Thầy ơi em ghét thầy! - Chương 04 phần 07

Chương 4.7

Che giấu sự thật

Lễ mừng năm mới gần đến, trên đường lớn
vừa mới cởi ra trang phục của lễ Giáng Sinh liền thay bằng những đèn lồng lớn đỏ
rực, đèn màu, pháo hoa cũng bắt đầu được bán ra, tuy rằng vẫn chưa tới Giao thừa,
nhưng cũng đã có những đứa trẻ không chịu nổi yên tĩnh mà vào ban đêm lén lút bắn
lên.

Nhà hàng của ba làm ăn thịnh vượng, cả
ngày bận trong bận ngoài, gầy đi không ít.

Vì vậy tôi cắt xén vài lần hẹn với Chu Dật,
giúp đỡ nhà hàng. Dì Thạch cũng mang theo nhiều bạn bè tới, còn cố ý tặng cho
tôi và ba mấy hộp quà, cũng lén nói cho tôi biết, nghe nói Viên Trạch Khải lại
vừa ‘thăng cấp’.

Bầu không khí của ngày lễ này càng lúc
càng đậm hơn, càng tới gần đêm Giao Thừa – đêm 30, trên đường lớn lại càng yên
tĩnh, những nhà hàng siêu thị to nhỏ đều ngừng kinh doanh, nghỉ ngơi. Ba cuối
cùng cũng đóng cửa nhà hàng trước đêm Giao Thừa – đêm 30, ở nhà cùng tôi chuẩn
bị cơm tất niên.

Cây Hoè trong sân nhà chúng tôi được mấy
đứa trẻ khéo léo treo lên mấy chiếc đèn lồng, từng nhà mở đèn, chiếu sân vườn
sáng tỏ.

Cơm tất niên muốn ăn trước sân, mấy người
trong nhà đều bưng lên mấy món đồ ăn ngon sở trường, sau đó mọi người vây cùng
một chỗ ăn, vẫn là một truyền thống bốn sân nhà chúng tôi.

Tôi đặc biệt thích ăn sủi cảo ở trước mặt
mà chú Trương làm, lớp bao ngoài mỏng lõm vào, cắn xuống một cái giống như là vị
mỹ tiên hương.

Đang ăn bỗng nhiên nhớ tới dáng vẻ Chu Dật
làm vằn thắn, vì vậy lấy điện thoại di động ra nhắn cho anh một tin ngắn sủi cảo
mừng năm mới, không lâu sau, anh liền nhắn trở lại.

“Năm mới hạnh phúc, Đạm Đạm.”

Tôi cười trộm, nắm chặt máy ở trong tay,
trong đầu tưởng tượng lúc này Chu Dật đang làm cái gì.

Hay là cũng giống như tôi, ở quanh bàn
tròn cùng người nhà ăn bữa cơm đoàn viên hoà thuận vui vẻ, ngoài ra còn có âm
nhạc.

Thím Trương thấy sắc mặt tôi không tốt,
vui vẻ gắp rất nhiều đồ ăn cho tôi: “Đạm Đạm lớn lên, dáng vẻ này càng ngày
càng giống như mẹ cháu.”

Tôi đưa đôi đũa vào trong miệng thì ngừng
lại một lúc: “Hì hì, cháu s có thể đẹp hơn mẹ cháu được.”

Trên mặt thím Trương lộ ra nét mặt
thương tiếc, tôi biết mấy người lớn chủ của những sân vườn này đều thương cảm
tôi, hoặc là thương cảm tôi và ba, đứa bé không có mẹ, đều là kẻ đáng thương.

Sau khi cơm nước xong, mấy người lớn
mang theo một đám trẻ con đi ra phố mua pháo và pháo hoa, sau đó đặt ở khoảng
trống của sân lớn bắn, bùm bùm, ở trong không trung, pháo hoa sáng rực toả ra
chiếu sáng gương mặt của mọi người.

Tôi nhớ tới mẹ, cũng là vào đêm Giao Thừa
– đêm 30 lạnh buốt như thế này, bà lén lút mua một hộp pháo lớn, cho tôi một
kinh hỉ, sau đó mang theo toàn bộ đứa trẻ trong sân đi chơi thẳng đến sáng sớm.

