Bá Tước Dracula - Chương 24 phần 1

Chương 24 : NHẬT KÝ GHI ÂM CỦA BÁC
SĨ SEWARD

ĐƯỢC NÓI BỞI VAN HELSING

Đoạn này dành cho Jonathan Harker.

Anh hãy ở lại với bà Mina thân yêu của anh. Chúng tôi sẽ tổ chức
tìm kiếm, nếu tôi có thể gọi việc này như vậy, bởi vì không phải là tìm kiếm mà
chỉ là vấn đề biết được hay không, và chúng tôi chỉ làm một cuộc xác nhận mà
thôi. Nên hôm nay anh nên ở lại và chăm sóc bà ấy. Đây là công việc tốt nhất và
thiêng liêng nhất của anh. Bây giờ thì không thể tìm thấy hắn ở đây được.

Tôi sẽ kể với anh để anh biết được bốn chúng tôi đã biết được
những gì, bởi vì tôi đã kể với những người kia rồi. Hắn, kẻ thù của chúng ta,
đã cao chạy xa bay. Hắn đã trở về lâu đài của hắn ở Transylvania. Tôi biết rõ
điều này, như thể đã có một cánh tay lửa đã viết điều đó lên tường. Hắn đã xoay
xở để chuẩn bị, và chiếc hộp đất cuối cùng đã đã được đưa lên tàu chở đi. Vì
vậy nên hắn mới phải lấy tiền. Và hắn phải vội vã để chúng ta không thể bắt
được hắn trước khi mặt trời lặn.

Đó là điều hy vọng cuối cùng của hắn, hắn cho rằng có thể an toàn
lẩn trốn ở trong ngôi mộ mà hắn nghĩ rằng cô Lucy tội nghiệp, hắn cho rằng lúc
này cô ta vẫn giống như hắn, sẽ mở rộng cửa cho hắn. Nhưng không còn thời gian
nữa. Khi thất bại hắn sẽ chuồn thẳng về nơi ẩn náu cuối cùng của hắn, cái công
sự cuối cùng của hắn mà tôi có thể nói rằng tôi đã ước ao gấp đôi
để có nó. Hắn thông minh lắm, ôi thật là thông minh! Hắn biết rằng cuộc chơi
của hắn đã chấm dứt. Và hắn quyết định trở về nhà. Hắn đã tìm một con tàu để ra
đi trên chặng đường của mình, và hắn đã chui vào đó.

Bây giờ chúng tôi đi tìm con tàu, và xem nó đi về hướng nào. Khi
chúng tôi khám phá ra, chúng tôi sẽ trở về và nói tất cả với anh. Rồi chúng tôi
sẽ an ủi anh và bà Mina tội nghiệp với những hy vọng mới. Vì điều đó anh hãy
luôn suy nghĩ về hy vọng. không được để mất nó. Chúng ta đang săn đuổi một sinh
vật ghê gớm, hắn đã đến London hàng trăm năm. Và đến hôm nay, khi chúng ta biết
được cuộc hành trình của hắn, chúng ta đã đuổi được hắn đi.

Hắn có giới hạn, dù hắn có một nguồn lực ghê gớm để gây nên sự tàn
phá và đau khổ hơn những gì chúng ta cố làm. Nhưng chúng ta rất mạnh, với mỗi
người trong mục đích của chúng ta, và tất cả chúng ta hợp lực sẽ mạnh hơn bất
kỳ cái gì. Hãy vững tâm trở lại, người chồng thân yêu của bà Mina. Trận đánh
chỉ mới bắt đầu và chúng ta sẽ chiến thắng khi nó kết thúc. Chắc chắn rằng Chúa
đang ngự trên cao để trông coi những người con của Người. Vì vậy hãy an lòng
cho đến khi chúng tôi trở về.

Van Helsing.

