Vị thần cuối cùng - Chương 16 Phần 1

16. Chúng tôi có được
sự giúp đỡ từ một tên trộm

Đây là định nghĩa của tôi về từ chẳng vui
chút nào. Cưỡi một con pegasus về phía một chiếc trực thăng đang
mất kiểm soát. Nếu Guido không phải là một tay bay quá giỏi, thì
chúng tôi ắt đã bị băm nhỏ như các mảnh confetti.

Tôi có thể nghe thấy tiếng kêu thét của Rachel
ở phía bên trong. Vì một vài lý do nào đó, cô ấy đã không buồn
ngủ, nhưng tôi có thể nhìn thấy người phi công đổ ụp người lên trên
bảng điều khiển, nảy người lên xuống khi chiếc trực thăng cạnh của
một tòa nhà văn phòng.

“Có ý gì không?” tôi hỏi Annabeth.

“Cậu sẽ cưỡi Guido và ra khỏi đây,” cô ấy nói.

“Cậu sẽ làm gì?”

Để đáp lại, cô ấy nói, “Hyah!” và Guido đâm bổ
xuống.

“Cúi xuống!” Annabeth hét lớn.

Chúng tôi bay ngang qua quá gần các cánh quạt
đến nỗi tôi cảm thấy như lực phát ra từ các cánh quạt đang bứt hết
cả mái tóc của tôi. Chúng tôi bay dọc theo một bên sườn máy bay và
Annabeth nhoài người nắm lấy cánh cửa.

Đó là khi mọi thứ trở nên xấu đi.

Một bên cánh của Guido đập mạnh vào máy bay.
Nó rơi thẳng xuống với tôi ở trên lưng, để Annabeth treo lơ lửng ở một
bên sườn máy bay.

Tôi sợ hãi đến nỗi tôi hầu như không thể nghĩ
được điều gì, nhưng khi Guido lao xuống theo hình xoắn ốc tôi thoáng
nhìn thấy Rachel đang kéo Annabeth vào bên trong chiếc trực thăng.

“Bình tĩnh nào!” tôi hét lớn với con Guido.

Cánh của tôi, nó rên rỉ. Nó đã bị hỏng.

“Cậu làm được mà!” Tôi cố nhớ lại những gì
Silena thường nói với chúng tôi trong các buổi học cưỡi ngựa pegasus.
“Hãy thả lỏng cánh nào. Hãy duỗi nó ra và lướt đi.”

Chúng tôi rơi xuống như một hòn đá – xuống
thẳng vỉa hè cách chúng tôi chín mươi mét phía bên dưới. Vào phút
cuối, Guido đã duỗi hai cánh của mình ra. Tôi nhìn thấy các khuôn mặt
của các nhân mã đang há hốc miệng nhìn chúng tôi. Rồi chúng tôi lấy
lại được thăng bằng, lướt thêm một đoạn khoảng mười lăm mét và ngã
nhào xuống trên vỉa hè – Pegasus phía trên á thần.

Ối! Guido rên rỉ. Chân tôi. Đầu tôi.
Cánh của tôi.

Bác Chiron phi nhanh lại với túi thuốc và bắt
đầu chữa trị cho c

Tôi đứng dậy. Khi tôi nhìn lên, tim tôi muốn nhảy
khỏi lồng ngực. Chiếc trực thăng chỉ còn vài giây nữa thôi sẽ đâm
vào cạnh của tòa nhà.

Thế rồi, như có phép lạ, máy bay tự rẽ sang
phải. Nó quay một vòng rồi đứng im giữa không trung. Rồi rất chậm,
nó bắt đầu hạ cánh.

Việc đó dường như kéo dài mãi mãi, nhưng cuối
cùng chiếc trực thăng cũng đã đáp xuống giữa Đại lộ Năm. Tôi nhìn
xuyên qua kính chắn gió phía trước và không thể tin vào những gì tôi
đang nhìn thấy. Annabeth đang ngồi trước bảng điều khiển.

Tôi chạy nhanh về phía trước khi các cánh quạt
quay chậm lại để ngừng hẳn. Rachel mở cánh cửa ở hông máy bay và
kéo viên phi công ra khỏi đó.

