Hồng lâu mộng - Chương 019 - Phần 1
Chương 19: Hồi thứ mười
chín
Tình đằm đêm khuya hoa
biết nói
Ý triền miên ngày vắng
ngọc thêm hương
Giả phi về cung, hôm sau
vào chầu Vua tạ ơn và tâu lại về việc thăm nhà. Mặt rồng rất vui, lại phát
những vàng bạc, gấm vóc trong kho thưởng cho Giả Chính và gia thuộc.
Nói về hai phủ Vinh,
Ninh suốt mấy ngày làm hết hơi sức, sau đó lại phải thu xếp những đồ trần thiết
trong vườn, hai ba ngày mới xong, ai cũng mỏi mệt. Phượng Thư là người bận hơn
cả. Nếu như người khác còn có thể lảng tránh công việc, nhưng Phượng Thư thì
không sao làm ngơ được; vả lại chị ta tính hiếu thắng, không chịu để người chê
trách, nên ôm đồm hết thảy mà vẫn làm ra dáng ung dung như không bận rộn gì.
Trái lại, chỉ có Bảo Ngọc là người nhàn rỗi nhất. Một buổi sáng, mẹ Tập Nhân
đến hầu Giả mẫu, xin phép cho con về nhà ăn cỗ đầu năm, đến chiều mới về. Vì
thế Bảo Ngọc chỉ đánh cờ, chơi đùa với lũ a hoàn. Đương lúc buồn, chợt thấy
người hầu vào nói: “ông Trân bên phủ Đông mời cậu sang xem hát, đốt cây bông”.
Bảo Ngọc nghe nói, bảo thay quần áo. Lúc sắp đi, thì Giả phi sai người đem cho
bánh sữa. Bảo Ngọc nghĩ ngay đến Tập Nhân thích ăn thứ bánh này, liền bảo để
dành, rồi xin phép Giả mẫu đi xem hát.
Những trò hát bên nhà
Giả Trân là “Đinh lang nhận phụ”, “Hoàng Bá Ương đại bài âm hồn trận”, “Tôn
hành giả đại náo Thiên cung”, “Khuơng thái công trảm tướng phong thần”. Lúc thì
quỷ thần biến ảo, lúc thì ma quái ly kỳ; phất cờ chạy đèn, dâng hương niệm
phật, tiếng chuông trống, hò hét ầm ĩ, cả ngoài đường cũng nghe thấy. Người qua
lại trên phố đều tán tụng: "Vui quá nhỉ? Nhà khác làm gì có trò này".
Bảo Ngọc thấy phồn hoa huyên náo quá, không chịu được, ngồi một lúc rồi ra dạo
chơi các nơi. Trước hết, vào nhà trong nói quấy với Vưu thị và các tỳ thiếp một
lúc, rồi đi ra cửa. Vưu thị tưởng Bảo Ngọc lại ra xem hát, nên không để ý. Bọn
Giả Trân, Giả Liễn, Tiết Bàn thì lăn vào đánh đố, uống rượu, giở trăm trò vui,
ai nấy cứ cho là Bảo Ngọc đi vào nhà trong, nên không hỏi đến. Cả những người
lớn theo hầu Bảo Ngọc cũng cho là Bảo Ngọc thế nào đến chiều mới về. Được dịp
rỗi, họ họp nhau đánh bạc, hoặc đi uống rượu ở nhà họ hàng, bạn hữu. Mỗi người
tản đi mỗi nơi, hẹn nhau đến chiều mới về. Bọn trẻ con thì chen nhau vào buồng
xem hát.
Bảo Ngọc không thấy có
người nào theo hầu, liền nghĩ: "Nhà này có một thư phòng nhỏ, trong có
treo bức tranh mỹ nhân rất thần tình. Bây giờ ở đây vắng người, mỹ nhân ấy chắc
cũng hiu quạnh lắm. Ta cần phải đến đó thăm hỏi xem sao". Nghĩ thế rồi đi.
Đến nơi, mới vào cửa, nghe trong phòng có tiếng thở. Bảo Ngọc giật mình, nghĩ:
Có lẽ mỹ nhân hiện thành người thật chăng? Rồi đánh bạo, dấp nước bọt, chọc
thủng cửa sổ giấy nhìn vào, thấy mỹ nhân vẫn y nguyên ở trong tranh. Té ra Dính
Yên đương đè một người con gái, ôn lại bài học của nàng Cảnh ảo trước đây. Bảo
Ngọc ăn không được, đạp cửa vào hét to: "Quá lắm nhỉ!" Hai người nghe
động, ôm lấy áo sợ run lên.
