Khách điếm Đại Long Môn (Tập 1) - Chương 13 - 14

Chương 13: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (thượng)

 

Trên thực tế, Bạch Phong Ninh đã chuẩn bị tâm lý xong mới vào
phòng khách của nhà họ Long, mỉm cười ngồi một cách ung dung. Chỉ khi thấy,
Tiểu Bính bưng chén trà có mùi hương kỳ lạ tỏa ra thì Long Hiểu Ất mới nhíu
mày, cười lạnh lùng, lật sổ sách, không lên tiếng, cũng không làm gì khác, chỉ
nhìn tỏ ý nếu Bạch Phong Ninh không uống hết chén trà này thì đừng hòng ra khỏi
cổng lớn của Long phủ.

Tay đón chén trà, Bạch
Phong Ninh mở nắp chén ra, liếc nhìn vào trong chén...

Một chén trà thơm “có tro đen nổi bên trên và mùi khét khó
chịu”.

Cười lạnh lùng, hắn đậy nắp chén lại, xoay tay đặt chén trà
lên bàn, hơi nhếch miệng nói:

- Ta phải nghĩ suốt mấy đêm không ngủ mới ra được câu đối đó.
Long huynh đối xử với tâm huyết của ta như vậy sao? - Nói xong, hắn liếc mắt
nhìn chén trà có mùi tro đen khét.

- Nhưng có thể thấy là mấy đêm của Bạch huynh quá nhàn rỗi
rồi. - Long Hiểu Ất hứ một tiếng lạnh lùng, nở nụ cười lạnh lùng, cúi đầu nhìn
Bạch Phong Ninh thêm một cái rồi quay sang sổ sách: - Dạo này, không có ai đuổi
chém, cái đầu của huynh nhàm chán quá nên không yên phận phải không?

- Dạo này đúng là không cần phải lo chuyện thoát thân, nếu
không làm sao trò đùa này lại đến tay ta chứ? - Bạch Phong Ninh chống cằm, nhấc
thanh kiếm bạc gia truyền, mắt liếc nhìn đang định lên tiếng thì Long Hiểu Ất
chặn lại:

- Đừng gây sự chú ý với ta. Ta không có hứng thú gì với thanh
kiếm nát đó của huynh đâu. Chỉ là một thanh sắt gỉ thôi. - Long Hiểu Ất nhếch
mép tỏ ý khinh bỉ.

- Nó tệ như vậy sao? Nếu bán thanh kiếm này ngoài chợ đen
cũng được vạn lạng bạc đấy. Biết đâu lại đủ cho huynh mở quán ở kinh thành ấy
chứ. Ta đem tặng huynh, huynh cũng không cần sao? - Bạch Phong Ninh nhếch mép
đánh giá lại thanh kiếm gia truyền bị người ta coi thường. Thật thê thảm! Người
giang hồ tranh nhau sứt đầu mẻ trán thứ này, vậy mà nó lại nằm trong tay một kẻ
chỉ biết có khinh công như hắn, lại còn bị tên con buôn bất đắc dĩ kia coi rẻ
chẳng đáng một xu.

- Hứ! Đồ Bạch thiếu chủ huynh tặng, đâu thể tùy tiện nhận
chứ. - Không thèm nhìn ai đó đang ra vẻ kinh ngạc, Long Hiểu Ất vuốt tay trên
chiếc bàn tính màu xanh ngọc trên ở trên bàn, gẩy gẩy mấy cái tính toán.

- Chiếc bàn tính bằng hạt ngọc này, huynh dùng thuận tay chứ?

Long Hiểu Ất từ từ ngẩng đầu rồi lại cúi xuống nhìn bàn tính
trong tay. Đó là một bàn tính bằng ngọc xanh bình thường, có gì ghê gớm đâu?
Ngoài việc những hạt tính trên bàn vuông vắn thì thực ra cũng chẳng có gì đặc
biệt. Bàn tính đó có dấu tích của việc sử dụng đã lâu, các hạt vuông vắn đều
dần mòn mất góc cạnh, không còn chọc vào đầu ngón tay gây khó chịu nữa và cũng
thuận tay hơn nhiều.