Cô ấy vẫn mặc giống hệt như lúc cô ấy đang đi
nghỉ với quần soóc ngắn, áo phông và xăng đan. Mái tóc cô ấy rối bù
và khuôn mặt cô ấy xanh mét do chuyến bay kinh hoàng.

Annabeth leo ra sau cùng.

Tôi nhìn cô ấy đầy kính sợ. “Tớ không biết cậu
có thể lái được máy bay trực thăng.”

“Tớ cũng thế thôi,” cô ấy nói. “Cha tớ quá say
mê với hàng không. Ngoài ra Daedalus có một vài ghi chép về các loại
máy biết bay. Tớ chỉ lấy ra các suy đoán tốt nhất của tớ dành cho
việc bay. Thế là xong.”

“Cậu đã cứu mạng sống của tôi,” Rachel nói.

Annabeth xoay nhẹ bả vai bị thương của mình.
“Được rồi, ừm... Đừng tạo thành thói quen là được. Cậu đang làm
gì ở đây, Dare? Cậu không biết là không được bay vào vùng có
chiến sự sao?”

“Tôi...” Rachel liếc nhìn tôi. “Tôi phải đến đây.
Tôi biết Percy đang gặp rắc rối.”

“Tôi đã hiểu,”Annabeth càu nhàu. “Ừm, hai người
cho phép tôi nhé, tôi có một vài người bạn bị thương mà tôi
phải chăm sóc. Rất vui khi cậu có thể ghé qua, Rachel.”

“Annabeth...” tôi gọi lớn.

Cô ấy đùng đùng bỏ đ

Rachel ngồi tõm xuống trên lề đường và ôm lấy
đầu mình. “Tớ xin lỗi, Percy. Tớ không định... Tớ luôn làm rối tung
mọi thứ.”

Thật khó khi tranh cãi với cô ấy, thế nhưng tôi
rất mừng khi thấy cô ấy an toàn. Tôi nhìn về hướng Annabeth đã bỏ đi
nhưng cô ấy biến mất hoàn toàn trong đám đông. Tôi không thể tin vào
những gì cô ấy vừa mới làm – cứu sống Rachel, đáp máy bay trực thăng
an toàn, và bỏ đi như thể chuyện đó chẳng có gì to tát cả.

“Không sao đâu,” tôi nói với Rachel, mặc dầu
những lời của tôi nghe thật giả dối. “Vậy thông điệp mà cậu muốn
chuyển là gì?”

Cô ấy nhíu mày. “Sao cậu biết được điều đó?”

“Một giấc mơ.”

Rachel không hề ngạc nhiên. Cô ấy giật giật cái
quần soóc ngắn của mình. Nó được phủ đầy các hình vẽ, điều đó
cũng không có gì lạ với cô ấy, nhưng tôi nhận ra được những ký hiệu
đó: những chữ cái Hy Lạp, các bức vẽ từ các hạt của trại, các
hình vẽ phác thảo về các con quái vật và khuôn mặt của các vị
thần. Tôi không hiểu làm thế nào Rachel có thể biết được một vài
điều trong số đó. Cô ấy chưa bao giờ đến đỉnh Olympus hay Trại Con Lai.

“Tớ cũng đã nhìn thấy được rất nhiều thứ,” cô
ấy thì thầm. “Ý tớ là không phải nhìn xuyên qua Màn Sương Mù. Lần này
khác hẳn. Tớ đã đang vẽ các bức tranh, viết những dòng...”

“Bằng chữ Hy Lạp cổ,” tôi nói. “Cậu có biết
chúng nói gì không?”

“Đó là những gì tớ muốn nói với cậu. Tớ đã
hy vọng... ừm, nếu cậu đi nghỉ cùng với gia đình tớ, tớ hy vọng cậu
có thể giúp tớ hiểu rõ điều gì đang xảy ra với tớ.”

