Hoàng thượng nói phải - Chương 07 phần 1
Chương 7
“Những chiếc lông chim, những chiếc lông chim thưa
thớt của ta, cái đuôi của ta đã khô cằn như cỏ, bị mưa gió thổi ngã, sợ tới mức
ta oa oa kêu to, oa oa kêu…“
Tứ công chúa rung đùi đắc ý dẫn theo một con chim điểu
đi vào thư phòng, miệng hát bài ca dao vừa được học, lớn tiếng xướng. Đang ca
hát bỗng dừng lại hỏi nha hoàn ở bên cạnh: “Được một lúc lâu rồi, có phải nó
muốn ăn cơm rồi không? Ngươi xem, nó nhất định đã đói bụng rồi!”
“Công chúa, vẫn còn sớm. Nửa canh giờ nữa người hãy
cho ăn. Nó bây giờ chưa đói”.
“Nó nhất định đói bụng rồi, bằng không vì sao lại nhắm
mắt lại? Nhất định là đói đến mức không còn khí lực mà mở mắt.”
“Không phải đâu công chúa. Những loại chim chóc vốn là
ban ngày nhắm mắt ngủ, không liên quan gì đến chuyện đói bụng cả!” . Cung nữ ra
sức giải thích.
Lúc này tam hoàng tử cũng viết xong bảng chữ mẫu của
ngày hôm nay, buông bút tạm thời nghỉ ngơi. Nữ thị nhân vội vàng giúp hắn rửa
tay, hắn quay đầu nhìn đến muội muội dẫn theo con chim điểu với một hình dạng
chật vật, lông chim thì thưa thớt như chim cú mèo con, có chút chịu không nổi
nói:
“Không thể nào? Tứ hoàng muội, muội thật đúng là đang
nuôi dưỡng nó sao? Con điểu gì đó trông thật là xấu, muội mang nó ra ngoài chơi
không sợ mọi người cười cho sao. Còn nữa, muội vừa rồi hát cái quái gì vậy?
Những lời này ta chưa từng nghe qua.”
“Kia mới không phải quái ca! Muội học ở trong”Kinh lý
thi lý”, rất học vấn đó!” . Dư Đồng kháng nghị.” Còn nữa, con chim cú mèo này
rất đáng yêu, là sủng vật của muội, làm sao lại sợ xấu mặt cơ chứ!”
Tam hoàng tử ngây ra một lúc, cố gắng nghĩ nghĩ vẫn
không hiểu ra sao. Hoàng muội dường như không giống người thường, con mắt thẩm
mỹ cũng khác, chỉ có cá nhân nàng mới thưởng thức được thôi, hắn không miễn
cưỡng. Nhưng nàng nói là ở trong Kinh Thi…vậy nó ở chỗ nào? Hắn không nhớ rõ
trong Kinh Thi lại có nhạc thiếu nhi.
“Muội muội, muội nói những lời vừa rồi muội học ở
trong”Kinh Thi”? Có phải là nói giỡn hay không?”
“Đâu có! Không tin huynh đi hỏi Di nương, là Di nương
dạy muội! Hôm kia muội cứu được con chim điểu này lúc nó bị con cú mèo làm bị
thương rớt xuống, Di nương liền kể cho muội một câu chuyện xưa là”Âu Hào”có ở
trong Kinh Thi lý nói là chuyện này có liên quan đến một câu chuyện ngày xưa, còn
dạy muội ca hát. Muội rất thích liền theo Di nương học ca!” . Phi thường kiêu
ngạo mà nói.
Tam hoàng tử trừng mắt nhìn, cảm thấy đầu có điểm mơ
hồ. Thực muốn xác định liền quay đầu hỏi một thị đọc bên cạnh hắn, lớn hơn bốn
tuổi so với hắn:
“Lâm Đài, trước kia ở Vô Dật Trai ta có nghe qua Thái
Phó giải thích qua”Âu Hào”. Tựa hồ là mắng con chim cú mèo mà? Bởi vì nó khi dễ
một con chim điểu đáng thương, hủy khoa, đoạt sồ cho nên nó hẳn là một chuyện
xưa? Hơn nữa âu hào ở bên trong là chỉ việc phá hư chim điểu? Không phải có ý
nghĩa rằng đó là chính sách tàn bạo đối với nhân dân tạo thành việc hãm hại bóc
lột đó sao? Hay là ta nhớ lầm?”