NHẬT KÝ CỦA JONATHAN HARKER

Ngày 4 tháng Mười - Khi tôi đọc cho Mina thông điệp của Van
Helsing trong máy ghi âm, cô gái tội nghiệp rõ ràng đã tươi tắn hẳn. Việc bá
tước đã ra khỏi đất nước rõ ràng đã mang lại cho nàng sự giải tỏa. Và sự giải
tỏa đó mang lại sức mạnh cho nàng. Về phần mình, bây giờ chúng tôi đang mặt đối
mặt với một nhiệm vụ nguy hiểm kinh khiếp, nó gần như không thể tin được. Thậm
chí những kỷ niệm khủng khiếp của tôi ở lâu đài Dracula gần như chỉ giống như
một giấc mơ dài chìm vào quên lãng.Không khí mát mẻ của trời thu đang lan tỏa
trong ánh sáng ban ngày rực rỡ.

Than ôi! Làm sao tôi có thể tin được! Giữa muôn vàn suy nghĩ mắt
tôi bất chợt lại lọt vào vết sẹo đỏ trên vầng trán trắng thân yêu tội nghiệp
của tôi. Cái điều cuối này thật không thể tin được. Mina và tôi sợ ngồi không,
nên chúng tôi nghe đi nghe lại tất cả những đoạn nhật ký. Hình như là dù thực
tại có vẻ như càng lúc càng ghê gớm hơn ở mỗi thời điểm, thì những nỗi đau và
sự sợ hãi lại có vẻ như giảm đi. Có một cái gì đó rất là dễ chịu rõ ràng dẩn
hướng xuyên suốt mục đích của chúng tôi. Mina nói rằng có thể chúng tôi đang là
những công cụ của một sự mệnh cao cả cuối cùng. Có thể lắm! Tôi sẽ cố nghĩ như
nàng. Chúng tôi hầu như chẳng nói gì với nhau về tương lai. Tốt hơn là nên đợi
cho đến khi chúng tôi có thể thấy giáo sư và những người khác sau cuộc điều tra
của họ.

Ngày hôm nay trôi qua nhanh đến nỗi tôi nghĩ là sẽ không có một
ngày nào có thể trôi qua nhanh như vậy. Đã ba giờ rồi.

NHẬT KÝ CỦA MINA HARKER

Ngày 5 tháng Mười, 5 giờ chiều. - Đây là biên bản cuộc họp của
chúng tôi. Hiện diện: Giáo sư Van Helsing, huân tước Godalming, bác sĩ Seward,
ông Quincey Morris, Jonathan Harker, Mina Harker.

Bác sĩ Van Helsing đã mô tả các bước được tiến hành trong ngày để
khám phá con tàu mà bá tước Dracula dùng để trốn thoát và hướng đi của nó.

"Khi tôi biết là hắn muốn trở về Transylvania, tôi cảm thấy
chắc chắn rằng hắn phải đi bằng cửa sông Danube, hoặc đâu đó trên Hắc Hải, đó
cũng là đường hắn đến. Và tiếp đó là một khoảng trắng ảm đạm trước mặt chúng
tôi. Ome Ignotum pro magnifico. Và vì vậy với những trái tim nặng nề chúng tôi
bắt đầu tìm kiếm những con tàu rời Hắc Hải tối hôm qua. Hắn dùng một thuyền
buồm, do bà Mina nói về những dây buồm được căng lên. Đi theo danh sách của anh
về những con tàu ở Times không phải là cách hay, và theo đề nghị của huân tước
Godalming, chúng tôi đi đến vùng Lloyd's của anh, nơi ghi lại tất cả những con
tàu buồm vừa ra khơi, nhưng chúng khá nhỏ, Và chúng tôi thấy rằng chỉ có một
con tàu vừa ra khơi theo thủy triều để đi đến Hắc Hải.

Nó là tàu Czarina Catherine, và nó đến từ Doolittle's Whart vùng
Varna, và từ đó đi đến các cảng khác dọc dòng sông Danube. Thế đấy!' tôi nói,
đây chính là con tàu mà bá tước đang có mặt trên đó.' Và chúng tôi đi xuống
Doolittle Whart, ở đây chúng tôi tìm được một người ở văn phòng.Từ ông ta chúng
tôi biết được cuộc hành trình của Czarina Catherine. Ông ta thề thốt đủ điều,
mặt ông ta đỏ phừng và lớn giọng, nhưng ông ta nói chung là một người tốt.Và
khi Quincey đưa ông ta một chút gì đó từ trong túi anh ta mà anh ta đã khua
khoắng lên lách cách, cái thứ mà anh ta đã cho vào một túi nhỏ và nhét sâu
trong túi mình, thì ông ta càng tốt bụng hơn nữa mà trở thành một người phục vụ
nhún nhường trước chúng tôi.

