Thầy ơi em ghét thầy! - Chương 05 phần 04

Chương 5.4

Uy vũ của chị Chu

Lúc ăn trưa tôi không ra khỏi phòng học,
Lăng Linh mua cơm về cho tôi, cùng ăn cùng cô nàng còn có Đinh Trạch và Lý Đông
Lâm. Đinh Trạch nhìn tôi hồi lâu, thở dài, ngồi xuống trước mặt tôi, nói: “Đã sớm
nói với cậu, thầy Chu của các cậu rất phức tạp, bảo cậu đừng đi trêu chọc, sao
cậu lại ngu như vậy?”

Hoá ra, trong mắt bọn họ, người chịu tổn
thương chính là tôi.

Dù sao, tôi vừa mới là người trưởng
thành, còn chưa đặt chân vào xã hội, nhân tình rủi ro cũng đều không hiểu, rất
dễ sa vào bùn đất.

“Thế nhưng…” Tôi lắc đầu. “Là tớ đi trêu
chọc thầy trước.”

“Cậu…” Đinh Trạch dựng lông mày.

Lý Đông Lâm đặt một tay trên vai hắn:
“Được rồi, cũng bớt tranh cãi đi.”

Lăng Linh cũng than thở ở bên cạnh, buồn
tẻ vô vị bới my miệng cơm, đặt đũa xuống, hỏi từng câu từng chữ: “Vậy… Rốt cuộc
là ai đã chụp mấy bức ảnh này?”

Tôi hờ hững cúi đầu không nói lời nào,
không dám nhìn vẻ mặt của Lăng Linh.

Lý Đông Lâm nháy mắt với Lăng Linh:
“Chuyện này đã xảy ra, thầy Chu không xuất hiện, hẳn là phương pháp của trường

Bốn người đều im lặng, bầu không khí vẫn
lạnh lẽo.

Mãi cho đến lúc bắt đầu giờ học buổi chiều,
Đinh Trạch và Lý Đông Lâm mới rời đi. Họ vừa đi khỏi, chủ nhiệm Cao đã hấp tấp
đẩy cửa phòng học đi vào.

Chủ nhiệm Cao phụ trách chủ nhiệm toàn bộ
năm ba chúng tôi, ngoan cố nghiêm khắc, búi tóc buộc cao, vẻ mặt nghiêm túc đi
lên bục giảng, nhìn xung quanh lớp học một vòng, hỏi: “Ai là Chu Đạm Đạm?”

Trái tim đột nhiên lệch nửa nhịp, ngẩng
đầu mới phát hiện phần lớn tất cả mọi người đều đăm chiêu nhìn chằm chằm tôi.

Tôi đứng lên, nhìn thẳng vào mắt chủ nhiệm
Cao: “Là em ạ.”

Chủ nhiệm Cao nhướng mi mảnh, híp mắt
quan sát, tìm tòi nghiên cứu tôi một hồi, mới bạnh cằm: “Hiệu trưởng tìm em,
bây giờ đi qua đó đi.”

Trong nháy mắt, lớp học rối loạn cả lên,
những cặp mắt xem kịch vui thiếu chút nữa bắn thủng gáy tôi, tôi nhếch môi, chẳng
nói câu nào rời khỏi lớp học.

Trên đường đi, tâm tình của tôi đặc biệt
phức tạp, một trong những lí do là vì tôi đã đi học ba năm cấp hai, ba năm cấp
ba ở Nhất Trung, tổng cộng là sáu năm, nhưng cho đến này còn chưa vào phòng làm
việc của hiệu trưởng.

Ngày hôm nay xảy ra việc này, liền nhanh
chóng nhận được hẹn gặp của hiệu trưởng, tôi vui vẻ nghĩ, chết cũng chết tại
phòng hiệu trưởng, đáng giá.

Về phương diện khác, tôi không nắm chắc
hiệu trưởng sẽ hỏi cái gì, tôi càng không nắm chắc hiệu trưởng đại nhân có thể
đuổi học tôi hay không, cho nên trong lòng vẫn cực kì sợ.

Lúc lên lầu, tim đập đến nỗi suýt bắn ra
khỏi cổ họng tôi, rẽ qua một mặt tường, chính là phòng hiệu trưởng.

