Thầy ơi em ghét thầy! - Chương 01 phần 04

Chương 1.4

Sự cố chấp của thầy

Tôi giận dữ rống lên câu long trời lở đất
đó, trong đầu phừng phừng như bốc lửa, nhưng tôi nhanh chóng xìu xuống…

Chỉ thấy thầy Chu đáng thương của tôi, sắc
mặt biến đổi. Giống như bình hoa trên bàn thờ, thật rực rỡ chói mắt, cuối cùng
đen lại như vẻ tăm tối giữa trời đêm. Vầng trán cương nghị, bờ môi sắc nét, đôi
mắt phượng mê hồn đang run rẩy, tất cả những thứ đó cho thấy anh ta nhất định bị
chấn động rồi.

Tôi nhịn không được xuất ra một ‘chiêu’
sát thủ cuối cùng. Đôi mày nhăn lại như một bà cụ non, yếu đuối nằm trên bàn,
vươn bàn tay nhỏ bé đầy móng vuốt của chim ưng trong không trung, nói: “Thầy
ơi… nửa đời còn lại của em… hoàn toàn phải dựa vào thầy.”

Cả người Chu Dật thoáng run lên, ánh mắt
oán hận liếc tôi một cái: “Em ở đây chờ tôi.” Rồi anh ta nhanh nhẹn bước ra cửa,
để một mình tôi cô quạnh trong phòng học.

Chuyệnã đến nước này, mai mốt tôi nhất định
phải thận trọng hơn khi ra quyết định về một việc gì đó trong cuộc sống của
mình.

Nếu lỡ cái tên biến thái Chu Dật nổi cơn
điên, ném tôi lại nơi này để mình tự sinh tự diệt. Khi tiếng chuông báo hết giờ
vang lên, những bạn học trong lớp kéo nhau trở về, nhìn thấy tôi đứng trong
phòng một mình, cả người cứng đờ… Rồi có những ánh mắt phía sau, nhìn thấy nửa
thân dưới của tôi bê bết máu đỏ. Họ… họ sẽ nghĩ những gì?

Tối nay, chuyện tôi bị chảy máu sẽ trở
thành mục tiêu nóng bỏng và đề tài bàn luận sôi nổi hàng đầu của đám học sinh của
trường Nhất Trung. Từ nay về sau, cuộc sống của tôi sẽ không có một ngày yên ổn.
Người ta sẽ cười nhạo tôi cho đến chết, đến khi biến mất trên thế gian này…

Nửa giờ sắp trôi qua, tôi vui mừng phát
hiện: Thật ra… trí tưởng tượng của mình quá phong phú. Cho dù Chu Dật có chán
ghét đến mấy, nhưng anh ta cũng là một thầy giáo, không điên đến mức vứt bỏ lại
tôi.

Thầy Chu thân yêu mang vẻ mặt tối tăm,
trên tay cầm một túi nylon màu đen đẩy cửa bước vào. Lúc nhìn thấy gương mặt đẹp
trai ấy, tâm trạng hoảng hốt của tôi mới nguôi dần, và cảm thấy thật gần gũi
khi nhìn những giọt mồ hôi trên trán anh ta.

Anh ta mím môi, nghiêng đầu đưa túi
nylon cho tôi. Sau đó, đôi chân mày nhăn thật chặt, khi thoáng liếc qua chiếc
váy màu vàng tươi trên người của tôi.

Cầm lấy chiếc túi, tâm tình tôi trở nên
vô cùng thoải mái. Ngay cả bụng dưới, và thắt lưng cũng không còn đau nhức nữa.
Sung sướng thật, đúng là một chiếc túi kì diệu! Thấy Chu Dật đang bận rộn gì
đó, không để ý đến tôi. Vì vậy, tự nhiên lấy gói băng vệ sinh trong túi ra.
Nhưng bỗng nhiên… trong đầu nảy ra một mưu kế.

Được rồi, được rồi! Tôi thừa nhận kẻ biến
thái và điên cuồng kia chính là tôi, chứ không phải Chu Dật! Bởi vì đang lâm
vào tình trạng nguy hiểm thế này, mà tôi vẫn có thể nghĩ ra những độc chiêu để
đối phó anh ta…

“Thầy ơi…” Tôi nhỏ giọng gọi anh ta.

Chu Dật nghiêng đầu về phía tôi, hỏi:
“Có chuyện gì nữa đây?”

Tôi yên lặng đưa miếng băng vệ sinh đến
trước mặt anh ta: “Thầy mua nhầm rồi… Miếng băng này không phải loại em cần…”

Dường như anh ta rất kích động, lườm
tôi: “Chu Đạm Đạm, rốt cuộc em muốn gì?”

Tôi làm ra vẻ đáng thương bĩu môi: “Thật
sự đúng là như vậy, miếng băng này không có cánh [3], sẽ dễ dàng bị lệch, còn
quá ngắn nữa…” Không đợi tôi nói dứt lời, mặt Chu Dật tối sầm, bước chân ra khỏi
phòng mà không mang theo vẻ lưu luyến gì.

