Yêu không lối thoát - Chương 07 - Phần 3

 “Đây
là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần không lưu thông giữa chúng tôi và một số cổ
động của quý công ty. Trong đó có cả giấy tờ chứng minh chúng tôi đã mua cổ
phần lưu thông trên thị trường của Từ thị.”

Nụ cười của Từ Tấn Phu bỗng trở nên cứng
đờ. Lúc này, Giang Thế Quân mới chậm rãi ngẩng đầu, như muốn thưởng thức vẻ mặt
kinh ngạc của vị tiền bối chỉ hơn ông ta vài tuổi trên thương trường.

Từ Tấn Phu không chỉ mang vẻ mặt cứng đờ,
bàn tay của ông cũng không thể khống chế, hơi run lên khi cầm tập tài liệu. Mặc
dù ông nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh nhưng biểu hiện của ông không thoát
khỏi cặp mắt diều hâu của người đối diện. Giang Thế Quân lặng lẽ dõi theo Từ
Tấn Phu mở tập tài liệu, nụ cười trên khóe miệng ông ta càng sâu hơn.

Đọc danh sách cổ đông ký tên chuyển nhượng
cổ phần, Từ Tấn Phu phảng phất thấy một âm mưu đã được chuẩn bị từ lâu. Ông
biết, càng những lúc như thế này thì càng phải giữ bình tĩnh. Vì vậy, mới chỉ
xem được nửa tập tài liệu, Từ Tấn Phu nhướng mắt, “hừ” một tiếng lạnh lùng.
“Tất cả số cổ phần cộng lại mới có bao nhiêu? Giang tổng định dựa vào cái này
để cướp quyền kiểm soát Từ thị trong tay tôi? Đúng là không biết tự lượng sức
mình!”

Giang thế Quân lắc đầu. “Xem ra Chủ tịch Từ
đã già rồi, trí nhớ kém hơn xưa nhiều…”

Trước câu nhạo báng của Giang Thế Quân, Từ
Tấn Phu cảnh giác nhíu mày, nhanh chóng nghĩ lại xem trong quá khứ ông có gì sơ
suất?

Đáng tiếc, dù đã cố gắng hết sức nhưng Từ
Tấn Phu vẫn không tìm ra đầu mối. Giang Thế Quân cười nhạt, nhắc nhở: “Lẽ nào
Chủ tịch đã quên, lúc bổ nhiệm CEO mới, Chủ tịch Từ đưa ra điều điện hấp dẫn
chưa từng có, trong đó bao gồm cả việc chia cổ phần cho CEO đương nhiệm.”

Một câu nói đánh trúng mục tiêu. Sắc mặt Từ
Tấn Phu tái nhợt trong giây lát. Một lúc lâu sau, ông ta mới mở miệng: “Giang
Tổng là… ông chủ đứng sau Tưởng Úc Nam ?”

Lần này, Giang Thế Quân không nhịn được,
bật cười thành tiếng. Ông ta lắc đầu, bày ra vẻ đáng tiếc. “Chủ tịch Từ hình
như đã quá xem thường người thanh niên này.”

“…”

“Con gái út của Chủ tịch Từ nhắn tin hẹn
ông ra đây nói chuyện, kết quả, người xuất hiện lại là tôi…” Giang Thế Quân
từng bước dẫn dắt vấn đề đến bờ vực thẳm. “Chủ tịch Từ, ông nghĩ việc này là
thế nào?”

Tốn nhiều thời gian, dày công giăng lưới,
cuối cùng cũng đến thời khắc Từ Tấn Phu biết sự thật. Vẻ mặt Từ Tấn Phu từ tái
nhợt chuyển sang trắng bệch trong phút chốc. Cuối cùng, ông ta mặt không còn
giọt máu, thở hổn hển, đau đớn ôm ngực.

Tận mắt chứng kiến sự thay đổi trên gương
mặt Từ Tấn Phu, Giang Thế Quân vui vẻ đứng dậy.

