Bạo vương liệt phi - Chương 150 - 151 - 152 - 153 - 154
Chương 150 -- Xuất cung
2
Hả???... Vân Hổ ngẩn người, nhất thời chưa có phản ứng
kịp.
“Yên tỷ tỷ đến rồi.” Vân La vui mừng nói, đang
muốn chạy ra thì bị Vân Dương vươn tay giữ lại, “Nàng không thể lỗ mãng
như vậy.”
“Yên tỷ sẽ không làm thương tổn đến chúng
ta.” Vân La thì thầm cười nói.
“Ngươi nhìn thấy rõ ràng chứ?” Vân Hổ quay lại
hỏi thị vệ, Yên nhi sao lại đến đây được?
“Dạ, thuộc hạ thấy rõ chính là công chúa, có điều Long
Vương và công chúa cùng đến.” Hắn hồi bẩm lại.
“Long Vương cũng đến?” Vân Hổ nhíu mày, vì sao
bọn họ lại cùng nhau tới đây? Lập tức trở nên cảnh giác, hỏi: “Còn có
người nào khác nữa không? Hắn dẫn theo bao nhiêu thị vệ?”
“Dạ không có, chỉ có hai người, công chúa và Long vương,
không còn nhìn thấy thị vệ nào cả.” Hắn nói, về điểm này chính hắn cũng
cảm thấy kỳ quái.
“Chỉ có hai người bọn họ? Có chuyện gì vậy
nhỉ?” Vân Hổ nghi hoặc không yên.
“Cha, chúng ta có nên đi ra ngoài hay không? Hay tốt
hơn là trốn đi?” Vân Dương hỏi.
“Chờ một chút, trước tiên cứ để xem tình huống như thế
nào rồi nói.” Vân Hổ ngăn cản, ông muốn xem Yên nhi có phải có chuyện gì
rồi hay không?
“Vâng, thưa cha.” Vân Dương đáp, nhanh chân bước
đến bên khe cửa nhìn ra bên ngoài.
Vân Yên đi vào bên trong, tức khắc có một mùi khó ngửi
bay tới, lấy tay che mũi lại, Long Hạo Thiên ở bên cạnh cũng như nàng, tay quạt
quạt trước mũi, hoàn cảnh như vậy thật khổ cho bọn họ.
“Cha, ca ca, mọi người có ở trong đó không? Mau đi ra
đi.” Vân Yên hướng vào bên trong, vừa đi tới vừa hô lớn.
Tránh ở bên trong, Vân Hổ nghe được nàng đang gọi
mình, xem bộ dạng của nàng không giống như bị bắt ép. Mặt khác, Long Hạo Thiên
cùng nàng tới, hiển nhiên đã biết bọn họ trốn ở chỗ này, nếu muốn bắt cũng
không cần tự mình một người đến, chỉ cần phái người đến là được rồi. Nghĩ vậy,
quay sang những người khác phân phó: “Chúng ta đi ra ngoài đi.”
“Dạ.” Người phía sau đáp, tướng quân cũng đã nói
như vậy, bọn họ chỉ có thể tuân lệnh.
“Yên nhi, cha ở trong này.” Vân Hổ dẫn bọn họ
vòng ra phía sau, trong tay thị vệ đều xuất kiếm chĩa thẳng hướng Long Hạo
Thiên.
Hắn chỉ cười cười: “Ta chỉ đến một mình, các
ngươi đã khẩn trương đến vậy sao?”
“Buông kiếm xuống.” Vân Hổ ra lệnh, nếu hắn thật
sự muốn đối phó mình, hiện tại hắn đã cho người làm, sao bọn họ còn có cơ hội
mà vung kiếm, chỉ sợ đã sớm phơi thây trong này rồi.
“Cha, cha có khỏe không?” Vân Yên lập tức chạy
đến trước mặt ông, đau lòng nhìn một lượt, tuy cha không mặc trang phục rách
rưới như ăn mày, nhưng sắc mặt cũng đã tiều tụy đi nhiều
“Cha không có việc gì.” Vân Hổ nói.
