?

Phượng Thư tỉnh dậy,
nghĩ lại chị hai Vưu đã chết, chắc là chị ta đến đòi đền mạng. Bị Bình Nhi gọi
tỉnh dậy, trong lòng Phượng Thư sợ hãi, nhưng không chịu nói ra, đành miễn
cưỡng trả lời:

- Ta tâm hồn rối loạn,
chắc là nói mơ, em đấm bóp cho ta một chút.

Bình Nhi leo lên giường
đang đấm, thì thấy một a hoàn nhỏ đi vào, nói bà cụ Lưu đã đến. Bọn bà già đưa
vào hỏi thăm sức khỏe của mợ.

Bình Nhi vội vàng tụt
xuống, và hỏi:

- Bà ấy đâu rồi?

- Bà ta không dám vào
ngay. Còn chờ mợ truyền bát.

Bình Nhi nghe nói gật
đầu, nghĩ bụng mợ ấy đang ốm, chắc là không muốn gặp ai, liền nói:

- Mợ đang nghỉ ngơi để
di dưỡng tinh thần, bảo bà ta hãy chờ đấy, và em có hỏi bà ta đến có việc gì
không?

- Bọn họ hỏi rồi, không
có việc gì, bà ta chỉ nói, nghe tin cụ bà qua đời. Nhưng vì không ai báo tin,
nên đến chậm.

A hoàn nhỏ đang nói thì
Phượng Thư nghe thấy liền bảo:

- Chị Bình. Người ta có
lòng tốt đến thăm, không nên lạnh nhạt với họ. Chị đi mời bà Lưu vào đây, ta
nói chuyện với bà ấy một chút.

Bình Nhi đành phải ra
mời bà Lưu vào trong này ngồi. Phượng Thư vừa muốn nhắm mắt, lại thấy một trai
một gái chạy đến, hình như muốn trèo lên giường, Phượng Thư vội vàng gọi Bình
Nhi và hỏi:

- Người đàn ông ở đâu mà
chạy đến đây thế?

Gọi luôn hai tiếng, thì
thấy Phong Nhi và Tiểu Hồng chạy vào nói:

- Mợ muốn lấy gì?

Phượng Thư giương mắt
nhìn một cái, chẳng thấy người nào, trong bụng biết rõ, nhưng không chịu nói
ra, liền hỏi Phong Nhi:

- Con Bình đi đâu rồi

- Không phải là mợ đã
bảo chị ấy đi mời bà Lưu rồi à?

Phượng Thư nằm yên không
nói gì. Chợt thấy Bình Nhi cùng bà Lưu dẫn một đứa gái nhỏ đi vào, và nói:

- Mợ ở đâu?

Bình Nhi dẫn bà ta đến
bên giường. Bà Lưu liền nói:

- Xin hỏi thăm sức khỏe
mợ.

Phượng Thư giương mắt
nhìn, bất giác đau lòng, liền nói:

- Bà có khỏe không? Sao
đến bây giờ mới tới? Xem kìa, cháu ngoại bà cũng lớn ngần ấy rồi đấy.

Bà Lưu thấy Phượng Thư
mình gầy như que củi, tinh thần hoảng hốt, trong bụng cũng thương xót, liền
nói:

- Mợ ơi? Sao mới mấy
tháng không thấy mà đã ốm đến thế? Thật tôi u mê đáng chết, sao không sớm đến
hỏi thăm mợ!

Bà ta liền bảo con Thanh
hỏi thăm sức khỏe. Con Thanh chỉ cười. Phượng Thư trông thấy, cũng rất thương
yêu, liền bảo Tiểu Hồng dỗ dành nó.

Bà Lưu nói:

- Người trong trại chúng
tôi không hay ốm, nếu mà ốm thì sẽ cầu thần hứa hẹn, chứ xưa nay không biết
uống thuốc. Tôi nghĩ bệnh của mợ đây chắc mắc phải ma quỷ gì đấy thôi.

Bình Nhi nghe câu nói ấy
không đúng lý, vội vàng ở sau kéo trộm áo bà ta. Bà Lưu hiểu ý liền không nói
nữa. Không ngờ câu nói ấy lại hợp ý Phượng Thư. Chị ta liền gắng gượng nói:

- Già ơi, già là người
có tuổi, nói không sai. Dì Triệu mà trước kia già đã gặp, nay cũng chết rồi,
già có biết không?

Bà Lưu lấy làm lạ, và
nói:

- A di đà phật? Người
mạnh khỏe như thế, sao đã chết sớm? Tôi nhớ bà ta cũng có mặt anh con nhỏ, bây
giờ biết làm thế nào?

Bình Nhi nói:

- Sợ cái gì? Còn có ông
lớn và bà lớn đấy.

Bà Lưu nói:

- Cô ạ cô biết sao được?
Mẹ đẻ chết đi là không hay, người không mang nặng đẻ đau thì ăn thua gì?

