Thư kiếm ân cừu lục - Hồi XIX - Chương 01
Hồi thứ mười chín
Canh khuya oai vượt năm tòa điện
Hoàng hôn buồn hẹn vạn đời sau
Trương Triệu Trọng và Trần
Gia Lạc xoắn vào nhau ác đấu, đã qua lại hơn trăm chiêu. Lúc đầu Trần Gia Lạc ỷ
vào sự biến ảo của Bách Hoa Tá Quyền mà tấn công liên tục. Trương Triệu Trọng
thì bị cường địch bao vây, không khỏi mất tinh thần, tuy trong tay có binh khí
nhưng cũng không dám liều mạng tấn công. Hắn vừa phải chiết giải những chiêu thức
phức tạp không thành chương pháp của đối phương, vừa cố tìm sơ hở để ra một đòn
là khống chế ngay được Trần Gia Lạc. Hắn lại thấy Lạc Băng, Lục Phi Thanh và Hoắc
Thanh Đồng đang thủ ám khí trên tay, lại phải nghiêm mật phòng thủ không dám để
lộ ra chút sơ suất nào, đề phòng người đứng bên ám toán.
Vì Trương Triệu Trọng bị
phân tâm như vậy, Trần Gia Lạc mới giữ được thế quân bình. Lát sau họ Trương bỗng
nghĩ: “Cứ tiếp tục thế này thì ta không kết liễu được hắn. Mà cho dù ta thắng
được, thì chúng lại tiếp tục xa luân chiến, không đánh chết ta thì cũng bắt ta
mệt mỏi mà chết.”
Lúc này Trương Triệu Trọng
đã hơi nắm được yếu quyết của Bách Hoa Tá Quyền, đỡ bị bất ngờ vì những quái
chiêu của đối phương. Hắn tự tin hơn, kiếm pháp đột nhiên thay đổi, thi triển
Nhu Vân Kiếm Pháp toàn những chiêu thức tấn công. Xuất tới chiêu Cánh Cánh Ngân
Hà, thanh Ngưng Bích kiếm lướt ngang một cái rồi điểm tới trước mặt Trần Gia Lạc,
chỉ một mũi kiếm mà như điểm pháp mọi nơi mọi chỗ, giống như những ngôi sao dày
đặc trong giải ngân hà.
Trần Gia Lạc nhảy ra khỏi
vòng chiến, định tránh khỏi mấy chiêu tấn công liên tiếp của hắn rồi sẽ đánh trả
sau. Chiêu Cánh Cánh Ngân Hà chưa sử đến hết đà nên Trương Triệu Trọng không ngừng
tay, cứ vung đến cùng. Soạt soạt hai tiếng, Chương Tấn và Vệ Xuân Hoa đứng gần
đó đã bị hắn đả thương. Văn Thái Lai quát lên một tiếng, vung đao phóng tới,
nhưng chợt thấy Trần Gia Lạc lướt qua mặt mình bèn dừng lại.
Trong mắt Trần Gia Lạc lúc
này thì toàn thân Trương Triệu Trọng chỗ nào cũng có sơ hở. Chàng vỗ nhẹ hai
chưởng vào mặt hắn. Hai phát chưởng này không mạnh mà cũng không nhanh lắm,
nhưng bộ vị ảo diệu vô cùng, bất luận hắn cúi đầu tránh né thế nào cũng không kịp.
Nghe “bốp bốp” hai tiếng, Trương Triệu Trọng liên tiếp trúng hai cái tát. Hắn vừa
kinh hãi vừa giận giữ, vội lùi lại hai bước, trợn to mắt dữ tợn nhìn Trần Gia Lạc.
May mà Chương Tấn và Vệ
Xuân Hoa bị thương không nặng lắm, Lạc Băng và Tâm Nghiễn lập tức chạy tới băng
bó vết thương. Mọi người vây chặt tứ phía, quyết không để địch thủ có cơ hội
thoát thân.
Trần Gia Lạc gác chéo song
chưởng, lên tiếng gọi: “Lại xông vào đi!” Chàng xoay người nửa vòng, chân phải
đá một hư chiêu, sau lưng để lộ sơ hở rất lớn. Trương Triệu Trọng thấy cơ hội tốt
bèn hạ thủ không chút lưu tình, chĩa ngay bảo kiếm đâm vèo tới.
