Hồng lâu mộng - Chương 007

Chương 7: Hồi thứ bảy

Đem biếu cung hoa, Giả
Liễn đùa Hy Phượng

Ăn yến Ninh phủ, Bảo
Ngọc gặp Tần Chung

Bà Chu tiễn già Lưu về
rồi, lên trình Vương phu nhân, không thấy ở trong phòng, hỏi ra lũ a hoàn mới
biết là sang chơi bên Tiết phu nhân. Bà Chu liền ra cửa nách, qua nhà phía
đông, đến viện Lệ hương. Vừa vào cửa, thấy a hoàn của Vương phu nhân là Kim Xuyến
cùng một a hoàn mới để tóc đang đùa với nhau ở trên thềm. Trông thấy bà Chu, Kim Xuyến biết tất có việc gì liền hếch mồm vào phía
trong ra hiệu.

Bà Chu khẽ nâng rèm bước
vào, thấy Vương phu nhân cùng Tiết phu nhân đang nói chuyện lan man hết việc
nhà đến việc người. Bâ Chu không dám đánh động, rảo bước vào nhà trong, thấy
Tiết Bảo Thoa mặc đồ thường, trên đầu búi tóc trần, ngồi cạnh bục, cúi xuống
bàn cùng a hoàn là Anh Nhi đang vẽ hoa. Thấy bà Chu
đến, Bảo Thoa bỏ bút xuống, quay người lại, đon đả cười nói:

- Mời chị Chu ngồi.

Bà Chu vội cười hỏi:

- Cô mạnh luôn chứ?

Rồi ngồi cạnh bục nói:

- Đã hai ba hôm nay
không thấy cô sang bên kia chơi, hay là cậu Bảo có điều gì trái ý đấy!

- Sao lại nói thế? Chỉ
vì bệnh của tôi lại phát, nên phải ở nhà tĩnh dưỡng mấy ngày.

- Thế à? Cô có bệnh gì?
Nên mời thầy xem mạch cho thuốc. Còn trẻ tuổi mà mắc bệnh không phải là chuyện
chơi đâu!

- Thôi đừng nói chuyện
ấy nữa, đã mời bao nhiêu thầy lang, tốn thuốc, tốn tiền, rút cục chẳng thấy
hiệu nghiệm gì. Sau có một vị hòa thượng chuyên trị những bệnh không tên, không
tuổi, tôi nhờ xem, người bảo tôi bị nhiệt độc từ khi ở trong thai, may mà tiên
thiên tốt, nên không việc gì. Thuốc thường thì không ăn thua. Người có kê cho
bài thuốc tên là “Hải thượng tiên phương”(1), lại cho một gói thuốc bột để làm
thuốc dẫn, mùi thơm lạ thường. Người bảo: hễ thấy đau thì uống một liều là đỡ
ngay. Kể cũng lạ thật, uống vào quả thấy hiệu nghiệm.

(1) Bài thuốc của các tiên ở ngoài bể.

- Phương thuốc gì, cô
cho biết, để sau này có ai mắc bệnh như thế tôi sẽ mách họ, cũng là một việc
làm phúc.

- Đừng hỏi phương thuốc
ấy còn hơn, nếu hỏi, có khi làm người ta bực đến chết được. Các vị thuốc phải
có đồng cân đồng lạng nhất định, khó nhất là được hai chữ “Vừa khéo”. Phải có
mười hai lạng nhụy hoa mẫu đơn trắng nở vào mùa xuân, mười hai lạng nhụy hoa
sen trắng nở vào mùa hạ, mười hai lạng nhụy hoa phù dung trắng nở vào mùa thu,
mười hai lạng nhụy hoa mai trắng nở vào mùa đông. Đem bốn thứ này phơi vào ngày
xuân phân(2) năm sau, rồi tán kỹ với thuốc bột; lại phải có mười hai đồng cân
nước hứng giữa trời đúng vào ngày vũ thủy.

(2) Theo âm lịch: một năm có hai mươi bốn tiết, chia
thành xuân phân, vũ thủy, bạch lộ, sương giáng, tiểu tuyết…

- Ối chao! Mất ba năm
mới thành thang thuốc! Nếu ngày vũ thủy không mưa thì làm thế nào?

