Bá Tước Dracula - Chương 11 phần 1

Chương 11 : NHẬT KÝ CỦA LUCY
WESTENRA

Ngày 12 tháng 9. - Mọi người bọn họ đều thật tốt với tôi. Tôi rất
mến ông bác sĩ Van Helsing thân thương.

Tôi tự hỏi vì sao ông ta lại tỏ ra lo âu về những đóa hoa này. Ông
ta đã làm tôi hết hồn, trông ông hung hăng quá. Nhưng chắc là ông ấy phải đúng
thôi, những bó hoa này sẽ làm cho tôi được yên ổn. Ở một chừng mực nào đó, tôi
không còn sợ phải ở một mình tối nay nữa, và tôi có thể đi ngủ mà chẳng sợ gì.
Tôi sẽ chẳng buồn quan tâm đến những tiếng sột sọat bên ngoài cửa sổ nữa.Ôi,
dạo gần đây tôi phải đối mặt với những sự việc kinh khiếp làm sao, nỗi đau khổ
về chứng mất ngủ, hay đúng hơn là sợ phải đi ngủ, và những nổi khủng khiếp bí
ẩn nào đó cứ đe đọa tôi!

Những người khác thật là hạnh phúc, họ sống mà chẳng có sợ hãi,
chẳng kinh hoàng, họ đi ngủ khi đêm đến, và trong giấc ngủ chẳng có gì quấy
rầy họ ngoài những cơn mộng đẹp. Được rồi, tối nay tôi sẽ nằm đây, hy vọng là
sẽ ngủ ngon lành, giống như Ophelia trong vở kịch, với những ước mơ và hy vọng
của người trinh nữ.' Trước đây tôi chưa hề ưa tỏi, nhưng tối nay thì chúng
trông thật tuyệt! Thật là một mùi vị êm ái. Tôi cảm thấy giấc ngủ đang đến đây.
Tạm biệt, mọi người.

NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ SEWARD

Ngày 13 tháng 9. - Tôi được gọi đến Berkeley và thấy Van Helsing,
như thường lệ, đã sẵn sàng. Một cỗ xe đã đợi sẵn từ khách sạn. Giáo sư mang
theo cái túi, dạo gần đây lúc nào ông cũng có nó bên người.

Nào, hãy ghi chép lại cho thật chính xác nào. Van Helsing và tôi
đến Hillingham lúc tám giờ. Thật là một buổi sáng đáng yêu. Ánh mặt trời rực rỡ
và không khí trong lành của một buổi sáng sớm mùa thu khiến mọi người cảm thấy
thiên nhiên đang thực hiện công việc hàng năm của mình một cách hoàn hảo.
Những chiếc lá nhuộm mình trong những sắc màu xinh đẹp khác nhau, nhưng vẫn
chưa chịu buông rơi khỏi cành. Khi đến nơi, chúng tôi gặp bà Westenra đi ra
khỏi phòng khác. Bà luôn là người dậy sớm. Bà đón chúng tôi rất nồng ấm và nói,

"Các ông chắc là sẽ vui lắm khi biết rằng Lucy đã khá hơn.
Con bé đáng yêu ấy vẫn còn đang ngủ. Tôi đã nhìn vào phòng nó và thấy nó,
nhưng sợ đánh thức nó nên không bước vào." Giáo sư mỉm cười, và trông có
vẻ rất khoái trá. Ông xoa tay vào nhau, lên tiếng, "Aha! Tôi nghĩ là tôi
có thể chẩn bệnh cho ca này. Cách chữa bệnh của tôi là làm việc mà."

Bà ấy trả lời,"Ngài đừng có dành hết công lao đấy nhé. Sáng
nay Lucy khỏe lại cũng có phần của tôi đấy nhé."

"Bà muốn nói gì thưa bà?" giáo sư hỏi

"À, tối hôm qua tôi rất lo cho con bé đáng yêu ấy, nên đã đi
vào phòng nó. Nó đang ngủ say, nên những tiếng động của tôi không làm cho nó
thức giấc. Nhưng trong phòng ngột ngạt quá. Nó đầy những bông hoa có cái mùi
nặng nề, kinh tởm và con bé còn đeo một tràng khác quanh cổ nó nữa. Tôi sợ là
bầu không khí nặng nề như vậy sẽ có hại cho thể trạng ốm yếu của con bé, nên
tôi mang sạch chúng ra ngoài, rồi mở cửa sở ra để đón một ít không khí trong
lành. Tôi chắc là sáng nay ông sẽ hài lòng khi thấy nó."