Trong lúc mọi người la hoảng,
Trần Gia Lạc quay lại dùng tay trái túm lấy bím tóc Trương Triệu Trọng, kéo vào
Ngưng Bích Kiếm. Cái bím dài đen nhánh của hắn lập tức bị tiện đứt. Tay phải Trần
Gia Lạc vỗ ra một cái, vai Trương Triệu Trọng lại trúng một chưởng.
Họ Trương liên tiếp bị đánh
trúng ba chiêu, may mà không nặng lắm nên hắn chưa bị thương. Nhưng với bản
lãnh của hắn mà không tránh né được, hơn nữa cũng không kịp thấy đối phương
dùng thủ pháp gì, bị cắt đứt cả bím tóc, thật là sỉ nhục vô cùng. Dù sao thì hắn
vẫn là cao thủ nội gia, lâm nguy không loạn, bèn lùi lại mấy bước, trấn tĩnh
tinh thần để tiếp chiến.
Trần Gia Lạc cứ từ từ chậm
rãi, chợt lui chợt tiến, bộ pháp và động tác tiêu sái vô cùng, Hoắc Thanh Đồng
cả mừng, nói với Hương Hương công chúa: “Muội xem kìa! Đây chính là võ công mà
chàng học được trong sơn động.” Hương Hương công chúa vỗ tay, tươi cười rạng rỡ
lại càng diễm lệ phi thường.
Trần Gia Lạc cứ chầm chậm
phóng chưởng, hễ Trương Triệu Trọng đưa kiếm cản trở là lại thu tay về đánh tới
chỗ khác. Bây giờ họ Trương chỉ còn đường phòng thủ cho nghiêm mật. Khi đối
phương ép tới gần, hắn chỉ đánh trả mấy chiêu rồi lại thu kiếm về giữ chặt môn
hộ.
Trần Chính Đức nói với Viên
Sĩ Tiêu: “Viên đại ca! Hôm nay ta phục huynh sát đất. Đồ nhi của huynh bản lãnh
đến thế này, đủ biết huynh tài giỏi đến mức nào.”
Viên Sĩ Tiêu im lặng không
đáp, trong lòng cũng thấy bất ngờ về công phu của Trần Gia Lạc, chẳng những
không phải do mình truyền dạy, mà mình cũng chưa từng thấy. Kiến thức của ông rất
rộng, thế mà không biết quyền pháp Trần Gia Lạc đang sử dụng là của môn phái
nào. Hồi lâu, ông mới nói: “Không phải ta dạy! Ta không biết loại võ công này.”
Thiên Sơn Song Ưng biết suốt
đời Thiên Trì Quái Hiệp không nói dối không thêm bớt, câu này không phải khiêm
cung khách sáo. Trong lòng họ lại càng âm thầm kinh ngạc.
Quyền pháp của Trần Gia Lạc
lúc đầu vụng về không nhuyễn, nhưng càng lâu thì chàng càng ngộ ra được nhiều
điều. Bộ vị xuất chiêu của những thi hài dũng sĩ Islam trong ngọc cung đều hiện
rõ mồn một trong lòng. “Dĩ vô hậu, nhập hữu gian”, chàng nhìn ra những chỗ sơ hở
trong chiêu thức của Trương Triệu Trọng dễ như nhìn vào bàn tay. Khi đã thấy chỗ
sơ hở, thì công kích lần nào cũng gây khó khăn cho địch thủ.
Được khoảng trăm chiêu nữa,
Trương Triệu Trọng đã tuôn mồ hôi đầy mình, áo quần ướt đẫm, rồi đột nhiên hắn
thét lên một tiếng. Cổ tay của hắn đã bị Trần Gia Lạc điểm trúng, bảo kiếm
buông rơi xuống đất. Trần Gia Lạc lại dùng cả hai tay đánh trúng hậu tâm của hắn,
rồi thõng tay buông tiếng cười dài. Đòn này chàng vận đầy đủ kình lực, lợi hại
vô cùng.
