Ai là mẹ anh - Chương 25 - 26

Chương 25

Trương Nhất Manh nghe vậy, chẳng hiểu gì: “Cái gì cơ?!”

Tả Hưởng sẽ gọi cô là chị dâu hay em dâu?!

Cái gì chớ? Tả Hưởng cũng là người nhà họ Trương?! Nhưng mà
Tả Hưởng họ Tả cơ mà? Với lại, chẳng phải nhà họ Trương chỉ có ba anh em thôi
sao!

Tả Hưởng nheo mắt nhìn Trương Nhất Manh, một lúc sau mới
thần bí nói: “Cô không biết à?”

Trương Nhất Manh càng thêm kinh ngạc: “Rốt cuộc anh đang nói
gì vậy?”

“Ô? Thật sự không biết à? Xem ra cô không được lòng bọn họ
lắm, ngay cả chuyện này cũng không nói với cô…” Tả Hưởng sờ sờ cằm, “Nhưng tại
sao lại giấu cô ở biệt thự dưới chân núi, còn ăn chung ngủ chung với bọn họ,
đặt nhiều bảo vệ… Tại sao vậy nhỉ?”

Hừm, anh mới là người không biết gì hết đấy!

Sắc mặt Trương Nhất Manh cực kì khó coi: “Tôi là y tá của
bọn họ, anh không biết sao? Tôi phải ở chung với bọn họ để lỡ có xảy ra chuyện
không may – giống như hồi Trương Ninh Trí bị anh cho một gậy vào đầu đấy, tôi
chỉ dùng một chút thời gian là có thể cứu anh ta từ tay thần chết rồi.”

“Ồ? Xem ra cô có nhiều chức năng nhỉ?” Khả năng dùng từ của
Tả Hưởng đúng là bi kịch trong bi kịch.

Trương Nhất Manh miễn cưỡng “Ừ” một tiếng: “Bởi vậy mới nói,
anh muốn bắt tôi để lừa Trương Ninh Giản và Trương Ninh Trí ra ngoài, đúng là
tìm nhầm rồi.”

Dừng lại một chút, cô hỏi: “Sao anh không trực tiếp bắt
Trương Ninh Giản hay Trương Ninh Trí luôn đi?! Anh mang theo đâu có ít người!”

Tả Hưởng nói: “Cô tưởng bên cạnh bọn họ không có ai bảo vệ
à? Hơn nữa hai người bọn họ đều cảnh giác cao độ, đâu có dễ bị lừa như cô!”

Trương Nhất Manh: “…”

Cô thật sự muốn bóp chết tên này.

Dĩ nhiên, cũng muốn tự bóp chết mình…

Sau đó bọn họ tiếp tục đi, khi vào thành phố thì Trương Nhất
Manh lại bị bịt mắt lần nữa, cô không phản kháng, dù gì thì phản kháng cũng
chẳng có ý nghĩa, bên cạnh có tận ba người đàn ông, dù thoạt nhìn Tả Hưởng rất
là “thân thiện”, nhưng cũng chỉ là mặt ngoài thôi, dĩ nhiên cô không có ngu đến
nỗi khiêu chiến với bọn họ.

Đi được một đoạn, Trương Nhất Manh nói: “Tôi thấy nhức đầu
quá.”

Tả Hưởng cười nói: “Cô mà còn ói nữa thì tôi nhét thuốc ngủ
vào miệng cô.”

Trương Nhất Manh nói: “…”

Đi thêm một đoạn nữa, Trương Nhất Manh lên tiếp: “Tôi muốn
đi vệ sinh.”

Tả Hưởng nói: “Đợi lát nữa tôi sẽ thoả mãn nguyện vọng của
cô.”

Trương Nhất Manh không còn cách nào, đành ngoan ngoãn yên
lặng.

Đến khi Trương Nhất Manh được thoát khỏi tấm vải bịt mắt
quái quỷ kia thì một căn nhà tầm thường đã xuất hiện trước mắt cô, bên trên còn
viết dòng chữ “Bỏ hoang”, Tả Hưởng kêu người ngồi bên cạnh Trương Nhất Manh cột
chặt tay cô lại, đưa cô đi vào trong. Sau đó Đại Bính lái xe bỏ đi, hai chiếc
xe kia cũng vậy, chỉ còn lại mình cô và Tả Hưởng ngồi ở đó.

Đây đúng là một cơ hội tốt, tuy không biết nên núp ở đâu
nhưng nếu có thể bỏ trốn, tốt nhất là nên bỏ trốn ở một nơi hoang vu, ít người
như thế này.

Nhưng mà hai tay cô bị cột lại chắc vô cùng, Trương Nhất
Manh quẩy quẩy người, làm thế nào cũng không dứt ra được, lại bị Tả Hưởng phát
hiện, Tả Hưởng cười phá lên, nói: “Đừng có làm những chuyện vô dụng đó nữa, đi
theo tôi.”