Ông ta đi với chúng tôi, và hỏi nhiều người đàn ông khác thô lỗ và
nóng nảy. Đó cũng là những người tốt bụng khi họ được giải khát thoải mái. Họ
nói nhiều về máu và hoa, và về những thứ khác mà tôi không nắm bắt được, dù tôi
đoán họ đang muốn nói về cái gì. Nhưng rồi họ cũng nói với chúng tôi tất cả
những gì chúng tôi muốn biết.

"Họ thay phiên nhau nói cho chúng tôi biết khá nhiều, rằng
vào chiều hôm trước, vào khoảng năm giờ có một người đàn ông vội vã đến. Một
người đàn ông cao gầy và xanh xao, với cái mũi cao và hàm răng trắng bóc, với
đôi mắt như bốc lửa. Ông ta ăn vận toàn đồ đen, ngoại trừ một cái nón rơm xem
chẳng hợp với ông ta chút nào. Rồi ông ta vung tiền ra đề nhanh chóng có được
một con tàu đi về Hắc Hải và một nơi nào đó. Người ta đưa ông vào văn phòng và
đến chỗ con tàu, nhưng ông ta không lên boong mà chỉ đứng ở ngưỡng tấm ván bắt
lên tàu, gọi thuyền trưởng đến gặp.

Người thuyền trưởng đến, và nói rằng ông ta được trả rất hậu, dù
ông ta thề rằng lúc đầu ông ta không đạt được thỏa thuận. Sau đó thì người đàn
ông gầy gò kia đi và hỏi người khác tìm nơi thuê ngựa và xe kéo. Ông ta ra đi
và nhanh chóng quay lại, tự mình đánh xe chở một cái hộp lớn. Đoạn tự ông ta
nhấc nó xuống, và tốn một lúc để đưa nó lên tàu. Ông ta nói khá nhiều với người
thuyền trưởng, về địa điểm đến và cách chuyên chở chiếc hộp. Nhưng người thuyền
trưởng không thích và thề thốt với ông ta đủ điều, nói rằng nếu ông ta thích
thì ông hãy đến và xem nơi phải đến là như thế nào. Nhưng ông ta nói không, nói
rằng ông ta sẽ không đến, rằng ông ta có nhiều việc phải làm.

Rồi thì người thuyền trưởng nói với người đàn ông kia rằng ông ta
nên nhanh lên, với máu, vì chiếc tàu sẽ rời cảng, của máu, trước khi thủy triều
xuống, với máu. Và người đàn ông mỉm cười và nói rằng tất nhiên ông ta phải đi
khi ông nghĩ là đúng lúc, nhưng ông ta sẽ khá là ngạc nhiên nếu ông phải đi
sớm. Tay thuyền trưởng lại thề bằng nhiều thứ tiếng và người đàn ông cao gầy
chào ông, cám ơn ông, và nói rằng ông ta nhất định sẽ có trên boong trước khi
nhổ neo. Cuối cùng người thuyền trưởng, mặt càng đỏ hơn nữa, và càng líu lưỡi
hơn, nói rằng ông ta không muốn bọn người Pháp, với hoa và cũng với máu của
chúng, trên tàu ông, cũng với máu của nó. Và như vậy, sau khi hỏi xem ông ta có
thanh toán hóa đơn tàu ở đâu, ông ta đi.

"Không một ai biết ông ta đi đâu hoặc nở hoa theo cái cách mà
họ ưa nói, vì họ còn có những thứ khác phải quan tâm, cũng với máu như vậy. Sau
đó thì mọi chuyện diễn tiến có vẻ như là Czarina Catherine đã không nhổ neo như
dự định. Một làn sương mỏng đang phủ quanh từ bờ sông và mỗi lúc một dày thêm.
Màn sương u ám này nhanh chóng lan quanh con tàu và bao phủ nó.