[3] Cánh: loại băng vệ
sinh có hai miếng nhỏ dán vào quần lót khỏi bị lệch.

Tâm tình của tôi lập tức chìm sâu…

Tuy nhiên, tôi không đủ thời gian để suy
nghĩ miên man, khi nghe những tiếng chân dồn dập trên cầu thang… Nhìn Chu Dật
đang sải những bước dài trở lại, tôi sợ hãi lùi thật nhanh về phía sau… Ối, ối!
Thầy là thầy giáo, đừng đánh em nhé!

Sau đó, tôi chú ý thấy trong tay thầy
Chu đang cầm một cái túi lớn hơn gấp hai cái lần trước, đưa lại gần tôi. Đôi
chân mày kiếm của anh ta giãn ra, và khẽ nở một nụ cười ngấm ngầm, nói: “Chắc
chắn lần này em sẽ thích.”

Nói xong, anh ta thò tay vào trong túi lớn,
ung dung lấy ra… một miếng thật lớn.

Tôi… trượt tay xuống, suýt chút nữa đứng
không vững. Cứ ngỡ đầu mình bị úng nước, hoặc máu không kịp lưu thông, khi nhìn
đăm đăm vào thứ đồ mà anh ta đang cầm. Nhưng cuối cùng cũng xác định được, thì
ra đầu óc của người thầy kính yêu này mới bị úng nước.

Ý cười của anh ta càng sâu, đôi mắt phượng
loé lên những tia sáng lấp lánh. Thứ anh ta đang cầm là tã dành cho trẻ nhỏ!
Trông anh ta cứ như một pho tượng nam thần tự do đang cầm tã trẻ em. [4]

[4] Tượng nam thần tự do: nhái theo tượng
nữ thần tự do ở New York, Mỹ.

Đôi môi tôi run rẩy, không thể tin được
chỉ vào cái bịch tã đáng yêu đó: “Thầy Chu, đây không phải là thứ em cần… thầy…”
Kết quả là tôi lúng túng nói chẳng được tròn câu.

Anh ta ra vẻ đứng đắn, gởi cho tôi một
ánh mắt mờ ám. Sau đó nhìn bịch tã trong tay, nghiêm nghị nói: “Dĩ nhiên tôi biết
em không cần thứ này. Nhưng bỗng dưng nhớ đến đứa cháu ở nhà đã hết tã, nên thuận
tay mua luôn một gói. Chẳng lẽ em cho là mình cần dùng thứ này sao, trò Chu Đạm
Đạm?”

Nói xong, anh ta dùng ánh mắt như vừa thấy
một đứa ngốc nhìn tôi.

Tôi… tôi thật sự không biết nên nói gì nữa.
Vì thế nuốt nước miếng xuống cổ họng, nói: “Đương nhiên em biết ạ, em không hề
tưởng như vậy đâu, thật mà!”

Anh ta chỉ cười không nói gì, đem tất cả
những thứ còn lại trút xuống trước mặt tôi.

Tôi hoảng sợ mở mắt to ra nhìn. Bởi vì
tôi quên nói mình cần loại băng vệ sinh nào. Và vị thầy giáo thần kinh này mua
tất cả các loại. Không chỉ mua tất cả nhãn hiệu, mà ngay cả loại dùng cho ban
ngày và ban đêm cũng mua nốt. Tôi… gã Chu Dật này thiệt là điên mà…

“Đây là sao? Thầy Chu à, thật ra em
không cần nhiều như vậy đâu.”

Ánh mắt Chu Dật thật gian trá, cười xảo
quyệt đáp: “Không sao, trò Chu Đạm Đạm! Em cứ tùy ý chọn lấy một loại, còn lại
coi như quà ra mắt của thầy. Sau này, có nhu cầu nữa thì lấy mà dùng.”

Quà gặp mặt ư? Bạn đã gặp qua vị thầy
giáo nào tặng học sinh của mình một tá băng vệ sinh làm quà gặp mặt chưa?

Cái không khí lạnh lẽo u ám che dấu hoàn
toàn sự điên cuồng của tôi. Tôi nhanh chóng lấy ra một miếng băng vệ sinh mình
thường dùng, sau đó đem những thứ còn lại nhét vào túi sách.

Tôi xoay người chuẩn bị đi đến nhà vệ
sinh, thì đột nhiên Chu Dật gọi giật tôi lại: “Chu Đạm Đạm, em đã quên mình
đang mặc váy à?”

Tôi có chút khó xử trả lời: “Em không
quên, nhưng em không mang theo quần dài.”

Hắn chợt thở dài, đứng lên: “Em đi đến
trước cửa nhà vệ sinh chờ tôi.”

Tôi nghi hoặc gật đầu, chẳng lẽ anh ta sẽ
cởi quần bò cho tôi mặc? Còn anh ta chỉ mặc độc quần lót đi vòng vòng trong sân
trường?