Tả Hưởng đưa Trương Nhất Manh rẽ ngang rẽ dọc, rốt cuộc cũng
đến trước một căn nhà khác, có hai tầng, bên trong còn có phụ nữ, trên người
toàn là vàng ròng chói loá, bề ngoài cũng không xấu, thấy Tả Hưởng đưa Trương
Nhất Manh vào, không chút kinh ngạc cười cười nhìn hắn, còn hôn lên má hắn một
cái, Tả Hưởng mỉm cười hưởng thụ nụ hôn của người đẹp, sau đó ném Trương Nhất
Manh cho người phụ nữ đó. “Mau mang cô ta đi vệ sinh đi.”

“Dạ.” Người phụ nữ kia cười cười nhìn Tả Hưởng, sau đó nhìn
sang Trương Nhất Manh, nhưng sắc mặt thì thay đổi hoàn toàn, ác độc lạnh lùng
chẳng mang theo chút tình cảm nào, cô ta đưa Trương Nhất Manh vào nhà vệ sinh,
khoanh tay đứng một bên: “Tự cô đi đi.”

Trương Nhất Manh: “…”

“Tay tôi bị trói rồi.” Trương Nhất Manh nói. “Cởi trói giúp
tôi.”

Người đàn bà kia miễn cưỡng nói: “Cởi trói cho cô? Chuyện
này tôi không quyết định được! Kêu Tả Hưởng đến mở dây cho cô đi.”

Trương Nhất Manh bĩu môi, hô to: “Tả Hưởng! Anh mau vào đây!
Cởi trói cho tôi.”

Người đàn bà kia: “…”

Tả Hưởng đi đến, liếc nhìn người đàn bà kia và Trương Nhất
Manh, sau đó nói: “Thôi, cô ra đi.”

Trương Nhất Manh: “?! Tôi còn chưa đi mà?!”

Tả Hưởng cười như không cười: “Tôi không nói với cô!”

Người đàn bà kia đáp một tiếng, lườm Trương Nhất Manh rồi đi
ra ngoài, Trương Nhất Manh cố gắng tìm cách thoát khỏi nơi này, nhưng khi nhìn
kĩ xung quanh thì cô hoàn toàn sụp đổ – ở đây gió thổi còn không được, nói chi
đến chuyện bỏ trốn.

Trương Nhất Manh mè nheo đi vệ sinh xong, vừa ra ngoài đã bị
người đàn bà kia hung hăng bắt lấy tay, Trương Nhất Manh sợ hết hồn, người đàn
bà kia lấy còng khoá tay cô lại, sau đó quẳng cô lên sofa

“Alô? Khà khà! Còn đợi tao điện thoại sao?” Tả Hưởng càng
cười càng gian, “Mày cứ yên tâm, người đang ở chỗ của tao, còn đang được hầu hạ
tận tình kia kìa, con dâu tương lai của nhà họ Trương, sao tao dám làm nó phật
ý chứ?!”

Hắn đang gọi điện cho nhà họ Trương!

Trương Nhất Manh quay đầu lại nhìn Tả Hưởng, suy nghĩ xem ai
đang nghe điện thoại, Trương Ninh Giản thì chắc chắn không rồi, chỉ còn lại
Trương Ninh Trí và Trương Ninh Hi thôi, mà khả năng Trương Ninh Trí khá là lớn.

Trương Nhất Manh lo lắng nhìn Tả Hưởng, hắn nhàn nhã nói:
“Còn hỏi tao muốn làm gì? Tao muốn gì chẳng phải mày rõ nhất sao? Mày đang giả
ngu đấy à?”

Tuy giọng điệu của Tả Hưởng nghe như đang đùa cợt, nhưng
dường như hắn ta bắt đầu tức giận rồi, hắn cười lạnh, nói: “Tao muốn gì mày
cũng rõ mà?! Tao chỉ muốn lấy lại những thứ thuộc về tao! Ông già đó trước khi
chết nói rõ ràng như vậy, có ý gì chẳng lẽ mày không hiểu à?! Lão ta chia tài
sản thế nào, chẳng lẽ mày không biết à? Tao không nói ra, người khác nghi ngờ
tao, nhưng cả hai chúng ta đều hiểu rõ sự thật như thế nào, tao thấy mày đúng
là đáng thương thật… Ha ha ha….”

Trương Nhất Manh nghe không hiểu gì, cũng không biết Tả
Hưởng đang nói gì, thậm chí cô còn nghi ngờ không biết Tả Hưởng có thật đang
gọi điện cho nhà họ Trương hay không, bởi vì… Từ “đáng thương” này, căn bản
chẳng liên quan gì đến họ cả…

“Mày nói gì cơ? Tiền ư? Đúng, tao muốn tiền, nhưng không
phải chỉ có tiền! Tao muốn thân phận! Những thứ của mày đáng lẽ phải là của
tao!”