Dường như không thích nói về vấn đề này, Long Hiểu Ất đẩy bàn
tính ngọc ra, gập sổ sách lại, ngẩng đầu nhìn Bạch Phong Ninh:

- Huynh nói đi, có chuyện gì vậy?

- Muốn bao khách điếm của huynh để dùng.

- …

- Ta muốn kén vợ. Huynh không thấy các cô nương khốn khổ
trong thành đều đang đợi ta đến rước sao? Nếu nhà huynh có cô nương đáng thương
nào thì đừng ngại, cứ để cô ấy tới thử xem, biết đâu lại được chọn. Duyên phận
là do trời định, nhất định ta sẽ không phụ cô ấy.

- Long gia ta không có ai hợp với yêu cầu vớ vẩn của huynh
đâu.

- Không có sao? Huynh chắc chứ? - Hắn cố ý ra vẻ ngạc nhiên,
ngẩng đầu lên ngẫm nghĩ: - Vậy cô nương mà ta vừa gặp ở ngoài cổng phủ nhìn con
ngựa trắng của ta chảy nước miếng thì sao?

- ... Huynh làm gì trong thành này ta không quan tâm, chỉ
cảnh cáo huynh, chớ có tìm ta gây chuyện.

- Ta đâu có ý định gây chuyện với Long đại đương gia chứ.
Huynh chỉ việc ngồi bên ngoài xem thôi. Những việc còn lại, Bạch mỗ sẽ giúp
huynh giải quyết. - Bạch Phong Ninh cười, xoa xoa chén trà tro thơm đó nói: -
Chắc chắn ta sẽ không làm huynh phải thất vọng đâu.

- ...

Phòng khách của Long phủ trở nên im lặng kỳ lạ trước câu nói
của Bạch Phong Ninh. Nhưng phía sau phủ thì lại náo nhiệt vô cùng.

Long Tiểu Bính đang quát gia đinh dọn đổ vào nhà kho. Thường
ngày chỉ có khi giữ khách ở lại phủ dùng bữa mới kê bàn tròn ra. Long Tiểu Hoa
đang lục tung hòm y phục để tìm bộ đồ cũ của mình. Bôi nhọ than lên mặt, trông
nàng trở nên bi thảm kỳ quái. Thấy Tiểu Bính lâu ngày không khênh bàn tròn ra
dùng, nàng biết đương gia nhà mình lại bày ra trò gì, chuẩn bị đãi khách đây.

Thật đúng là ông trời tạo cơ hội cho nàng rồi.

Thường ngày, Long đại đương gia không ở phủ nên cũng hiếm khi
có khách đến dùng bữa. Nhưng nếu có khách tới thăm thì cũng không đến lượt
thiên kim tiểu thư như nàng ra bàn ăn. Hắn thường ra lệnh, chỉ trong vòng một
khắc, trước khi khách đến phải bê bát và thức ăn đi, không được làm phiền hắn
bàn chuyện.

Còn nàng cũng được huấn luyện rằng, mỗi khi có khách đến thăm
thì dùng đũa gắp hết các món mình thích sau đó đi thật xa. Nhưng đó là trước
đây, hôm nay không như vậy. “Mẹ kế đáng yêu” của nàng đã sắp xếp giúp nàng cơ
hội tiếp cận người ta. Nàng tuyệt đối không thể bỏ qua được. Nàng sẽ phải một
lần thể hiện rõ mọi nỗi bi thảm của mình trước mặt Bạch mã hoàng tử.

Hắn không cho nàng ngồi ăn cơm trên bàn, dùng đũa đánh vào
tay nàng, còn châm chọc nàng. Tóm lại nàng luôn là cái gai trong mắt hắn, chỉ
trừ việc năm mới tuy hắn không cho nàng mua y phục mới nhưng đổi lại là cho
nàng thêm mấy bộ đổ tiểu nhị, còn nói muốn tiện để nàng thay đổi. Váy áo của
nàng đều do Tiểu Đinh vá víu giúp, mặc ra ngoài luôn bị Lâm Nội Hàm chê cười,
nói nàng chẳng có khí chất của một đại tiểu thư gì cả, cũng chẳng có số làm đại
tiểu thư. Váy áo hôm qua đón hắn về phủ là bộ đồ chuyên dùng để đón đương gia.