Người thuyền trưởng thề thốt bằng đủ thứ tiếng, đủ các loại ngôn
ngữ với hoa và máu, nhưng ông ta không thể làm gì được. Nước mỗi lúc một dâng
cao, và ông ta sợ rằng ông ta sẽ mất mọi thứ cùng với con thủy triều này. Ông
ta không phải là một người lành tính, và ngay khi cơn thủy triều lên đến đỉnh
điểm, người đàn ông cao gầy kia lại xuất hiện bên cây ván và dòi xem cái hộp
lớn kia đã được sắp xếp ở đâu. Đoạn người thuyền trưởng trả lời rằng ông ta ước
rằng cả ông kia và cái hộp của ông ta, cũ kỹ và với nhiều hoa và máu, hãy xuống
dưới địa ngục.

Nhưng người đàn ông cao gầy chẳng hề tức giận, ông ta đi xuống với
người thuyền phó, và sau khi thấy cái hộp đã được sắp chỗ, ông ta đi lên và
đứng giữa khoang tàu trong làn sương dày. Thật ra thì lúc đó họ chẳng hề nghĩ
gì đến ông ta, bởi vì làn sương kia nhanh chóng tan biến đi mất, và quang cảnh
quang đãng trở lại. Các ông bạn của tôi, trong cơn khát, cùng với cái thứ ngôn
ngữ hoa và máu của họ cười phá lên, khi họ kể lại cái cảnh mà người thuyền
trưởng thề thốt tùm lum, thậm chí còn vượt quá cái thứ tiếng đa ngôn ngữ thường
lệ của ông ta, và cảnh tượng lại càng sinh động hơn bao giờ hết, khi ông ta bắt
đầu tra hỏi những người thủy thủ khác đã lên xuống bờ sông trong giờ đó, ông ta
thấy rằng chả ai trong số họ đã trông thấy màn sương kia, ngoại trừ một ít còn
đọng lại quanh cầu tàu.

Tuy nhiên, cuối cùng thì con tàu cũng đã đi khi triều xuống, và
chắc chắn rằng đến sáng thì nó sẽ xuôi xuống cửa sông. Chắc rằng vào cái lúc mà
họ kể lại mọi chuyện với chúng tôi thì nó đã ra đến biển rồi.

"Và như vậy, bà Mina thân yêu, điều này nghĩa là chúng ta
phải nghỉ ngơi một thời gian, vì kẻ thù của chúng ta đã ra đến biển rồi, và
sương mù thì tuân theo lệnh hắn trên con đường dẩn đến cửa sông Danube của hắn.
Để điều khiển một chiếc tàu buồm thì không bao giờ để cho nó đi quá nhanh cả.
Và chúng ta khởi hành trên đất liền thì sẽ đi nhanh hơn, nên chúng ta sẽ gặp
hắn ở đấy. Bây giờ niềm hy vọng lớn nhất của chúng ta là đến bên hắn khi hắn
đang đang nằm trong hộp, trong khoảng thời gian giữa bình minh và hoàng hôn.
Lúc đó hắn không thể cử động được, và chúng ta có thể muốn làm gì hắn thì làm.
Trước mắt chúng ta còn có nhiều ngày để chúng ta có thể chuẩn bị sẵn sàngkế
hoạch của chúng ta.

Bây giờ thì tất cả chúng ta đều biết nơi hắn đi. Do chúng tôi đã
gặp chủ con tàu, ông ta đã cho chúng tôi thấy những hóa đơn và những giấy tờ
cần thiết. Cái hộp mà chúng ta tìm đang được chở đến Varna, và được chuyển cho
một nhân viên, một người Ristic sẽ chờ ở đấy theo sự ủy nhiệm. Và từ đó người
bạn thương gia của chúng ta sẽ làm phần việc của mình. Khi ông ta hỏi trong
trường hợp nếu có gì trục trặc, ông ta có thể đánh điện tín và yêu cầu tại
Varna, chúng tôi nói không, vì những điều đó sẽ được làm không phải bởi cảnh
sát hay bởi hải quan. Điều đó phải chỉ chúng ta làm, và theo cách của chúng
ta."