Tả Hưởng bỗng nhiên kích động hét lên, Trương Nhất Manh nhíu
chặt mày, muốn hét lên gì đó với đối phương, nhưng bị người đàn bà phía sau kéo
tóc không chút lưu tình, nói: “Cô đàng hoàng cho tôi.”

Trương Nhất Manh bị đau ngẩng đầu về sau, Tả Hưởng thấy vậy,
cười nói: “Tưởng Quân, nhẹ một chút, người ta dù gì cũng là con dâu tương lai
của nhà họ Trương, làm đau người ta thì chịu trách nhiệm nổi sao?”

Lời nói của hắn có phần mờ ám, người khác nghe dĩ nhiên
không nghĩ Tưởng Quân là nữ, giống như đang làm chuyện gì đó không đứng đắn với
Trương Nhất Manh vậy, quả nhiên, Tả Hưởng nở nụ cười, nói: “Đừng có hấp tấp vậy
chứ, ha ha ha ha, mày cứ tự mình suy nghĩ đi, tao không có hứng thú gì với thể
loại này cả, mắt của bọn bây đúng là đặc biệt thật, nhưng tao không thích. Chỉ
cần mày trả lại những thứ vốn là của tao về cho tao thì chuyện gì cũng có thể
thương lượng, nó sẽ an toàn trở về, tao cũng không làm phiền bọn bây nữa, chẳng
phải như vậy rất tốt sao?”

Nói xong Tả Hưởng liền cúp điện thoại.

Trương Nhất Manh: “…”

Người đàn bà tên Tưởng Quân kia ngồi xuống cạnh Trương Nhất
Manh, lấy một điếu thuốc ra châm lửa, Trương Nhất Manh liếc cô ta, cô ta liền
nhả một vòng khói vào mặt Trương Nhất Manh.

Trương Nhất Manh: “Khụ, khụ, khụ…”

Mẹ kiếp.

Sao cô lại xui xẻo vậy chứ… Chuyện liên quan đến nhà họ
Trương và Tả Hưởng, cô lại là người bị bắt, đúng là bi kịch…

Tả Hưởng nhặt cái di động lên, lấy một cái PSP ra chơi,
tiếng nhạc của game vừa vang lên, Trương Nhất Manh vô thức nói: “Roch Roch…”

Đây là trò chơi mà cô lẫn Trương Ninh Giản đều thích, nhân
vật trong game này được xây dựng cũng khá đáng yêu, có điều lần nào cô cũng
thua Trương Ninh Giản cả…

Tả Hưởng nói: “Cô cũng biết sao?”

Trương Nhất Manh nói: “Trò này cũ rồi, Trương Ninh Giản cũng
thích.”

Tả Hưởng lộ ra giật mình nét mặt: “Trương Ninh Giản cũng
chơi PSP? Chậc chậc, không nhìn ra đấy.”

Dĩ nhiên là anh không thấy, anh có thấy Trương Ninh Giản lúc
sau này chưa…

Trương Nhất Manh nói: “Tai nạn xe của Trương Ninh Giản là do
anh sao?”

Tả Hưởng không thèm ngẩng đầu trả lời: “Không phải.”

Trương Nhất Manh “xì” một tiếng, nói: “Vậy là ai chứ!”

Tả Hưởng nở một nụ cười bí hiểm, không nói gì thêm.

Trương Nhất Manh lại càng không hiểu, nhưng không nghĩ ra
được có chỗ nào kì lạ, dù gì thì Tả Hưởng này không thể tin được, Trương Nhất
Manh bĩu môi, không nghĩ thêm nữa.

Ba người ngồi cạnh nhau, không nói gì, một lúc lâu sau, Tả
Hưởng chợt cười phá lên: “Hắn ta muốn bao lâu đây? Đã lâu vậy rồi cũng không
thèm gọi điện lại, xem ra không quan tâm đến cô nữa. Cô nói không sai nhỉ.”

Trương Nhất Manh liếc hắn một cái, nói: “Bởi vậy nên tôi mới
nói… Giờ anh cũng biết rồi, thả tôi đi đi.”

Tả Hưởng càng cười lớn hơn: “Cô đúng là ngây thơ, tính cách
cô như vậy, không hiểu sao tên Trương Ninh Giản kia có thể thích cô được nhỉ?
Còn cố ý công bố cô là bạn gái nó, làm tôi tưởng cô đặc biệt lắm…”

Trương Nhất Manh: “…”

Tưởng Quân ngồi bên cạnh lại nhả ra một làn khói: “Cô ta đặc
biệt thật mà.”

