Ông chủ quan tâm thêm chút đi - Chương 12 - 13
Chương 12:
Liêu Bắc Bắc nhìn thời
gian vội vàng gọi điện thoại cho Phan Hiểu Bác tranh thủ hủy cuộc hẹn, trở về
nhà ở tập thể nghe giảng. Lúc thấy các đồng nghiệp mặc Âu phục già
dặn nghe đài dạy chương trình học, chỉ có Liêu Bắc Bắc giống như nữ công nhân
vệ sinh quét dọn "Phồn thịnh" .
Liêu Bắc Bắc liếc mắt
liền thấy Đường Diệp Trạch ngồi ghế dự thính, thuận tiện trừng mắt liếc anh một
cái. Đường Diệp Trạch chẳng những làm bộ như không thấy, còn liếc mắt nhìn ra
xa ngoài cửa sổ.
Mà Thư ký Triệu ngồi vừa
vặn bên cạnh Đường Diệp Trạch. Các đồng nghiệp thấy thế lầm tưởng Liêu Bắc Bắc
chú ý nhất cử nhất động của Thư ký Triệu. Các đồng nghiệp mặc dù ngoài miệng
không nói gì, nhưng mọi người thầm cười nhạo, chậc chậc, nhất định là bị Thư ký
Triệu đá mới bị phái đi quét vệ sinh.
—— đây chính là sức mạnh
của lời đồn. Tuy Liêu Bắc Bắc là người trong cuộc nhưng cô không
biết, chuyện quan hệ bất chính của cô cùng Thư ký Triệu ở nhà vệ sinh nữ truyền
xa vạn dặm.
Đào Tiểu Thiến vô cùng
đồng tình Liêu Bắc Bắc, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh chào hỏi cô. Liêu Bắc Bắc khom
người ngồi xuống, móc quyển vở nhỏ ra ghi chép tốc ký. Đào Tiểu Thiến không có
lòng nghe giảng bài, cô hạ khuỷnh tay xuống, hỏi: "Cô cùng Thư ký Triệu
cãi nhau?"
"......" Liêu
Bắc Bắc vô ý thức nhìn Thư ký Triệu, thu hồi tầm mắt: "Tôi cùng Thư ký
Triệu là trong sạch , huống chi, tôi hiện tại có...... Bạn trai."
"A, thì ra cô đá
Thư ký Triệu a. Lá gan cô không nhỏ a, không trách được cô bị phái đi phát
truyền đơn, " Đào Tiểu Thiến hiện tại đồng tình Liêu Bắc Bắc hơn, cô lại
hỏi, "Bạn trai mới cũng làm trong công ty chúng ta sao? Có đẹp trai hay
không, tiết lộ một chút chứ."
"......" Liêu
Bắc Bắc khóe miệng co quắp một chút, đây là mối tình đầu của cô. Bất quá nếu
đồng nghiệp có hứng thú, cô nguyện ý chia xẻ, cô mân mím môi, tận lực tỏ ra
thoải mái, ra vẻ khiêm nhường nói: "Không phải trong công ty chúng ta, lớn
lên cũng tạm được."
"Tỷ là người từng
trải, mang tới đấy giám định giúp cô." Hai mắt Đào Tiểu Thiến sáng
lên.
"Ừ, được...... Buổi
tối anh sẽ đến đón tôi." Liêu Bắc Bắc ngượng ngùng cười cười.
Đào Tiểu Thiến vừa định
nói chút gì, thì thầy giáo giảng bài không lưu tình chỉ mặt các cô: "Vị
tiểu thư mặc đồ đỏ kia, không được nói chuyện riêng. Khóa huấn luyện này rất
trọng yếu."
Vừa nói xong, Đường Diệp
Trạch chuyển tầm mắt qua người Liêu Bắc Bắc, trộm giơ hai ngón tay hình chữ V
"Thắng lợi", hơn nữa nụ cười nhìn có chút hả hê, bởi vì, là anh sai
thầy giáo trường điểm danh .
"......" Liêu
Bắc Bắc lúng túng gật đầu nhận lỗi, trợn mắt nhìn Đường Diệp Trạch một cái, đều
là người trưởng thành còn bị điểm danh phê bình, mất thể diện không nói, lòng
tự ái cũng bị thương tổn.
Liêu Bắc Bắc tức quá,
lên Weibo phát hỏa.
Ưu Thương Phụ Nhị Đại:
anh kia. Tôi với anh có cừu oán sao? Đến tột cùng là anh muốn hãm hại tôi
bao nhiêu lần? .