- Thế giới này không có ai bi thảm hơn ta. - Nàng vừa lẩm bẩm
vừa tìm bộ đồ rách rưới nhất. Đó chính là bộ y phục nàng mặc khi cùng Tiểu Đinh
đi leo núi và bị ngã từ trên sườn núi xuống. Vì đó là bộ đổ màu xanh mà nàng
thích nên không nỡ vứt nó đi. Khi ấy, nàng biết, chắc chắn sẽ có lúc dùng đến
bộ đồ này.

- Tiểu Đinh, bộ đồ đó của ta đâu?

- Tiểu thư, bộ đồ nào cơ ạ?

- Bộ y phục màu xanh mà ta mặc khi đi leo núi bị ngã từ trên
sườn núi xuống ấy. Ồ, đây... đây là hòm đồ của ai vậy? - Nàng lật cả nửa buổi
mới phát hiện ra có gì đó không bình thường. Sao cái hòm này lại không giống
hòm y phục của nàng vậy. Bộ đồ màu phấn hồng đáng yêu này là của ai thế? Ồ, bộ
y phục màu xanh lam này ở đâu ra? Còn cả bộ đồ màu tím hổng hấp dẫn này là thế
nào vậy? Y... y phục của nàng đâu hết rồi? Bộ đồ vá víu màu xanh của nàng đi
đằng nào rồi?

- Đây... là hòm đồ của tiểu thư mà. Ở trong phòng của tiểu
thư, không phải hòm y phục của tiểu thư thì của ai nữa ạ? - Tiểu Đinh mơ màng chớp
mắt nhìn tiểu thư nhà mình.

- Không đúng. Trong này không có bộ đồ nào là của ta cả. Em
xem, chúng đẹp thế này cơ mà. - Nàng cầm chiếc váy màu tím hồng bằng lụa đưa
cho Tiểu Đinh xem: - Bộ đồ xanh lục rách của ta đâu?

- Hả? Tiểu thư muốn bộ đồ màu xanh lục ư? - Tiểu Đinh bước
lên phía trước, lấy ra chiếc váy bằng vải lụa màu xanh ngọc: - Đây ạ. Chiếc này
đẹp hơn chiếc váy trước rất nhiều. Đẹp không ạ? Lần này đương gia mang về cho
cô rất nhiều đồ đẹp. Đồ đi làm của tiểu thư đều bỏ hết rồi.

- Cái gì? Hắn... hắn hắn hắn... hắn...

- Đương gia mua y phục tặng cô mà. Tiểu thư không vui sao?
Đương gia người luôn coi thường cô, em cứ tưởng hôm qua, đương gia chỉ tiện
miệng chọc tức “Không Nội Hàm” thôi, không ngờ ngoài son phấn ra, thật sự đương
gia đã mua cho tiểu thư rất nhiều thứ. Hôm nay, khi a hoàn mang đồ của tiểu thư
đến, em còn giật cả mình. Em cứ tưởng là đồ rách rưới, kết quả khi mở ra xem
thì đều là những bộ y phục bằng lụa cao cấp. Tiểu thư, sao mặt tiểu thư lại
trắng bệch ra thế? - Tiểu Đinh thao thao bất tuyệt nhưng cuối cùng cũng phát
hiện ra điều gì đó không bình thường.

Long Tiểu Hoa nuốt nước bọt, nắm lấy vai Tiểu Đinh sờ lên
khuôn mặt đen nhẻm của mình, run rẩy nói:

- Vậy y phục trước đây của ta đâu? Bộ đồ vá màu xanh lục nữa.
Bộ đồ màu vàng, còn cả cái váy đỏ rách nữa.

- Vứt... vứt hết rồi ạ... - Nhìn mặt tiểu thư ngây ra, Tiểu
Đinh cũng lắp ba lắp bắp.

- Vứt rồi?

- Vâng, vâng... đương gia bảo em vứt... vứt đi rồi ạ.

Trong nháy mắt, chân nàng bủn rủn, ngây ra nhìn trần nhà.
Hỏng hết rồi! Hỏng hết cả rồi!