Dính Yên trông thấy Bảo
Ngọc, vội quỳ xuống kêu van. Bảo Ngọc nói:
- Đương lúc ban ngày ban
mặt, mày làm trò gì thế? Nếu anh Trân biết thì mày sống hay chết?
Nhìn lại thấy người con
gái, mặt mũi sạch sẽ, tuy không đẹp lắm, nhưng có vẻ dễ thương, hổ thẹn cúi
đầu, đứng im không nói gì. Bảo Ngọc giậm chân nói:
- Còn không đi à?
Cô gái nghe xong chạy đi
ngay. Bảo Ngọc lại theo ra nói to:
- Đừng sợ! Tao không
mách ai đâu.
Dính Yên vội kêu lên:
- Ông trẻ ơi! Thế là ông
mách người ta rồi còn gì?
- Con bé ấy bao nhiêu
tuổi?
- Độ mười sáu mười bảy
tuổi.
- Ngay tuổi nó mày cũng
không hỏi, mà đã làm cái trò ấy! Thật là nó vớ uổng phải mày! Đáng thương! Đáng
thương! Còn tên nó là gì?
- Nếu nói tên nó ra thì
chuyện cũng dài và mới lạ lắm. Nó nói: khi sắp đẻ, mẹ nó nằm mộng thấy được một
tấm gấm, trên mặt thêu hoa năm sắc hình chữ "Vạn", vì thế đặt tên nó
là Vạn Nhi.
- Thế thì lạ thật, chắc
sau này nó cũng khá đấy.
Nói xong, Bảo Ngọc lặng
lẽ nghĩ ngợi giờ lâu.
Dính Yên hỏi:
- Hát hay thế, sao cậu
không xem?
- Xem một chốc, buồn
quá, chạy ra ngoài chơi thì gặp chúng bay. Bây giờ nên làm gì đây?
Dính Yên cười khì khì:
- Bây giờ không ai biết,
tôi lẳng lặng đưa cậu ra ngoài thành chơi một chốc rồi sẽ về.
- Không được, cẩn thận
đấy, kẻo mẹ mìn nó bắt đi. Và nếu họ biết thì lại làm ầm lên. Sao bằng đi chơi
nơi nào gần đây rồi lại trở về.
- Nếu đi gần đây thì nên
đến nhà ai? Kể cũng khó đấy!
- Cứ ý ta, chúng ta đến
thăm chị Hoa(1) xem chị ấy ở nhà làm gì.
(1). Tập Nhân họ Hoa (xem hồi 3).
- Được được, nhưng tôi
không nhớ nhà chị ta. Vả lại, nếu họ biết tôi dẫn cậu đi chơi nhảm, thì tôi sẽ
bị đòn.
- Đã có ta.
Dính Yên nghe nói, dắt
ngựa đến, rồi hai người từ cửa sau đi ra. May là nhà Tập Nhân không xa, chỉ độ
nửa dặm đường thoắt đã đến cửa.
Dính Yên vào trước gọi
anh Tập Nhân là Hoa Tự Phương. Bấy giờ mẹ Tập Nhân đương ăn hoa quả với Tập
Nhân và mấy người cháu gái. Nghe bên ngoài có người gọi "anh Hoa",
Hoa Tự Phương vội chạy ra, thấy hai thầy trò Bảo Ngọc. Hắn sợ hãi không biết có
việc gì, vội vàng bế Bảo Ngọc xuống ngựa, rồi chạy vào nhà nói to: "Cậu
Bảo đến đấy!" Tập Nhân nghe thấy, không biết chuyện gì, vội chạy ra đón,
dắt tay Bảo Ngọc, hỏi:
- Có việc gì mà cậu đến
đây?
- Buồn quá, đến xem chị
làm gì thôi.
Tập Nhân nghe xong mới
yên lòng, nói:
- Cậu cũng liều quá, đến
đây làm gì?
Rồi hỏi Dính Yên:
- Còn có ai đi theo hầu
không?
- Chẳng có ai cả.
Tập Nhân lại sợ hãi nói:
- Như thế sao được! Nếu
gặp người quen, hay ông nhà hoặc ngoài đường người chen, ngựa giẫm, có việc gì
xảy ra thì sao? Có phải chuyện chơi đâu? Các người quả to gan thật. Chỉ tại
thằng Dính Yên bày trò ra cả. Khi về, ta mách các vú nhất định đánh cho chết
thằng giặc này.