“Yên tỷ tỷ.” Vân La ở bên cạnh vui vẻ kêu lên.
“Vân La.” Vân Yên mỉm cười với nàng.
“Thuộc hạ tham kiến công chúa.” Thị vệ phía sau
cùng nhau hành lễ.
“Đứng lên đi.” Vân Yên phân phó, sau đó đỡ lấy
ông: “Cha, chúng ta trước tiên đi khỏi nơi này đi.”
“Yên nhi, hắn cùng muội tới đây làm gì?” Vân
Dương đi đến bên cạnh nàng, hạ giọng hỏi. Xem ra không phải là tới bắt bọn họ
rồi.
“Ca ca, huynh yên tâm, không có việc gì đâu, để rời
khỏi đây rồi nói sau.” Vân Yên nói.
“Dương nhi, chúng ta cùng đi với Yên nhi.” Vân Hổ
phân phó, nếu đã bị Long Hạo Thiên tìm thấy rồi, vậy cần gì phải né tránh, mặc
kệ hắn muốn làm gì, bản thân chỉ có thể thản nhiên tiếp nhận thôi, nhưng ông có
cảm giác sẽ không có việc gì.
“Đi thôi, tốt nhất vẫn là trở lại trong
viện.” Long Hạo Thiên nhìn bọn họ, nói xong xoay người đi trước ra ngoài.
Nhưng mọi người vẫn cảnh giác dõi theo hắn, tuy rằng
hắn không mang theo thị vệ nào, nhưng vẫn không dám thả lỏng.
Chương 151 -- Mắc mưu
Hóa ra phòng giam giữ Vân Hổ đã rút lui hết những thị
vệ canh giữ, giờ cũng giống như nhà dân thường, không có gì khác biệt cả.
Long Hạo Thiên cùng mọi người đi vào trong, Vân Dương
vẫn còn cảnh giác đối với hắn.
“Cha, Long vương đã đồng ý để cha ở nơi này, tự do ra
vào, nhưng có điều không thể rời khỏi Long triều.” Vân Yên biết cha nhất
định sẽ khó hiểu, trước tiên muốn giải thích rõ cho cha nghe.
“Ở nơi này tự do ra vào?” Vân Hổ đưa mắt nhìn về
phía Long Hạo Thiên, hắn ta có ý tứ gì?
“Lão tướng quân không hiểu sao? Ý là Bổn vương để cho
ông quyền tự do hoạt động ở trong này. Đương nhiên Vân Dương cùng những người
khác có thể rời đi, có điều ông thì không thể.” Long Hạo Thiên giải thích
lại lần nữa.
“Hừ…” Vân Hổ hừ lạnh, rốt cuộc cũng hiểu được hắn
có dụng ý gì, “Vậy tức là ngươi vẫn cầm tù lão phu.” Hắn tưởng mình không
biết hắn đang tính toán cái gì sao? Tự do hoạt động? Nếu người khác biết,
truyền đến Vân triều chính là mọi người sẽ đều nghĩ ông làm phản.
“Bổn vương không muốn vậy, nhưng là Bổn vương đã đáp
ứng ái phi rồi, sao có thể lật lọng được.” Long Hạo Thiên vươn tay ôm lấy
eo Vân Yên.
Ái phi? Vân Yên nhịn không được mà rùng mình, hắn đã
chiếm được tiện nghi rồi còn muốn khoe mẽ, né tránh vòng ôm của hắn,
nói: “Vương, thần thiếp muốn cùng cha nói riêng mấy câu, có được không?”
“Đương nhiên có thể. Bổn vương ở ngoài chờ
nàng.” Long Hạo Thiên nói xong bước ra ngoài.
“Yên nhi, rốt cuộc sao lại như thế?” Hắn vừa ra
đến cửa, Vân Dương liền khẩn trương hỏi.
“Ca ca, huynh đừng vội, hắn hiện tại đã đồng ý để cha
tự do là tốt rồi, hơn là để mọi người trốn đông trốn tây, muốn rời đi cũng
không được, mọi người đi khỏi đây trước rồi nghĩ cách khác, muội cũng chỉ có
thể làm được như vậy thôi.” Vân Yên nói.
