Thư kiếm ân cừu lục - Hồi XII - Chương 01

Hồi thứ mười hai

Từ gia cát phỉ tình hương lửa

Dư tú tài vì nghĩa lâm nguy

Trên núi là rừng cây rậm rạp.
Lúc này đã là cuối thu, chỉ trừ những bụi trúc vẫn xanh biếc, còn khắp núi đều
phủ sắc đỏ vàng của lá. Người gác trên núi đã về thông báo cho Chương Tấn xuống
núi đón tiếp.

Trần Gia Lạc không thấy Lạc
Băng đâu, trong lòng bỗng kinh hãi, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, liền hỏi: “Tứ
tẩu đâu? Tứ ca cùng Thập tứ đệ có khoẻ không?”

Chương Tấn đáp: “Thập tứ đệ
không sao cả. Tứ tẩu nói là đi tìm một vật cho Tứ ca, đã đi hai ngày rồi. Dọc
đường các huynh đệ không gặp hay sao?”

Trần Gia Lạc hỏi: “Đi tìm vật
gì?”

Chương Tấn mỉm cười đáp:
“Thuộc hạ cũng không biết. Hai ngày nay vết thương của Tứ ca đã đỡ nhiều, phải
nằm suốt ngày nên chán ngán phát sinh buồn bã, Tứ tẩu nảy ra ý kiến đi tìm cái
gì để chơi. Phen này không biết nhà ai xúi quẩy.”

Triệu Bán Sơn cười nói: “Tứ
đệ và Tứ muội đã lớn thế này mà còn thích đùa giỡn như trẻ con vậy. Sau này có
con cái, chắc hẳn tính nghịch ngợm của tổ tông còn di truyền tiếp tục.” Mọi người
đều cười rộ lên.

Quần hùng vừa cười vừa lên
núi, vào một trang viện lớn, đến thăm Văn Thái Lai trước. Văn Thái Lai đang rầu
rĩ nằm trên chiếc giường bằng mây, vừa thấy mọi người là mừng rỡ nhổm dậy đón
tiếp ngay. Quần hùng kể lại những chuyện vừa qua, rồi sang phòng đối diện thăm
Dư Ngư Đồng.

Mọi người bước rón rén, khẽ
đẩy cửa vào, chợt nghe tiếng nức nở. Trần Gia Lạc bước tới vén màn lên, thấy Dư
Ngư Đồng nằm quay mặt vào tường, lưng lên xuống phập phồng, khóc lóc trông rất
thảm thiết. Chuyện này làm ai cũng bất ngờ. Quần hùng đều là người khẳng khái
mau lẹ, ngay cả đám nữ nhân như Lạc Băng, Chu Ỷ cũng ít khi khóc lóc.

Quần hùng nhìn chàng khóc,
nửa thấy kinh ngạc, nửa thấy buồn rầu. Trần Gia Lạc khẽ gọi: “Thập tứ đệ! Mọi
người đến thăm đệ đây. Đệ thấy như thế nào? Vết thương đau lắm phải không?”

Dư Ngư Đồng dừng tiếng
khóc, nhưng vẫn không quay lại, đáp: “Tổng đà chủ, Chu lão gia tử, sư thúc, các
vị ca ca! Đa tạ các vị đến thăm. Xin thứ lỗi cho tiểu đệ không ngồi dậy thi lễ
được. Mấy hôm nay vết thương đã khá nhiều rồi, nhưng mặt của đệ bị cháy trông
như quái thú, không sao gặp người ta được nữa.”

Chu Ỷ mỉm cười nói: “Thập tứ
ca! Nam tử hán bị hỏng khuôn mặt có chi là quan trọng? Chẳng lẽ huynh sợ ế vợ
hay sao?” Nghe nàng nói chuyện không kiêng nể gì, có người mỉm cười, cũng có
người không sao cười nổi.