- Tiểu thư, em biết tiểu thư rất có cảm tình với những bộ đồ
đó nhưng... tình cảm có thể từ từ vun đắp mà. - Tiểu Đinh đưa chiếc váy lụa
xanh cho nàng nhưng nàng nhảy dựng lên, cầm lấy chiếc váy đó chạy đến bàn trang
điểm, mở ngăn kéo ra lục tìm:

- Ai cần cái thứ y phục quý phái này chứ? Thế này thì làm sao
đi gặp bạch mã hoàng tử của ta được?

- Tiểu thư, tiểu thư tìm gì thế ạ?

- Cái kéo! Cái kéo đâu?

- Hôm nay, đương gia đã dặn em, bảo em đem hết những vật nhọn
trong phòng tiểu thư cất đi.

- Xì! Ta biết ngay mà. Ta biết ngay mà. Bà mẹ kế đó cố ý.
Tiểu Đinh, hắn đã bắt đầu rồi. Hắn muốn phá hỏng mối lương duyên giữa ta và
Bạch mã hoàng tử. Ta biết hắn không tốt bụng như thế đâu. Lại còn mua y phục
cho ta nữa chứ. Híc! Mẹ ơi, không có kéo thì dùng răng cắn vậy.

- Tiểu thư, đó là y phục mới. Tiểu thư bình tĩnh một chút đi
ạ. - Tiểu Đinh vừa thấy tiểu thư của mình bắt đầu cắn ngấu nghiến chiếc váy thì
vội ngăn lại.

- Tiểu Đinh, bộ đồ vẫn chưa vá của em đâu, cho ta mượn, cho
ta mượn.

- Tiểu thư, hôm nay đương gia sai Tiểu Bính đi thay toàn bộ y
phục mới cho a hoàn trong phủ rồi. Bộ đồ Tiểu Đinh đang mặc cũng là mới đấy ạ.
Tiểu thư thấy có đẹp không? - Nói xong, cô xoay một vòng.

- Xí! Long Hiểu Ất, hắn thật đáng ghét!

Có điều trên có chính sách, dưới có đối sách. Hắn có kế thì
nàng cũng có mưu. Cái khác không được chứ giả bi thảm thì... không... không
phải giả bi thảm mà là thể hiện sự bi thảm, còn ai có thể giỏi hơn Long Tiểu
Hoa chứ?

- Tiểu thư, tiểu thư đi đâu thế ạ?

- Ta đi tìm con Chạy suốt đêm.

- Tiểu thư đến chuồng ngựa làm gì?

- Để nó đá ta mấy cái.

- ...

 

 

Chương 14: Bạch mã hoàng tử thăm Long phủ (hạ)

 

Nhưng người tính không bằng trời tính, Khi Long Tiểu Hoa
trông thấy Long Tiểu Bính đang đứng trước tàu ngựa nhìn mình cười lạnh lùng,
nàng liền hiểu rõ tình thế lúc này, còn bị Long Tiểu Bính giáo huấn:

- Cô đừng làm mất mặt đương gia. Dù là vợ trước thì cũng phải
ra dáng vợ trước chứ. - Nàng tự hỏi “vợ trước” thì phải nên thế nào? Nhưng vẫn
ngoan ngoãn chịu áp giải về phòng.

Dưới những lời cằn nhằn của Giả quản gia, cuối cùng Long Tiểu
Hoa đành phải chọn một bộ y phục màu xanh lục trên tay Tiểu Đinh. Sau một trận
chỉnh trang nhan sắc, nàng đã biến thành một thiên kim đại tiểu thư, đến trâm
vàng cũng cài tới mấy chiếc trên đầu. Nhân tiện nói luôn, bàn trang điểm của
nàng cũng thay đổi hoàn toàn dưới bàn tay độc ác của Mẹ kế. Hắn thật sự đã dùng
chiêu rất tàn độc. Hắn muốn dập tắt vòng hào quang bi thảm duy nhất của nàng để
Bạch mã hoàng tử không thể tìm thấy nàng.

