Yêu không lối thoát - Chương 10 - Phần 4
Viêm Lương nghe thấy tiếng vỡ vụn ở đâu đó.
Cuối cùng cũng có người biết thế nào là đau lòng.
Đây là nụ cười chân thực đầu tiên của Viêm
Lương trong buổi tối hôm nay.
Sau khi hôn lễ kết thúc, công ty tổ chức
đám cưới đặc biệt sắp xếp buổi “after party”, từ chối toàn bộ giới truyền
thông. Họ còn mời ca sĩ và người mẫu nổi tiếng góp vui, khách khứa vui chơi
thỏa thích đến tận hai giờ sáng mới tan cuộc.
Chẳng ai chú ý, cô dâu không có mặt tại
hoạt động cuối cùng này.
Ngay sau hôn lễ, Viêm Lương lập tức bỏ đi.
Đêm tân hôn mà cô không có nơi nào để đi, chỉ có thể một mình lái xe lòng vòng
trên đường trong đêm tối. Đến khi dừng lại, Viêm Lương phát hiện cô quay về
ngôi nhà lớn của Từ gia lúc nào mà không hay biết.
Ngôi biệt thự này là quà cưới ông ngoại
Viêm Lương tặng Từ Tấn Phu và Viêm Nhụy Vân khi hai người kết hôn. Cho đến bây
giờ, ngoài ngôi nhà của Từ gia ở New Zealand, những bất động sản
khác đều được rao bán. Căn hộ của Viêm Lương và nhà lớn cũng không may mắn
thoát khỏi. Dưới sự giúp đỡ của công ty môi giới nhà đất, giá bán ngôi biệt thự
này khá hời. Viêm Lương đoán chủ nhân mới sẽ nhanh chóng dọn đến.
Dì Lương cùng mẹ Viêm Lương sang New Zealand
tĩnh dưỡng. Bây giờ, căn nhà rộng lớn trống không, chiếc chìa khóa dự phòng
cuối cùng đang nằm trong tay Viêm Lương. Trước đây, mỗi khi về nhà, người giúp
việc đều mở cửa cho cô, bây giờ cô chỉ có thể xuống xe, tự mở chiếc khóa sắt
nặng nề ở cổng rồi dùng hết sức đẩy cánh cổng.
Viêm Lương đậu xe ngoài cổng, đi bộ vào
trong.
Vườn hoa, cây cảnh ở hai bên đều là của nhà
thiết kế nổi tiếng nhất thời bấy giờ. Viêm Lương nhớ khi cô còn nhỏ, mỗi ngày
đều có người đến chăm chút, cắt tỉa cành lá. Dù là mùa đông, nơi này vẫn được
bao phủ bởi một màu xanh tươi. Vậy mà bây giờ, Viêm Lương chỉ thấy cảnh vật
tiêu điều.
Cuối cùng, Viêm Lương cũng đi đến tòa nhà
chính. Vừa đẩy cửa, đập vào mắt cô là gian phòng khách trống không. Xem ra, chủ
nhân mới không thích phong cách trang trí cũ nên dọn hết đồ đạc đi chỗ khác.
Hầm rượu vẫn được bảo quản nguyên vẹn. Viêm
Lương đi cầu thang cuốn xuống tầng hầm, vừa chọn một chai rượu vừa nghĩ thầm:
nếu Từ Tấn Phu dưới suối vàng biết cô tặng hết số rượu ông sưu tập bao nhiêu
năm qua cho chủ nhân mới mà cô không biết mặt, chắc ông sẽ tức đến mức đội mồ
dậy, quật cho cô một trận…
Viêm Lương nở nụ cười tự giễu.
Cô cầm chai rượu và chiếc ly đi lên phòng
khách. Phòng khách không còn bàn ghế, Viêm Lương ngồi xuống đất, tự rót cho
mình một ly.