- Nếu không gặp được
nước mưa vừa khéo thì đành lại chờ vậy. Còn phải mười hai đồng cân nước móc vào
ngày bạch lộ, mười hai đồng cân nước sương vào ngày sương giáng, mười hai đồng
cân tuyết vào ngày tiểu tuyết. Đem bốn thứ này hòa với thuốc, thêm mười hai
đồng cân mật ong, mười hai đồng cân đường trắng, viên to bằng quả nhãn, để vào
trong cái hũ sứ cổ, chôn ở gốc cây hoa, khi nào ốm thì lấy một viên ra uống,
sắc một đồng hai phân hoàng bá làm thang.

- A di đà Phật! Khéo
chết người chưa? Chờ đến mười năm nữa cũng chưa chắc đã tìm đủ được các vị
thuốc!

- Cũng may, sau khi hòa
thượng đi độ một hai năm, vừa khéo tôi tìm đủ các vị để chế được một tễ. Giờ
tôi mang từ nam lên, hiện chôn ở gốc cây lê kia.

- Thuốc ấy có tên không?

- Có, hòa thượng bảo tên
là Lãnh hương hòa(3).

(3) Thứ thuốc viên có mùi hoa thơm mát.

Bà Chu nghe xong gật đầu
hỏi:

- Cô ốm ra sao?

- Không biết thế nào,
chỉ ho xuyễn thôi, uống một viên là khỏi

Bà Chu muốn nói nữa,
chợt nghe Vương phu nhân hỏi:

- Ai ở trong ấy?

Bà Chu vội chạy ra trình
việc già Lưu. Một lúc, thấy Vương phu nhân không nói gì, bà Chu
muốn lùi ra thì Tiết phu nhân cười bảo:

- Chị đứng lại đây. Tôi
có cái này, nhờ chị mang đi hộ.

Nói xong, gọi: Hương
Lăng!

Có tiếng rèm động, a
hoàn bé hồi nãy chơi đùa với Kim Xuyến tiến lên hỏi:

- Thưa mẹ bảo gì?

Tiết phu nhân bảo:

- Lấy chùm hoa ở trong
hộp mang lại đây.

Hương Lăng vâng lời,
mang hộp gấm nhỏ đến. Tiết phu nhân nói:

- Đây là mười hai cành
hoa bằng lụa kiểu mới rất đẹp, ở trong cung tết ra để cài đầu. Hôm qua tôi
nghĩ: nếu cất đi nó cũ mất, thật đáng tiếc, chi bằng đem ra cho các chị em
chúng nó dùng. Tôi định đưa ngay rồi lại quên bẵng đi mất. Hôm nay chị đến vừa
đúng, nhờ chị mang đi chia giúp. Ba cô nhà, chị chia mỗi cô hai cành, còn sáu
cành cho cô Lâm hai cành, cô Phượng bốn cành.

Vương phu nhân nói:

- Sao không để cho cháu
Bảo mà lại chia cho các cháu?

Tiết phu nhân nói:

- Chị không biết, con
ranh ấy tính lạ lắm! Xưa nay nó có thích hoa thích phấn bao giờ.

Bà Chu cầm hộp ra cửa.
Thấy Kim Xuyến vẫn còn ngồi ngoại nắng, bà Chu
hỏi:

- Con Hương Lăng này có
phải con bé mà người ta thường nói, khi sắp vào Kinh mới mua nó, vì nó mà xảy
ra vụ án mạng đấy không?

Kim Xuyến nói:

- Nó đấy, chứ còn ai
nữa.

Đương nói, thấy Hương
Lăng cười hì hì chạy đến, bà Chu kéo tay nó lại gần, ngắm nghía nó một lúc rồi
quay lại phía Kim Xuyến cười nói:

- Dáng điệu con này hơi
giống chị Dung bên phủ Đông chúng ta.

Kim Xuyến nói:

- Tôi cũng bảo thế.

Bà Chu lại hỏi Hương
Lăng:

- Em đến đây được mấy
năm rồi? Cha em ở đâu? Năm nay bao nhiêu tuổi? Quê quán ở đâu?

Hương Lăng lắc đầu:

- Em chẳng nhớ gì cả.

Bà Chu và Kim Xuyến nghe
nói than thở hồi lâu.