Bà ta đi vào phòng riêng của mình. Bà thường dùng bữa sáng của
mình ở đấy. Trong khi bà đang nói, tôi quan sát khuôn mặt của giáo sư, và thấy
nó đang trở nên tái xám. Ông ta chỉ có thể giữ được sự quân bình khi người đàn
bà tội nghiệp kia còn đang ở đó, bởi vì ông biết sự đau yếu của bà và một cú
sốc có thể gây ra tác hại như thế nào. Ông ta còn cố mỉm cười với bà khi ông mở
cửa cho bà vào phòng. Nhưng ngay khi bà ta vừa biến mất thì ông đột ngột và
mạnh mẽ kéo tôi phăng phăng vào phòng ăn và đóng cửa lại.

Và, lần đầu tiên trong đời mình, tôi thấy Van Helsing kiệt sức.
Ông giơ tay lên ôm đầu trong nỗi đau khổ câm lặng, và đấm vào lòng bàn tay mình
một cách tuyệt vọng. Cuối cùng ông ngồi xuống ghế, đưa hai tay che mặt, và bắt
đầu khóc, với những tiếng nức nở khô, nặng như đang toát ra từ trái tim tan vỡ
của ông ấy.

Rồi ông ta giơ hai tay lên, như thể đang khẩn cầu với toàn vũ
trụ. "Chúa ơi! Chúa ơi! Chúa ơi!" ông ta nói.

"Chúng con đã làm gì, những con người tội nghiệp này đã làm
gì, để rồi chúng ta phải chìm vào khổ ải như thế này? Phải chăng cái định mệnh
từ cái thế giới man rợ cổ xưa ấy vẫn dai dẳng bám theo chúng con, nó vẫn tiếp
tục diễn ra, vẫn tiếp tục hoành hành? Người mẹ tội nghiệp, chẳng hay biết gì,
cứ nghĩ là mình đã làm những gì tốt nhất cho con gái mình, nhưng không biết là
bà đã đánh mất đi cả thể xác lẩn linh hồn của con mình, và chúng ta không được
nói cho bà biết, thậm chí không được cảnh báo bà, nếu không bà ấy sẽ chết, cả
hai sẽ chết. Ôi, chúng ta cùng đường rồi! Cái thế lực ma quái đang đối chọi với
chúng ta thật là ghê gớm!"

Thình lình ông ta nhảy bật dậy. "Đi nào," ông ta nói,
"chúng ta phải đến xem xét và hành động. Ma quỷ hay không ma quỷ, hay là
cả lũ ma quỷ ấy đến đây cùng lúc, thì cũng kệ thây chúng. Chúng ta sẽ giao
chiến với nó, dù thế nào đi nữa."

Một lần nữa tôi lại trở nên hóa đá, trong khi Van Hensing đi thẳng
đến giường. Lần này ông ta không nhìn ngay lên khuôn mặt xinh đẹp với cái vẻ
xanh xao như sáp đầy khủng khiếp đó nữa. Ông ta nhìn với vẻ buồn bã sâu lắng và
lòng thương cảm không giới hạn.

"Như tôi đã đoán trước," ông ta lẩm bẩm, với tiếng huýt
vào đặc trưng nhiều ý nghĩa của mình. Không nói thêm lời nào, ông đi khóa cửa
lại, rồi bắt đầu bày ra trên cái bàn nhỏ những dụng cụ để bắt đầu một cuộc phẫu
thuật truyền máu khác. Tôi đã thấy trước công việc bắt buộc này. bắt đầu cởi áo
khoác, nhưng ông ta ngăn tôi bằng bàn tay nóng bỏng. "Không!" ông ta
nói."Hôm nay anh tiến hành phẫu thuật. Tôi sẽ cho máu. Anh vẫn còn yếu
lắm." Và ông ta bắt đầu cởi áo khoác và xắn tay áo.

Lại một cuộc phẫu thuật nữa. Lại một lần đánh thuốc mê nữa. Một
lần nữa những sắc màu được trả về trên đôi má xám tro, và hơi thở nàng trở lại
bình thường trong giấc ngủ sâu. Lần này tôi trông nom nàng trong khi Van
Helsing tự chăm sóc mình và nghỉ ngơi.

