Trúc mã không thanh mai - Chương 17 - 18 - 19

17.

Nếu như có thể ngủ thì tốt rồi, không cần phải suy
nghĩ, nên cũng không cần phải khổ sở và bi thương.

Nhưng có lẽ do ban ngày ngủ quá nhiều, bởi vậy, khi ta
muốn ngủ tiếp thì phát hiện ra không tài nào ngủ được.

Nằm đếm đến con cừu thứ chín ngàn chín trăm chín mươi
tám, ta dứt khoát xốc chăn ngồi dậy, quyết định không thể cứ để tinh thần tiếp
tục đi xuống như vậy.

Ta là ai?

Ta chính là đại tiểu thư của Phượng Hoàng sơn trang!

Là người mà ai tới trước mặt ta đều phải khen tặng,
lấy lòng, nịnh nọt, nâng niu – Hướng đại tiểu thư.

Là nữ nhi bảo bối duy nhất mà Thiên hạ đệ nhất quỷ keo
kiệt – Hướng Tiền cũng nguyện ý dùng hai vạn lượng hoàng kim mua vui cho ta
khỏi đau lòng.

Thế thì sao ta lại có thể giống như tiểu oán phụ trốn
ở trong chăn lấy nước mắt rửa mặt như vậy?

Được rồi, Tiểu Bạch có chuyện gạt ta, không chịu nói,
cũng không sao, tự ta sẽ tìm hiểu! Cho dù ta không đủ sức, thì cũng còn mạng
lưới người trên giang hồ của cha ta, cùng với các nhánh dưới rải rác khắp nước,
lực lượng lớn như vậy, ta không tin tra không được rốt cuộc là xảy ra chuyện
gì.

Ngay sau đó ta đến trước gương, chải tóc cẩn thận, vẽ
lại lông mày, lau bỏ son phấn, vuốt y phục lại cho thẳng thớm, đi đến trước
cửa, thở sâu, sau đó mở cửa phòng ra.

Bên ngoài là hàng lang uốn khúc thật dài. Không ngoài
dự đoán, Tiểu Bạch đang ngồi tựa trên lan can, yên lặng ngắm nhìn bầu trời đêm,
nghe thấy tiếng mở cửa, ánh mắt hắn tự nhiên hướng lại đây.

Ta hừ một tiếng, cao ngạo ngẩng đầu lên đi ngang qua
hắn mà không dừng lại một chút.

Hắn không nhúc nhích, cũng không nói gì.

Ta nghiến răng tức tối, ngươi giỏi lắm Tiểu Bạch thối,
rốt cuộc không đi theo ta có phải không? Đến lúc này vẫn không chịu nói cho ta
biết sự thật. Được, ngươi đừng có hối hận, đợi ta tự mình tra ra cho ngươi xem!

Ta cố tình bước nhanh hơn, trên mặt đất vẫn còn lưu
lại hoa tươi mà hôm đó hai tiểu nha hoàn của Phượng Nghi công chúa tung xuống,
hoa rời cành đã lâu, sao lại có thể vẫn còn tươi đẹp như vậy, nửa điểm cũng
không héo tàn, cũng không biết là hái ở đâu tới.

Phòng của Liễu Họa Niên ngay sát vách phòng ta, ta đi
thẳng đến trước phòng, đẩy cửa vào – trong phòng im ắng không có người.

Liếc mắt nhìn bài trí trong phòng, chăn màn vẫn xếp
gọn gàng, nước trong ấm trà cũng đã nguội, xem ra ngay cả ở, nàng cũng chưa
từng ở qua nơi này.

Hừ, sự việc bại lộ nên bỏ đi trước rồi sao? Làm gì có
chuyện dễ dàng như vậy, chờ ta phát động cả nước đào xuống ba tấc đất lôi ngươi
ra.

Ta thề với lòng, nhíu mày, bĩu môi, đang muốn xoay
người rời đi, khóe mắt lại lướt qua một vật gì đó, nhất thời kinh ngạc…

Bên cạnh giường có một bàn để gương trang điểm, trên
bàn đặt một tấm gương đồng, cũng giống như tất cả các căn phòng khác, đều là để
khách nhân sử dụng khi rửa mặt chải đầu.

