Hoàng thượng nói phải - Chương 02 phần 1
Chương 2
Ngày đầu tiên của hàng tháng, là ngày tụ hội của phi
thiếp toàn hậu cung. Lầu hai của Lan Hinh Các trong thư quán là nơi mà các nàng
gặp mặt.
Mục đích duy nhất của việc tụ họp, là để nhận lấy tiền
chi tiêu hàng tháng cùng vải dệt, hương liệu hay các loại đồ dùng phục vụ cho
cuộc sống hàng ngày. Trước mắt, việc quản lý tài vụ của hậu cung tạm do Vịnh
Đông Cung chủ trì, tổng quản phủ nội vụ chỉ phụ trách việc phát đồ mà thôi. Nếu
có phi, thiếp nào cần chi tiêu thêm, nhất định phải báo với Vịnh Đông Cung, sau
đó phải có sự đồng ý của các cung mới được lấy ra, đợi đến lúc các cung nữ của
cung đó ký tên đem tiền tiêu hàng tháng lĩnh đi rồi, nếu không có việc gì khác
cần thảo luận, thì bình thường chính là ngồi nhàn tản nói chuyện với nhau, để
thêm gắn bó cảm tình giữa các phi tử.
Bất quá, buổi tụ hội ngày hôm nay là bất đồng, hơn nữa
còn vượt ra ngoài ý liệu của mọi người, bởi vì hoàng đế bệ hạ cư nhiên lại đích
thân tới!
Đang lúc chuyển đề tài thảo luận từ chuyện chi tiêu
hàng tháng trong cung sang chuyện tuyển tân phi cho hoàng đế, thì hạ nhân báo
Tử Quang Đế đến Lan Hinh Các, mọi người cả kinh không dám tin, tất cả đều lâm
vào trạng thái đần độn, ngây ngốc, cơ hồ như không thể phản ứng lại với tin vừa
nghe được. Cảm xúc kinh hỉ thậm chí làm cho vài vị sườn phi lệ quanh vành mắt, cúi
đầu khóc nức nở.
Dù sao hoàng đế cũng không dễ dàng tới hậu cung lúc
ban ngày! Mà nhất là, lúc này, khi hoàng đế đang bận rộn chuyện quốc sự, hàng
tháng chỉ sủng hạnh thê thiếp một lần, ai cũng không phải là ngoại lệ. Phu quân
của các nàng từ khi đăng cơ tới nay, không còn có thời gian riêng dành cho các
nàng, bọn họ đều là”hương khuê độc thủ, tịch mịch giai đồng”(phòng thơm cũng
chỉ có một mình, lẻ loi, cô độc).
Có thể nhìn thấy đế vương ở ban ngày, thật sự là
chuyện tưởng cũng không dám tưởng! Ba cung phi chính thê bình thường còn có thể
lấy công sự làm cái cớ đến Thượng Hoàng Cung cầu kiến Hoàng Thượng, lấy việc
công để mưu đồ chuyện rất có thể nhất thời an ủi nỗi khổ tương tư. Mà với các
sườn phi không có thực quyền, phạm vi hoạt động mỗi ngày, chỉ có thể ở trong
hậu cung cùng với nữ quyến du ngoạn, tuyệt đối không có cơ hội cùng hoàng đế
sáng tạo cảnh tượng”Xảo ngộ”(vô tình gặp mặt).
Toàn bộ kiến trúc rộng lớn của Nhật Diệu hoàng cung, nếu
từ không trung nhìn xuống, trên cơ bản là phân bố thành hình chữ”Thiên”rộng
lớn. Ở chỗ trung gian kia, đúng là chỗ ngăn cách giữa thượng Hoàng cung cùng hạ
Hoàng cung (cũng chính là hậu cung).
Nhóm sườn phi không được hoàng đế giao cho thực quyền,
nếu tưởng bước ra đại môn của hậu cung, xuyên qua cửa lớn cùng tường được ngăn
cách sâm nghiêm ngăn giữa thượng Hoàng cung cùng hạ Hoàng cung kia, trừ phi là
hoàng đế triệu kiến. để đi tới trước thượng Hoàng cung – nơi mà hoàng đế độc sở
hữu, nếu không cho dù có cánh cũng không bay tới được.
Nếu nói chính phi là lệ thuộc trực tiếp vào hoàng đế, nhận
lệnh trực tiếp từ hoàng đế, như vậy người mà sườn phi lệ thuộc trực tiếp chính
là chính phi. Ở trong hoàng cung sâm nghiêm này, sẽ không tha cho việc tự tiện
đi quá giới hạn, nếu không hậu quả là khó có thể lường trước được, hơn nữa Tử
Quang Đế lại là một đế vương không thể chịu đựng được nháo sự ở hậu cung.
