Suy nghĩ và làm giàu - Chương 15 phần 1
Chương XV
Bạn quyết định sửa đổi bản thân mình - hãy
kiểm tra lại xem trong người bạn có còn nỗi sợ hãi không. Bạn muốn, tức là bạn
sẽ giàu. Bởi vì không còn gì ngăn cản con đường đi của bạn.
SÁU TRIỆU CHỨNG CỦA NỖI
SỢ HÃI
Trước khi bạn có thể vận dụng triết lý của
tôi một cách có ích cho mình, nhận thức của bạn phải được chuẩn bị để sẵn sàng
tiếp nhận.
Giai đoạn chuẩn bị không dài và không phức
tạp, nó bắt đầu bằng việc nghiên cứu, phân tích và hiểu rõ ba kẻ thù mà ta cần
tiêu diệt - đó là thiếu kiên quyết, hồ nghi và sợ hãi.
Cả giác quan thứ sáu cũng không thể giúp
bạn nếu ba kẻ thù này (hoặc ít nhất là một trong số đó) còn tồn tại trong nhận
thức của bạn. Ba thành viên của gia đình quỷ sứ này liên minh chặt với nhau:
chỉ cần có một tên, là lập tức ở ngay đâu đó đã lởn vởn hai tên kia.
Thiếu kiên quyết sinh ra sợ hãi. Hãy nhớ
kỹ điều này! Thiếu kiên quyết lại kết tinh từ hồ nghi, và khi chúng quấn lấy
nhau - sinh ra sợ hãi. Đôi khi quá trình này tiến triển chậm chạp. Và chính vì
thế mà bộ ba nói trên hết sức nguy hiểm. Nó sinh ra và phát triển, còn bạn thì
không hề nghi ngờ gì về sự tồn tại của chúng.
Mục đích của chương này là tập trung chú ý
đến nguyên nhân xuất hiện và phương pháp điều trị đối với sáu dạng sợ hãi chủ
yếu. Muốn tiêu diệt được kẻ thù, chúng ta phải biết rõ tên gọi, thói quen và
nơi trú ngụ của nó. Vì thế, trong khi đọc, bạn nên kết hợp tự phân tích - hãy
xác định xem trong tâm hồn bạn có chỗ nương náu cho nỗi sợ hãi nào không.
Nhưng bạn đừng để những kẻ thù giảo quyệt
này lừa mình, bởi vì thỉnh thoảng chúng ẩn nấp trong tiềm thức là nơi rất khó phát
hiện và tiêu diệt được chúng.
SỢ HÃI - ĐÓ CHỈ LÀ MỘT
TRẠNG THÁI
Như vậy là có sáu dạng sợ hãi phổ biến
nhất, và mỗi chúng ta đều có hân hạnh được làm quen với các tổ hợp khác nhau
của chúng. Hạnh phúc là người không phải chịu đủ sáu nỗi sợ hãi này. Tôi liệt
kê ra theo trình tự mà về ý nghĩa, có lẽ bạn cũng sẽ sắp xếp đúng như vậy. Đó
là Nỗi Sợ Hãi
Đói nghèo;
Bị phê phán;
Ốm đau bệnh tật;
Thất tình;
Tuổi già;
Cái chết.
Ba nỗi sợ hãi đầu tiên luôn xuất hiện
trong bất kỳ sự lo lắng nào. Những nỗi sợ hãi còn lại (ngoài những cái kể trên)
hoặc ít quan trọng, hoặc có thể quy về sáu điểm này. Song bất luận trường hợp
nào bạn cũng phải nhớ: sợ hãi - đó chỉ là trạng thái nhận thức của bạn, tức là,
nó có thể được kiểm soát và được hướng dẫn.
Trước khi xây dựng phải hình dung và tưởng
tượng: ý nghĩ sinh ra đầu tiên. Từ đây rút ra kết luận quan trọng hơn: chỉ cần
loé lên - ý nghĩ sẽ trở thành hiện thực. Dù bạn có muốn hay không! Tính chất
của ý nghĩ là như vậy. Nhưng cả những ý nghĩ của người khác mà mình chớp được cũng
có thể quyết định số phận tài chính, doanh nghiệp, nghề nghiệp hoặc xã hội của
mình như chính bản thân mình nghĩ ra.