Khi bác sĩ Van Helsing nói xong, tôi hỏi ông ta xem ông ta có biết
chắc rằng bá tước đang có ở trên tàu hay không. Ông ta trả lời, "Chúng tôi
có sự xác minh tốt nhất, có được chứng cớ từ chính bà, vào cuộc thôi miên sáng
này."

Tôi hỏi ông ta lần nữa xem chúng tôi có thật sự cần thiết phải săn
đuổi bá tước hay không, than ôi! Tôi kinh sợ việc Jonathan sẽ lìa bỏ tôi, tôi
biết anh ấy chắc chắn sẽ đi khi những người khác đi. Ông ta trả lời với một cảm
xúc dâng trào, sau những phút giây im lặng ban đầu. Tuy nhiên, khi tiếp tục,
ông ta càng lúc càng trở nên giận dữ và quyết liệt hơn, đến lúc cuối thì chúng
tôi chỉ còn có thể thấy những phẩm chất cá nhân tận cùng trong con người ấy để
ông ta trở thành một người thầy cao vòi vọi giữa những người đàn ông.

"Vâng, điều đó thật cần thiết, cần thiết, cần thiết! Trước
tiên vì lợi ích của bà, và tiếp đến là lợi ích của toàn thể nhân loại. Con quái
vật này đã gây ra nhiều đau khổ, ở gian đoạn ngắn ngủi ban đầu hắn chỉ là chính
hắn, đó là lúc trong một khoảng thời gian ngắn khi hắn chỉ là một cái thân xác
mò mẫm trong cái khoảng bóng tối nhỏ bé của hắn và còn chưa biết gì. Và tất cả
những gì tôi nói sẽ là những điều khác. Bà, bà Mina thân yêu, bà sẽ được biết
điều đó qua các bản ghi âm của anh bạn John của tôi, hoặc của những bản ghi âm
của chồng bà. Tôi đã nói với họ về những sự tiến triển khi hắn lìa bỏ vùng đất
cằn cỗi của hắn, vùng đất hoang vắng bóng người, để đi đến một vùng đất mới,
nơi mà cuộc sống con người thật là tràn đầy như những hạt ngũ cốc trên đồng, đó
là công việc diễn ra vào hàng thế kỷ.

Liệu đã có một kẻ Chưa Chết khác, giống như hắn, đã thử làm điều
đó, điều mà hắn đang làm, có thể rằng không phải tất cả các thế kỷ mà thế giới
này đã từng tồn tại hoặc sẽ tồn tại, có thể giúp hắn. Với kẻ này, tất cả những
nội lực trong tự nhiên, những gì huyền bí, sâu thẳm và hùng mạnh có thể cùng
kết hợp lại để tạo nên những chuyện chuyện phi thường. Tại một nơi xa, nơi mà
hắn vẫn còn sống, vẫn Chưa Chết qua hàng thế kỷ đó, đó là một thế giới tràn
đầy những công trình địa chất và hóa học lạ lùng. Có những hang động sâu thẳm
và và những kẽ ngách mà không ai biết được nó dẩn đến đâu.

Có những núi lửa mà một số trong số chúng vẫn còn dâng trào những
dòng nước nham thạch kỳ lạ, mà khí độc từ nó có thể giết chết bất kỳ sự sống
nào. Không nghi ngờ gì nữa, có những lực từ tính và điện trường có thể kết hợp
với nhau thành một lực huyền bí khiến cho cuộc sống vật lý có những biến đổi kỳ
lạ, và tác động bên trong hắn khiến hắn trở thành kẻ đầu tiên có những phẩm
chất phi thường. Thời kỳ chiến tranh quyết liệt đã khiến cho thần kinh hắn trở
nên cứng rắn hơn, bộ óc của hắn trở nên thông minh hơn, trái tim của hắn trở
nên can đảm hơn bất kỳ con người nào.

Trong con người hắn, một phần quan trọng nào đó của sự sống đã đạt
đến mức cao nhất của mình theo một cách thức kỳ lạ.Nó khiến cho cơ thể của hắn
khỏe mạnh, phát triển và sung sức, và bộ óc của hắn cũng phát triển như vậy.
Chắc chắn là những chuyện này xảy đến cho hắn không thể thiếu một sự trợ giúp
ma quỷ nào đó. Nó khiến cho hắn phải khuất phục những gì xuất phát và là biểu tượng cho
cái tốt. Và bây giờ chúng ta đã biết hắn là như thế nào.