Trương Triệu Trọng loạng
choạng bước đi mấy bước, giống hệt một tên say rượu. Chương Tấn vừa chửi mắng vừa
định xông lên đánh thêm mấy cái, nhưng y bị Lạc Băng kéo lại. Họ Trương bước
thêm hai bước nữa thì đứng không vững, ngã lăn xuống đất. Quần hùng mừng rỡ, Từ
Thiên Hoằng và Tâm Nghiễn xông tới đè hắn xuống, trói nghiến lại. Sắc mặt
Trương Triệu Trọng xanh nhợt như tàu lá chuối, hoàn toàn không kháng cự.
Dư Ngư Đồng quay lại nhìn
Lý Nguyên Chỉ thấy nàng vẫn chưa tỉnh, lộ vẻ lo lắng.
Trần Gia Lạc hỏi: “Sư phụ!
Lục lão tiền bối! Bắt được tên ác tặc rồi, bây giờ chúng ta làm gì?”
Dư Ngư Đồng nghiến răng
nói: “Đem đi nuôi sói! Hắn đã hạ độc thủ hại chết sư phụ, bây giờ phải... phải...”
Viên Sĩ Tiêu nói: “Hay lắm!
Bắt hắn đi nuôi sói. Ta cũng muốn tới xem thử bầy sói đói ra sao rồi.” Mọi người
đều biết tên gian tặc này đã làm nhiều điều tàn ác, xử tử là đúng tội.
Lục Phi Thanh đã nắn lại chỗ
trật khớp vai của Lý Nguyên Chỉ, dùng dây bó chặt lại. Viên Sĩ Tiêu lấy thêm một
viên Tuyết Sâm Hoàn cho nàng uống, cầm tay xem mạch rồi bảo Dư Ngư Đồng: “Ngươi
yên tâm đi! Vợ ngươi không chết đâu.”
Lạc Băng mỉm cười, khẽ bảo:
“Đệ ôm cô ấy càng chặt thì cô ấy càng mau khỏi.”
Mọi người cùng đi về hướng
tòa thành cát đang nhốt bầy sói, không ai là không vui mừng hớn hở. Dọc đường
Viên Sĩ Tiêu hỏi về lai lịch bộ quyền pháp Trần Gia Lạc vừa sử dụng, chàng liền
kể rõ cho mọi người biết, Viên Sĩ Tiêu cả mừng nói: “Đây thật sự là một kì
duyên, chỉ có thể tình cờ mà gặp chứ không thể cưỡng cầu.”
* * *
Mấy hôm sau, mọi người đã đến
thành cát. Trèo lên tường thanh đứng nhìn vào bên trong, họ thấy bầy sói đã ăn
sạch lạc đà, ngựa và cừu, bây giờ đang giành giật những cái xác của đồng loại
chết trước. Bầy sói điên cuồng cấu xé lẫn nhau, cảnh tượng thảm khốc phi thường.
Quần hùng không ai là không kinh hãi, Hương Hương công chúa lại càng không sao
nhìn nổi. Nàng rời khỏi tường thành, xuống nói chuyện với những người Hồi đang
canh gác.
Dư Ngư Đồng kéo Trương Triệu
Trọng lên đầu tường thành, âm thầm khấn vái: “Ân sư ở trên trời có hiển linh
xin về chứng giám. Hôm nay đồ nhi và bằng hữu đã báo cừu tuyết hận cho ân sư rồi!”
Chàng nhận lấy đơn đao từ trên tay Từ Thiên Hoằng, cắt đứt dây trói tay chân
Trương Triệu Trọng, rồi phóng chân quét ngang qua, đá hắn lọt vào trong thành.
Họ Trương tay chân bủn rủn, hoàn toàn không kháng cự. Bầy sói không đợi hắn rơi
tới đất, thi nhau nhảy lên không trung mà giành giật.
Trương Triệu Trọng bị Trần
Gia Lạc đánh trúng hai chưởng, vết thương không nhẹ, nhưng nhờ nội lực thâm hậu
nên dưỡng sức mấy ngày đã khỏe hơn nhiều. Hắn suy nghĩ nát óc vẫn không hiểu nổi
tại sao võ công của Trần Gia Lạc lại tiến bộ vượt bậc như thế.