Trương Nhất Manh bỗng nhiên có thiện cảm hơn với cô ta, cảm
kích nhìn sang.

Tưởng Quân nói tiếp: “Đặc biệt ngu.”

Trương Nhất Manh: “…”

Vật họp theo loài, người phân theo nhóm, chí ít cô cũng phải
biết Tưởng Quân này không khá hơn Tả Hưởng là bao…

Tả Hưởng bỗng nhiên nhíu mày, nói: “Tưởng Quân, mau lục soát
người nó.”

Trương Nhất Manh: “?!”

“Anh muốn làm gì?” Trương Nhất Manh thét lên.

Tả Hưởng nói: “Kêu la cái gì, tôi muốn làm gì thì đã tự mình
lục soát người cô rồi.”

Trương Nhất Manh: “…”

“Tên Trương Ninh Trí đó yên lặng thật là kì lạ, nhất định là
đã đặt máy định vị lên người cô.”

Trương Nhất Manh im lặng: “Anh tưởng đang quay phim à?”

Tả Hưởng khinh bỉ nhìn cô: “Chuyện này với Trương Ninh Trí
là một chuyện quá đỗi dễ dàng, cũng đâu mất kĩ thuật phức tạp gì, cô đúng là
ngu ngốc.”

Trương Nhất Manh: “…”

Tưởng Quân vứt mẩu thuốc lá vào cái gạt tàn, kéo Trương Nhất
Manh vào một căn phòng, căn phòng này rất nhỏ, chỉ có một lỗ thông gió, hơn nữa
nhìn cách bài trí xung quanh thì có thể thấy bình thường không có ai ở đây,
Trương Nhất Manh căng thẳng nhìn Tưởng Quân.

Tưởng Quân miễn cưỡng nói: “Thả lỏng, căng thẳng thế làm gì,
tôi có phải đàn ông đâu”

Trương Nhất Manh nghĩ, ai mà tin được lời cô chứ…

Trương Nhất Manh đang mặc áo T-shirt và quần Jeans, là một
bộ quần áo đơn giản đến không thể đơn giản hơn nữa, Tưởng Quân kiểm tra đầu
tóc, lỗ tai cô đầu tiên, xác định không có gì khả nghi thì bắt đầu sờ xuống cổ
tay, cánh tay cô, Trương Nhất Manh: “…”

“Không có gì cả…” Tưởng Quân nhíu mày, sau đó vén áo Trương
Nhất Manh lên, cô hét lên một tiếng, nhưng bị cô ta bịt miệng lại, Tưởng Quân
nói: “Kêu cái gì mà kêu, chúng ta đều là phụ nữ, lại chẳng có quan hệ gì, cô
chưa bao giờ đến nhà tắm công cộng à? Chưa bao giờ đến suối nước nóng à?”

Trương Nhất Manh rơi lệ, làm sao mà giống nhau chứ, tự nhiên
có người vén áo cô lên xem cô có sợ không…

Tưởng Quân lấy tay sờ sờ bụng cô, không phát hiện cái gì khả
nghi, đang chuẩn bị cởi quần Trương Nhất Manh thì cô ta nhíu mày, rút thắt lưng
của cô ra.

Trương Nhất Manh: “… … …”

Tưởng Quân không tiếp tục nữa, cầm cái thắt lưng lên, sửa
sang lại quần áo cho Trương Nhất Manh rồi đưa cô ra ngoài, ném cái thắt lưng
cho Tả Hưởng: “Đây.”

Tả Hưởng kiểm tra cái thắt lưng, được một hồi thì rút ra một
miếng kim loại nhỏ nhỏ, Trương Nhất Manh ngẩn người, cô cũng có biết từ khi nào
nó xuất hiện đâu…

Tả Hưởng nói: “Đây là cái gì?”

Trương Nhất Manh: “Không biết nữa, chắc là cái thiết bị định
vị gì đó mà anh nói đấy!”

Tả Hưởng: “…”

“Mẹ kiếp, đúng là sơ sót.” Tả Hưởng phiền não lắc lắc đầu,
vừa nắm đầu Trương Nhất Manh xuống dưới, vừa gọi điện thoại.

Tưởng Quân chẳng có phản ứng gì, lấy một điếu thuốc ra tiếp
tục hút, đi theo đằng sau hai người.

“Hừm, lại không nghe.”Tả Hưởng nheo mắt. “Xem ra cái này
đúng là máy định vị rồi.”

Hắn tiếp tục gọi một cú điện thoại khác, chắc hẳn là kêu bọn
Đại Bính chạy đến, Trương Nhất Manh nhìn thoáng qua Tưởng Quân đang hút thuốc
đằng sau, Tả Hưởng thì vì nghe điện thoại nên thả lỏng tay cô, suy nghĩ trong
tích tắc, cô giật tay hắn ra, sau đó nhanh chân bỏ chạy!