“Điện hạ, người nhớ không lầm đâu ạ!” . Thư đồng không
chút do dự trả lời.
“Ta cũng nghĩ như vậy”. Hắn thực sự tin tưởng trí nhớ
của thư đồng, tam hoàng tử nghi hoặc hỏi muội muội:
“Nếu là những từ ngữ bi phẫn, vì sao muội lại có thể
xướng lên một cách vui vẻ như vậy?”
Dư Đồng công chúa không ai bì nổi nói:
“Là bi phẫn mà, muội không phải xướng ra rất đáng
thương hay sao? Hôm kia dưới tàng cây muội cứu được con chim điểu này, Di nương
cùng muội bôi thuốc cho nó, nhìn nó có bộ dạng thật thê thảm rất giống những
câu thơ kia cho nên đã dạy muội niệm, hơn nữa sợ muội không nhớ được, còn biên
thành khẩu ngữ ca dao dạy muội xướng nữa đó!”
Tam hoàng tử cho thư đồng tới giá sách mang”Kinh Thi”tới,
rất nhanh giở đến”Âu Hào’’, nhìn một chút, bật cười, nói:
“Ta đoán muội nhất định đã không chỉnh lại cho cẩn
thận rồi“
“Nào có không chỉnh lại? Rõ ràng đầy đủ mà!” . Dư Đồng
công chúa rất tức giận, cảm thấy lão ca ca yêu quý của bé thật phiền toái.
“Vậy muội xem đi”. Tam hoàng tử cố gắng nín cười.
“Hừ, Tam ca hynh hãy nghe cho kỹ!” Thanh thanh yết hầu,
cao giọng xướng: “Dư vũ tiếu tiếu, dư vĩ tả tơi, dư thất kiều kiều, mưa gió sở
phiêu diêu, dư duy âm nhao nha. Muội đọc xong rồi đó“
“Phốc xích!” . Đây là tam hoàng tử đáp lại.
Mà tại cửa thư phòng thái giám cũng truyền đến một
tiếng cười khẽ, mọi người sợ hãi, hoàng đế bệ hạ đại giá quang lâm, làm cho mọi
người một phen hoảng loạn.
Tử Quang Đế tùy ý vẫy tay cho vú già cùng thị nữ lui
ra, giữ lại hai hài tử cùng hai thư đồng.
“Phụ hoàng, ngài sao lại rảnh mà tới đây?” . Dư Đồng
công chúa bị Tử Quang Đế ôm ngồi trên ghế, nhịn không được tò mò hỏi. Từ hạ
tuần tháng năm tới nay, phụ hoàng không hề có thời gian đi xem bọn hắn đọc
sách. Ngay cả việc vào buổi tối mỗi ngày ở thượng điện triệu kiến bốn đứa nhỏ
hỏi việc học tập, cũng đổi thành một tuần một lần.
“Dư Đồng, Di nương con dạy con hát ca dao trong kinh
thư phải không?”
“Vâng, còn có nói chuyện xưa nữa. Trong Thi lý đều có
chuyện xưa, Di nương kể chuyện xưa cho con xong, con sẽ nhớ kỹ những chỗ đã
chỉnh trong thủ thi, sẽ không quên điệu”. Dư Đồng dùng sức gật đầu.
Tử Quang Đế nhìn về phía tam hoàng tử: “Dư Dương, Minh
phi có phải lấy một loại phương pháp nào khác thi giáo cho con không?”
“Đúng vậy”. Tam hoàng tử gật đầu.
“Tùy theo tài năng tới đâu mà dạy phải không? Cho nên
phương thức học tập của con cùng Dư Đồng có chút khác nhau.”