Một mình uống hết nửa chai rượu, cô cũng
hơi say, nâng ly rượu, nói: “Kính một ly nào!”
Kính ai đây?
Kính kẻ thù bất chấp thủ đoạn, kính người
nhà tự tư tự lợi, hay kính… người ngu xuẩn cùng cực chính là cô? Viêm Lương
cười khanh khách, nhắm mắt, ngửa cổ uống cạn.
Đúng lúc này, Viêm Lương nghe thấy tiếng
lạch cạch. Tiếng khóa cửa chuyển động. Cô mơ màng đưa mắt về phía cửa ra vào,
chỉ thấy cánh cửa từ từ mở ra, một hình bóng cao lớn đi vào. Bởi xung quanh rất
tối nên ngoài thân hình cao lớn đó, cô chẳng nhìn rõ diện mạo của anh ta. Cô
đang định mở to mắt quan sát thì người vừa đi vào đã tới chỗ có ánh sáng.
Đập vào mắt Viêm Lương là đôi giày da, quần
Âu, áo sơ mi mỏng, cuối cùng là gương mặt lạnh lẽo của Tưởng Úc Nam. Viêm Lương
tỉnh táo trong giây lát, cười nhạt một tiếng rồi lại cúi đầu, rót một ly.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cuối cùng
dừng lại cách Viêm Lương nửa mét. Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên trên
đầu cô: “Em đỗ xe ngoài đường, cửa xe không đóng, áo khoác cũng bỏ ngoài xe.”
Vừa nói, Tưởng Úc Nam vừa khoác
áo khoác lên vai Viêm Lương.
Chiếc áo khoác dày không mang đến chút hơi
ấm, ngược lại cô cảm thấy rét run. Cô vừa uống rượu vừa lên tiếng: “Đây không
phải nơi công cộng, không hoan nghênh anh, anh hãy cuốn xéo cho tôi!”
Tưởng Úc Nam khẽ cười một tiếng. Anh ngồi
xuống, tầm mắt ngang với Viêm Lương, xòe lòng bàn tay… Trong đó có một chiếc
chìa khóa nhà.
Viêm Lương sững sờ.
Tưởng Úc Nam lấy ly rượu trong tay Viêm
Lương, đặt lên môi, đúng chỗ có vết son nhàn nhạt, uống một ngụm.
Sau khi có phản ứng, Viêm Lương lắc đầu
cười khổ, không khỏi khâm phục Tưởng Úc Nam. “Là anh mua ngôi biệt thự này?”
Đây đương nhiên là một câu hỏi thừa. Tưởng
Úc Nam đã rất thành công trong việc cướp đi từng thứ của Từ gia. Cô bây giờ là
“con chó chết chủ”, làm gì có tư cách ngăn cản anh vui vẻ sau khi trả được mối
thù lớn. Viêm Lương hít một hơi thật sâu. “Được, tôi cuốn xéo!”
Viêm Lương uống không ít rượu, người có cảm
giác phiêu diêu. Cô từ từ đứng dậy, chuẩn bị rời đi, Tưởng Úc Nam đột nhiên giơ
tay kéo, cả người cô lảo đảo rồi ngã xuống.
Chai rượu và ly rượu đều đổ xuống sàn nhà.
Nếu không phải bàn tay Tưởng Úc Nam đỡ sau gáy, Viêm Lương đã bị sứt đầu mẻ
trán.
Tưởng Úc Nam cúi thấp người, nhìn cô. Rượu
vang chảy dưới nền nhà như phản chiếu lên đôi mắt anh. Viêm Lương vội vàng đẩy
vai anh nhưng anh nhanh chóng ngăn cản sự kháng cự của cô.
“Một khi chúng ta đã đạt được tiếng nói
chung trong cuộc hôn nhân này thì em nên biết tôi không cam tâm làm người chồng
hữu danh vô thực…”
Theo động tác cúi thấp người của Tưởng Úc
Nam, tia sáng cuối cùng trong đáy mắt anh cũng tan biến.