Còn chưa chạy được hai bước, Trương Nhất Manh cảm giác được
ót của mình bị đánh một cách tàn bạo, cô ngừng chạy, đầu óc choáng váng từ từ
nằm xuống, nhìn thấy một cái PSP màu trắng…

Tả Hưởng chết tiệt….

Vào lúc cô ngã xuống đất, không biết có phải do ảo giác hay
không mà cô thấy một người đang chạy qua khúc quanh, người đó mang một đôi giày
da thủ công cao cấp…

Là người đến cứu cô sao?

Chương 26

Trương Nhất Manh khó khăn mở mắt ra, nhìn thấy xung quanh
toàn là màu trắng, một lúc lâu sau mới phản ứng được mình đang ở trong bệnh
viện, mà thứ cô đang nhìn là trần nhà…

Ót của Trương Nhất Manh vẫn còn hơi đau, cô quay đầu sang
bên cạnh, nhìn thấy Trương Ninh Trí, thấy cô tỉnh rồi, Trương Ninh Trí đứng dậy
nhấn chuông, sau đó hỏi: “Cô thấy thế nào rồi?”

“Ừm… Ót còn đau một chút, những chỗ khác thì không sao.”
Trương Nhất Manh trả lời xong cảm thấy hơi mệt, thấy mình thoát khỏi nguy hiểm
rồi, cũng thả lỏng hơn.

Cô nhắm mắt lại, một lúc sau có bác sĩ đến kiểm tra cho cô,
nói là không có vấn đề gì, đợi bác sĩ và y tá rời khỏi, trong căn phòng to chỉ
còn lại Trương Ninh Trí và cô, Trương Nhất Manh bỗng nhớ ra gì đó, cô mở mắt
nói: “À, lúc tôi té xuống thấy có người chạy đến, là anh sao?”

Trương Ninh Trí lạnh lùng nhìn cô.

Trương Nhất Manh gấp gáp hỏi: “Anh không sao chứ?”

Trương Ninh Trí lắc đầu: “Không có gì.”

“Còn Tả Hưởng?” Trương Nhất Manh vừa nghĩ đến hắn, đầu lại
thấy đau, “Hắn đâu rồi?”

Trương Ninh Trí nói: “Chuyện này cô đừng quan tâm!”

Trương Nhất Manh nói: “Tôi làm sao mà mặc kệ được hả! Hắn
đang phạm pháp đó anh có biết không!!!”

Cô hét lên xong, đau đầu tới nỗi muốn khóc.

Trương Ninh Trí: “…”

Trương Nhất Manh chợt nhớ ra, hình như thân phận của cô
không thích hợp để mắng Trương Ninh Trí…

Trương Nhất Manh vờ như lơ đãng nói: “Dù sao thì hắn ta cũng
không đúng, cuối cùng còn lấy cái PSP ném vào tôi, đường đường là đàn ông mà
sao lại làm vậy chứ! Hừm! Tưởng Quân đâu?”

“Tưởng Quân và Tả Hưởng đang ở cùng nhau, chuyện này tôi sẽ
xử lí, sau này nhất định không xảy ra chuyện này nữa.” Trương Ninh Trí cau mày
nói, nhìn anh rất kì lạ nhưng dù cho Trương Nhất Manh có hỏi thế nào đi nữa,
Trương Ninh Trí cũng không trả lời, làm Trương Nhất Manh cảm thấy vô cùng kì lạ.

Nếu nói Trương Ninh Trí muốn lén giải quyết Tả Hưởng thì
tuyệt đối không phải rồi, huống chi khi đó Tả Hưởng cho anh một gậy, anh vẫn
yên lặng không nói gì, dường như cái từ “xử lí” không chỉ việc trừng phạt Tả
Hưởng, mà là để nói về một điều khác.

Anh cũng chẳng muốn Tả Hưởng phải trả giá gì cả, thậm chí
còn bao dung cho hắn ta, điều này thật không hiểu nổi.

Trương Nhất Manh suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi cũng không ra
nguyên nhân, Trương Ninh Trí bỗng nhiên đứng dậy đi ra ngoài, khi về hai tay
mang đầy thức ăn.

Trương Nhất Manh: “…Cám ơn.”

Trương Ninh Trí khựng lại, sau đó đưa cho Trương Nhất Manh.

Trương Nhất Manh chú ý đến vẻ mặt của anh, hiểu ra: “Anh
không phải mua cho tôi sao?”

 “Ừ, từ hôm qua tới
giờ tôi chưa ăn gì cả.” Trương Ninh Trí hờ hững nói, “Cô đói thì ăn đi, tôi đi
mua thứ khác.”