Vào đêm cuối cùng của lễ mừng năm mới,
tôi thường mơ về bà, giống như trước đây đưa chúng tôi đi xem pháo hoa.

Ngày thứ ba của Tết, ba tôi lại mở nhà
hàng, tuy rằng thanh nhàn, nhưng mỗi ngày cũng buôn bán được không ít.

Tôi biết, nếu như mẹ còn sống, ba nhất định
sẽ không làm việc bán mạng như bây giờ, ba nhất định sẽ ở nhà xem TV với mẹ,
bóc hạt dưa cho mẹ.

Tôi ở nhà xé lịch, qua mấy ngày cuối tuần
nữa là sinh nhật của Lăng Linh, tôi mới đột nhiên nhớ tới còn chưa mua quà.

Vì vậy sáng ngày thứ tư, tôi tính thời
gian trung tâm mua sắm lớn sẽ mở cửa liền ngồi xe đi tới khu trung tâm, áng chừng
số tiền tiêu vặt hàng ngày còn ở trong túi, nhưng không có ý tưởng gì để mua
quà cho anh.

Tết vừa hết, người đi trên đường thưa thớt
có mấy người, tôi đeo găng tay đông nhìn tây nhìn, bị shock vì tìm không ra cái
gì có thể làm cho hai mắt tôi ngời sáng.

Đi dạo gần đến trưa, hai tay vẫn trống
trơn, có chút thất vọng, lười nhác đi dạo ở trên đường phố, bất tri bất giác lại
đi tới trước «Kim cương Phong Dật».

Kim cương dưới ánh đèn thuỷ tinh loé ra
ánh sáng làm cho ánh mắt không thể di chuyển, tôi đứng ở cửa sợ run một lúc, thở
dài muốn rời khỏi nơi này, bỗng nhiên thấy Viên Trạch Khải chỉ cao khí ngang từ
phía sau đi tới.

Mấy năm này hắn rất hăng hái, người cũng
mập ra không ít, mặc âu phục cao cấp, một người trợ lí đi theo sau, thoạt nhìn
giống như đang dò xé

Điều này làm tôi nhớ tới một vài ngày
trước tôi có vở tuồng Cung đình, tôi bỗng nhiên hoảng sợ khi cảm thấy tay Viên
Trạch Khải này cùng với gã tổng quản thái giám tao thủ lộng tư [23] đúng là họ
hàng, một em trai của hà mã, một anh trai của tê giác, luôn luôn theo phía sau
là một đám chó nô lệ mắt mù.

[23] Ám chỉ ra vẻ khoe khoang phô
trương. Xuất xứ từ “Hậu Hán Thư Lý Cố Truyện” – Phạm Diệp, Thời Tống, Nam Triều.

Lúc không còn ông chủ, hắn liền diễu võ
dương oai, bóc lột cấp dưới, lúc có ông chủ, hắn lại dỗ ngon dỗ ngọt, chạy theo
ngửi rắm ngựa, chỉ còn thiếu nước quỳ xuống liếm chân ông chủ mà thôi.

Tôi không cẩn thận liếc trộm dáng vẻ cao
ngạo của Viện Trạch Khải, nhớ tới vẻ mặt khúm núm của hắn ở phía sau mẹ mấy năm
trước, thật là cảnh còn người mất, thời gian thay đổi con người.

Có lẽ là tôi dừng lại ở trước cửa hàng
lâu quá khiến cho bên trong chú ý, cặp mắt của Viên Trạch Khải đảo qua lại nhìn
chằm chằm tôi, tôi không biết hắn còn có thể nhận ra tôi hay không, coi thường
hắn vài giây, sau đó chậm rãi đưa tầm mắt sang một bên nhìn đường, xoay người bỏ
đi, lưng toát ra mồ hôi lạnh.

Gió lạnh vù vù thổi vào trong áo lông của
tôi, tôi ngồi trên chiếc ghế dài lạnh giá, nhắm mắt lại.

Lúc mẹ nhảy xuống ở trên tầng cao nhất của
nơi này, cũng rất lạnh ư.