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: làm nhân viên bán hàng, đầu tiên phải học vứt bỏ lòng tự ái. Huống
chi, cô quả thật không thật tình nghe giảng bài.
Ưu Thương Phụ Nhị Đại:
cũng không phải là đi học thật, anh chẳng lẽ còn muốn khấu trừ học phần
của tôi sao? .
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: không, khấu trừ tiền thưởng.
Ưu Thương Phụ Nhị Đại:
anh, tôi sai rồi. [nước mắt]
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: [a]
"......" Liêu
Bắc Bắc cắn cắn đôi môi, vừa muốn thoát khỏi Weibo, Đường Diệp Trạch đã nhanh
nhắn một tin tới.
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: đừng nóng giận, tôi mua cho cô một chiếc xe đạp điện.
Liêu Bắc Bắc dần dần
vung lên khóe miệng, nhưng rất nhanh sụp bả vai, cô rốt cuộc thật dễ dàng thỏa
mãn, thoáng cái bớt giận.
Ưu Thương Phụ Nhị Đại:
tri kỷ tri kỷ, anh có chuyện gì muốn chia sẻ cùng tôi sao?
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: thí dụ như.
Ưu Thương Phụ Nhị Đại:
tối hôm qua......
"Khụ khụ......"
Đường Diệp Trạch ho nhẹ hai tiếng đưa tới ánh mắt của mọi người, các nhân viên
cho là anh muốn truyền đạt gì khác, nhưng đợi một lát, chỉ thấy Đường Diệp
Trạch buông mắt, tiếp tục chơi điện thoại di động.
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: cô thấy rồi?
Ưu Thương Phụ Nhị Đại:
tôi cuối cùng cũng thông minh, cho nên anh mới mua xe đạp chạy bằng điện hối lộ
cho tôi đúng không? [quay mặt bên trái hừ hừ]
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: không phải vậy.
Ưu Thương Phụ Nhị Đại:
đúng.
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: không phải vậy.
Liêu Bắc Bắc liếc anh
một cái, hí mắt nhe răng cười.
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: không phải vậy.
Ưu Thương Phụ Nhị Đại:
anh còn phải học chùi mép nữa à? Ngừng, đừng ảnh hưởng tôi nghe giảng.
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: [nước mắt]
Ưu Thương Phụ Nhị Đại: [
a ]
"Bắc Bắc, cô nói
chuyện với ai mà vui vẻ như vậy? Bạn trai mới sao? ......" Đào Tiểu Thiến thừa
dịp thầy giáo loay hoay trên máy tính vội vàng hỏi.
"Không phải là mới,
bạn trai quen trước giờ." Liêu Bắc Bắc nóng lòng làm sáng tỏ chuyện này.
Đào Tiểu Thiến không đưa
bình luận, liếc một cái màn hình điện thoại Liêu Bắc Bắc, cười híp mắt lấy điện
thoại di động ra, nói: "Thì ra là cô cũng chơi Weibo, nick name là cái gì,
tôi add."
"......" Liêu
Bắc Bắc thấy thái độ Đào Tiểu Thiến tích cực cũng không cự tuyệt, nhưng quả
thật cô không muốn người quen Follow, bởi vì nơi đó chẳng qua là đó là vùng đất
nhỏ nhiều có ngôi sao sáng của cô mà thôi, ban đầu viết tên công ty đơn
giản là cô không hiểu quá trình đăng kí, lầm tưởng phải viết tên công ty làm
việc mới có thể thông qua xét duyệt.
Rất nhanh, nick name
"Điềm Tỷ Tiểu Đào" của Đào Tiểu Thiến Follow đến "Ưu Thương Phụ
Nhị Đại" của Liêu Bắc Bắc.
Đào Tiểu Thiến tham quan
trang Liêu Bắc Bắc, cười khúc khích: "Bạn trai ngươi cũng hài hước quá, có
phải nick ‘Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc ’ này hay không,
anh ta là người của công ty sao?"
Liêu Bắc Bắc lau mồ hôi,
may là mới vừa rồi cô cùng Đường Diệp Trạch nói chuyện với nhau bằng
tin nhắn cá nhân, nếu không người khôn khéo như Đào Tiểu Thiến rất nhanh có thể
nhận ra người này ẩn nấp bên cạnh các cô.
