Bạo vương liệt phi - Chương 177 - 178 - 179 - 180

Chương 177 -- Nữ nhân
Vương yêu 2

“Chắc hẳn trước khi xuất giá thay nàng đã nghe qua uy
danh của Bổn Vương. Chẳng lẽ nàng không sợ sao?” Long Hạo Thiên nhìn nàng,
lại hỏi tiếp.

“Có nghe qua. Thật ra thiếp cũng rất sợ hãi nhưng lại
không có cách nào khác, vì ca ca cùng Vân La, thiếp phải thay muội ấy gả cho
chàng.” Vân Yên nói.

“Chẳng lẽ Vân triều không có nữ nhân khác sao? Nàng
không gả thay thì cũng có thể thay bằng người khác. Việc này hẳn không phải là
vì lý do nữ nhi của đại thần hay danh gia vọng tộc chứ?” Hắn thật không
hiểu.

“Đương nhiên là có, chẳng qua là vì thiếp biết cha đã
chết nên quá độ thương tâm, càng bởi vì “kỷ sở bất dục vật thi vu nhân” (Điều mình không thích thì đừng làm cho
người khác)
. Thiếp cũng không muốn gả, dựa vào cái gì mà muốn người ta gả
chứ? Thật ra là còn có một nguyên nhân quan trọng hơn, chính là sức khỏe thiếp
không được tốt, cũng không biết có thể sống thêm bao lâu. Dù sao cũng đều phải
chết, vậy không bằng chết có giá trị một chút.” Vân Yên thành thật nói.

Một câu không biết mình có thể sống thêm bao lâu của
nàng khiến Long Hạo Thiên hơi đau lòng, nhưng ngoài miệng vẫn hừ
lạnh: “Hóa ra là nàng ôm quyết tâm phải chết đến đây.”

“Cũng không phải. Thiếp cũng từng tưởng tượng về
chàng. Chàng cũng biết thiếp không học cầm kỳ thi họa mà lại thích binh pháp,
cho nên thiếp rất sùng bái cha, sùng bái những tướng quân trên chiến trường. Mà
chàng luôn được mọi người kể lại vô cùng kỳ diệu, nên thiếp đã từng nghĩ qua,
chàng là một nam nhân như thế nào? Thật ra chàng có bao nhiêu bản lĩnh mà lại
có thể đánh thắng liên tiếp các trận chiến, ngay cả cha thiếp cũng bị chàng
đánh bại. Vì vậy thiếp rất mong chờ được nhìn thấy chàng.”Vân Yên nói, chính
nàng không giống với những nữ tử khác nên không thể đánh đồng được.

“Vậy lúc đó nàng hẳn cũng biết là chính Bổn Vương đã giết
chết cha nàng. Nàng không hận Bổn Vương sao?” Long Hạo Thiên hỏi, hắn
không tin trong lòng nàng không hận hắn.

“Đương nhiên hận. Sao lại có thể không hận? Nhưng mà
cha từng nói với thiếp, chiến trường vô tình, trên chiến trường sống chết không
phải là ân oán của riêng một cá nhân nào cả. Cha nói ở trên chiến trường, người
cũng đã giết không ít người, chỉ sợ có một ngày cũng sẽ chết ở trên chiến
trường, nhưng cha không muốn thiếp và ca ca báo thù.” Vân Yên nhìn hắn,
chính nàng cũng từng hận hắn đến chết.

“Nàng luôn nghe lời cha nàng như vậy sao?” Long
Hạo Thiên lại hỏi, cừu hận là sinh ra từ trong lòng.

“Đương nhiên không phải, thiếp cũng từng rất muốn giết
chàng nhưng sự thật đã chứng minh thiếp không giết được chàng, cho nên không
thể không từ bỏ. Nhưng thật may mắn là thiếp đã không giết chàng.” Vân Yên
vui mừng nói.

Long Hạo Thiên nhìn nàng, hắn tin những lời nàng nói
đều là thật, trầm mặc một lúc, cuối cùng hắn mới mở miệng: “Vậy còn nàng
và Hắc Ưng thì sao?”

“Hắn?” Vân Yên ngẩn ra một lúc rồi mới nói:
“Thiếp đã từng giải thích với chàng rồi. Thiếp thật sự là ở trên đường xuất giá
mới gặp hắn, nhìn thấy người của hai bên chém giết, thiếp cứ nghĩ hắn là chàng,
bị người đánh cướp cho nên mới nhất thời nóng vội lên tiếng cứu hắn, sau đó hắn
cho thiếp một cái còi, thiếp mới biết được hắn không phải là chàng. Nhưng thiếp
cũng chưa từng nghĩ đến mọi việc lại nghiêm trọng như vậy.” Bởi vì sự việc
ngoài ý muốn này mà nàng phải chịu đựng tra tấn nhục nhã, nghĩ lại Vân Yên vẫn
còn hơi tức giận.