Bây giờ chúng ta sẽ đặt nền móng để hiểu
một hiện tượng hết sức quan trọng trong cuộc đời này: tại sao nhiều người hạnh
phúc trong khi những người khác, không thua kém về khả năng, mức độ chuẩn bị,
kinh nghiệm và trình độ trí tuệ, lại dường như bị số phận nghiệt ngã an bài
thất bại. Tại sao vậy? Bạn hãy tự suy luận: mỗi người đều có khả năng hoàn toàn
kiểm soát nhận thức của mình, có nghĩa là - ai cũng có đủ sức cởi mở trí tuệ
của mình trước khí quyển tư duy và tiếp nhận sức mạnh từ đó, hoặc khép chặt lại
không chịu giao lưu với Trí tuệ vạn năng.
Nhìn chung, thiên nhiên đã phú cho con
người khả năng kiểm soát tuyệt đối đối với mọi sự vật trừ ý nghĩ. Hãy gắn sự
việc này với một thực tế là bất cứ quá trình xây dựng nào cũng bắt đầu từ một
xung lực ý nghĩ - và bạn đã tiến gần đến khái niệm nguyên tắc điều khiển nỗi sợ
hãi.
Và nếu như nhận định ở mọi ý nghĩ luôn có
xu hướng được thực hiện là đúng, thì làm thế nào để biến những ý nghĩ về nỗi sợ
hãi và nghèo đói thành lòng dũng cảm và sự thành đạt về tài chính?
Ở NGÃ BA ĐƯỜNG
Giữa nghèo đói và giàu sang không có sự
thỏa hiệp. Con đường dẫn tới những kết quả này ngược nhau hoàn toàn. Nếu bạn
muốn sang giàu, đừng chấp nhận những hoàn cảnh dẫn đến đói nghèo: đừng để ý đến
chúng - đối với bạn chúng không tồn tại (ở đây, chúng tôi sử dụng từ giàu sang
với ý nghĩa rộng lớn nhất của nó, tức không chỉ bao gồm sự giàu sang về vật
chất, tài chính, mà kể cả sự giàu sang về tinh thần và trí tuệ). Thế nào, ta
hãy nhớ lại một lần nữa, là con đường dẫn đến thịnh vượng bắt đầu từ mong muốn
thịnh vượng. Trong chương Mong muốn chúng tôi đã cố gắng giải thích bạn cần làm
gì. Và chính tại chương này - chương nói về nỗi sợ hãi - bạn có điều kiện rất
tốt để tập thực hiện những chỉ dẫn của chúng tôi.
Bắt đầu đi - và bạn sẽ thấy ngay là mình
đã nắm được những gì trong triết lý của chúng tôi. Bắt đầu đi - và bạn sẽ trở
thành người tiên tri số phận cho mình và nói trước chính xác là tương lai của
bạn sẽ ra sao. Nếu sau khi đọc hết chương này bạn vẫn còn đồng ý chấp nhận
nghèo đói - thì biết làm sao, bạn sẽ nhận được sự nghèo đói! Nhất định là như
vậy.
Nếu bạn mong muốn giàu sang, hãy xác định
bạn muốn dưới dạng nào, và bao nhiêu. Con đường đi bạn đã rõ - tôi đã cung cấp
cho bạn bản đồ, và nếu bạn theo đúng, thì không thể nào lạc đường được. Nếu bạn
không đủ sức bắt đầu hoặc dừng lại giữa chừng - đừng buộc tội ai ngoài chính
mình. Chính bạn phải chịu trách nhiệm về những hành vi của mình và không có
tình trạng ngoại phạm nào cứu được bạn thoát khỏi trách nhiệm đó, bởi vì có một
thứ phụ thuộc hoàn toàn vào bạn: trạng thái nhận thức của bạn. Bạn hãy ngẫm
nghĩ xem: trạng thái nhận thức của bạn. Người ta không mua được - người ta phải
tạo ra trạng thái này.
SỢ HÃI TỪ ĐÂU ĐẾN?
Sợ nghèo đói - đó chỉ là trạng thái của
nhận thức, không hơn không kém! Thế nhưng, nó có khả năng huỷ diệt mọi cơ hội
thành công của bạn trong bất cứ một công việc nào.
Nỗi sợ hãi này làm trí tuệ tê liệt, phá vỡ
trí tưởng tượng, giết chết sự tự tin, gặm nhấm sự hào hứng, làm nguội lạnh sáng
kiến, lu mờ mục tiêu, cướp đi khả năng tự kiểm soát. Nó làm cho cá nhân mất
tính thuyết phục, tư duy hết rõ ràng, quấy phá việc tập trung sức lực. Nó làm
mất tính kiên định, biến sức mạnh thành sự bất lực vô công rồi nghề, làm tiêu
tan tham vọng, giảm trí nhớ, thu hút sự rủi ro. Nó bóp chết tình yêu, cưỡng bức
những tình cảm tốt nhất trong tâm hồn, đày đọa tình bạn, kéo theo sự bất hạnh,
dẫn đến mất ngủ, buồn rầu, tuyệt vọngVà những điều đó thường xuyên xảy ra bất
chấp một chân lý hiển nhiên là chúng ta đang sống trong một thế giới đầy những
điều tốt lành mà tâm hồn chúng ta mong muốn, và giữa ta với điều mong mỏi chẳng
có trở ngại nào ngoài một trở ngại duy nhất - không có mục tiêu cụ thể.