Lục Phi Thanh lên tiếng:
“Dư sư điệt! Ngươi bị cháy hỏng khuôn mặt là để cứu Tứ gia và cứu ta. Hào kiệt
thiên hạ mà biết chuyện này thì không ai không nghiêng mình kính nể, không ai
không khen ngươi là anh hùng hảo hán, đại nhân đại nghĩa. Mặt ngươi càng xấu xí
thì người ta càng kính trọng, không cần lo lắng trong lòng.”

Dư Ngư Đồng đáp: “Sư thúc dạy
bảo rất đúng, nhưng…” Chàng lại nhịn không nổi, khóc rống lên.

Thì ra sau khi đến Thiên Mục
Sơn, Dư Ngư Đồng sáng nào chiều nào cũng được Lạc Băng chăm sóc vết thương,
ngày nào Văn Thái Lai cũng qua nói chuyện giải sầu. Chàng biết mối si tình của
mình đối với Lạc Băng là hoàn toàn không phải, nhưng dù sao cũng không quên được.
Đêm nào chàng cũng thao thức trên giường, vừa khổ sở vừa hối hận.

Thấy mỗi khi Lạc Băng, Văn
Thái Lai, Chương Tấn nhìn mình lộ vẻ kinh hãi và thương xót, Dư Ngư Đồng biết rằng
khuôn mặt của mình đã bị thiêu cháy đến bất thành nhân dạng. Mấy lần chàng muốn
lấy gương soi thử, nhưng rốt cuộc vẫn chưa đủ dũng khí.

Phen này Dư Ngư Đồng quyết
liều mạng để cứu Văn Thái Lai, báo đáp cho Lạc Băng, giải quyết mối oan nghiệt
trong lòng, nào ngờ lại không được chết. Chàng nghĩ đến lúc mình dưỡng thương ở
nhà họ Lý tại Hàng Châu, Lý Nguyên Chỉ đã tặng cho mối tình sâu nặng mà mình
không có cách gì báo đáp, thế là vừa phụ lòng người vừa phụ ơn cứu mạng, khó chịu
muôn phần. Ngày đêm suy nghĩ, vị Kim Địch Tú Tài phong lưu tiêu sái xưa kia bây
giờ chỉ còn da bọc xương, tiều tụy không sao tả nổi.

Mọi người từ biệt Dư Ngư Đồng,
quay về đại sảnh ngồi góp chuyện. Văn Thái Lai rầu rĩ lên tiếng: “Vì cứu ta mà
mặt mày Thập tứ đệ bị hủy hoại đến thế. Y vốn là một thiếu niên tuấn tú, mà bây
giờ… Ôi!”

Vô Trần đạo trưởng nói:
“Nam tử hán đại trượng phu hành hiệp giang hồ chỉ cần nghĩa khí là một, bản
lãnh là hai. Còn dung mạo đẹp hay xấu thì chỉ có bọn không ra gì mới xem trọng.
Tay trái ta bị cụt, lưng Chương thập đệ bị tật, dáng vẻ Thường gia huynh đệ hết
sức cổ quái nhưng trên giang hồ có ai chê cười đâu? Thập tứ đệ đúng là có chỗ
không thông suốt.”

Triệu Bán Sơn nói: “Y vẫn
còn tính trẻ, lại đang cơn bệnh, sau này mọi người khuyên giải một chút là
xong. Hôm nay chúng ta phải uống say một bữa để chúc mừng Tứ đệ.”

Mọi người reo hò vui vẻ, bảo
thủ hạ đi chuẩn bị tiệc rượu. Chu Ỷ nói: “Tiếc là Băng tỉ không có ở đây, không
biết hôm nay về kịp hay không? Tỉ tỉ vẫn cưỡi con ngựa trắng đấy chứ?”

Chương Tấn lắc đầu đáp:
“Không, Tứ tẩu nói là con ngựa trắng đẹp quá dễ gây chú ý. Vết thương của Tứ ca
và Thập tứ đệ chưa lành hẳn, không nên để bọn quỷ tìm đến.”

