Chí Tôn Đào Phi - Quyển 3 - Chương 07
Chương 7: Chúng ta bỏ trốn đi
Vẫn là tửu lâu kia, cùng là dãy ghế đó, Lãnh Thanh Nghiên
ngồi đối diện với nàng kia, trên lô ghế cũng chỉ có hai người, chỉ là hai người
không ai muốn mở miệng trước.
Cuối cùng vẫn là Lưu Ngọc Quyết không nhịn được trước, bất
mãn nhìn Lãnh Thanh Nghiên, oán trách nói: "Sao ngươi có thể vô lễ với bản
phu nhân như vậy, dù gì ta vẫn là trưởng bối của ngươi!".
Lãnh Thanh Nghiên nhàn nhạt liếc mắt nhìn nàng ta một cái,
dường như nghĩ đến điều gì đó, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Không phải bà
nói mình không phải phu nhân mà là cô nương sao? Sao giờ lại tự xưng bản phu
nhân?”.
Nói đến đây, mặt Lưu Ngọc Quyết không khỏi ửng đỏ, hôm qua
bà chỉ thuận miệng nói như vậy, không ngờ nàng ta còn nhớ.
Ho nhẹ một tiếng, Lưu Ngọc Quyết nói: "Con dâu ngoan à,
chúng ta vất vả lắm mới gặp được nhau, vẫn nên hòa hảo trò chuyện thì hơn, ta
còn chưa tiếp xúc thân mật với con, mà trước đây cũng chưa nói với con nửa câu
nào”.
Người này, đích xác là Lưu hoàng hậu đã chết của Thương Lang
quốc, cũng chính là mẹ ruột Thương Diễm Túc.
Đương nhiên, năm đó bà ta cũng giả chết mà chạy ra khỏi
hoàng cung, nhưng khác với lần giả chết này của Lãnh Thanh Nghiên, bà rời khỏi
cung trong tình huống Hoàng đế Thương Lang đã biết chuyện này.
Có thể là vì nguyên nhân này, cũng có thể là bởi vì bà ta là
mẹ ruột của Thương Diễm Túc, hoặc là bởi vì chính bản thân, cuối cùng Lãnh
Thanh Nghiên cũng không cảm thấy chán ghét bà ta chút nào, thậm chí còn hơi có
cảm giác thân thiết.
Hôm qua cũng là vào lúc sắp phải rời đi mới nhớ ra bà ta là
ai, bởi vì trước kia hai người quả thật không tiếp xúc với nhau bao giờ, mà
Lãnh Thanh Nghiên cũng chỉ là nhìn qua bức họa Lưu hoàng hậu, tuy chỉ là liếc
mắt một cái nhưng cũng thật kì lạ, nàng lại ghi nhớ dung nhan đó trong lòng.
Nhưng bức họa dù sao cũng có chút chênh lệch với người thật,
hơn nữa Lãnh Thanh Nghiên trong nháy mắt cũng thật không ngờ tới chuyện này,
cho nên mới chỉ cảm thấy quen thuộc chứ không nghĩ ra rốt cuộc đã gặp ở đâu.
Mà giờ phút này nghe bà ta nói như vậy, cũng chỉ thoáng sửng
sốt một chút, lập tức mỉm cười gật đầu, nói: "Không biết mẫu hậu muốn nói
gì với con?".
Lưu Ngọc Quyết nghe xưng hô này xong không khỏi khẽ nhíu
mày, lắc đầu thở dài: “Ta đã không còn là Hoàng hậu nữa rồi, huống chi từ trước
tới giờ ta chỉ thích được gọi là nương, Nghiên Nhi không để ý chứ?”.
Nương nghe thân thiết hơn mẫu hậu, hơn nữa, bà quả thật
không phaii Hoàng hậu từ lâu, ừm, phải nói là Hoàng hậu nương nương đã qua đời
từ mười mấy năm trước rồi.