Sau đó ông ta tìm cơ hội nói chuyện với bà Westenra, để nói cho bà
biết là đừng có lấy đi bất kỳ thứ gì trong phòng Lucy mà không báo cho ông.
Những bông hoa là thuốc chữa bệnh, và thở cái không khí nồng nặc mùi của chúng
mà một phần trong phương pháp điều trị. Rồi ông ta tiếp tục tự chăm sóc mình,
nói rằng đêm nay và đêm sau ông ta sẽ thức trông, và sẽ kêu tôi đến khi nào
đúng lúc.

Một lúc sau, Lucy tỉnh dậy, tươi tỉnh và sảng khoái, nàng hầu như
chẳng hay biết chút gì về sự thử thách khủng khiếp của mình.

Tất cả những cái này nghĩa là gì? Tôi sợ là việc tôi đã sống một
thời gian dài giữa những người mất trí đã bắt đầu tác động lên trí nảo của
chính mình.

NHẬT KÝ CỦA LUCY WESTENRA

Ngày 17 tháng Chín. - Đã bốn ngày đêm trôi qua bình yên. Tôi trở
lại khỏe mạnh đến nỗi chính tôi cũng không nhận biết được những gì xảy ra với
mình. Có vẻ như là tôi vừa trải qua một cơn ác mộng dài, và bây giờ vừa tỉnh
dậy để đón những tia nắng sáng rực rỡ và hít thở bầu không khí trong lành bao
quanh mình.Tôi chỉ còn nhớ lờ mờ về một thời gian dài phiền muộn trong đợi chờ
và sợ hãi, đen tối đến nỗi những hy vọng chỉ càng làm cho nỗi đau khổ trong
hiện tại càng thêm cay đắng. Đó là một thời kỳ dài đầy quên lãng, và bây giờ
tôi nhảy trở vào cuộc sống như là nhảy vào một dòng nước lớn.Từ dạo đó, dù bác
sĩ Van Helsing vẫn ở bên tôi, nhưng những cơn ác mộng dường như đã qua hẳn
rồi.

Những tiếng động vẫn thường làm tôi kinh sợ đã ra khỏi tâm trí
tôi, những tiếng vỗ cánh sột soạt ở ngoài cửa sổ, những giọng nói xa vắng
nhưng lại rất gần với tôi, những âm thanh kinh khiếp đến từ đâu tôi không biết
và ra lệnh cho tôi làm những việc mà tôi cũng không ý thức được, tất cả đã chấm
dứt. Tôi lên giường mà không còn sợ giấc ngủ. Thậm chí tôi không cần phải cố
giữ mình cho tỉnh táo. Càng ngày tôi càng thích mùi tỏi, và mỗi ngày người ta
lại gửi cho tôi một thùng đầy từ Haarlem. Tối nay bác sĩ Van Helsing có việc
phải đi, và ông ta phải ở lại cả ngày ở Amtersdam. Nhưng tôi không cần phải
trông chừng nữa. Tôi đã đủ khỏe mạnh để ở một mình rồi.

Xin cám ơn tấm lòng của Mẹ, anh Arthur thân yêu, và cho tất cả
những người bạn đã tỏ ra thật tốt với tôi! Thậm chí tôi không thấy có gì biến
đổi, khi mà tối hôm qua bác sĩ Van Helsing ngủ suốt trên chiếc ghế của ông. Tôi
thấy ông ngủ hai lần khi tôi tỉnh giấc. Nhưng tôi chẳng sợ gì mà cứ ngủ tiếp,
dù có tiếng vỗ cánh của một con dơi hay một tiếng động sột soạt nào đó, đầy
giận dữ bên ngoài cửa sổ.

NHẬT BÁO PALL MALL, ngày 18 tháng Chín.

CUỘC PHỎNG VẤN CỦA CHÚNG TÔI VỀ CHUYẾN MẠO HIỂM GÂY CẤN CỦA MỘT
CON SÔI TRỐN CHẠY.

PHỎNG VẤN VỚI NGƯỜI CANH GÁC VƯỜN THÚ.