Trong tất cả mọi nỗi sợ hãi, sợ nghèo đói
- không còn nghi ngờ gì nữa - là nỗi sợ có tính phá hoại mạnh nhất. Khó khắc
phục nó nhất, vì thế mà chúng tôi bắt đầu từ điểm này. Nó phát sinh từ nỗi sợ
hãi trở thành nạn nhân của những người anh em của mình - nỗi sợ hãi đã bắt rễ
trong đầu chúng ta. Súc vật hành động theo bản năng, nhưng khả năng tư duy của
chúng rất hạn chế cho nên chúng săn đuổi và ăn thịt lẫn nhau theo đúng nghĩa
đen của từ này. Con người, có tổ chức tâm lý và thần kinh cao cấp, có khả năng
suy nghĩ và lập luận, không ăn thịt đồng loại - nó tìm thấy sự thỏa mãn lớn hơn
trong việc ăn thịt bằng kinh tế. Con người tham lam đến mức xã hội phải nghĩ ra
các loại luật có thể để chặn anh ta khỏi những người gần gũi.
Nghèo đói! Không gì có thể đem lại nhiều
khổ đau và lăng nhục như vậy. Chỉ những người đã trải qua tình trạng này mới
hiểu hết ý tôi nói.
Chẳng có gì lạ lùng trong việc chúng ta sợ
đói nghèo. Kinh nghiệm truyền từ đời này sang đời khác cho thấy rằng có những
người ta không nên tin khi vấn đề đụng chạm đến tiền bạc và các loại phúc lợi
trần tục khác.
Con người tham muốn giàu sang tới mức sử
dụng mọi phương tiện có thể để có được nó - từ phương tiện trung thực nếu được
đến bất kỳ phương tiện nào nếu cần thiết hoặc nếu có cơ hội.
Vậy thì, làm thế nào để thoát khỏi con quỷ
này? Hãy tự phân tích mình để tìm ra những điểm yếu mà bạn không muốn biết.
Điều này rất cần cho những người không muốn tiếp tục sống trong sự tầm thường
và nghèo đói. Khi tự lục vấn mình mà có sự thiên vị, đừng quên rằng bạn đồng
thời vừa là quan tòa vừa là thẩm phán đoàn, vừa là công tố viên buộc tội vừa là
luật sư bào chữa, mà là luật sư của cả bên nguyên lẫn bên bị. Và tất nhiên đừng
quên rằng người đang bị xét xử cũng chính là bạn. Hãy đặt cho mình những câu hỏi
cụ thể và hãy đòi hỏi những câu trả lời thẳng thắn, và khi quá trình điều tra
chấm dứt, ít nhất bạn cũng biết rõ hơn về mình. Nếu bạn cảm thấy mình không
phải là một quan toà khách quan, hãy nhờ ai đó biết rõ về bạn đóng giúp vai trò
này. Đừng uỷ quyền cho bất kỳ một ai lấy khẩu cung chéo về mình. Bạn đang tìm
kiếm sự thật. Hãy tìm ra nó bằng bất kỳ giá nào, thậm chí có phải thất vọng
trong một thời gian nào đó cũng vậy!
Hãy hỏi một người nào đó xem anh ta sợ gì.
Trong phần lớn trường hợp bạn sẽ nghe thấy câu trả lời: Không sợ gì. Đó là
câu trả lời sai: ít ai nhận thức được là mình bị nỗi sợ hãi ràng buộc, xúc
phạm, săn đuổi cả về tinh thần lẫn vật chất. Cảm giác sợ hãi rất khó nắm bắt và
ăn sâu trong nhận thức, cho nên nhiều khi con người sống hết cuộc đời, bị đè
nặng bởi bao nỗi sợ hãi, mà vẫn không biết. Chỉ phân tích thẳng thắn mới phát
hiện được kẻ thù chung của nhân loại. Hãy bắt đầu phân tích ngay đi và hãy ngắm
nghía kỹ tính cách của mình. Để giúp thêm, tôi sẽ cung cấp cho bạn một vài
triệu chứng - bạn có thể tìm kiếm chúng trong bản thân mình.