“Ai… Yên nhi, con đã mắc mưu hắn rồi.” Vân Hổ thở
dài.
Mắc mưu? Vân Yên sửng sốt nhìn ông, “Cha, sao lại
nói con bị hắn lừa?”
“Yên nhi, con nghĩ xem, cha ở trong này tự do ra vào,
vậy những người khác thấy thế nào? Cho dù là cha không ra ngoài được, ta nghĩ
Long Hạo Thiên cũng sẽ phái người đi khắp nơi rêu rao nói một tướng quân chiến
bại không có bị bỏ tù, điều này nói lên cái gì?” Vân Hổ nói.
“Vậy phải làm sao?” Vân Yên ngẩn người, hoàn toàn
không nghĩ tới vấn đề này.
“Còn có thể làm sao bây giờ? Chính là cha cả đời trong
sạch, sẽ bị hắn phá hủy hết, mưu kế của Long Hạo Thiên quả là ngoan độc, làm cho
cha không thể không theo.” Vân Dương nghiến răng nghiến lợi nói.
“Vân bá bá, Dương ca ca, Yên tỷ tỷ, không có việc gì
đâu, muội có thể làm chứng, đến lúc trở về nói cho hoàng đế ca ca nghe
lại.” Vân La ở bên cạnh nói.
“Vân La, đừng ngây thơ, dù cho muội có nói thì bọn họ
cũng sẽ nói là muội bị lừa thôi.” Vân Dương không chút lưu tình nói thẳng.
“Chỉ sợ bây giờ cha chỉ có hai con đường có thể
đi.” Vân Hổ nói, vẻ mặt trắng bệch.
“Là gì?” Mọi người đều quay lại nhìn ông.
“Một là hàng phục Long Hạo Thiên, hai là chết trong
sạch.” Vân Hổ nhắm mắt lại, ông đã muốn quyết định lấy thân tuẫn quốc.
“Không thể được, cha, cho con chút thời gian con sẽ
nghĩ cách đưa cha ra ngoài.” Vân Dương lập tức can ngăn.
Trên mặt Vân Yên mang theo tức giận. hắn rõ ràng lợi
dụng mình, lừa mình như vậy, thật đáng giận, “Cha, ca ca, hai người ở đây
chờ con, cho con ba ngày, nếu như sau ba ngày thật sự không còn cách nào khác,
chúng ta sẽ cùng chết.” Nàng nói xong liền nổi giận đùng đùng chạy đi.
“Yên nhi, không nên xúc động quá.” Vân Hổ ở phía
sau vội vàng hô.
Vân Yên thở phì phì đi ra, lại không nhìn thấy Long
Hạo Thiên đâu cả. Một thị vệ đang chờ ở đó nhìn thấy nàng lập tức hành lễ nói:
“Nương nương muốn hồi cung sao?”
“Vương đâu?” Vân Yên hỏi.
“Vương đã hồi cung trước, cố ý phái thuộc hạ ở nơi này
chờ nương nương.” Thị vệ trả lời.
“Cái gì? Hồi cung?” Vân Yên phẫn nộ liền gấp gáp
trở về hoàng cung.
Chương 152 -- Xông vào
cung 1
“Nô tài tham kiến nương nương.” Công công đứng ở
trước cửa Ngự Thư phòng thấy nàng hùng hổ bước lại thì vội vàng hành lễ.
Vân Yên hoàn toàn không hề để ý đến hắn, lập tức đẩy
cửa bước vào. Lúc này, nàng mới phát hiện Long Hạo Thiên không có trong phòng,
vội xoay người hỏi: “Vương đâu?”
“Hồi bẩm nương nương , Vương đang ở chỗ của Lệ Phi
nương nương.” Công công hồi đáp, không hiểu sao nàng lại nóng nảy như vậy?
“Lệ phi?” Vân Yên không nói hai lời liền xoay
người hướng về Vân Vụ các...