Bị áp giải lâm trận, thiên kim Long đại tiểu thư đã thay đổi
hoàn toàn: dung nhan tươi tắn, y sam cầu kỳ, tất cả đều được chăm chút từ đầu
đến chân, như chưa từng phải chịu bất cứ ức hiếp gì, mang hình tượng một thiếu
nữ phát triển toàn diện cả về thể chất lẫn tâm hồn. Thường ngày, tóc không được
chải, không cầu kỳ, không khí chất, không nhân phẩm, nhưng nay dáng vẻ lại rất
khác, như con quạ biến thành phượng hoàng. Chỉ có điều, nàng chính là con
phượng hoàng vừa nhỏ nước mũi tối hôm qua.

- Vị này chính là.. Long đại tiểu thư ư?

Ngồi bên bàn tròn, một tay chống cằm, Bạch Phong Ninh nở nụ
cười ung dung, hai chân vắt chéo, dáng vẻ an nhàn, bắt đầu nhìn Long Tiểu Hoa
từ trên xuống dưới, rồi lại quay sang nhìn Long Hiểu Ất đang ngồi bên cạnh nở
một nụ cười hài lòng.

- Tôi, cái đó... - Nàng đang định lên tiếng giải thích thường
ngày mình không mặc như vậy, tiện thể tố tội Mẹ kế thì nghe Long Hiểu Ất hắng
giọng ho nhẹ một tiếng, sau đó tai của nàng phải hứng chịu hình phạt tàn khốc
nhất cuộc đời này.

- Còn đứng đó làm gì, mau đến ngồi bên ta đi.

Long Hiểu Ất... sao hắn có thể dùng giọng nói dịu dàng như
nước chảy để nói chuyện với người con gái mà hắn đã từng đối xử tàn tệ chứ? Đây
là ảo giác. Đây là giấc mơ. Đây là giấc mơ giữa ban ngày mà nàng đã lạc vào nơi
huyền ảo. Nếu đây không phải là giấc mơ thì sao hắn lại muốn cho nàng ngồi? Lại
còn ngồi cạnh hắn chứ? Ngồi lên cái gì bên cạnh hắn đây? Chiếc ghế nhỏ? Cái
thùng? Chiếc ghế băng? Để hắn tiện hắt tương ớt vào nàng hay sao? Thật đáng sợ!

- Mang ghế ngồi cho tiểu thư, ghế đệm mềm ấy.

Giọng nói đáng sợ đó lại vang lên. Liếc mắt cũng thấy dáng vẻ
bàng hoàng của a hoàn được sai việc.

Mấy a hoàn vội vàng đặt chiếc ghế bọc đệm mềm sang bên cạnh,
đợi Long đại tiểu thư bước đến, ngồi xuống, hưởng thụ sự đối đãi đặc biệt được
ăn cơm ở bàn tròn lần đầu tiên sau sáu, bảy năm qua.

- Nàng còn ngây ra đó làm gì? - Hắn đứng dậy, bước đến bên
nàng, không để cho nàng kháng cự, dẫn nàng vào phòng ăn, ấn vai nàng, để nàng
ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đệm mềm rồi mới trở lại ghế của mình.

- Thật không ngờ, huynh lại thương yêu người vợ trước như
vậy. Tình cảm quả không tệ! - Bạch Phong Ninh ngồi đối diện nàng nhếch mép
cười.

- Không, không, không phải như vậy đâu. Bạch công tử, tôi...
Ối! - Một cái đá dưới gầm bàn. Nàng nhìn theo nhưng chỉ thấy Mẹ kế đang nhìn
mình cười. Nụ cười đó giải thích rằng, đó là chuyện quá khứ!

- Ăn nhiều một chút, nói ít một chút, tốt nhất là ngoan ngoãn
một chút, nếu không thì... hừ!

- Ui da! - Nàng nuốt nước bọt, nhìn Bạch mã hoàng tử, muốn
khóc mà không ra nước mắt. Nhìn thấy chưa vậy? Mẹ kế đang ức hiếp tiểu cô nương
đáng thương là nàng ngay trước mắt chàng. Chàng mau rút thanh kiếm gia truyền,
một tay cầm kiếm, một tay ôm nàng, trừng trị bà mẹ kế đáng ghét đó đi.

Nhưng Bạch mã hoàng tử không chỉ đến muộn mà phản ứng cũng
chậm chạp, chỉ thấy hắn mỉm cười chứ hoàn toàn chẳng có dấu hiệu gì là muốn cứu
giúp nàng.