Hắn bị đá lọt vào thành
sói, không dám hi vọng được sống nữa, nhưng trước khi chết cũng phải hết sức
giãy giụa một phen. Chân hắn sắp chạm tới đất, bảy tám con sói đói đã phóng lên
tới nơi. Hắn trợn trừng cặp mắt đỏ ngầu, vung hai tay ra, mỗi tay nắm lấy cổ một
con sói đói, quét một vòng xung quanh, lập tức ép được đám sói đói đó rơi trở
xuống đất. Hắn từ từ lùi lại, dựa lưng vào tường thành, đứng yên một góc mà ác
đấu với bầy sói. Hai tay nắm hai con sói, hắn thi triển võ công Song Chùy của
phái Võ Đang phát ra tiếng gió vù vù, nhất thời không cho bầy sói tiến sát vào
mình.
Quần hùng đều biết là hắn
chắc chắn phải chết. Tuy rất hận hắn gian xảo ác độc, nhưng không nỡ nhìn thấy
cảnh tượng đó, bèn kéo nhau xuống khỏi tường thành. Trần Gia Lạc và Lạc Băng có
tấm lòng mềm yếu nhất, xuống đầu tiên.
Lục Phi Thanh cặp mắt đầy lệ,
vừa thương xót vừa phẫn hận, đứng lại một mình nhìn Trương Triệu Trọng sử dụng
hai mươi bốn chiêu Phá Kim Chùy. Một con sói đói bỗng lăn xả tới cắn vào đùi, họ
Trương vội rút chân lại, nhưng răng sói đã xé rách một mảnh vải dài trên quần của
hắn. Trong đầu Lục Phi Thanh đột nhiên tái hiện một chuyện cũ, bốn mươi mấy năm
trước. Hôm đó ông và Trương Triệu Trọng trốn sư phụ, lén xuống thị trấn mua ít
quà bánh. Họ Trương té ngã, quần bị đá nhọn cào rách một đường. Hắn vừa tiếc
cái quần vừa sợ sư phụ trách mắng, bèn òa lên khóc. Lục Phi Thanh suốt dọc đường
phải an ủi, khi trở về núi lập tức lấy kim chỉ ra vá lại quần cho sư đệ.
Ông lại nghĩ, bộ Phá Kim
Chùy này là do mình đích thân chỉ điểm cho sư đệ. Năm xưa Trương Triệu Trọng vừa
khôi ngô vừa thông minh lạ thường, luyện võ rất siêng năng. Tình cảm giữa hai
sư huynh đệ chẳng khác nào anh em ruột. Không ngờ sau này hắn lại tham lam phú
quý, càng lúc càng lún sâu hơn vào vũng lầy công danh.
Thấy thảm trạng của sư đệ
trước mắt, Lục Phi Thanh không nén nổi nước mắt tuôn xuống như mưa. Ông nghĩ:
“Tuy tội nghiệt của hắn rất sâu, nhưng mình vẫn nên cho hắn một con đường sửa lỗi,
giúp hắn trở lại thành người tốt.” Ông bèn hô lớn: “Sư đệ! Ta đến cứu ngươi
đây.” Rồi ông tung người nhảy vào trong thành sói. Mọi người đứng bên đều kinh
hãi la lên.
Lục Phi Thanh chân chưa chạm
đất, thanh Bạch Long Kiếm đã múa thành một vùng kiếm hoa, đẩy bạt bầy sói ra
ngoài. Ông đứng cạnh Trương Triệu Trọng mà nói: “Sư đệ đừng sợ!”
Trương Triệu Trọng biết
tính mạng chỉ còn trong khoảnh khắc, thần trí rối loạn, trong đầu toàn những tư
tưởng oán hận và độc ác. Lúc này hắn mất hết tính người, hệt như một con sói
hung dữ vậy. Đột nhiên hắn quăng hai con sói đi, chồm tới ghì chặt lấy Lục Phi
Thanh, la lên: “Ngươi phải chết chung với ta! Mọi người đừng hòng sống sót!”