Long Hạo Thiên lại trầm mặc. Thật ra hắn biết rằng Hắc
Ưng cùng nàng là trong sạch, nhưng hắn lại nhịn không được muốn nghi oan cho
nàng. Lúc tra tấn nàng bản thân hắn sẽ có cảm giác rất thoải mái.

Vân Yên nhìn thấy sắc mặt hắn trầm xuống, nàng biết
mỗi lần đề cập tới nữ nhân kia, bất kể là trực tiếp hay gián tiếp, hắn đều sẽ
như vậy. Nàng không muốn phá hỏng không khí hài hòa khó có được như ngày hôm
nay nên tiếp tục kéo tay hắn yêu cầu: “Được rồi, chúng ta không nói chuyện
đó nữa. Khó có được hôm nào chàng rảnh như hôm nay, giúp thiếp đến thăm cha
được không?” Mấy hôm rồi nàng không được gặp cha.

“Đi thôi.” Long Hạo Thiên vừa đi về phía trước
vừa nói. Chính hắn cũng thấy kỳ lạ là mình lại không hề cự tuyệt nàng.

Ngoài hoàng cung.

“Nương nương, người thật sự có thai?” Tiểu Thanh
vui mừng nhìn nàng.

“Ừ.” Vân Yên gật đầu, trên mặt dấu không được vẻ
tươi cười.

“Yên Nhi…” Trong mắt Vân Hổ chứa nước mắt, nắm
chặt hai tay nàng. Ông thật sự không ngờ sẽ có một ngày Yên Nhi của ông được
làm mẹ. Nhưng sức khỏe của nàng…

“Cha, con sẽ tốt thôi.” Vân Yên biết cha buồn vui
lẫn lộn, vừa vui mừng nhưng lại vừa lo lắng.

“Vậy là tốt rồi. Phải giữ gìn sức khỏe thật
tốt.” Vân Hổ gật đầu.

Long Hạo Thiên không nói một lời, chỉ nhìn Vân Hổ. Một
nam nhân kiên cường cứng rắn lúc biết nữ nhi của mình mang thai lại có thể cảm
động như vậy sao? Đây là cảm tình phụ tử tình thâm sao? Nhưng hắn chưa bao giờ
có loại cảm giác này.

“Nương nương, nô tỳ đi làm cơm. Ăn cơm xong rồi mới
hồi cung được không?” Tiểu Thanh nói.

“Được, đi thôi, ta và ngươi đi xem có cái gì ta thích
ăn không?” Vân Yên gật đầu cùng Tiểu Thanh ra khỏi phòng.

“Nương nương, người mang thai nên phải cẩn thận gấp
bội, hơn nữa cũng phải đề phòng người khác hãm hại, người còn phải…” Tiểu
Thanh không ngừng dặn dò.

“Tiểu Thanh, từ lúc nào mà ngươi lại trở nên dài dòng
như vậy? Những điều đó ta đều biết rồi.” Vân Yên cười nói.

“Nương nương… Tiểu Thanh thật sự lo lắng, thật muốn
nhanh chóng trở lại bên cạnh người, nhưng lại không thể bỏ mặc lão
gia.” Tiểu Thanh hơi khó xử.

“Tiểu Thanh, ngươi cứ yên tâm đi, bây giờ bên cạnh ta
phải nói là kín người hết chỗ rồi, hơn nữa còn có những người rất có
tài.” Vân Yên liền kể cho Tiểu Thanh nghe chuyện Lý mama có thể phát hiện
được trong thuốc có độc.

“Cái gì? Nàng ta dám hạ độc.” Tiểu Thanh hô to.

“Tiểu Thanh, ngươi nói nhỏ một chút.” Vân Yên
nhanh chóng che miệng của nàng lại “Ngươi muốn để cha ta nghe thấy sao?”

Lúc này Tiểu Thanh mới lo lắng, nhỏ giọng
nói: “Nàng ta không đạt được mục đích nhất định sẽ nghĩ cách khác. Người
phải cẩn thận hơn.”

“Ta đều đã có cách. Nương nương của ngươi không phải
là người mà người khác có thể tùy ý ức hiếp.” Vân Yên an ủi Tiểu Thanh,
nàng biết Tiểu Thanh là thật lòng quan tâm đến nàng.

“Ha ha…” Tiểu Thanh đột nhiên bật
cười “Nương nương, người không còn giống với trước kia nữa, nô tỳ phát
hiện người rất vui vẻ, trên mặt đều tràn đầy hạnh phúc.”