Cô ấy nhìn tôi van nài. Da Rachel rám nắng vì
đã ở biển trong vài ngày qua. Mũi cô đang lột da. Tôi vẫn chưa hết
sốc khi cô ấy tự mình đến đây. Cô ấy đã buộc gia đình cắt ngắn kỳ
nghỉ của họ, đồng ý theo học ở một ngôi trường đáng ghét, và bay
trực thăng vào một trận chiến quái vật chỉ để gặp tôi. Với cách
của chính mình, cô ấy cũng dũng cảm không kém gì so với Annabeth.

Nhưng sẽ xảy ra với cô ấy với những cảnh mộng
đó thật sự khiến tôi sợ chết khiếp. Có thể đó là điều đã xảy ra
với những người có khả năng nhìn qua Màn Sương Mù. Nhưng mẹ tôi chưa
bao giờ nói bất cứ điều gì như thế. Và những lời của nữ thần
Hestia về mẹ Luke lại vang lên trong đầu tôi: Bà May Castellan đã đi
quá xa. Bà ấy đã cố nhìn thấy quá nhiều.

“Rachel,” tôi nói, “Tớ ước gì tớ biết. Có lẽ
chúng ta nên hỏi bác Chiron...”

Cô ấy bé co rúm lại như bị điện giật. “Percy,
có điều gì đó sắp xảy ra. Trò lừa bịp đó sẽ kết thúc trong cái
chết.”

“Ý cậu là gì? Cái chết của ai cơ?”

“Tớ không biết.” Rachel nhìn quanh đầy sợ hãi.
“Cậu không cảm thấy điều đó sao?”

“Đó có phải là thông điệp cậu muốn nói với
tớ không?”

“Không phải.” Cô ấy ngập ngừng. “Tớ xin lỗi. Tớ
nói những câu không đầu không đuôi như thế, nhưng ý nghĩ đó chợt đến
trong đầu tớ. Thông điệp tớ đã viết trên bãi cát lại khác. Nó có
cả tên cậu trong đó.”

“Perseus,” tôi nhớ lại. “Bằng chữ Hy Lạp cổ.”

Rachel gật đầu. “Tớ không biết ý nghĩa của nó
là gì. Nhưng tớ biết là nó quan trọng. Cậu phải nghe nó. Nó
nói: Perseus, ngươi không phải là người anh hùng.”

Tôi nhìn chằm chằm cô ấy như thể cô ấy vừa tát
vào mặt tôi. “Cậu đã đi hàng ngàn dặm chỉ để nói với tớ
rằng Tớ không phải là người anh hùng sao?”

“Điều đó rất quan trọng,” Rachel khăng khăng. “Nó
sẽ tác động đến việc cậu làm.”

“Không phải người anh hùng của lời tiên tri?” tôi
hỏi. “Không phải người anh hùng sẽ đánh bại Kronos sao? Ý cậu là
sao?”

“Tớ... tớ xin lỗi, Percy. Đó là tất cả những
gì tớ biết. Tớ phải nói với cậu vì...”

“Nào!” bác Chiron chậm rãi đi tới. “Đây ắt là
cô Dare.”

Tôi muốn hét lên bảo bác ấy đi chỗ khác, nhưng
dĩ nhiên tôi đã không làm thế. Tôi cố kiểm soát cảm xúc của mình.
Tôi cảm thấy như thể tôi có một cơn bão giận dữ khác đang xoáy tròn
quanh tôi.

“Bác Chiron – đây là Rachel Dare,” tôi nói. “Rachel
– đây là thầy giáo của tớ, bác Chiron.”

“Cháu chào bác,” Rachel rầu rĩ nói. Cô ấy trông
chẳng ngạc nhiên chút nào khi nhìn thấy bác Chiron là một nhân mã.

“Cháu không ngủ, quý cô Dare,” bác ấy nhận ra.
“Và cháu lại là con người nữa?”

“Cháu là con người,” cô ấy công nhận, như thể
đó là một ý nghĩ thật phiền muộn vậy. “Chú phi công ngủ ngay khi
máy bay bay ngang qua con sông. Cháu không hiểu sao cháu không ngủ. Cháu
chỉ biết cháu phải đến đây, để cảnh báo cho Percy.”

“Cảnh báo Percy?”

Tôi đỡ lời. “Cô ấy nhìn thấy nhiều thứ. Viết
những dòng chữ và vẽ các bức tranh.”

