Bá Tước Dracula - Chương 26 phần 1
Chương 26a: NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ
SEWARD
Ngày 29 tháng Mười - Phần này được viết trên chuyến xe lửa đi từ
Varna đến Galatz. Đêm qua tất cả chúng đã tập hợp lại trước khi hoàng hôn một
lúc. Mỗi người trong số chúng tôi đã làm tốt mọi phần việc của mình với tất cả
khả năng, với toàn bộ tâm trí và nỗ lực, và khi cơ hội đến, chúng tôi đã được
chuẩn bị cho toàn bộ cuộc hành trình, cho công việc của mình khi chúng tôi đến
Galatz. Khi đến thời khắc thường lệ, bà Harker đang chuẩn bị cho công việc thôi
miên, và sau đó Van Helsing bắt đầu phần việc của mình với những động tác có
phần lâu hơn và thận trọng hơn lệ thường, nàng bắt đầu chìm vào trạng thái thôi
miên. Thường thì nàng nói ngay khi có lời gợi ý, nhưng lần này giáo sư phải hỏi
nàng nhiều câu hỏi, và hỏi chúng một cách khá cương quyết, trước khi chúng tôi
được sáng tỏ thêm bất kỳ chuyện gì. Cuối cùng câu trả lời của nàng cũng đến.
"Tôi không thể thấy gì. Vẫn như cữ. Chẳng có tiếng sóng vỗ,
mà chỉ có tiếng xoáy nước nhẹ nhàng khi có tiếng dây cáp. Tôi có thể tiếng
người gọi, lúc xa lúc gần, và tiếng lắc lư và và cót két của mái chèo trong
những cọc chèo. Đâu đó có tiếng súng nổ, và tiếng vọng của nó vẳng ra xa. Rồi
có tiếng chân bước nặng nề phía trên, tiếng dây thừng và xích được kéo lê. Cái
gì thế nhỉ? Có một tia sáng. Tôi có thể cảm thấy cả một luồng khí ập vào
tôi."
Đến đây thì nàng ngừng lời. Nàng đã bật dậy, khá là hấp tấp, từ
chiếc ghế sofa mà nàng đang nằm, và đưa cả hai tay, lòng bàn tay hướng lên, như
thể đang nâng một vật nặng. Van Helsing và tôi nhìn nhau một cách hiểu biết.
Quincey khẽ nhíu mày và nhìn nàng chăm chú, trong khi Harker theo bản năng đưa
tay xoa quanh chuôi con dao Kukri của ông. Sau đó là một sự ngừng lại khá lâu.
Tất cả chúng tôi đều là thời điểm mà nàng có thể nói đã qua, nhưng chúng tôi
cảm thấy không thể nói được gì.
Thình lình nàng ngồi xuống, mở bừng mắt và dịu dàng nói, "Có
ai trong số các bạn thích một tách trà không? Tất cả các bạn đều trông có vẻ
mệt mỏi!"
Chúng tôi chỉ có thể làm cho nàng vui vẻ, và đều ưng thuận. Nàng
hối hả đi pha trà. Khi nàng đi khuất Van Helsing nói, "Các bạn đã thấy rồi
đó, các bạn của tôi. Hắn đang ở gần đất liền. Hắn đã rời khỏi cái rương đất.
Nhưng hắn chỉ mới đến bờ biển thôi. Trong đêm hắn có thể nằm lẩn trốn ở đâu đó,
nhưng nếu hắn không được mang đi trên bờ biển, hoặc con tàu không đi vào đó,
thì hắn không thể đặt chân lên đất liền được. Trong trường hợp này hắn có thể,
nếu như còn trong đêm, thay đổi hình dạng của hắn và nhảy hoặc bay trên bờ
biển, thế nhưng, hắn không thể trốn thoát trừ khi hắn được khiêng đi.
Và nếu hắn được khiêng đi, thì những nhân viên hải quan có thể phát
hiện ra cái hộp chứa gì. Vì vậy, tóm lại, nếu hắn không trốn được khỏi bờ biển
trong tối nay, hoặc trước khi bình minh, thì hắn sẽ bị mất trọn cả một ngày.
Chúng ta có thể đến kịp lúc. Còn nếu hắn trốn thoát trong đêm chúng ta sẽ bắt
kịp hắn trong thời gian ban ngày, khi hắn bị nhốt trong hộp và phụ thuộc vào
lòng từ tâm của chúng ta. Vì hắn không dám trở lại chính bản thân mình, thức
giấc và hiện hữu, để hắn không bị khám phá ra."