Dương Thành Hiệp mỉm cười:
“Lúc này chúng ta ở đây cả rồi. Bọn quỷ tìm đến lại là chuyện tốt.”

Tưởng Tứ Cân nghe đến chữ
“quỷ”, liền mỉm cười nhìn Thạch Song Anh một cái. Thạch Song Anh có ngoại hiệu
là Quỷ Kiến Sầu, nhưng không ai nhắc đến cái ngoại hiệu này trước mặt Thường Thị
Song Hiệp. Ngoại hiệu của Song Hiệp là Hắc Vô Thường, Bạch Vô Thường. Vô Thường
cũng là quỷ, chẳng lẽ ca ca lại sợ tiểu đệ hay sao?

Trần Gia Lạc và Từ Thiên Hoằng
thấp giọng bàn bạc một lúc, rồi vỗ tay một cái, mọi người đứng cả dậy. Trần Gia
Lạc vội nói: “Mời hai vị Lục, Chu tiền bối ngồi xuống. Lần sau xin đừng khách
sáo như thế.”

Lục Phi Thanh và Chu Trọng
Anh cùng nói: “Xin phép,” rồi ngồi xuống.

Trần Gia Lạc lên tiếng:
“Phen này công chuyện của chúng ta trôi chảy vô cùng, chỉ e sau này gặp phải những
việc khó khăn. Chúng ta phải sắp xếp một chút. Cửu ca và Thập nhị ca đi Bắc
Kinh thăm dò tin tức, xem hoàng đế có ý bội thề hay không, có âm mưu quỷ kế gì
không. Việc này quan trọng hàng đầu, khó mà điều tra cho rõ được. Hai vị phải
thận trọng.”

Vệ, Thạch hai người gật đầu
đồng ý.

Trần Gia Lạc lại nói: “Nhờ
hai vị Thường ca ca đến Vân Quế, Tứ Xuyên liên lạc với hào kiệt vùng Tây Nam.
Bát ca đến vùng An Huy, Hồ Bắc. Vô Trần đạo trưởng đến vùng Lưỡng Hồ. Thập tam
ca đến vùng Lưỡng Quãng. Tam ca cùng cha con họ Mã liên lạc hào kiệt ba tỉnh
Triết Giang, Phúc Kiến và Giang Tây. Vùng Sơn Đông và Hà Nam nhờ Lục lão tiền bối
chủ trì. Các tỉnh Tây bắc nhờ Chu lão tiền bối cùng Mạnh đại ca, An đại ca, Thất
ca và Chu cô nương chủ trì. Tứ ca, Thập tứ đệ dưỡng thương ở đây. vẫn nhờ Tứ tẩu
và Chương thập ca lo liệu giùm, phải tuyệt đối bí mật, đừng để bọn quan phủ biết.
Tâm Nghiễn cùng ta đi đến Hồi tộc. Các vị thấy thế nào?”

Mọi người đồng thanh nói:
“Xin tuân lệnh tổng đà chủ.”

Trần Gia Lạc nói: “Phen này
các vị chia nhau đến các tỉnh, không phải là lo việc cử sự, chỉ là liên hệ và kết
giao với anh hùng hào kiệt các nơi để làm gốc rễ cho đại sự sau này. Việc của
chúng ta cơ mật khác thường, dù là thân cận như thê tử, tôn trọng như song thân
cùng sư trưởng cũng không được tiết lộ.”

Mọi người đồng thanh nói:
“Bọn thuộc hạ hiểu rồi.”

Trần Gia Lạc nói: “Chúng ta
hẹn nhau một năm. Ngày này sang năm mọi người tập hợp ở kinh sư. Lúc đó thương
thế của Tứ ca và Thập tứ đệ đã lành, chúng ta sẽ làm chuyện lớn.” Nói xong
chàng vỗ bàn đứng dậy.