Tôi thở hắt ra thật sâu, bình tĩnh đi về
phía trước, chưa đi được hai bước, tôi đã đứng sững tại chỗ.

Ở trước cửa phòng hiệu trưởng, Chu Dật dựa
vào cánh cửa, con mắt đen kịt bình thản dừng ở tôi, nhìn không ra vui hay giận.

Tôi bỗng chốc luống cuống, tay chân càng
không biết thả ở đâu, mở miệng cũng không biết

Anh nhìn thấy tôi như vậy, trầm mặc một
lúc, nghiêng lệch đầu cúi xuống nở nụ cười, có chút cười tự giễu.

Anh nói: “Đi vào, em đừng nói gì cả, để
anh xử lí.”

Không đợi tôi trả lời, anh liền đẩy cửa
ra.

Tôi và Chu Dật cứ đứng song song như vậy
trước mặt hiệu trưởng, hiệu trưởng họ Phó, là một người hơn năm mươi tuổi, hơi
hói đầu.

Lãnh đạo bình thường đều là ngồi trên
cao nhìn người khác mà nói chuyện, ông lại là một người rất hoà ái chính trực.

Tiếp xúc mặt đối mặt thế này, không hiểu
sao lại có một loại cảm giác nhục nhã không nói nên lời thoát ra từ trong lòng.
Hiệu trưởng Phó buông bút trong tay, chỉ chỉ sô pha phía trước: “Hai người ngồi
đi.”

Tôi và Chu Dật đều tự ngồi vào một cái ghế
sô pha, mặt đối mặt, bàn làm việc của hiệu trưởng Phó ở giữa hai chúng tôi.
Tình huống này, bỗng chốc làm cho tới nghĩ tới giống như ở toà án.

Trong nháy mắt, có chút như đứng đống lửa
như ngồi đống than.

Hiệu trưởng Phó bưng cốc trà lên uống,
không mặt không nhạt nói: “Tôi tin rằng ảnh chụp hai người cũng thấy, lời đồn
cũng nghe được. Bởi vì thực sự làm trái lại với nguyên tắc ổn định tiến bộ của
trường học, chuyện này của hai người truyền ra ngoài mặc kệ là đúng thì đối với
trường học đều là một lời đồn đại tiêu cực vô cùng tồi tệ, cho nên tôi tìm hai
người đến để nói chuyện, cùng nhau làm sáng rõ sự tình.”

Giọng điệu của một người vân đạm phong
khinh chính là như thế này, mới khiến cho tôi cảm thấy một cảm giác áp bức nặng
nề. Hai tay tôi đặt trên đùi, tay trái nắm chặt tay phải, rất sợ bản thân sẽ
nói ra cái gì không nên nói.

Tôi không cúi đầu, mà là nhìn thẳng bàn
trà ở giữa tôi và Chu Dật.

Hiệu trưởng Phó ho một tiếng khó chịu, lại
uống nước, khi tôi cho rằng ông chuẩn bị nói thì Chu Dật hơi nghiêng người, ngắt
lời ông.

“Hiệu trưởng Phó, xảy ra chuyện như vậy,
tôi thực sự rất xin lỗi. Dù sao, đây không phải là dự tính ban đầu của tôi. Đứa
trẻ này là tôi từng bước một dẫn em ấy từ chỗ lạc lối đi ra, quả thực đối với
em ấy khá thiên vị, nhưng thành tích của em ấy tôi tin ngài cũng đã biết.” Chu
Dật dừng lại, liếc mắt nhìn tôi, tiếp tục nói: “Tôi cũng không có ý từ chối
trách nhiệm ở đây, là tôi vượt rào, tôi sẽ từ chức.”

Hiệu trưởng Phó trừng mắt “Hừ” một tiếng
với Chu Dật, đang cầm cái cốc tình ý sâu xa liên tục lắc đầu: “Chu Dật à, nói
thật ra, lúc trước cậu đến, là tôi nể mặt mũi của ba cậu. Năng lực của cậu tôi
biết, cũng xếp đặt ở chỗ này, lớp do cậu chủ nhiệm thực sự tiến bộ rất lớn.
Nhưng hiện tại cậu lại chọc cho tôi một cái sọt lớn như vậy, đừng nói tôi,
chính cậu ăn nói thế nào với cha mình? Đứa trẻ này mới bao nhiêu tuổi?”

