Yêu không lối thoát - Chương 02 - Phần 4
Viêm Lương và tổng giám sát cùng đi vào
phòng họp, vừa ngồi xuống ghế đã có đồng nghiệp đưa tài liệu cho họ.
Do công ty có kế hoạch hợp tác với Johnny
Weir, mở rộng sang thị trường Bắc Mỹ, phòng Nghiên cứu phát triển sản phẩm đã
đẩy nhanh tiến độ nghiên cứu sản phẩm mới. Đến cuối năm nay, một số sản phẩm
trang điểm và sản phẩm dưỡng da dành cho người da trắng sẽ lần lượt được tung
ra thị trường.
Sản phẩm hiện đã được tiến hành đến giai
đoạn kiểm tra chất lượng. Nội dung chủ yếu của cuộc họp sáng nay là thảo luận
về việc làm thế nào để đưa sản phẩm vào thị trường thành công. Ngoài phòng
Nghiên cứu phát triển sản phẩm, cuộc họp còn có sự tham gia của giám đốc các bộ
phận Chiến lược, Tiêu thụ và phòng Quảng cáo.
Viêm Lương mới lật hai trang tài liệu, đột
nhiên nghe thấy có người chào: “Good morning, Tổng giám đốc!”
Hai tay cô cứng đờ. Theo phản xạ, Viêm
Lương cúi gằm mặt. Sau đó cô liền nghe thấy giọng nói trầm thấp quen thuộc:
“Good morning!”
Còn ba phút nữa mới đến mười giờ. Ba phút
này, Viêm Lương có cảm giác như dài cả năm. Tay
cô liên tục lật tài liệu nhưng không vào đầu dù chỉ một chữ, vậy mà nội dung
cuộc trò chuyện không liên quan, cô nghe không sót một từ.
“Tổng giám đốc, tối qua anh bỏ về trước. Thư
ký Lý nói anh không được khỏe, hôm nay đã đỡ chưa ạ?”
“Tôi đỡ nhiều rồi.”
Giọng nói của Tưởng Úc Nam dù có hòa
nhã cỡ nào cũng khiến người đối diện cảm thấy sự áp lực mơ hồ.
Viêm Lương lại giả bộ chăm chú đọc tài
liệu, tổng giám sát kinh doanh ngồi bên cạnh cô cũng tham gia vào cuộc trò
chuyện: “Cánh phóng viên đợi đến cuối bữa tiệc để chụp hình, ai ngờ Tổng giám
đốc và Viêm tiểu thư bỏ về trước, Chủ tịch cũng không xuất hiện ở buổi tiệc như
đã hẹn. Đám phóng viên suýt nữa gây sự, may có giám đốc Từ đứng ra giải quyết.”
Từ Tử Thanh khiêm tốn đứng dậy, giọng nói
vô cùng dễ nghe: “Đó vốn là phận sự của tôi mà! Nếu muốn cảm ơn thì phải cảm ơn
các phóng viên đã nể mặt tôi.”
Viêm Lương còn muốn nghe Từ Tử Thanh ứng
đối trước những lời khen ngợi như thế nào nhưng một tiếng ho khan đột nhiên
vang lên. Tưởng Úc Nam
hắng giọng một tiếng, cuộc tán gẫu liền chấm dứt.
Thư ký Lý lập tức nhận ra hàm ý thông qua
cử chỉ đơn giản của Tưởng Úc Nam,
cất giọng nhắc nhở: “Tổng giám đốc, mười giờ đúng rồi ạ!”
Tưởng Úc Nam hơi gật đầu. “Bắt đầu cuộc
họp!”
Viêm Lương thầm cảm thán, người đàn ông này
đúng là cao thủ ra vẻ ta đây.
Lúc cô đóng tập tài liệu và ngẩng đầu, toàn
thân cô bỗng hóa đá. Bởi Tưởng Úc Nam đang nhìn cô, nơi đáy mắt anh
có ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy. Đúng vậy, mặc dù ánh mắt của người đàn ông
đó bình thản như không nhưng Viêm Lương có thể nhìn ra... một loại dục vọng
muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Bên tai là tiếng báo cáo của giám đốc bộ
phận Chiến lược: “Đây là phương án tuyên truyền của chúng tôi. Trước đó chúng
tôi đã họp bàn với phòng Tuyên truyền, bản đề án đã được chúng tôi thông
qua...”
Viêm Lương cầm cốc nước, đưa lên miệng uống
để che giấu sự bối rối, đồng thời quay sang giám đốc bộ phận Chiến lược đang
phát biểu. Đúng lúc này, Tưởng Úc Nam nháy mắt với cô.