“Em quả thực không xứng đáng với Lộ Chinh,
bởi vì nơi này…” Ngón tay anh chỉ vào môi Viêm Lương. Bàn tay anh thuận theo
đường nét trên cơ thể di chuyển xuống dưới, dừng lại ở trước ngực cô. “Nơi
này…”, rồi từ từ lần vào trong gấu váy cô. “Cả nơi này nữa… đều khắc tên Tưởng
Úc Nam tôi.”
Viêm Lương hoảng loạn, ngoảnh đầu sang một
bên. Nụ hôn của Tưởng Úc Nam rơi xuống má cô.
Tưởng Úc Nam mỉm cười, nhưng có lẽ do tức
giận hoặc chỉ định lặng lẽ thưởng thức phản ứng khi bị rơi vào bước đường cùng
của Viêm Lương nên khóe miệng anh hơi nhếch lên thành ý cười như có như không.
Viêm Lương ra sức giãy giụa, chai rượu bị đổ nằm lăn lóc một chỗ có thể cứu cô.
Theo phản xạ, Viêm Lương giơ tay với chai rượu nhưng không tới. Cô ra sức đạp
chân, cuối cùng đạp trúng bụng Tưởng Úc Nam. Anh đau đớn “hừ” một tiếng, Viêm
Lương thoát khỏi sức mạnh kẹp chặt cổ tay cô. Cô nhoài người lấy chai rượu, đập
mạnh vào đầu Tưởng Úc Nam.
Một tiếng động lớn vang lên.
Tưởng Úc Nam nhanh chóng đoạt chai rượu
trong tay Viêm Lương, ném mạnh về bức tường kính cách đó không xa.
Bức tường kính nứt thành một vệt dài.
Mảnh thủy tinh vỡ bắn vào mặt Viêm Lương.
Cô không có thời gian bừng tỉnh, chỉ cảm thấy hai bàn tay che mặt mình.
Sau tiếng va chạm, căn phòng trở lại bầu
không khí tĩnh mịch. Bàn tay che mặt Viêm Lương từ từ rời đi. Cô không có cảm
giác đau đớn như tưởng tượng, ngược lại, một dòng chất lỏng ấm nóng nhỏ từng
giọt xuống mặt cô.
Tưởng Úc Nam để mặc Viêm Lương quan sát vết
thương do bị mảnh thủy tinh găm trúng trên mu bàn tay anh. Anh coi như không có
chuyện gì xảy ra, dùng đầu ngón tay lau vết máu trên mặt Viêm Lương rồi mỉm
cười.
Anh đang cảm thấy may mắn vì cô không bị
thương?
Không, chắc chắn anh đang chế giễu sự mất
bình tĩnh của cô. Viêm Lương lấy lại lí trí trong chốc lát. Cô tức giận đẩy
người Tưởng Úc Nam. Cô gần như dùng toàn bộ sức lực, Tưởng Úc Nam ngã về phía
sau, phải chống tay xuống đất mới giữ được thăng bằng.
Lòng bàn tay anh ấn vào mảnh thủy tinh vỡ
trên mặt đất, Viêm Lương nhìn thấy máu chảy ra từ đó, nhưng cô không hề bắt gặp
vẻ đau đớn trên gương mặt Tưởng Úc Nam.
Người đàn ông này đối với bản thân còn tàn
nhẫn như vậy, làm sao có thể nhân từ mà nương tay với cô? Viêm Lương cười lạnh,
cuối cùng cũng nhận ra cô kém ở điểm nào.
Trên con đường trả thù, anh tuyệt đối là
tấm gương của cô.
Áo khoác rơi trên mặt đất, dính đầy rượu
vang. Nhìn màu đỏ nhức mắt đó, Viêm Lương tĩnh tâm hồi nhớ lại, bước đầu tiên
của Tưởng Úc Nam trong kế hoạch là gì?