SỢ NGHÈO ĐÓI: SÁU TRIỆU
CHỨNG
Bàng quan - không tự ái, không muốn phá bỏ
tình trạng nghèo đói, không có thái độ chống lại sự trêu ngươi của số phận,
lười biếng về trí óc cũng như về cơ thể, thiếu sáng kiến, thiếu tưởng tượng,
thiếu hào hứng, không tự kìm chế.
Thiếu kiên quyết - thói quen để cho người
khác suy nghĩ hộ mình, còn mình thì chờ đợi cầm chừng.
Hoài nghi - thể hiện dưới dạng phân trần
và xin lỗi, che đậy và biện bạch cho những thất bại của mình, đôi khi pha lẫn
với sự ghen tỵ trước sự thành đạt của người khác hoặc phê phán người khác.
Lo lắng - cố tìm lỗi của người khác, tiêu
pha quá thu nhập; coi thường bề ngoài của mình, thường xuyên nhăn nhó, cau có;
uống rượu không kiềm chế, đôi khi dùng cả ma tuý; mất bình tĩnh, thiếu tự tin ở
bản thân.
Thận trọng quá mức - xu hướng chỉ nhìn
thấy mặt trái của vấn đề; nghĩ và nói về những thất bại có thể xảy ra thay vì
tập trung nhận thức tìm kiếm phương tiện để đạt kết quả; biết tất cả mọi con
đường dẫn đến thất bại đồng thời không muốn tìm cách để tránh; thói quen chờ
đợi thời cơ của mình, lâu dần trở thành thế giới quan; hồi tưởng về những kẻ
không may mà quên người chiến thắng; suy luận theo kiểu: Ôi dào, vô ích!
Đánh bùn sang ao!; thái độ bi quan dẫn đến việc dạ dày không tiêu hóa nổi,
không thải được cặn bã ra khỏi cơ thể, nhiễm độc, rối loạn hô hấp và dễ mắc
bệnh.
Lần lữa và trì hoãn - thói quen khất sang
ngày mai những việc đáng ra phải làm từ năm ngoái; tốn sức lực để biện bạch cho
việc ăn không ngồi rồi thay vì làm việc. Tính lần lữa kết hợp với sự thận trọng
quá mức, hoài nghi và lo lắng, sẽ dẫn đến việc trốn tránh trách nhiệm ở những
nơi có thể; thích thoả hiệp hơn đấu tranh không khoan nhượng; bằng lòng chấp
nhận những khó khăn trong cuộc sống thay vì khắc phục chúng (và sau này có thể
gọi đó là những trở ngại ngăn cản việc tiến lên phía trước); mặc cả từng xu một
với cuộc đời trong khi lẽ ra phải đòi hỏi cả thịnh vượng, giàu sang, sung túc
lẫn hạnh phúc và viên mãn; lập kế hoạch hành động tỉ mỉ khi thất bại thay vì
đốt cháy hết cầu, cắt hết mọi đường rút lui; sự yếu đuối và hoàn toàn thiếu tự
tin, thiếu mục tiêu cụ thể và tự kìm chế, thiếu sáng kiến, hào hứng, thiếu tự
ái và khả năng suy xét hợp lý; giao du với những kẻ chấp nhận nghèo nàn thay vì
vươn lên đánh bạn với những người đã giàu có và còn mong muốn trở thành giàu có
hơn.
CHÍNH LÀ TIỀN
Ai đó sẽ bảo: Tại sao anh lại viết về
tiền? Phải chăng sự giàu có chỉ đo được bằng đôla? Nhiều người tin rằng có
những hình thức của cải khác xứng đáng với tâm hồn hơn. Vâng, của cải không chỉ
là đôla, nhưng trên thế giới này sẽ có hàng triệu người nói với bạn
rằng: Hãy đưa tôi đủ số tiền tôi cần, những cái khác tôi sẽ tự lo lấy.
Nguyên nhân chính thúc đẩy tôi viết quyển
sách này là nỗi sợ hãi đói nghèo đang làm tê liệt hàng triệu người - nam cũng
như nữ. Bạn hãy mục kích những việc làm của nỗi sợ hãi này. Sau đây là câu
chuyện do Westbrook Pengler kể lại:
Tiền - đó chỉ là những chuỗi vỏ ốc, những
vòng kim loại hoặc những tờ giấy. Cũng có những dạng của cải thuộc trái tim và
tâm hồn không mua nổi bằng tiền; nhưng khi ở trong tình trạng ức chế người ta
thường không đủ sức nghĩ về điều này và thậm chí không đủ sức giữ được tinh
thần. Một người bị quẳng ra đường; anh ta ở dưới đáy, anh ta ở ngoài lề; và
những gì diễn ra trong tâm hồn người đó thể hiện rất rõ ở đôi vai buông xuôi, ở
cái cách anh ta đội mũ, đi đứng và ngó nhìn. Anh ta không thể thoát khỏi cảm
giác về giá trị kém cỏi của bản thân mình khi thấy xung quanh là những người có
công ăn việc làm ổn định, mặc dù có thể anh ta biết rằng mình hơn hẳn người
khác về trí tuệ, tính cách và năng khiếu.