Lục Phi Thanh hoàn toàn bị
bất ngờ, để rơi thanh Bạch Long kiếm xuống đất. Hai cánh tay ông đã bị hắn ôm
chặt sát vào thân, giống như bị một cái vòng thép khóa chặt lại vậy. Ông vận
công cố giãy giụa, nhưng thú tính của Trương Triệu Trọng đã nổi lên, quyết tâm
chết cùng với ông một lúc, làm sao mà ông giẫy thoát ra nổi?
Bầy sói thấy hai người lăn
lôn dưới đất, lập tức phóng vào cắn xé. Hai người đều vận nội lực cố lật đối
phương lên trên, để đối phương bị bầy sói ăn thịt trước.
Trần Gia Lạc và quần hùng
đang ở dưới chân tường thành, đột nhiên nghe trong thành có tiếng hô hoán, lập
tức kinh hãi phóng lên đầu tường. Lúc này Lục Phi Thanh thấy mình vì lòng tốt
mà bị thảm báo như vậy, cơn giận nổi lên, tay chân đột nhiên bủn rủn. Lập tức
ông bị Trương Triệu Trọng dùng cầm nã thủ bắt lấy cổ tay, không phản kháng được
nữa.
Trương Triệu Trọng đưa tay
trái giật một cái, tay phải hất lên, lật Lục Phi Thanh nằm che trên người mình.
Đột nhiên hắn tỉnh ngộ, nhận ra sư huynh bèn kêu lên: “Sư ca! Sư ca đấy ư? Lúc
nào sư ca cũng đối xử với tiểu đệ rất tốt, hệt như anh ruột vậy...”
Hắn vội vã lật người lên nằm
trên Lục Phi Thanh, che chắn ông khỏi móng vuốt sắc bén của bầy sói dữ. Hai con
sói đã cắn ngập vào lưng hắn, mọi người đều la lên kinh hãi.
Văn Thái Lai lập tức nhảy
xuống, múa tít đơn đao, liên tiếp chém chết mấy con sói, bầy sói lại lùi ra mấy
trượng. Dư Ngư Đồng giật lấy đơn đao trong tay Từ Thiên Hoằng nhảy theo. Vì tường
thành quá cao, chàng loạng choạng một cái mới đứng vững được, tình cờ mũi đao lại
ghim ngay vào vai Trương Triệu Trọng. Họ Trương gào lên một tiếng cuối cùng,
cánh tay đang ôm Lục Phi Thanh lập tức lỏng ra.
Lúc này quần hùng đã thòng
sợi dây dài xuống, kéo Lục Phi Thanh và Dư Ngư Đồng lên trước, rồi kéo Văn Thái
Lai lên. Sau đó họ nhìn xuống, thấy bầy sói đã nhai xương Trương Triệu Trọng
nghe rau ráu.
Tim mọi người đều đập thình
thịch, nhất thời không ai nói được tiếng nào. Nghĩ đến chuyện nguy hiểm vừa rồi,
trong lòng mọi người đều cảm thấy có phần may mắn.
Hồi lâu Lạc Băng mới lên tiếng:
“Lục bá bá! Thanh Bạch Long Kiếm của bá bá không lấy lên được, thật là đáng tiếc.”
Viên Sĩ Tiêu nói: “Một hai
tháng nữa bầy sói đói này chết sạch, có thể lấy lại dễ dàng.”
Lục Phi Thanh im lặng rơi
nước mắt.
* * *
Đến xế chiều, sau khi dựng
trại, Trần Gia Lạc kể sư phụ nghe tình hình mấy lần gặp Càn Long. Viên Sĩ Tiêu
nghe hết đầu đuôi, không dấu vẻ khinh miệt. Ông lấy trong bọc ra một cái túi bằng
vải vàng, đưa Trần Gia Lạc rồi nói: “Mùa xuân năm nay, nghĩa phụ của ngươi đã
sai Thường thị huynh đệ đến nhờ ta giữ giùm cái túi vải này, nói là trong đó có
hai vật rất quan trọng. Họ không nói là vật gì, mà ta cũng chưa từng mở ra xem.
Không chừng đó là những vật chứng mà hoàng đế cần lấy.”
Trần Gia Lạc nói: “Nhất định
là thế rồi! Nghĩa phụ đã có di mạng, bây giờ đồ nhi mở ra xem thử.” Chàng mở
cái túi vải ra, thấy bên trong còn bọc ba lớp giấy dầu rất chắc chắn. Trong
cùng là hai lá thư, vì đã trải qua bao năm tháng nên màu giấy đã vàng khè. Trên
bì thư không có chữ.