Bác Chiron nhướn mày. “Thật vậy sao? Kể cho bác
nghe nào.”

Cô ấy kể cho bác ấy những điều mà cô ấy đã
nói với tôi.

Bác Chiron vuốt râu. “Quý cô Dare này... có lẽ
chúng ta nên nói chuyện.”

“Bác Chiron,” tôi buột miệng thốt ra. Tôi đột
nhiên nhớ lại hình ảnh khủng khiếp ở Trại Con Lai vào những năm 1990,
và tiếng thét của bà May Castellan phát ra từ căn gác xép đó.
“Bác... bác sẽ giúp Rachel, đúng không? Ý cháu là, bác sẽ cảnh báo
cô ấy rằng cô ấy phải thật cẩn thận với những chuyện như thế này.
Không được đi quá xa.”

Đuôi bác ve vẩy như nó vẫn thường làm khi bác
ấy lo lắng. “Đúng thế, Percy. Bác sẽ cố hết sức để tìm hiểu chuyện
gì đang xảy ra và đưa cho quý cô Dare đây những lời khuyên hữu ích,
nhưng việc này sẽ phải mất một ít thời gian. Trong khi chờ đợi, cháu
nên nghỉ ngơi đi. Chúng ta đã đưa xe của cha mẹ cháu đến nơi an toàn.
Kẻ thù hiện dường như không có động tĩnh gì. Chúng ta đã lắp đặt
các giường ngủ trong Tòa nhà Empire State. Hãy ngủ một lát

“Mọi người đều bảo cháu đi ngủ,” tôi càu nhàu.
“Cháu không cần ngủ.”

Bác Chiron cố mỉm cười. “Gần đây cháu có nhìn
lại chính mình chưa, Percy?”

Tôi liếc nhìn xuống áo quần tôi, hiện đều bị
cháy xém, bị thiêu trụi, bị cắt và xé rách từ các cuộc chiến không
ngớt vào đêm qua của tôi. “Cháu trông như xác chết vậy,” tôi thừa
nhận. “Nhưng bác nghĩ là cháu có thể ngủ sau những gì đã xảy ra
sao?”

“Cháu có thể không bị thương trong trận chiến,”
bác Chiron quở trách tôi, “nhưng điều đó sẽ chỉ làm cho cơ thể cháu
nhanh mệt mỏi hơn. Bác nhớ Achilles. Bất cứ khi nào chàng trai đó
không chiến đấu, cậu ta đều ngủ. Cậu ta phải ngủ hai mươi lần một
ngày. Cháu, Percy, cũng nên nghỉ ngơi đi. Cháu là niềm hy vọng duy
nhất của chúng ta.”

Tôi muốn than phiền rằng tôi không phải là hy
vọng duy nhất của mọi người. Theo như Rachel, tôi thậm chí không phải
là một anh hùng. Nhưng cái nhìn trong mắt bác Chiron thể hiện rõ một
điều rằng bác ấy sẽ không muốn có câu trả lời “không” từ tôi.

“Chắc rồi,” tôi cằn nhằn. “Hai người cứ nói
chuyện đi ạ.”

Tôi lê bước về phía Tòa nhà Empire State. Khi tôi
ngoái đầu nhìn lại, Rachel và bác Chiron vừa đi vừa trò chuyện một
cách nghiêm chỉnh, như thể họ đang thảo luận cho việc chuẩn bị lễ
tang vậy.

Tôi tìm thấy một chiếc giường còn trống ở trong
sảnh, chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ có thể ngủ được. Một giây
sau, hai mắt tôi nhắm tịt lại.

Trong các giấc mơ của tôi, tôi đã quay trở lại
khu vườn của thần Hades. Vua của những người chết đang đi tới đi lui,
đang lấy tay ôm chặt vào hai bên tai trong khi Nico lẽo đẽo theo sau ông
ta, hai tay cậu ta vung vẩy lên xuống.

“Cha phải làm thế!” Nico cứ khăng khăng.