Giờ phút này, nhìn từ góc độ ta đang đứng, tấm gương
phản chiếu hành lang dài bên ngoài.

Một hành lang dài trống trải.

Ánh trăng đêm lạnh lẽo chiếu vào một chỗ tróc sơn trên
thành lan can, lộ ra nguyên bản là màu gỗ, phía dưới, sàn nhà được quét tước
sạch sẽ, đằng sau là mảng sân khuất trong bóng tối.

… Cảnh tượng như vậy thật ra vô cùng bình thường, cũng
không có gì đặc biệt, thế nhưng trong mắt ta lại trở nên đáng sợ không nói nên
lời, cơ hồ cảm giác tóc gáy trên người dựng đứng lên, dường như cổ ta tự có ý
thức, từ từ quay lại…

Ngoài phòng, Tiểu Bạch ngồi trên lan can, ngay cả tư
thế của ngón tay cũng không thay đổi. Trên mặt đất một mảng hoa tươi.

Ta cứng ngắc quay đầu lại nhìn về phía gương…

Trong gương là hành lang dài trống trơn, không có Tiểu
Bạch, không có hoa tươi.

Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân dâng lên, từ từ
vọt lên cổ họng ta, cơ hồ làm cho người ta muốn thét lên, ta dứt khoát quay đầu
lại, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Tiểu Bạch.

Ánh mắt kia như tuyết.

Tuyết lại thê lương đến thế.

“Ngươi… ngươi, ngươi, ngươi…” Ta giơ một ngón tay, run
run chỉ vào hắn, nhưng không thể nào nói thành câu hoàn chỉnh, “Ngươi ngươi
ngươi…”

Hắn thoáng nhìn vào gương, ánh mắt lóe lên, dường như
khẽ thở dài. Sau đó từ trên lan can nhẹ nhàng nhảy xuống, vừa định nhấc chân
bước về phía ta, ta lập tức hét ầm lên: “Dừng, đứng lại! Ngươi đừng lại đây!
Không được lại đây!”

Hắn quả nhiên dừng lại, chẳng qua ánh mắt ngày càng
sâu thăm thẳm.

Cả người ta hết sức run rẩy, gần như bật khóc hét lên:
“Ngươi là ai? Ngươi, ngươi, ngươi là người hay quỷ? Ngươi là Tiểu Bạch sao?
Tiểu Bạch, ta rất nhát gan, ngươi đừng làm ta sợ mà…”

Hắn ngập ngừng trong giây lát, lại bước mấy bước về
phía ta, ta vội vàng lui về sau, vừa định thét lên, lúc này, trên người hắn đột
nhiên phát ra một luồng sáng, cơ hồ làm chói mắt ta, sau khi luồng sáng đi qua,
hành lang dài trốn trơn, Tiểu Bạch đã biến mất ngay trước mặt ta như thế.

Ta mở to mắt, hoài nghi là mình đang nằm mơ, hết thảy
đều là ảo giác, có điều, ánh nắng ban mai đầu tiên xuyên qua màn mây, rơi xuống
trên người ta… ngày đã lên.

Trời ạ, ta… gặp quỷ sao?

18.

Đến khi ta có thể cử động bình thường và suy nghĩ lại,
quyết định đầu tiên chính là lao ra khỏi khách điếm, ngay cả khi tiểu nhị cắm
đầu chạy phía sau gọi với theo ta: “Cô nương, cô nương, người còn chưa trả tiền
phòng mà!” ta cũng không để ý.

Điều ta có thể làm chính là nhanh chóng rời khỏi nơi
quỷ quái này.

Thật đáng sợ! Thật đáng sợ! Ta vậy mà lại gặp quỷ? Nói
cách khác, Tiểu Bạch mà đêm qua xuất hiện trước mặt ta không phải là Tiểu Bạch
thật? Nếu vậy trước đó thì sao? Không được, ta phải đi Tô gia tìm Tiểu Bạch!

Ta chạy ào vào một tiền trang, đưa hoa tai cho bọn hắn
xem, sau khi chứng minh thân phận của mình, yêu cầu họ lập tức đưa ta đến Tô
gia. Không hổ danh là người dưới trướng của phụ thân, làm việc hiệu quả rất
cao, không đến ba canh giờ ta đã đứng ngoài cửa lớn của Tô gia. Lúc này ta mới
nhận ra nguyên lai ta không đi đâu xa, nhiều ngày như vậy cũng chỉ lòng vòng
trong phạm vi mười dặm gần Tô gia.