Lãnh Thanh Nghiên cũng không mất tự nhiên, khẽ gọi một tiếng
nương, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ, thực xa lạ, nhưng lại
làm nàng cảm thấy thoải mái ấm áp.
Lưu hoàng hậu cười vui vẻ, cẩn thận nhìn Lãnh Thanh Nghiên,
cảm thấy có nhìn thế nào cũng không đủ, vị con dâu này, từ lúc nó thành hôn với
Túc Nhi cho tới giờ đã năm năm, bà lại chưa từng tiếp xúc gần với nó như vậy.
Dĩ nhiên, Lãnh Thanh Nghiên làm bà thấy thực vừa lòng, điều
này chỉ cần qua vẻ mặt của bà cũng đủ thấy rõ.
"Những năm gần đây, các con có khỏe không?"
Đột nhiên bị hỏi như thế, thật làm cho Lãnh Thanh Nghiên
sửng sốt một chút, bà ấy hẳn là đều biết mới đúng, sao còn hỏi? Có điều Lãnh
Thanh Nghiên vẫn trả lời: "Tốt lắm, chỉ là, gần đây Túc mới biết việc
nương còn sống”.
Ánh mắt Lưu Ngọc Quyết thoáng có chút dao động, tươi cười
cũng trở nên ảm đạm, bà khẽ thở dài: "Là ta nợ anh em chúng".
Vấn đề này, Lãnh Thanh Nghiên cũng khó mà nói gì, cho nên,
nàng vẫn duy trì trầm mặc, nàng biết, cho tới bây giờ, đối với chuyện này Túc
vẫn không thể buông, không biết sau này gặp lại sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Thấy Lãnh Thanh Nghiên không nói gì, Lưu hoàng hậu dường như
biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, cười khẽ: "Có gì con cứ nói thẳng với
ta đi, ta muốn biết lúc Túc Nhi biết ta còn sống đã có phản ứng thế nào".
"Việc này... chàng rất kinh ngạc".
"Sau đó?"
"Thực không dám tin".
"Rồi sao? Chẳng lẽ cũng chỉ là như thế sao?"
Lãnh Thanh Nghiên mỉm cười lắc đầu, nói: "Nương, nếu
người muốn biết, không phải rất đơn giản sao? Chỉ cần xuất hiện trước mặt
chàng, như vậy còn có thể tránh việc con biểu đạt không rõ ràng, hơn nữa biết
chắc chắn hơn là nghe kể lại".
Lưu Hoàng hậu sửng sốt, trên mặt còn có do dự, sau một lúc
lâu mới nói: "Nhỡ đâu nó không chịu nhận ta thì phải làm sao bây
giờ?".
"..." Lãnh Thanh Nghiên vẻ mặt ngạc nhiên, lập tức
không khỏi bật cười, thì ra bà ấy lo lắng việc này sao?
Nhưng mà cũng khó trách, nếu là nàng hiện giờ rời xa cục
cưng, thậm chí để cho bé nghĩ nàng đã chết, chờ thêm mười mấy năm, còn muốn đi
gặp bé, cũng sẽ nhịn không được mà lo lắng, bé sẽ giận mình hay là không để ý
đến mình, thậm chí sẽ không muốn nhận mình.
"Nương, kỳ thật, Túc cũng rất nhớ người, tuy rằng tạm
thời có chút không thể buông chuyện trước kia, nhưng vẫn rất chờ mong có thể
nhanh chóng tìm thấy người, cả nhà đoàn tụ".
"Thật sự?" Trên mặt bà hiện lên một chút vui
sướng, kỳ thật những năm gần đây bà cũng không có rời đi quá xa hoặc là lâu
lắm, thường xuyên chú ý hành động của hai con trai, những chuyện này bà cũng
biết, chỉ là không chắc chắn mà thôi, bà cũng không dám nghĩ các con sẽ tha thứ
cho mình.