Không ai để ý đến động tác nhỏ của anh, chỉ
có Viêm Lương trong lúc rời ánh mắt vô tình bắt gặp. Cô đang uống nước nên bị
sặc, ho khù khụ.
Mọi người đều dồn ánh mắt về phía Viêm
Lương, giám đốc bộ phận Chiến lược đang phát biểu cũng ngừng lại. Khóe miệng
Tưởng Úc Nam hơi cong lên, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh tanh. “Sao
vậy? Cô không sao đấy chứ?”
Do đang trở thành tiêu điểm của mọi người
nên Viêm Lương không thể trừng mắt với Tưởng Úc Nam, cô chỉ còn cách kìm nén
nỗi bực tức, xua tay nói nhỏ: “Tôi không sao!”
Các phòng ban đều cố gắng hết mình vì sự
thành công của sản phẩm mới, dự án kinh doanh được cuộc họp thông qua cũng rất
xuất sắc, nhưng đối với Viêm Lương, đây chắc chắn là cuộc họp tồi tệ nhất trong
đời mà cô từng tham gia.
Cuộc họp kết thúc, Viêm Lương vẫn ngồi im
một chỗ. Cô định đợi Tưởng Úc Nam rời khỏi phòng hội nghị mới đứng dậy. Cô liếc
thấy anh rời khỏi chỗ ngồi, không ngờ anh mới đi hai bước, đột nhiên có người
gọi: “Tổng giám đốc!”
Người vừa gọi Tưởng Úc Nam đương nhiên là
Từ Tử Thanh.
“Lát nữa tôi sẽ tới bệnh viện thăm bố tôi.
Ông ấy rất quan tâm đến kế hoạch về sản phẩm mới, hay là anh cùng tôi tới bệnh
viện, trực tiếp báo cáo với ông ấy thì hay hơn.”
Tưởng Úc Nam ngẫm nghĩ rồi quay sang hỏi
thư ký Lý: “Kiểm tra lịch trình làm việc của tôi, xem hôm nay lúc nào rảnh?”
Thư ký Lý không cần kiểm tra, anh ta đọc
làu làu: “Lát nữa Tổng giám đốc sẽ đi thị sát một số quầy VIP mới mở trong
thành phố. Sau đó, Tổng giám đốc sẽ rảnh cho đến trước một giờ chiều.”
Từ Tử Thanh mỉm cười: “Vậy hẹn anh vào buổi
trưa. Anh đến bệnh viện rồi tôi mời anh ăn cơm.”
“Được.”
Bởi lịch làm việc dày đặc nên không đợi Từ
Tử Thanh nói tiếp, Tưởng Úc Nam gật đầu thay lời chào cô ta rồi đi nhanh ra
cửa. Đến cửa đột nhiên anh dừng bước. Thư ký Lý phản ứng không kịp, đâm sầm vào
anh.
Tưởng Úc Nam quay người, ngoắc tay ra hiệu
cho Viêm Lương ngay trước mặt Từ Tử Thanh và thư ký Lý.
Từ đầu đến cuối Viêm Lương theo dõi chị gái
diễn kịch, giờ bỗng ngây người trước hành động của Tưởng Úc Nam. Cô không biết
anh định làm gì nên không hiểu cử chỉ của anh có nghĩa là gì. Chỉ có thư ký Lý
bắt ý rất nhanh, vội vàng giải thích: “Viêm tiểu thư, Tổng giám đốc mời cô cùng
đi thị sát quầy VIP.”
Mời ư?
Nếu đây là một lời mời thì chắc chắn là lời
mời cao ngạo nhất, dễ làm người khác nghiến răng nghiến lợi nhất mà Viêm Lương
từng gặp. Chắc chắn anh cố ý “mời” cô đi cùng ngay trước mặt Từ Tử Thanh, làm
vậy mới đảm bảo cô không từ chối.
Viêm Lương hiểu rõ ý đồ của Tưởng Úc Nam
nhưng vẫn không thể cự tuyệt. Cho đến lúc ngồi lên xe của anh, cô chỉ có thể tự
an ủi bản thân: việc gì mình phải sợ người đàn ông này! Anh có thể “ăn” mình
giữa ban ngày ban mặt được sao?
Thực tế chứng minh Viêm Lương đã lo xa. Sau
khi lên xe, Tưởng Úc Nam rất có trật tự. Nói chính xác, từ đầu đến cuối anh đều
cắm cúi xử lý tài liệu, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của cô. Anh đúng là người
có nhiều bộ mặt, lúc cần lạnh lùng thì lạnh lùng, lúc cần nghiêm túc thì nghiêm
túc, lúc trêu ghẹo phụ nữ thì mặt dày, không biết xấu hổ... Người đàn ông như
vậy, Viêm Lương tự nhận, mình không đối phó nổi.