Mọi người theo chàng đến
trung đình, ai cũng phấn khởi vô cùng. Lục Phi Thanh, Văn Thái Lai, Thường Thị
Song Hiệp vẫn cảm thấy lời nói của hoàng đế khó mà tin được, nhưng Trần Gia Lạc
đang cao hứng nên không tiện dội nước lạnh ngay.

Chương Tấn nghe tổng đà chủ
lại bắt mình hưởng nhàn trên Thiên Mục Sơn, mặt mày rầu rĩ. Văn Thái Lai biết
ý, liền nói với Trần Gia Lạc: “Tổng đà chủ! Vết thương của thuộc hạ đã đỡ nhiều
rồi. Thập tứ đệ tuy bị bỏng nặng nhưng cũng dễ trị thôi. Nếu bọn thuộc hạ phải
nằm buồn trên núi một năm, thật sự rất khó chịu. Bốn người bọn thuộc hạ muốn
theo tổng đà chủ đến chỗ Hồi tộc, cũng là để Thập tứ đệ được khoan khoái trong
lòng hơn.”

Chương Tấn cả mừng nói:
“Đúng thế! Đúng thế!”

Văn Thái Lai nói: “Dọc đường
du sơn ngoạn thủy, vết thương nhất định sẽ mau lành.”

Trần Gia Lạc đáp: “Thế cũng
được. Nhưng không biết Thập tứ đệ có chịu nổi hay không?”

Văn Thái Lai nói: “Cứ để y
ngồi xe mấy ngày nữa. Nhiều lắm cũng chỉ mười ngày nửa tháng là cưỡi ngựa như
thường.”

Trần Gia Lạc gật đầu: “Hay
lắm! Chúng ta cứ thế mà làm.”

Chương Tấn mừng rỡ chạy vào
trong cho Dư Ngư Đồng biết, rồi lập tức chạy ra nói: “Thập tứ đệ cũng nói như vậy
là hay nhất.”

Chu Trọng Anh kéo Trần Gia
Lạc qua một bên, khẽ nói: “Tổng đà chủ! Bây giờ Tứ gia đã được cứu ra, lão đệ
và hoàng thượng lại cốt nhục tương phùng, thật là hoan hỉ trùng trùng. Ta muốn
thêm vào một việc vui mừng nữa, lão đệ thấy sao?”

Trần Gia Lạc hỏi: “Lão gia
muốn tổ chức hôn lễ cho Thất ca và Chu đại cô nương chứ gì?”

Chu Trọng Anh mỉm cười đáp:
“Đúng vậy.”

Trần Gia Lạc cười đáp: “Thế
thì tuyệt diệu! Bây giờ mọi người đều ở đây, chúng ta cạn chén rượu mừng rồi
hãy chia tay. Tiếc là hơi cập rập một chút, không thể mời hết bằng hữu các nơi
đến chung vui với Chu đại cô nương.”

Chu Trọng Anh nói: “Bao
nhiêu anh hùng hảo hán ở đây còn chưa đủ hay sao?”

Trần Gia Lạc nói: “Được! Thế
thì xin lão gia chọn một ngày lành.”

Chu Trọng Anh nói: “Người
như chúng ta thì cần gì tính đến ngày lành hay ngày không lành? Ta muốn tổ chức
ngay hôm nay.”

Trần Gia Lạc biết ông ta
không muốn vì con gái mình mà làm chậm trễ mọi người, bèn đáp: “Lão gia đã lo
nghĩ vẹn toàn như thế, tại hạ thật là muôn phần cảm kích.”

Chu Trọng Anh mỉm cười nói:
“Lão đệ còn khách sáo với ta làm chi nữa?”

Trần Gia Lạc cười cười đi tới
trước mặt Chu Ỷ, chắp tay lại nói: “Đại cô nương! Ta có lời chúc mừng cô.”

Chu Ỷ lập tức đỏ mặt lên hỏi
lại: “Huynh nói gì vậy?”