Là tiếp cận cô, giành được sự tín nhiệm của
cô.
Tưởng Úc Nam ngồi trong bóng tối, cúi thấp
đầu, không ai có thể thấy vẻ mặt của anh lúc này. Trông anh rất thảm hại nhưng
vẫn lặng thinh nghe tiếng bước chân mỗi lúc một xa. Cuối cùng Viêm Lương vẫn bỏ
đi, không chút lưu luyến.
Tưởng Úc Nam nhếch mép nhưng vẫn không thể
nở nụ cười giả dối.
Sau khi Viêm Lương bỏ đi, hơi ấm cuối cùng
trên thế giới này cũng rời bỏ anh.
Không biết bao lâu sau, bên tai Tưởng Úc
Nam dường như vang lên tiếng bước chân Viêm Lương. Ảo giác này rất quen thuộc
với anh, mỗi lần cô tuyệt tình bỏ đi, để lại anh một mình ở chỗ cũ chờ đợi.
Trong một giây phút nào đó, anh như nghe thấy tiếng bước chân cô quay lại, cũng
mừng rỡ ngẩng đầu nhưng chỉ thấy căn phòng trống không.
Tiếng bước chân dừng lại trước mặt Tưởng Úc
Nam, đôi giày cao gót đứng trên những mảnh thủy tinh. Nhưng vào thời khắc đó,
Tưởng Úc Nam không dám ngẩng đầu, anh sợ mình lại chìm trong nỗi mất mát không
thể nói thành lời.
Cảm giác mất mát đó khiến người mạnh mẽ như
Tưởng Úc Nam cũng khó có thể chống đỡ.
Nhưng may mà sự mất mát giống như đau đớn,
dù có xé nát tim gan cũng không địch nổi một câu: “Quen là ổn ngay thôi!”
Lúc này, ngôi nhà lớn của Từ gia ngoài
Tưởng Úc Nam thì không còn một bóng người. Tưởng Úc Nam nhủ thầm “quen là ổn
ngay thôi”, sau đó từ từ ngẩng lên.
Viêm Lương đang đứng trước mặt anh.
Vào thời khắc đó, Tưởng Úc Nam dường như đã
quên đi tất cả. Quên đi bó hoa điêu linh bên mộ mẹ, quên đi hình ảnh bố nhảy
lầu, máu chảy thành sông, quên đi nỗi hận khắc cốt ghi tâm, quên cả… mở miệng,
chỉ lặng lẽ nhìn người phụ nữ đứng trước mặt. Trong mắt anh chỉ có hình bóng
cô.
Dường như Viêm Lương vừa vội vàng chạy về,
vẫn còn thở hổn hển. Vẻ mặt cô ngoài lạnh lùng không còn bất cứ tâm tình nào
khác. Nhưng túi nylon cô đưa cho Tưởng Úc Nam đã truyền tải tất cả những điều
không thể nói thành lời.
Tưởng Úc Nam mở túi. Bên trong là băng gạc,
thuốc kháng sinh, bông cầm máu.
Đêm tối không một tiếng động. Ánh trăng
chiếu khắp không gian.
Viêm Lương và Tưởng Úc Nam ngồi trên thành
cửa sổ, cô băng bó cho anh. Cô tập trung mọi sự chú ý vào vết thương của anh
còn anh lạnh lùng nhìn cảnh tượng lộn xộn ở phía đối diện.
Mảnh thủy tinh đầy mặt đất được ánh trăng
từ ngoài cửa sổ chiếu rọi, hắt vào đáy mắt Tưởng Úc Nam. Nhưng ánh sáng lấp
lánh cũng không đủ che giấu nét u ám vốn có trong mắt người đàn ông này.