Thấy Giang Thế Quân đứng lên, trợ lý tự
động lùi lại nửa bước để nhường lối. Ông ta thong thả đi đến bên Từ Tấn Phu
đang ngồi bất động.

Mặc dù Từ Tấn Phu có vẻ không chịu nổi sự
đả kích nhưng Giang Thế Quân không hà tiện giáng cho ông đòn cuối cùng. Giang
Thế Quân chậm rãi rút mấy tờ giấy từ tập tài liệu Từ Tấn Phu vẫn chưa xem hết,
đặt vào tay ông.

“Hơn nữa… thực ngại quá, cô con gái lớn mà
ông yêu thương nhất đã gán cổ phần của cô ta cho tôi.”

Bàn tay Từ Tấn Phu không thể khống chế sự
run rẩy. Khi nhìn thấy chữ ký quen thuộc trên tờ giấy cuối cùng, toàn thân ông
co giật mạnh, đống giấy tờ tuột khỏi tay, rơi xuống…

Giang Thế Quân cúi đầu nhìn ba chữ “Từ Tử
Thanh” trên văn bản, sau đó ông ta ngẩng lên, mỉm cười. “Chủ tịch Từ, ông thông
minh một đời nhưng lại sinh ra đứa con gái vô cùng ngu ngốc. Đầu tư thất bại,
con bé đó chỉ biết lạm dụng công quỹ để bù vào. Tôi giúp con bé trả lại khoản
công qũy, nó coi tôi như thánh, tôi nói gì nó cũng nghe theo. Chỉ tội thằng
nhóc Châu Trình, giúp con bé giấu giếm nhiều chuyện như vậy…”

Đôi mắt Từ Tấn Phu đã vằn lên tia máu đỏ,
Ông gầm một tiếng, muốn cắt ngang lời Giang Thế Quân nhưng ông đột nhiên cảm
thấy khó thở, lời nói không thể thoát ra khỏi miệng. Giang Thế Quân vẫn tiếp
tục cất giọng bình thản: “Chứng cứ tôi nắm được có thể tống một người vào tù.
Chủ tịch Từ có nỡ để con gái lớn của ông đi ăn cơm tù? Hay là cứ để Châu Trình giúp
đến cùng, gánh hết tội gian lận thương mại?”

Bài diễn thuyết của Giang Thế Quân cuối
cùng cũng kết thúc. Ông ta đứng yên ở đó, khoanh hai tay trước ngực nhìn Từ Tấn
Phu đang run rẩy, lấy lọ thuốc trong túi áo một cách khó nhọc. Khi Từ Tấn Phu
mở nắp lọ thuốc, bàn tay ông không nắm chặt làm lọ thuốc rơi xuống đất. Những
viên thuốc trắng tinh rơi tung tóe dưới tấm thảm trải sàn màu đỏ trông thật
nhức mắt. Nhưng lúc này, sắc mặt Từ Tấn Phu còn trắng hơn những viên thuốc, môi
tím lại. Ông cúi xuống nhặt lọ thuốc nhưng cả người mất thăng bằng, ngã quỳ
trên tấm thảm.

Từ góc độ của Giang Thế Quân, tư thế của Từ
Tấn Phu giống một kẻ xưng tội đang khẩn cầu được xá tội. Thấy Từ Tấn Phu sắp
nhặt được viên thuốc ở gần ông ta nhất, Giang Thế Quân liền ngồi xổm xuống, nhặt
viên thuốc trước Từ Tấn Phu. Nhưng ông ta không đưa thuốc đến miệng Từ Tấn Phu
mà giơ lên chỗ sáng, quan sát một hồi.

Từ Tấn Phu thoi thóp giơ tay về phía Giang
Thế Quân, như muốn xin xỏ, xin Giang Thế Quân nhân từ nương tay, nhưng đáp lại
ông ta là nụ cười thâm hiểm trên khóe miệng Giang Thế Quân.