Ba quầy mỹ phẩm VIP mới khai trương nằm ở
khu trung tâm thương mại lớn trong trong thành phố. Từ ngày Tưởng Úc Nam nhậm
chức, kết quả kinh doanh tốt hơn quý trước một cách rõ rệt. Có khá đông khách
hàng đến quầy mỹ phẩm, thậm chí ở địa điểm thứ hai, Viêm Lương còn gặp một quý
bà giàu có bỏ ra rất nhiều tiền để mua hàng,
Quầy VIP chủ yếu kinh doanh hai dòng mỹ
phẩm cao cấp là Chìa khóa của làn da và Phù sinh nhược mộng, giá không hề rẻ.
Hóa đơn thanh toán của quý bà kia đã lên đơn vị “vạn”. Bởi cuộc thị sát hôm nay
không hề thông báo trước nên Viêm Lương đoán, ở các quầy không xuất hiện tình
trạng làm giả báo cáo kinh doanh. Viêm Lương vừa suy tư vừa đưa mắt nhìn Tưởng
Úc Nam lúc này đang đóng giả làm khách hàng trò chuyện với quý bà giàu có kia.
Tại sao anh mới nhậm chức mấy tháng mà tất
cả trở nên thuận lợi như vậy? Viêm Lương vừa nhìn anh chăm chú vừa nghĩ, cho
đến khi cô bắt gặp ánh mắt anh.
Tưởng Úc Nam rời mắt khỏi quý bà giàu có,
làm như vô ý quét ánh mắt về phía Viêm Lương, đúng lúc cô đang nhìn trộm anh.
Viêm Lương vội quay đi chỗ khác, Tưởng Úc Nam cũng quay lại với quý bà giàu có,
chỉ là khóe mắt anh ẩn hiện ý cười.
Hoạt động thị sát diễn ra suôn sẻ, nhưng
khi đến quầy VIP cuối cùng, họ gặp phải tình huống bất ngờ. Từ phía xa, Viêm
Lương nhìn thấy cô nhân viên bán hàng dường như đang tranh chấp với hai khách
hàng. Cô vội rảo bước nhanh, tiến lại gần xem cô nhân viên bán hàng nói gì.
“Xin lỗi, nhãn hiệu Nhã Nhan đã không còn
được bán ở quầy này, việc chăm sóc khách hàng không do chúng tôi phụ trách.”
Một người khách chỉ tay lên mặt người khách
đi cùng, nói với giọng đầy vẻ tức giận: “Nhã Nhan và Chìa khóa của làn da rõ
ràng là sản phẩm của một công ty, các cô không chịu trách nhiệm thì ai chịu
hả?”
Hai bên tranh cãi hồi lâu, không ít người
qua đường xúm lại xem trò náo nhiệt. Thấy gương mặt một vị khách bị dị ứng đến
ửng đỏ, Viêm Lương nghiêm túc nói: “Đúng là bạn của chị sau khi dùng sản phẩm
Nhã Nhan mới xuất hiện tình trạng này?”
Vị khách liếc cô một cái rồi lại tiếp tục
lý luận với nhân viên bán hàng: “Thì dùng đồ của các cô chứ còn ai vào đây! Bạn
của tôi lúc trước mua kem nhãn hiệu Nhã Nhan ở chính quầy này. Bây giờ các cô
trang trí lại, chuyển sang bán sản phẩm cao cấp là có thể chối bỏ trách nhiệm
hay sao? Đây rõ ràng là hành vi lừa gạt người tiêu dùng!”
Cô nhân viên bán hàng tỏ ra sốt ruột, có lẽ
đây là lần đầu tiên quầy VIP gặp phải khách hàng to tiếng như vậy. Cô tiếp tục
phân bua: “Thành thực xin lỗi, chúng tôi chỉ là BA[1] sơ cấp,
về vấn đề này chúng tôi cần phải hỏi ý kiến BA cao cấp mới có thể...”
[1] BA: người quản lý.
Vị khách hàng càng nôn nóng, nói: “BA cao
cấp của các cô lúc nào mới tới? Chúng tôi đã đợi ở đây hơn mười phút rồi.”
“Đã có đồng nghiệp đi gọi chị ấy...”
Cô nhân viên bán hàng nói đến đây liền bị
Viêm Lương cắt ngang: “Các chị có mang theo sản phẩm Nhã Nhan mà các chị nghi
ngờ bị dị ứng không? Còn nữa, các chị đã đi bệnh viện giám định tình trạng dị
ứng chưa?”