“Việc này… Là do nhóm Thái Phó đề nghị, mẫu phi đã
đồng ý”. Tam hoàng tử trả lời có điểm chần chờ. Nghĩ tới hai tháng nay, mẫu
thân vì muốn cho hắn có thể tiếp thu bài học một cách tốt nhất, cơ hồ mỗi ngày
đều đến Hàn Lâm Viện tìm các đại học sĩ, những vị có học vấn uyên bác uy danh, cùng
Minh Hạ Cung biện luận, yêu cầu Minh Hạ Cung mẫu phi chiếu cố mẫu thân hy vọng
phương thức tốt nhất để giáo dục hắn. Sau đó mẫu phi không nề hà, không làm
phiền hắn cùng với Dư Đồng khi đang học tập, hiện tại tiến học tập, đọc sách, tất
cả đều là do nhóm Thái Phó định ra.
Tử Quang Đế nghe xong, không nói gì thêm, chỉ hỏi:
“Sao không thấy mẫu phi các con?”
“Minh phi hai canh giờ trước đó phải đi Nội Vụ phủ để
giải quyết công việc, rồi sẽ đi thăm Kim phi. Kim phi lại phát bệnh, vẫn chưa
khỏe lên, cho nên Di nương cho triệu kiến Thái y viện để thảo luận về bệnh tình
của Kim phi, phải sau giờ Mùi mới trở về ạ!” . Tam hoàng tử báo cáo chi tiết.
“Là như vậy sao? Nàng như vậy, chẳng phải sẽ chậm trễ
việc học tập của các con sao?” . Tử Quang Đế nói
“Không đâu, phụ hoàng.Di nương dạy rất tốt, chúng con
không có bị chậm trễ đâu”. Dư Dương vội vàng nói.
Tử Quang Đế mỉm cười, đối với cá tính của đứa nhỏ này
đại khái cũng có chút hiểu biết.
Giữa trưa, ở trong cung nữ tham vệ hướng hắn báo cáo
về việc Minh Hạ Cung sáng đã ở trong Nội Vụ phủ vội vàng xử lý sự vụ, hơn nữa
ngay cả Minh Tĩnh cũng triệu kiến, tựa hồ có chút giáo huấn, hy vọng hắn tự
giải quyết cho tốt. Đối với việc nàng triệu kiến Minh Tĩnh tuyệt đối không
ngoài ý muốn của hắn, không yên tâm một gia tộc họ Minh sẽ ứng phó như thế nào,
nói thực ra, hắn luôn luôn ngồi chờ xem kịch vui.
Gần đây vì Minh Hạ Cung được sủng ái nên các giai tần
khác đều bị lảng tránh. Tam cung cùng hợp lại làm quyết sách, nghe Nội Vụ phủ
báo cáo, chỉ còn nàng một mình xử lý, hai cung kia đều lấy việc bị bệnh cáo ốm
để cự tuyệt cộng sự.
Thời gian này sự tình lại đặc biệt nhiều, các quốc gia
đến tấn kiến đặc biệt nhiều, do vậy phải tổ chức yến hội cùng với đó là an bài
cho các quan lại ngoại giao của các nước, đồng thời trong cung đang tiến hành
tuyển chọn cùng huấn luyện cung nữ, tháng tám lại tổ chức đại hôn, đủ loại công
việc còn phải cùng lễ bộ phối hợp các loại lễ rườm rà làm cho Minh Hạ Cung bận
đến sứt đầu mẻ trán.
Nếu công tác nặng nề còn không đủ để làm cho nàng mệt
mỏi, như vậy nếu có thuộc hạ nào làm việc không cẩn thận chắc chắn làm cho nàng
hỏng mất.
Cho tới nay, đều là Vịnh Đông Cung độc tài các sự vụ ở
hậu cung, từ trước ở Đông Cung khi tức là như thế, đề bạt đều là tâm phúc của
mình.Nói là uỷ quyền không để ý tới sự vụ, nhưng lưu lại những người đó chỉ cần
bày ra không hợp ý liền tỏ thái độ cũng đủ làm cho sự tình thêm phức tạp. Kết
quả không phải là chạy tới hắn khóc lóc kể khổ, làm cho người ta chế giễu mà là
ở phía sau cung dấy lên ngọn lửa tẩy trừ tiếng kêu than vang dậy khắp trời đất,
tựa như những điều có trong lịch sử, lại năng lực thấp quốc quân, luôn chỉ có
thể đi hướng theo con đường chính sách tàn bạo, còn tự nhận là này hết thảy tàn
bạo, đã kêu lên mạnh mẽ vang dội.