Căn phòng đã bật hệ thống sưởi ấm nên không
đến nỗi lạnh lẽo. Tưởng Úc Nam và Viêm Lương không đối mắt, cũng chẳng tìm hiểu
tâm tư của đối phương, chỉ lặng lẽ diễn tốt vai trò của mình.
Đó là một người phụ nữ dễ mềm lòng và một
người đàn ông lạnh lùng. Không ai lên tiếng, căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
Điện thoại của Tưởng Úc Nam.
Khi chuông điện thoại reo vang, Viêm Lương
đang toàn tâm toàn ý với vai diễn chợt giật mình, đôi bàn tay vô thức siết
mạnh. Nỗi đau đớn từ vết thương lan tỏa nhưng Tưởng Úc Nam vẫn vô cùng bình
tĩnh, chỉ liếc cô một cái, đến chân mày cũng không động đậy.
Tưởng Úc Nam sờ tay vào túi áo, rút điện
thoại, bấm nút nghe.
Bởi xung quanh vô cùng tĩnh lặng nên Viêm
Lương có thể nghe rõ giọng quen thuộc của Giang Thế Quân: “Xem ra cháu vẫn còn
sống… Rất tốt!”’
Giọng nói của Giang Thế Quân đầy vẻ châm
chọc. Tưởng Úc Nam ngẩng đầu nhìn Viêm Lương. Cô đang bận rộn băng bó vết
thương, không hề có phản ứng, dường như lúc này không có việc gì quan trọng hơn
vết thương của anh. Từ một nơi xa, chỉ một câu nói qua sóng điện thoại, Giang
Thế Quân đã phá vỡ tâm tư cô đang che giấu. “Với cá tính của con bé đó, không
biết chừng nó sẽ giấu dao dưới gối, trực tiếp giải quyết cháu trong đêm tân
hôn. Cháu hãy cẩn thận đấy!”
Tưởng Úc Nam bật cười.
Tiếng cười của anh tuy rất khẽ nhưng cũng
đủ ép Giang Thế Quân phải tỏ thái độ nghiêm túc. Ông ta lập tức chuyển chủ đề:
“Mấy ngày trước, thư ký của chú nói tình cờ gặp cháu ở bệnh viện. Chú quên mất
không hỏi cháu xảy ra chuyện gì.” Ngừng một lát, ông ta đột nhiên cất giọng
nghiêm nghị: “Có phải con bé đó làm cháu bị thương không?”
Ngón tay Viêm Lương cứng đờ nhưng cô nhanh
chóng trở lại trạng thái bình thường, coi như không nghe thấy. Do cúi đầu, cô
không được chứng kiến tia sáng trong mắt người đàn ông bên cạnh nhanh chóng
biến mất.
Một lúc lâu sau cô vẫn không nghe thấy câu
trả lời của Tưởng Úc Nam.
Sau khi băng bó xong, Viêm Lương đứng dậy,
định đi nhặt mảnh thủy tinh nhưng cổ tay cô lập tức bị túm chặt.
Viêm Lương quay đầu, bắt gặp Tưởng Úc Nam
đang ngẩng mặt nhìn cô. Không biết anh tắt điện thoại từ lúc nào, ánh mắt đầy
vẻ phức tạp.
Xung quanh lại rơi vào yên lặng. Viêm Lương
không hiểu ánh mắt của anh. Là một người vợ, liệu cô có nên bày tỏ sự quan tâm
đến sức khỏe của chồng mình, hay bày ra bộ dạng muốn quan tâm nhưng không thể?
Cuối cùng Viêm Lương cũng mở miệng, giọng
nói không mấy chắc chắn: “Anh đến bệnh viện làm gì?”
Viêm Lương chỉ buột miệng hỏi, thể hiện sự
lo lắng giả tạo sau khi đã suy nghĩ nhưng đáy mắt Tưởng Úc Nam vụt qua một tia
hoảng loạn mà cô chưa thấy bao giờ. Mặc dù tia hoảng loạn nhanh chóng biến mất
nhưng cũng đủ khiến Viêm Lương đờ người. Lúc vạch trần bộ mặt thật của anh, cô
cũng không thấy người đàn ông này hốt hoảng như vậy.