Trần Gia Lạc rút lá thư đầu
tiên ra, thấy trên giấy có hai dòng chữ: “Thế Quan tiên sinh túc hạ. Ông sai
người mang thằng con mới sinh vào cho ta xem.” Bên dưới có kí hai chữ “Ung Để”.
Chữ viết rất tháu, nhưng nét bút tròn trịa. Ngoài ra còn có một dấu son rất nhỏ,
ghi bốn chữ “Tứ thời ưu du”.
Viên Sĩ Tiêu đọc không hiểu
gì cả, bèn hỏi: “Lá thư này có ý nghĩa gì mà nghĩa phụ của ngươi lại xem nó
quan trọng như thế?”
Trần Gia Lạc đáp : “Đây là
thư của hoàng đế Ung Chính viết.”
Viên Sĩ Tiêu hỏi: “Sao
ngươi biết?”
Trần Gia Lạc đáp: “Trong
nhà đồ nhi có rất nhiều thủ bút của các hoàng đế nhà Thanh ban thưởng, Khang
Hy, Ung Chính, Càn Long đều có cả. Đồ nhi thấy bút tích của họ là nhận ra
ngay.”
Viên Sĩ Tiêu mỉm cười nói:
“Chữ của Ung Chính không tồi, nhưng tại sao văn chương lại thô lậu đến thế?”
Trần Gia Lạc nói: “Đồ nhi từng
thấy hắn phê vào tấu chương của tiên phụ gỏn lọn mấy chữ: “Hiểu rồi. Khâm thử.”
Khi nhắc đến những người mà hắn không thích, thì lại viết: “Thằng này láu cá,
phải cẩn thận. Khâm thử.”
Viên Sĩ Tiêu cười ha hả rồi
nói: “Chính hắn cũng là một thằng láu cá, quả nhiên phải cẩn thận đề phòng.”
Lát sau ông lại nói: “Lá thư này do Ung Chính viết thì cũng đâu có gì quan trọng?”
Trần Gia Lạc nói: “Lúc viết
lá thư này, hắn chưa làm hoàng đế.”
Viên Sĩ Tiêu hỏi: “Sao
ngươi biết?”
Trần Gia Lạc đáp: “Hắn kí
hai chữ “Ung Để”, đó chính là tên phủ đệ khi hắn còn là bối lặc. Hơn nữa, khi
đã là hoàng đế rồi thì hắn sẽ không gọi tiên phụ là tiên sinh nữa. Bốn chữ trên
con dấu lại ra vẻ hắn không muốn làm hoàng đế, chỉ cầu được nhàn du trong những
ngày sắp tới. Chứ “Tứ” còn hàm ý hắn là Tứ A Ca.”
Viên Sĩ Tiêu gật đầu.
Trần Gia Lạc đếm ngón tay để
tính nhẩm ngày tháng, suy nghĩ một lúc rồi lẩm bẩm: “Ung Chính chưa làm hoàng đế,
lúc đó mình chưa sinh ra, nhị ca cũng chưa ra đời, con mới sinh phải là tỉ tỉ.
Nhưng trong thư lại nói: Thằng con mới sinh...”
Nghĩ đến truyện Văn Thái
Lai đã kể trong địa đạo, chàng bỗng la lên: “Đây đúng là chứng cớ tuyệt vời.”
Viên Sĩ Tiêu hỏi: “Cái gì?”
Trần Gia Lạc đáp: “Ung
Chính đưa đại ca của đồ nhi vào trong cung, khi trả về lại là một bé gái. Cô
gái đó chính là đại tỉ của đồ nhi, thật ra lại là công chúa con Ung Chính. Còn
đại ca thật sự của đồ nhi thì đang làm hoàng đế.”
Văn Sĩ Tiêu hỏi: “Càn Long
ư?”
Trần Gia Lạc gật đầu, rồi
rút lá thư thứ hai ra. Chàng vừa nhìn thấy bút tích đã không nén nổi chua xót
trong lòng, ứa nước mắt ra. Viên Sĩ Tiêu hỏi: “Gì thế?”