Một lúc sau, bà Chu đem hoa đến buồng Vương phu nhân. Nguyên gần đây Giả
mẫu có nói: “Lũ cháu gái bây giờ đông hơn trước, ở chung một chỗ không tiện,
nên chỉ để Bảo Ngọc và Đại Ngọc ở bên cạnh cho đỡ buồn thôi, còn Nghênh Xuân,
Thám Xuân, Tích xuân thì cho ở ba gian sau buồng của Vương phu nhân và bảo Lý
Hoàn sớm tối trông nom”. Bà Chu tiện đường đến đấy trước. Bọn a hoàn nhỏ đang
ngồi trong nhà nghe đợi sai gọi. A hoàn của Thám Xuân là Thị Thư, a hoàn của
Nghênh Xuân là Tư Kỳ đứng vén rèm, tay hãy còn bưng khay nước. Bà Chu biết ngay
là mấy cô đang ngồi chơi đấy, bèn đi vào buồng. Thấy Nghênh Xuân, Thám Xuân
đang đánh cờ dưới cửa sổ. Bà Chu đưa hoa và nói rõ là của Tiết phu nhân cho.
Hai cô dừng đánh cờ, đứng dậy gửi lời cám ơn, rồi bảo a hoàn cất đi.

Bà Chu vâng lời rồi nói:

- Cô Tích Xuân không ở
nhà, có lẽ sang bên cụ.

A hoàn nói:

- Không sang bên ấy thì
còn ở đâu.

Bà Chu nghe nói đi sang
ngay, gặp Tích Xuân đang cười đùa với sư cô Trí Năng ở am Thủy Nguyệt. Trông
thấy bà Chu đến, Tích Xuân hỏi có việc gì. Bà
Chu mở hộp ra nói việc Tiết phu nhân sai đem hoa đến cho. Tích Xuân cười nói:

- Tôi đương nói với Trí
Năng, ngày mai sẽ cắt tóc theo cô ấy đi tu. Rõ khéo chưa? Giờ lại mang hoa đến!
đã cắt tóc thì còn cài hoa vào đâu nữa?

Mọi người cười ầm lên,
Tích Xuân sai a hoàn cất hoa đi.

Bà Chu hỏi Trí Năng:

- Sư cô đến đây từ bao
giờ? Sư phụ đầu trọc của cô đi đâu?

Trí Năng nói:

- Chúng tôi đến từ sớm.
Sư phụ tôi đến thăm bà Hai, rồi sang bên nhà ông Dư, bảo tôi chờ ở đây.

Bà Chu hỏi:

- Tiền hương đến ngày
rằm đã lĩnh chưa?

Trí Năng nói:

- Tôi không biết.

Tích Xuân hỏi bà Chu:

- Tiền hàng tháng của
các chùa, các miếu, ai trông nom?

Bà Chu đáp:

- Dư Tín trông nom.

Tích Xuân nghe xong cười
nói:

- Thảo nào sư phụ khi
mới tới, vợ Dư Tín đã đến thì thầm, chắc cũng chỉ vì việc ấy.

Bà Chu nói chuyện với
Trí Năng một lúc, rồi sang nhà Phượng Thư. Đi đường cạnh nhà, ven qua cửa sổ
nhà Lý Hoàn, rẽ sang tường hoa phía tây, ra đến cửa nách thì đến nhà Phượng
Thư. Đến thềm, a hoàn nhỏ là Phong Nhi đương ngồi ở bực cửa, trông thấy, vội
vẫy tay bảo đi sang phía đông. Bà Chu biết ý, rón rén đi ngay đến đó, thấy vú
em đương ru em ngủ. Bà Chu khẽ hỏi:

- Mợ đương ngủ trưa đấy
à? Nên mời dậy hộ.

Vú em cười, bĩu môi lắc
đầu. Ngay khi ấy nghe thấy ở trong có tiếng cười, lại là tiếng Giả Liễn. Liền
đấy có tiếng mở cửa. Bình Nhi mang cái chậu đồng ra gọi người móc nước. Bình
Nhi đi sang bên kia, thấy bà Chu liền hỏi

- Bà lại đến đây làm gì
thế?

Bà Chu vội vàng đứng dậy
đưa cái hộp nói:

- Đem cho hoa đây.

Bình Nhi mở hộp lấy bốn
cành hoa rồi quay người đi ngay, một chốc cầm hai cành ra, gọi Thái Minh đến
bảo: “Đưa sang cho mợ Dung ở phủ bên kia, rồi bảo bà Chu
về cám ơn hộ.”

Bà Chu vừa ở bên nhà Giả
mẫu, đi qua xuyên đường, ngẩng đầu lên, thấy con gái mình ăn mặc chải chuốt,
vừa ở nhà mẹ chồng đến. Bà Chu vội hỏi:

- Mày đến đây làm gì?