Chu Dật đứng lên khom người, vẻ mặt hổ
thẹn: “Xin lỗi, chuyện này đều là trách nhiệm của tôi.”

Hiệu trưởng Phó không để ý tới anh, quay
đầu nhìn tôi, cũng quay sang nói với Chu Dật: “Em ấy sẽ không chịu trách nhiệm
sao? Chu Dật, sa thải cậu là chắc chắn, đứa trẻ này, cũng phải đuổi học.”

Cái gì?!!

Tôi thoáng cái từ sô pha đứng lên, gấp đến
độ nói năng lộn xộn: “Hiệu trưởng… Em… em…”

Chu Dật sa sầm mặt quay sang, lạnh lùng
trách mắng: “Chu Đạm Đạm, ngồi xuống.”

Chu Dật nắm tay thành quả đấm, tôi biết,
đây là anh hồi hộp khi làm chuyện mờ ám.

Anh bình thản nói với hiệu trưởng Phó:
“Ông Phó, giống như ngài vừa nói, em ấy mới bao nhiêu tuổi? Đối với chuyện tình
cảm có thể hiểu rõ bao nhiêu? Là tôi quá qua loa không lo lắng chu toàn để cho
em ấy quá nhiều không gian. Tôi hiểu rất rõ đứa trẻ Chu Đạm Đạm này, thẳng thắn
cởi mở, nỗ lực vươn lên. Làm một giáo viên, tôi không muốn bởi vì phương thức
giáo dục sai lầm của tôi khiến cho một đứa trẻ ưu tú dừng lại ở cấp phổ thông.
Ngài đã từng là giáo viên, tôi tin rằng ngài cũng không hi vọng thấy chuyện như
vậy phát sinh.”

Hai tay tôi lạnh buốt, vành mắt sưng đỏ
nhìn một người con trai thường ngày kiêu ngạo như vậy, hiện tại vì tôi, khiêm tốn
khom người, ẩn nhẫn mà kiên định.

Sau khi nói xong anh chậm rãi nhìn qua,
nháy mắt, mỉm cười.

Tôi vội vàng chuyển tầm nhìn, nước mắt
không kiêng nể gì cả chảy ra, tôi bối rối nhanh nhẹn dùng tay áo lau đi, nhưng
càng lau càng nhiều, thế nào cũng không l

Tôi cố gắng bình tĩnh lại, chân thành
nói với hiệu trưởng: “Hiệu trưởng, sắp thi vào trường đại học rồi, xin ngài đừng
đuổi học cháu, cháu không dám nói thành tích của mình có thể thi đậu thủ khoa á
khoa của trường đại học, nhưng trong quãng đường còn lại cháu nhất định sẽ dốc
hết sức đem hết toàn lực ra để học tập, xin ngài cho cháu một lần cơ hội đi ạ.”

Hiệu trưởng Phó nhìn vẻ mắt ngấn lệ của
tôi hồi lâu, sau đó quay về trước bàn làm việc của mình, giơ tay lên, mu bàn
tay hướng ra phía ngoài, khua khua với hai chúng tôi: “Đi ra ngoài đi.”

Tôi không hiểu hiệu trưởng Phó rốt cuộc
là có ý gì, Chu Dật xoay người lắc đầu với tôi bảo tôi đừng hỏi.

Lúc tôi đi tới cửa, hiệu trưởng ở phía
sau đột nhiên gọi tôi lại, nhẹ nhàng mà nói câu: “Nhớ cảm ơn thầy Chu của em.”

Tôi ngơ ngác nhìn ông, nước mắt lại rơi
xuống miệng.

Chu Dật đưa tôi ra cửa, đi cùng tôi một
lúc, nhợt nhạt thở dài, xoay mặt qua tôi, bất đắc dĩ cười: “Cô gái bé bỏng,
khóc cái gì chứ?”