Chẳng có gì để nói thêm, và chúng tôi kiên nhẫn chờ đợi bình minh,
đó là lúc chúng tôi có thể biết được thêm qua bà Harker.
Vào sáng sớm chúng tôi, như ngừng cả thở trong âu lo, lắng nghe
câu trả lời của nàng trong cơn thôi miên. Trạng thái thôi miên này thậm chí còn
chậm đến hơn lần trước, và khi nó đến thì thời gian còn lại cho đến lúc mặt
trời hoàn toàn mọc chỉ còn rất ngắn đến nỗi chúng tôi bắt đầu tuyệt vọng. Van
Helsing có vẻ như đã dồn toàn bộ linh hồn của ông vào nỗ lực này. Cuối cùng,
khi tuân theo lệnh của ông ấy, nàng trả lời.
"Tất cả đều tăm tối. Tôi nghe tiếng nước vỗ ở ngang với tôi,
có tiếng cót két của gỗ va nhau." Nàng ngừng lời, và mặt trời đỏ rực đã
hiện lên. Chúng tôi phải đợi đến tối thôi.
Và vì thế nên chúng tôi đến Galatz trong nỗi niềm chờ đợi khắc khoải.
Chúng tôi phải đến vào lúc giữa hai và ba giờ sáng. Nhưng tại Bucharest chúng
tôi bị trễ khoảng ba tiếng, và chúng tôi không thể đến đích ngay sau lúc mặt
trời mọc. Do vậy chúng tôi sẽ thêm hai thông điệp trong lúc thôi miên của bà
Harker! Bất kỳ cái nào trong hai thông điệp đó cũng sẽ soi sáng thêm cho những
gì đang diễn ra.
Sau đó - Bình minh đã đến và đi. May mắn là nó không đến vào lúc
chúng tôi đang xao động. Vì nếu nó đến trong lúc chúng tôi đang xao động, chúng
tôi có thể không bảo đảm được là có sự bình tĩnh và cách ly cần thiết. Bà
Harker rơi vào trạng thái thôi miên thậm chí còn chậm hơn vào sáng nay. Tôi sợ
rằng năng lực của nàng để đọc trong tâm thức của bá tước có thể sẽ mất hẳn đi,
ngay khi mà chúng tôi đang cần nó nhất. Từ khi nàng rơi vào trạng thái thôi
miên cho đến nay thì nàng vẫn chỉ tự giam hãm trong những sự kiện đơn giản
nhất. Nếu đúng như vậy thì điều này sẽ là sự lừa dối tệ hại nhất cho chúng tôi.
Nếu như tôi nghĩ rằng khi mà tác dụng ảnh hưởng của năng lực từ bá tước lên
nàng mất đi cân bằng với việc năng lực của nàng trong việc nhận biết những hành
vi của bá tước thì đó sẽ là một ý nghĩ hạnh phúc. Nhưng tôi sợ rằng nó có thể
sẽ không như vậy.
Khi nàng nói, những lời của nàng rất khó hiểu, "Có cái gì đó
đang đi ra. Tôi có thể cảm nó truyền qua tôi như một gió lạnh. Tôi có thể nghe
từ xa vắng những mớ âm thanh lộn xộn, giống như những con người đang nói chuyện
bằng những cái lưỡi lạ, tiếng rẽ nước, và tiếng sói tru." Nàng dừng lời và
một cơn rùng mình chạy xuyên suốt nàng, càng lúc càng gia tăng trong vài giây,
và đến khi kết thúc, nàng rùng mình trong trạng thái tê liệt. Nàng không nói gì
thêm, thậm chí để trả lời những câu hỏi khẩn thiết của giáo sư. Khi nàng tỉnh
dậy sau khi thôi miên, nàng lạnh, kiệt sức, yếu ớt, nhưng tâm trạng của nàng
thì hoàn toàn bất an. Nàng không thể nhớ gì, nhưng hỏi lại xem nàng đã nói cái
gì. Khi nàng được kể lại, nàng suy nghĩ rất lung trong một lúc lâu và trong im
lặng.