Không biết nàng xử lý như thế nào? Mạnh mẽ vang dội
khiến cho hậu cung tiếng oán than dậy đất trời chăng? Hay vẫn chỉ là yếu thế
làm cho hết thảy vẫn như cũ, làm cho người ta dắt mũi?
Hắn biết nàng vốn định ở trong cung giấu tài mà sống.
Nhưng mà đó chỉ là ý tưởng mộng ảo, đừng tưởng rằng có thể thực hiện. Hoàng
cung không phải là nơi ăn chay niệm phật, khi đã tiến vào hưởng thụ phú quý thì
tốt nhất phải thanh tỉnh mà nhận thức.
Làm thê tử của một người bình thường, có lẽ chỉ cần để
ý cùng tận trách các công việc trong nhà cho tốt; nhưng làm một thê tử của
hoàng đế, lại còn có một thân phận khác, nô tì nô tì, cũng là thê tử, cũng thần
chúc, hơn nữa phần lớn thời điểm”Thần”trước cho”Thiếp”. Này thân phận cho quốc
cho gia, đều phải tận trách nhiệm.
Tựa như hắn, Thiên Triệt. Ra các quyết sách, lo lắng
sự tình, hoàn toàn đứng trên lập trường của một quân vương, vì củng cố vương
quyền, lo lắng cho lợi ích của nhân dân, vì thế đủ loại tư tình cũng không thể
làm cho hắn bận tâm.
Cho nên mấy ngày nay tới giờ, cho dù biết nàng kỳ thật
cũng chỉ là nữ tử, cũng có thể là một hiền thê, nàng đối với hắn cơ hồ không hề
sở cầu thậm chí cũng không cần có đứa nhỏ để bảo đảm nửa đời sau của nàng, luôn
dịu ngoan nhìn lên hắn… Thân là một người nam nhân, đối với nữ nhân của mình
còn có chút thương tiếc nên đem nàng thủ hộ không để nàng phải chịu mưa gió bẻ
gãy.
Nhưng không được, hắn không thể làm như vậy.
Hắn không rảnh đối một nữ nhân như vậy để mà phong hoa
tuyết nguyệt; thứ hai, thân phận của nàng đại diện cho một thế lực cực lớn, sau
hai năm đăng cơ làm hoàng đế đã bị hắn liệt vào danh sách phải diệt trừ. Nếu
hắn muốn làm, nhất định phải hoàn toàn cầm quyền, nhanh chóng thoát khỏi sự
khắc chế của các đại thần. Trong lịch sử đó là tất nhiên, mỗi một vị tân hoàng
đế đăng cơ đều phải trải qua quá trình giống nhau, thẳng đến chân chính chấp
chính.
Hơn nữa, giai đoạn này hắn cần nàng vì hắn mà thống
trị hậu cung, thành lập thể chế thành một bộ, hắn vẫn cảm thấy hậu cung quản lý
sơ tán, không hề kết cấu làm cho người ta dễ dàng có thể gây sóng gió. Hậu cung
cần chỉnh đốn, trước mắt nàng là người thích hợp nhất. Cho nên hắn phải đối với
nàng như vậy.
Hắn gần đây luôn luôn nghĩ tới nàng cho nên khi rảnh
rỗi muốn tới nhưng Minh Hạ Cung còn phải xử lý công việc ở bên ngoài nên nhất
thời không được nhìn thấy nàng. Tuy rằng không thấy được nàng có chút thất vọng,
nhưng đã đến đây tự nhiên đối với hai đứa nhỏ sẽ khảo thí một phen, hắn muốn
xem phương pháp dạy học này có hiệu quả như thế nào.