Hoàng đế đến, sau một phen bái kiến rườm rà, Vịnh Đông
Cung vội vàng làm cho mọi người đứng đúng vị trí, bản thân mình cũng đứng vào
một vị trí ở bên phải.
Tử Quang Đế ngồi xuống vị trí chủ tọa, ánh mắt công
bằng nhìn qua mỗi một gương mặt như hoa như ngọc, thấy các nàng bên môi mang
theo nụ cười yếu ớt, ai cũng không lập tức mở miệng nói chuyện.
“Hoàng Thượng, vì sao hôm nay người lại tới chỗ này?
Người mới vừa hạ triều phải không? Chắc chắn là đang rất mệt?” - Vẻ mặt Vịnh
Đông Cung vui sướng khó có thể ức chế được, thân mình đã muốn dựa lại gần đế
vương nhất, nhưng lập tức lại đem thân hình lùi lại, gần như vậy sẽ không hợp
quy củ, khiến cho các chúng phi khác nhìn vào, sẽ nói là nàng ta không biết
kiềm chế.” Người đâu, còn không mau mau thượng trà!” Một thị tỳ lanh lợi nghe
vậy vội vàng đem dâng trà ngon, đưa cho Vịnh Đông Cung để nàng ta dâng cho chí
tôn.
“Hoàng Thượng, đây là trà của mùa xuân năm nay, vừa
mới được cống tiến vào cung. Người thừa dịp còn nóng nhanh uống đi ạ.”
Tử Quang Đế gật đầu, uống một ngụm, sau đó hướng mọi
người ra lệnh:
“Đều ngồi đi.”
Chúng thê thiếp y thân phận, cấp bậc ngồi xuống. Bảy
người, người dũng cảm nhất dám tranh thủ biểu hiện, trừ Vịnh Đông Cung ra, không
có người thứ hai dám. Nàng ta chính là người duy nhất trong chúng thê thiếp, có
tính tình hoạt bát niềm nở. Nàng chưa bao giờ che giấu tình yêu đối với Tử
Quang Đế Thiên Triệt, mặc kệ là trước đây hay sau này, luôn luôn trực tiếp biểu
hiện để đế vương biết, hơn nữa còn cố gắng làm cho trong mắt đế vương chỉ có
mình, một lòng một dạ làm cho mình trở thành tiêu điểm trong chúng phi, để
hoàng đế không bao giờ quên nàng.
Bất quá Tử Quang Đế mặc dù dung túng Vịnh Đông Cung
thích làm náo động, nhưng không có”cùng chi ứng hợp”, đối với Vịnh Đông Cung
nhợt nhạt cười sau, ánh mắt chuyển đến trên người Minh Ân Hoa ngồi ở vị trí đầu
tiên phía bên trái, hỏi:
“Minh Hạ Cung, nửa tháng trước trẫm nhìn thấy bản thảo
dạy học cho trẻ thơ kia, giờ đã hoàn thành việc biên soạn hay chưa?”
Tưởng lúc ấy là do Hoàng Thượng thuận miệng nói ra mà
thôi, nhưng giờ lại bị đế vương nhớ kỹ. Minh Ân Hoa ngăn chặn sự kinh ngạc
trong ngực, ngữ khí bằng phẳng nói:
“Bẩm Hoàng Thượng, thần thiếp cũng sắp biên soạn xong.
Đợi hai ngày cuối cùng này sửa hoàn thiện là có thể giao phó cho văn thư quán
sao chép thành sách ạ.”
“Tốt lắm.” Tử Quang Đế gật đầu khen ngợi. Tiếp theo
nói với các vị thê thiếp: “Các vị ái phi, Minh Hạ Cung biên soạn được một giáo
án dùng để dạy cho trẻ nhỏ, nội dung dễ hiểu, có thể đọc thuộc lòng, rất thích
hợp dùng cho trẻ nhỏ mới học. Vì thế trẫm hạ chỉ cho Minh Hạ Cung sau khi đem
giáo án hoàn thành, liền giao phó cho văn thư quán sao chép tạo thành sách để
lưu truyền.”
Là giáo án nào mà đáng giá để cho hoàng đế coi trọng
như thế, lại còn mệnh lệnh tạo thành sách để lưu truyền rộng rãi nữa?!