Ngày 30 tháng Mười, 7 giờ sáng - Chúng tôi bây giờ đã gần đến
Galatz, và tôi có thể có thời gian để viết thêm sau này. Cảnh mặt trời mọc sáng
nay nhìn thật đáng lo cho tất cả chúng tôi. Những điều hiểu biết được gia tăng
một cách khó khăn trong những cuộc thôi miên, Van Helsing bắt đầu công việc sớm
hơn lệ thường. Tuy nhiên nó vẫn không có tác dụng cho đến thời điểm thường lệ,
khi nàng bắt đầu chịu thôi miên nhưng còn khó khăn hơn, chỉ một phút trước khi
mặt trời mọc. Giáo sư không mất thời gian đặt ngay câu hỏi.
Câu trả lời của nàng diễn ra gấp gáp, "Tất cả đều tối đen.
Tôi nghe tiếng nước xoáy ngang với tai tôi, và tiếng gỗ khua cót két. Gia súc
nằm xa phía dưới. Có những âm thanh khác, một thứ tiếng kỳ quặc giống
như..." Nàng ngừng lại và trở nên trắng bệch, càng lúc càng trắng hơn.
"Tiếp tục, tiếp tục! Nói đi, tôi ra lệnh cho cô đấy!"
Van Helsing nói bằng một giọng khắc khoải. Cùng lúc đó có một sự tuyệt vọng
trong mắt ông, vì ánh mặt trời đang mọc đang rực hồng khuôn mặt trắng bệch của
bà Harker. Nàng mở bừng mắt, và tất cả chúng tôi đều giật mình khi nghe nàng
nói, dịu ngọt và gần như là hoàn toàn mất tự chủ.
"Ôi, giáo sư, vì sao lại yêu cầu tôi điều mà tôi không thể?
Tôi nhớ gì cả." Rồi, với một cái nhìn kinh ngạc trên khắp khuôn mặt chúng
tôi, nàng nói, trong khi nhìn từng người với cái nhìn bối rối, "Tôi đã nói
gì? Tôi đã làm gì? Tôi không biết gì hết, chỉ vì tôi đang nằm đây, nữa mê nữa
tỉnh, và nghe ông nói, tiếp đi! nói, tôi ra lệnh cho cô!' Điều đó nghe rất buồn cười, ông
ra lệnh cho tôi như thể tôi là một đứa trẻ hư!"
"Ôi, bà Mina," ông ấy nói, buồn bã, "đó là sự chứng
minh, nếu sự chứng minh là cần thiết, của tình yêu và sự kính trọng của tôi
dành cho bà, khi mà lời nói dành những điều tốt đẹp cho bà, đã được nói nhiệt
thành hơn bao giờ hết, lại gần như trở thành lạ lẫm bởi vì đó là lời ra lệnh
cho con người mà tôi rất tự hào được tuân lệnh!"
Tiếng còi tàu đã rúc lên. Chúng tôi đã gần tới Galatz. Chúng tôi
đang hừng hực với lòng khao khát và hăm hở.
NHẬT KÝ CỦA MINA HARKER
Ngày 30 tháng Mười. - Ông Morris đã đưa tôi đến khách sạn nơi mà
phòng chúng tôi đã được đặt trước bằng điện tín, ông ấy là một người dư thừa
những điều tốt đẹp nhất, dù ông ấy chẳng nói bất kỳ một ngoại ngữ nào.
Lực lượng chúng tôi được phân tán khi đến Varna, ngoại trừ huân
tước Godalming đến gặp ngài Phó Lãnh sự, vì địa vị của ông ấy có thể sắp xếp để
có ngay một sự bảo đảm trong một nơi văn phòng như thế, chúng tôi đang rất vội.
Jonathan và hai người bác sĩ đi đến chỗ các nhân viên bến tàu để xem có gì đặc
biệt về sự cập bến của con tàu Czarina Catherine.
Sau đó - Huân tước Godalming đã trở lại. Ngài Lãnh Sự đã đi và
ngài Phó Lãnh sự thì ốm. Do vậy toàn bộ công việc được bàn thảo với người thư ký. Ông ta rất
tốt bụng, và đã đáp ứng tất cả mọi chuyện trong quyền hạn của ông ta.