Mưa bụi ngấm vào vải, gió tuyết lạnh thấu
xương, cùng màu máu tươi chói mắt.

Tôi sẽ trả thù cho mẹ.

Đến lúc gần tối, hai tay tôi trống trơn
trở về nhà, đáng thương như vậy mà gọi điện thoại cho Chu Dật.

Điện thoại kêu rất nhiều tiếng, sắp cắt
đứt thì mới được nhấc máy, thanh âm của Chu Dật nghe có vẻ gấp gáp.

“Đạm Đạm?”

“Dạ, anh ở bên ngoài à?”

Bên kia dừng lại “Ăn cơm ở nhà, làm sao
vậy?”

Quả nhiên bên kia có hơi ầm ĩ, thậm chí
còn có tiếng cười của trẻ con, tôi hít hít mũi: “Không có gì, anh đi ăn cơm đi,
em chỉ muốn gọi điện đùa anh

Chu Dật khẽ cười: “Có phải nhớ anh
không?”

“Đương nhiên không phải!”

“Ờ? Vậy là cái gì?”

“Em đang suy nghĩ anh giao thật là nhiều
bài tập nghỉ đông! Phiền chết được!”

“Em!... Chu Đạm Đạm, ngày mai em qua đây
một chuyến.”

“Anh nghĩ rằng em là thú cưng của anh
sao, kêu đến liền đến.” Tôi ở bên cạnh bất mãn.

Anh cười rầu rĩ: “Được rồi được rồi, bọn
họ gọi, anh cúp máy trước.”

Vào buổi tối, tôi đột nhiên tâm huyết
dâng trào, chạy tới phòng bếp lấy ra ở trong tủ lạnh da và nhân thịt bánh sủi cảo
mấy ngày trước, nhớ tới hình dạng Chu Dật làm vằn thắn, nổi hứng nghiên cứu
cách làm bánh.

Vắt được mỗi cái lại mèo khen mèo dài
đuôi một lúc, không quá lâu sau thì bao được đầy đủ sủi cảo.

Xếp lên trên bàn sứ mấy cái yếu ớt vô
ích, có béo có gầy, dẹp thấp cao đủ loại kiểu dáng, bỏ đi sự thật khí phách của
bậc thầy, xin hỏi có ai làm vằn thắn có thể gói được mấy kiểu dáng bên ngoài
không giống người thường như vậy chứ.

Tôi liền thoả mãn gật đầu, bỏ mâm sủi cảo
này vào tủ lạnh.

Sáng sớm hôm sau, tôi cực kì hứng thú
thay áo quần, sau đó gói lại sủi cảo đã làm xong trong tủ lạnh cất vào cặp, sau
đó lấy khăn quàng cổ dày quấn lên chạy ra ngoài.

Không ngờ bên ngoài lại nổi lên một trận
gió tuyết nhỏ, từng viên từng viên nhẹ nhàng rơi xuống, xoay xoay theo gió tuyết,
cực kì đẹp.

Rải trên mặt đất là một lớp tuyết mỏng lộn
xộn, người đi tới giẫm lên, liền biến mất không thấy.

Đã nhiều năm thành phố A không có tuyết
rơi, tôi hưng phấn vươn tay đón lấy những hạt tuyết từ trên trời rơi xuống.
Trên đường cũng có đôi tình nhân nhỏ giọng kinh hô, bọn nhỏ còn cãi nhau vì tuyết
rơi.

Tôi thở ra một làn khói trắng, đi lên lầu,
bấm chuông cửa nhà Chu Dật

Cửa mở, Chu Dật mặc áo quần ở nhà, tóc
thoạt nhìn mới gội xong, mềm mại rủ xuống. Anh vui mừng nhướng mày nhìn tôi ở
ngoài cửa.

Tôi mặc áo khoác màu hồng, cười cộc lốc,
đứng ở cửa cung kính lạy anh: “Thầy Chu, chúc thầy năm mới hạnh phúc, vạn sự
như ý, đại cát đại lợi, hằng năm có dư!”