Nàng đang tuyệt vọng cúi đầu thì phía đối diện vang lên giọng
hỏi thăm dịu dàng:

- Long tiểu thư và Hiểu Ất không còn là phu thê bao lâu rồi?

Long Hiểu Ất giật mình, vừa liếc nhìn Bạch Phong Ninh lắm lời
thì đã nghe người “vợ trước” của mình trả lời nhỏ nhẹ dịu dàng chưa từng thấy:

- Sáu... sáu, bảy năm rồi ạ. - Nàng vân vê vạt váy dài, mím
môi nói. Như thể cảm thấy câu trả lời còn chưa đủ ý, nàng quyết định liều mình
ngẩng đầu nói thêm một câu: - Còn chưa động phòng, người... người ta còn...

- Bụp!

Một miếng sườn từ trên trời rơi xuống bát nàng. Nàng giật
mình rụt đầu lại thì chỉ thấy Long Hiểu Ất đang thu đũa của mình về cười:

- Món ăn nàng thích nhất này. Ăn đi. - Tiện thể nói ít thôi.

Nàng đẩy bát ra, rõ ràng là không có hứng với miếng sườn đó
như bình thường. Đùa kiểu gì vậy? Gặm xương sườn trước mặt Bạch mã hoàng tử
sao? Da mặt nàng mỏng lắm! Sao có thể làm việc không chút phong thái nữ nhi như
vậy được?

- Vậy còn muốn tìm lương duyên nữa chăng? - Giọng nói dịu
dàng của Bạch Phong Ninh lại vang lên.

- Hừ! Ta không biết là huynh còn có nhã hứng giúp người khác
xe sợi tơ hồng cơ đấy. - Long Hiểu Ất liếc nhìn Bạch Phong Ninh rồi quay sang,
lại thấy “vợ trước” của mình đang gật đầu một cách vô sỉ? Đôi má đỏ ửng nhìn
thẳng vào mắt tên nam nhân mặc toàn đồ trắng đó.

- Hôm qua, người làm ở khách điếm và Long tiểu thư có nói
chuyện, dường như Long tiểu thư cũng rất hứng thú với việc kén vợ của Bạch mỗ.

- Nàng ấy không có đâu. - Ai đó tự cho phép mình trả lời thay
và nhìn chằm chằm vào Long đại tiểu thư.

- Long tiểu thư thật không có ư? - Ánh mắt màu xám sâu thẳm
của Bạch Phong Ninh nở nụ cười nhưng hắn không nhìn Long Hiểu Ất mà hướng ánh
nhìn sang Long đại tiểu thư.

- Tôi... người ta... người ta...

- Nhưng thấy Long huynh chăm sóc cô như vậy, lại còn gắp thức
ăn cho cô, mua y phục mới cho cô thì ta nghĩ huynh ấy rất yêu thương cô. - Hắn
thở dài tiếc nuối: - Bạch mỗ thì sao?... Bạch mỗ chỉ hứng thú với những cô gái
nhà tan cửa nát, bị người khác ức hiếp, không có tiếng nói địa vị, bị giam cầm,
cảnh ngộ bi thảm.

- Tôi chính là... - Nàng đang định nói với bạch mã hoàng tử
của mình, nàng cực kỳ phù hợp, là đối tượng phù hợp duy nhất, thật sự rất phù
hợp với điều kiện kén vợ của chàng.

- Phấn của nàng thoa không đều kìa. Sao không bảo nha đầu
thoa lại cho nàng. Nào.

Một giọng thì thầm bỗng vang lên bên tai nàng. Ngón tay thon
dài của Long Hiểu Ất chạm vào má nàng, ngón cái xoa nhẹ, tán đều phấn trên má
khiến nàng giật mình vì vở diễn bất ngờ này. Nàng đang định né tránh thì tay
trái của hắn giữ sau đầu nàng, nhìn nàng bằng vẻ tươi cười hút hồn:

- Yên nào, sắp xong rồi.