Sau nhiều lần yêu cầu và nhiều lần bị từ chối, thì cuối cùng tờ
"Nhật báo Pall Mall" cũng tìm thấy vận may quen thuộc của mình, tôi đã
cố tìm được người canh gác vùng đất Vườn Thú, và cả khu đất bên trong. Thomas
Bilder sống trong một ngôi nhà tranh trong khu rào đằng sau chuồng voi, và đang
ngồi uống trà khi tôi tìm đến. Thomas và vợ ông ta là những con người đứng
tuổi, mến khách, và nếu lấy sự đón tiếp tôi làm mẫu cho cuộc đón khách của họ
đối với những người khách vô thưởng vô phạt, thì cuộc sống của họ cũng khá đầy
đủ. Người gác vườn nhất định chưa chịu bắt đầu cái mà ông ta gọi là công việc
làm ăn đến khi bữa khuya đã xong, và chúng tôi đã no nê. Sau khi bàn đã dọn
xong, ông ta đốt tẩu, và nói,

"Nào, thưa ngài. bây giờ thì ngài có thể bắt đầu hỏi tôi
những gì ngày muốn. Xin ngài thứ lỗi là tôi đã từ chối nói chuyện trước bữa ăn.
Tôi sẽ cho bọn chó sói, chó rừng, linh cẩu trong vùng đất của chúng ta bữa trà
của chúng trước khi tôi bắt đầu hỏi chuyện chúng."

"Ông nói như thế nào ạ, hỏi chuyện chúng à?" tôi đối
đáp, hy vọng sẽ khiến cho người đối thoại trở nên cởi mở.

"Tất cả bọn chúng trên trái đất này, ở tận vùng cực đi nữa,
đều như nhau thôi. Nói thẳng vào tai chúng chỉ là nước đổ lá khoai, giống như
bọn trai trẻ khoe khoang hợm hĩnh trước lũ con gái của chúng. Nếu muốn nói
chuyện với nó, thì trước tiên tôi phải quăng ra cho nó vài miếng ăn, đợi chúng
chén và uống cà phê xong xuôi, rồi tôi mới bắt đầu thì thào vào tai chúng. Thưa
ngài." ông ta thêm vào một cách triết lý, "bản năng tự nhiên của
chúng ta cũng giống như lũ vật ấy thôi. Ngài đến đây và hỏi tôi về công việc
của tôi, và tôi trả lời chỉ để làm vui lòng ngài. Thậm chí nói một cách châm
biến là khi ngài hỏi tôi thì tôi muốn ngài hỏi cấp trên của tôi xem ngài có thể
hỏi tôi vài câu hỏi hay không. Tôi nói như vậy có xúc phạm ngài không ạ?"

"Không sao."

"Và để trả lời cho bài báo của ngài thì tôi dùng cái thứ ngôn
ngữ thô thiển đã đi với tôi suốt cả thế giới này. Nhưng bây giờ với tôi mọi
chuyện đã ổn. Tôi không còn phải chiến đấu nữa, và tôi đợi thức ăn, đợi bữa ăn
của mình giống như bọn chó sói và sư tử quanh đây. Và, tận hưởng những vui thú
của cuộc đời, khi có một người đàn bà quen thuộc mang cho tôi bữa trà, làm tôi
ấm lòng với ấm trà cũ kỹ, tôi đốt cái tẩu của mình, thì ngài có thể phun vào
tai tôi tất cả những gì ngài muốn, mà thậm chí sẽ chẳng nhận tiếng gầm gừ nào
từ tôi. Nào, hãy bắt đầu những câu hỏi của ngài. Tôi biết ngài muốn gì rồi, con
chó sói trốn thoát phải không."

"Đích thị. Tôi muốn biết quan điểm của ngài về vụ này. Hãy
nói với tôi xem nó đã xảy ra như thế nào, và khi đã rõ các sự kiện tôi muốn
ngài nói về những suy nghĩ của ngài về nguyên nhân vụ này, ngài nghĩ rằng tất
cả những chuyện này sẽ kết thúc như thế nào."

"Được rồi, thưa ngài. Đây là là một câu chuyện thú vị đấy.
Đấy là một con sói mà chúng tôi gọi là Bersicker, một trong ba con xám được
chuyển từ Nauy đến Jamrach, và chúng tôi mang về đây đã bốn năm. Nó là một con
sói dễ thương, chẳng bao giờ gây rắc rối khi chúng tôi muốn nói chuyện. Tôi rất
ngạc nhiên khi nó lại muốn bỏ trốn, chẳng như các con thú khác trên vùng đất
này. Thế đấy, ngài không thể tin được chó sói và phụ nữ."