Dư Đồng mới bốn tuổi, hắn chậm rãi dỗ nàng mở miệng, nghe
nàng nói chuyện xưa. Mỗi một đoạn chuyện xưa đều có thể làm cho bé nhất thủ
thành thơ. Oa nhi này trí nhớ thập phần kinh người, Minh Ân Hoa giảng qua
chuyện xưa cho bé, thậm chí khi Minh Ân Hoa đọc sách có khi cũng thuận miệng
ngâm nga ra câu thơ, tiểu nữ oa đều có thể lưu loát sướng niệm. Đương nhiên
muốn bé tự học là không thể được mà phải dùng phương thức nói chuyện phiếm, làm
cho tiểu nữ oa không có áp lực, như vậy có thể phát huy chỉ sau mấy ngày liền
học được không ít.
Tử Quang Đế thỉnh thoảng gật đầu nghe nữ nhi thanh
thúy mà sinh động thanh âm, từ bé thao thao bất tuyệt hiện bảo. Sau đó lại phát
hiện Dư Dương ở bên cạnh cũng thập phần chăm chú, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy
tò mò cùng tán thưởng.
Minh Ân Hoa dạy học bằng phương thức này có lẽ không
được các đại học sĩ tán thành nhưng thành quả cũng rất khó cam đoan so với giáo
pháp chính thống càng tốt hơn. Nhưng mà phương thức như vậy cũng là một chuyện
mà người ta chờ mong để có phương thức học tập tốt hơn, làm cho tiểu hài tử
nguyện ý siêng năng học tập… Tử Quang Đế thầm nghĩ.
Rốt cục sau khi Dư Đồng phát biểu xong, Tử Quang Đế
thấy bé dụi mắt liền gọi người hầu đưa bé đi nghỉ ngơi. Tiếp theo mới tiếp tục khảo
thí tam hoàng tử, không ngoài ý muốn tuổi còn nhỏ, nhưng hắn đã có thể sướng và
ngâm rất nhiều danh thiên kinh điển, hơn nữa bộ dáng khi viết thư pháp cũng
thật sự có khí chất, có thể thấy được công khóa nặng, càng nhìn thì sẽ nhận ra
Trương phi vọng tưởng cho hắn có tâm tinh giống long vương là có bao nhiêu bức
thiết.
Có lẽ Dư Dương đã bị một áp lực rất lớn, nhưng tất yếu
phải như vậy sao? Tuy rằng hai huynh tỷ cũng là như thế này, nhưng hiện tại nếu
tính giao hắn cho Minh Hạ Cung khai phá bước phát triển bằng phương thức học vỡ
lòng mới, có thể làm cho đứa nhỏ càng thích thú học tập hơn, làm cho hắn không
phải giống như người xưa, nặng nề trong việc học tập mà trở thành như vậy?
Đương nhiên, hiện tại nếu như đứa nhỏ đã hình thành ý
thức muốn cạnh tranh, cho rằng khắc khổ học tập mới đảm bảo được tương lai, vậy
hắn cũng không thể nói gì hơn. Cho nên hắn nói:
“Dư Dương, hiện tại việc học của con đều do Thái Phó
an bài, như vậy con ở chỗ này cũng không học được cái gì, Minh phi cũng không
dạy cho con được cái gì. Con có muốn về Vô Dật Trai cùng ca ca, tỷ tỷ cùng đọc
sách không?
Tam hoàng tử nghe vậy ngẩn ra, tuy rằng phía sau thư
đồng lặng lẽ lay ống tay áo của hắn, muốn hắn nhân cơ hội mà trở lại Vô Dật
Trai cho đại học sĩ giảng bài – là người mà Trương phi rất tín nhiệm.
Nhưng Tam hoàng tử phát hiện mình cũng không muốn rời
đi, cho nên hắn không mở miệng được. Mấy ngày nay, nghe mẫu thân cùng nhiều đại
học sĩ khinh bỉ cùng phê phán phương pháp dạy học của Minh Hạ Cung, quả thật
cảm thấy phương pháp đó như trò đùa, không ra thể thống gì, đây là câu nói mà
mẫu thân không ngừng nói. Nói nhiều, nghe nhiều, tựa hồ như thành chân lý, vì
thế hắn liền tin. Mới có quyết định nếu có cơ hội nhìn thấy phụ hoàng, vậy thì
nhất định sẽ xin phụ hoàng cho mình rời khỏi Minh Hạ Cung.