Vị khách đang tức giận, thấy Viêm Lương đột
nhiên xen vào liền không hề khách khí, hỏi: “Cô là ai?”
“Tôi...”
Đúng lúc này, một bàn tay đặt lên vai Viêm
Lương. Cô quay đầu, thì ra là Tưởng Úc Nam.
Tưởng Úc Nam dùng ánh mắt ra hiệu cho cô im
lặng. Cô muốn phản bác nhưng ngẫm nghĩ một, hai giây, cô quyết định im lặng để
Tưởng Úc Nam giải quyết. Tưởng Úc Nam đi đến trước mặt khách hàng, đưa tấm danh
thiếp cho chị ta. “Chị hãy mau chóng đưa bạn chị đến bệnh viện da liễu kiểm
tra. Sau khi có kết quả kiểm tra, chị có thể gọi điện theo số ở trên danh
thiếp, trực tiếp liên lạc với tôi.”
Vị khách cầm tấm danh thiếp lên xem. Chị ta
hơi sững sờ, nhìn lại lần nữa để xác định mình không nhầm, sau đó ngẩng đầu
nhìn Tưởng Úc Nam, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
“Nếu đúng là sản phẩm của chúng tôi có vấn
đề, chúng tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm.” Tưởng Úc Nam nở nụ cười hòa nhã.
“Bây giờ hai chị có thời gian đi bệnh viện không?”
Sau khi hai vị khách gật đầu, Tưởng Úc Nam
quay sang thư ký Lý, nói: “Thư ký Lý, cậu đưa hai vị đây đi bệnh viện, chi phí
khám bệnh sẽ do chúng ta chi trả.”
Thái độ đúng mực của Tưởng Úc Nam nhanh
chóng xóa tan cơn giận dữ của đối phương. Sau khi thư ký Lý đưa hai vị khách
rời khỏi quầy VIP, cô nhân viên bán hàng thở phào nhẹ nhõm. Cô ta đang định mở
miệng nói lời cảm ơn, BA cao cấp vừa được gọi đến xử lý tình huống vội vàng
cung kính cúi chào Tưởng Úc Nam: “Tổng giám đốc!”
Sắc mặt Tưởng Úc Nam không còn vẻ nhã nhặn
như khi anh nói chuyện với khách hàng. Anh từ từ quay đầu nhìn BA cao cấp, động
tác và ánh mắt tỏa ra cảm giác bức người. “Tại sao cô không ở vị trí trong giờ
làm việc?”
BA cao cấp sợ đến mức không dám nói gì.
“Ngày mai cô khỏi cần đi làm!” Nói xong,
Tưởng Úc Nam quét ánh mắt lạnh lùng về cô nhân viên BA sơ cấp. “Xử lý một việc
cỏn con cũng làm loạn hết cả lên. Công ty đào tạo các cô kiểu gì vậy? Cô hãy
nộp lại thẻ làm việc, từ ngày mai không cần đến đây nữa.” Lúc này, Tưởng Úc Nam
lúc này trông rất uy nghiêm.
Cô nhân viên bán hàng mặt mũi ỉu xìu, tháo
tấm thẻ làm việc đưa cho Tưởng Úc Nam. Tưởng Úc Nam ném cho Viêm Lương: “Hãy
giao cho phòng Nhân sự.”
Nói xong anh liền bỏ đi. Viêm Lương vội vã
đi theo, anh quay sang dặn cô: “Em hãy gọi điện thoại cho phòng Giải quyết
khiếu nại, hỏi xem bên đó có nhận được khiếu nại của khách hàng về sản phẩm Nhã
Nhan hay không?”
“Vâng!”
Hai người quay lại xe, Viêm Lương gọi điện
thoại cho phòng Giải quyết khiếu nại của công ty. Sau đó, bầu không khí trong
xe rơi vào trầm mặc. Mãi đến lúc ô tô dừng lại ở cột đèn đỏ thứ hai, Viêm Lương
mới lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh: “Bộ dạng trông anh rất đáng sợ.”
“Tôi rất ghét những người làm ăn luộm
thuộm”. Tưởng Úc Nam vẫn tỏ ra lạnh lùng, vô cảm, nhưng vẻ mặt lúc này đỡ hơn
lúc ở quầy VIP.
Đến giờ Viêm Lương mới phát hiện, thực ra
cô cũng rất sợ anh. Do dự một lúc, cô mở miệng hỏi: “Bây giờ chắc anh không có
tâm trạng tới bệnh viện thăm bố tôi đâu nhỉ?”