“Được làm mẹ sao ta có thể không vui mừng được
chứ?” Vân Yên nói như lẽ đương nhiên “Được rồi, không nói nữa, nhanh
nấu cơm. Ta muốn ăn khoai tây chua cay do ngươi làm.

“Dạ, nô tỳ tuân mệnh.” Tiểu Thanh nghiêm trang
hành lễ nói.

“Nghịch ngợm.” Vân Yên dùng ngón tay cái dí lên
trán Tiểu Thanh.

Đợi đến lúc nàng trở lại phòng liền nhìn thấy Long Hạo
Thiên và cha đang tập trung tinh thần đấu cờ tướng.

“Lão phu muốn chiếu tướng.” Quân cờ trong tay Vân
Hổ hạ xuống trên bàn cờ của Long Hạo Thiên.

“Ông không nên vui mừng quá sớm Bổn Vương còn có một
chiêu chưa đi.” Long Hạo Thiên di chuyển quân cờ của mình.

“Quả nhiên cao minh, nhưng lão phu cũng có cách đối
phó.”

“Ông chắc chắn muốn đi nước này sao? Không hối hận?
Vậy Bổn Vương sẽ không khách khí, ăn tốt.”

“Ăn đi, chiêu này của lão phu gọi là “thả con tép, bắt
con tôm”, thí tốt trụ vua.”

“Thật gian xảo, ông cũng không phải là đèn dầu đã
cạn.”

Vân Yên nhìn thấy bọn họ chém giết hăng say như vậy
nên không muốn quấy rầy, liền lặng lẽ lui xuống.

Chương 178 -- Nhất kiến
chung tình 1

Vân Yên kéo tay Long Hạo Thiên đi bộ trên đường hồi
cung, tò mò hỏi: “Chàng và cha thiếp, ai thắng?”

“Nàng hi vọng ai thắng?” Hắn hỏi lại nàng.

“Thiếp rất mâu thuẫn, trong lòng thiếp đương nhiên hi
vọng cha thắng, nhưng mà chàng lại là cha của con thiếp, cho nên tốt nhất là
hai người đánh ngang nhau, bởi vì hai người đều là người thân của
thiếp.” Vân Yên ôm cánh tay hắn, nếu có thể chung sống hòa thuận như vậy
thì nàng sẽ cảm thấy thực sự hạnh phúc.

Trong lòng Long Hạo Thiên chấn động. Tuy rằng hắn có
cha, có mẹ, có huynh đệ tỷ muội nhưng lại chưa từng cảm giác được tình thân là
gì.

Vân Yên lại tiếp tục nói: “Nếu sau này con của
chúng ta biết nó có ông ngoại và phụ vương lợi hại như vậy, nhất định sẽ cảm
thấy thật tự hào, có phải không?”

“Nó còn có một mẫu hậu lợi hại hơn nữa.” Long Hạo
Thiên trêu đùa nàng một câu.

“Không sai, nói không chừng chàng và cha đều không
phải là đối thủ của thiếp đâu.” Vân Yên gật đầu, không khiêm tốn chút nào
nói.

“Nói khoác mà không biết ngượng.” Long Hạo Thiên
lấy tay gõ một cái lên đầu nàng, cười sủng ái mà ngay cả chính hắn cũng không
phát giác ra.

Vân Yên quay đầu đi nhưng dưới chân lại bị trượt.

“A…” Nàng hốt hoảng kêu lên một tiếng, ngồi xổm
xuống lấy tay xoa chân.

“Sao vậy?” Long Hạo Thiên dìu nàng ngồi xuống bên
cạnh.

“Hình như là trật chân rồi.” Vân Yên nói.

“Vậy sao? Để Bổn Vương nhìn xem.” Long Hạo Thiên
nói rồi cầm lấy chân của nàng, vừa đụng tới nàng liền kêu “a” một
tiếng: “Nhẹ một chút, đau quá.”

“Cố chịu đựng, hồi cung xoa thuốc sẽ khá
hơn.” Long Hạo Thiên xem xét một chút rồi nói, cũng không phải quá nghiêm
trọng.

“Nhưng thiếp làm sao hồi cung đây? Không bằng thuê một
cỗ kiệu đi.” Vân Yên nói, nàng khẳng định là không thể đi bộ về được.

“Lên đi.” Long Hạo Thiên ngồi xuống, đưa lưng về
phía nàng nói.

“Chàng làm gì vậy?” Vân Yên kinh ngạc nhìn hắn,
không phải là hắn muốn cõng nàng chứ? Sao có thể thế được?