Để tránh tình trạng Từ Tấn Phu đau đớn đến
mức không còn minh mẫn, bỏ sót những câu nói của mình, Giang Thế Quân cố ý ghé
sát vào tai ông, nói rành rọt từng từ một: “Hiện tại, số cổ phần tôi nắm giữ
vẫn chưa đủ để đối kháng Chủ tịch Từ, nhưng ai có thể biết ngày mai xảy ra
chuyện gì? Giống như ông.. Có thể sống đến ngày mai, còn phải xem vận may của
ông thế nào!”

Nói xong, Giang Thế Quân vỗ nhẹ lên vai Từ
Tấn Phu, dường như muốn nói: “Chủ tịch Từ, ông nên giữ gìn sức khỏe thì hơn…”

Giang Thế Quân vẫn giữ nụ cười trên môi,
đứng dậy chỉnh lại cổ áo. “Thật ngại quá, tôi còn phải tiếp khách ở phòng bên
cạnh, không thể ở đây hầu chuyện Chủ tịch Từ!” Nói xong, ông ta không quay đầu,
đi thẳng ra ngoài. Bước chân tuyệt tình của ông ta giẫm nát viên thuốc cứu
mạng.

Cà chua ngọt, gà xào cung bảo, rau xanh xào
dầu, hai đĩa salad. Sau khi thức ăn được bày lên bàn, Viêm Lương ngẩng đầu nhìn
đại đầu bếp nhà mình, cô giơ tay đón bát cơm anh xới rồi cắm cúi ăn.

Tưởng Úc Nam lặng lẽ ngồi bên cạnh như muốn
đợi cô phát biểu ý kiến về tay nghề nấu nướng của anh, nhưng có lẽ Viêm Lương
thật sự đói bụng, cô không ngẩng đầu lên dù chỉ một lần,

Tưởng Úc Nam hết nói nổi, đành chủ động
hỏi: “Mùi vị thế nào?”

Lúc này, Viêm Lương mới tạm thời buông bát,
giơ ngón tay cái tỏ ý khen ngợi, bàn tay còn lại gắp một miếng cá bỏ vào miệng,
nhưng cô đột nhiên khựng lại…

Tưởng Úc Nam chuẩn bị cầm đũa, nghe tiếng
hít thở mạnh, anh ngẩng đầu liền thấy cô đang ôm ngực, sắc mặt nhợt nhạt.

“Em sao thế?”

“Không hiểu sao tim em bỗng nhói một cái.”

“Đã thấy đỡ chưa?”

Viêm Lương cau mày, ấn bàn tay lên ngực.
Cảm thấy không có hiện tượng bất thường, mới ngẩng đầu lên gật đầu với Tưởng Úc
Nam.

Sau khi ăn uống no nê, Viêm Lương ngồi trên
sofa xem ti vi. Tưởng Úc Nam dọn dẹp bàn ăn rồi ngồi xuống cạnh cô.

Có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ khi kết
hôn, hai người thư thả ở bên nhau mà không bị công việc làm phiền, không có
phóng viên quấy nhiễu. Hai người đương nhiên không quen với sự nhãn rỗi hiếm có
này. Tưởng Úc Nam ôm Viêm Lương, chăm chú xem ti vi mà không lên tiếng. Viêm
Lương hơi mất tập trung, nhìn đồng hồ treo tường, vẫn chưa đến chín giờ tối, cô
ngoảnh đầu hỏi Tưởng Úc Nam: “Tối nay anh có kế hoạch gì không?”

“Thì xem ti vi, sau đó đi ngủ. Ngày mai
chắc chắn sẽ là một ngày rất bận rộn.” Tưởng Úc Nam vừa nói vừa chuyển kênh
truyền hình. Họ quả nhiên là những người tẻ nhạt, không thạo mấy trò yêu đương.
Viêm Lương không hứng thú với mấy chương trình truyền hình vô vị, trong đầu cô
bắt đầu liệt kê những việc người yêu nhau thường làm. Cô phát hiện, họ không
giống một đôi tình nhân bình thường.