Trần Gia Lạc mỉm cười nói:
“À, ta phải gọi cô là Thất tẩu mới đúng. Thất tẩu! Ta có lời chúc mừng cô.”

Chu Ỷ bĩu môi ra nói: “Hứ!
Làm tới tổng đà chủ mà cũng hay đùa đến thế à?”

Trần Gia Lạc nói: “Được! Cô không tin ta phải không?” Chàng vỗ tay ra hiệu, mọi
người lập tức im lặng trở lại.

Trần Gia Lạc dõng dạc nói:
“Chu lão gia vừa nói: hôm nay sẽ làm lễ thành hôn cho Thất ca và Chu đại cô
nương. Chúng ta sắp có rượu uống rồi.”

Quần hùng nổi tiếng hoan hô
như sấm, tới tấp kéo đến chúc mừng Chu Trọng Anh và Từ Thiên Hoằng.

Bây giờ Chu Ỷ mới biết đây
là chuyện thật, vội trốn vào nhà trong. Vệ Xuân Hoa mỉm cười nói: “Thập đệ mau
mau giữ cô ấy lại, đừng để cô dâu chạy trốn.”

Chương Tấn giả vờ đưa tay
kéo lại, Chu Ỷ liền vung tay đánh ngay một chưởng. Chương Tấn né qua một bên,
cười rộ lên hô lớn: “Úi chà, cứu mạng! Cô dâu hung dữ đánh chết người rồi!” Chu
Ỷ cười khúc khích, chạy tuốt vào trong.

Mọi người đang vui đùa thì
ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông thánh thót. Lạc Băng ôm một cái hộp, chạy
vào trong la lên: “Hay quá! Mọi người đều đến cả rồi. Có gì mà vui vẻ thế?”

Vệ Xuân Hoa nói: “Cô hỏi Thất
ca thử xem.”

Lạc Băng hỏi: “Thất ca! Có
việc gì vậy?”

Từ Thiên Hoằng ấp úng không
nói được tiếng nào. Lạc Băng kinh ngạc nói: “Lạ thật, lạ thật! Tại sao hôm nay
Võ Gia Cát lại ngớ ngẩn như vậy?”

Tưởng Tứ Cân đứng sau lưng
Từ Thiên Hoằng đưa ngón tay ra hiệu phu thê giao bái, rồi nói: “Hôm nay Gia Cát
chiêu thân, làm chú rể ngốc.”

Lạc Băng hoan hỉ, vừa cười
vừa la lên: “Hỏng bét, hỏng bét.”

Dương Thành Hiệp hỏi: “Tứ tẩu
vui đến nỗi hồ đồ rồi sao? Thất ca thành hôn chứ có phải Tứ ca đâu mà Tứ tẩu lại
nói là hỏng bét?”

Quần hùng lại cười ồ lên. Lạc
Băng nói: “Nếu biết trước hôm nay Thất ca và Ỷ muội kết hôn, ta sẽ thuận tay dắt
bò tìm thêm ít đồ quý trọng. Lúc này chẳng có gì để làm quà, há chẳng phải là hỏng
bét hay sao?”

Dương Thành Hiệp hỏi: “Tứ tẩu
mang về cho Tứ ca món gì vậy? Cho mọi người xem một chút có được không?”

Lạc Băng mỉm cười mở cái hộp
ra, lập tức hào quang xông lên chói mắt. Thì ra đó chính là đôi bạch ngọc bình
của người Hồi gửi đến để cầu hòa với hoàng đế. Quần hùng đều ngơ ngác, vội vàng
hỏi kĩ.

Lạc Băng đáp: “Lúc nói chuyện
với Tứ ca, ta có kể là cặp ngọc bình này rất đẹp, mĩ nhân vẽ trên bình vô cùng
diễm lệ. Y không chịu tin…”

Từ Thiên Hoằng chặn đầu:
“Chắc Tứ ca không tin là có người đẹp hơn Tứ tẩu, có đúng thế không?”