“Còn có thể làm gì? Nàng cho là thuê một cỗ kiệu có
thể vào được hoàng cung sao?” Long Hạo Thiên không đợi nàng trả lời liền
kéo nàng lên lưng của mình.

Vân Yên liền im lặng ghé vào phía sau lưng hắn, nàng
không thể tưởng tượng được một nam nhân lãnh khốc kiêu ngạo sẽ đối xử với nàng
như vậy.

Long Hạo Thiên cảm nhận được thân thể mềm mại của nàng
dựa vào sau lưng mình, suy nghĩ liền quay trở lại trước kia….

Hắn và sư huynh sau khi vấn an sư phụ liền xuống núi
trở về, lúc đi qua một ngã ba đường lại nhìn thấy một nữ tử mặc áo quần màu
hồng phấn cúi đầu ngồi ở đó, lấy tay không ngừng xoa chân, vốn định đi ngang
qua người nàng nhưng nàng lại đột nhiên lên tiếng: “Công tử, có thể giúp
tiểu nữ được không?”

Lúc nói chuyện nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt Long Hạo
Thiên sáng ngời, lông mi nàng cong cong, đôi mắt to trong veo như nước, đôi môi
đỏ hồng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng xinh xắn, trên người tràn ngập linh khí,
chỉ là liếc mắt một cái liền khiến cho hắn bị đắm chìm vào.

“Tiểu thư, muốn ta giúp nàng như thế nào?” Hắn
che giấu nội tâm kích động, nhã nhặn hỏi.

“Tuy rằng chân của ta bị trật nhưng ta muốn trước khi
trời tối vào được trong thành. Không biết hai vị có thể giúp ta tìm một chiếc
xe ngựa hay là cỗ kiệu không?” Nữ tử nói.

Long Hạo Thiên theo bản năng nhìn quanh bốn phía rồi
mới nói: “Nơi này rừng núi hoang vắng làm sao có xe ngựa hay kiệu chứ.”

“Vậy làm sao bây giờ?” Đôi mắt long lanh của nữ
tử lập tức tràn đầy nước mắt.

“Đừng lo lắng, để ta nghĩ cách.” Long Hạo Thiên
đau lòng nói.

“Sư đệ, bằng không thế này đi, chúng ta cõng nàng vào
thành.” Hắc Ưng ở bên cạnh đề nghị.

“Cũng chỉ có thể làm vậy.” Long Hạo Thiên gật đầu
nhìn nàng nói: “Tiếu thư, ý của nàng như thế nào?”

“Vậy cám ơn hai vị.” Nữ tử ngượng ngùng gật đầu.

Chương 179 -- Nhất kiến
chung tình 2

Long Hạo Thiên chủ động cõng nàng, nàng nhẹ nhàng ghé
vào sau lưng hắn, cánh tay ôm chặt cổ hắn.

Cuối cùng cũng vào đến trong thành, ở trước một nhà
dân hết sức bình thường, nàng bảo hắn: “Dừng lại, công tử, đến nhà của ta
rồi.”

“Chính là nơi này sao?” Long Hạo Thiên buông nàng
xuống, nhìn xung quanh, có vẻ không tin được một nơi bình thường như vậy lại có
thể nuôi dưỡng được một nữ tử xinh đẹp như nước đến thế.

Nàng gật đầu, thấy trên trán hắn lấm tấm mồ hôi liền
lấy khăn lụa ra nhẹ nhàng lau giúp hắn.

Long Hạo Thiên ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt thật
mê người, thật hưởng thụ, liền để nàng lau mồ hôi trên trán mình. Hắn nhìn
khuôn mặt xinh đẹp của nàng, trái tim đột nhiên rung động.

“Hai vị công tử, cám ơn hai vị, nếu không ngại mời đến
hàn xá nghỉ ngơi một lát rồi đi tiếp.” Nữ tử rất lễ phép, chân thành nói.

“Tiểu thư, hình như làm vậy không ổn lắm…” Hắc
Ưng còn chưa nói hết lời, Long Hạo Thiên liền cướp lời nói: “Được, đúng
lúc ta thấy hơi khát nước.”

Hắc Ưng nhìn thấy hắn nháy mắt một cái, lập tức hiểu
được, chắp tay nói: “Tiểu thư, vậy xin quấy rầy.”

“Không có gì, trong nhà vốn chỉ có một mình ta, hơn
nữa ta vẫn chưa báo đáp được các vị.” Nữ tử nói xong liền xoay người mở
cửa.

“Tiểu thư, ta giúp nàng.” Long Hạo Thiên bước
nhanh đến đỡ nàng. Nàng thấy hắn đỡ lấy cánh tay của mình, sắc mặt lập tức đỏ
lên, ngượng ngùng cúi đầu.