Một điều bất ngờ là sau khi nghe câu hỏi
của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam bật cười: “Sao không có tâm trạng chứ? Em yên tâm
đi, từ trước đến nay, tuy ngoài mặt tôi không mấy vui vẻ nhưng thực ra tôi
không bị ảnh hưởng bởi bất cứ chuyện gì. Ngược lại, em...” Anh cố ý dừng lại,
nhìn cô bằng ánh mắt hiếu kỳ.
Viêm Lương đang bối rối trước câu nói mập
mờ của Tưởng Úc Nam, anh bỗng giơ tay về phía cô. Viêm Lương nhất thời quên cả
phản ứng, mở to mắt nhìn đầu ngón tay của anh vuốt nhẹ khóe môi cô. “Tại sao em
lại sợ tôi như vậy?”
Viêm Lương chậm nửa nhịp mới nghiêng đầu né
tránh tay anh. Cô liếc nhìn tài xế. Người tài xế nhìn thấy cử chỉ đùa giỡn của
Tưởng Úc Nam nhưng vẫn giả vờ tập trung lái xe. Cấp dưới của Tưởng Úc Nam quả
nhiên đã được huấn luyện kĩ càng, không hề tỏ ra bất ngờ trước bất cứ tình
huống nào. Nhưng Viêm Lương không có bản lĩnh đó, cô né tránh ánh mắt có phần
mãnh liệt của người đàn ông ở bên cạnh. “Con mắt nào của anh thấy tôi sợ anh?”
Tưởng Úc Nam cười thành tiếng. “Tôi chỉ
muốn nhắc nhở em, phụ nữ có đôi mắt sợ sệt như con nai ngơ ngác dễ kích thích
thú tính của đàn ông nhất.”
Viêm Lương không thể không thừa nhận, trái
tim cô lại loạn nhịp trước câu nói của Tưởng Úc Nam.
Viêm Lương xuống xe trước cổng công ty. Cô
không muốn gặp Từ Tử Thanh ở bệnh viện. Trước khi Viêm Lương xuống xe, cô nhận
được một câu nói chế giễu của Tưởng Úc Nam: “Trông em có vẻ rất ghê gớm, nhưng
thực ra chỉ là con chuột nhát gan.”
Viêm Lương không bận tâm. “Tôi không tới
bệnh viện là vì có việc quan trọng cần làm chứ không liên quan đến chuyện
khác.”
Tuy lời giải thích tương đối hợp lý nhưng
khi xuống xe, Viêm Lương vẫn không kìm được, đóng sập cửa xe ngay trước mặt
Tưởng Úc Nam.
Viêm Lương không phải nói dối, cô thực sự
có chuyện quan trọng cần xử lý. Khi cô gọi điện cho phòng Giải quyết khiếu nại,
sự quanh co của trưởng phòng làm cô cảm thấy rất kỳ lạ, vì vậy về đến công ty,
cô liền đi thẳng tới phòng Giải quyết khiếu nại.
Đang là giờ nghỉ trưa, phần lớn các đồng
nghiệp đã tới căng tin ăn trưa. Cả văn phòng rộng lớn không một bóng người,
Viêm Lương đi thẳng vào phòng riêng của trưởng phòng. Qua khe cửa, cô nhìn thấy
trưởng phòng đang ngồi sau bàn làm việc, bộ dạng nhấp nhổm không yên.
Viêm Lương định gõ cửa, chuông điện thoại
bàn bỗng đổ chuông, trưởng phòng vội vàng nhấc điện thoại. “Cuối cùng Giám đốc
cũng chịu gọi điện cho tôi.”
Viêm Lương dừng tay trên cánh cửa, cau mày
lắng nghe nhưng không nghe thấy gì, chỉ thấy trưởng phòng nói: “Vâng ạ!... Vâng
ạ!... Được.”
Viêm Lương đang do dự không biết có nên đẩy
cửa đi vào thì giọng nói của trưởng phòng như gõ mạnh vào sợi dây thần kinh
đang căng thẳng của cô: “Nếu lô sản phẩm này còn bị khách hàng khiếu nại, tôi
thật sự không thể giúp cô giấu giếm, Giám đốc Từ...”
Từ Tử Thanh đang gọi điện thoại ngoài hành
lang bệnh viện: “Anh yên tâm đi, lô hàng có vấn đề về chất lượng đã được...”
Đầu bên kia đột nhiên cúp máy.
Từ Tử Thanh chau mày. “A lô!”
Đối phương không trả lời, Từ Tử Thanh nghi
hoặc, định gọi lại. Đúng lúc này, trên hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân.