Song, không đợi Liêu Bắc
Bắc bác bỏ thân phận "Tự nhiên ngốc", Đào Tiểu Thiến đã ở trang chủ
của Liêu Bắc Bắc gọi Đường Diệp Trạch.
Điềm Tỷ Tiểu Đào follow
cho Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: Chào anh, tôi là đồng nghiệp Bắc Bắc.
Liêu Bắc Bắc thở dốc vì
kinh ngạc, Đào Tiểu Thiến quả nhiên là nhân viên bán hàng ưu tú, không khách
khí đến cỡ nào.
Cô song song dời tầm
mắt, hi vọng thông qua ánh mắt nhắn nhủ một loại tin tức, anh đừng trả lời a.
Cô ấy nghĩ anh là bạn trai của tôi.
Nhưng, Đường Diệp Trạch
không có nâng mắt, cũng không có bất kỳ biểu hiện gì, bình tĩnh quay lại.
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc trở lại @ Điềm Tỷ Tiểu Đào: [nắm tay]
Đào Tiểu Thiến hé miệng
cười một tiếng, hướng Liêu Bắc Bắc nháy mắt.
Điềm Tỷ Tiểu Đào: Bắc
Bắc đang ở bên cạnh tôi, anh là bạn trai của cô ấy sao?
Nghe nói buổi tối anh phải tới đón cô ấy tan việc phải không?
Liêu Bắc Bắc nhìn chằm
chằm nội dung bàn luận, lo lắng nói: "Đào tỷ, anh ấy......" Cô
nói còn chưa dứt lời, giáo sư khóa ho khan nhắc nhở, cho nên Liêu Bắc Bắc chỉ
đành phải cúi đầu giữ vững trầm mặc.
Song, Đường Diệp Trạch
đáp một câu làm cho người suy nghĩ xa xôi hơn.
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc đáp lời @ Điềm Tỷ Tiểu Đào: nếu như cô ấy cần tôi, tôi có thể xuất hiện
ở trước mặt cô ấy bất cứ lúc nào.
Liêu Bắc Bắc nhìn bình
luận khuôn mặt hắc tuyến, đây không phải nói nhảm sao, khoảng cách giữa bọn họ
xê xích không tới mười thước.
Không rõ chân tướng,
quần chúng Đào Tiểu Thiến chống cằm cảm thán, người đàn ông này thật là biết
nói chuyện.
Điềm Tỷ Tiểu Đào: Bắc
Bắc là một cô gái tốt, anh cần phải quý trọng cô ấy.
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc: tôi sẽ .
Liêu Bắc Bắc sợ tình thế
càng diễn càng quyết liệt, không nhịn được sáp vào.
Ưu Thương Phụ Nhị Đại
trả lời @ Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: anh có phải đang bận hay không? (ý
cô là: Đừng làm chuyện tào lao.)
Anh Không Phải Trời Sinh
Đã Ngốc đáp lại @ Ưu Thương Phụ Nhị Đại: không bận.
"......" Liêu
Bắc Bắc nhắm mắt hít sâu, người của cô chính là một bi kịch.
Lúc này, một tin nhắn
đến, Liêu Bắc Bắc thoát Weibo, thấy Phan Hiểu Bác nhắn tin, cô lập tức dấn thân
vào ở chỗ nhu tình mật ý.
Phan Hiểu Bác: còn đang
đi học sao?
Liêu Bắc Bắc: ừ, có thể
còn kéo dài thêm một giờ.
Phan Hiểu Bác: buổi tối
muốn ăn cái gì, anh đặt trước.
Liêu Bắc Bắc: cá nướng?
Phan Hiểu Bác: không
được, Niếp Niếp gần đây bị nóng.
Liêu Bắc Bắc: nga, vậy
ăn đồ xào đi?
Phan Hiểu Bác: nói thật,
anh không muốn mang trẻ con đi ra ngoài ăn, không bằng...... Chúng ta ở nhà ăn?
Để anh xào đồ ăn.
Liêu Bắc Bắc quơ quơ bàn
chân, trước mắt hiện lên một màn bọn họ ở trong phòng bếp đầy lãng mạn, liền
nhắn tin lại: tốt, em sẽ giúp anh một tay.
Phan Hiểu Bác: vậy thì
quyết định thế đi, bảy giờ anh tới đón em.
Liêu Bắc Bắc liếc Đào
Tiểu Thiến bên cạnh một cái, nhắm lại: không cần, em tự đi, công ty có
phân cho em một chiếc xe điện, trong vòng nửa tiếng là có thể vào thị trấn.