NHẬT KÝ CỦA JONATHAN HARKER
Ngày 30 tháng Mười - Vào chín giờ bác sĩ Van Helsing, bác sĩ
Seward và tôi được gọi đến Messrs. Mackenzie & Steinkoff, gặp những nhân
viên của công ty London ở Hapgood. Họ nhận được điện tín từ London, để trả lời
cho điện tín yêu cầu của huân tước Godalming, yêu cầu họ đón tiếp chúng tôi
bằng tất cả sự lễ độ trong khả năng của họ. Họ đã rất nhã nhặn và dễ chịu, đưa
chúng tôi ngay lên boong của Czarina Catherine, đang nằm thả neo ở một cảng ven
sông. Ở đấy chúng tôi thuyền trưởng, có tên Donelson, ông ta đã kể với chúng
tôi về toàn bộ cuộc hành trình. Ông ta nói rằng trong suốt cả đời mình ông
chưa bao giờ có được một chuyến đi thuận lợi như vậy.
"Thế nhân ơi!" ông ta nói, "nhưng hắn làm chúng tôi
sợ khiếp, vì chúng tôi đang được chờ đợi là sẽ được trả tiền cho những tình
huống bất lợi gặp phải mà vẫn giữ được tốc độ trung bình. Thật là không thận
trọng khi chạy thẳng từ London đến Biển Đen chỉ bằng sức gió, nhưng hình như
chính bản thân Quỷ đã hỗ trợ cho chiếc thuyền buồm tới đích. Và trong suốt thời
gian đó chúng tôi chẳng gặp chuyện gì. Dù cho chúng tôi đang ở trên thuyền, ở
cảng, ở mũi biển thì lúc nào sương mù cũng tràn ngập chúng tôi và đi theo chúng
tôi, đến sau khi màn sương đó được nhấc đi và lúc đó chúng tôi nhìn ra, thì
trời đất quỷ thần ơi.
Chúng tôi đã đi qua Gribaltar mà chẳng nhận thấy một dấu hiệu nào
cả. Và tiếp đó chúng tôi vẫn tiến đến Dardanelles và phải đợi để được phép
qua, thì chúng tôi chìm ngập trong một cơn mưa chưa từng thấy. Đầu tiên tôi
định hạ buồm để chờ sương tan. Nhưng tôi đồ rằng chính Quỷ đang muốn đưa thẳng
chúng tôi ra Hắc Hải cho lẹ, hắn chỉ muốn làm cho được ý mình, bất chấp chúng
tôi có muốn hay không. Nếu chúng tôi đã có một cuộc hành trình nhanh chóng như
vậy thì là do chúng tôi đã không thất tín với chủ, hoặc không có tai nạn nào
trong lúc đi đường, và cái tên Lảo Nhân ấy đã được phục vụ tốt đến mức hắn đã
nhã nhặn cám ơn chúng tôi đã không cản trở hắn."
Đó làm một hỗn hợp giữa sự mộc mạc và xảo trá, của cuộc tranh luận
giữa mê tín và thương mại, được Van Helsing khuấy động lên, ông bảo "Bạn
tôi, con Quỷ ấy thông minh hơn là hắn thường suy tính, và hắn biết là hắn đã
gặp phải trận đấu của hắn rồi!"
Con người hàng hải kia không hài lòng lắm với lời nhận xét, và
tiếp tục, "Khi chúng tôi vượt qua Bosphorus thì một đám người bắt đầu càu
nhàu. Một số người trong đám họ, người Roumanian, đến và yêu cầu tôi cho mang
lên boong cái hộp to đùng đã được mang lên tàu bởi một lảo già trông khá là kỳ
quặc ngay trước khi chúng tôi bắt đầu khởi hành từ London. Tôi thấy họ liếc
nhìn cái lảo ấy, và họ đưa hai ngón tay khi thấy lảo, để bảo vệ họ khỏi con
mắt của quỷ dữ. Thế nhân ơi! Sự mê tín của cái lũ ngoại quốc ấy kỳ cục thật!
Tôi muốn họ giải quyết công chuyện của họ cho lẹ, nhưng ngay sau đó một màn
sương đổ ập xuống chúng tôi, và tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi không thấy họ đề cập
đến chuyện đó nữa, dù tôi chẳng hề nói điều gì phản đối vụ cái hộp to kia.
Thế đấy, chúng tôi đi tiếp, và sau đó màn sương không phủ quanh
chúng tôi khoảng năm ngày, tôi chỉ thấy một cơn gió thổi băng băng chúng tôi
đi, bởi vì con Quỷ muốn chúng tôi tới một nơi nào đó, tốt, nó sẽ mang chúng tôi
thẳng tới đó. Và nếu nó không muốn, cũng tốt, chúng tôi sẽ cẩn thận quan sát.