- Mẹ vẫn khỏe chứ. Con ở
nhà chờ suốt nửa ngày, không gặp. Mẹ có việc gì bận mà không về. Chờ mãi không
được, con đến thăm cụ. Bây giờ con lại định đến thăm bà Hai đây. Mẹ còn bận
việc chưa xong à? Tay cầm cái gì đấy?

- Ối chào! Hôm nay già
Lưu đến, thành ra mình lại mua lấy việc, vì bà ta mà tao phải chạy suốt nửa
ngày. Vừa rồi, Tiết phu nhân lại sai đem mấy cành hoa cho các cô. Đến bây giờ
cũng chưa đưa hết! Hôm nay mày đến đây chắc là có việc gì?

Người con gái cười nói:

- Mẹ khéo đoán thế! Nói
thực với mẹ, con rể mẹ hôm trước say rượu cãi nhau với người ta, không biết làm
sao, bị người ta vu oan giá họa cho là anh ấy lý lịch không rõ ràng, thưa quan
bắt phải giải về nguyên quán. Vì thế con đến nhờ mẹ bàn tính làm thế nào cho
xong việc được?

- Tao biết rồi, lo gì
việc ấy. Mày chỉ cuống lên thôi. Về nhà trước đi để tao đến đưa hoa cho cô Lâm
đã. Bây giờ bà và mợ Hai không rỗi đâu.

Người con gái thấy vậy
quay về, lại nói:

- Mẹ về ngay nhé!

- Ừ, con nhà hèn, không
từng trải việc, cứ cuống cuồng lên.

Nói xong đi đến buồng
Đại Ngọc.

Khi ấy Đại Ngọc đương
chơi Cửu liên hoàn(4) ở bên buồng Bảo Ngọc. Bà Chu vào, cười nói:

(4) Một thứ đồ chơi có chín cái vòng, đánh một cái làm
cho chín cái vòng liền nhau.

- Thưa cô Lâm! Tiết phu
nhân bảo tôi mang hoa lại biếu.

Bảo Ngọc nói:

- Hoa gì thế, đưa tôi
xem nào.

Rồi vội giơ tay đỡ lấy
cái hộp xem, thấy hai cành hoa giả làm bằng lụa rất đẹp. Đại Ngọc ghé vào tay
Bảo Ngọc xem và hỏi:

- Chỉ đưa cho mình tôi
thôi, hay các cô khác cũng có cả.

Bà Chu nói:

- Các cô đều có, hai
cành hoa này là của cô đấy!

Đại Ngọc cười nhạt:

- Tôi biết rồi, thừa
người mới đến phần tôi.

Bà Chu chẳng dám nói lại
câu gì. Bảo Ngọc hỏi:

- Chị Chu sang bên ấy
làm gì?

- Vì bà ở bên ấy, tôi
sang trình việc. Khi về Tiết phu nhân tiện bảo tôi đem hoa cho các cô.

- Cô Bảo Thoa ở nhà làm
gì? Làm sao mấy hôm nay không sang chơi?

- Cô ấy trong mình hơi
khó chịu.

Bảo Ngọc nghe nói,
ngoảnh ra đám a hoàn nói:

- Có ai sang bên ấy nói
là ta và cô Lâm sai sang hỏi thăm sức khỏe bà dì và cô Bảo, lại hỏi xem cô ấy
yếu làm sao? Uống thuốc gì? Lẽ ra ta phải sang thăm tận nơi mới phải, nhưng vừa
ở trường về, hơi bị lạnh, ngày khác ta sẽ sang thăm.

Nghe dặn xong, Phiến
Tuyết nhận lời đi ngay. Bà Chu cũng ra về.

Nguyên con rể Chu Thụy
là Lãnh Tử Hưng, bạn thân với Giả Vũ Thôn, vừa rồi nhân việc bán đồ cổ, bị kiện
tụng lôi thôi, nên sai vợ đi chạy chọt. Bà Chu cậy thế của chủ, không thèm để
bụng đến việc ấy, cho là chỉ đến nhờ Phượng Thư là xong.

Lúc lên đèn, Phượng Thư
bỏ những đồ trang sức ra, đến phòng Vương phu nhân thưa chuyện:

- Hôm nay nhà họ Chân
mang biếu mấy thứ quà, con đã nhận cả rồi. Nhân tiện bên ấy có thuyền sang đây,
con cũng gửi biếu mấy thứ của nhà.