Nữ thần Demeter và nữ thần Persephone ngồi phía
sau họ ở bàn ăn sáng. Cả hai nữ thần trông rất buồn chán. Nữ thần
Demeter đổ ngũ cốc làm từ lúa mỳ nguyên chất vào bốn cái bát lớn.
Nữ thần Persephone đang dùng phép thay đổi các kiểu cắm hoa ở trên
bàn, biến các bông hoa đã nở màu đỏ sang màu vàng đến các hoa điểm
màu lấm chấm.

“Ta không phải làm bất cứ điều gì!”
Đôi mắt thần Hades rực sáng. “Ta là một vị thần!”

“Cha à,” Nico nói, “nếu đỉnh Olympus bị thất
thủ, thì sự an toàn cho chính cung điện của cha cũng chẳng quan trọng
nữa. Vì cha cũng sẽ dần biến mất.”

“Ta không phải là người thuộc đỉnh Olympus!” ông
ta gầm gừ. “Gia đình ta đã thể hiện điều đó khá là rõ.”

“Cha thuộc về nơi đó,” Nico nói. “Dù cha có
thích hay không thích.”

“Con đã thấy họ làm gì với mẹ con rồi đó,”
thần Hades nói. “Zeus đã giết cô ấy. Và con muốn cha giúp họ sao? Họ
hoàn toàn xứng đáng với những gì mà họ sẽ phải nhận!”

Nữ thần Persephone thở dài. Bà ấy dùng hai
ngón tay bước đi về phía bên kia bàn, lơ đãng biến đồ dùng bằng bạc
trở thành những bông hoa hồng. “Liệu chúng ta có thể làm ơn không
nhắc đến người phụ nữ đó không?”

“Con biết điều gì sẽ giúp thằng bé này không?”
Nữ thần Demeter đăm chiêu. “Làm ruộng.”

Nữ thần Persephone đảo mắt. “Mẹ...”

“Sáu tháng phía sau máy cày. Sẽ hình thành
một tính cách tuyệt vời.”

Nico bước ra phía trước cha của cậu ta, buộc
thần Hades phải đối mặt với cậu ta. “Mẹ con hiểu rất rõ về gia
đình. Đó là lý do tại sao bà ấy đã không muốn để chúng con ra đi.
Cha không thể từ bỏ gia đình mình chỉ vì họ đã làm điều gì xấu
với cha. Cha cũng đã làm nhiều điều xấu đối với họ.”

“Maria đã chết!” thần Hades nhắc cậu ta.

“Nhưng cha không thể tự tách chính mình ra khỏi
các vị thần khác!”

“Ta đã làm rất rõ điều đó trong hàng ngàn năm
nay rồi.”

“Và điều đó có làm cha cảm thấy tốt hơn chút
nào không?” Nico nhấn mạnh. “Rốt cuộc lời nguyền với Oracle đó có
giúp được gì cho cha không? ệc giữ mãi hận thù là một sai lầm chí
tử. Chị Bianca đã cảnh báo con về điều đó và chị ấy đã đúng.”

“Với các á thần thì đúng thế! Ta là người
bất tử, có mọi quyền lực! Ta sẽ không giúp các vị thần khác nếu
họ có cầu xin ta, nếu Percy Jackson có tự mình đến cầu xin...”

“Cha cũng chỉ là một người bị ruồng bỏ giống
như con mà thôi!” Nico hét lớn. “Cha hãy ngừng việc giận dữ vì chuyện
đã qua và hãy làm điều gì đó có ích dù chỉ một lần. Đó là cách
duy nhất họ sẽ tôn trọng cha!”

Một ngọn lửa màu đen xuất hiện trong lòng bàn
tay thần Hades.

“Cha cứ làm đi,” Nico nói. “Làm cho con nổ tung
đi. Đó chẳng phải là những gì mà các vị thần khác mong đợi từ cha
sao. Hãy chứng minh là họ đã đúng đi.”

“Đúng thế, làm ơn đi,” nữ thần Demeter than
phiền. “Hãy làm cho nó im miệng đi.”

Nữ thần Persephone thở dài. “Ồ, em không biết. Em
thà tham gia vào cuộc chiến còn hơn là cứ ngồi đây ăn hết bát ngũ
cốc này đến bát ngũ cốc khác. Điều này thật buồn chán.”