Viêm Lương bị sự kinh ngạc bao trùm, nhất
thời buông lỏng sự cảnh giác. Cho đến khi Tưởng Úc Nam đột nhiên siết chăt cổ
tay cô và cất giọng lạnh lùng: “Đừng học tôi chiêu thu phục lòng người. Em
không học nổi đâu!”
Việc cô quan tâm đến sức khỏe của anh lại
chọc giận anh? Viêm Lương không kịp suy nghĩ sâu về vấn đề này bởi Tưởng Úc Nam
đã đứng dậy, đẩy cô vào tường. Người anh ép sát vào cô, nâng cằm cô, nhìn cô
bằng ánh mắt dò xét rồi mỉm cười. “Trong mắt em tôi nhìn thấy nỗi hận.”
Bị vạch trần ngay tại trận quả thực không
hay lắm, Viêm Lương giật tay và đẩy người anh. Tưởng Úc Nam bị đẩy lùi nửa bước
nhưng anh chỉ mỉm cười, nhướng mắt nhìn người phụ nữ đang tức tối. Sau đó, ánh
mắt anh trở nên tàn nhẫn, trong lúc Viêm Lương chưa có phản ứng, anh đã bước
đến, hai tay nâng mặt cô và cúi xuống hôn.
Trong lúc bờ môi anh liên tục tấn công,
Viêm Lương nghe thấy giọng nói mơ hồ của anh: “Chúng ta hình như vẫn còn chuyện
chưa làm xong…”
Theo phản xạ, Viêm Lương cắn chặt môi, đẩy
người Tưởng Úc Nam. Nhưng lần này, cô không thể đẩy hai cánh tay mạnh mẽ đang
ôm chặt lấy mình. Khi váy của cô trượt xuống dưới, tay của Tưởng Úc Nam đã xâm
nhập vào trong qua lỗ mở khóa, Viêm Lương gần như hét lên: “Buông tôi ra!”
Trong lúc va chạm, máu đã thấm đỏ lớp vải
băng bó trên bàn tay Tưởng Úc Nam nhưng vẫn không đủ ngăn cản anh đè Viêm Lương
vào góc tường. Một tay anh khóa chặt hai cổ tay cô ở phía sau, cúi đầu cắn mút
xương đòn của cô, bất chấp sự vùng vẫy. Mặc dù căn phòng rất ấm áp nhưng khi
tấm lưng trần của Viêm Lương cọ vào tường, cô vẫn cảm thấy lạnh buốt. Miệng
lưỡi của Tưởng Úc Nam ngày càng nóng bỏng. Anh hôn lên bầu ngực của cô, tay anh
lướt qua bụng cô, thâm nhập vào nơi bí ẩn.
Mọi sự phản kháng của Viêm Lương đột nhiên
biến mất. Tưởng Úc Nam giống một tay thợ săn đang thưởng thức sự giãy giụa của
con mồi, cũng lập tức ngừng cuộc tấn công hung bạo khi không nhận được sự hồi
ứng của con mồi.
Lần này đến lượt Viêm Lương dùng ngón trỏ
nhấc cằm Tưởng Úc Nam, ánh mắt cô vụt qua tia khinh miệt. “Muốn chạm vào tôi
không phải không được, nhưng cần xem anh đưa ra cái giá nào.”
Tưởng Úc Nam chau mày.
Anh buông lỏng đôi tay, đứng thẳng người dò
xét Viêm Lương. Anh cố gắng kìm nén cảm giác khó chịu, cất giọng châm biếm:
“Thiên kim tiểu thư của Từ gia cũng có lúc chà đạp bản thân như vậy sao?”