Vương phu nhân gật đầu.
Phượng Thư lại nói:

- Lễ mừng sinh nhật cụ
bà sinh ra Lâm An Bá, con đã sắm sửa đủ cả rồi, mẹ định sai ai mang đi?

Vương phu nhân nói:

- Con xem những ai rỗi
thì sai độ bốn nữ tỳ mang đi là đủ, còn phải hỏi ta làm gì?

Phượng Thư lại cười hỏi:

- Hôm nay chị Trân mời
con ngày mai sang chơi, vậy ở nhà có việc gì không?

- Có việc hay không c
chẳng cần gì, mỗi khi chị ấy mời cả chúng ta thì con không được tự do. Nay
không mời chúng ta chỉ mời một mình con, đủ biết chị ấy có bụng tốt, muốn cho
con được thoải mái hơn. Con chớ nên phụ lòng người ta, sang chơi là phải.

Phượng Thư vâng lời. Chị
em Lý Hoàn, Thám Xuân đến hỏi thăm xong cũng đều về buồng mình.

Ngày hôm sau, Phượng Thư
sắm sửa xong, đến trình Vương phu nhân rồi lên trình Giả mẫu để đi. Bảo Ngọc
nghe thấy cũng đòi đi theo. Phượng Thư bằng lòng. Bảo Ngọc lập tức thay quần
áo, rồi hai chị em ngồi cùng xe đi sang phủ Ninh. Bấy giờ Vưu thị, vợ Giả Trân,
cùng con dâu là Tần thị, vợ Giả Dung đều dẫn tỳ thiếp ra cửa đón.

Vưu thị vừa trông thấy
Phượng Thư, cười giễu một hồi, rồi dắt tay Bảo Ngọc vào trong phòng ngồi. Tần
thị pha nước, Phượng Thư nói:

- Chị và cháu mời tôi
sang có việc gì? Có gì thì mang ra? Tôi còn bận việc đây.

Vưu thị, Tần thị chưa kịp
trả lời, thì bọn đàn bà hầu cười nói:

- Hôm nay mợ không sang
đây thì thôi, đã sang thì không thể về ngay được.

Đương nói chuyện, Giả
Dung ra chào, Bảo Ngọc nói:

- Anh Cả hôm nay đi vắng
à?

Vưu thị nói:

- Hôm nay anh đi ra
ngoài thành thăm bác.

Lại nói:

- Xem ra chó hơi buồn,
ngồi đây làm gì, đi ra ngoài mà chơi.

Tần thị cười nói:

- Lần trước chú Bảo muốn
gặp em tôi. Hôm nay may sao nó đương ngồi ở buồng học kìa, sao chú không sang
chơi?

Bảo Ngọc muốn đi ngay.
Vưu thị, Phượng Thư đều ngăn lại: “Vội gì thế?”. Và bảo người nhà “phải cẩn
thận đưa đi, đừng để chú ấy phải bực mình”.

Phượng Thư nói:

- Đã thế sao không gọi
cậu ấy sang đây, ta cũng muốn gặp.

Vưu thị cười nói:

- Thôi, thôi! Gặp làm
gì? Bạo dạn đâu bằng trẻ nhà mình. Con nhà người ta e dè nhút nhát quen, đã gặp
ai sấn sổ như thím bao giờ. Khéo lại làm người ta cười chết đi được.

- Tôi không cười ai thì
thôi, chứ lại để cho đứa bé cười tôi à?

Giả Dung nói:

- Nó vốn hay thẹn, không
dám đến gần chỗ đông bao giờ. Thím có trông thấy xin đừng bực mình.

Phượng Thư gắt:

- Nó là con vua Na
Tra(5), ta cũng đòi gặp cho được, đừng nói láo. Nếu không mang nó đến đây, ta
sẽ cho mày cái tát bây giờ.

(5) Theo thần thoại: tên một vị thần con vua Tỷ sa
môn, diện mạo hung dữ, pháp thuật cao cường.

Giả Dung cười nói:

- Cháu không dám cưỡng
lời, sẽ dắt nó lại.

Lát sau, một cậu bé được
đưa đến, so với Bảo Ngọc, gầy hơn một chút, nhưng mặt mũi sáng sủa, môi son, má
phấn, dáng người tuấn tú, đi đứng phong nhã, hơn hẳn Bảo Ngọc, chỉ có phần nhút
nhát như con gái thôi. Cậu bé bẽn lẽn đến chào Phượng Thư. Phượng Thư thích
lắm, đẩy Bảo Ngọc một cái, cười nói:

- Thử sánh xem nào!