Phan Hiểu Bác: tốt, lúc
đến gọi điện thoại cho anh, trên đường cẩn thận một chút, tối nay trời không
sao.
Liêu Bắc Bắc nắm tay
ngọt tận trong lòng, Phan Hiểu Bác muốn mời mình đến nhà làm khách, chứng minh
anh rất có hảo cảm với mình sao?
"Uy uy, Bắc Bắc,
bạn trai cô làm sao biết công ty chúng ta tối nay phải liên hoan?" Đào
Tiểu Thiến hỏi.
"Ừ...... Ừ? ......
." Liêu Bắc Bắc tức giận muốn nỗ con ngươi: "Tối nay liên hoan là có
ý gì? ......"
"Trước lúc cô vào
cửa, Thư ký Triệu Cương đã tuyên bố, khao chúng ta một bữa thịt nướng.
Ngay tại bờ biển, lò nướng thịt đã chuẩn bị tốt, sợ mập thì ăn hải sản, còn
muốn bắn pháo hoa." Đào Tiểu Thiến liếm liếm đôi môi.
"A, thật tốt, có
thể không tham gia sao? ......" Liêu Bắc Bắc nước mắt trào ra.
"Dĩ nhiên không được
a, Thư ký Triệu cố ý nói, vô cớ không tham gia hoạt động tập thể coi như bỏ bê
công việc. Hơn nữa có chơi tại sao không đi a, đây không phải là hành động của
kẻ ngu sao?" Đào Tiểu Thiến biết Liêu Bắc Bắc không nhanh trí, nhưng không
nghĩ tới nguyên nhân cuối.
Sau khi nghe xong, Liêu
Bắc Bắc sầu mi khổ kiểm, cô chỉ muốn có buổi tối hẹn hò cũng khó khăn thế à? .
Xem ra không đi cửa sau
thì không được rồi, Liêu Bắc Bắc mặt dày hướng Đường Diệp Trạch cầu cứu.
Liêu Bắc Bắc: anh, tri
kỷ, buổi tối tôi muốn xin nghỉ.
Đường Diệp Trạch: thân
thể không thoải mái?
Liêu Bắc Bắc: không phải
vậy...... Phan Hiểu Bác hẹn tôi đến nhà anh ấy ăn cơm, hì hì.
Đường Diệp Trạch:
anh ta không có tiền mời đi nhà hàng ăn cơm?
Liêu Bắc Bắc: ...... Dĩ
nhiên không phải vậy, cái này gọi là bồi dưỡng tình cảm. Anh cùng Thư
ký Triệu nói một tiếng cho tôi nha, giúp đỡ chút nha.
Đường Diệp Trạch: tốt,
nhưng Triệu Diệu mặc kệ lý do xin phép nghỉ. Huống chi lý do của cô là bất
chính.
Liêu Bắc Bắc giơ nắm tay
dứ dứ: nếu tôi có lý do còn tìm anh làm gì? . Anh cố ý chọc giận tôi sao?
Đường Diệp Trạch: tôi
không có chọc giận cô, vậy cô nói xem phải làm sao bây giờ, tôi nghe cô.
Liêu Bắc Bắc vừa trợn
mắt vừa tựa vào trên ghế ngồi...... ngốc tự nhiên, không giải thích.
"Vị tiểu thư đang
mặc com lê đỏ kia, mời ngồi xuống. Được không? ." Giáo sư nổi đóa.
"? ." ......
Liêu Bắc Bắc lập tức ngồi nghiêm chỉnh, đồng thời, nhận ánh mắt xem thường của
các đồng nghiệp từ bốn phương tám hướng bắn về phía cô.
Đường Diệp Trạch thong
thả giương mắt lên, nhìn Liêu Bắc Bắc chăm chú, lần này cũng không phải là anh
sai giáo sư điểm danh ...... Bắc Bắc đáng thương, lúc liên hoan nhớ ăn nhiều
một chút.
Chương 13:
Lại một lần nữa mất đi
cơ hội hẹn hò, Liêu Bắc Bắc ngồi xếp bằng ở trên bờ cát, vừa nhai xiên mực
nướng, vừa nhìn pháo hoa ngũ sắc, mặc dù cô đơn chiếc bóng không phải chỉ một
mình cô, nhưng lúc này rất thích hợp cho đám tình nhân nói chuyện yêu đương.