Trần Gia Lạc nghẹn ngào
đáp: “Đây là bút tích của tiên mẫu.” Chàng lau nước mắt, mở lá thư ra đọc:
“Đình ca! Chúng ta có duyên
mà không có phận, muội thật không biết phải nói gì, chỉ ngày đêm mong nhớ canh
cánh chẳng lúc nào nguôi. Tiếc là anh hùng đỉnh thiên lập địa như ca ca mà vừa
bị muội phụ nghĩa, vừa không được ở lại sư môn. Muội sinh được ba con, Đại Quan
ở chốn thâm cung, Tam Quan ở vùng sa mạc. Chỉ có Nhị Quan kề cận, nhưng nó khờ
dại ham chơi, bản tính ngoan cố, nhân phẩm rất xấu, khiến muội vừa lo lắng vừa
đau lòng. Tam Quan thông minh lanh lợi, đã phó thác cho minh sư, muội tuy
thương nhớ nhưng không phải lo lắng chút nào. Đại Quan thì không biết thân thế
của mình, nghiễm nhiên làm hoàng đế cho ngoại tộc.
Đình ca! Ca ca hãy vì muội
mà nói cho nó biết thân thế của mình. Bên mông trái của nó có một cái bớt son,
lấy đó làm bằng chứng thì chắc chắn nó sẽ tin. Tinh lực muội ngày một yếu đi,
ngày đêm chỉ thấy những hình ảnh vui cùng ca ca trong thời niên thiếu. Mong
hoàng thiên thương xót, từ kiếp sau trở đi, đời đời kiếp kiếp đôi ta được thành
quyến thuộc. Muội muội Triều Sinh thủ bút.”
Đọc thư xong Trần Gia Lạc
kinh hãi, run bần bật mà hỏi: “Sư phụ! Đình ca trong lá thư này, chẳng lẽ chính
là nghĩa phụ của đồ nhi?”
Viên Sĩ Tiêu ủ rũ đáp: “Chứ
còn gì nữa! Hồi niên thiếu ông ấy đã có tình ý với mẫu thân ngươi. Sau này
hoàng thiên chẳng biết chiều người, tách đôi uyên ương này mỗi người một ngả.
Vì thế mà suốt đời ông ấy không thành gia thất.”
Trần Gia Lạc hỏi: “Sao mẫu
thân lại giao đồ nhi cho nghĩa phụ dẫn đi, lại bảo coi nghĩa phụ như cha ruột?”
Viên Sĩ Tiêu không đáp, lại
nói: “Tuy ta cùng nghĩa phụ của ngươi là tri kỉ, nhưng ta chỉ biết vì ông ấy vi
phạm môn quy của phái Thiếu Lâm mà bị trục xuất ra khỏi sư môn. Những chuyện
đáng thẹn như vậy, chính ông ấy không nhắc tới thì người khác không tiện hỏi
han. Nhưng ta tin rằng ông ấy là hảo hán tử quang minh lỗi lạc, chắc chắn không
làm những việc trái với lương tâm.”
Ông tức giận vỗ đùi một cái
rồi nói tiếp: “Năm xưa, khi ông ấy bị trục xuất khỏi chùa Thiếu Lâm Phúc Kiến,
ta đoán chắc là ông ấy bị oan ức gì không rõ. Ta bèn triệu tập võ lâm đồng đạo,
kéo lên chùa Thiếu Lâm tìm phương trượng chưởng môn mà cãi lí, suýt nữa đã làm
võ lâm nổi sóng. Sau đó nghĩa phụ của ngươi đứng ra bênh vực, cứ nói tới nói
lui là mình không tốt, trị tội không oan, ta mới chịu thôi. Nhưng mãi đến nay
ta vẫn không tin là ông ấy lầm lỗi, gây hại gì cho người khác. Trừ phi bọn hòa
thượng trong chùa Thiếu Lâm có quy luật gì cổ quái, thì chuyện đó ta không biết
được.” Nói tới đây, ông lại càng giận dữ hơn.
Trần Gia Lạc hỏi: “Sư phụ!
Việc của nghĩa phụ đồ nhi, sư phụ biết chừng đó thôi sao?”