Rồi nghiêng mình xuống,
cầm tay cậu bé bảo ngồi bên cạnh, thong thả hỏi bao nhiêu tuổi, học sách gì,
sau mới biết tên là Tần Chung.

Đám người nhà theo hầu
thấy Phượng Thư lần đầu gặp Tần Chung, chưa có quà gì tặng, vội chạy về bảo
Bình Nhi. Bình Nhi biết Phượng Thư với Tần thị xưa nay chơi thân với nhau, tuy
Tần Chung còn bé nhưng cũng không nên hà tiện, bèn lấy một tấm lụa, hai thoi
vàng con có khắc chữ “Trạng nguyên cập đệ”(6). Bảo người mang đến cho Phượng
Thư. Phượng Thư nói nhún: “Quà này mọn quá”. Chị em Tần thị tạ ơn. Một lúc, ăn
cơm xong, bọn Vưu thị, Phượng Thư, Tần thị ngồi lại đánh bài, Bảo Ngọc, Tần
Chung ra ngoài nói chuyện với nhau.

(6) Thi đỗ trạng nguyên; bốn chữ thường khác vào cái
khánh, hay những thỏi vàng; bạc nhỏ; làm tặng phẩm cho con trai, ngụ ý chúc
mừng được thi đỗ cao.

Từ lúc Bảo Ngọc gặp Tần
Chung, trong bụng bâng khuâng như là mình thiếu cái gì, đứng ngẩn người ra một
lúc, nghĩ vơ vẩn: “Trong thiên hạ sao lại có người như thế! Bây giờ xem ra, ta
thành như lợn bùn, chó ghẻ vậy! Đáng giận cho ta sinh vào nhà công hầu phú quý,
nếu vào nhà nho nghèo, quan kiết để sớm đi lại chơi bời với nhau thì không đến
nỗi phí mất một đời. Ta dù tôn quý hơn, nhưng the lụa gấm vóc, cũng chẳng qua
để bọc cái cành khô, gỗ mục; rượi nồng, dê béo cũng chẳng qua để lấp cái hố
phân, rãnh bùn mà thôi. Hai chữ “phú quý” làm hại người đời xiết bao!”

Về phần Tần Chung thấy
Bảo Ngọc dáng điệu hơn người, đi đứng phong nhã, đồ mặc thì mũ vàng, áo gấm,
người hầu đều là gái đẹp, trai xinh, bèn nghĩ: “Thảo nào Bảo Ngọc chả được mọi
người yêu mến. Ta là con nhà thanh bần, dám đâu chơi thân với cậu ta. Mới biết
hai chữ “giàu, nghèo” ngăn hẳn con người thật là một sự rất không vui ở thế
giày”.

Hai người đều nghĩ vẩn
vơ như vậy. Chợt Bảo Ngọc hỏi Tần Chung đọc sách gì? Tần Chung cứ thực trả lời.
Mới trò chuyện được mươi câu, cả hai đã thấy thân mật nhau ngay.

Một lúc người nhà mang
nước trà và hoa quả lên. Bảo Ngọc nói:

- Chúng ta không uống
rượu, cứ mang hoa quả để lên cái bục con trong nhà, sẽ đến đấy ăn, đỡ bận cho
các người.

Rồi hai người vào trong
uống nước.

Tần thị một mặt mời
Phượng Thư uống rượu, ăn quả, một mặt dặn dò Bảo Ngọc:

- Thưa chú, cháu chú còn
ít tuổi, ăn nói có điều gì sơ suất, xin hãy vì tôi mà đừng chấp nó. Nó nhút
nhát thực, nhưng ăn nói lại ngang trái, không biết lựa lời đâu.

Bảo Ngọc cười:

- Chị cứ đi, tôi biết
rồi.

Tần thị lại dặn dò em
mấy câu rồi lại sang tiếp Phượng Thư.

Phượng Thư và Vưu thị cứ
một chốc lại sai người đến hỏi Bảo Ngọc muốn dùng thức gì thì cho người sang
lấy. Bảo Ngọc nhận lời, nhưng không nghĩ gì đến ăn cả, chỉ hỏi Tần Chung những
việc nhà gần đây. Tần Chung nói:

- Năm ngoái thầy học về
nghỉ, cha tôi già ốm luôn, lại bận việc quan, vì thế chưa nghĩ đến việc đón
thầy. Giờ chỉ ở nhà ôn bài cũ. Vả lại việc học cũng phải có một vài bầu bạn để
cùng nhau bàn bạc mới bổ ích.