Tôi nhìn khuôn mặt gầy gò của Chu Dật,
càng khóc càng dâng trào. Chu Dật không thể làm gì khác hơn là ôm lấy tôi: “Cô
gái ngốc, đừng khóc.”

Anh lấy khăn tay từ trong túi áo ra lau
khô nước mắt trên mặt tôi, nói: “Nhớ kĩ trước đây anh đã nói gì với em không?
Anh mong muốn em trở thành một cô gái độc lập tự chủ tự tôn tự ái, anh biết tiếp
theo em sẽ phải đối mặt và chịu đựng nhiều áp lực, nhưng những điều này anh
không thể giúp em gánh chịu, đây là cuộc đời của em, biết không?”

Tôi nức nở gật đầu: “Dạ biết.”

Chu Dật ngồi xổm xuống, thoả mãn nhéo mặt
tôi: “Đây mới là Chu Đạm Đạm, một tháng sau anh chờ tin tốt của em.”

Một tháng sau, đó là kỳ thi vào trường đại
học.

Ngày đó, sau khi chia tay ở phía dưới
phòng làm việc của hiệu trưởng, tôi cũng sẽ không gặp được Chu Dật nữa.

Giáo viên Ngữ Văn đổi thành một người phụ
nữ họ Chu hơn bốn mươi tuổi, lúc điểm danh, liếc mắt nhìn tôi đầy ý nghĩa. Bà ấy
giảng bài kì thực không kém Chu Dật, đại đa số việc ôn tập môn Ngữ Văn là dựa
vào kỹ năng, đến nay tôi đã không có bất kì nhầm lẫn gì nữa.

Chu Dật từ chức, quả thực làm cho chuyện
này yên ổn không ít, ảnh chụp trên bảng thông báo cũng sớm bị huỷ đi. Gần sát
ngày thi vào trường đại học, tất cả mọi người đều khôn ngoan tập trung vào quyển
mô phỏng đề thi, để ý tới chuyện của tôi và Chu Dật cũng không giải quyết được
gì.

Chỉ là thỉnh thoảng đi trong trường, vẫn
sẽ chú ý tới ánh mắt quan sát không hề che giấu và những lời nói thầm của những
người bên cạnh.

Dần dần, tôi cũng tập thành thói quen,
vào tai trái ra tai phải, an ủi chính mình gạt đi những tốt xấu lúc trước ở trường
cũ cũng như những lí lẽ giả mạo.

Uy vũ của chị Chu, đậu hũ của anh Mễ…

Vào thứ sáu, lúc tan học đột nhiên gặp ở
trên đường người đã lâu không thấy Lâm Phù. Hắn đảo hình dạng cụ già của mình,
cười hì hì chạy tới bắt chuyện.

Nói chuyện tào lao cả buổi, thằng nhãi
này mới gian xảo hề hề hỏi tôi: “Xem «Tuần san tám cô chị» kỳ này chưa?”

«Tuần san tám cô chị» là một quyển tạp
chí buôn chuyện, nội dung cơ bản là nhìn sách tranh nói, sức tưởng tượng của
biên tập quá mức phong phú.

“Tớ làm sao có thể xem cái kia, đề thi đều
làm không xong.”

Lâm Phù lên tiếng tranh cãi, cười thần
bí: “Thầy Chu của cậu lên tạp chí đấy!”

“Hả?!” Tôi giật mình nhìn Lâm Phù “Thật
hay giả? Trên đó nói gì?”

Lâm Phù nhún vai: “Không nói gì, ý sơ lược
là ông chủ trẻ của tập đoàn Hác Phong đột nhiên ra sức chỉnh đốn nhân viên của
Kim cương Phong Dật. Trang báo rất nhỏ, không nhìn kĩ căn bản là không phát hiện
ra.”

Tôi sửng sốt: “Chỉ như vậy à?”

Lâm Phù gật đầu: “Không phải vậy thì còn
có thể thế nào?”