Dường như nghĩ đến điều gì đó, thậm chí là có chút hưng
phấn, bà đột nhiên ánh mắt sáng quắc nhìn Lãnh Thanh Nghiên, nói: "Con dâu
ngoan à, con tính khi nào thì trở về Thương Lang quốc? Nếu không thì đi cùng ta
luôn đi!"
"Không được!"
"Hả? Con không quay về?"
"Không quay về".
"Vì sao? Chẳng lẽ con không trở về nữa? Không được, vậy
con ta phải làm sao bây giờ?"
Lãnh Thanh Nghiên bày ra một bộ mặt thực vô tội, nhìn bà mà
nói: "Con chỉ là không muốn trở về sớm như vậy thôi, con tin chuyện trong
Thương Lang quốc Túc có thể giải quyết, con chờ chàng đến đón con mà".
"Nó sẽ đến đón con sao?"
"Vâng!"
Lời này làm bà như có chuyện gì do dự, suy nghĩ nửa ngày đột
nhiên nói: "Vậy thì ta cũng tạm thời không quay về, ở cùng với con được
không?"
"Vì sao? Người hẳn là rất nhớ con, con thì còn không
biết sẽ ở đây đến khi nào đâu".
Lưu hoàng hậu liên tục lắc đầu, nói: "Không sao không
sao, mười mấy năm đều sống qua rồi, còn ngại vài ngày sao?"
Nàng híp mắt, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn bà, đột nhiên
hỏi: "Người không phải là sợ Túc sẽ không chịu tha thứ cho mình, muốn đợi
con nói tốt cho người chứ?".
"Hì hì, không được sao? Con quả là con dâu ngoan của ta".
"Việc này
thì liên qua gì đến chuyện con có phải dâu ngoan hay không chứ, còn nữa a, con
không nói giúp người đâu, tất cả phải dựa vào vận may của người tôi, khà khà”.
"Con dâu
ngoan, con sẽ không thật sự nhẫn tâm như vậy chứ? Nhỡ con ta không chịu nhận ta
thì sao bây giờ?"
"Ừm, vậy
người cũng chỉ có thể, cố gắng nhiều hơn, tranh thủ làm cho con của người nhanh
chóng nhận người là mẹ thôi.”
"..."
Oán niệm.
***
Ngày trôi qua lại
quay lại bình thản như trước, mẹ nói muốn đi xử lý vài việc, đã mấy ngày rồi cũng
không thấy xuất hiện, mà Lãnh Thanh Nghiên thì ở trong cung Ngọc Diễm, nói
chuyện phiếm, trêu ghẹo, đấu võ mồm với Tang Dĩnh, luyện kiếm, đọc sách cùng
Ngọc Hàm Uyên, từng ngày thật thanh nhàn tự tại.
Ngẫu nhiên còn có
thể dưới sự xin xỏ của Tang Dĩnh mà mang nàng ta chuồn ra ngoài chơi, đương
nhiên gần như không lần nào không bị Ngọc Nhàn Dật phát hiện. Tình huống như
vậy, Lãnh Thanh Nghiên không làm sao cả, dù sao Ngọc Nhàn Dật cũng sẽ không tìm
đến nàng gây phiền toái, về phần Tang Dĩnh, kỳ thật ngẫu nhiên nhìn hai vợ
chồng đánh nhau vẫn thực là một cảnh đẹp ý vui.
Nhưng mà, mỗi lần
nhìn thấy cảnh hai người kia bên nhau, Lãnh Thanh Nghiên liền không nhịn được
nhớ tới tướng công nhà mình, cũng không biết hắn hiện tại thế nào.
Tính ra thì đã
một tháng không có nhìn thấy hắn, còn có cục cưng, cha con hai người ở chung,
sẽ không đánh nhau chứ nhỉ?
Không hiểu sao
lại hiện ra ý nghĩ như vậy, lập tức cũng nhịn không được mà bật cười, có điều
trong ấn tượng của nàng, hai cha con nhà này quả thật là thường xuyên tranh
nháo.