Trương Nhất Manh quýnh lên, nhanh chóng nói: “Không không
không, tôi không ăn đâu, dù gì tôi cũng không đói, anh ăn trước đi. Dù gì thì
tôi cũng không tiện ăn.”

Trương Ninh Trí gật đầu, nhận lấy túi đồ ăn cô đưa, tuy ngồi
trên ghế ăn nhưng tư thế tao nhã chẳng khác gì lúc ở nhà, Trương Nhất Manh lén
nhìn anh, nghĩ đến việc mình trước khi té ngã nhìn thấy Trương Ninh Trí, không
khỏi cảm động.

Đợi anh ăn xong, cô mới hỏi: “Anh đặt thiết vị định vị vào
thắt lưng của tôi?!”

Trương Ninh Trí nhìn cô, nói: “Chuyện đó lâu rồi, khi cô vừa
mới tới nhà họ Trương.”

Trương Nhất Manh nói: “Vậy à…”

Tuy cảm thấy có hơi kì lạ nhưng Trương Nhất Manh không nghĩ
gì thêm, dù sao cũng coi như số cô may mắn đi, cô nói tiếp: “Đúng rồi, Ninh
Giản và Ninh Hi đâu?”

“Ninh Giản bị thương, Ninh Hi đang ở cùng nó.” Trương Ninh
Trí nói.

Trương Nhất Manh ngẩn người, ngay cả vết thương của mình
cũng quên mất, ngồi bật dậy: “Ninh Giản bị sao vậy?”

Trương Ninh Trí nhìn cô, yên lặng một chút rồi nói tiếp:
“Đầu cô hết đau rồi sao?”

Trương Nhất Manh lúc này mới phản ứng được “oa” một tiếp,
sau đó từ từ nằm xuống đất.

Trương Ninh Trí nói: “Nó… Bị thương lúc lái xe.”

“Có nặng không vậy?!” Trương Nhất Manh hỏi tiếp.

“Không có gì, chỉ bị thương trên mặt, trán, lỗ mũi cũng bị.”

Trương Nhất Manh nói: “Vậy còn nói không có gì… Bị trên mặt
cả rồi! Ninh Giản không bị huỷ dung chứ…”

Thấy cô lo lắng như vậy, Trương Ninh Trí bất đắc dĩ nói:
“Không có, chỉ bị thương ngoài da thôi, không để lại sẹo đâu.”

Trương Nhất Manh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, Trương Ninh
Giản mà bị huỷ dung thì cô sẽ ức chế suốt đời mất…

“Anh ta chạy xe kiểu gì mà lại thế này…” Trương Nhất Manh
nhíu mày.

Trương Ninh Trí không đáp lại cô, chỉ nói “tôi đi mua thức
ăn cho cô” rồi đi mất, lúc trở về có mang theo Trương Ninh Giản và Trương Ninh
Hi, Trương Nhất Manh vừa thấy Trương Ninh Giản liền ngồi dậy kiểm tra anh,
gương mặt Trương Ninh Giản vốn thanh tú nay lại có thêm vài vết thương, vết
bầm, ở gò má còn có một vết thương khá sâu, Trương Nhất Manh cảm thấy xót tim
vô cùng, Trương Ninh Giản chỉ cười cười, ngồi trên giường Trương Nhất Manh, cẩn
thận sờ sờ trán của cô: “Mẹ không sao chứ?”

Thằng nghịch tử này còn dán một miếng băng keo OK nữa chứ…

Trương Nhất Manh vừa tức vừa đau lòng, nhìn nụ cười vô tâm
của anh, cố nén giận nói: “Mẹ không sao, nhưng mà con không có chuyện gì tự
nhiên đi học lái xe làm gì hả?”

Trương Ninh Giản ngẩn người, nói: “Thì muốn học thôi…”

Trương Nhất Manh cắn cắn môi, nói: “Được rồi, con muốn học
thì học, nhưng sao không chịu cẩn thận vậy hả? Cũng may là chỉ bị thương nhẹ,
lỡ như… Lỡ mà xảy ra chuyện lớn thì làm sao đây hả?! Phải cho người ta yên tâm
mới được chứ! Mẹ…!”

Giọng nói của cô hơi lớn, nói vài ba câu đã cảm thấy đau
đầu, môi mấp máy không nói nên lời, Trương Ninh Giản thấy cô nói “mẹ…” mãi
không chịu dừng, tưởng Trương Nhất Manh tức tới nỗi không nói nên lời, lắp ba
lắp bắp nói: “Mẹ… Con không phải… Con… Mẹ đừng giận…”

Thấy Trương Ninh Giản như vậy, Trương Nhất Manh lại mềm
lòng, ánh mắt của anh quá long lanh, giống như một chú cừu con đứng trước một
con con sói, muốn trốn mà không dám trốn vậy, Trương Nhất Manh rất muốn nói
“Haiz, lần sau đừng tái phạm là được rồi”, nhưng chuyện lần này không đơn giản
như vậy, nếu tha thứ dễ dàng quá, lần sau anh lại không cẩn thận, như vậy thì
cô tức chết mất…

Bởi vậy nên cô chỉ biết nghiêm mặt, không mắng cũng không
nói gì nữa.