Và hai ngày trước,khi mặt trời buổi sáng chiếu xuyên qua màn sương, chúng tôi
thấy mình đang ở con sông đối diện với Galatz. Những người Roumanian nổi điên
lên, và muốn tôi sống chết gì cũng mặc hãy mang cái hộp kia đi và vứt nó xuống
sông. Tôi phải giận dữ dẹp loạn họ bằng một cây đòn. Và khi người cuối cùng
trong số họ bị đẩy khỏi boong tàu với tay ôm đầu, tôi đã thuyết phục họ rằng,
có con mắt quỷ hay là không, hàng hóa và sự tin tưởng của chủ tôi khi giao vào
tay tôi sẽ tốt hơn là ném nó vào con sông Danube kia.
Họ vẫn muốn, ngài tưởng tượng không, mang cái hộp lên boong để sẵn
sàng ném nó di, và cho rằng chính vì nó mà đã đến Galatz qua Varna, tôi
nói rằng tôi sẽ để nó nằm đó cho đến khi chúng tôi đến một cái cảng và có thể
tống sạch tất cả đi. Chúng tôi chẳng có được có thời tiết tốt vào ban ngày, và
phải dừng lại thả neo tại đó vào ban đêm. Nhưng vào sáng sớm, trong lành và khoáng
đãng, một giờ trước khi mặt trời lên, một người đàn ông lên boong với một tờ
lệnh, viết cho hắn từ nước Anh, nói hắn đến nhận một cái hộp được dán nhãn là
của bá tước Dracula. Chắc hẳn là vấn đề đã được giải quyết dưới tay hắn. Hắn đã
có tờ giấy cần thiết, và tôi rất vui mừng được giũ bỏ cái của nợ ấy, và bản
thân tôi bắt đầu cảm thấy bất an. Nếu Quỷ có bất kỳ hành lý nào trên tàu, tôi
nghĩ không có thứ gì hơn vậy!"
"Tên của người đã lấy cái hộp đó là gì?" Van Helsing hỏi
với một sự hăm hở cố kìm.
"Tôi sẽ nói với ông ngay đây!" ông ta trả lời và bước
xuống cabin, lấy ra một cái hóa đơn ký tên "Immanuel Hildesheim."
Burgen-strasse 16 là địa chỉ. Chúng tôi thấy rằng đó là tất cả những gì thuyền
trưởng biết, nên chúng tôi cám ơn và đi.
Chúng tôi tìm gặp Hildesheim ở văn phòng của ông ta, một mẫu người
khiểu Hebrew hay đúng hơn là Adelphi Theatre, với một cái mũi giống như mũi
cừu, và một cái mũ Thổ. Hắn đưa ra điều kiện về những đồng tiền, chúng tôi mặc
cả và sau một hồi trả giá hắn nói cho chúng tôi những gì hắn biết. Chuyện này
hóa ra lại khá đơn giản nhưng quan trọng. Hắn nói hắn nhận được một bức thư từ
ông de Ville ở London, nói hắn nếu có thể thì đến trước bình minh để tránh hải
quan để nhận một cái hộp được chuyển đến Galatz trên con tàu Czarina Catherine.
Rồi hắn giao lại cho một người phụ trách tên là Petrof Skinsky, người đang làm
việc với một toán người Slovak đang buôn bán dọc theo bờ sông xuống cảng. Hắn
được trả tiền cho công việc bởi một chi phiếu của ngân hàng Anh quốc, đã được
chuyển đổi đầy đủ sang vàng ở Ngân hàng Quốc tế Danube.
Khi Skinsky đế gặp hắn, hắn đưa ông ta ra tàu và chuyển cái hộp,
đang được đặt an toàn ở phía trước boong tàu. Đó là tất cả những gì hắn biết.
Chúng tôi liền tìm Skinsky, nhưng không thể tìm ra ông ta. Một
trong những người láng giềng của ông ta, người có vẻ như khá là cảm tình với
ông, nói rằng ông ta đã đi hai ngày trước, và không ai biết đi đâu. Điều này
được chứng thực bởi chủ nhà của ông ta, người đã nhận qua trung chuyển chìa
khóa của ngôi nhà cùng với tiền thuê, bằng tiền Anh. Việc đó diễn ra vào khoảng
giữa mười và mười giờ hôm qua. Chúng tôi lại một lần nữa bế tắc.