A… a… a! Hình ảnh này kích thích quá!
Tôi không dám tưởng đến cảnh: Chu Dật chỉ mặc chiếc quần lót đi tới đi lui trước
mặt tôi. (^_^)

Tôi thử ướm lời: “Thưa thầy, thật ra, thầy
không cần ‘hy sinh’ vì em như thế đâu. Em… em có thể chạy về nhà được mà.”

Anh ta phớt lờ, liếc tôi một cái: “Cái
gì hy sinh? Em cứ việc đứng yên tại đây chờ tôi.”

Tôi đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ kiễng
chân, đột nhiên cảm thấy hình ảnh này có chút quái dị.

ột nữ sinh ‘bị dính máu’ đứng ở trước cửa
nhà vệ sinh lẳng lặng chờ thầy chủ nhiệm tới… tôi thật không dám tưởng tượng tiếp.

Chỉ một lúc sau, từ xa đã thấy bóng Chu
Dật đi đến, rồi ném vào lòng tôi một chiếc túi. Bên trong chứa thứ gì đó, mềm mềm,
dài dài…

Vào toilet, tôi lôi đồ từ trong túi ra.
Đó là một cái quần thể thao hiệu Adidas màu đen, rất hợp ý tôi. Một sự biết ơn
thầm kín trổi dậy, tôi nhanh chóng thay quần áo, sửa sang lại ngay ngắn, rồi
đem chiếc váy bẩn xếp gọn, cất vào túi. Nhưng mới vừa đi được vài bước, chiếc
quần quá dài làm tôi xém vấp té…

“Thầy ơi.” Tôi bị tra tấn gần như hấp hối.

“Quần dài quá… không thể đi được.” Tôi
chỉ còn cách dùng tay túm lấy lưng quần mới có thể miễn cưỡng đi được.

Anh ta nhăn mày, khoanh tay bước lại gần
tôi trong vô vàn khó chịu. Trong lúc tôi nghĩ rằng anh ta sẽ cất tiếng mắng nhiếc,
thì Chu Dật đã nhẹ nhàng ngồi xuống trước mặt tôi, và vươn bàn tay ra cầm lấy ống
quần đang phết đất kia, cẩn thận săn lên từng cuốn một.

Tôi đứng yên không dám nhúc nhích, chỉ lẳng
lặng nhìn đỉnh đầu của anh ta. Mái tóc đen như nhung làm tôi choáng váng. Sau
đó, tôi để ý thấy trên ngón tay và cổ tay của anh ta đeo một vật gì trông rất
có giá trị. Có lẽ là do tôi thiếu máu, mới thấy gà hóa cuốc.

“Đại ca, thầy… thật đáng để nương tựa.”
Tôi lẩm bẩm nói.

Không chờ cho tôi đủ thời gian để ngơ
ngác, anh ta đã xắn lai quần xong. Bất chợt nhìn thấy lưng quần của tôi, anh ta
đắn đo một lát, rồi nói: “Tôi quên mua dây nịt cho em rồi.”

Cái đầu nho nhỏ của tôi bỗng nhiên trở
nên thông minh, lập tức khoát tay: “Không sao đâu, em có vật khác có thể thay
thế dây nịt mà.”

Anh ta tỏ vẻ nghi ngờ.

Vì để chứng minh lời nói của mình, tôi
chạy nhanh vào phòng học. Lôi từ hộc bàn một sợi dây thừng dùng để nhảy dây
trong tiết thể dục, gỡ bỏ hai đầu, biến thành một sợi dây nịt ‘dã chiến’.

Tôi vô cùng vui sướng hướng về Chu Dật
khoe thành tích của mình, nhưng không biết tại sao… trông mặt anh ta tối sầm.

Không cần thời gian nghĩ nhiều, tôi đem
sợi dây vòng qua thắt lưng mình một cách thật thoải mái.

Tôi kiêu hãnh như con chim khổng tước
[5], nhìn vào đáy mắt lạnh lùng của Chu Dật, dốc hết sức làm ra vẻ thật quyến
rũ: ”Nhìn gì chứ? Đây là kiểu mới đó, thầy chưa từng thấy qua sao?”

Nói xong, tôi cầm túi xách lên, nói với
anh ta bằng một thái độ thật kính trọng: “Thầy Chu! Hôm nay em cảm ơn thầy rất
nhiều. em phát hiện ra, thầy có rất nhiều mặt tốt. À, những tiết còn lại cho em
xin phép nghỉ, thầy nhé. Em phải đi rồi, bye bye!”

[5] Chim Khổng Tước: là chim công, một
loại chim đẹp.

Không chờ anh ta trả lời, tôi liền tự ý
chạy ra khỏi phòng học. Khi ngoái đầu lại, bắt gặp trên môi Chu Dật nở một nụ
cười… một nụ cười thật sự… bắt hồn kẻ khác.

Bước chân tôi đang reo vui trong gió… bỗng
thoáng một chút rùng mình!

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3