“Hình như chúng ta chưa từng đi xem phim
cùng nhau.”

Tưởng Úc Nam chuyển sang kênh tin tức, tùy
tiện trả lời: “Ờ!”

“Chúng ta chưa từng cùng nhau đi du lịch
bao giờ.”

“New York.”

Câu trả lời của anh bị Viêm Lương phủ nhận
ngay: “ Đi công tác không tính.”

“Ừ thì không tính.”

Viêm Lương lại nói: “Chúng ta chưa gặp gỡ
phụ huynh của hai bên, cũng chưa tổ chức đám cưới.”

“Anh gặp phụ huynh của em rồi!” Tưởng Úc
Nam lập tức phản bác.

Dường như Viêm Lương không nghe thấy câu
nói của anh, cô lẩm bẩm: “Không biết đến bao giờ mới hết bận để có thể hưởng
một chuyến tuần trăng mật thực sự!”

Tưởng Úc Nam vẫn dán mắt vào màn hình ti
vi, có vẻ không lắng nghe Viêm Lương nói chuyện. Mấy phút sau, anh đột nhiên
tắt ti vi. Viêm Lương vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ nhìn anh bắng ánh mắt dò hỏi.
Tưởng Úc Nam lên tiếng: “Chúng ta giải quyết vấn đề xem phim trước!”

Tưởng Úc Nam đứng dậy, anh giơ tay định kéo
Viêm Lương đứng lên theo. Viêm Lương không muốn nhúc nhích, cô nhìn ra ngoài
cửa sổ. Bên ngoài trời tối đen, chẳng nhìn thấy thứ gì, cô lắc đầu: “Bên ngoài
lạnh lắm, em không muốn ra ngoài chút nào!”

“Vậy chúng ta xem ở nhà!”

Viêm Lương bị Tưởng Úc Nam lôi xềnh xệch,
cô vội vàng xỏ đôi dép lê, đi theo anh tới phòng chiếu phim hai người chưa từng
sử dụng. Tưởng Úc Nam nói: “ Một người bạn tặng anh mấy đĩa phim nhựa nhưng anh
chưa xem bao giờ.”

Phòng chiếu phim được thiết kế như một rạp
chiếu bóng mini, chỉ có điều, khi đối diện với máy chiếu phim, Tưởng Úc Nam tỏ
ra không mấy thành thạo. Anh đặt đĩa phim nhựa vào máy theo sách hướng dẫn,
Viêm Lương đi lấy chai rượu vang và hai chiếc ly. Lúc cô quay lại phòng chiếu
phim, Tưởng Úc Nam đang chạy thử máy chiếu.

“Nhanh như vậy à?” Viêm Lương còn tưởng cô
sẽ một lần được chứng kiến Tưởng Úc Nam lúng ta lúng túng.

Mặc dù không đến nỗi bó tay, Tưởng Úc Nam
vẫn nhún vai bất lực. “Phiền phức quá, chúng ta tới rạp chiếu phim xem cho
rồi!”

Viêm Lương vừa rót rượu vừa phản bác: “Ở
nhà mới có không khí!” Xem ra cô rất thích thú với thiết kế phòng chiếu mini
này.

Tưởng Úc Nam chọn đại một đĩa nhựa, bỏ vào
máy mà không để ý là phim gì, cho đến khi hàng chữ giới thiệu xuất hiện trên
màn hình.

Đây là một tác phẩm điện ảnh rất nổi tiếng
của Ý, nói về tình yêu của người cha.

Bộ phim kể câu chuyện hai cha con người Do
Thái bị nhốt vào trại tập trung Nazi. Người cha không nỡ chứng kiến cậu con
trai năm tuổi của anh ta hốt hoảng, sợ hãi nên đã dùng trí tưởng tượng phong
phú của mình, nói dối con trai rằng họ đang chơi một trò chơi, cần phải tuân
theo các quy tắc của trại tập trung mới có thể giành được chiến thắng cuối
cùng[3].