Hắn đang làm gì thế? Mẹ kế của nàng đang làm gì thế? Thoa
phấn cho nàng trước mặt Bạch mã hoàng tử ư? Sự việc không nên như vậy. Nên là
hắn không cho nàng ăn cơm, cầm ghế con đập nàng, vứt xương sườn xuống đất, bắt
nàng đi cho con ngựa Chạy suốt đêm của hắn ăn. Con ngựa đó không thèm ngửi mà
còn giẫm lên nàng, đá nàng. Hắn bắt nàng đi giặt quần áo, rửa bát, lau nền nhà,
sau đó nhốt nàng trong nhà bếp khói sặc sụa. Bạch mã hoàng tử của nàng không
chấp nhận được, thét tiếng công lý, nắm lấy tay nàng, để nàng khóc trong lòng
chàng rồi đưa nàng thoát khỏi bể khổ, tiện thể dùng thế lực của gia tộc mình
đuổi Mẹ kế ra khỏi nhà họ Long, giúp nàng giành lại cơ nghiệp tổ tiên.

Nhưng bạch mã hoàng tử của nàng lại...

- Xem ra Long huynh không chỉ yêu thương người vợ trước của
mình mà còn rất quấn quýt. - Một câu không nên thuộc về Bạch Phong Ninh đã thốt
ra từ miệng hắn.

Long Hiểu Ất thổi nhẹ làn hơi nóng bên má nàng, làm mềm nhũn
xương cốt trong người nàng. Lúc này hắn mới chịu buông tay ra khỏi cái cổ cứng
đờ của nàng, quay sang Bạch Phong Ninh thủng thẳng nói:

- Không chỉ quấn quýt bên nhau mà còn rất hòa hợp.

- Vậy thì khi nào hai người định mai đào nở lại, tiếp tục
lương duyên đây?

- Ta sẽ suy nghĩ về lời của huynh.

- Vậy thì Bạch mỗ xin kính phu thê hai người một chén. Chúc
hai người sống đến đầu bạc răng long.

Phì!

Trên thế giới này ở đâu có chuyện bạch mã hoàng tử nâng chén
rượu mời Mẹ kế, bảo ả tiếp tục ngược đãi đứa con gái đáng thương chứ? Lại còn
ngược đãi đến lúc đầu bạc răng long! Có phải bạch mã hoàng tử của nàng cầm nhầm
kịch bản rồi không? Dừng lại, dừng lại, đừng tiếp diễn nữa.

- Còn chuyện Bạch mỗ kén vợ tại khách điếm Đại Long Môn cứ
quyết định vậy nhé.

- Huynh có tiền, ta vẫn làm việc. Vẫn theo nguyên tắc cũ,
không thất tín mà.

Mẹ kế và Bạch mã hoàng tử bắt đầu bắt tay với nhau, thật là
hòa hợp. Híc... Hu! Cảnh tượng thật quái dị!

- Tạm thời Bạch mỗ sẽ ở biệt trang ngoại thành. Long huynh có
thời gian thì ghé chơi. Ừm... Huynh đưa cả tiền tẩu[1] phu nhân
đi cùng nhé.

[1] Tiền tẩu: Chị dâu trước.

- Tôi không rảnh.

Mẹ kế và Bạch mã hoàng tử bắt đầu hiểu nhau nhưng thái độ của
Mẹ kế không được tốt lắm. Hắn từ chối rồi... Vậy còn tiền tẩu phu nhân là thế
nào? Đó là ai? Kẻ điên nhà nào vậy? Nàng chưa từng nghe thấy. Nàng chưa từng
nghe thấy bao giờ.

- Vậy thì Bạch mỗ xin cáo từ. Phải rồi. Con ngựa trắng đó còn
đi chậm hơn cả ta. Hôm nay, ta cứ để nó ở chỗ Long huynh, hôm khác sẽ quay lại
lấy. Dù huynh có ghét ngựa trắng thì cũng không thể giết nó được, ta còn phải
giữ nó để dùng đấy.

- ...

- Ta phải cáo từ rồi. Sao cổ tiền tẩu vẫn cứng đơ như vậy?
Long huynh xem giúp tiền tẩu đi.

- Để ta tiễn huynh trước rồi sẽ quay lại giúp nàng ấy.