Thần Hades gầm lên đầy giận dữ. Quả cầu lửa
từ tay ông ta phóng thẳng đến cái cây bằng bạc ở ngay bên cạnh Nico,
làm nó tan chảy thành vũng kim loại lỏng.

Và giấc mơ của tôi lại thay đổi.

Tôi đang đứng bên ngoài trụ sở Liên Hiệp quốc,
cách Tòa nhà Empire State một dặm về phía đông bắc. Đội quân thần
Titan đã cắm trại bao quanh khu liên hợp của tổ chức quốc tế này.
Các cột cờ được treo các chiến lợi phẩm khủng khiếp – những chiếc
mũ sắt và các mảnh áo giáp của các trại viên bị đánh bại. Dọc
theo Đại lộ Một, các tên khổng lồ mài sắc các lưỡi rìu của chúng.
Các con telkhine sửa sang lại vũ khí tại các lò rèn tạm thời.

Kronos đi tới đi lui ở đỉnh của tòa nhà, lưỡi
hái vung vẩy trong tay khiến những tên vệ sĩ dracaenae tránh xa khỏi
đường đi của hắn. Ethan Nakamura và Prometheus đứng gần đó, nhưng ngoài
tầm vung vẩy của lưỡi hái. Ethan đang mân mê các dây đeo khiên còn riêng
Prometheus vẫn bình thản và điềm tĩnh trong bộ tuxedo như mọi khi.

“Ta ghét nơi này,” Kronos cau có. “Liên Hiệp
Quốc. Như thể loài người luôn đoàn kết với nhau ấy. Hãy nhắc ta kéo
sập tòa nhà này sau khi chúng ta tiêu diệt hoàn toàn đỉnh Olympus.”

“Vâng, thưa ngài.” Prometheus mỉm cười như thể sự
tức giận của ông chủ gã khiến gã cảm thấy thích thú. “Liệu chúng
ta có phá luôn các chuồng ngựa trong Central Park không? Tôi biết ngài
cảm thấy khó chịu như thế nào với loài ngựa mà.”

“Dẹp ngay trò nói kháy ấy đi, Prometheus! Cái
lũ nhân mã đáng nguyền rủa đó sẽ cảm thấy hối tiếc vì chúng dám
chọc gậy bánh xe. Ta sẽ quăng chúng làm mồi cho lũ chó ngao địa
ngục, bắt đầu với thằng con trai đó của ta – cái thằng Chiron yếu
đuối đó.”

Prometheus nhún vai. “Cái tên yếu đuối đó đã
tiêu diệt toàn bộ đoàn quân telkhine với các mũi tên của cậu ta đấy.”

Kronos vung lưỡi hái và phạt ngang một cột cờ
gần đó. Quốc kỳ Brazil đầy màu sắc đổ ụp xuống đám quân bên dưới,
đè bẹp một con dracaenae.

“Chúng ta sẽ tiêu diệt chúng!” Kronos rống lên.
“Giờ là lúc thả drakon ra. Nakamura – mày sẽ làm điều đó.”

“Vâ... âng, thưa ngài. Vào lúc mặt trời lặn ạ?”

“Không,” Kronos nói. “Ngay bây giờ. Bọn bảo vệ
Olympus hiện đều bị thương nặng. Chúng sẽ không nghĩ ta sẽ lại tấn
công nhanh chóng như thế này. Ngoài ra, chúng ta đều biết rằng chúng
sẽ không thể nào đánh bại được con rồng này.”

Ethan trông khá bối rối. “Nhưng thưa ngài?”

“Không phải chuyện của ngươi, Nakamura. Cứ làm
theo lệnh của ta. Ta muốn Olympus ở trong tình trạng đổ nát khi Typhon
đến được New York. Ta sẽ đập tan toàn bộ lũ thần đó!”

“Nhưng, thưa ngài,” Ethan nói. “Sự tái sinh của
ngài.”

Kronos chỉ tay về phía Ethan và cậu á thần đó
đông cứng lại.

“Trông ta,” Kronos rít lên, “giống
như cần tái sinh lắm sao?”

Báo cáo nội dung xấu