Long Hạo Thiên nhìn thấy sắc mặt đỏ bừng của nàng,
trong lòng càng thêm yêu thích. Trong hoàng cung nữ nhân nhiều như vậy nhưng
không ai giống như nàng cả, vừa liếc nhìn một cái liền khiến tim hắn xao động.

Đợi đến khi vào trong nhà, hắn mới phát hiện nơi này
tuy rằng rất đơn sơ nhưng lại được bày biện rất ấm áp, sạch sẽ, chứng tỏ nàng
rất khéo léo.

“Hai vị công tử mời tùy ý ngồi, ta đi rót trà cho hai
người.” Nữ tử nói.

“Chân nàng như vậy không tiện lắm, hay là để chúng ta
tự mình làm đi.” Hắc Ưng nói xong liền cầm lấy bình trà đặt ở trên bàn rót
cho Long Hạo Thiên một chén, rồi cũng tự rót cho mình một chén.

“Thật sự xin lỗi.” Nữ tử vẫn ngồi ở đó, ánh mắt
vẫn luôn rũ xuống, ngượng ngùng nhìn bọn họ.

Long Hạo Thiên uống một ngụm trà rồi đột nhiên nhìn
nàng hỏi: “Nàng nói trong nhà nàng chỉ có một mình nàng phải không?”

“Phải.” Nàng gật đầu rồi nói: “Ta vốn định
đến nương nhờ họ hàng nhưng đến nơi này mới biết được cả nhà cậu sớm đã chẳng
biết đi đâu, cho nên ta dùng bạc đem theo mua gian phòng nhỏ này, bình thường
giúp người khác thêu thùa gì đó để sống.”

“Nàng đến nương nhờ họ hàng? Vậy nàng là người ở
đâu?” Long Hạo Thiên tò mò hỏi, hắn đã nói rồi, nàng không giống như là
con cái nhà bình thường.

“Mẹ của ta vốn là người Long triều, sau lại gả đến
Tiền triều, cha ta là một người giàu có, một năm trước mẹ của ta qua đời, cha
cùng đại nương liền muốn gả ta đi vì muốn dùng việc này để lôi kéo quan hệ,
nhưng đối phương lại là một lão già hơn năm mươi tuổi nên ta không chịu. Dùng
số trang sức mẹ để lại, ta trốn thoát đến đây nương nhờ cậu nhưng không
ngờ….” Nữ tử vừa nói vừa lặng lẽ rơi nước mắt.

Nhìn thấy dáng vẻ điềm đạm đáng yêu của nàng, Long Hạo
Thiên càng thêm đau lòng, nhẹ giọng an ủi: “Không sao, nàng cũng được xem
như là một nửa người Long triều. Đúng rồi, nàng tên là gì?”

“Lăng Nhi, Trình Mỹ Lăng.” Nữ tử nhẹ nhàng lau đi
nước mắt trên khóe mắt mình, lộ ra ý cười nhợt nhạt.

“Mỹ Lăng… tên rất êm tai.” Long Hạo Thiên khen
ngợi, sau đó lo lắng hỏi: “Hiện tại chân nàng đang bị thương, một mình làm
sao tự chăm sóc bản thân được?”

“Không sao, ta có thể di chuyển từ từ tự nấu cơm.
Không cần lo lắng, ta cũng quen rồi.” Lăng Nhi cười khẽ nói.

Hắc Ưng vẫn nhìn bọn họ, nụ cười trên khóe môi càng
ngày càng rõ, xem ra sư đệ này của hắn đã sa vào lưới tình rồi. Hắn lén dùng
tay huých Long Hạo Thiên nói: “Chúng ta phải đi rồi.”

“Tiểu thư Lăng Nhi xin bảo trọng.” Lúc này Long
Hạo Thiên mới lưu luyến không rời, từ biệt nàng.

Mãi cho đến khi ra tận ngoài cửa lớn, Hắc Ưng mới trêu
đùa hắn: “Được rồi, không cần nhìn nữa, không phải đệ đã biết nàng ở đây
sao, lúc nào muốn có thể đến. Làm gì mà lưu luyến như vậy?”

“Đúng vậy, sao đệ lại không nghĩ đến nhỉ?” Long
Hạo Thiên vỗ trán, nhìn hắn hỏi: “Sư huynh, huynh nói Lăng Nhi cô nương có
đẹp không?”

“Đẹp, đệ thích nàng rồi sao?”

“Nàng có điểm gì đó rất lạ. Nhưng trong Hoàng cung nữ
nhân nào không đẹp, vì sao đệ lại chỉ động tâm với nàng?” Long Hạo Thiên
không hiểu hỏi.