Trong khi chúng tôi đang đứng nói chuyện thì một người chạy ào đến
hổn hển nói không kịp thở rằng thân thể của Skinsky vừa được phát hiện bên
trong bức tường của nhà thờ St. Peter, và cổ họng đã bị xé toang như thể bị tấn
công bởi một con thú hoang. Chúng tôi liền chấm dứt cuộc nói chuyện và chạy đến
xem cảnh kinh dị ấy, những người phụ nữ kêu la. "Đó là công việc của những
người Slovak!" Chúng tôi vội tránh đi để không bị nhúng sâu vào câu chuyện
bi thảm này và sẽ bị cản trở.
Khi chúng tôi về đến nhà chúng tôi đã có một cuộc thảo luận không
giới hạn. Tất cả chúng tôi đều nhận thức rằng chiếc hộp đã được chuyển đi, theo
đường thủy, đến một nơi nào đó, nhưng nơi đó là đâu thì chúng tôi phải khám
phá. Với trái tim trĩu nặng chúng tôi trở về khách sạn gặp Mina.
Khi chúng tôi gặp nhau, điều đầu tiên đáng quan tâm là truyền cho
Mina niềm tin của chúng tôi. Mọi chuyện đang diễn ra ở mức tuyệt vọng, và ít
nhất chỉ còn một cơ hội, dù rằng đó một cơ hội may rủi. Bước đầu, tôi dã giải
phóng khỏi lời hứa với nàng.
NHẬT KÝ CỦA MINA HARKER
Ngày 30 tháng Mười, buổi chiều. - Họ trông mệt, mỏi mòn và mất
tinh thần đến nỗi có lẽ họ sẽ chẳng làm được gì nếu không có nghỉ ngơi, nên tôi
yêu cầu tất cả họ hãy nằm khoảng nữa giờ trong khi tôi ghi lại những điều quan
trọng. Tôi cảm thấy biết ơn người nào đã phát minh ra cái máy đánh chữ "du
lịch", và cũng cám ơn ông Morris đã mua một cái cho tôi. Tôi sẽ lạc lối
mất nếu tôi tiến hành công việc bằng một cây viết để viết...
Tất cả đã xong. Anh Jonathan thân yêu tội nghiệp, cái đã làm anh
ấy đau khổ, bây giờ lại tiếp tục làm anh ấy đau khổ. Anh ấy nằm trên ghế sofa,
thở một cách nặng nhọc và cả con người anh ấy như đã vỡ vụn ra. Lông mày anh ấy
nhíu sát lại. Mặt anh ấy chảy dài trong đau đớn. Con người tội nghiệp, có thể
anh ấy đang suy nghĩ và tôi có thể ấy mặt anh ấy nhăn lại với sự tập trung ý
nghĩ. Ôi! Nếu như tôi có thể giúp anh ấy được dù chỉ một chút gì. Tôi sẽ làm
cái gì mà tôi có thể.
Tôi đã hỏi bác sĩ Van Helsing, và ông ấy cho tôi xem tất cả những
giấy tờ mà tôi chưa đọc. Trong khi họ nghỉ ngơi, tôi sẽ đọc lại tất cả một cách
cẩn thận, và có thể thể tôi sẽ có được một giải pháp nào đó. Tôi sẽ thử lần
theo các ví dụ của giáo sư, và cố suy nghĩ không có những thành kiến trên những
sự kiện trước mặt tôi.
..
Tôi tin rằng dưới sự lo xa của Chúa, tôi sẽ khám phá được điều gì
đó. Tôi sẽ lấy những cái bản đồ và quan sát chúng.
Tôi càng tin chắc hơn rằng tôi đúng. Kết luận mới mẻ của tôi đã
thành hình, nên tôi sẽ đánh thức các đồng đội và đọc nó. Họ có thể nhận xét.
Nếu như nó chính xác thì tốt, và mỗi phút đều quý giá.
BẲN GHI NHỚ CỦA MINA HARKER
(GHI TRONG NHẬT KÝ CỦA BÀ TA)
Nền tảng của quá trình điều tra. - Những vấn đề mà bá tước Dracula
gặp phải trên con đường trở về cố hương.