Hắn đã lây nhiễm cho bà, ôi, xin tha lỗi cho tôi, bạn thân, khi
tôi phải nói như vậy, nhưng tôi nói như vậy chỉ để mong muốn điều tốt cho bà
thôi. Hắn đã lây nhiễm cho bà theo một cách rất khôn ngoan, đến nỗi nếu hắn
không làm gì thêm, thì bà cũng chỉ sống, sống trong cuộc sống của của bà, một
cách thật êm đềm, cho đến lúc lâm chung, khi mà bất kỳ con người nào cũng đến
lúc nhận sự phán quyết của Chúa, thì đó sẽ là lúc làm cho bà sẽ trở nên giống
như hắn. Điều này không được xảy ra! Chúng ta đã thề với nhau là điều này sẽ
không xảy ra.

Làm điều đó nghĩa là chúng ta đang làm theo những ước nguyện của
Chúa. Khi đó tại thế giới này, khi những con người là Con Của Người qua đời, sẽ
không bị dâng hiến cho quỷ dữ, những kẻ mà sự tồn tại của chúng sẽ là sự sỉ
nhục đối với Người. Người đã cho phép chúng ta cứu chuộc lại một linh hồn, và
chúng ta sẽ tiếp tục như những hiệp sĩ Thập tự chinh cổ xưa để cứu rỗi nhiều
hơn nữa. Giống như họ, chúng ta sẽ tiến về hướng mặt trời mọc. Và giống như họ,
nếu chúng ta bỏ mình, chúng ta sẽ bỏ mình vì nghĩa lớn."

Ông ta ngừng lại và tôi nói, "Nhưng bá tước sẽ không đẩy lùi
được nó bằng sự thông minh của hắn chứ? Do hắn đã đi ra khỏi nước Anh, hắn sẽ
không né tránh được nó chứ, như một con hổ sẽ làm khi nói bị săn đuổi tại một
ngôi làng."

"A ha!" ông ta nói, "sự so sánh của bà về hổ rất
hay, và tôi sẽ dùng điều đó với hắn. Giống như người Ấn Độ nói về loài hổ, khi
đã nếm máu người, nó sẽ không chú ý đến những con mồi khác, nhưng sẽ lảng vảng không
ngừng nghỉ quanh con người đó đến khi nó bắt được anh ta. Cái thứ mà chúng ta
đang săn đuổi từ ngôi làng của chúng ta là một con hổ, cũng như vậy, cũng sẽ
không bao giờ ngừng nghỉ. Không, trong bản thân hắn, hắn sẽ không bỏ cuộc và sẽ
không rời xa. Khi hắn còn sống, cuộc sống thực của hắn, hắn đã vượt qua biên
giới Thổ Nhĩ Kỳ và giao tranh với kẻ thù của hắn trên ngay chính lãnh địa của
đối phương.

Hắn đã bị đẩy lùi, nhưng hắn nào có cam chịu? Không! Hắn lại quay
trở lại, rồi lại trở lại, và lại trở lại. Hãy nhìn xem sự bền bỉ và khả năng
chịu đựng của hắn. Với bộ óc của một đứa trẻ, phải rất lâu hắn mới hình thành
được ý tưởng chuyển đến một thành phố lớn. Hắn làm gì? Hắn tìm một vùng đất
trên thế giới này thích hợp nhất cho những mơ ước của hắn. Rồi hắn cân nhắc
đánh giá từng bước chuẩn bị cho công việc này. Hắn kiên nhẫn xác định sức mạnh
của hắn như thế nào, quyền lực của hắn ra sao. Hắn học nói nhiều ngôn ngữ. Hắn
học hỏi đời sống xã hội mới, những môi trường mới mẻ với cuộc sống cổ xưa, về
chính trị, về luật pháp, về tài chính, về khoa học, về tập quán của vùng đất
mới và những con người ở đó.