Mấy người gác cửa Tô phủ khi thấy ta đều có vẻ vô cùng
kinh ngạc, nhưng ta mặc kệ họ, không đợi họ vào báo đã tự mình xông vào, bọn họ
cũng không có biện pháp nào ngăn ta. Có người lập tức xoay người chạy đi, có
người vây quanh ta, ta đều phớt lờ, chăm chăm vào mục đích tới đây của mình,
vừa đi vừa nói: “Tiểu Bạch đâu? Ta muốn gặp hắn!”

Biểu tình của những người xung quanh ta đều vô cùng
gượng gạo, một người nói: “Hướng tiểu thư, thiếu gia nhà chúng ta vừa đi ra
ngoài, không có ở nhà.”

Ta lập tức đá hắn một cước: “Ngươi dám gạt ta?”

Người kia ôm lấy chân, một người khác vội xoa dịu:
“Tiểu thư tiểu thư, hắn không lừa người, thiếu gia thật sự không có ở nhà.”

“Ta không tin!” Ta lại đá ngã mấy người, đi dọc theo
con đường mòn phía trước lót đầy đá cuội, băng qua hồ nước lớn, ba đình nghỉ
mát, năm tòa giả sơn, bảy cổng vòm, cuối cùng tới trước một đình viện.

Trong viện nở đủ loại hoa dại không biết tên gọi, mấy
gian nhà làm bằng trúc, thanh u không vướng bụi trần, bên cạnh nhà trúc còn có
suối nước chảy róc rách, mang theo vẻ đẹp của thiên nhiên.

Phụ thân từng nói, từ chỗ ở của ba huynh đệ nhà họ Tô,
có thể nhìn ra tính cách của bọn họ. Tô đại ca ở lầu cao, bởi vậy trời sinh
tính tình cao ngạo, lạnh lùng; Tô nhị ca ở gian nhà thủy tạ, bởi vậy trời sinh
tính lịch sự tao nhã phong lưu, còn chỗ ở của Tiểu Bạch giản dị tự nhiên nhất,
phía sau là núi bên cạnh là nước, phụ thân đánh giá: “Người này tính tình
khoáng đạt, đơn thuần và thân thiện, có thể là phu quân tốt của con ta.”

Có thể thấy phụ thân khôn khéo một đời, cũng sẽ nhìn
nhầm. Nếu như Tô Hạnh thật sự tốt như người nói, thì làm sao lại có nhiều tiếng
xấu trên giang hồ như vậy, lại vì sao mà lừa gạt ta hết lần này tới lần khác,
làm ta thất vọng, lo lắng và khổ sở?

Phu quân tốt! Hừ, đi chết đi! Ngay cả chuyện giả ma
giả quỷ mà cũng dám làm, hắn còn muốn bức ta điên lên như thế nào nữa mới chịu
thôi?

Ta nổi giận đùng đùng, nghênh ngang đi tới đá văng cửa
phòng, cửa phòng phát ra một tiếng lớn rồi ngã ầm xuống, bụi bay khắp nơi, bay
cả vào mặt ta.

“Khụ khụ khụ…” Ta bị sặc, vội che mũi lại, sau đó nhìn
quanh, trong lòng tự nhiên chùng xuống…

Phòng vẫn như trước, bài trí cũng không có gì thay
đổi, có điều…

Bụi đất.

Bụi đất.

Bụi đất.

Đập vào mắt ta tất cả đều phủ một lớp tro bụi thật
dày, cửa phòng ngã trên mặt đất, vừa lúc in thành hình cánh cửa. Ta kinh ngạc
nhìn hết thảy những gì ở trước mắt, căn phòng này nhìn qua có vẻ như ít nhất đã
mấy tháng không có ai ở… Sao lại thế này? Tô Tiểu Bạch mấy tháng nay đều không
ở nhà sao? Hay là hắn đổi chỗ ở? Không thể nào! Hắn thích nơi này như vậy nhất
định sẽ không dời đi. Hơn nữa, cho dù hắn dời đi, cũng không nhất thiết phải để
bụi bám đầy phòng, Tô gia không nghèo, không đến mức ngay cả tiền để trả cho
một nha hoàn thường xuyên đến đây quét dọn cũng không có chứ.