[3] Bộ phim này có tên là Cuộc sống tươi
đẹp (Life is beautiful), tác phẩm điện ảnh kinh điển của Ý năm 1998. Phim đoạt
ba giải Oscar và năm mươi hai giải thưởng khác.

Một bộ phim vô cùng cảm động.

Viêm Lương sụt sùi xúc động, nhất là khi
chứng kiến một người cha nhỏ bé nhưng vĩ đại đã làm tất cả vì cậu con trai của
mình. Chìm đắm trong không khí của bộ phim, Viêm Lương không kìm được, quay
sang hỏi Tưởng Úc Nam:
“Bố anh là người thế nào?”

Tưởng Úc Nam đang chăm chú xem phim. Viêm
Lương không rõ anh đang suy nghĩ câu hỏi của cô hay xem phim quá nhập tâm, chỉ
biết anh không có phản ứng. Đợi một lúc lâu không thấy Tưởng Úc Nam trả lời,
Viêm Lương không thể kiềm chế, hỏi lại lần nữa.

Đúng lúc đó, Tưởng Úc Nam đột nhiên
đứng dậy: “Chai rượu này mùi vị làm sao ấy, để anh đi lấy chai khác. Em muốn
uống loại nào?”

Viêm Lương không ngờ anh lại hỏi vậy. Cô
cầm ly rượu uống một ngụm, không phát hiện mùi vị khác lạ nào, nhưng cô còn
chưa mở miệng, Tưởng Úc Nam
đã hỏi tiếp: “Laroque?”

Nói xong, Tưởng Úc Nam liền đi qua
trước mặt Viêm Lương. Thấy anh đã mở cửa phòng chiếu phim, Viêm Lương đành lên
tiếng: “Được ạ!”

Bộ phim đang chiếu đến cảnh hấp dẫn, Viêm
Lương một mình ngồi trên ghế tựa khá lớn, nghe tiếng Ý từ đĩa phim gốc. Nhiều
năm trước, cô đã từng xem bộ phim này. Bây giờ xem lại, cô càng xúc động hơn.

Tưởng Úc Nam quay lại phòng chiếu phim từ
lúc nào mà Viêm Lương không hề hay biết. Đến tận khi anh lên tiếng gọi cô: “Viêm
Lương!”

Viêm Lương quay đầu, Tưởng Úc Nam đang đứng
bên cánh cửa mở hé. Sau lưng anh là căn phòng sáng trưng, trước mặt anh là
khoảng tối. Tưởng Úc Nam đứng giữa ranh giới sáng và tối, nhìn cô bằng ánh mắt
phức tạp: “Có điện thoại tìm em!”

Viêm Lương ra phòng khách nhận điện thoại.

“Nhị tiểu thư…” là tiếng dì Lương.

“Dì..” Mới chỉ thốt ra một từ, Viêm Lương
đã không thể nói tiếp, bởi đầu máy bên kia, dì Lương đột nhiên nấc nghẹn.

Viêm Lương ngây người một lúc mới định
thần, cô cất giọng khẩn trương: “Sao thế dì?”

Dì Lương nhất thời không trả lời. Viêm
Lương im lặng chờ đợi. Ngay sau đó, có người giật điện thoại của dì Lương. Viêm
Lương liền nghe thấy giọng nói của bà Viêm: “Bố cô…”

Có thứ gì đó ập đến, che lấp lỗ tai của
Viêm Lương. Cô đứng bất động, ngón tay cầm ống nghe cứng đờ, dường như không
nghe được câu nào.

Đến khi một bàn tay cầm lấy ống nghe điện
thoại từ tay Viêm Lương, cô mới định thần. Bàn tay anh ấm áp đến mức Viêm Lương
có thể ý thức tay cô lạnh lẽo biết bao.