Từ Tử Thanh cảnh giác, giấu di động vào lòng bàn tay rồi quay lại. Nhìn thấy
người vừa đến, cô ta lập tức mỉm cười: “Tổng giám đốc!”
Tưởng Úc Nam khách sáo gật đầu rồi liếc
cánh cửa phòng bệnh đóng chặt ở phía sau cô ta. “Chủ tịch đâu rồi?”
“Bố tôi đang ngủ.”
“Tôi đến không đúng lúc rồi?”
Từ Tử Thanh nở nụ cười ngọt ngào. “Tôi đang
định đi ăn cơm. Hay là anh cùng đi với tôi? Ăn xong, quay lại gặp bố tôi cũng
chưa muộn.”
Vài phút sau, hai người vào một nhà hàng
sang trọng cách bệnh viện không xa.
Nhà hàng được bài trí theo phong cách
Thượng Hải cổ xưa, nhân viên phục vụ lịch sự chờ khách gọi món. Tưởng Úc Nam
cúi đầu xem thực đơn. Từ Tử Thanh không hề bận tâm đến các món ăn, chống tay
lên cằm, ngắm người đàn ông ngồi đối diện. “Nếu tôi nhớ không nhầm thì Tổng
giám đốc là người Thượng Hải. Món ăn Thượng Hải của nhà hàng này rất nổi tiếng,
chắc sẽ hợp khẩu vị của anh.”
“Vì vậy cô mới chọn nhà hàng này?” Tuy nói
với Từ Tử Thanh nhưng ánh mắt Tưởng Úc Nam vẫn dừng ở quyển thực đơn. Anh lặng
lẽ giở thực đơn, một lúc sau mới nói tiếp: “Đáng tiếc là tôi đã rời Thượng Hải
từ lâu, khẩu vị cũng thay đổi rồi.”
Mặt Từ Tử Thanh hơi biến sắc.
Có lẽ do khẩu vị đã thay đổi, Từ Tử Thanh
gọi mấy món nổi tiếng của nhà hàng nhưng người đàn ông ở phía đối diện chỉ ăn
uống qua loa. Mỗi món bày ra rất ít nhưng đến cuối bữa, thức ăn vẫn còn thừa
nhiều.
Khi thanh toán tiền, Từ Tử Thanh bảo nhân
viên phục vụ gói đồ ăn thừa mang về. Quả nhiên, hành động này nhận được ánh mắt
khó hiểu của Tưởng Úc Nam.
Từ Tử Thanh xếp lại hộp đựng thức ăn thừa.
“Sao thế?”
“Lần đầu tiên tôi chứng kiến một tiểu thư
nhà giàu gói đồ ăn thừa.”
“Bởi vì đằng sau bệnh viện...”
Tưởng Úc Nam như nhớ ra điều gì, cắt ngang
lời cô ta: “Suýt nữa tôi quên mất. Trước đây tôi từng nghe Viêm Lương nói, ngõ
nhỏ ở đằng sau bệnh viện có rất nhiều mèo hoang. Cô và Châu Trình thường gói
thức ăn thừa về nuôi bọn chúng.”
Trong lúc Từ Tử Thanh chưa biết đối đáp thế
nào, khóe miệng Tưởng Úc Nam nhếch lên nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng. “Ban đầu,
Giám đốc Châu bị thu hút bởi lòng tốt của Từ tiểu thư phải không?”
Lần này, Từ Tử Thanh rơi vào tình huống
ngượng ngùng thật sự.
Trên đường quay về bệnh viện, Từ Tử Thanh
im lặng không nói lời nào. Khi hai người vào phòng bệnh, Từ Tấn Phu đang được
cô y tá đỡ ngồi dậy, tinh thần của ông ta tốt hơn trước rất nhiều.
“Bố!”, “Chủ tịch!” Cả hai đồng thời lên
tiếng.
“Sao hai người lại cùng đến đây?” Từ Tấn
Phu giơ tay. “Ngồi đi!”
Giọng nói của Từ Tấn Phu rất nhẹ, phát âm
còn chưa chuẩn. Từ Tử Thanh biết ý giải thích: “Tổng giám đốc Tưởng đặc biệt
đến đây để trực tiếp báo cáo tình hình mới nhất với bố, nhưng thấy bố ngủ trưa
nên chúng con ra ngoài ăn cơm. Vì vậy chúng con mới về cùng nhau ạ!”
Từ Tấn Phu hiếm khi tỏ ra hài lòng về ai đó
như vậy: “Tôi tin tưởng năng lực của Tưởng tiên sinh nên mới yên tâm giao công
ty cho cậu quản lý. Cậu không cần báo cáo với tôi.”