- Đúng đấy, bên tôi vẫn
có một trường học tư. Trong họ, nhà nào không mời được thầy đều gửi đến đấy cả.
Con em các nhà thân thích cũng có thể đến được. Năm ngoái thầy dạy tôi về nhà
tôi cũng nghỉ học, ý cha tôi muốn tạm cho sang đấy ôn tập, chờ sang năm thầy
học lên, tôi lại sẽ học. Nhưng bà tôi bảo: “Một là trường đông người, sợ có khi
cãi nhau sinh chuyện; hai là vì độ này tôi mệt nên nấn ná mãi. Cứ như anh nói,
chắc ông nhà đang áy náy về việc học của anh. Sao anh không xin sang đây học
với tôi, làm bạn với nhau, ích lợi cho cả đôi bên. Như thế chả phải đều tốt cả
hay sao?

Tần Chung cười:

- Hôm nọ bàn về việc mời
thầy, cha tôi cũng đã nghĩ đến trường học bên này, vẫn muốn sang thưa chuyện
với ông nhà; nhưng thấy bên này bận luôn, sợ việc nhỏ nhặt sang quấy quả không
tiện. Nếu chú rộng lượng cho tôi sang đây theo hầu rửa nghiên mài mực, thì xin
tác thành ngay cho. Chúng ta sẽ không đến nỗi bỏ học, có thể sớm tối gần gũi
bên nhau để yên lòng cha mẹ, lại thêm vui tình bè bạn, chẳng hay hơn

Bảo Ngọc nói:

- Cứ yên tâm, hai chúng
ta hãy nói chuyện trước với vợ chồng anh Dung và chị Liễn đã. Ngày mai anh về
trình với ông nhà, tôi thì trình với bà tôi, như thế lẽ nào việc không chóng
xong

Bấy giờ đã đến lúc lên
đèn. Hai người bàn định xong rồi ra xem mọi người đánh bài. Khi tính sổ, Tần
thị, Vưu thị phải trả tiền rượu, hẹn đến hôm sau sẽ uống rượu phạt, rồi đi ăn
cơm chiều.

Trời đã tối, Vưu thị
bảo:

- Cắt hai đứa hầu bé,
đưa cậu Tần về nhà. Bọn hầu đàn bà truyền ra ngoài, một lúc Tần Chung đứng dậy
cáo từ. Vưu thị hỏi:

- Sai ai đưa về đấy?

Bọn hầu đáp:

- Ở ngoài họ cắt Tiều
Đại, không ngờ nó say rượu, nó mắng ầm cả lên.

Vưu thị, Tần thị đều
nói:

- Cắt nó làm gì, sai một
đứa bé nào không được, sao lại còn dây với nó?

Phượng Thư nói:

- Lâu nay người ta chê
chị quá nhu nhược, nuông người nhà như thế còn ra thể thống gì!

Vưu thị thở dài:

- Thím không biết thằng
Tiều Đại à? Ngay ông tôi và anh Trân cũng rất thương nó. Vì lúc còn trẻ, nó
theo cụ ta đi ra trận, ba bốn lần cõng cụ khỏi đống xác chết, mới cứu người
toàn mệnh. Nó kiếm được cái gì thì đem cả về cho chủ ăn, còn mình đành nhịn
đói. Hai ngày không có nước, nó kiếm được nửa bát cũng đem về cho chủ uống, còn
mình thì đành uống nước đái ngựa. Chẳng qua cũng vì công lao ấy, nên khi cụ ta
còn sống đều biệt đãi nó. Bây giờ ai cũng mặc kệ nó. Lại thêm nó đã già rồi,
chỉ thích uống rượu, không giữ thể diện, khi say bạ ai nó cũng mắng. Tôi thường
bảo bọn quản sự, từ giờ trở đi, không được cắt nó làm việc gì, cứ coi như nó đã
chết rồi là xong, bây giờ làm sao lại sai nó?

Phượng Thư nói:

- Tôi làm gì chả biết
lão Tiều Đại ấy, rút cục chỉ tại các chị không biết tính toán, sao không tống
cổ nó đến một cái trại nào xa tít là xong chuyện.

Nói xong lại hỏi: Xe đã
sắp đủ chưa?

Người hầu nói:

- Sắp đủ cả rồi

Phượng Thư đứng dậy cáo
từ, dắt Bảo Ngọc về.