“…”

“Được rồi được rồi. Nói cho cậu sự thật
đây. Kỳ thực có người nói tạp chí này nhận được thư nặc danh, bên trong không
chỉ có ảnh chụp của cậu và Chu Dật, còn đem quan hệ của hai người công kh chính
là tin tức tình cảm chấn động quá mức đấy, «Tuần san tám cô chị» chuẩn bị dùng
tin tức độc nhất vô nhị cho kì này. Kết quả có lẽ là để lộ tin tức, bị nhà họ
Chu phát hiện, động chạm đến quan hệ liền xử đẹp chuyện này. Tạp chí này tự biết
không thể trêu vào nhà họ Chu, liền đem tất cả ảnh chụp giao ra hết.”

Tôi âm thầm líu lưỡi, thì ra về phương
diện này còn có nhiều mối quan hệ rắc rối phức tạp như vậy.

Lâm Phù cảm thán ở bên cạnh: “Chuyện tám
này nếu bị tung ra ngoài, đừng nói Kim cương Phong Dật, ngay cả giá cổ phiếu của
tập đoàn Hác Phong cũng sẽ rớt thảm hại.”

“Có nói quá không?”

“Tớ cũng không hiểu nhiều, những cái này
đều là nghe chị tớ nói.” Lâm Phù cau lông mày, “Cũng không biết người nào gửi,
mẹ nó, quá ác độc đi.”

Sau khi từ biệt Lâm Phù ở cổng trường,
tôi quấn lại áo quần, đi một mình ở trên đường.

Cách đó không xa có một đứa bé chê nóng,
lầm bầm cởi áo khoác ném cho người phụ nữ trung niên.

Tháng đầu tiên của mùa hạ lại tới, bầu
không khí chứa đựng sức nóng nhè nhẹ, nhưng khi gần tối một cơn gió nhẹ lướt
qua, lại cảm thấy hơi lạnh, thấm thoắt cũng đã qua nửa năm.

Tôi vén tóc, muốn buộc nó lên, mới nhấc
tay, liền thấy người ở trước mặt.

Cách xa tôi khoảng vài mét, giữa trời
chiều ảm đạm lại hết sức đẹp trai.

Tay anh cầm thuốc, giữa hai ngón tay có
một lửa nhỏ đang cháy, trong miệng phun ra một vòng khói nhỏ. Vòng khói sương
mù tản dần ra giữa không trung, Chu Dật đứng trong vòng khói mông lung đó, cái
gì cũng không thấy rõ.

Cặp mắt đen có thể đẹp như ngôi sao vào
đêm nay lại trở nên không rõ ràng lắm, anh bước đến gần, dập tắt tàn thuốc, ném
vào thùng rác bên cạnh.

“Thật trùng hợp nhỉ, sao anh lại ở đây?”
Tôi nhìn anh

Chu Dật khẽ nhếch môi mỏng, lại buông
ra, khoé miệng kéo ra một nụ cười mỉm.

Trong dáng tươi cười sủng nịch thường
ngày lại làm cho tôi thấy đặc biệt chói mắt, thậm chí so với châm biếm còn xấu
xí h

Là tôi quá mẫn cảm ư?

Anh vò tóc tôi, nhận lấy túi xách trong
tay tôi, tay kia nắm tay tôi: “Trùng hợp cái gì, anh đặc biệt tới đón em đấy.”

“Hả? Vậy sao anh không nói sớm cho em biết?”

Anh im lặng, liếc mắt nhìn tôi.

Tôi bỗng nhiên phát hiện ra trên khuôn mặt
đẹp trai của Chu Dật đầy vẻ mệt mỏi, tái nhợt đến đáng sợ.

Cảm giác chán nản và hổ thẹn ùn ùn kéo đến,
tôi cắn chặt môi, nhìn chằm chằm dưới đất.

Có lẽ là cảm thấy tay tôi đang run, Chu
Dật cố sức cầm: “Làm sao vậy?”

Tôi lắc đầu hỏi: “Bây giờ chúng ta đi
đâu?”

Chu Dật trầm mặc rất lâu, chúng tôi đi
thẳng tới trước đèn đỏ ở ngã tư đường, anh mới nói: “Đến nhà của ba anh, anh có
thứ này cho em xem.”

Anh không lái xe, tay của tôi bị anh nắm
chặt, sóng vai nhau đi trên đường đến nhà anh.

Đột nhiên, anh nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi:
“Đạm Đạm rất thích mẹ, đúng không?”