(a) Hắn phải được ai đó khiêng đi. Điều này là hiển nhiên.Vì hắn
có quyền lực để tự di chuyển theo ý mình, hắn có thể di chuyển như một con
người, hoặc chó sói, hoặc dơi, và theo một cách nào đó. Rõ ràng là hắn sợ bị
phát hiện hoặc suy luận ra tình trạng bất lực của hắn khi hắn bị buộc phải nhốt
trong chiếc hòm gỗ của hắn khoảng lúc giữa bình minh và hoàng hôn.
(b) Hắn được mang đi như thế nào? - Ở đây quá trình loại trừ có
thể giúp chúng ta. Bằng đường bộ, bằng xe lửa hay bằng đường thủy?
1. Bằng đường bộ. - Ở đây đầy rẫy những khó khăn, đặt biệt khi vào
thành phố.
x) Ở đây có người. Và con người thì tò mò và thích khám phá. Một
gợi ý, một phỏng đoán, một sự nghi ngờ về cái gì có thể ở trong hộp sẽ hủy
hoại hắn.
(y) Ở đây có, hoặc có thể có những nhân viên hải quan và thuế vụ
và phải qua được họ.
(z) Những kẻ truy đuổi hắn có thể theo đuổi hắn. Đây là điều hắn
sợ nhất. Để ngăn chặn sự phản bội, hắn đã thu hồi lại mọi sự ảnh hưởng mà hắn
có thể, thậm chí với nạn nhân của hắn, tôi!
2. Bằng xe lửa. - Sẽ không có ai phụ trách chiếc hộp. Nó có thể
gây ra những sự trì hoãn, và với những kẻ thù đang lần theo dấu vết, trì hoãn
nghĩa là kết liễu. Đúng là hắn có thể trốn ra vào ban đêm. Nhưng hắn sẽ tồn tại
như thế nào ở vùng đất xa lạ không có nơi chốn nào để hắn có thể lẩn vào? Đấy
không phải là điều hắn muốn và hắn không muốn mạo hiểm chuyện này.
3. Bằng đường thủy. - Đây là con đường an toàn nhất, nếu quan tâm
về chuyện này, nhưng điều nguy hiểm nhất lại ở hướng khác. Ở dưới nước hắn bị
mất hết quyền lực ngoại trừ về đêm. Thậm chí rằng có thể chỉ gọi được sương mù,
bảo , tuyết và chó sói. Nhưng hắn chỉ có thể trôi giạt, cuộc sống trên mặt
nước sẽ nhận chìm hắn, vô phương trợ giúp, và hắn thật sự sẽ thất bại. Hắn có
thể hướng con thuyền vào đất liền, nhưng nếu đó là một vùng đất không thân
thiện, nơi mà hắn không được tự do di chuyển, thì tình thế của hắn là tuyệt
vọng.
Chúng ta đã biết qua các tài liệu rằng hắn đang ở trên mặt nước,
vì vậy cái chúng ta phải làm là xác định xem đang ở vùng nước nào.
Điều đầu tiên là xác định chính xác xem hắn đã làm gì. Chúng tôi
có thể có được một tia sáng từ những chuyện mà hắn đã làm.
Thứ nhất. - Chúng tôi phải phân biệt giữa phần việc hắn làm ở
London với toàn bộ kế hoạch hành động chung của hắn, khi mà hắn chịu áp lực
của thời gian và phải sắp xếp những điều tốt nhất hắn có thể làm.
Thứ nhì chúng tôi phải biết, cũng như ước đoán được từ những sự
kiện chúng tôi đã biết xem hắn đã làm gì ở đấy.
Để bắt đầu, hắn rõ ràng định đến Galatz, và gửi hóa đơn đến Varna
để đánh lừa chúng tôi khiến chúng tôi không biết được rằng hắn định trốn chạy
từ nước Anh. Mục đích trước mắt và duy nhất của hắn là chạy trốn.
Điều này được chứng minh qua bức thư gửi Immanuel Hildesheim để dỡ
chiếc hộp mang nó đi trước khi mặt trời lên. Đó cũng là lệnh gửi đến cho Petrof
Skinsky. Những điều chúng tôi chỉ phải đoán là, hẳn đã có một số thư từ thông
điệp gì đó khi Skinsky đến gặp Hildesheim.