“Đệ hỏi ta, ta biết hỏi ai.” Hắc Ưng lườm hắn một
cái.

“Ha ha…” Long Hạo Thiên cười, ánh mắt trong veo
thẹn thùng của nàng vẫn luôn hiện lên trước mắt hắn.

Vân Yên dựa vào trên lưng hắn, nhìn thấy đã đến cửa
thành mới nhẹ giọng nhắc nhở: “Vương, thả thần thiếp xuống.”

Nhưng dường như hắn không nghe thấy, vẫn đi lên phía
trước.

Vân Yên có chút nóng vội, nói ở bên tai
hắn: “Vương, để thần thiếp xuống, đã đến cửa Hoàng cung rồi.”

“Cái gì?” Lúc này Long Hạo Thiên mới hơi hồi phục
lại tinh thần.

“Vương, chàng đang nghĩ gì mà lại thất thần như vậy?
Thần thiếp nói là đến cửa thành rồi, bảo chàng để thần thiếp xuống, nếu không
người khác sẽ nhìn thấy.” Vân Yên nói rồi buông tay ôm hắn ra, trượt xuống
khỏi lưng hắn.

Nàng nhấc chân bị thương lên, chậm rãi đi về phía
trước.

Long Hạo Thiên nhìn nàng lắc đầu, không nói hai lời
liền ôm lấy nàng: “Không thể cõng, vậy có thể ôm chứ?”

“Đương nhiên, cám ơn Vương.” Vân Yên lấy tay ôm
thắt lưng hắn, tựa đầu vào trước ngực hắn, khóe môi hơi cong lên hạnh phúc.

“Thuộc hạ tham kiến Vương, tham kiến nương
nương.” Thị vệ giữ cổng thành nhìn thấy hắn ôm nương nương vào thành liền
không thể tin được hai mắt của mình, đây là Vương của bọn họ sao?

“Đứng lên đi.” Long Hạo Thiên ôm nàng lập tức đi
vào trong.

Ngự hoa viên.

“Xuân Nhi, ngươi có biết Vương đi đâu không?” Lệ
phi không quay đầu nhìn Xuân Nhi hỏi.

“Nô tỳ cũng không rõ lắm. Nhưng nghe nói hình như
Vương cùng Yên phi nương nương xuất cung.” Xuân Nhi đáp.

“Xuất cung? Xuất cung làm gì?” Lệ phi nghi hoặc
hỏi: “Chắc không phải là đi chơi, bởi hiện tại nàng ta đang mang thai.”

“Nô tỳ không biết.” Xuân Nhi lắc đầu.

Lệ phi suy nghĩ một lắt rồi cúi đầu phân phó ở bên tai
nàng: “Đi điều tra rõ ràng cho bổn cung, nàng ta xuất cung làm gì?”

“Dạ, nô tỳ hiểu.” Xuân Nhi gật đầu, đột nhiên
nhìn thấy người ở phía trước đang đi tới.

“Nương nương, người xem, đó không phải là Vương sao?”

Lệ phi nhìn theo hướng Xuân Nhi chỉ, liền thấy Long
Hạo Thiên đang ôm Vân Yên đi đến, lập tức kéo Xuân Nhi tránh ở phía sau một gốc
cây, đợi bọn họ đi qua mới bước ra. Hai tay nắm chặt. Vương sao lại ôm Vân Yên,
nàng không thể tiếp tục đợi nữa, nhất định phải nhanh chóng hành động.

Chương 180 -- Yêu đương
vụng trộm

Trong phòng, Long Hạo Thiên giúp nàng cởi giày, dùng
thuốc nước nhẹ nhàng giúp nàng xoa lên cổ chân hơi sưng đỏ.

“A…” Vân Yên nhịn không được thở nhẹ.

“Đau lắm sao?” Long Hạo Thiên nhìn nàng, hắn đã
cố gắng làm rất nhẹ nhàng rồi.

“Vương, nhẹ một chút.” Vân Yên hơi làm nũng gật
đầu, thấy hắn quan tâm mình khiến trong lòng nàng tràn ngập ngọt ngào.

“Đau cũng cố chịu, phải dùng thuốc nước xoa vào mới
nhanh khỏi được.” Long Hạo Thiên nói, nhưng vẫn nhẹ tay hơn rất nhiều so
với lúc trước.

Vân Yên đương nhiên cảm nhận được, khóe môi hơi cong
lên.

“Được rồi, ngày mai hẳn là sẽ ổn thôi, không sao
đâu.” Long Hạo Thiên đứng dậy nói.

Vân Yên liền giữ chặt tay hắn: “Vương muốn đi
đâu?”