Trương Ninh Giản không biết làm sao, ngồi bên cạnh Trương
Nhất Manh, lấy tay chọt chọt vào mặt cô.

Trương Nhất Manh: “…”

Đứa con này…

Trương Nhất Manh bất đắc dĩ thở dài, đang định mắng anh thêm
vài câu rồi thôi, kết quả Trương Ninh Hi lại lên tiếng: “Mẹ, mẹ đừng giận, không
phải là lỗi của Ninh Giản đâu.”

Trương Nhất Manh nói: “Không phải lỗi của anh ta? Vậy là lỗi
của anh?”

Trương Ninh Hi: “…”

“Cũng không phải, dù gì thì kĩ thuật lái xe của Ninh Giản
không tệ, lần này chỉ là ngoài ý muốn, cũng không phải lỗi của nó.” Trương Ninh
Hi giải thích, tuy nghe thì hợp lí nhưng trực giác của Trương Nhất Manh mách
bảo rằng có điều gì đó không đúng, nhưng cụ thể chỗ nào thì cô không biết, thế
nên cô không nói gì nữa.

Trương Ninh Trí kịp thời mở miệng hoà giải: “Ninh Hi, em
mang Ninh Giản ra ngoài đi, Ninh Giản cần nghỉ ngơi, Nhất Manh cũng cần nghỉ
ngơi.”

Trương Ninh Giản nghe Trương Nhất Manh cần nghỉ ngơi, tự
động đứng dậy, ngoan ngoãn đi ra ngoài, Trương Ninh Hi nhìn ba người, thở dài
nói: “Anh hai, anh ra ngoài một chút đi, em có chuyện muốn nói với anh.”

Trương Ninh Trí nhìn anh, gật đầu rồi hai người cùng đi ra
ngoài, Trương Nhất Manh tò mò vô cùng, nét mặt vừa rồi của Trương Ninh Hi rất
nghiêm túc, Trương Ninh Trí lại nghe lời anh, chẳng lẽ liên quan tới Tả Hưởng
sao?

Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng không kìm được sự tò mò, khó
khăn bước xuống giường đi đến cạnh cửa, cẩn thận đẩy cửa ra nghe, hai người họ
đứng bên ngoài nói chuyện với nhau, vì Trương Nhất Manh ở phòng VIP, không có
ai khác nên dễ dàng nghe được nội dung cuộc đối thoại.

Giọng nói Trương Ninh Hi có phần lạnh lùng, dường như đang
bất mãn điều gì đó, Trương Ninh Trí cũng lạnh nhạt không kém, Trương Ninh Hi
đứng đối diện với cô, Trương Ninh Trí quay lưng lại, bởi vậy nên cô có thể thấy
nét mặt Trương Ninh Hi không được vui lắm.

“Anh không nói với cô ấy sao?… Anh biết rõ là… Chuyện Tả
Hưởng cũng đã như vậy… Chúng ta sẽ không… Anh…” Giọng nói Trương Ninh Hi đứt
quãng, khi Trương Nhất Manh nghe thấy cái tên Tả Hưởng, đầu cô lại đau nhức,
nhưng điểm quan trọng nhất vẫn chưa nghe được.

Sau đó Trương Ninh Trí lạnh lùng nói: “Anh sẽ giữ đúng chừng
mực… Em và Ninh Giản… Chuyện của Ninh Giản… Nhất Manh… Không… Lo lắng… Em… Anh
sẽ không… Em về đi.”

Hai người nói chuyện rất nhanh, Trương Ninh Trí vừa nói “Em
về đi”, Trương Ninh Hi liền quay đầu đi, không nói lời tạm biệt.

Trương Nhất Manh: “…”

Cũng chẳng khác gì không nghe cả.

Trương Nhất Manh nghĩ, ít ra cô cũng giải toả được sự hiếu
kì của mình.

Cô nhảy nhảy về phía giường, có điều vẫn chậm một bước,
Trương Ninh Trí bước vào, nhìn thấy dáng vẻ này của cô, khẽ nhíu mày, nhưng vẫn
không nói gì cả.

Trương Nhất Manh lại cảm thấy chột dạ, nằm trên giường, nhìn
ra bên ngoài, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, bầu trời xanh biếc, trong
trẻo không hề có mây, Trương Nhất Manh không nói gì, Trương Ninh Trí cũng
không, không khí nhất thời lắng xuống.