Hồi tưởng lúc cô gọi
điện cho Phan Hiểu Bác, giọng nói của Phan Hiểu Bác hiển nhiên có chút mất
hứng, hỏi thăm có phải là cô không hài lòng với anh, cho nên ra sức khước từ
không gặp mặt. Liêu Bắc Bắc tất nhiên bác bỏ nghi vấn của Phan Hiểu Bác, nhưng
do tính tình con gái nội tâm khó chịu nhưng ngoài mặt rụi rè, cô lại không thể
biểu đạt tâm ý một cách trắng trợn, chỉ có thể nói cho Phan Hiểu Bác —— anh rất
tốt, đừng suy nghĩ nhiều.
Mà ở bếp nướng bên cạnh,
trước mặt của đầu bếp nướng thịt không có mấy người ghé, ngược lại chỗ người
nướng thịt không chuyên nghiệp thì đầy đầu người. Liêu Bắc Bắc liếc mắt nhìn
lại, nhóm nữ nhân viên bán hàng trang điểm xinh đẹp đang vây quanh Đường Diệp
Trạch bốn phía, Đường Diệp Trạch thì đem xâu thịt nướng xong đưa cho
bọn họ.
Liêu Bắc Bắc theo lẽ
thường liền hiểu Đường Diệp Trạch tại sao lại muốn đứng ở trước chỗ nướng thịt
đầy khói này, hừ, làm bộ bình dị gần gũi, không phải là vì có thể gần gũi các
mỹ nữ à.
Lúc này, điện thoại Liêu
Bắc Bắc giắt ở trước ngực rung lên.
Đường Diệp Trạch: muốn
ăn cái gì, tôi nướng giúp cô.
Liêu Bắc Bắc đối với
việc xin phép thất bại mà ghi hận trong lòng, cô cắn răng nhe răng trả lời: tôi
muốn ăn thịt anh nướng.
Đường Diệp Trạch: ha hả,
nói mau.
"......" Liêu
Bắc Bắc thở ra một hơi, trả lời: đều tại anh không giúp tôi, Phan Hiểu
Bác hình như tức giận, 555.
Đường Diệp Trạch: hẹp
hòi như vậy, chia tay đi.
Liêu Bắc Bắc: anh......
. tôi còn chưa cùng anh ta chính thức hẹn hò đâu, chia tay cái đầu anh.
Đường Diệp Trạch: lần
đầu tiên hẹn hò lại mời cô đến nhà, cô vui hả?
Liêu Bắc Bắc: ừ? Tại sao
không vui, chứng tỏ anh ấy không xem tôi là người ngoài a.
Đường Diệp Trạch: ai,
con heo nhỏ ngu ngốc.
Liêu Bắc Bắc bỏ điện
thoại di động cất trong túi quần, cô phủi phủi cái mông đi về phía chỗ thịt
nướng, nhưng cô chen thế nào cũng không thể đến bên cạnh Đường Diệp Trạch, chỉ
đành phải duỗi cánh tay báo cáo: "Anh, tôi muốn cá nướng."
Vừa dứt lời, Đường Diệp
Trạch để cánh gà còn chưa nướng chín xuống, từ trong tủ lạnh lấy ra đủ loại cá
biển, không hỏi cô muốn ăn loại nào, đồng thời đổi một tấm lưới nướng sạch sẻ,
mặt mỉm cười yên lặng lật nướng.
Vù, vù, vù......
Các ánh mắt tập trung những tia hâm mộ ghen tỵ cùng hận thù ném tới cô.
"......" Liêu
Bắc Bắc quả thật không nghĩ tới Đường Diệp Trạch lại nướng giúp cô, hơn nữa là
nướng chen ngang.
Cô trợn mắt nhìn Đường
Diệp Trạch một cái, anh để cho mình đi cửa sau không cần xin phép, mặc kệ khiến
cho công chúng căm phẫn mà anh thì rất thích thú "Cống hiến sức lực"
chứ sao.
Ba phút đồng hồ sau
"Xong rồi."
Đường Diệp Trạch đem một xâu nướng xong đưa cho cô trước. Liêu Bắc Bắc cúi
người chào và cảm ơn, không đợi Đường Diệp Trạch nói chút gì, cô nhận lấy xâu
cá nướng bỏ chạy, tiện đà đứng ở sau một khối đá ngầm từ từ ăn.
Nhưng là cô còn không ăn
được hai miếng, Thư ký Triệu cách đá ngầm kêu cô: "Liêu tiểu thư, đốt pháo
hoa không? Bên này có rất nhiều."