"Suy nghĩ gì
thế?"
"Không có
gì..." Cả người Lãnh Thanh Nghiên đột nhiên chấn động cứng ngắc, trên mặt
dần dần hiện lên vẻ không dám tin, sau một lúc lâu mới thong thả quay người
lại, nhìn về phía người đứng sau nàng.
Thật không dám
tin, nàng còn tưởng mình hoa mắt, hoặc là nàng đang nằm mơ mà thôi, Túc, Túc
thế nhưng xuất hiện trước mặt nàng, điều này sao có thể? Hắn làm sao có thể ở
chỗ này? Cho dù hắn lợi hại, nàng cũng không tin hắn có thể trong thời gian
ngắn ngủn không đến một tháng như vậy đem toàn bộ chuyện tình Trữ hoàng hậu
giải quyết tốt.
Nhưng, hiện tại
hắn thật sự xuất hiện ở trước mặt, đây là có chuyện gì?
"Túc?"
Thương Diễm Túc
đi lên trước từng bước, trên mặt mang theo chút phong trần mệt mỏi, nhưng tươi
cười lại vẫn sáng lạn như cũ, vươn tay ôm nàng vào lòng, lẳng lặng cảm nhận
người trong lòng đã một tháng không gặp này, hít sâu một hơi, nói: "Nghiên
Nhi, ta rất nhớ nàng".
Tựa trong lòng
hắn, nghe câu nhớ nhung của hắn, Lãnh Thanh Nghiên không khỏi đỏ mặt bừng bừng,
trong lòng vô cùng ngọt ngào, cũng đưa tay vòng qua sau lưng hắn, rúc chặt vào
lòng hắn, nói: “Ta cũng rất nhớ chàng, nhưng mà, Túc à, sao chàng lại ở đây?”.
"Ta nhớ
nàng, cho nên liền tới tìm nàng, không được sao?"
"Còn chuyện trong kinh thành thì sao? Chẳng lẽ chàng
đều giải quyết xong rồi sao?"
Cằm để trên đỉnh đầu nàng, hắn nhẹ cọ vài cái, cười cười,
lại tựa hồ mang theo chút bất mãn nói: "Không, nhưng sao lại muốn ta đi lo
chuyện đó?".
Lãnh Thanh Nghiên ngạc nhiên, không khỏi ngẩng đầu nhìn hắn,
hỏi, "Lời này nghĩa là sao? Chẳng lẽ chàng hoàn toàn không để tâm đến
những chuyện đó?".
"Ta là hạng người như vậy sao?"
Rất muốn gật đầu nói đúng, nhưng Lãnh Thanh Nghiên cuối cùng
lắc lắc đầu, nói: "Hình như là chưa có làm ra chuyện vô trách nhiệm như
vậy".
Thoáng siết chặt tay lại, đem nàng ôm chặt hơn chút nữa,
nói: "Ta chỉ là giao chuyện này cho Cửu đệ làm thôi mà, dù sao nó cũng rất
nhàn rỗi, vừa vặn cho nó việc để làm".
"..."
Lãnh Thanh Nghiên không nói gì, nàng có thể tưởng tượng ra,
tình hình hiện giờ của Thương Diễm Hách là thế nào, chắc chắn là đang vừa vùi
đầu làm việc, vữa thầm oán Thất ca vô trách nhiệm, không biết thương tiếc đệ
đệ.
Thật ra tài của Thương Diễm Hách cũng không kém Thương Diễm
Túc là bao, chỉ là cho tới nay, hắn đều quen chỉ biết làm theo lệnh Thương Diễm
Túc, cũng quen chơi bời lêu lổng, việc gì cũng đều để cho Thất ca giải quyết.
Hoặc phải nói là, hắn rất lười, lười động, ngay cả động não cũng không muốn.