Tôi kinh ngạc quay đầu nhìn anh, trong
lòng nghi hoặc sao đột nhiên anh lại nhắc tới việc này. Thấy hai mắt anh dừng ở
tôi, vẻ mặt ở hướng ngược sáng chợt tối chợt sáng, u ám nói không nên lời.

Tôi bị dọa đến bước lùi nửa bước, sững sờ
gật đầu.

Anh thấy tôi gật đầu, hài lòng híp mắt,
thừa dịp tôi thất thần đột nhiên đưa mặt tới trước mặt tôi. Môi mỏng lạnh gần
trong gang tấc, còn có mùi thuốc lá nhè nhẹ, hắn khẽ mở môi mỏng, bởi vì đè nặng
giọng nên âm thanh trở nên xào xạc, mang theo vẻ quyến rũ mê người hỏi: “Vậy,
em thích anh không?”

Trong nháy mắt tôi có chút lờ mờ, đêm
nay cảm thấy Chu Dật giống như một người xa lạ, mang theo vẻ công kích, khiến
cho răng nanh lộ ra.

Giữa lúc tôi không biết làm sao thì Chu
Dật cười ha ha, che một bên má đứng thẳng lên, mắt phượng câu hồn nhìn tôi: “Được
rồi được rồi, nhìn em sợ đến biến thành bộ dáng gì rồi.

Nói xong còn nhéo mặt tôi: “Cô Chu bé bỏng,
hình dáng có tật giật mình của em thật đáng yêu.”

Có tật giật mình?!?

Tôi bất an nhìn anh: “Chu Dật, rốt cuộc
anh cho em xem cái gì?”

Anh bí hiểm lấy ra chiếc chìa khoá mở rộng
cửa: “Đi vào chẳng phải sẽ biết rồi ư?”

Tôi cởi giầy, nghiêm chỉnh ngồi lên sô
pha, đôi mắt trông mong nhìn Chu Dật.

Anh mở đèn trong nhà sáng choang, độ
sáng hơi chói mắt, Chu Dật đứng đó, gương mặt góc cạnh rõ ràng lần đầu tiên lộ
ra vẻ lạnh lùng.

Anh rót cho tôi cốc nước, sau đó vào thư
phòng, lúc đi ra trên tay cầm một phong thư mỏng.

Màu vàng bùn, chỗ phong thư mở ra có những
mảnh giấy vụn sắc nét, nhìn ra được người mở đã rất kích động.

Tôi giống như là bị chặn ở cổ, đấm mạnh
vào băng giá sâu ngàn trượng.

Khoé miệng Chu Dật chứa ý cười, ném
phong thư qua không trung, bay tới trên bàn trà.

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, mềm mại hỏi
tôi: “Nhận ra rồi à?”

2.0p�=n-qPd imes New Roman";
mso-ansi-language:VI;mso-no-proof:yes'>Lại bịa ra lời nói dối mẹ mắc chứng trầm
cảm như thế!

 

Hiện tại, tôi thật muốn lập tức lập tức
trong nháy mắt lao ra chọc thủng cổ họng hắn.

Chu Dật trầm mặc trong chốc lát, giọng
điệu cũng không hùng hổ doạ người như vừa rồi, trái lại thờ ơ hỏi: “Chứng trầm
cảm?”

“Không thể như vậy sao?”

Chu Dật lười biếng dựa vào sô pha, quan
sát Viên Trạch Khải, bỗng nhiên đổi đề tài: “Tháng sau được điều động lên Tổng
bộ?”

Viên Trạch Khải cười: “Nhờ có Giám đốc
Chu ngài cất nhắc và chỉ bảo.”

Chu Dật hé miệng cười: “Không dám nhận.”
Liền dừng vài giây “Chuyện của Trần Nghiên, tự ông xử lí công bằng, về phần
nguyên nhân gì đó…”

Không đợi Chu Dật nói xong, Viên Trạch
Khải đã đứng dậy: “Cảm tạ Giám đốc Chu chỉ điểm.”

Tôi ở sau cửa, lẳng lặng nhìn hết tất cả
chuyện này, tâm đã rơi xuống đáy cốc rồi.

Xem ra, tôi đoán thực sự không sai.