Lần đầu tiên Long Tiểu Hoa và Bạch mã hoàng tử gặp nhau, Long
Tiểu Hoa đã bị Mẹ kế làm cho sợ cứng đơ cả cổ, miệng há hốc ra, đến một câu
hoàn chỉnh cũng không nói nổi. Kết thúc thật bi thảm... Thực ra, nàng còn bi
thảm hơn. Chỉ có điều Bạch mã hoàng tử không hề hay biết.

- Ngây người đủ chưa? - Giọng Long Hiểu Ất vang lên khi bước
vào phòng khách. Hắn đã tiễn bạch mã hoàng tử của nàng đi rồi. Hu hu! Hắn lại
tiếp tục dùng thân phận mẹ kế độc ác của hắn.

- Huynh cố ý. Tôi biết là huynh cố ý. Huynh cố ý ngăn cản tôi
và Bạch mã hoàng tử. Huynh cố ý làm cho tôi mất tư cách tham gia buổi kén vợ. -
Âm mưu thâm độc, bỉ ổi, thủ đoạn tàn nhẫn. Chỉ vì làm mất tư cách tham gia buổi
kén vợ của nàng mà hắn đã hạ mình đối xử tốt với nàng. Thật kinh khủng! Thật sự
là nghĩ đến đã thấy sợ.

- Ta cố ý đấy. Thì sao nào?

- Huynh... - Nàng đứng lên, đập bàn, vẻ nữ tính ẩn giấu bao
lâu vừa mới xuất hiện đã vụt biến mất. Vì Bạch mã hoàng tử, cái nhà này không
cải cách không được: - Bây giờ, tôi muốn huynh ngược đãi tôi, huynh có làm
không?

- Không. - Hắn lắc đầu, trả lời quả quyết.

- Nếu tôi nhất định, nhất định, nhất định muốn huynh ngược
đãi tôi thì sao?

- Hừ! - Một tiếng hừ lạnh lùng đáp lại.

- Huynh... Tôi hỏi huynh lần cuối, rốt cuộc huynh có chịu
ngược đãi tôi không?

- Bắt đầu từ hôm nay, cô đừng hòng mong ta ngược đãi cô.

- Tôi cứ muốn huynh ngược đãi tôi!

- Ta cứ không ngược đãi cô đấy!

- Tiểu thư và đương gia đang tranh luận gì vậy? - Giả quản
gia nghe có tiếng ồn, từ bên ngoài đi vào.

Tiểu Đinh đứng bên thật thà trả lời:

- Tiểu thư muốn đương gia ngược đãi cô ấy. Đương gia lại không
muốn. Chuyện là thế đấy ạ.

- ... - Điều này đáng để to tiếng ư? Họ đổi vai cho nhau rồi
sao?

- Huynh thật sự không ngược đãi tôi? - Long Tiểu Hoa mở to
mắt nhìn Long Hiểu Ất đã chẳng buồn liếc nhìn.

Cuối cùng, hắn quay đầu bước gần lại phía nàng, Mẹ kế mỉm
cười, cúi xuống tai nàng thì thầm:

- Long Tiểu Hoa, cô nghe cho rõ đây. Bắt đầu từ ngày hôm nay,
cô sẽ bị ta “yêu thương” đến chết đi sống lại.

- ... - Cứu tôi với!!! Có người sắp chết rồi!! Nàng vẫn còn
là một cô nương, đừng tùy tiện yêu thương nàng như vậy!

- Đương gia! Cuối cùng, đương gia đã quyết định yêu thương
tiểu thư rồi sao? - Giả quản gia nghe được câu này mà trái tim nở hoa, ông vẫy
cánh bay từ ngoài cửa vào.

Long Hiểu Ất hơi nhíu mày:

- Chính xác là ta sẽ yêu thương Long đại tiểu thư của chúng
ta.

- Đương gia sẽ yêu thương tiểu thư thế nào đây? Lão hủ dẫn
tiểu thư đi tắm thay đồ...

- Tối nay để cô ta ngủ ở chuồng ngựa.

- Hả?

- Không phải cô ta thích ngựa trắng sao? Để cô ta ôm con súc
sinh đó ngủ một tối. Tất cả cứ để cô ta... nếm mùi... toại nguyện.

- ...

- Đương gia! Đây là cách thương yêu nào của hắn vậy? Hu hu...

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.