Vì sao lại vắng vẻ đìu hiu đến nỗi này?

Tay ta từ từ nắm chặt lại, sau đó chậm rãi xoay người,
nhìn chằm chằm những người đi theo mình, mở miệng, thanh âm như rít từ kẽ răng
thoát ra, từng chữ từng chữ một, vô cùng khô khốc: “Thiếu gia của các người
đâu?”

Ánh mắt bọn họ nhìn về những hướng khác, chỉ duy nhất
không dám nhìn ta.

Trong nháy mắt, ta chợt hiểu ra, lập tức xoay người,
bước đi nghiêng ngã loạng choạng, những người đó vội đỡ lấy ta, nhao nhao
khuyên can, nhưng ta không nghe thấy gì hết, trong mắt chỉ còn thấy con đường
phía trước cong cong vẹo vẹo, khúc khúc chiết chiết thông đến cánh cửa phòng
góc Tây Bắc.

Khi ta đến trước viện, run run rẩy rẩy đẩy cửa lớn ra,
những tiếng nói phía sau lập tức biến mất, tất cả mọi người đều ngậm miệng lại,
sắc mặt xám xịt nhìn ta.

Ánh nắng mùa xuân vô cùng nhu hòa chiếu vào trong cánh
cửa, lại như xua tan đi âm khí dày đặc bên trong. Một loạt các ngọn nến được
sắp xếp ngay ngắn trước một loạt bài vị… Nơi này, là linh đường của Tô gia.

Mà giờ phút này, ta đứng trước cửa linh đường, nhìn
bài vị xếp cuối cùng ở hàng thấp nhất…

“Trung nguyên tô môn đệ lục thập tứ đại tử tôn hạnh
chi vị”

(Dòng dõi họ Tô ở Trung
Nguyên đời con cháu thứ sáu mươi bốn bài vị của Hạnh)

Ta nghĩ chắc là mắt ta bị hỏng rồi, đầu óc ta cũng
hỏng rồi, tất cả những gì ta thấy toàn bộ đều không đúng như vậy.

Bởi vì ta không thể chớp mắt, không thể lên tiếng,
không thể nhúc nhích, thậm chí không thể suy nghĩ.

Chẳng qua ta chỉ chăm chăm nhìn như vậy. Không có cảm
xúc gì. Cũng không thể biểu lộ cảm xúc gì.

Đến khi ra có thể cử động lại, suy nghĩ lại, chuyện
đầu tiên ta làm chính là lần thứ hai xoay người, đi dọc theo con đường quanh co
khúc khúc chiết chiết, trở lại nơi ở của Tiểu Bạch, trở lại căn phòng đầy bụi
bặm kia, bất chấp trên người ta mặc y phục bằng tơ trắng thượng hạng, bất chấp
từ nhỏ đến lớn ta rất sợ bẩn, bất chấp vẻ mặt thương hại cùng phức tạp của
những người đi theo phía sau ta, cứ đi thẳng từng bước mà tiến vào trong.

Căn phòng đầu tiên, toàn là sách.

Trên giá sách cao dựng dọc theo vách tường là đủ loại
sách được sắp xếp phân loại vô cùng chỉnh tề. Hơn nữa, khác với những người chỉ
bài trí sách trong nhà, ta biết, mỗi một quyển ở đây, Tiểu Bạch đều xem qua.

Hắn thích nhất là đọc sách, trước đây ta thường xuyên
nổi giận vì hắn bận đọc sách không chịu chơi trò tróc quỷ với ta.

Trên bàn học, giấy và bút mực được bày biện sắp xếp
theo thứ tự, dưới mặt đất bên cạnh bàn có bình hoa rơi xuống, nhưng cắm vào đó
không phải là hoa, mà là mấy bức tranh cuộn lại. Ta tùy tiện rút ra một bức, mở
ra, trống ngực đập thình thịch khi nhìn thấy… bên trong họa, là ta.

19.