Những ánh mắt ngạc nhiên lại mang theo chút ghen tỵ
lập tức bắn về phía Minh Ân Hoa, thật sâu đánh giá diện mạo xinh đẹp nhưng lại
không đủ mỹ để có thể ở trong bảy người so sánh. Mặc dù không thể dùng dung mạo
để tranh sủng, nhưng lại có thể lấy tài hoa để giành được thánh quyến (sự quyến
luyến của vua) sao? Mới gả tiến vào hai năm, đã có thể làm Hoàng Thượng nhớ kỹ
sao?
Vịnh Đông Cung nương nương xinh đẹp khóe môi khẽ nhếch,
đang muốn nói gì đó, thì đã có người giành trước mở miệng:
“Thực tài giỏi, Minh Hạ Cung nương nương thật sự là
tài năng, ngẫm lại cũng nên là như thế, dù sao Minh gia chuyên sản sinh ra tài
nữ, là chuyện mà thiên hạ đều biết. Nương nương tài hoa như thế, Ân Nhã muội
muội xem như đã có người kế nghiệp.” Thân là sườn phi đứng đầu – Trương Phi, lấy
ngữ khí cùng thân phận của nàng không hợp nhau mỉm cười khen ngợi
Trương Phi lớn tuổi nhất, từ lúc Tử Quang Đế vừa lớn
hơn một chút, đã ở bên hầu hạ, cũng là nữ hầu, nữ nhân đầu tiên của Tử Quang
Đế. Xuất thân thấp kém làm cho nàng ngay cả làm sườn phi cũng đều cực miễn
cưỡng, may mà Tử Quang Đế nặng tình, không chỉ lập nàng là sườn phi, còn cho
nàng danh phận sườn phi đứng đầu. Tuy nói là sườn phi, nhưng địa vị có chút
khác biệt, ngay cả Vịnh Đông Cung làm việc theo ý cũng không dám làm nàng khó
xử. Cho nên, giờ phút này, cho dù nói ra những lời như vượt quá thân phận này
cũng sẽ được bao dung.
“Trương phi khen sai rồi, Minh Hạ Cung không dám nhận.”
Minh Ân Hoa thản nhiên đáp lời.
“Ai, thần thiếp đây là ngưỡng mộ người, nào dám là
khen ngợi, thỉnh nương nương đừng đa tâm.”
“Sẽ không, cũng không dám.” Không mang theo cảm xúc
đáp trả, để đề tài dừng ở đây.
Tử Quang Đế đạm mạc liếc mắt quét hai người một cái, không
cần nhìn những người khác, cũng biết đại khái là sẽ không thoát ly được vẻ mặt
vui sướng khi thấy người gặp họa, cho dù biểu tình có che giấu, cũng che giấu
không được tâm tình. Đây là thái độ bình thường nơi hậu cung, một đám nữ nhân
rất nhàn rỗi, sống cũng chỉ có thể như vậy. Không vòng vo, liền nói trực tiếp:
“Nay trẫm có bốn đứa con, hoàng trưởng tử Dư Huy, hoàng
trưởng nữ Dư Hạ đều đã tiến vào Trữ Anh Viện cùng Uẩn Tú Viện để học tập, Dư
Dương sáu tuổi cùng Dư Đồng bốn tuổi thì đúng lúc bắt đầu đi học. Từ lúc trẫm
đăng cơ tới nay, dù quá bận rộn việc quốc sự, nhưng cũng chưa từng có quên chức
trách phân chia rõ ràng nơi hậu cung, cũng phân bố tốt các chức, các vị riêng.
Nay vừa vặn thừa dịp tuyển tân phi cùng với giáo dục hoàng thất tử nữ, liền xử
lý cùng một lúc luôn đi. Chư vị ái phi ai cũng có sở trường riêng, trẫm hy vọng
chư vị có thể phát huy tốt sở trường của mình, ví dụ như tài năng của Minh Hạ
Cung, chính là thích hợp cho việc giáo dục.”
Đúng lúc này, tính tình có vẻ trong trẻo nhưng lạnh
lùng, cao ngạo Kim Thu Cung mở miệng hỏi:
“Hoàng Thượng, người không phải là tính để cho Minh Hạ
Cung chấp chưởng Uẩn Tú Viện đấy chứ?”
“Chỉ cần có tài, có gì là không thể?” Hoàng đế giống
như đùa như thật trả lời.