Lạc Băng cười cười không
đáp, rõ ràng Văn Thái Lai đã nói đúng như thế. Từ Thiên Hoằng lại hỏi: “Vậy là
Tứ tẩu đã đến chỗ hoàng đế để ăn cắp vật này?”

Lạc Băng gật đầu, ra vẻ rất
đắc ý: “Ta đến Hàng Châu lấy ngọc bình về cho Tứ ca xem, sau đó xử lí thế nào
thì tùy tổng đà chủ. Tặng lại cho Hoắc Thanh Đồng muội muội cũng được, mà chúng
ta giữ lại cũng được.”

Văn Thái Lai thấy mĩ nhân Hồi
tộc vẽ trên bình thật sự đẹp đẽ vô cùng, bất giác quay lại ngắm nghía vợ mình.
Lạc Băng mỉm cười hỏi: “Muội nói không sai đấy chứ?”

Văn Thái Lai vừa cười vừa lắc
đầu, Lạc Băng ngẩn ra một chút rồi hiểu ý, chắc phu quân muốn nói: “Cho dù mĩ
nhân trên bình đó có đẹp lên gấp mười cũng không thể sánh kịp Băng muội.” Nàng
nhìn lại chồng, không nén nổi hai má đỏ bừng lên.

Vô Trần đạo trưởng lên tiếng:
“Tứ đệ, Tứ muội! Bên cạnh hoàng đế cao thủ rất nhiều. Đôi ngọc bình này lại quý
trọng như thế, nhất định là được canh gác rất nghiêm ngặt. Làm sao Tứ muội lấy
trộm được? Đảm lược như Tứ muội, thật sự là kẻ nam tử như ta không thể nào sánh
kịp. Đạo sĩ già này phục Tứ muội thật rồi.”

Lạc Băng mỉm cười từ từ kể
lại, nàng lẻn vào dinh tuần phủ, bắt một tên thái giám để hỏi cung, dùng bánh
bao tẩm thuốc độc để giết lũ chó canh, giả tiếng mèo kêu để lừa đám thị vệ, rồi
mò mẫm trong bóng tối tìm được cặp ngọc bình này như thế nào. Quần hùng ngẩn ra
nghe đến xuất thần, ai cũng tán thưởng tài ăn cắp thần kì của Lạc Băng.

Lục Phi Thanh bỗng lên tiếng:
“Tứ phu nhân! Ta và phụ thân của cô là Lạc lão đệ đã kết giao sinh tử nên mới ỷ
mình già mà nói mấy câu. Cô đừng trách ta nhé.”

Lạc Băng vội đáp: “Xin Lục
lão bá dạy cho.”

Lục Phi Thanh nói: “Cô vừa
gan dạ vừa tỉ mỉ, đơn thương độc mã làm được việc này, thật khiến cho người ta
thán phục. Nhưng việc thì có nặng có nhẹ, có lúc gấp rút mà cũng có thể chần chừ.
Nếu đôi ngọc bình này liên quan đến đại sự chúng ta đang mưu tính thì mạo hiểm
vì điều hiệp nghĩa là chuyện nên làm. Nhưng chỉ vì một lời nói giỡn với Tứ gia
mà cô một mình xông vào hiểm địa, lỡ gặp chuyện không may, thì chưa nói đến bạn
bè lo lắng, riêng Tứ gia phải suy nghĩ thế nào?”

Nghe xong câu này, Lạc Băng
toát mồ hôi đầy mình, vội đáp: “Đúng thế!”

Lục Phi Thanh lại tiếp:
“May mà đêm đó hoàng đế bị chúng ta mời đi Lục Hòa Tháp, bọn thị vệ bối rối
không biết làm gì chỉ lo tìm hoàng đế, nên dinh tuần phủ không có cao thủ cảnh
giác. Nếu có bọn Kim câu thiết chưởng Bạch Chấn ở đó, thì mối nguy hiểm thật là
không nhỏ.”

Lạc Băng vâng dạ liên hồi,
quay lại thè lưỡi với Văn Thái Lai một cái.