Kỳ thực Tiểu Bạch không thích họa ta, mỗi một nha hoàn
trong Phượng Hoàng sơn trang hắn đều vẽ tặng một bức, chỉ duy nhất chưa từng
họa qua ta. Bởi vậy, vào ngày sinh nhật năm mười lăm tuổi, ta không biết là
mượn cớ uống rượu gây chuyện hay là vì cái gì khác, chạy vọt vào thư phòng của
hắn, đem toàn bộ những bức họa của hắn xé hết, lại ầm ĩ nháo nhào, vừa khóc vừa
giãy, sau đó say quá nên thiếp đi. Hôm sau tỉnh lại, đầu giường có treo một bức
họa chân dung của ta. Bà vú kể lại, bởi vì đêm qua ta túm áo Tiểu Bạch hỏi: “Vì
cái gì ngươi chưa bao giờ họa ta? Chẳng lẽ ta không đẹp bằng họ sao? Chẳng lẽ
ta không phải thê tử mà ngươi muốn kết hôn sao? Ta đã chờ lâu như vậy, lâu như
vậy, chờ ngươi chủ động mở miệng đến cầu ta cho ngươi họa, thế nhưng tại sao,
tại sao ngươi còn không đến? Tại sao không họa ta? Tại sao?”

Ta không biết có phải bởi lần đó ta đã thất thố đe dọa
hắn hay không, từ đó về sau, mỗi khi thay mùa hắn đều họa cho ta một bức, như
là “Tích hoa xuân khởi tảo”, “Ái nguyệt dạ trì miên” , “Cúc thủy nguyệt tại
thủ”, “Lộng hoa hương mãn y”… Tóm lại mỗi một bức đều đủ chính thống, cũng đủ
tục khí.

Nhưng lúc này đây bức họa ta rút từ bình hoa ra, không
hề giống với tất cả những bức họa khác mà ta nhận được, đó là năm ta bảy tuổi…

Tóc tết đuôi sam, mặc chiếc váy màu xanh nhạt ngồi bên
bờ hồ, hai chân đung đưa trong hồ, có vẻ như là đang nghịch nước, nhưng ánh mắt
lại nhìn về nơi xa xăm, nét mặt mơ màng, có thể nhìn thấy nỗi ưu thương toát
lên từ gương mặt xuyên qua trang giấy.

Bên cạnh có đề “Kinh hồng nhất miết”.

Qua bộ y phục này, ta nhớ lại đó hẳn là vào hôm thọ
yến của cha năm ta bảy tuổi, ta đã không còn nhớ rõ, mà hắn lại không quên chi
tiết nào, tỉ mỉ đến nỗi ngay cả trang sức ta mang lúc đó là “Song ngư triền
châu”, hắn cũng có thể vẽ ra thật sống động.

Xoang mũi giống như bị gì đó chặn lại, khiến ta trở
nên khó thở. Nhìn đến dòng chữ trên bức họa: “Tô tam tử – Hạnh, một đêm không
ngủ vào ngày mùng ba đầu tháng mười hai năm Mậu Hợi.” Bức họa này… được vẽ sau
khi Tiểu Bạch từ hôn vào một năm trước.

Ta vội lấy ra một bức khác, mở ra, lại lấy ra một bức,
mở ra… tất cả những bức họa này bên trong đều vẽ ta.

Bảy tuổi, tám tuổi, chín tuổi… cho đến mười sáu tuổi.

Toàn là dáng vẻ khi ta không chú ý tới, lại trở nên
sống động ở trong tranh, sau đó bày ra trước mắt ta, nhìn thấy những bức họa
này, dường như ta thấy chính mình cứ như thế lớn dần lên sau mỗi năm, từ một
đứa bé trở thành một thiếu nữ tuổi thanh xuân.

Hơn nữa, bức nào cũng đều không vui.

Kỳ thực trời sinh ta tính tình kiêu ngạo, lại rất được
nuông chiều, ít nhiều cũng có điểm vô tâm vô tình, bởi vậy rất ít khi không
vui, giờ phút này lại thấy bộ dáng của chính mình trong mắt người khác, thực ra
là được vẽ vào trong tranh, nhất thời trong lòng cảm thấy phức tạp, không biết
là vui hay buồn.

Bảy tuổi, mẫu thân qua đời. Thọ yến của phụ thân tuy
rằng náo nhiệt, nhưng thiếu nữ chủ nhân tham dự, đối với người ngoài có lẽ
không sao cả, nhưng với ta mà nói, bi thương không thể tả.