Dính Yên bĩu mỏ nói:
- Cậu mắng tôi, đánh
tôi, bắt phải đưa đi, bây giờ lại đổ tội cho tôi. Tôi đã bảo đừng đến mà! Nếu
thế, chúng tôi về quách.
Hoa Tự Phương khuyên
can:
- Cậu đã trót đến đây
rồi, nói lôi thôi mãi làm gì. Chỉ hiềm nhà tôi nhà rách, vách nát, chật hẹp,
bẩn thỉu, biết mời cậu ngồi đâu được?
Mẹ Tập Nhân ra đón. Bảo
Ngọc thấy trong buồng có bốn năm người con gái. Trông thấy Bảo Ngọc, họ đều cúi
đầu, thẹn đỏ mặt. Mẹ con Hoa Tự Phương sợ Bảo Ngọc lạnh, mời lên ngồi trên bục,
mang hoa quả, nước trà đến. Tập Nhân cười nói:
- Đừng làm cuống lên, vô
ích, tôi biết cậu ấy rồi, đừng nên cho ăn nhảm.
Nói xong đem cái nệm của
mình giải trên ghế, rồi dắt Bảo Ngọc ngồi xuống. Lại mang cái ***g ấp chân của
mình để vào chân Bảo Ngọc. Lại lấy ở túi ra hai cái bánh mai hoa đưa cho Bảo
Ngọc và đốt ***g ấp tay của mình, đậy kín lại, để vào lòng Bảo Ngọc. Rồi lại
lấy chén riêng của mình pha trà mời Bảo Ngọc uống. Bấy giờ anh và mẹ Tập Nhân
đã bày sẵn một mâm hoa quả. Tập Nhân thấy không có gì đáng ăn, liền cười nói:
- Cậu đã đến đây, có nhẽ
nào lại về không, hãy nếm một tí gọi là lần đầu đến chơi nhà tôi.
Nói xong, lấy một ít hạt
dẻ bóc sạch vỏ, đựng vào khay tay đưa cho Bảo Ngọc.
Bảo Ngọc trông thấy Tập
Nhân hai mắt đỏ hoe, mặt phấn hơi ướt, khẽ hỏi:
- Chị khóc gì thế?
- Ai khóc bao giờ, vì
ngứa mắt, tôi dụi đấy thôi.
Rồi bỏ qua chuyện ấy.
Nhân thấy Bảo Ngọc mặc áo vóc đỏ chẽn tay, thêu rồng vàng lót da cáo, ngoài
khoác áo xanh lót da cừu. Tập Nhân nói:
- Khi cậu đến đây mặc áo
mới, ở nhà không ai hỏi à?
- Anh Trân mời xem hát,
nên mới thay mặc bộ này.
Tập Nhân gật đầu, lại
nói:
- Hãy ngồi một lát rồi
về. Chỗ này không phải là chỗ cậu đến đâu nhé.
- Chị nên về nhà ngay
mới được. Tôi đã để phần chị một thứ ngon lắm.
- Nói khẽ chứ, người ta
nghe thấy thì còn ra làm sao?
Rồi giơ tay tháo
"viên ngọc thiêng" ở cổ Bảo Ngọc ra, cười nói với các chị em:
- Này hãy xem đi. Ngày
thường các chị cứ phàn nàn không được trông thấy của hiếm này, bây giờ thì xem
cho chán đi, có gì là lạ, chẳng qua nó cũng chỉ thế thôi.
Nói xong, Tập Nhân đưa
viên ngọc cho mọi người chuyền tay nhau xem một lượt, rồi lại đeo vào cổ Bảo
Ngọc.
Tập Nhân bảo người anh
đi thuê xe hoặc kiệu đưa Bảo Ngọc về. Hoa Tự Phương nói:
- Để tôi đưa đi, cậu ấy
cưỡi ngựa cũng được.
Tập Nhân nói:
- Không phải là không
được, chỉ sợ người ta trông thấy.
Hoa Tự Phương vội đi
thuê một cỗ kiệu lớn, mọi người không tiện giữ lại, đành để Bảo Ngọc ra về. Tập
Nhân lại đưa một nắm quả cho Dính Yên và cho nó tiền mua pháo, rồi bảo:
- Nếu nói với ai, cả mày
cũng có tội đấy.