Cuối cùng vẫn là Trương Ninh Trí mở miệng trước, anh nói:
“Xin lỗi.”

“Ờ… Hả?!” Trương Nhất Manh ngơ ngác nhìn Trương Ninh Trí,
anh vừa nói gì vậy? Xin lỗi ư?

Trương Ninh Trí thấy dáng vẻ kinh ngạc của cô, giải thích:
“Nếu không phải ba chúng tôi đều ra ngoài, để cô một mình ở nhà, cô cũng sẽ
không bị Tả Hưởng bắt cóc. Thực tế thì cô và Tả Hưởng không hề liên quan đến
nhau, bị hắn bắt cóc lỗi cũng ở chúng tôi.”

 

Trương Ninh Trí nói không sai.

Trương Nhất Manh cùng lắm cũng chỉ là một cô y tá quèn, một
chút quan hệ với Tả Hưởng cũng không có, cũng không hề liên quan gì đến ba anh
em nhà họ Trương, cô vốn chỉ là một người dân bình thường, quen sống một cuộc
sống bình thường, làm gì có ai rảnh hơi bắt cóc cô… Dù được dặn dò nhưng cô
cũng chẳng có ý thức tự bảo vệ mình gì cả.

Trương Nhất Manh lúc trước còn tự trách mình ngu ngốc, dễ
dàng bị Tả Hưởng bắt đi như vậy, có phải bây giờ Trương Ninh Trí đang an ủi cô
hay không?”

Trương Nhất Manh ngẩn người, nói: “À… Đừng nói vậy, dù gì
cũng tại tôi… Sau này tôi sẽ cẩn thận.”

Trương Ninh Trí nói: “Sẽ không có lần sau đâu.”

Trương Nhất Manh: “… À… ờ…”

Trương Ninh Trí nói: “Thật ra lúc cô bị Tả Hưởng bắt cóc,
tôi rất lo lắng cho cô.”

Trương Nhất Manh nói: “Cám ơn! Nhưng có thể ngừng lo được
rồi! Cảm ơn anh!”

Trương Ninh Trí: “…”

Trương Nhất Manh nhìn dáng vẻ Trương Ninh Trí ngẫm nghĩ như
vậy, dừng một hồi lâu rồi đem suy nghĩ trong lòng nói ra: “Thật ra thì… Anh là
người đầu tiên chạy đến cứu tôi làm tôi vừa kinh ngạc, vừa cảm động nữa, hơn
nữa nói thật, tôi chỉ mới trải nghiệm sự đời thôi, những người như anh, thành
công trong sự nghiệp, vừa có sắc vừa có tài, đáng nhẽ sẽ không xuất hiện trong
cuộc đời tôi.”

Trương Ninh Trí: “… Nói tiếp đi.”

Trương Nhất Manh nuốt nước miếng một cái, có chút gặp khó
khăn nói: “Anh còn dạy tôi khiêu vũ, v.v… Đối với tôi mà nói, lại càng là kinh
nghiệm mà trước giờ chưa bao giờ có. Bởi vậy nên nói thật, mong anh không cười,
tôi với anh… Có một chút suy nghĩ khác…”

Tuy đã xác định là sẽ nói ra, nhưng Trương Nhất Manh không
tránh khỏi đỏ mặt, cô lắp ba lắp bắp nói dưới ánh mắt sáng quắc của anh: “Hơn
nữa, nói thật ra thì, trước khi gặp Hà Lôi, tính cách của anh rõ ràng rất lạnh
lùng, nhưng có đôi khi lại làm tôi cảm thấy như “mình là đặc biệt” vậy, làm cho
tôi nhất thời quên mất thân phận của mình…đây là điều ngu xuẩn nhất, nhưng cũng
may, tôi kịp thời quen biết với Hà Lôi, cũng kịp thời hiểu rõ sự chênh lệch
giữa anh và tôi…”

Trương Nhất Manh hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thẳng
Trương Ninh Trí, kiên định nói: “Vậy nên, anh Trương, tuy rất cảm ơn anh đã
chiếu cố, chăm sóc cho tôi, nhưng, nếu anh xác định sau này sẽ kết hôn với Hà
Lôi, thì anh đừng nên nói những điều tương tự như “lo lắng” như vừa rồi… Tuy
tôi biết là anh sẽ không nói đâu, nhưng anh chỉ mới nói lần đầu tiên thôi, tôi
đã thấy nó rất đáng sợ rồi, nhưng tôi vẫn phải nói rõ suy nghĩ của mình, anh có
thể cười tôi tự mình đa tình, nhưng tôi sẽ thoải mái hơn nhiều, nói tóm lại là
….”

Cô đưa ra kết luận cuối cùng: “Tóm lại, xin anh Trương sau
này… vẫn giữ thái độ như lúc ban đầu đi, tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.