Câu nói ấy lại làm cho
Phượng Thư buồn, nghẹn ngào nức nở khóc lên. Mọi người đều tới khuyên giải. Xảo
Thư thấy mẹ nó khóc lóc, liền chạy đến trước giơ tay cầm lấy tay Phượng
Thư, rồi cũng khóc lên.

Phượng Thư vừa khóc vừa
hỏi:

- Con đã gặp bà Lưu
chưa?

- Chưa.

- Bà ta đặt tên cho con,
cũng như mẹ nuôi đấy. Con tới hỏi thăm sức khỏe bà đi.

Xảo Thư liền chạy đến
trước mặt, bà Lưu vội vàng nắm lấy và nói:

- A di đà phật? Đừng làm
tôi chết mất! Cô Xảo ơi đã hơn năm nay tôi không đến, cô còn nhận được tôi
không?

- Sao lại không nhận
được? Năm nọ khi gặp bà ở trong vườn, tôi còn nhỏ. Năm trước bà đến, tôi xin bà
con châu chấu già, bà chưa cho tôi, chắc là quên rồi.

Bà Lưu nói:

- Cô ơi! Tôi già lẩm cẩm
mất rồi, nếu nói đến châu chấu thì ở trang trại chúng tôi rất nhiều, có điều cô
không đến chỗ đó được thôi. Nếu cô đến thì muốn lấy một xe châu chấu cũng không
khó gì,

Phượng Thư nói:

- Bà đem nó về với.

Bà Lưu cười và nói:

- Vô là thân ngàn vàng,
lớn lên trong lụa là, ăn toàn thức ăn ngon, đến chỗ chúng tôi thì lấy gì cho cô
chơi, lấy gì cho cô ăn. Thế lại không làm tôi chết mất à!

Bà ta lại cười và tiếp
luôn:

- Đã thế, thì để tôi làm
mối cho cô một nơi. Chỗ chúng tôi tuy nói là đất trang trại, nhưng cũng có nhà
giàu lớn, có mấy ngàn thửa ruộng, mấy trăm trâu bò, tiền bạc cũng nhiều; có
điều không có vàng, có ngọc như đây. Mợ thì cố nhiên không coi

những hạng nhà ấy ra gì;
chỉ chúng tôi con nhà trang trại thấy những nhà giàu như thế, cũng cho là người
trên trời rồi đấy.

Phượng Thư nói:

- Bà cứ nói đi, tôi bằng
lòng sẽ gả.

- Nói chơi đấy thôi,
ngay những nhà quan quyền sang trọng như nhà mợ đây, sợ mợ cũng chẳng chịu gả,
đời nào lại gả cho con nhà trang trại? Dầu cho mợ bằng lòng, các bà ở trên cũng
không thuận.

Xảo Thư thấy bà ta nói
đến chuyện ấy, đứng nghe không tiện, liền chạy đi trò chuyện với con Thanh. Hai
cô gái nhỏ nói chuyện hợp ý nhau, dần dần quen

Bình Nhi sợ bà Lưu nói
nhiều làm phiền Phượng Thư, liền kéo bà ta và nói:

- Bà nhắc đến bà lớn, mà
bà chưa sang bên ấy. Tôi ra gọi người đưa bà sang gặp một chút, cũng không uổng
công đi chuyến này.

Bà Lưu muốn đi ngay,
Phượng Thư nói:

- Vội gì? Bà hãy ngồi
xuống. Tôi hỏi bà - gần đây ăn tiêu có được đầy đủ không?

Bà Lưu cảm ơn mãi và
nói:

- Chúng tôi mà không nhờ
mợ. - Nói đến đó, bà ta chỉ con Thanh và nói tiếp - thì cha mẹ nó đến chết đói
mất. Bây giờ tuy nói con nhà trang trại khổ, nhưng trong nhà cũng đã tậu được
mấy mẫu ruộng, lại đào một cái giếng, trồng một ít rau, bầu, dưa. Quanh năm
cũng bán được nhiều tiền, đủ cho bọn chúng tôi ăn rồi. Hai năm nay, mợ lại
thường cho ít nhiều quần áo vải bông, ở trang trại chúng tôi như thế cũng tạm
cho là đầy đủ. A di đà Phật! Trước đấy bố nó vào trong thành, nghe nói ở nhà mợ
đây xảy ra việc không may, tôi gần chết khiếp đi được; may có người lại nói,
không phải ở đây tôi mới yên lòng. Sau lại nghe nói ông lớn đây được thăng
chức, tôi lại vui mừng, định đến mừng ngay, vì việc cấy hái đang bận rộn nên đi
không được. Hôm qua lại nghe nói cụ bà quy tiên. Tôi đang hái đậu ở ngoài đồng.
nghe vậy, sợ quá không tài nào cầm nổi quả đậu nữa, đến khóc một hồi lâu, rồi
nói với người rể tôi: « Thôi, tao cũng không giúp đỡ công việc cho chúng mày
được nữa. Không biết tin đồn có đúng hay không, nhưng tao cũng phải vào thành
thăm một chút! » Rể tôi và con tôi cũng không phải là hạng người bạc bội, nghe
nói thế chúng cũng khóc một hồi. Hôm nay trời chưa sáng, chúng nó đã giục tôi
vào đây. Đến nơi tôi chẳng quen ai, cũng chẳng biết dò la ở đâu. Tôi đi một
mạch tới cửa sau. Thấy tất cả các tượng thần ở cửa đều dán giấy trắng tôi sợ
quá. Vào cửa rồi tôi đi tìm chị Chu, tìm không được, vừa gặp một cô, cô ta nói:
« Chị Chu có lỗi, bị đuổi ra rồi. » Tôi lại chờ một hồi lâu, gặp một người
quen, mới vào được đây. Không ngờ mợ cũng ốm như thế!