Văn Sĩ Tiêu nói: “Sau khi bị
trục xuất khỏi sư môn, ông ấy ẩn cư vài năm rồi sáng lập Hồng Hoa Hội, cuối
cùng cũng dựng nên đại nghiệp oanh oanh liệt liệt.”
Trần Gia Lạc muốn hỏi về
thân thế của mình, nhưng Viên Sĩ Tiêu lại kể đến những chuyện năm xưa về nghĩa
phụ Vu Vạn Đình. Rõ ràng đến bây giờ họ Viên vẫn còn bất bình về vụ đó.
Trần Gia Lạc lại hỏi: “Tại
sao nghĩa phụ và mẫu thân của đồ nhi lại bắt đồ nhi rời khỏi gia đình, sư phụ
có hiểu không?”
Viên Sĩ Tiêu cứ giận dữ nói
tiếp: “Sư phụ triệu tập nhân mã để đứng ra đòi lại công bằng cho nghĩa phụ của
ngươi, nhưng đột nhiên ông ấy lại đứng ra nhận hết lỗi lầm về bản thân mình, hệt
như dội một thau nước lạnh lên đầu của mọi người. Lúc ấy ta thật không biết giấu
mặt vào đâu nữa. Vì thế ta không muốn quan tâm đến những chuyện đã qua của ông ấy.
Ông ấy gửi ngươi đến đây, thì ta chỉ biết tận tâm nuôi dưỡng truyền dạy võ nghệ
cho ngươi, cuối cùng cũng tự thấy mình xứng đáng với chuyện người ta giao phó.”
Trần Gia Lạc biết hỏi nữa
cũng chẳng được gì. Chàng nghĩ bụng: “Mưu đồ quang phục nhà Hán là chuyện rất lớn,
mà mấu chốt chính là thân thế của đại ca. Nếu bên trong có sơ suất chút nào,
thì những công trình trước đây coi như uổng phí. Việc này cần nhất là phải
thành công, còn sớm muộn mấy năm thì không phải là vấn đề. Nhất định ta phải đến
chùa Thiếu Lâm ở Phúc Kiến để dò hỏi rõ ràng, khi đó Ung Chính tráo con như thế
nào. Đại ca của mình là người Hán, sao Ung Chính lại dám cho kế ngôi hoàng đế?
Đến đó, nhất định mình có thể hỏi ra manh mối.”
Chàng hỏi ý sư phụ, Viên Sĩ
Tiêu đáp: “Không sai! Đi hỏi được tỉ mỉ thì tốt, chỉ sợ lão hòa thượng cổ quái
đó không chịu nói.”
Trần Gia Lạc nói: “Nếu thế
thì đành phải thừa cơ mà hành sự.”
Hai sư đồ đàm luận một hồi
nữa, Trần Gia Lạc nhắc đến võ công học được trong ngọc phong. Điểm cốt yếu là
chiêu thức của mình phải giống như Bao Đinh Giải Ngưu, nhìn thấy những chỗ sơ hở
trống trải rất nhỏ của đối phương mà tấn công vào. Cầm con dao mổ bò mà lách
vào khoảng trống không gân không xương, có thể mổ trăm ngàn con bò mà dao không
sứt mẻ.
Ấn chứng với sư phụ, Trần
Gia Lạc ngộ thêm không ít những chỗ tinh diệu. Hai người ra khỏi lều vừa nói
chuyện vừa luyện tập thật là hứng thú. Chợt nhận ra trời đã sáng hẳn, họ mới về
lều nghỉ ngơi.
Văn Sĩ Tiêu lại hỏi: “Hai
cô nương người Hồi đều rất tốt. Rốt cuộc ngươi thích cô nào?”
Trần Gia Lạc đáp: “Đời Hán,
Hoắc Khứ Bệnh đã nói: Hung Nô chưa diệt, gia thất chưa thành. Đệ tử cũng có ý
này.”
Viên Sĩ Tiêu khen: “Rất có
chí khí! Ta phải kể lại với Thiên Sơn Song Ưng, để họ khỏi trách ta dạy ra một
tên đồ đệ hư hỏng.” Thanh âm của ông đầy vẻ đắc ý.