Về phần mình, những người này (thậm chí là
bạn bè) cảm thấy mình trội hơn anh ta, và cứ cho là không cố tình đi, sẽ cư xử
với anh ta như với người bị thương. Trong một khoảng thời gian nào đó anh ta có
thể vay được tiền, nhưng dĩ nhiên số tiền này không thể đủ để duy trì mức sống
như trước, và nói cho cùng thì cũng không ai cho vay mượn mãi được. Anh ta phải
vay tiền ăn cho nên càng cảm thấy u uất, và ở đây không có sức mạnh sống động
của những đồng tiền mới kiếm ra được. Lẽ đương nhiên là tôi không nói đến những
kẻ vô công rồi nghề hay những người đầu hàng hiện tại, mà về những người đàn
ông bình thường, biết tự ái và tự trọng.
Tôi cho rằng, ở vào tình huống tương tự,
những người phụ nữ sẽ hành động khác hẳn. Nhân đây tôi cũng nhận xét luôn là
khi nói về những người thừa, sao ta thường không ám chỉ phụ nữ. Đúng rồi, rất
hiếm khi có thể nhìn thấy một người phụ nữ xếp hàng để lĩnh một bát súp, đi ăn
mày thì lại càng không. Bạn không nhận ra họ như nhận ra nam giới, giữa đám
đông, do một dấu hiệu nào đó đập vào mắt. Tôi nhắc lại là tôi không nói về
những kẻ lang thang không nhà cửa, nam hay nữ giới; có thể, số đó cũng như
nhau. Vấn đề ở đây là về những người phụ nữ tương đối trẻ, đàng hoàng, trí
thức. Số người này có lẽ cũng nhiều, nhưng họ không bao giờ muốn phô bày ra
ngoài sự sụp đổ của đời mình. Có thể, họ thích chọn hình thức tự tử hơn.
Người mất việc có khá nhiều thời gian để
suy ngẫm. Anh ta có thời gian đi rất xa để xin vào chỗ trống mới xuất hiện
nhưng người khác lại vừa chiếm mất rồi, hoặc anh ta nghe thấy là mình phải đi
bán một loại hàng hóa vớ vẩn nào đó mà nếu như người ta có mua thì cũng chỉ do
thương hại mình mà thôi, và anh ta phải sống bằng tiền hoa hồng. Từ chối triển
vọng quyến rũ này, anh ta bỗng nhận ra mình đã ở ngoài phố và muốn đi đâu thì
đi, và cũng có nghĩa là chẳng biết đi đâu. Và anh ta cứ đi, đi, đi mãi. Anh ta
liếc nhìn các tủ kính với những đồ vật xa xỉ không dành cho anh và cảm thấy
mình là công dân loại hai; anh nhường chỗ bên tủ kính cho những người ngắm nhìn
chúng với sự quan tâm tích cực hơn. Sau đó anh ta xuống metro hoặc rẽ vào thư
viện để sưởi ấm một chút và cho đôi chân nghỉ ngơi. Đó không phải là tìm việc
mặc dầu anh ta lại đi. Anh ta không biết rằng việc tìm kiếm thiếu mục đích, tuy
chưa hiện ra ở vẻ ngoài của anh ta, nhưng đã đầy nguy cơ bị từ chối. Quần áo
còn lại từ thời oanh liệt của anh ta tuy chưa đến nỗi nào nhưng vẫn không giấu
được vẻ suy sụp của tinh thần.
Anh ta thấy hàng ngàn người bận rộn vì
công việc của mình, và trong thâm tâm anh ghen tỵ với họ - những người bán
kiốt, thư ký, nhân viên hiệu thuốc, nhân viên soát vé. Những người đó - họ độc
lập, đầy tự tin và đường hoàng, còn anh thì không làm thế nào tự thuyết phục
được mình, rằng anh cũng là người tốt, mặc dù anh thường xuyên tranh luận với
chính mình và luôn đi đến những kết luận có lợi cho mình.
Chính là tiền, đúng hơn, chính là thiếu
tiền mà con người này thay đổi đến như vậy. Cứ có một ít tiền xem, anh ta sẽ
trở lại là chính mình ngay lập tức.