Tám tuổi, đầu bếp nữ mà ta thích nhất phải gả đi nơi
đất khách, nghĩ đến sau này không còn được ăn món cá nấu đậu cay cay cùng với
tôm chiên giòn, ta đã buồn trong một thời gian dài.

Chín tuổi, vẹt trong nhà bị ta cho ăn nhiều quá nên
lăn ra chết, dù hạ nhân đã đổi cho ta một con mới, nhưng chỉ có con vẹt đã chết
kia mới có thể gọi ta một tiếng “Nam Nam” – đó là cách xưng hô mà trước đây mẫu
thân hay dùng với ta.

Mười tuổi, đi ra ngoài bị người ta cười nhạo có phụ
thân là quỷ keo kiệt, tuy rằng lúc đó ta nổi giận quát mắng hắn rồi cao ngạo
ngẩng đầu bỏ đi, nhưng sau khi về nhà, vẫn nhịn không được mà khóc vì xấu hổ.

Mười một tuổi, bởi vì ta bướng bỉnh, ngã lăn từ trên
lầu hai xuống, gãy một tay một chân, nằm dưỡng thương trên giường khoảng nửa
năm mới khỏi hẳn, mỗi ngày đều bị cơn đau ốm tra tấn nước mắt lưng tròng.

Mười hai tuổi, bà vú hiểu rõ ta nhất qua đời, phảng
phất như mẫu thân lại mất đi lần nữa, ta gào khóc, ba ngày ba đêm không ăn cơm,
ai cũng không khuyên được.

Mười ba tuổi, lần đầu tiên có hồng triều (1), ta đau
đến chết đi sống lại, rồi lại cáu gắt với người khác, không dám nói với ai, chỉ
âm thầm khóc, nghĩ rằng mình sắp chết.

(1) Hồng triều:
nguyệt kỳ

Mười bốn tuổi, Tô đại ca mà ta ngưỡng mộ cưới tân
nương, tân nương không đẹp bằng ta, cho nên ta rất khổ sở.

Mười lăm tuổi, Tô nhị ca mà ta ngưỡng mộ cưới tân
nương, tân nương đẹp hơn ta, ta lại càng khổ sở…

Nhiều năm như vậy, thời gian như kim khâu, trong lúc
đó đã khâu ta và Tiểu Bạch vào hai chữ duyên phận, khít khít khao khao như vậy,
mà ta lại ngu ngốc đến tận lúc này vẫn không biết gì. Nhiều bức họa đến thế,
mỗi một bức ta đều đau buồn, mà mỗi một lần đau buồn đó, đều không phải vì Tiểu
Bạch.

Tranh cuộn đã lấy ra hết, dưới đáy bình hoa còn có gì
đó, ta thò tay vào lấy ra, thì ra là một cái hộp, nhìn vô cùng quen mắt, sau
khi mở ra, bên trong hé ra vật gì đó được xếp chỉnh chỉnh tề tề…

Đều là giấy gói kẹo

Đó là kẹo mà người khách đến từ Thiên Trúc tặng cho
phụ thân, thông qua tay Tiểu Bạch giao cho ta, bị ta ăn ngốn ăn nghiến, lại
không để ý mà vứt bừa giấy gói kẹo đi.

Ta nhìn thấy giấy gói kẹo trong hộp kia, hốc mắt vẫn
khô khốc tựa như bị vật gì hung hăng đập vỡ, nước mắt dâng lên rốt cuộc không
cầm lại được.

Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, ngươi…

Đã chết sao?

Thật sự… đã chết sao?

“Chuyện gì… đã xảy ra?” Ta cầm giấy gói kẹo, quay lại
nhìn thẳng vào bọn hạ nhân. Bọn họ do dự, khó xử, có điều không một ai lên
tiếng. Đang lúc căng thẳng, một thanh âm từ xa xa truyền đến: “Ta đến nói cho
muội biết rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra đây.”

Hạ nhân chen nhau lui về phía sau, chừa ra một con
đường ở chính giữa. Nam tử mặc trường bào màu xanh ngọc từ từ bước đến, tựa như
hạc trắng giữa đàn gà.

Tim ta thắt lại, run giọng nói: “Tô… nhị ca?”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.