Nhưng mà… phương pháp của Minh phi thật sự là sai sao?
Có lẽ hắn không biết cái gì là đúng. Nhưng hắn hâm mộ
muội muội có thể học tập nhanh như vậy bằng cách học nhạc, mỗi ngày nghe chuyện
xưa bằng cách xướng, ca các khúc ca của thiếu nhi, cư nhiên cũng là một loại
học tập, muội muội nói mỗi một cái chuyện xưa, hắn đều rất thích nghe, cảm thấy
rất thú vị.
Hắn… Cũng không thể được học giống như muội muội?
“Sao không có trả lời? Dư Dương“. Tử Quang Đế thúc
giục.
Tam hoàng tử trong lòng quyết định, nhìn về phía phụ
thân:
“Phụ hoàng, con không muốn đi Vô Dật Trai. Con khẩn
cầu phụ hoàng cho con ở lại Minh Hạ Cung cùng muội muội học tập.”
“Vì sao? Hay con cho rằng Thái Phó dạy học không được
tốt?”
“Không phải. Thái Phó định ra việc học, con nguyện ý tiếp
tục học tập. Nhưng hy vọng sau thời gian học tập, có thể cùng muội muội theo
Minh phi cùng nhau học tập.”
“Trẫm sẽ không đáp ứng với con yêu cầu này“. Tử Quang
Đế thản nhiên nói: “Hai loại phương thức này mâu thuẫn nhau, trẫm làm sao có
thể cho phép con đồng thời cùng học? Làm người không thể tham như vậy, nếu con
tham lam như vậy sẽ chỉ dẫn tới kết cục thất bại.”
“Sẽ không đâu, con có thể chịu được…”. Dư Dương ý trí
kiên định.
Nhưng Tử Quang Đế không cho hắn nói thêm gì nữa. Ý vị
thâm trường nhìn con trai, nói:
”Đối với học tập, con không có khả năng đồng thời tiếp
nhận cả hai phương pháp; đối với việc xử thế, con không có khả năng đồng thời
lấy lòng mọi người mà không phải đắc tội ai. Lựa chọn chỉ có một, con hãy cẩn
thận suy nghĩ đi”.
Nói xong, Tử Quang Đế bãi giá rời đến Kim Thu Cung.
Thăm phi tử sinh bệnh là lẽ thường. Tử Quang Đế đương
nhiên hiểu.
Khuê danh của Kim phi là Phương Thiến Nhi cũng là một
mỹ nữ.
Nàng là một mỹ nữ trông rất đơn bạc nhu nhược giống
như là gió thổi thì sẽ bước đi, nhưng trên khuôn mặt kia là đôi đồng tử sáng
như sao, lóe ra khí chất cao ngạo quật cường làm cho nàng có vẻ kiên
cường.Thoạt nhìn nàng chỉ là sơ đạm, sinh ra chớ gần. Như là trời sinh thích
hợp một mình bàng quang, tự ngâm thơ tự uống rượu, là cuộc sống của một ẩn sĩ.
Tổ phụ của nàng năm năm trước bệnh nặng, chức quan là
Trung Thư thị lang, còn phụ thân giữ chức quan ở Thư Xá nhân, huynh trưởng là
Trung Thư Tỉnh Hữu nghị luyện đại phu. Toàn gia coi như là không có số làm quan
nhưng lại được Tử Quang Đế đề bạt mà lên. Tuy rằng so với Minh gia còn kém đến
trăm năm quan trường quý tộc khí phái nhưng phụ thân và huynh của nàng có thể
xem như là được Tử Quang Đế bồi dưỡng làm thân tín, về sau tiền đồ không thể
xem thường được. Ai biết hai mươi năm sau, thanh thế nhà mẹ đẻ của Kim Thu Cung
có thể hay không cùng so vai với Minh gia?