Nhìn thấy vẻ mặt đờ đẫn của Viêm Lương,
Tưởng Úc Nam có chút lo lắng: “Em sao thế?”

Viêm Lương hé miệng nhưng không thốt nên
lời. Tưởng Úc Nam chỉ còn cách đưa ống nghe điện thoại lên tai. “A lô!”

Tiếng “a lô” của anh như một con dao sắc
nhọn đâm mạnh vào thần trí cô, khiến cô hoàn hồn ngay tức khắc. Lúc này cô mới
nhớ mấy từ cô vừa nghe được: bệnh viên, bệnh viện… Đầu óc trống rỗng, cô vội
vàng cầm chìa khóa ô tô, ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi nhà.

Viêm Lương lái xe như bay đến bệnh viện mẹ
cô vừa nói. Tất cả mọi người đang đứng ngoài phòng bệnh, nghe tiếng bước chân
dồn dập, mọi người đều quay ra nhìn.

Viêm Lương xuất hiện với bộ dạng bơ phờ,
trán lấm tấm mồ hôi. Cô vẫn mặc bộ đồ ở nhà, chân đi dép lê. Trong đám người có
dì Lương, chú Châu, Châu Trình, mẹ con Từ Tử Thanh… Viêm Lương đáp lại ánh mắt
của họ. Cô đột nhiên cảm thấy tất cả sự oán hận ở trong lòng đều lắng xuống.

Những người đứng ngoài phòng bệnh không ai
lên tiếng.

Viêm Lương im lặng, lắng nghe tiếng trái
tim đang dần trở lại bình thường.

Một lúc sau, bà Viêm từ phòng bệnh đi ra.

Là người rất biết cách gìn giữ nhan sắc,
nhưng chỉ sau một đêm, mẹ cô đã bạc nửa đầu. Viêm Lương không chắc chắn đây chỉ
là ảo giác của cô hay sự thật. Cô đi đến bên mẹ, nghe bà nói với dì Lương.
“Chuẩn bị tang lễ đi!”

Ngữ khí của bà Viêm nhàn nhạt, không chút
nghẹn ngào. Dì Lương vâng dạ gật đầu. Bà Viêm lại quay sang nhìn Viêm Lương.
“Cô và Từ Tử Thanh vào trong đó, nhìn mặt bố cô lần cuối.”

Viêm Lương và Từ Tử Thanh cùng đi vào phòng
bệnh. Có lẽ đây là lần duy nhất trong đời, hai cô gái ở cạnh nhau mà không có
thái độ chống đối, không có những lời mỉa mai, cay độc. Nếu có thì chỉ là không
khí trầm lặng, u ám.

Nhìn thấy người nằm trên giường được phủ
tấm vải trắng, Viêm Lương thẫn thờ ở cửa phòng, cô không có dũng khí tiến lại
gần. Trong khi đó, Từ Tử Thanh đi nhanh đến bên giường bệnh, hai chân cô ta mềm
nhũn, quỳ xuống sàn nhà.

Từ Tử Thanh gục đầu xuống giường, đôi mắt
vô hồn. Trông cô ta có vẻ đau thương đến cực điểm, nhưng không thể phát ra
tiếng khóc.

Một lúc lâu sau, Viêm Lương mới đi tiến lại
gần giường bệnh.

Từ Tử Thanh ngẩng đầu nhìn cô. Viêm Lương
không biết nên làm gì, cô chỉ có thể cúi xuống, đỡ Từ Tử Thanh đứng dậy. Cuối
cùng Từ Tử Thanh cũng gắng sức đứng lên, ôm chặt Viêm Lương, bật khóc nức nở.

Viêm Lương đứng bất động ở đó, cảm nhận giọt
nước mắt của Từ Tử Thanh chảy vào trong cổ áo cô. Cô đột nhiên mất phương
hướng, không biết mình có nên rơi lệ? Cô dựa vào ai để khóc đây?

Báo cáo nội dung xấu