<� �qPd ư đã quyết định ra nước
ngoài.

 

Tôi từng ngây thơ cho rằng trái đất là
hình tròn, mặc kệ mọi người xa nhau bao lâu, luôn luôn sẽ lại một lần nữa tụ họp
cùng nhau.

Nhưng rất nhiều năm sau mới biết được, mỗi
người mỗi việc, bỏ lỡ thì không còn cơ hội gặp nhau nữa, để lại cho chính mình,
chỉ là sự gặp lại trong giấc mơ và những tấm hình đã ố vàng.

Đây là sự tàn khốc của xã hội, cũng là sự
vô tình của cuộc sống ư?

Cuối cùng, ngày thứ hai cũng đến, tôi
nhân lúc kiểm tra sức khoẻ mắt chuồn ra cửa sau, chạy xuống lầu tới lớp học của
Lý Đông Lâm, đứng sau cửa nhìn vào trong. Đột nhiên phát hiện ra, luôn là Lý
Đông Lâm lên lầu tìm tôi, mà tôi, chưa từng chủ động đi tìm hắn.

Không quá lâu sau, kiểm tra sức khoẻ của
mắt đã xong, hắn và Đinh Trạch đi ra phía trước, lúc thấy tôi, hình như hơi
kinh ngạc, ngay sau đó liền thoải mái, bình tĩnh hỏi thăm: “Có việc à?”

Tôi nhìn vẻ mặt sóng lớn không sợ hãi của
hắn, cũng tự nhiên hỏi: “Buổi trưa cùng nhau ăn cơm đi?”

Hắn ngừng lại một chút: “Được, hai người
chúng ta cùng đi thôi à?”

“Đúng!”

Buổi trưa tôi cố ý lượn qua phòng làm việc
của Chu Dật, cùng Lý Đông Lâm chọn một nơi tương đối vắng vẻ, tuỳ ý ăn vài th

Giữa bữa, tôi cẩn thận từng li từng tý
quan sát vẻ mặt của hắn, suy nghĩ làm sao để mở miệng.

Từng động tác của tôi hắn đều nhìn thấy,
cũng không nhiều lời, tuỳ ý hỏi: “Nguyện vọng một của cậu là đại học A hả?”

“A? Há. Đúng vậy!”

Hắn nhếch môi: “Xem ra chúng ta lại trở
thành bạn học.”

Tôi cười xoà, thuận theo hắn nói tiếp, một
lúc không nói gì, hắn lại hỏi sang một vấn đề khác, tôi không có cách nào, chỉ
phải tiếp tục nói chuyện với hắn. Cứ như vậy, thời gian một buổi trưa, tôi một
bụng nghi hoặc lại chẳng nói ra gì cả, hình như hắn cố ý tránh né chuyện trọng
tâm kia, giả vờ không biết gì.

Lý Đông Lâm đích thực sẽ không nói ra
ngoài.

Cuối cùng, lúc tính tiền rời khỏi đó,
trong mắt hắn loé lên một tia nhìn phức tạp, đứng ở bên cạnh tôi ý tứ hàm xúc
không rõ ràng nói: “Tớ vẫn nghĩ cậu là một cô gái thông minh, hy vọng cậu đừng
tự huỷ hoại chính mình.”

Tôi thất thần tại chỗ, hắn đã đi xa vài
mét rồi.

Ánh sáng phản chiếu bóng lưng, làm cho
có cảm giác tin tưởng kiên định.

Quả nhiên, những ngày kế tiếp không xảy
ra chuyện gì, sinh hoạt ở trường học vẫn như mọi khi.

Mà tôi bắt đầu vội vàng chuẩn bị cho kì
thi cuối kì, liền dần dần quên đi chuyện này, quan hệ với Lý Đông Lâm so với
trước đây càng thân hơn, sau ngày đi ăn đó, hai chúng tôi ăn ý cũng không đề cập
qua chuyện này nữa.

Sau khi kì thi cuối kì khiến người ta
hít thở không thông kết thúc, kì nghỉ đông này đối với học sinh năm ba chúng
tôi mà nói vừa vội vàng vừa mệt mỏi cũng lặng lẽ theo tới.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3