"Được, cám
ơn." Liêu Bắc Bắc giơ xâu cá nướng lên, còn không có tìm được Triệu Diệu
thì đã thấy Đường Diệp Trạch trước. Đường Diệp Trạch nắm hai chuỗi cá nướng
đang tìm tìm cái gì, nếu như không đoán sai, Đường Diệp Trạch thật giống như
đang tìm cô, cho nên cô ngồi chồm hổm tại chỗ, gởi tin nhanh nói cho Đường Diệp
Trạch vị trí của mình.
Đường Diệp Trạch dựa
theo chỉ dẫn của cô tiếp tục tìm kiếm, càng đi càng lệch khu vực ánh trăng có
thể chiếu đến, khi anh còn chưa có thấy rõ hướng cụ thể của Liêu Bắc Bắc, đã bị
Liêu Bắc Bắc kéo xuống phía sau đá ngầm.
"Này." Đường
Diệp Trạch ngồi dựa đá ngầm bên cạnh, hướng phía trước đưa tay mời cá nướng
thơm ngào ngạt.
"Tôi nói anh, anh
đừng hãm hại tôi có được hay không? Coi như là tôi van cầu anh." Liêu Bắc
Bắc ngồi nghiêng, hai tay buông lỏng.
"À......"
Đường Diệp Trạch không có nghe tiếng cô càm ràm gì, nhưng tinh tường cảm nhận
được, cảm thấy đau đớn vì có vật nhọn đâm lên trán anh.
Liêu Bắc Bắc cũng không
có nghe anh phát ra tiếng rên, liên tục khẩn cầu Đường Diệp Trạch để
mình một con đường sống. Nghĩ đến, Đường Diệp Trạch không có đáp lại, nên phối
hợp khom người xoa trán.
"Tôi đang nói
chuyện với anh, anh có thể để ý tôi một chút sao? ...... A......" Liêu Bắc
Bắc nói rồi ngẩng đầu, mặc dù ánh sáng có hạn, nhưng cô mơ hồ thấy một thứ chất
lỏng theo cánh tay Đường Diệp Trạch chậm rãi chảy xuống.
Liêu Bắc Bắc thoáng nhìn
qua mí mắt, kinh ngạc thấy trên xâu nướng còn lưu lại một vết máu mới, cô nhẹ
giọng la, lập tức để thức ăn xuống, luống cuống tay chân lấy từ trong túi quần
bao khăn giấy, rút ra mấy tờ đặt lên trán Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch
nhìn cô khoát tay ý bảo không có chuyện gì, nhưng là Liêu Bắc Bắc nhanh chóng
bắt lấy cổ tay của Đường Diệp Trạch, nửa quỳ trước người anh xử lý vết thương.
"Trên
tay anh có vi khuẩn." Liêu Bắc Bắc dù sao cũng tốt nghiệp trường
sư phạm mầm non, sơ cứu khẩn cấp cũng học qua một chút.
Liêu Bắc Bắc mượn ánh
sáng điện thoại di động quan sát thương thế, có lẽ là đâm trúng mạch máu, hơn
nữa ghim khá sâu, máu từ trong vết thương nhỏ chảy ra từ từ. Liêu Bắc Bắc đầu
tiên giúp anh nặn ra máu bẩn ở dưới da, lại đem ba lô nhỏ ném cho Đường Diệp
Trạch: "Băng dán cá nhân kẹp trong hộp công cộng."
"Bên trong ba lô cô
có nhiều thứ riêng tư, tôi không tiện tìm kiếm."
"Ai nha, bây giờ là
lúc lễ phép sao? Bảo anh tìm thì anh tìm đi." Liêu Bắc Bắc ra lệnh.
"À." ......
Đường Diệp Trạch mở khóa kéo ba lô nhỏ, mò tới một món đồ hình vuông, móc ra
nhìn thoáng qua...... Giống như sét đánh kịp bưng tai mà rút trở về, đơn giản
cái anh lấy ra chính là...... Băng vệ sinh.
"Hay là...... cô
tới tìm đi." Đường Diệp Trạch một tay chận vết thương, một tay đem ba lô
nhỏ trả lại cho cô, Liêu Bắc Bắc lo lắng nắm ba lô nhỏ, vừa chỉ trích anh đần
vừa khom người tìm kiếm.
Đường Diệp Trạch nhìn cô
chăm chú một lát, để cho cô tiện tìm đồ, tiện tay giúp cô nâng ba lô nhỏ lên.