"Đừng có nghe lời ông ta, thưa Ngài!" bà Tom ngắt lời,
với một tràng cười ngặt nghẽo."Ông ta sống giữa lũ động vật hoang quá lâu
rồi nên chính ông ta riết rồi cũng giống như một con sói thật thụ! Nhưng ông ta
chẳng gây hại gì đâu."

"Vâng, thưa ngài. lúc đó là khoảng hai giờ sau giờ cho thú
ăn hôm qua, thì tôi gặp sự rắc rối đầu tiên. Tôi đang đi qua khỏi khu chuồng
khỉ để thăm một con báo trẻ bị ốm. Nhưng ngay khi tôi nghe thấy tiếng gào và
tiếng tru tôi liền chạy đến ngày. Con Bersicker đang gào rống như đang lên cơn
điên, cào cấu thanh chắn như muốn thoát ra ngoài. Lúc đó chẳng có nhiều khách
thăm, và chỉ có một người khách đứng sát bên, một thằng cha cao, gầy, mũi cao
và cằm nhọn, với một hàm răng trắng toát. Hắn có cái nhìn lạnh lùng, đăm đăm,
và tôi không ưa hắn chút nào, có những loại người luôn làm người khác phát cáu
như vậy đấy. Hắn mang một đôi găng tay trắng, và hắn chỉ vào con vật rồi nói
với tôi. "Anh gác thú, những con sói kia có vẻ có vấn đề đấy."

"'Có thể là do ông đấy, tôi nói, vì tôi không ưa cái không
khí mà thằng cha này mang lại. Hắn chẳng hề tỏ ra giận dữ như tôi hy vọng, mà
hắn mỉm cười một cách xấc láo, với một đôi hàm răng đầy đặn, trắng toát và sắc
bén. Ồ không, chúng có vẻ không thích tôi,' hắn bảo.

"'Ồ vâng, chúng như thế đấy, tôi nói, bắt chước hắn. Chúng
luôn thích một hoặc hai khúc xương để làm sạch răng vào buổi trà, mà hình như
ông có một túi đầy thì phải.'

"Ờ, cũng thật là lạ, khi mà chúng tôi nói chuyện, bọn thú vật
cứ nằm mọp xuống, rồi tôi đến bên Bersicker để ve vuốt tai nó như thường lệ.
Đoạn người đàn ông kia cũng đi đến, và Chúa ôi, ông ta cũng đưa tay vân vê tai
con chó sói!"

"'Cẩn thận,' tôi nói.Bersicker nó nhanh lắm đấy.'

"'Chẳng sao,' ông ta nói.Tụi nó đều từng là của tôi mà!'

"'Tự ngài kinh doanh chúng sao?" tôi nói, ngã mũ, bởi vì
những người buôn bán chó sói đều là bạn tốt của người gác thú.

"'Không' ông ta nói,'không chính xác là công việc kinh doanh,
nhưng tôi có nhiều con thú nuôi như thế.' và ông ta nhấc mũ lên với một phong
cách quý phái như một ông chủ, rồi bỏ đi. Con Bersicker nhìn chăm chăm theo ông
ta cho đến khi ông ta đi khuất, đoạn nằm mọp xuống ở một góc và không buồn di
chuyển trong suốt cả buổi chiều ấy. Rồi đến tối hôm qua, ngay khi mặt trăng vừa
lên, những con sói bắt đầu tru lên. Chẳng có gì đáng cho chúng tru lên như vậy.

Không có ai ở gần bên, ngoại trừ một thứ tiếng mà rõ ràng là lời
kêu gọi của một con chó lởn vởn đâu đó ở con đường công viên phía sau khu vườn
thú. Tôi có ra đó một hai lần để xem mọi thứ có ổn hay không, và đột ngột,
những tiếng sói kia im bặt. Ngay trước mười hai giờ, tôi định đi ra xem lại một
lần nữa xem sao, nhưng khi tôi đến chỗ chuồng con Bersicker già thì tôi thấy
hàng rào bị bẻ gãy và cuộn xoắn lại, còn chuồng thì rỗng không. Đó là tất cả
những gì tôi biết."

"Có ai thấy được điều gì khác nữa không?"

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3