“Đương nhiên phải đến Ngự thư phòng rồi, còn có một
đống tấu chương đang chờ Bổn Vương.” Long Hạo Thiên nói.

“Hôm nay nghỉ ngơi đi, không được sao? Ở bên thần
thiếp được không?” Ánh mắt Vân Yên nhìn hắn cầu xin.

“Vì sao?” Long Hạo Thiên cũng nhìn nàng chằm
chằm. Sao nàng lại chủ động yêu cầu hắn ở lại?

“Không vì sao cả, chỉ là đột nhiên rất muốn Vương ôm
thôi. Vương yên tâm, thần thiếp khẳng định sẽ không bị người dọa cả người run
rẩy.” Vân Yên nghịch ngợm nói.

Long Hạo Thiên bị nàng chọc cười, xoay người ngồi vào
bên giường nói: “Được, đêm nay Bổn Vương sẽ ở lại.”

“Lên đây đi.” Vân Yên dịch vào bên trong để chừa
chỗ cho hắn nằm xuống.

Cùng nhau nằm ở trên giường, Vân Yên không khỏi xoay
qua nhìn hắn ở bên cạnh, mũi của hắn cao cao, lông mi cũng dài hơn, còn có
môi….

“Đang nhìn gì?” Long Hạo Thiên vừa nghiêng đầu
liền thấy nàng đang nhìn mình chằm chằm.

“Vương, chàng biết không? Bộ dáng của chàng thật sự
khiến người ta ghen tỵ.” Tay Vân Yên trượt trên mặt hắn: “Lông mi của
chàng, mũi của chàng còn có môi của chàng… A.”

Nàng còn chưa nói xong thì hắn đột nhiên há miệng ngậm
lấy ngón tay nàng, một luồng điện liền từ ngón tay truyền khắp toàn thân nàng.

“Á…” Nàng nhịn không được hét lên một tiếng, nhìn
dấu răng trên ngón tay mình. Hắn dám cắn nàng.

“Nữ nhân, nhớ kỹ đừng khen ngợi khuôn mặt một nam nhân
là đẹp, bởi đó là vũ nhục hắn.” Long Hạo Thiên nhìn ngón tay của nàng bị
mình cắn đau, nói như cảnh cáo.

“Thật là kỳ quái. Vì sao nữ nhân đều thích người khác
khen ngợi mình xinh đẹp, còn nam nhân lại không thích như vậy?” Vân Yên
lẩm bẩm, biết rõ còn cố hỏi.

“Bởi vì nữ nhân đều thích hư vinh, bởi vì nam nhân
càng hi vọng người khác xem trọng năng lực của mình hơn.” Long Hạo Thiên
nhìn nàng, đạo lý đó chẳng lẽ nàng không hiểu?

“Cũng phải, nhưng mà bản lĩnh của Vương là thiên hạ vô
địch, dung mạo cũng là độc nhất vô nhị.” Trong Lòng Vân Yên hơi đắc ý nói,
nam nhân xuất sắc như vậy chính là cha của con nàng.

“Từ lúc nào miệng lại ngọt như vậy?” Nàng của bây
giờ cùng trước kia hoàn toàn rất khác biệt.

“Có sao?” Vân Yên lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ
thiếp ăn mật quên không lau miệng?”

“Ha ha…” Long Hạo Thiên nhịn không được bị nàng
chọc cười, chồm người lên, lấy tay giữ chặt đầu nàng: “Để Bổn Vương nếm
thử xem.”

Đột nhiên bị hắn hôn nhưng Vân Yên lại không hoảng sợ,
ánh mắt nhu tình nhìn hắn, chậm rãi nhắm mắt lại, hai tay ôm thắt lưng hắn, từ từ
đáp lại hắn.

Một lúc lâu sau, bọn họ mới rời nhau ra, thở hổn hển
nằm xuống cạnh nhau, mười ngón tay nắm chặt. Trên mặt Vân Yên đều là ý cười
nhàn nhạt, hắn không có tiến thêm một bước là vì lo lắng cho đứa bé ở trong
bụng nàng sao? Nghĩ đến có khả năng đó khiến trong lòng nàng thật hạnh phúc.

Long Hạo Thiên nhắm mắt lại, khiến dục vọng trong cơ
thể từ từ dịu đi. Thật kỳ lạ, lúc hắn muốn cởi bỏ vạt áo của nàng lại đột nhiên
nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng nàng. Hắn tình nguyện chịu đựng thân thể xúc động
mà dừng lại động tác, sợ xâm phạm tới nàng. Sao hắn lại có thể có loại cảm giác
này? Chẳng lẽ đây là tình thương sao? Tình thương của cha con? Có lẽ là hắn
thật sự chờ mong đứa trẻ này.