Anh nhíu mày, dựa vào cửa: “Ở đâu ra cái
kiểu diễn kịch làm trò này chứ? Còn không mau đi vào.”

Tôi vừa nghe, ngẩng đầu trừng anh, chìa
tay trái: “Nhanh cho em nha!”

Anh nghi hoặc hồi lâu: “Cho em cái gì?”

“Tiền lì xì! Em cũng chúc Tết anh rồi,
còn không đưa tiền lì xì cho em!”

Anh shock nửa giây, lập tức phản ứng lại,
vẻ mặt không biết làm thế nào: “Anh không có tiền lì xì!”

“Khó mà làm được, không có tiền lì xì, sẽ
không có sủi cảo.” Tôi đem sủi cảo giấu ở sau lưng đưa lên, cười hì hì nói.

Mắt anh xem xét sủi cảo, ngoài cười
nhưng trong không cười: “Đây là đứa trẻ nhà ai gói sủi cảo đây?”

Tôi vừa nghe, liền ngưng bực bội: “Thực
sự rất khó nhìn sao?”

Anh đỡ lấy sủi cảo trong tay tôi, cân nhắc
một lúc, nói chậm như rùa: “Đâu chỉ là xấu xí đó…”

“…Xấu xí anh cũng phải ăn!”

Anh vừa treo áo khoác của tôi lên vừa điều
chỉnh độ ấm của điều hoà lên, lại xoa xoa tay tôi: “Lạnh không?”

“Tàm tạm, không lạnh.” Tôi nằm úp trên
sô pha ngáp một cái.

Chu Dật đem sủi cảo vào phòng bếp, tôi ở
trên sô pha trở mình, đột nhiên nhìn tới trên bàn trà một chồng giấy A4 dày,
con dấu ở trên cùng ấn mấy chữ đậm «Kim cương Phong Dật».

Theo bản năng tôi muốn dời tấm mắt,
nhưng lại nhìn thấy tên của mẹ tôi ở trên cùng của tờ giấy phía dưới.

Không hiểu sao trong lòng tôi căng thẳng,
vừa định ngồi dậy, Chu Dật ở phòng bếp đi ra: “Đi rửa tay, át nữa có thể ăn.”

Tôi không yên lòng đi đến WC, trống ngực
đập thình thịch liên tục.

Lúc rửa tay xong trở lại phòng khách, chồng
tư liệu dày đã không thấy.

Tôi thất vọng nhìn Chu Dật từ trong
phòng đi ra, bỗng nhiên hăng hái gì cũng không có, chán nản nói: “Thầy, em hơi
mệt, không muốn ăn cơm.”

Anh không đồng ý: “Ăn cơm xong ngủ tiếp.”

Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh: “Anh có
chuyện gì muốn nói với em?”

Ví dụ như, thân phận của anh.

Ví dụ như, tên của mẹ tôi sao lại nhìn
thấy trên tư liệu của anh.

Anh kinh ngạc sửng sốt, trong mắt hiện
lên một tia phức tạp, cuối cùng bình tĩnh lắc đầu: “Không có, nhanh tới ăn sủi
cảo, ăn rồi ngủ.”

Tôi yên lặng cùng anh ăn xong sủi cảo, bầu
không khí hơi đóng băng. Không quá hai cái, tôi liền ầm ĩ kêu mệt, lui vào
phòng.

Tôi nằm ở trên giường của Chu Dật, tâm
tình tự dưng nặng nề, không tự chủ được nhớ tới tôi và anh trải qua một đêm suốt
đời khó có thể quên được ở trên chiếc giường này, vào đêm đó, tôi đem thứ quý
giá nhất của mình cho anh, tôi không biết mẹ tôi ở trên trời có nhìn tôi bằng vẻ
mặt phức tạp hay không, tôi mong muốn bà không nhìn thấy, bởi vì tôi nghĩ bà sẽ
vì tôi mà rơi lệ.

Nghĩ vậy, tôi vươn người chôn đầu dưới gối,
khắp đầu mũi là mùi của Chu Dật, khiến lòng vừa đau vừa ấm áp, vì vậy, thế nào
cũng không ngủ được.

Tất cả với tôi mà nói đều quá khó khăn,
quá khó khăn.