Trần Gia Lạc bèn lên tiếng
giải vây cho Lạc Băng: “Chắc là sau khi cứu được Tứ ca ra ngoài, Tứ tẩu vui mừng
đến nỗi hồ đồ. Sau này đừng làm như thế nữa.”

Lạc Băng vội nói: “Không
làm nữa, không làm nữa.”

Trần Gia Lạc nói: “Được rồi,
bây giờ chúng ta lo chuẩn bị đại lễ cho Thất ca. Này, Thất ca! Việc trước mắt gấp
như cứu hỏa, trên núi chuẩn bị vật dụng không tiện chút nào. Huynh vốn thần cơ
diệu toán, túc trí đa mưu, hãy mau mau nghĩ ra kế hoạch vẹn toàn.”

Mọi người trong sảnh đường
đều cười rộ. Từ Thiên Hoằng nghĩ đến chuyện sắp được kết hôn với người trong mộng,
hồn phách bay đâu mất hết, thật sự hồ đồ. Chàng nghe mọi người đùa giỡn mà chỉ
biết bối rối mỉm cười, không nói được lời nào.

Trần Gia Lạc cười nói: “Võ
Gia Cát của chúng ta đã trở thành chú rể ngốc thật rồi. Vậy thì ta phải có ý kiến.
Nhà gái thì do Chu lão gia làm chủ hôn, chuyện đó thì rõ rồi. Nhà trai xin mời
Tam ca làm chủ hôn, Lục lão gia làm ông mai. Cửu ca! Phiền huynh cưỡi con bạch
mã của Tứ tẩu vào thành Vu Tiền, mua gấp những thứ phải dùng trong lễ cưới. Mạnh
đại ca! Phiền huynh xuống dưới núi chuẩn bị tiệc rượu. Quà cưới thì tạm thời nợ
lại, sau này Thất tẩu có con thì mỗi người tặng gấp đôi. Các vị thấy như vậy có
được hay không?”

Vệ Xuân Hoa và Mạnh Kiện
Hùng nhận lệnh đi ngay. Triệu Bán Sơn thì nói: “Bên họ nhà trai, dĩ nhiên tổng
đà chủ phải đứng chủ hôn. Lát nữa thuộc hạ lo việc xướng lễ là được rồi.”

Trần Gia Lạc vẫn khiêm nhường
đưa đẩy, nhưng ai cũng nói thủ lĩnh phải làm chủ hôn, nên cuối cùng chàng đồng
ý.

Đến xế chiều, Mạnh Kiện
Hùng về báo tiệc rượu đã chuẩn bị xong, chỉ có phần hơi thô thiển. Mọi người đều
nói là không hề gì. Nửa giờ nữa Vệ Xuân Hoa cũng trở về, vật dụng đã mua sắm đủ.
Mão phụng, áo cưới của cô dâu đều có, mua từ tiệm bán lễ phục.

Lạc Băng cầm y phục cô dâu,
định vào trang điểm cho Chu Ỷ. Thấy ngay cả phấn son cũng mua đầy đủ, nàng mỉm
cười nói: “Cửu ca! Huynh thật là chu đáo. Không biết sau này vị cô nương nào có
phước được làm thê tử của huynh?”

Vệ Xuân Hoa cười nói: “Tứ tẩu
đừng nói giỡn nữa. Tối nay chúng ta nghĩ trò gì chọc phá cô dâu chú rể thử
xem.”

Lạc Băng vỗ tay cười lớn:
“Hay lắm! Huynh có ý kiến gì không?”

Tưởng Tứ Cân và mọi người
nghe bàn tán tới chuyện trêu ghẹo cô dâu đều quây cả lại, nhao nhao đề ra ý kiến.
Vệ Xuân Hoa nói: “Tứ tẩu! Tứ tẩu lấy trộm được ngọc bình của hoàng đế, ai cũng
thán phục. Nhưng hồi nãy Lục lão tiền bối đã nói, nếu có mặt bọn cao thủ trong
đại nội thì e rằng không dễ dàng như thế.”