“Điều này sao có thể!” Vịnh Đông Cung là người đầu
tiên kinh hô.” Nếu Hoàng Thượng muốn tìm chút việc để cấp Minh Hạ Cung làm, kỳ
thật Tĩnh Thư Quán hoặc là Cung Vụ Phủ bên kia đều có không ít chuyện có thể
làm. Về phần hiện tại, Hoàng Thượng người xem…”bàn tay mềm chỉ lên giá sách dựa
vào tường phía bên phải, đầy bái thiếp: “Tất cả chỗ này đều là trong một tháng
qua, chúng thần thiếp thu được danh sách tuyển phi. Chúng thần thiếp vội vàng
sàng chọn ra, sau đó tháng sau còn phải đem tú nữ trúng cử tuyên đến hậu cung
khảo hạch nữa. Chỉ riêng việc này thôi, đã không thể nói chính xác tới khi nào
sẽ xong. Hoàng Thượng sao lại nhằm đúng lúc này tăng thêm gánh nặng cho Minh Hạ
Cung? Huống chi Minh Hạ Cung còn trẻ như thế, sẽ thiếu chín chắn, cho dù Hoàng
Thượng có coi trọng tài hoa của minh Hạ Cung đi chăng nữa, cũng không thể vội
vàng như vậy? Nếu Hoàng Thượng cho rằng Uẩn Tú Viện cần một người đứng ra, trong
đám thủ lĩnh nữ quan hẳn là có người có thể đảm nhiệm.”
“Cũng không thể trách, những thủ lĩnh nữ quan này
chính là do Vịnh Đông Cung nương nương hai năm trước nhọc lòng tới Tự Lực bồi
dưỡng tạo thành những nữ quan vĩ đại, nghe nói tài hoa xuất chúng đến độ có đi
tham dự kỳ thi tuyển nữ Trạng Nguyên cũng không có vấn đề gì… Aiz, đáng tiếc là
từ năm năm trước khi xảy ra việc của Gia Đức hoàng hậu sau, Nhật Diệu hoàng
triều ta đã không còn tổ chức thi yến hoàng gia, hay kinh hoa bách hoa yến gì
đó, nên tự nhiên là không thể nào tuyển ra nữ Trạng Nguyên, hay nữ tài tử nữa.”
Trương phi cười đến thực chói mắt, ngữ khí thực chân thành, nhưng lời nói nói
ra tuyệt đối không xuôi tai.
“Trương phi đối với nhóm thủ lĩnh nữ quan này thật
hiểu biết. Bản cung tận tâm hết sức bồi dưỡng những nữ quan này, chính là hy
vọng các nàng có thể thành tài, có thể phụ giúp quản lý hậu cung.”
“Đúng vậy, ai có mắt đều nhìn thấy được Vịnh Đông Cung
nương nương thật tận tâm, hậu cung này của chúng ta rõ ràng có ba cung chủ, lại
chỉ thấy có một mình Vịnh Đông Cung bận rộn, cũng không phân chia cho những
người khác, thật sự là rất vất vả.”
“Có thể vì Hoàng Thượng phân ưu giải lao, là vinh hạnh
của thần thiếp, không nghĩ một chút vất vả đó là khổ.” - Vịnh Đông Cung âm thầm
cắn răng, nói.
“Đúng vậy, loại vất vả này, người khác muốn cầu cũng
cầu không được đâu. Nương nương, xem ra người tựa hồ không vui như vậy, thật”vất
vả”bị giữ chân, sau đó mới vừa nghe thấy Hoàng Thượng nhắc tới muốn cho Minh Hạ
Cung nương nương làm nữ tế rượu, đã liền lập tức phản đối. Đây là nương nương
đối với Minh Hạ Cung nương nương săn sóc đi? Thật sự là làm người khác cảm động.”
Người sáng suốt đều nhìn ra được, nếu không phải do Trương
phi tâm tình gần đây phi thường không tốt, chính là nàng cố ý muốn cùng Vịnh
Đông Cung đối đầu.
Vịnh Đông Cung bị Trương phi”nhắc nhở”như vậy, sắc mặt
bị chọc tức đến trắng bệch, nhưng lại cũng không có ngốc đến mức ở trước mặt
hoàng đế mà phát tác. Nàng chính là mím môi, thẳng tắp Trương phi không nói, vẻ
mặt là vừa tức lại vừa ủy khuất.