Nhưng mà hiện giờ, Thương Diễm Túc ném hết mọi việc cho hắn,
chắc chắn hắn sẽ thầm oán Thất ca, nhưng cũng sẽ nhớ Thất ca, sau đó thuận tiện
còn có thể làm tốt mọi việc, miễn cho thời điểm Thất ca trở về sẽ đánh chết
hắn.
Về phần Thương Diễm Túc, hắn hiện giờ chỉ muốn ôm Nghiên Nhi
bảo bối, việc gì cũng không muốn để ý, thậm chí, hắn có chút không muốn trở về
Thương Lang quốc, dù sao hắn cũng chẳng chút lo lắng Thương Diễm Hách không xử
lý được chuyện Trữ Hoàng hậu, hắn còn về làm gì?
"Nghiên Nhi".
"Dạ?"
"Chúng ta bỏ trốn đi thôi".
"..."
"Sao, nàng không muốn à?"
"Vì sao đột nhiên lại muốn bỏ trốn? Còn nữa a, bỏ trốn
đi đâu?”
"Không muốn luôn bị việc này làm phiền, cũng không muốn
bởi vì việc này mà khiến cho chúng ta ngay cả cơ hội sống yên bình cũng không
có, Nghiên Nhi, ta không muốn trở về".
Trong lòng Lãnh Thanh Nghiên không khỏi cả kinh, vội vàng
ngẩng đầu nhìn hắn, lại nhìn thấy đáy mắt hắn nồng đậm mỏi mệt, nhiều năm qua
như vậy, hắn vẫn đều sống trong hoàn cảnh như thế, tuy hắn rất không muốn làm
vậy, nhưng luôn có chuyện không thể làm khác đi được.
Trong mắt tràn đầy đau lòng, tay nàng nhẹ xoa hai má hắn,
nói: "Nhưng mà, nếu rời đi, có thể sao? Bây giờ không phải còn có rất
nhiều chuyện chưa có giải quyết sao?".
"Không có việc gì, ta tin Cửu đệ có thể xử lý mọi
chuyện không hề kém ta, nó chỉ lười thôi".
"Cho nên, chàng là ca ca liền quyết định đem mọi việc
không thích làm đổ lên người đệ đệ của mình?"
"Thế thì đã sao? Nếu nó không muốn, cũng có thể đổ mọi
chuyện cho người khác a, đương nhiên, việc cỏn con sau cùng như vậy, nếu nó
không làm được cho ổn thỏa thì thật uổng phí hai mươi mấy năm sống."
Nàng không nhịn được ấn vai hắn xuống, gắt giọng: "Nào
có người như vậy? Nếu đã là việc nhỏ sau cùng, vì sao không giải quyết đơn giản
hử?"
Đưa tay bưng mặt nàng, hắn cúi xuống đối diện cùng nàng,
nói: "Nghiên Nhi, việc vĩnh viễn đều không hết được, cho dù ta giải quyết
xong chuyện này, sau đó chắc chắn sẽ có nhiều việc hơn chờ ta làm, hơn nữa, ta
rõ ràng cảm giác được, phụ hoàng muốn thoái vị, nhường ngôi hoàng đế cho
ta".
Nàng sửng sốt, khẽ nhăn mày thoáng suy tư một chút liền hiểu
được Thương Diễm Túc rốt cuộc là tính thế nào, hai tay dán trên lưng hắn, nàng
cười nói: "Ta hiểu rồi, chàng không muốn để phụ hoàng có cơ hội truyền
ngôi cho chàng sau chuyện này, cho nên chàng muốn trốn, đúng không?”.
"Nghiên Nhi quả nhiên hiểu ta, ta không thích làm hoàng
đế".
"Ta cũng không thích".
Dù sao cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn, hắn đương nhiên
sẽ không tiếp tục mạo hiểm ở lại Thương Lang thành để bị đẩy lên ngôi Hoàng đế
kia, thật sự thì hắn không có chút hứng thú nào, không bằng ở cạnh Nghiên Nhi
dạo chơi trong thiên hạ còn hơn!