Trong cái nhìn của hắn, những gì hắn đã có chỉ là sự khai vị cho
một bữa ăn ngon lành và phù hợp với những ước muốn của hắn. Không, nó giúp cho
hắn phát triển giống như bộ óc của hắn.Tất cả đã chứng minh là hắn đúng trong
điều phỏng đoán đầu tiên của hắn. Hắn đã đơn độc làm tất cả, hoàn toàn đơn
độc! Từ một ngôi mộ hoang tàn nơi tại một vùng đất quên lãng. Còn điều gì mà
hắn có thể không làm được khi hắn nghĩ ra có một thế giới rộng lớn hơn đang mở
ra trước mặt hắn. Hắn có thể mỉm cười cùng thần chết, khi mà chúng ta biết đến
hắn. Ai là kẻ có thể vẫy vùng giữa thách thức của bệnh tật mang đến cái chết mà
không ai trong nhân loại này có thể tránh khỏi.

Ôi! Nếu như một người như vậy đến từ Chúa, chứ không phải từ Quỷ
dữ, thì cái sức mạnh đó hắn có thể làm được những điều tốt lành cho thế giới
già nua của chúng ta. Nhưng chúng ta đang đánh cược để giải phóng thế giới.
Công việc của chúng ta phải tiến hành thầm lặng, và tất cả những nỗ lực của
chúng ta phải giữ bí mật. Bởi vì trong cái thời đại tân tiến này, khi mà con
người thậm chí còn không tin vào những gì họ thấy, thì sự nghi ngờ của những
người khôn ngoan sẽ là sức mạnh ghê gớm nhất của hắn. Tức khắc nó sẽ tạo cho
hắn những vỏ bọc và áo giáp, và tạo cho hắn những vũ khí để tiêu diệt chúng ta,
những kẻ thù của hắn, những người đang sẵn sàng đánh liều
thậm chí cả linh hồn của mình cho sự an toàn của một người mà chúng ta thương
yêu. Vì sự tốt đẹp của tình người, và vì danh dự và vinh quang của Chúa."

Sau một cuộc thảo luận chung, mọi người xác định rằng vào tối nay
chưa có điều gì được thiết lập rõ ràng. Vì vậy tất cả chúng tôi đều đi ngủ trên
những sự kiện, và cố nghĩ ra một kết luận hợp lý. Sáng mai, tại bữa ăn sáng,
chúng tôi sẽ gặp lại, và sau khi trao đổi những kết luận của mình với những
người khác, chúng tôi sẽ quyết định mình sẽ làm gì dựa trên những nguyên nhân
được xác định rõ...

Tôi cảm thấy êm ả tuyệt vời và thư thả đêm nay. Điều này giống như
là những nỗi ám ảnh thường trực đã được xóa bỏ khỏi tôi. Có thể là...

Điều phỏng đoán của tôi chưa xác quyết, nhưng có thể không như
vậy, vì tôi đã thấy trong gương cái dấu sẹo đỏ trên trán tôi, và tôi biết rằng
tôi vẫn chưa được trong sạch.

NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD

Ngày 5 tháng Mười. - Tất cả chúng tôi thức dậy sớm, và tôi nghĩ
rằng giấc ngủ như vậy đã là quá nhiều cho tất cả chúng tôi. Khi chúng tôi gặp
nhau sớm để ăn sáng thì có một cái cảm giác hưng phấn chung hơn sự chờ đợi của
bất kỳ ai trong chúng tôi để có nó lần nữa.

Cái khả năng phục hồi tự nhiên của con người thật sự là một điều
tuyệt diệu. Bất kể sự bế tắc nào, dù là chuyện gì đi nữa, cũng đã được xua đi,
thậm chí cả cái chết, và chúng tôi lại bay bổng trong những nguyên tắc đầu tiên
của hy vọng và tận hưởng. Hơn một lần chúng tôi ngồi quanh bàn, mắt tôi mở to
tự hỏi toàn bộ những chuỗi ngày vừa qua có phải chỉ là một giấc mộng. Chỉ đến
khi tôi nhìn thấy cái vết sưng tấy trên trán bà Harker thì tôi mới trở về với
thực tại.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3