“Đường đường là một người đàn ông như anh
còn có thể bán thân cho tôi để đổi lấy sự tín nhiệm của tôi. Ít ra tôi còn tử
tế hơn anh, mua bán đàng hoàng, không lừa già dối trẻ.”
Đáp lại lời cô là nụ cười lạnh lùng của
Tưởng Úc Nam. Viêm Lương không bận tâm, tiếp tục lẩm bẩm: “Trước khi sự việc
xảy ra, dự án mới của Nhã Nhan vốn sẽ khởi động trong năm nay. Bây giờ Giang
Thế Quân đóng băng nguồn vốn đầu tư của dự án này. Tôi cần chữ ký khôi phục dự
án của anh.”
Tưởng Úc Nam cụp mắt trong giây lát như
đang trầm tư suy nghĩ. Lúc anh ngẩng đầu, ánh mắt anh đã lấy lại vẻ u ám mà
người khác không thể nhìn thấu. “Nếu tôi nhớ không nhầm, dự án này cần nguồn
vốn tới tám chữ số. Em cho rằng, bây giờ em vẫn còn xứng đáng với cái giá đó?”
Tưởng Úc Nam cau mày, tỏ vẻ coi thường thái
độ ngông cuồng, tự đại của Viêm Lương. Nhưng Viêm Lương dường như nhận ra sự
hốt hoảng trong ánh mắt được che giấu hoàn hảo của anh.
Anh đang sợ hãi điều gì? Viêm Lương không
rõ, cũng không thể đoán ra. Giống như vừa rồi, khi cô nhắc đến bệnh viện, anh
cũng bộc lộ vẻ hốt hoảng như thế. Bây giờ, điều duy nhất cô có thể làm là đánh
cược một phen…
Viêm Lương nghiến răng, nhìn thẳng vào đôi
mắt của người đàn ông đang nắm quyền sinh quyền sát trước mặt. “Anh đang sợ hãi
điều gì? Anh sợ tôi dùng Nhã Nhan để lật đổ anh ngay trong tầm kiểm soát của
anh? Trong ấn tượng của tôi, chồng tôi đâu có nhát gan như vậy!”
Không khí yên lặng chết chóc, hai người mắt
đối mắt. Một giây… Hai giây…Ba giây…
Tưởng Úc Nam đột nhiên xoay bờ vai của Viêm
Lương, đẩy cả người cô vào tường. Cùng lúc đó, Viêm Lương cảm thấy bàn tay lạnh
lẽo thuận theo đùi cô tiến vào trong, kéo tuột bức bình phong cuối cùng.
Bị anh nhấc eo, Viêm Lương hoảng hốt túm
tay anh. “Anh vẫn chưa…”
Tưởng Úc Nam ép sát sau lưng cô. Nhân lúc
cô quay lại, anh hôn lên môi cô, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô: “Mặc
cả xong.”
Đồng thời, Tưởng Úc Nam kéo khóa quần, để
vật đàn ông đâm thẳng vào cơ thể vẫn còn khô khan của Viêm Lương.
Cảm giác đau đớn lan tỏa khiến Viêm Lương
“hừ” một tiếng. Hai chân cô nềm nhũn, muốn trượt xuống đất. Được Tưởng Úc Nam
đỡ thắt lưng, cô mới miễn cưỡng đứng vững. Anh bắt đầu vận động điên cuồng.
Những cú đâm giội vào dông bão khiến tầm
nhìn của Viêm Lương chấn động, lắc lư. Trong cơn vận động hoang dã, đôi tay
Viêm Lương chống lên tường theo sự dẫn dắt của Tưởng Úc Nam, hai chân cô giạng
ra, khó nhọc giữ thăng bằng. Người đàn ông phía sau thu lại bàn tay đang ở
trước ngực cô, đỡ hông cô để cô có thể nghênh đón đợt tấn công càng mạnh mẽ của
anh.