“Nương Nương, xin người nghe nô tài. Mọi chuyện lớn
nhỏ gì vẫn nên chờ Vương về nói sau. Ngàn vạn lần mong người đừng xông vào tẩm
cung của Lệ Phi nương nương.” Công công thấy tình hình cấp bách không khỏi
hoảng sợ chạy lên chắn trước mặt nàng
“Ta không đợi được...” Vân Yên nói xong liền rảo
bước đi
Công công đứng sau nhìn theo bóng nàng mà không khỏi thở
dài lo lắng... Hy vọng nàng may mắn không chọc giận đến Vương cùng Lệ Phi nương
nương
Vân Yên vừa bước đến trước Vân Vụ các thì từ ngoài đã
nghe thấy tiếng đàn ca từ bên trong truyền ra. Nàng không khỏi tức giận việc
hắn đùa giỡn với nàng rồi lại tìm đến đây để hưởng thụ, định xông thẳng vào bên
trong
Các cung nữ đang đứng canh trước cửa liền vội ngăn
nàng lại: “ Nô tỳ tham kiến Yên phi nương nương. Vương đã truyền lệnh
không cho người ngoài quấy rầy. Bây giờ mong nương nương hồi cung trước.”
“Tránh ra…” Vân Yên nghiêm mặt nói
“Nương nương, xin người đừng làm nô tỳ khó
xử...” Các cung nữ vội quỳ xuống ngăn bước của nàng
“Ta nói một lần nữa, các ngươi tránh ra. Đừng quên ta
cũng là nương nương. Muốn ngươi chết thì cũng chỉ cần một câu thôi.” Lần
đầu tiên Vân Yên dùng ngữ khí trấn áp người khác
“Nương nương , xin người tha mạng... Nô tỳ là bất đắc
dĩ… Thật sự Vương đã có lệnh không cho người ngoài quấy rầy.” Cung nữ vẫn
như trước quỳ ở đó.
“Tránh ra” Trong lòng vốn đã tức giận lại thêm
việc cung nữ ngăn cản không để nàng vào khiến Vân Yên càng thêm phẫn nộ, dùng
chút sức đẩy cung nữ ra, đá văng cửa rồi tiến vào.
Rầm … Một tiếng động mạnh vang lên khiến mọi
người trong phòng đều im bặt, ca múa cũng vì thế mà đình chỉ, ai nấy đều thắc
mắc không hiểu chuyện gì xảy ra.
Lệ Phi nửa nằm dựa vào lồng ngực Long Hạo Thiên, thấy
Vân Yên đang nổi giận đùng đùng bước vào thì hơi ngây người một chút, ngay lập
tức sắc mặt trở nên khó coi... nàng có phải định cố ý gây sự với mình hay
không?
Long Hạo Thiên hứng thú nhìn nàng to gan dám xông vào
nơi này.
“Các ngươi lui xuống hết cho ta...” Vân Yên nhìn
đám ca kĩ phân phó
Các nàng hơi ngây người, đưa mắt về phía Long Hạo
Thiên. Thấy hắn gật gật đầu thì mới quỳ xuống hành lễ : “Nô tỳ cáo lui.”
“Yên muội muội sao hôm nay lại đến tệ xá của tỷ tỷ mà
không báo trước vậy?” Giọng nói của Lệ Phi mang theo ý cười nhưng ánh mắt
nàng lại lạnh như băng.
“Tỷ cũng lui xuống đi..” Vân Yên không muốn nói
nhiều lời vô nghĩa với nàng, lập tức phân phó
“Ngươi nói ta đi thì ta cũng phải đi sao?” Lệ Phi
thật sự không tin vào những gì mình nghe được, cũng lạnh lùng đáp
lại: “Ngươi đừng lầm đây là cung của ta.”
“Đừng để ta phải nói thêm lần nữa, ngươi mau đi
đi.” Vân Yên nói lại lần nữa.