Nói xong, bà ta chảy
nước mắt ra. Bình Nhi sốt ruột, không chờ bà ta nói xong, liền nắm lấy tay dắt
đi và nói:

- Bà nói chuyện một hồi
lâu khô cả cổ, chúng ta đi uống chén trà đã.

Rồi chị ta dắt bà Lưu
xuống ngồi ở nhà dưới. Còn con Thanh thì ở bên chỗ Xảo Thư. Bà Lưu nói:

- Trà thì không cần, nhờ
cô bảo người dẫn tôi sang chào bà lớn và đi khóc cụ bà một chút.

Bình Nhi nói:

- Bà đừng vội. Hôm nay
cũng không ra khỏi thành kịp. Vừa rồi tôi sợ bà nói sơ ý làm mợ tôi khóc, nên
mới giục bà ra. Bà đừng nghĩ gì.

- A di đà Phật! Cô ơi,
cô quá lo đấy thôi, tôi cũng biết rồi. Nhưng bệnh mợ thì làm thế nào bây giờ?
Bà xem có cần gì không?

- Nói ra thì có tội, chứ
tôi xem chừng nguy lắm đấy!

Đang nói thì nghe Phượng
Thư gọi. Bình Nhi đến bên giường thì Phượng Thư lại không nói gì cả. Bình Nhi
đang hỏi Phong Nhi thì Giả Liễn vào. Hắn nhìn lên giường, cũng không nói gì, đi
vào nhà trong hầm hầm ngồi xuống. Chỉ có Thu Đồng theo vào, rót chén trà ân cần
thăm hỏi, rồi nhỏ to câu chuyện, chẳng biết là nói những gì. Một chốc, Giả Liễn
gọi Bình Nhi tới hỏi:

- Mợ không uống thuốc à?

- Không uống. Biết làm
thế nào bây giờ?

- Ta biết sao được? Chị
đưa cái chìa khóa tủ lại đây.

Bình Nhi thấy Giả Liễn
có vẻ tức giận, cũng không dám hỏi, đành phải đi ra, ghé bên tai Phượng Thư nói
nhỏ mấy câu. Phượng Thư im lặng, Bình Nhi liền đưa một cái hộp nhỏ để bên mình
Giả Liễn rồi đi ngay.

Giả Liễn nói:

- Ma bắt chị rồi à? Chị
để đấy bảo ai mở?

Bình Nhi nén giận, mở
hộp lấy chìa khóa ra mở tủ rồi hỏi:

- Cậu lấy cái gì?

- Chúng mình còn cái gì
nữa.

Bình Nhi tức phát khóc
lên, bèn nói:

- Có việc gì cậu cứ nói
cho rõ ràng, tôi có chết cũng cam lòng!

Giả Liễn nói:

- Còn phải nói nữa? Việc
trước kia do các người gây ra, giờ đây việc của cụ còn thiếu mất bốn năm ngàn
bạc. Chú bảo đem sổ sách công để xoay tiền. Chị xem còn có nữa không? Nợ nần
bên ngoài còn không biết lấy gì mà trang trải đây. Ai bảo tôi nhận lấy cái danh
hão này! Đành phải đem những vật dụng mà bán đi để bù vào thôi? Chị không bằng
lòng hay sao?

Bình Nhi nghe xong,
không nói một câu nào, liền khuân hết đồ vật trong tủ ra. Bỗng thấy Tiểu Hồng
chạy sang nói:

- Chị Bình đến mau! Mợ
nguy lắm rồi.

Bình Nhi cũng không kể
gì Giả Liễn nữa, vội vàng chạy sang, thì thấy Phượng Thư giơ tay bắt chuồn
chuồn giữa, Bình Nhi nắm lấy tay, vừa khóc vừa gọi. Giả Liễn cũng chạy sang
nhìn rồi dậm chân, và nói:

- Cứ thế này là định
giết tôi đấy?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.