Ông nhìn Từ Tử Thanh và Tưởng Úc Nam bằng
ánh mắt của rất ôn hòa, dịu dàng.
Từ Tử Thanh vừa gọt táo cho Từ Tấn Phu vừa
thỏ thẻ: “Bố tôi thường bảo tôi phải học hỏi nhiều điều ở Tổng giám đốc.”
Tưởng Úc Nam mỉm cười, đón nhận lời tán dương.
Từ Tử Thanh gọt một quả táo cho bố, rồi gọt một quả cho Tưởng Úc Nam. Anh vừa
đưa tay ra nhận, cửa phòng bệnh đột nhiên mở toang.
Từ Tử Thanh giật mình, quay lại, thấy Viêm
Lương đang đứng ở cửa. Từ Tấn Phu cũng sửng sốt. Chỉ có Tưởng Úc Nam không hề
tỏ ra bất ngờ, thậm chí khóe mắt còn ẩn chứa ý cười. Ngay sau đó, Từ Tử Thanh
mỉm cười. “Sao em lại đến đây?”
Viêm Lương lạnh lùng nhìn cô ta rồi từ từ
tiến lại gần. Cô đột nhiên quăng tập tài liệu trúng gương mặt đang tươi cười
của Từ Tử Thanh. Nụ cười của Từ Tử Thanh đông cứng trong giây lát. Tài liệu bay
tung tóe, Từ Tấn Phu nổi giận. “Viêm Lương! Cô lại định giở trò gì hả?”
Nghe câu chất vấn của Từ Tấn Phu, Viêm
Lương chỉ liếc bố cô một cái rồi lại dán mắt vào Từ Tử Thanh. “Bố hãy hỏi xem
con gái yêu quý của bố đã gây ra chuyện gì cho công ty?”
Phòng bệnh rơi vào trạng thái yên ắng đến
đáng sợ. Trong bầu không khí tĩnh mịch đó, mỗi người đều có ý nghĩ riêng. Từ
Tấn Phu tức giận, hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Từ Tử Thanh nhìn tập tài liệu, trên đó xuất
hiện chữ ký của cô ta. Sắc mặt cô ta bỗng tái mét.
Viêm Lương nhặt tài liệu ném lên giường
bệnh rồi nói với Từ Tấn Phu: “Chị ta chiếm dụng dây chuyền sản xuất dành riêng
cho Nhã Nhan vào việc khác, còn Nhã Nhan bị chị ta đẩy cho xưởng vệ tinh ở bên
ngoài. Khi sản phẩm xảy ra vấn đề về chất lượng, chị ta lại ép không cho phòng
Giải quyết khiếu nại báo cáo lên cấp trên. Nếu hôm nay không phải bọn con tình
cờ gặp khách hàng bị dị ứng đến quầy khiếu nại, danh tiếng của công ty sớm muộn
cũng tiêu tan.”
Từ Tấn Phu cầm tập tài liệu, xem từng trang
một. Trong phòng bệnh yên tĩnh, sắc mặt Từ Tấn Phu ngày càng khó coi. Cuối
cùng, ông ném tập tài liệu sang một bên. “Tử Thanh, con hãy giải thích những
chuyện này!”
“Bố...” Từ Tử Thanh rơm rớm nước mắt.
Từ Tấn Phu cố nén giận, quay sangTưởng Úc
Nam. “Tưởng tiên sinh, phiền cậu đưa Viêm Lương ra ngoài một lát.”
Viêm Lương nhìn Từ Tấn Phu bằng ánh mắt
không thể tin nổi, cô nhận ra sự mâu thuẫn trong đáy mắt ông. Cô lại đưa mắt
nhìn Từ Tử Thanh lúc này như con chuột bạch đang kinh hãi. Ngầm hiểu ra điều gì
đó, Viêm Lương bất giác nở nụ cười mỉa mai. Không đợi Tưởng Úc Nam lên tiếng,
cô quay người rời khỏi phòng bệnh.
Lúc mở cửa, Viêm Lương không kìm nổi, cất
giọng đầy cay đắng: “Nếu chuyện này do con làm, chắc chắn bố sẽ tống thẳng con
cho hội đồng kỷ luật mà không cần suy nghĩ.”
Từ Tấn Phu trầm mặc.
Cô con gái nhỏ của ông không nên như vậy.
Lẽ ra cô phải tỏ thái độ nóng nảy, tức giận, kích động, khiến người khác dù
muốn cũng không quý mến, chứ không phải bộ dạng như bây giờ, mất tinh thần,
tuyệt vọng, khao khát được yêu thương nhưng vĩnh viễn không nhận được tình yêu
của ông.