Rồi đưa Bảo Ngọc ra cửa,
lên xe, buông màn xuống. Hoa Tự Phương và Dính Yên dắt ngựa đi theo. Đến phủ
Ninh, Dính Yên bảo dừng xe, rồi nói với Hoa Tự Phương:
- Tôi và cậu Hai hãy vào
phủ Đông chơi một lúc sẽ về, để người ta khỏi ngờ.
Hoa Tự Phương cho là
phải, vội ẵm Bảo Ngọc xuống kiệu, rồi đỡ lên ngựa. Bảo Ngọc cười:
- Làm phiền anh quá.
Liền đi về cửa sau.
Thấy Bảo Ngọc đi vắng,
lũ a hoàn tha hồ chơi đùa, đánh cờ, đánh bài, vất đầy vỏ hạt dưa ra. Vú Lý
chống gậy đến thăm Bảo Ngọc, thấy bọn a hoàn xúm nhau lại chơi đùa, vú rất khó
chịu, thở dài:
- Dạo này ta ít đến đây,
chúng bay càng làm bừa bãi quá. Các vú khác chẳng ai dám nói động đến chúng bay
cả. Bảo Ngọc như cây đèn cao ngất, chỉ biết đi soi nhà người, còn nhà mình thì
không hề soi đến, để cho chúng nó phá phách đến thế này, chẳng còn thể thống gì
cả.
Bọn a hoàn xưa nay biết
Bảo Ngọc không để ý đến những việc lặt vặt; vú Lý đã thôi việc cáo lão về nhà
rồi, còn cai quản thế nào được chúng. Vì thế, mụ nói gì mặc mụ, chúng cứ việc
chơi đùa. Vú Lý lại hỏi:
- Bây giờ Bảo Ngọc mỗi
bữa ăn được bao nhiêu cơm? Đến giờ nào đi ngủ?
Bọn a hoàn trả lời qua
loa. Có đứa còn nói: “Cái mụ già này chán thật!”
Vú Lý lại hỏi:
- Bánh sữa trong bát kia
sao không đưa ta ăn?
Nói xong, vú Lý lấy ngay
ra ăn. Một a hoàn bảo:
- Mụ đừng động vào! Cậu
bảo là để phần chị Tập Nhân. Lát nữa cậu về là lôi thôi đấy. Má ăn thì má phải
chịu lấy, đừng để rầy rà đến chúng tôi.
Vú Lý nghe xong vừa tức
vừa xấu hổ, liền nói:
- Ta không ngờ cậu ấy
lại xử tệ với ta như thế. Đừng nói một bát bánh sữa chứ một thứ gì quý giá hơn
nữa ta ăn cũng đáng. Lẽ nào cậu ấy lại quý Tập Nhân hơn ta? Lẽ nào cậu ấy lại
không nghĩ vì ai mới lớn được như thế? Vì máu ta hoá sữa cho cậu ấy bú rồi mới
lớn lên. Bây giờ ta ăn một bát bánh sữa mà cậu ấy lại sinh sự với ta à? Ta cứ
ăn, xem cậu ấy làm trò gì? Chay có biết Tập Nhân là đứa thế nào không? Nó là
một đứa a hoàn bé con, do tay ta gây dựng, chứ có quý hoá gì.
Vừa nói vừa tức, vú ăn
hết cả bát bánh sữa. Một a hoàn cười nói:
- Các chị ấy vụng về,
làm má tức giận. Cậu Bảo Ngọc vẫn thường biếu má thứ này thứ khác luôn, có nhẽ
nào vì một bát bánh sữa mà cậu ấy không bằng lòng?
Vú Lý nói:
- Chúng mày cũng đừng
nói mèo nói cáo đánh lừa ta. Mày tưởng bận trước chuyện đập chén trà của con
Phiến Tuyết, ta không biết à? Ngày mai có xảy ra điều gì, ta sẽ đến nhận.
Nói xong hầm hầm đi ra.
Một lúc Bảo Ngọc về, sai
người đi đón Tập Nhân, thấy Tình Văn nằm dài trên giường không dậy. Bảo Ngọc
hỏi:
- Ốm hay thua bạc đấy?
Thu Văn nói:
- Nguyên là nó được bạc,
nhưng vì vú Lý đến làm ồn, nó đối đáp không lại, nó tức khí đi ngủ đấy thôi.