Tưởng Úc Nam nhấc mông Viêm Lương, tăng
cường vận động, ép cô dung nạp vật nóng bỏng của anh sâu hơn. Viêm Lương buộc
phải kiễng ngón chân, nơi bí ẩn mềm mại không ngừng được chà sát… Cô cúi đầu,
cảm nhận cơn kích tình cuồng dã này.
Trong lúc không ngừng co rút, xuất phát từ
bản năng bảo vệ, cuối cùng Viêm Lương cũng cảm thấy cơ thể của cô tiết ra chất
dịch ướt át. Trong lòng cô bình tĩnh đến đáng sợ, tựa như linh hồn đã rời khỏi
cơ thể, lơ lửng trên không trung, lạnh lùng quan sát.
Người đàn ông ở phía sau dường như bất mãn
trước thái độ bàng quan của cô, ra sức vận động cơ thể, cũng là bóp nát linh
hồn cô một cách vô tình.
Toàn thân Viêm Lương như tê liệt, sợi dây
thần kinh căng lên như dây đàn. Cô túm lấy cổ tay anh, bất lực lắc đầu. Bản
thân cô cũng không biết mình đang cầu xin điều gì.
Tưởng Úc Nam đột nhiên dừng lại ở nơi sâu
thẳm đó. Chất dịch ấm áp chảy xuống, thuận theo cặp đùi đang run rẩy của Viêm
Lương, dính cả vào quần anh. Tiếng “hừ hừ” kìm nén ở cổ họng người phụ nữ như
dụ dỗ anh chiếm hữu cô sâu hơn, mạnh hơn. Lại một đợt va chạm vào nơi sâu nhất,
cuối cùng Viêm Lương không kìm được, bật ra tiếng rên quyến rũ, hành hạ màng
nhĩ của người đàn ông ở phía sau.
Khi cơn khoái cảm bắt đầu đến như thác lũ,
đôi mắt đã vằn lên tia máu của Tưởng Úc Nam lướt qua chiếc cổ đẹp đẽ, tấm lưng
thon thả… của cô. Trên làn da cô lờ mờ xuất hiện những vết bầm do sự tàn sát
của anh.
Tưởng Úc Nam nhắm mắt, cảm nhận từng cơn co
rút trong cơ thể cô. Lúc mở mắt, trong thâm tâm chỉ còn lại nỗi thê lương.
Tưởng Úc Nam buông tay. Đôi chân mềm nhũn của Viêm Lương lập tức khuỵu xuống,
cô chống tay lên nền đá hoa lạnh lẽo, không ngừng run rẩy. Tưởng Úc Nam đứng
thẳng, chỉ cụp mắt nhìn mà không hề có ý đỡ cô dậy.
Lúc này Viêm Lương thật thảm hại. Tưởng Úc
Nam đứng trước mặt cô, cởi từng lớp vải trên bàn tay mà trước đó cô băng bó cho
anh.
Vết thương tuy không sâu nhưng đủ khiến anh
đau buốt đến tận xương tủy nhưng vẻ mặt anh vẫn không chút cảm xúc.
Sau khi tháo lớp vải băng cuối cùng, Tưởng
Úc Nam ném xuống đất. Sự quan tâm của cô, dù là thật lòng hay giả dối đều bị
vứt bỏ như đống giẻ rách.
Tưởng Úc Nam ngồi xuống, nâng mặt Viêm
Lương. Sự kháng cự trong mắt cô là hiện thực tàn khốc nhất trên thế gian này.
Tưởng Úc Nam bóp mạnh cằm cô, cất giọng lạnh lẽo: “Tôi thà để em hận tôi… Đúng…
hận như bây giờ.” Anh nhìn sâu vào đáy mắt cô. Trong đó có một nỗi hận đang dâng
trào, chôn vùi tất cả. “Hãy cứ hận tôi…”
Chút tình ý cuối cùng mà cô dành cho anh đã
bị anh phá hủy.