Chỉ chốc lát sau, Liêu Bắc Bắc cuối cùng từ trong đám ngổn ngang tìm được hộp
kẹp, cô mở hộp lấy bang dán cá nhân ra dán, vô ý thức ra lệnh: "Dùng di
động chiếu sáng một chút." Cô đem dây buột điện thoại giắt trước cổ lần
lượt đưa về phía trước.
"Được." Đường
Diệp Trạch rất nhanh chuẩn bị phát sáng màn hình, theo như chỉ thị của cô chiếu
vào vị trí cái trán, trước sau vẫn mỉm cười.
Đừng thấy cuộc sống Liêu
Bắc Bắc không có gì mạch lạc, cũng là người theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ, cô cho
là vết thương nhỏ như vậy không cần dán cả miếng bắng dán cá nhân, cho nên từ
trong túi trang điểm trong ba lô lấy ra cây kéo tỉa lông mày, mượn ánh sáng
điện thoại di động cắt cho nhỏ lại.
"Đừng có gấp, tôi
sợ dán miếng băng quá lớn trên trán sẽ xấu......" Liêu Bắc Bắc không quên
trấn an người bị hại.
"Tôi không sao, cô
cũng đừng gấp gáp." Đường Diệp Trạch đã thấy cô thần sắc bất an, nên an ủi
lại.
"Bắc Bắc, cha cô
làm nghề gì?"
"Thầy chủ nhiệm lớp
mười trung học. Anh hỏi cái này làm cái gì?" Liêu Bắc Bắc thuận
miệng trả lời.
"Không có gì......
Tùy tiện hỏi thôi." Đường Diệp Trạch thu nụ cười, xem ra cô hoàn toàn
quên anh. Bất quá cũng không thể trách Liêu Bắc Bắc nhận không ra mình, biến
hóa của anh từ khi rời trung học mới bắt đầu, khi đó phụ thân đem anh đưa đến
Anh quốc du học, nhớ ngày anh học xong về nước, ngay cả anh trai cũng không thể
nhận ra anh.
Về chuyện thay đổi hoàn
toàn hình dáng của Đường Diệp Trạch, là nhở công của một người bạn anh quen khi
du học. Cô tên là Phạm Phỉ, Phạm Phỉ luôn gọi anh là "Con mọt sách",
Đường Diệp Trạch cũng chỉ cười một tiếng. Chính Phạm Phỉ một tay chế tạo Đường
Diệp Trạch hôm nay. Có lẽ Phạm Phỉ cũng không nghĩ đến, trải qua một phen tỉ mỉ
cải tạo, Đường Diệp Trạch —— đeo kính sát tròng, thay đổi kiểu tóc,
quần áo cho hợp thời trang, ngũ quan anh tuấn không chỉ hết lãng phí sau cặp
mắt kiếng khó coi, hơn nữa còn tản mát ra khí chất ưu nhã từ trong ra ngoài,
phong độ chỉ có ở một vị vương tử. Bất quá cũng là từ ngày đó, Đường Diệp Trạch
trên đường đi gặp các mỹ nữ "Bao vây tán tỉnh". Song, anh tự thân
cũng không cảm thấy hưởng thụ gì hết, thậm chí cảm thấy phiền não, nhưng là vì
không muốn để cho bạn tốt Phạm Phỉ thất vọng, anh chỉ có cách giữ vững hiện
trạng, dần dà cũng thành thói quen.
Nói như thế nào đây,
Đường Diệp Trạch thừa nhận mình là người không giỏi nói, thích thông qua chữ
viết để hiểu rõ thế giới này hơn, lại dùng chữ viết và nét vẽ để nhắn nhủ tâm
tình của mình.
......
Liêu Bắc Bắc cắt xong
miếng dán, đầu tiên rửa sạch máu trên vết thương, sau đó lại gần sát Đường Diệp
Trạch, bảo anh ngẩng đầu lên hết cỡ, Đường Diệp Trạch làm theo, Liêu Bắc Bắc
thì cận thận dán từng ly từng tí.
"Đừng lo lắng, nếu
không mặt mày sẽ xấu à nha......" Giọng Liêu Bắc Bắc nói ôn nhu nhỏ nhẹ
tựa như đối đãi với bạn nhỏ ở nhà trẻ vậy.