“Không phải vừa mới nói muốn ngủ sao? Hiện
tại lại ngủ không được?” Trên đỉnh đầu đột nhiên có thanh âm của anh, trầm thấp
êm tai, vai tôi bỗng chốc cứng ngắc.

Tôi hít hít mũi, xoay người nhìn anh cười
ấm áp, ranh ma nói: “Thầy, em đột nhiên tiếc nuối mình còn trẻ như vậy, mà anh
lại đang già đi. Than thở lại than thở.”

Anh cười nhẹ nhàng, hai tay chống hai
bên tôi, chúng tôi cứ như vậy lưỡng lưỡng tương vọng, thời gian tích tắc, tôi
hi vọng giờ khắc này có thể sâu sắc hơn.

Anh nói: “Chu Đạm Đạm, em mới biết được
thầy là ông già sao?” Anh búng vào mũi tôi: “Đáng tiếc đã muộn.”

Tôi lẳng lặng nhìn anh, đột nhiên mở miệng
nói: “Thầy, em nhớ mẹ, hát cho em bài hát ru được không?”

Anh bỗng giật mình, lúc đó tôi cho rằng
anh muốn cự tuyệt tôi, nhưng anh bắt đầu hát.

“Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối thương yêu của
mẹ~~”

Thanh âm trầm thấp nhẹ nhàng chậm chạp
hát bên tai tôi.

Mũi tôi đau xót, trên mặt có gì đó lành
lạnh chảy từ viền mắt xuống, ngăn cũng không ngăn được.

Chu Dật nhìn tôi, ánh mắt rất phức tạp.

Tôi nói: “Cảm ơn.”

Anh cúi đầu, cẩn thận hôn lên.

Tôi ngủ lúc nào không biết, nhưng giữa
mơ mơ màng màng cảm giác được Chu Dật đã rời khỏi phòng ngủ.

Một mình tôi giống như một con bạch tuộc
nằm sấp trên giường lớn, mơ mơ màng màng như người say rượu, đang muốn ngủ, đột
nhiên một chuỗi tiếng pháo bùm bùm ở ngoài cửa sổ khiến tôi bỗng nhiên giật
mình tỉnh giấc.

Tôi còn buồn ngủ nên lăn lộn trên giường
một lúc nữa, tiếng ồn ào đáng ghét kia vẫn không ngừng, không thể làm gì khác
hơn là bất đắc dĩ rời giường. Vừa nhắc tới ban ngày người ta đi bắn pháo phân vừa
mặc áo khoác vào.

Tôi đang muốn mở cửa phòng ra phòng
khách uống nước thì đột nhiên nghe được tiếng nói chuyện nhỏ ở bên ngoài truyền
đến.

Có lẽ là bạn của Chu Dật, tôi cúi đầu
nhìn quần áo nhiều nếp nhăn cùng đầu tóc xoã tung của mình một chút, nén xuống
thúc đẩy muốn uống nước, để tránh mất mặt.

Tôi lại nằm trên giường lần nữa, nằm dài
nhìn trần nhà, tiếng đối thoại ở bên ngoài chợt lớn hơn vài lần.

“Giám đốc Chu, không biết văn kiện cấp
dưới của tôi chuyển cho ngài, ngài đã xem qua chưa?”

Thanh âm của Chu Dật ng lạnh lùng không
ngờ: “Ừ, tư liệu làm được không tệ, nhưng có một vấn đề.”

Một thanh âm thân thiện khác vang lên:
“Xin giám đốc Chu chỉ bảo.”

Tôi chậm rãi ngồi xuống, hai mắt nhìn chằm
chằm cửa phòng ngủ, một dự cảm không rõ ràng nảy sinh rồi sinh sôi trong lòng
tôi.

Tôi đi chân không, tay chân nhẹ nhàng đè
xuống nắm cửa, hở ra một khe nhỏ, vừa vặn hướng về hai người trong phòng khách.

Chu Dật ngồi ở giữa chiếc ghế dài, tay
phải đặt ở trên, đăm chiêu nhìn người ngồi trên chiếc sô pha nhỏ bên cạnh, bên
mép vẽ nên một nét cười như ẩn như hiện, hình như đang châm chọc?