Lạc Băng mỉm cười đáp: “Ăn
trộm là đấu trí chứ không phải đấu lực. Tuy ta đánh không lại bọn chúng, nhưng
chưa chắc đã không đánh cắp được.”

Vệ Xuân Hoa nói: “Chuyện đó
phải xem lại. Thất ca là người lanh lợi thông minh nhất hội. Nếu tối nay Tứ tẩu
ăn cắp được của y, thì chúng ta đều phục Tứ tẩu:

Lạc Băng mỉm cười hỏi:
“Huynh muốn ta lấy cắp thứ gì của Thất ca?”

Vệ Xuân Hoa cười nói: “Đợi
cô dâu chú rể đi nghỉ, Tứ tẩu ăn cắp hết quần áo để sáng mai họ không dậy được.”

Chương Tấn và cả đám đều rộ
lên khen hay. Triệu Bán Sơn tới hỏi: “Có gì mà vui thế?”

Tưởng Tứ Cân đẩy ông ra chỗ
khác, nói: “Chuyện này không liên quan đến Tam ca.” Mọi người nghĩ Triệu Bán
Sơn lão thành bảo thủ, nên sợ ông lén nói cho Từ Thiên Hoằng biết.

Chờ Triệu Bán Sơn rời khỏi,
Dương Thành Hiệp mới tiếp: “Khi đối phó với hoàng đế, chúng ta cũng dùng cách
này. Quả nhiên hắn không mặc quần áo thì không dám ngồi dậy. Tứ tẩu! Việc này
khó lắm, xem chừng Tứ tẩu không làm nổi đâu.”

Lạc Băng chau mày không
đáp, thầm nghĩ: “Việc này thật sự không dễ. Hơn nữa trò đùa này hơi quá đáng, e
rằng Ỷ muội sẽ trách.” Nhưng nàng nghe Dương Thành Hiệp khích bác bèn nổi lòng
hiếu thắng, hỏi lại: “Nếu ta lấy cắp được thì sao?”

Vệ Xuân Hoa nói: “Ở đây có
Bát ca, Thập đệ, Thập nhị đệ, Thập tam đệ và ta. Năm người chúng ta sẽ làm cho
con bạch mã của cô một bộ yên cương bằng vàng ròng, kiểu dáng thời trang, chất
lượng cao, bảo đảm cô vừa ý.”

Lạc Băng gật đầu: “Hay lắm,
chúng ta cứ thế. Còn nếu lấy cắp không được, ta sẽ thêu tặng mỗi vị một cái túi
hoa.”

Dương Thành Hiệp và Vệ Xuân
Hoa đồng thanh nói: “Hay lắm! Nói một lời thôi đấy nhé.”

Tưởng Tứ Cân dặn kĩ: “Cái
túi hoa đó Tứ tẩu phải thêu cho đẹp, không được làm ẩu tả đâu.”

Lạc Băng mỉm cười: “Úi chà!
Tứ tẩu đã ăn gian với đệ bao giờ đâu? Nhưng các vị không được nói với Thất ca,
Thất tẩu.”

Dương Thành Hiệp và mọi người
đều đồng thanh nói: “Việc đó đương nhiên. Chúng ta còn thích thua Tứ tẩu để có
chuyện náo nhiệt mà xem.” Sáu người thương lượng xong xuôi rồi chia tay nhau để
chuẩn bị cho hôn lễ.

Lạc Băng đã nhận lời thách
đố, nhưng nhất thời chưa biết phải thực hiện thế nào. Đối phó với Chu Ỷ thì dễ,
còn Từ Thiên Hoằng là người đa mưu túc trí. Dùng kế thì nàng biết mình không phải
là địch thủ của họ Từ, chỉ còn cách tùy cơ ứng biến, đi nước nào tính nước đó
mà thôi.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3