“Vương, người xem Yên muội có phải là rất quá đáng
không... Tự nhiên lại bắt thần thiếp phải đi ra ngoài... Đây là nơi ở của thiếp
mà....” Ánh mắt Lệ phi đã ngân ngấn nước mắt, giọng nói tràn đầy ủy khuất,
lại có phần giống với đang làm nũng Long Hạo Thiên...
“Ngươi cũng lui đi.” Long Hạo Thiên cũng không
còn bình tĩnh đẩy nàng ra, hạ lệnh.
Lệ Phi đang ở trong lòng lại bị hắn đẩy ra,sắc mặt
không nhịn được mà đỏ lên. Vương lại dung túng cho nàng ta. Đôi bàn tay trắng
như phấn nắm chặt lại trong ống tay áo, hung hăng xoay người dời đi... nước mắt
chảy xuống, chính mình nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng.
Chương 153 -- Xông vào
cung 2
Trong phòng lập tức trở lên yên tĩnh. Vân Yên giận giữ
trừng mắt nghiến răng nghiến lợi nhìn Long Hạo Thiên. Vậy mà hắn chỉ đứng đó
nhìn chằm chằm lại nàng, không hiểu vì sao nàng tức giận.
“Ái phi, nàng làm sao mà tức giận thế??? Kể cho ta xem
ai đã chọc giận nàng nào...” Hắn đi tới trước mặt nàng, muốn ôm nàng vào
lòng
“Bỏ đôi tay bẩn thỉu của ngươi ra, đừng chạm vào
ta...” Vân Yên dùng sức đẩy mạnh tay hắn ra
Sắc mặt Long Hạo Thiên hơi lạnh đi: “Từ trước tới
giờ chưa có ai dám nói chuyện với bổn Vương như thế”
“Không phải sẽ có người thứ nhất sao??? Ta là người
đầu tiên đấy...” Vân Yên lập tức phẫn nộ nói, nếu có bản lĩnh
nàng thật muốn giết chết hắn
“Ngươi muốn làm người đầu tiên. Đừng quên rằng người
đầu tiên thường không có kết cục gì tốt đẹp.” Long Hạo Thiên hừ lạnh. Bây
giờ hắn mới phát hiện nàng thật có bản lĩnh chọc giận hắn.
“Kết cục cuối cùng không phải là chết sao??? Dù sao ta
cũng sẽ chết, còn cần gì để ý đến kết cục nữa chứ.” Vân Yên tức giận trừng
mắt nhìn hắn. Nếu tận mắt thấy cha bị hắn bức tử, nàng cũng không muốn sống nữa
“Ngươi phải chết?” Long Hạo Thiên sửng
sốt: “Ai muốn giết ngươi???”
Vân Yên cười lạnh, lầm bầm nói: “Ngươi giả bộ
thật khéo, trừ ngươi ra thì còn ai muốn giết ta nữa...”
Long Hạo Thiên vô cùng ngạc nhiên: “Bổn vương khi
nào thì muốn giết ngươi?”
“Vương không muốn giết ta mà định giết cha ta. Ngài
nghĩ ta còn muốn sống sao???” Vân Yên nhìn hắn, hắn giả bộ không phải là
quá giống sao?
“Cố tình gây sự... Bổn vương muốn giết cha ngươi lúc
nào?” Long Hạo Thiên ngây người, hắn nói sẽ giết cha nàng khi nào, đúng là
tin đồn thổi.
“Đừng tiếp tục đóng kịch nữa. Ngươi thả cho cha ta tự
do không phải là muốn bức ông phải đầu hàng sao??? Cha ta cả đời tận tụy và
trung thành thế sao có thể chịu đựng được sự sỉ nhục này. Ông nói là ông sẽ
chết trong sạch, đó chẳng phải là mưu kế của ngươi sao????” Vân Yên nghiến răng
nghiến lợi nói
“Ngu trung.” (trung
thành một cách ngu ngốc) Long Hạo Thiên ảo não nói, hắn thật không nghĩ Vân
Hổ lại cứng rắn kiên quyết như thế. Xem ra hắn đã xem thường ông, hắn cũng
không có ý muốn bức tử ông.