Tôi không thể không chuyển ánh mắt qua
trên người ngồi trên ghế sô pha nhỏ, hắn đưa lưng về phía tôi, ngồi ngay ngắn,
lưng thẳng, thoạt nhìn hơi căng thẳng, mà thân hình phát tướng mập mạp lại nhìn
rất quen mắt.

Chu Dật hơi gật đầu, mắt phượng hơi mỏng
toả ra một vẻ uy nghiêm doạ người, giọng điệu bình thường nói với đối phương:
“Vậy chuyện của Trần Nghiên, hình như…”

Người mập phía đối diện khẽ run lên, tôi
đứng ở sau cửa, một luồng hơi lạnh lẽo từ bàn chân lẻn đến đỉnh đầu, chết lặng
nhìn Chu Dật.

Bên tai vang lên âm thanh khúm núm của
gã mập: “Giám đốc Chu, sự kiện đích thật là chuyện ngoài ý muốn, cá tính của Trần
Nghiên quá mạnh mẽ, không nói đến điều này hại người hại mình, còn thiếu chút nữa
làm hỏng việc buôn bán của tiệm. Nhưng gần đây lại có người không hiểu chuyện
đem việc cô ấy tự sát đổ tội lên đầu tôi, chao ôi, tôi không còn lời nào để nói,
vừa may cây ngay không sợ chết đứng, ngài cũng biết đạo lí này.”

Chu Dật lạnh lùng ném cho hắn một cái liếc
mắt: “Vì sao văn kiện vụ án năm đó của cô ấy không đưa qua đây cho tôi.”

Giọng điệu của người mập càng nôn nóng
hơn: “Việc này… Văn kiện vụ án này chắc chắn Giám đốc Chu ngài đã xem qua,
không có con dấu của ngài, cấp dưới chúng tôi sẽ không xử lí, Trần Nghiên lén đổi
kim cương thật giả, việc này ngay cả Chủ tịch cũng biết.”

Thấy Chu Dật im lặng, người mập lại nói
thêm: “Lần này có người lật lại vụ án này, rõ ràng có ý đồ gây rối, tôi… Khụ,
tôi cũng sắp lên chức, chuyện này đối với tôi quả thực là bất lợi. Nhưng Giám đốc
Chu ngài phải tin tưởng bản thân tôi sẽ không làm chuyện bức chết đồng nghiệp mất
hết tính người này, hơn nữa Trần Nghiên bản thân cô ấy có chứng trầm cảm, cũng
khó tránh… haizz…”

Tôi siết chặt nắm tay, gắt gao cắn môi,
nhìn chằm chằm tên Viên Trạch Khải lương tâm chó má này.

Lại bịa ra lời nói dối mẹ mắc chứng trầm
cảm như thế!

Hiện tại, tôi thật muốn lập tức lập tức
trong nháy mắt lao ra chọc thủng cổ họng hắn.

Chu Dật trầm mặc trong chốc lát, giọng
điệu cũng không hùng hổ doạ người như vừa rồi, trái lại thờ ơ hỏi: “Chứng trầm
cảm?”

“Không thể như vậy sao?”

Chu Dật lười biếng dựa vào sô pha, quan
sát Viên Trạch Khải, bỗng nhiên đổi đề tài: “Tháng sau được điều động lên Tổng
bộ?”

Viên Trạch Khải cười: “Nhờ có Giám đốc
Chu ngài cất nhắc và chỉ bảo.”

Chu Dật hé miệng cười: “Không dám nhận.”
Liền dừng vài giây “Chuyện của Trần Nghiên, tự ông xử lí công bằng, về phần
nguyên nhân gì đó…”

Không đợi Chu Dật nói xong, Viên Trạch
Khải đã đứng dậy: “Cảm tạ Giám đốc Chu chỉ điểm.”

Tôi ở sau cửa, lẳng lặng nhìn hết tất cả
chuyện này, tâm đã rơi xuống đáy cốc rồi.

Xem ra, tôi đoán thực sự không sai.

<� �qPd ư đã quyết định ra nước
ngoài.