Vài ngày sau ở Vân Vụ các.

“Nương nương, nô tỳ đã dò hỏi được rõ ràng, Vương và
Yên phi nương nương xuất cung là vì tướng quân Vân triều -- Vân Hổ, bị Vương
giam ở ngoài cung.” Xuân Nhi hồi đáp.

“Vân Hổ là ai?” Lệ phi hoàn toàn không biết gì về
ông cả.

“Ông ta là tướng quân tiếng tăm lừng lẫy của Vân
triều, nghe nói rất được mọi người kính trọng. Bởi vì bại trong tay Vương cho
nên mới bị Vương giam cầm, nhưng Vương lại rất hậu đãi ông ta.” Xuân Nhi
đáp.

“Vậy sao?” Ánh mắt Lệ phi nhíu lại. Cho dù ông ta
là tướng quân Vân triều nhưng nàng ta lại là công chúa, vốn không có gì liên quan
đến nhau. Tại sao hai người họ lại ở cùng một chỗ? Thoạt nhìn thật bình thường
nhưng vì sao Lệ phi lại cảm thấy có gì đó không thích hợp.

“Nương nương, có gì không ổn sao?” Xuân Nhi nhìn
thấy vẻ mặt của nàng, liền biết nàng đang hoài nghi.

“Bổn cung cũng không rõ lắm, nhưng mà ngươi phải luôn
luôn chú ý nàng ta cũng như chú ý Vân Hổ kia, biết không?” Lệ phi căn dặn,
nàng ta đã tìm nhiều cơ hội để xuống tay với Vân Yên nhưng đều không thành
công. Hiện tại chỉ có thể theo dõi rồi lựa cơ hội xem xem có thành công hay
không.

“Nô tỳ đã biết.” Xuân Nhi đáp.

Vân Yên nằm ở trên ghế, miệng ăn nho do Tử Liên đưa
cho, nhàn nhã mãn nguyện.

“Nương nương, có chua không?” Tử Liên hỏi, nàng
ngửi thấy hương vị liền cảm thấy rất chua.

“Chua sao? Ta không thấy chua.” Vân Yên nói xong
lại ăn thêm một quả, đứng dậy nói: “Vương hẳn là đã làm xong việc rồi.”

“Dạ, đã đến giờ ăn trưa rồi, hẳn là đã xong. Nương
nương muốn đến dùng bữa trưa cùng Vương sao?” Tử Liên gật đầu hỏi.

“Đi thôi, đi xem thế nào.” Vân Yên hé miệng cười.

“Dạ, nương nương.” Gần đây nương nương thật vui
vẻ. Tử Liên dìu nàng, nương nương vui vẻ, nàng đương nhiên cũng vui vẻ.

Vân Yên để cho Tử Liên đỡ mình, vừa đến Ngự thư phòng
liền thiếu chút nữa đụng vào công công đang vội vã đi tới.

“Nô tài tội đáng muôn chết. Xin nương nương thứ
tội.” Công công vội vàng quỳ xuống cầu xin tha thứ.

“Công công đứng lên đi.” Vân Yên phân phó, liền
nhìn thấy trong tay công công cầm bảo kiếm của Long Hạo Thiên, mày hơi nhăn lại
nghi hoặc: “Công công, đang êm đẹp, ngươi lấy kiếm làm gì?”

“Nương nương, là Vương muốn nô tài lấy.” Công
công hồi đáp.

“Vì sao Vương lại muốn lấy bảo kiếm?” Vân Yên
nhìn công công, chẳng lẽ hắn muốn luyện kiếm ở Ngự thư phòng sao. Dường như
không thể có khả năng này.

Lúc này công công mới nói: “Nương nương, vậy nô
tài nói ngắn gọn. Là Linh phi nương nương cùng nam nhân ngoài cung yêu đương
vụng trộm, bị Vương bắt được. Hiện tại Vương muốn giết bọn họ.” Công công
nói một hơi.

“Cái gì?” Vân Yên chấn động, vội vàng
hỏi: “Linh phi là ai?” Sao nàng lại không hề có ấn tượng gì cả.

“Nương nương, nô tài không có thời gian giải thích,
Vương đang chờ nô tài.” Công công lo lắng nói rồi đi vào bên trong.

“Tử Liên, ngươi có biết Linh phi là ai
không?” Vân Yên nhìn nàng hỏi.

“Nô tỳ không biết.” Vẻ mặt Tử Liên mờ mịt lắc đầu.

“Chúng ta vào trong kia xem.” Vân Yên xoay người
đi vào bên trong.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.