Bảo Ngọc cười nói:
- Các chị đừng để ý đến
mụ ấy, mặc kệ mụ ấy là hơn.
Ngay sau đó, Tập Nhân
về, mọi người chào nhau. Tập Nhân hỏi Bảo Ngọc hôm nay ăn cơm ở đâu? Về sớm hay
muộn? Lại nói mẹ và em gửi lời hỏi thăm các chị em. Rồi thay quần áo, bỏ đồ
trang sức ra. Bảo Ngọc sai người lấy bánh sữa. Bọn a hoàn nói: "Vú Lý ăn
cả rồi". Bảo Ngọc toan hỏi, thì Tập Nhân vội cười nói:
- Thế ra để phần cái ấy
à? Cám ơn cậu lắm. Hôm nọ vì thấy ngon, tôi ăn nhiều, đâm ra đau bụng, sau phải
nôn ra mới khỏi. Bà ấy ăn cho là may, nếu cứ bỏ đấy cũng phí đi thôi. Tôi chỉ
thích ăn hạt dẻ, cậu bóc giùm cho mấy hạt để tôi đi thu dọn giường chiếu đây.
Bảo Ngọc nghe nói tưởng
thật, không nghĩ đến chuyện bánh sữa nữa. Bèn lấy hạt dẻ đến gần đèn ngồi bóc.
Nhân thấy trong buồng vắng người, Bảo Ngọc cười hỏi Tập Nhân:
- Hôm nay cái người mặc
áo đỏ là bà con thế nào với chị?
- Là chị con bà dì tôi
đấy.
Bảo Ngọc nghe nói thở
dài mấy cái.
Tập Nhân nói:
- Việc gì mà cậu thở
dài? Tôi biết bụng cậu rồi. Cậu cho là chị ấy không đáng mặc áo đỏ chứ gì
Bảo Ngọc cười nói:
- Không phải thế, không
phải thế! Người như thế không đáng mặc thì còn ai đáng? Vì tôi trông thấy chị
ấy đẹp thật, làm thế nào để chị ấy đến ở với chúng ta thì hay lắm.
Tập Nhân cười nhạt:
- Một mình tôi làm tôi
đòi chưa đủ, cậu muốn dắt cả bà con họ hàng tôi vào nữa hay sao? Cậu thì muốn
chọn tất cả những người con gái thật đẹp đến ở nhà này ấy?
Bảo Ngọc vội cười nói:
- Chị lại hay đa nghi!
Tôi bảo chị ấy đến ở nhà tôi, chứ có phải nhất định đến đây làm tôi đòi đâu;
coi chị ấy như họ hàng không được à?
Tập Nhân nói:
- Đâu dám chơi trèo thế.
Bảo Ngọc không nói gì
nữa, chỉ bóc hạt dẻ. Tập Nhân cười hỏi:
- Sao không nói chuyện
nữa đi? Chắc vừa rồi tôi nói có điều trái ý cậu. Ngày mai tức khí cậu phí mấy
lạng bạc mua họ về là được ngay chứ gì?
Bảo Ngọc cười nói:
- Nói thế còn ai biết
trả lời thế nào? Chẳng qua tôi khen chị ấy đẹp, đáng lẽ phải sinh vào nơi cửa
cao nhà rộng như ở đây. Trái lại chúng tôi là hạng ô trọc lại được đẻ ở nhà
này!
Tập Nhân nói:
- Chị ấy tuy không được
may mắn như cậu nói, nhưng cũng được nuôi nấng chiều chuộng. Dượng và dì tôi
coi như viên ngọc quí vậy. Năm nay chị ấy mười bảy tuổi, các đồ tư trang đã sắm
đủ cả, sang năm sẽ đi lấy chồng.
Bảo Ngọc nghe hai tiếng
"lấy chồng", không nhịn được, lại thở dài, trong bụng áy náy khó
chịu. Tập Nhân lại than thở:
- Trong mấy năm nay, chị
em mỗi người mỗi ngả, nay tôi đang định xin về, thì họ lại sắp đi cả.
Bảo Ngọc nghe câu nói có
ý tứ, giật mình, bỏ ngay hạt dẻ xuống hỏi:
- Vì cớ gì chị lại muốn
về?
Tập Nhân nói:
- Hôm nay tôi thấy mẹ
tôi và anh tôi bàn với nhau bảo tôi cố ở rốn lại một năm. Sang năm sẽ xin chuộc
về.
Bảo Ngọc nghe nói, cuống
- Làm sao lại chuộc chị
về?