“Ngu trung cũng còn tốt hơn nhiều so với người không
từ thủ đoạn nào như ngươi.., ta vẫn nghĩ rằng ngươi tuy lãnh khốc vô tình nhưng
lòng dạ lại thẳng thắn...Thật không nghĩ rằng ngươi lại âm hiểm như
vậy.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Yên vì tức giận mà đỏ bừng lên
“Âm hiểm.” Long Hạo Thiên túm chặt cằm
nàng: “Hôm nay ngươi đến là muốn cầu ta…” Hắn không nghĩ đây là thái
độ của người đến cầu tình
“Cầu ngươi???.” Vân Yên không cười nhìn hắn: “Ngươi
lầm rồi, ta đến đây không phải muốn cầu ngươi. Chính là ta không thể tha thứ để
ngươi đùa giỡn như vậy nên mới đến đây tìm ngươi. Cha ta đã quyết tâm hi sinh
thì ta cũng sẽ đi theo ông bởi ta chính là nguyên nhân hại chết ông.. Đó có
phải là kết quả ngươi mong muốn không??? Ngươi vừa lòng chưa???” Vân Yên
né tránh tay hắn, xoay người rời đi. Quả thực nàng không phải đến đây để cầu
tình, chẳng qua nàng không thể nuốt được cơn giận này...
“Đứng lại.” Long Hạo Thiên gọi nàng lại. Chẳng lẽ
nàng thật sự muốn chết cùng cha nàng sao?
Vân Yên tạm dừng bước chân nhưng cũng không xoay người
lại: “Ngươi còn gì để nói nữa sao? Có nói gì thì cũng là dư thừa thôi. Dù
sao ta và cha ta sẽ chết, ngươi cũng không tổn thất gì.” Nói xong nàng lại
hướng về phía trước đi đến
“Ta cũng không muốn cha ngươi chết. Ngươi đứng lại cho
ta.” Long Hạo Thiên đứng ở phía sau quát lên. Xem ra nàng giận quá đến
điên mất rồi
Vân Yên vừa ra đến trước cửa, nghe thấy thế liền chậm
rãi xoay người lại nhìn hắn nhưng không nói gì.
Chương 154 -- Xông vào
cung 3
Long Hạo Thiên đi đến bên cạnh nàng: “Bổn vương
thừa nhận cũng muốn khiến cha ngươi đầu hàng nhưng lại không nghĩ rằng ông ta
có thể cứng rắn quyết liệt như vậy, thà chết cũng không chịu đầu hàng bổn
Vương.” Hắn cũng không biết vì sao lại giải thích với nàng, dường như
trong tiềm thức cũng không hy vọng nàng hiểu lầm hắn.
“Cái này có gì khác nhau sao?” Vân Yên không hề
cảm kích nói, mặc kệ hắn có cố ý hay không, dù sao thì kết quả cũng như nhau
thôi.
“Đương nhiên, nếu cha ngươi vẫn quyết tâm lấy cái chết
để bảo vệ sự trong sạch thì bổn Vương sẽ nghĩ ra biện pháp khác khiến ông ta
không phải tìm đến cái chết.” Long Hạo Thiên nói. Quả thực hắn cũng không
muốn ông ta chết.
Vân Yên vẫn nhìn hắn không tin, nhưng quả thật không
thể phủ nhận bởi hắn nói như vậy, cơn tức giận của nàng đã tiêu tan đi hơn một
nửa, tâm tình cũng có chút tỉnh táo, có lẽ hắn cũng không cố ý, cũng bởi vì cha
nàng quá ngay thẳng.
“Bổn vương quyết định thả cha ngươi đi...” Long
Hạo Thiên đột nhiên nói: “Giết một nhân tài như vậy thì thật đáng
tiếc.” Tuy rằng hắn không có được sự phục vụ của ông nhưng hắn vẫn
quyết định sẽ thả ông vì dù sao ông cũng đã qua tuổi thất tuần, cũng không thể
uy hiếp gì hắn nữa.
“Thật sao?” Tâm tình Vân Yên vui vẻ, nhưng vẫn
cảnh giác nhìn hắn: “Ngươi không phải lại có ý đồ gì đó chứ?”