Rời khỏi phòng bệnh, Viêm Lương lập tức đi
ra thang máy, cô không muốn ở lại đây dù chỉ một giây. Đúng lúc này, một bàn
tay giữ cô lại.
Viêm Lương không cần nhìn cũng biết người
ngăn cô là ai, cô giật tay người đó, biến sự không cam lòng thành lời nói ác ý
với anh: “Chị ta sẽ không bao giờ bị tổn thương dù chỉ là một cọng tóc, anh còn
bắt tôi ở lại đây làm gì? Nhìn bọn họ diễn trò cha con thâm tình sao?”
Tưởng Úc Nam không trả lời, càng nắm chặt
cánh tay cô. Cuối cùng Viêm Lương đành phải nhượng bộ, ngồi xuống chiếc ghế dài
trên hành lang, vùi mặt vào hai bàn tay.
Tưởng Úc Nam cất giọng lạnh lùng: “Nhược
điểm của em là quá nóng tính, còn nhược điểm của cô ta là quá tham lam. Nếu em
và cô ta bổ sung cho nhau, có lẽ hai người sẽ đạt được thành tựu không thua kém
Từ Tấn Phu năm đó. Đáng tiếc, bây giờ hai chị em lại coi nhau như kẻ thù. Đừng
nói đến hợp tác, không đối đầu đã là tốt lắm rồi.”
Viêm Lương cười nhạt. “Anh nói cứ như anh
không có nhược điểm ấy!”
Tưởng Úc Nam thẳng thắn thừa nhận: “Tất
nhiên tôi cũng có nhược điểm.”
“Gì vậy?”
“Là em.”
Viêm Lương ngây người.
Liệu đây có phải lời bày tỏ tình cảm gián
tiếp của một người thông minh? Đối với Viêm Lương, đây giống một câu nói đùa
hơn. Cô không cười nổi, cũng không cảm thấy động lòng trước lời nói đó, chỉ
nói: “Tôi chỉ không cẩn thận mà ngủ với anh một lần, quan hệ giữa chúng ta
chẳng có gì đặc biệt, vậy mà tôi lại trở thành nhược điểm của anh, tôi có nên
nhảy lên vì vui mừng không Tổng giám đốc?”
Tưởng Úc Nam bị cô chọc cười, nụ cười của
anh có chút thâm hiểm. “Bây giờ, tôi bắt đầu thông cảm với bố em rồi, thảo nào
quan hệ giữa em và bố em tệ như vậy. Đúng là một nha đầu miệng lưỡi sắc sảo!
Tôi mà là bố em, tôi sẽ nhốt em lại, dùng roi da để dạy em cách đối nhân xử
thế, làm thế nào để đối xử hòa nhã với mọi người, làm thế nào để khống chế tính
tình.”
“Tôi...”
Viêm Lương đang định cãi lại, cửa phòng
bệnh đột nhiên mở ra. Tưởng Úc Nam và Viêm Lương đều quay đầu, chỉ thấy Từ Tử
Thanh mặt mày ủ rũ xuất hiện ở cửa phòng. Cô ta lảng tránh ánh mắt của họ, bối
rối gật đầu chào Tưởng Úc Nam rồi đi thẳng. Cô ta nhanh chóng biến mất sau cửa
thang máy.
Tưởng Úc Nam lạnh lùng dõi theo Từ Tử Thanh
rồi quay sang Viêm Lương. “Vào trong đi!”
“Tôi không vào, vào đó chỉ tổ chuốc bực vào
người.”
Tưởng Úc Nam rất có kinh nghiệm đối phó với
Viêm Lương, đó là không thể dùng lý lẽ với cô. Càng dùng lý lẽ, cô sẽ càng đáp
trả bằng những lời lẽ sắc bén, khó nghe. Cứ lôi cô vào trong là hành động đúng
đắn nhất.
Viêm Lương ra sức giãy giụa nhưng không
thành công. Cuối cùng, cô đành để Tưởng Úc Nam áp giải vào phòng bệnh.
Từ Tấn Phu vẫn ngồi trên giường bệnh, ông
ta không còn tức giận như trước, thay vào đó là thái độ bình thản sau khi đã
cân nhắc cách giải quyết. “Về vụ này, tôi sẽ cho người đi điều tra, cô không
cần nhúng tay vào.”
Câu nói rất bình thường nhưng hàm chứa sự
cảnh cáo. Viêm Lương “hừm” một tiếng rồi quay sang Tưởng Úc Nam, ánh mắt như
muốn nói: “Anh thấy chưa? Tôi biết ngay mà, quyết định của ông ấy nằm trong dự
liệu của tôi.”