Tập Nhân nói:
- Cậu hỏi mới lạ chứ?
Tôi có phải như những người khác, đời đời làm tôi đòi đâu. Cả nhà tôi ở nơi
khác, chỉ có một mình tôi ở đây sao lại để mãi thế được?
- Nhưng tôi không bằng
lòng thì chị cũng khó mà về được.
- Xưa nay không có nhẽ
nào như thế. Đừng nói nhà cậu, ngay đến trong cung nhà vua cũng có lệ nhất
định, mấy năm một lần tuyển, mấy năm một lần thải về, không có nhẽ nào giữ mãi
người ta ở lại được.
Bảo Ngọc nghĩ thấy có
lý, lại nói:
- Nhưng cụ không cho chị
về thì sao?
Tập Nhân nói:
- Tại sao lại không cho
tôi về? Nếu quả khó tìm được một người như tôi, cụ và bà Hai có bụng tiếc, cho
nhà tôi thêm mấy lạng bạc nữa, giữ tôi ở lại, thì cũng có lý. Nhưng thực ra,
tôi cũng chỉ là hạng tầm thường, còn rất nhiều người hơn. Khi bé, tôi theo cụ
rồi hầu cô Sử mấy năm, bây giờ đến hầu cậu. Giá nhà tôi đến chuộc, có lẽ không
mất tiền chuộc mà nên gia ơn cho tôi về mới phải. Còn bảo rằng tôi hầu cậu
khéo, không cho về, thì không bao giờ có chuyện như vậy. Phận sự tôi là phải
khéo hầu, chứ nào có công trạng gì. Tôi về thì sẽ có người hầu khéo hơn, đừng
sợ vắng tôi không có người làm nổi việc.
Bảo Ngọc nghe vậy, thấy
Tập Nhân chỉ muốn về chứ không muốn ở, trong bụng càng bồn chồn, liền nói:
- Chị nói thì đúng đấy,
nhưng tôi cứ giữ chị lại, thế nào cụ cũng nói chuyện với bà nhà, và đưa thêm ít
tiền, chắc bà cũng không nỡ đón chị về nữa.
Tập Nhân nói:
- Khi nào mẹ tôi dám
cưỡng. Đừng kể đến chuyện nói tử tế và cho thêm tiền, dù chẳng bảo gì, chẳng
cho đồng nào, cứ bắt tôi ở lại, mẹ tôi cũng không dám trái lệnh. Nhưng nhà ta
xưa nay chẳng cậy thần thế ức hiếp bao giờ. Việc này không thể ví với các việc
khác được, hễ cậu thích là bỏ nhiều tiền ra mua, người bán hàng không bị thiệt
thế là được rồi. Nay vô cớ, giữ tôi lại, đã không ích gì cho cậu, lại làm cho
ruột thịt nhà tôi chia lìa nhau. Việc này cụ và bà Hai có nỡ làm không?
Bảo Ngọc nghe xong nghĩ
một lúc rồi nói:
- Theo lời chị nói thì
chị định đi thật à?
- Định đi thật.
Bảo Ngọc nghĩ bụng:
"Không ngờ người thế mà lại bạc tình bạc nghĩa!" Liền than thở:
- Nếu sớm biết ai cũng
định đi cả, thì mình chuốc đến đây làm gì. Có lẽ sau này chỉ còn trơ trọi một
mình.
Nói xong, bực bội lên
giường ngủ
Nguyên khi về nhà, Tập
Nhân được tin mẹ và anh muốn chuộc mình về. Tập Nhân nhất định không chịu, nói:
- Ngày trước nhà ta
không có bát ăn, chỉ có một mình tôi là đáng giá mấy lạng bạc; nếu không bán
tôi đi, để mẹ chết đói, sao cho đành lòng. Bây giờ may mắn tôi được vào nơi
này, ăn mặc cũng như chủ nhà, lại không bị đánh hôm chửi mai gì. Vả chăng, cha
đã chết rồi, nhà ta lại gây dựng được cơ nghiệp. Ví còn nghèo túng, định chuộc
tôi về để kiếm thêm ít tiền, thì đã đành rồi. Nhưng thực ra nhà ta không đến
nỗi thế. Vậy định chuộc tôi về làm gì? Cư coi như tôi đã chết rồi là xong, đừng
nên nghĩ đến chuyện ấy nữa.
Rồi chị ta khóc lóc một
hồi.