Bọn Vưu thị đưa ra đến
cửa dinh đèn đuốc sáng trưng. Lũ hầu nhỏ đứng chực ở thềm. Tiều Đại biết Giả
Trân không ở nhà, mặc dù ở nhà cũng kệ, hắn cứ tha hồ mà ngang tàng. Nhân mượn
chén say, trước hết hắn mắng đại tổng quản là Lại Nhị:

- Sao chẳng công bằng
một tý nào? “Mềm thì nắn, rắn thì buông”, có món gì bở thì sai người khác, còn
việc đưa người lúc đêm khuya trời tối thì lại sai tao. Đồ vô liêm sỉ, vô lương
tâm! Thằng quản gia mù kia, mày không nghĩ chứ: Cụ Tiều này chỉ ghếch một cái
đùi lên, còn cao hơn cả cái đầu mày. Hai mươi năm về trước, mắt cụ Tiều này
chẳng còn biết có ai, ai nói đến giống hèn mạt như chúng mày.

Tiều Đại đang mắng bọn
chúng sướng mồm thì vừa lúc Giả Dung ra đưa Phượng Thư lên xe. Mọi người ngăn
hắn không được Giả Dung nhịn không nổi, quát to:

- Ai đâu, trói nó lại,
chờ ngay mai nó tỉnh rượu, sẽ hỏi nó muốn chết hay muốn sống?

Nhưng dưới mắt Tiều Đại
có coi Giả Dung vào đâu, hắn lại kêu to lên:

- Này anh Dung! Đừng làm
bộ ông chủ với thằng Tiều Đại này nữa! Không nói anh, ngay bố anh và cả ông anh
cũng không dám làm bộ với ta nữa là. Thằng Tiều Đại này làm cho các người được
làm quan, được hưởng vinh hoa phú quý! Ông tổ nhà các người một sống mười chết
mới để lại cơ nghiệp này đến giờ không báo ơn thì chớ, lại dám lên mặt chủ nhà
với ta à? Không nói đến ta còn khá, chứ nói nữa thì ta sẽ: “Lưỡi dao trắng đâm
vào, lưỡi dao đỏ rút ra” cho mà xem.

Phượng Thư ở trên xe nói
với Giả Dung:

- Sao không tống cổ ngay
thằng giặc này đi, để nó ở trong nhà chỉ có hại thôi. Bà con biết chuyện tránh
sao khỏi chê cười nhà ta mất cả tôn ti trật tự.

Giả Dung vâng theo.

Mọi người thấy Tiều Đại
càn rỡ quá, vật xuống trói lại, lôi nó bỏ vào chuồng ngựa. Tiều Đại càng tức,
nói động cả đến Giả Trân. Nó thét ầm lên, đòi đến từ đường khóc với cụ tổ: “Ai
ngờ bây giờ lại đẻ ra những giống súc sinh này! Hàng ngày trộm gà bắt chó, nào
“Tiểu thúc”(7), nào “Ba hôi”(8), loạn luân cả lũ, tao lại không biết à? Thôi
đừng đem cánh tay gãy giấu vào trong ống áo nữa!”

(7),(8) Đều là những tiếng lóng: em chồng nằm với chị
dâu; bố chồng nằm với con dâu.

Bọn người nhà thấy nó
nói toàn những câu không có trời đất nào, sợ hết hồn vía, trói chặt nó lại, lấy
đất và phân ngựa nhét đầy mồm.

Phượng Thư và Giả Dung ở
đằng xa nghe thấy u lờ đi như không. Bảo Ngọc ngồi trên xe, hỏi Phượng Thư:

- Chị ơi, nó nói “Ba
hôi”, “Ba hôi” là nghĩa thế nào?

Phượng Thư trừng mắt
mắng át:

- Đừng nói bậy! Quân say
rượu nói càn, em phải lờ đi như không nghe thấy, sao lại còn hỏi lẩn mẩn làm
gì? Chị về mách mẹ xem có phải đòn không?

Bảo Ngọc sợ hãi, vội van
xin:

- Chị ơi, từ giờ em
không dám nói câu ấy nữa.

Phượng Thư nói:

- Thế mới phải chứ. Để
khi về, chúng ta sẽ trình cụ, sai người đến trường nói rõ, rồi mời Tần Chung
sang học ngay.

Nói xong, trở về phủ
Vinh. Thực là:

Bạn khổ chẳng vì người
sắc sảo;

Sách ham chỉ tại nét
phong lưu.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3