 

Tôi từng ngây thơ cho rằng trái đất là
hình tròn, mặc kệ mọi người xa nhau bao lâu, luôn luôn sẽ lại một lần nữa tụ họp
cùng nhau.

Nhưng rất nhiều năm sau mới biết được, mỗi
người mỗi việc, bỏ lỡ thì không còn cơ hội gặp nhau nữa, để lại cho chính mình,
chỉ là sự gặp lại trong giấc mơ và những tấm hình đã ố vàng.

Đây là sự tàn khốc của xã hội, cũng là sự
vô tình của cuộc sống ư?

Cuối cùng, ngày thứ hai cũng đến, tôi
nhân lúc kiểm tra sức khoẻ mắt chuồn ra cửa sau, chạy xuống lầu tới lớp học của
Lý Đông Lâm, đứng sau cửa nhìn vào trong. Đột nhiên phát hiện ra, luôn là Lý
Đông Lâm lên lầu tìm tôi, mà tôi, chưa từng chủ động đi tìm hắn.

Không quá lâu sau, kiểm tra sức khoẻ của
mắt đã xong, hắn và Đinh Trạch đi ra phía trước, lúc thấy tôi, hình như hơi
kinh ngạc, ngay sau đó liền thoải mái, bình tĩnh hỏi thăm: “Có việc à?”

Tôi nhìn vẻ mặt sóng lớn không sợ hãi của
hắn, cũng tự nhiên hỏi: “Buổi trưa cùng nhau ăn cơm đi?”

Hắn ngừng lại một chút: “Được, hai người
chúng ta cùng đi thôi à?”

“Đúng!”

Buổi trưa tôi cố ý lượn qua phòng làm việc
của Chu Dật, cùng Lý Đông Lâm chọn một nơi tương đối vắng vẻ, tuỳ ý ăn vài th

Giữa bữa, tôi cẩn thận từng li từng tý
quan sát vẻ mặt của hắn, suy nghĩ làm sao để mở miệng.

Từng động tác của tôi hắn đều nhìn thấy,
cũng không nhiều lời, tuỳ ý hỏi: “Nguyện vọng một của cậu là đại học A hả?”

“A? Há. Đúng vậy!”

Hắn nhếch môi: “Xem ra chúng ta lại trở
thành bạn học.”

Tôi cười xoà, thuận theo hắn nói tiếp, một
lúc không nói gì, hắn lại hỏi sang một vấn đề khác, tôi không có cách nào, chỉ
phải tiếp tục nói chuyện với hắn. Cứ như vậy, thời gian một buổi trưa, tôi một
bụng nghi hoặc lại chẳng nói ra gì cả, hình như hắn cố ý tránh né chuyện trọng
tâm kia, giả vờ không biết gì.

Lý Đông Lâm đích thực sẽ không nói ra
ngoài.

Cuối cùng, lúc tính tiền rời khỏi đó,
trong mắt hắn loé lên một tia nhìn phức tạp, đứng ở bên cạnh tôi ý tứ hàm xúc
không rõ ràng nói: “Tớ vẫn nghĩ cậu là một cô gái thông minh, hy vọng cậu đừng
tự huỷ hoại chính mình.”

Tôi thất thần tại chỗ, hắn đã đi xa vài
mét rồi.

Ánh sáng phản chiếu bóng lưng, làm cho
có cảm giác tin tưởng kiên định.

Quả nhiên, những ngày kế tiếp không xảy
ra chuyện gì, sinh hoạt ở trường học vẫn như mọi khi.

Mà tôi bắt đầu vội vàng chuẩn bị cho kì
thi cuối kì, liền dần dần quên đi chuyện này, quan hệ với Lý Đông Lâm so với
trước đây càng thân hơn, sau ngày đi ăn đó, hai chúng tôi ăn ý cũng không đề cập
qua chuyện này nữa.

Sau khi kì thi cuối kì khiến người ta
hít thở không thông kết thúc, kì nghỉ đông này đối với học sinh năm ba chúng
tôi mà nói vừa vội vàng vừa mệt mỏi cũng lặng lẽ theo tới.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3