Bầu không khí nhất thời trở nên lạnh lẽo, hơn nữa lại
lạnh thật lâu. Ở đây có Minh Hạ Cung cùng Kim Thu Cung đều là người thông minh
nên giữ im lặng, đem hết thảy mọi việc giao cho cửu ngũ, tình nguyện thừa nhận
khả năng có thể bị xử phạt liên đới, cũng không muốn xuất đầu tại đây.
Mỗi một người đều mang theo ý sợ hãi trong đôi mắt đẹp,
rồi tất cả đều nhịn không được vụng trộm dò xét nhìn sang hoàng đế ở bên kia, sợ
mặt rồng giận dữ, nhưng lại càng muốn biết, hoàng đế sẽ xử lý việc này như thế
nào; đối mặt với sự xung đột của hai phi thiếp vốn được đế vương dung túng, thì
sẽ thiên vị bên nào đây?
Tại bầu không khí đầy sự căng thẳng và sợ hãi này, Minh
Ân Hoa chỉ khẽ cúi đầu xuống, bắt bản thân mình không được đếm xỉa đến. Hai năm
nay mọi thứ trôi qua rất thư thái, chưa bao giờ có cơ hội chứng kiến những cảnh
tranh thủ tình cảm với tranh quyền chốn hậu cung. Mà nay, khi hoàng đế bắt đầu
muốn xác lập quyền lực và trách nhiệm của từng vị phi tử nơi hậu cung, cho
quyền lực quản lý hậu cung, thì tranh chấp ngay lập tức cũng không thể tránh
được sẽ xảy ra.
Lúc trước bởi vì Tử Quang Đế quá bận rộn, những công
chuyện trong hậu cung không có đặc biệt chỉ định sẽ do ai phụ trách, nên vẫn
đều bị Vịnh Đông Cung tiếm quyền. Tuy nói ba chính phi đều có quyền tham dự như
nhau, nhưng Vịnh Đông Cung cũng mặc kệ, trực tiếp đem mọi chuyện hoàn toàn đều
tự quyết định, sau đó lại sai người đưa đến hai cung khác để đóng ấn xác nhận, một
bộ dáng đương nhiên là như vậy, lấn át hoàn toàn hai cung còn lại, hoàn toàn
coi thường Minh Ân Hoa do tuổi nhỏ cùng Kim Thu Cung luôn mang bộ dạng mèo khen
mèo dài đuôi.
Chuyên quyền độc đoán như vậy, các phi thiếp khác
không phải là không có oán hận, nhưng bất hạnh là hoàng đế không hề ngó ngàng
hay xử lý đến sự vụ chốn hậu cung. Nay Hoàng Thượng đã muốn quyết định chuyện
này, Vịnh Đông Cung đương nhiên muốn danh chính ngôn thuận được vua giao cho
quyền lực. Mà đồng thời, tâm trạng Trương phi nặng nề đã lâu, làm sao có thể
tình nguyện làm một sườn phi đứng đầu mà không có thực quyền đây? Nếu không
thừa dịp hiện tại làm khó dễ, đợi đến lúc hoàng đế ban thưởng quyền lực xong, về
sau có muốn hối cũng không kịp.
Trong toàn bộ hậu cung lúc này, cũng không phải là rất
phức tạp, nói trắng ra cũng chỉ là cuộc đấu giữa Vịnh Đông Cung và Trương phi
mà thôi. Các nàng là nữ tử được gả cho Tử Quang Đế lâu nhất, theo từ thời hoàng
đế còn là Lưu Cách Vương đã tranh đấu, bất quá khi đó được sủng ái nhất là
chính thê Minh Ân Nhã, so về gia thế hay tài mạo, đều vượt qua hai người thật
xa, cho nên hành vi hai người cũng coi như thu liễm. Nhưng hiện tại cũng không
giống như trong dĩ vãng, Minh Ân Nhã không còn, hơn nữa hai hoàng tử của hoàng
đế lại được sinh ra từ bụng của hai vị phi tử trước mắt này. Người ta nói mẫu
bằng tử quý, ở trước mặt hoàng đế lời nói cũng ít phải lo lắng trước sau.
Mọi người đều đang lo sợ suy nghĩ xem hoàng đế sẽ làm
như thế nào. Không khí trầm mặc duy trì lâu lắm, lâu đến cơ hồ làm cho người ta
hít thở không thông, ngay cả hai chủ mưu gây chuyện, trong lòng cũng có chút
không yên, sợ hãi mình đã quá mức vượt qua giới hạn nguyện ý chịu đựng của
hoàng đế.