Đường Diệp Trạch cười
không nói. Liêu Bắc Bắc quỳ gối trên bờ cát, đợi dán xong xuôi, cô theo bản
năng nhấc đầu gối tiến về phía trước một bước, hi vọng giúp anh dán chặt hơn
chút, nhưng đầu gối không cẩn thận đặtlên một con ốc biển gai, cô
cảm thấy đau nhói, hí mắt nghiêng người đồng thời, một tay đặt tại trên người
Đường Diệp Trạch để chống đở thân thể. Đường Diệp Trạch thấy cô sắp ngã, tay
anh vốn đang cầm điện thoại di động chiếu sáng, ngay sau đó buông ra, giữ eo
của cô.
Ánh sáng này vừa tắt,
Liêu Bắc Bắc không rõ phương hướng, đầu gối chợt nhấc...... . hung
hăng đụng ngay vào bụng Đường Diệp Trạch.
"Ách......"
"A. Thật xin lỗi......"
Liêu Bắc Bắc nhanh chóng thu hồi chân, theo phản xạ lộn xộn giúp anh xoa bụng.
Tóc đuôi ngựa của cô quét
trên gương mặt Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch chà chà lỗ mũi, thuận tay vén
tóc của cô. Nhưng anh vừa ngẩng đầu, sát bên cô ... Lúc chuẩn bị mở
miệng hỏi thăm, hơi ấm cùng vật mềm mại đụng vào, dính sát vào nhau
hợp chung một chỗ.
Trong phút chốc, hai
người ngây dại, im bặt.
"? ." ......
Là môi?
"? ." ......
Nụ hôn đầu của tôi? .
Liêu Bắc Bắc không thể
tin được nụ hôn đầu cứ như vậy không còn, cô run rẩy nâng ngón tay lên, chạm
lên môi mình để nghĩ đến tột cùng là hương vị gì...... Dĩ nhiên, lừa mình dối
người không phải là tốt.
Hai người đại khái hóa
đá trong ba giây......
Phút chốc, tách nhau ra.
Liêu Bắc Bắc ngồi ngây ở
trong bóng tối, hai tay ôm mặt, khóc không ra nước mắt, cô thật xin lỗi bạn
trai hơn nữa cũng thật xin lỗi mình.
Đường Diệp Trạch thì
liếm liếm đôi môi, nghe được tiếng nức nở nho nhỏ an ủi: "Đừng
khóc...... Đây không tính là hôn môi......"
"Miệng đối miệng
còn không coi là hôn môi sao? Mặc dù không thể trách anh, nhưng đây là nụ hôn
đầu của tôi nha, tôi rất khổ sở nha...... Ô ô......"
"......" Đường
Diệp Trạch mân môi, áy náy nói: "Thật xin lỗi."
Liêu Bắc Bắc khóc
nức nở tay nhặt lên những vỏ ốc nhỏ bên cạnh quăng về phía Đường Diệp Trạch,
đem tất cả lửa giận phát tiết ra ngoài, nhưng giọng nói của cô
vốn mềm mại, nên lớn tiếng ồn ào cũng không có lực sát thương
gì.
"Tôi thật lòng muốn
làm bạn bè với anh, nhưng còn anh, một lần lại một lần hãm hại tôi, hiện tại
các đồng nghiệp, đại lý phân phối đều hiểu lầm quan hệ chúng ta. Dân chúng nhỏ
bé cũng là người a, anh là anh lớn lại đem chuyện khi dễ tôi làm niềm vui, tôi
trông dễ khi dễ như vậy sao? Hiện tại nụ hôn đầu cũng không còn rồi, biết anh
xem như bản thân tôi không gặp may." Vừa nói, cô khó khăn đứng lên, quay
đầu khẽ hừ, "Tôi muốn tuyệt giao."
Đường Diệp Trạch thấy cô
muốn đi, thì kéo cổ tay của cô, nhưng không biết tại sao, anh càng gấp gáp càng
nói không ra một câu đầy đủ, cuối cùng chỉ nhảy ra một chữ.
"Đừng......"
"Hừ. Sau này anh đi
đường quan đạo của anh, tôi đi cầu độc mộc của tôi, chúng ta nước sông không
phạm nước giếng." Liêu Bắc Bắc lắc lắc cổ tay, nhưng Đường Diệp Trạch nắm
chặt không tha. Nếu không phải nghĩ anh là ông chủ, cô thật muốn giơ chân
đạp một phát.
Đường Diệp Trạch nheo
nheo mắt, ôm thân thể của cô, kéo cô lại cho quả đấm đánh lồng ngực của mình......
"Cho cô đánh, nguôi
giận mới thôi."