“Ngươi vẫn hoài nghi sao? Quên đi, coi như bổn Vương
nhiều chuyện..” Long Hạo Thiên tức giận nói
Vân Yên suy nghĩ một chút, quả thật nếu hắn đã muốn
thả người thì nhất định hắn sẽ thả, còn không, cho dù hiện tại nàng có nói gì
thì hắn cũng sẽ không thả, nàng cũng không muốn lãng phí thêm lời nói nữa, ném
cho hắn một câu: “Tùy ngươi…” rồi xoay người định rời đi
Nhưng nàng chưa kịp bước thì đã bị hắn túm lại, kéo
vào trong lồng ngực, không nói hai lời liền hôn lên môi nàng.
A…Vân Yên không khỏi trừng mắt nhìn hắn... Hắn có sao
không vậy? Hai người rõ ràng đang cãi nhau mà hắn vẫn còn hôn nàng.
“Nhắm mắt lại...” Long Hạo Thiên ra lệnh, “Cũng
không phải lần đầu, ngươi còn kinh ngạc như vậy sao?”
“Ta...” Câu nói kế tiếp còn chưa kịp nói thì
miệng nàng đã hoàn toàn bị hắn chiếm đóng
Long Hạo Thiên một tay đem nàng ôm chặt vào lòng, một
tay chế trụ sau gáy nàng khiến nàng không thể di động, môi bá đạo thăm dò càng
sâu
Mọi sự phản kháng của Vân Yên dần dần theo nụ hôn của
hắn mà buông xuôi, hai tay dần bám lấy thắt lưng hắn. Nàng không thể phủ nhận
nàng thích nụ hôn bá đạo này của hắn.
Ngoài phòng
“Nương nương, người có sao không?” Cung nữ nhỏ
giọng hỏi
“Ta muốn vào trong xem Vương có sao không?” Tuy
rằng Lệ Phi biết Vương chắc chắn sẽ không có chuyện gì, nhưng nàng vẫn muốn lấy
cớ vào trong xem sao.
“Vương...” Vừa đẩy cửa bước vào, mọi lời nói vừa
định thoát ra khỏi miệng thì đã bị chặn lại bởi cảnh tượng trước mặt. Nàng bi
ai cười lạnh, sau đó nổi giận đùng đùng, thật không nghĩ hai người bọn họ dám
hôn nhau ở ngay cung của nàng.
Giọng nói của Lệ Phi hoàn toàn làm gián đoạn nụ hôn
nồng nhiệt của hai người, Vân Yên lập tức đỏ bừng mặt, không dám nhìn mọi
người... Nàng làm cái quỷ gì vậy, rõ ràng đến đây chất vấn hắn, không ngờ kết
quả lại thành ra như vậy.
“Ngươi vào đây có việc gì?” Bị nàng phá hỏng
chuyện tốt, Long Hạo Thiên không khỏi hờn giận.
Lệ Phi vẻ mặt ủy khuất, âm thanh kiều mị, khóc nức nở
phân bua: “Là thần thiếp quan tâm Vương cho nên mới vào xem.”
Thấy bộ dạng đáng thương của nàng, Lọng Hạo Thiên cũng
thấy mình có chút quá đáng, ngữ khí dịu đi một chút nói: “Không sao, không có
chuyện gì đâu. Bổn vương còn có chút chuyện. Lát nữa sẽ đến thăm ngươi.”
“Vâng...” Lệ Phi cắn môi, nhỏ giọng nói, nàng còn
dám có hy vọng xa vời nữa sao...
Long Hạo thiên nói xong liền nắm tay Vân Yên ra ngoài.
Vân Yên muốn rút tay lại, cũng định giải thích với Lệ Phi, nàng thực sự không
cố ý đến đây để phá hỏng chuyện tốt của nàng ta nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Lệ
Phi, nàng biết bây giờ có giải thích cũng là dư thừa, nàng ta nhất định hận nàng
đến chết còn không kịp nữa...