Tử Quang Đế không giận tím mặt, nhưng đáy lòng tự
nhiên là tức giận, thế nhưng dạng chuyện này không đủ để hắn biểu hiện sự tức
giận qua vẻ mặt. Thân là hoàng đế, không có quyền biểu hiện ra cảm xúc chân
chính, các biểu hiện vui hay giận được biểu hiện ra, đều phải xuất phát từ lý
do chính đáng, hơn nữa còn phải để đạt tới mục đích.
Xác định thời gian trầm mặc đã đủ lâu, đã muốn đủ để
cho các phi thiếp của mình cảnh giác, Tử Quang Đế ngữ khí lạnh lùng, nói:
“Trẫm vẫn nghĩ các nàng ở chung trong hậu cung, cần
bình tĩnh hòa thuận vui vẻ mới đúng, dù sao cũng chỉ có bảy người mà thôi. Hóa
ra không phải là như thế, chỉ có một chút việc nhỏ, mà thật ra còn chưa xứng
đáng gọi là việc nhỏ, đã khiến cho hai người khắc khẩu thành như vậy, đây là
biểu hiện mà thân là người trong hậu cung phải làm gương cho nhiều người nên có
sao?”
“Hoàng Thượng bớt giận!” - Các vị phi thiếp lập tức
đứng dậy, mà thị nữ đứng ở hai bên sườn đã sớm sợ hãi ngã quỳ trên mặt đất, phát
run không ngừng.
“Trẫm có gì mà phải giận? Người cần phát giận trước
mắt, không phải là người khác hay sao?” - Ngữ khí thản nhiên.
Mọi người càng sợ hãi hơn, trong đó Trương phi thất
thố nhất, liền quỳ hướng bên cạnh người hoàng đế, run giọng nói:
“Thần thiếp đáng chết, chọc giận thiên nhan, thỉnh
Hoàng Thượng giáng tội!”
“Trương sườn phi sao lại nói lời ấy? Trương sườn phi
là phi tử lớn tuổi nhất, thủ đoạn đã dùng là thành thục nhất, làm sao có thể
đáng chết được?”
“Hoàng, Hoàng Thượng…“
Ba chữ”Trương sườn phi”này, giống cự chùy chủy hướng
tâm đánh tới, đánh trúng làm cho Trương phi hồn bay phách tán. Hai chữ sườn phi
này tuy đúng là phong hào chân chính của nàng, nhưng người bình thường khi xưng
hô sườn phi, đều trực tiếp đem từ”sườn”xóa bỏ, làm cho danh hào dễ nghe hơn, ngay
cả bản thân hoàng đế cũng như thế. Mà một khi hoàng đế đem đầy đủ phong hào
sườn phi này kêu đi ra, liền tỏ vẻ hoàng đế đã bị chọc cho tức giận.
“Trừ kêu Hoàng Thượng ra ngươi không có lời nào khác
để nói sao? Sau đó nên khóc sướt mướt yêu cầu trẫm làm chủ mới đúng chứ? Bằng
không hai người các ngươi cũng không cần ở trước mắt trẫm diễn ra màn kịch vừa
rồi!”
“Hoàng Thượng bớt giận, thần thiếp biết sai rồi…”Vịnh
Đông Cung sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, lo lắng không biết có nên học Trương
phi quỳ xuống dưới chân đế vương, cầu cho Hoàng Thượng tha thứ. Hôm nay như vậy,
quả nhiên là đã quá mức!
Tử Quang Đế không cho các nàng cơ hội, hắn quyết định
làm cho những nữ nhân quá mức nhàn rỗi thích châm chọc nhau này một chút cảnh
cáo. Nhìn về phía Minh Ân Hoa, hạ lệnh:
“Minh Hạ Cung lưu lại.” Sau đó hắn nhìn về phía hai
phi thiếp còn lại: “Hai người các ngươi, mau về cung của mình, tự đóng cửa suy
nghĩ trong ba ngày. Vịnh Đông Cung cùng Trương sườn phi cấm túc mười ngày.
Trong mười ngày này, chuyện trong hậu cung sẽ do Minh Hạ Cung, Kim Thu Cung tạm
thời để ý.”
“Nếu như trẫm quả thật để cho nàng đi tới Uẩn Tú Viện
làm nữ tế rượu, nàng có chấp nhận hay không?”
Giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, đợi chúng phi
đều rời đi, Tử Quang Đế lập tức mở miệng bàn luận về vấn đề này, trên khuôn mặt
tuấn mỹ là một vẻ bình tĩnh, bình thản, hoàn toàn nhìn không ra chút ảo não hay
tức giận nào.

