Bá Tước Dracula - Chương 04 phần 1
Chương 4 : NHẬT KÝ CỦA JONATHAN
HARKER (tiếp theo)
Khi tỉnh giấc, tôi thấy mình đang nằm trên giường của mình. Nếu
như không phải là tôi vừa trải qua một giấc mơ thì chắc là bá tước đã mang tôi
trở về phòng. Tôi cố trấn an rằng mình vừa nằm mơ, nhưng điều đó không thể giải
thích được những gì đang diễn ra bên tôi. Một ví dụ nhỏ để chắc chắn về việc
này là quần áo tôi đã được thay ra và gấp lại, nhưng tôi không bao giờ gấp quần
áo theo kiểu như thế. Đồng hồ của tôi được tháo ra, nhưng tôi luôn luôn đeo
đồng hồ trong khi ngủ, và có rất nhiều những chi tiết đại loại như thế. Nhưng
những gì đã xảy ra cho tôi khó tin đến nỗi, có thể giải thích là đầu óc tôi
đang có vấn đề, là thần kinh tôi đang rối loạn. Tôi cần phải xem lại điều này.
Chỉ có một điều khiến tôi vui mừng.
Đó là việc nếu thật sự bá tước mang tôi về phòng và thay quần áo
cho tôi, thì hẳn là ông ta làm việc đó hết sức vội vã, và chẳng kịp dòm ngó gì
vào túi tôi. Và hiển nhiên là ông ta chưa biết về những gì tôi viết trong nhật
ký, nếu không thì ông ta hẳn đã lấy hoặc hủy nó đi. Và bây giờ căn phòng của
tôi, tôi đã nhìn nó với cảm giác như đây là nơi trú ẩn của mình. Dù nó vẫn
tràn đầy những cảm giác đáng sợ, nhưng không có gì đáng khiếp hãi hơn những
người phụ nữ kinh khiếp kia, những kẻ đang thèm khát máu của tôi.
Ngày 18 tháng 5:
Khi tôi trở xuống căn phòng nọ vào ban ngày để tìm hiểu sự thật.
Cửa căn phòng nằm ở đỉnh cầu thang đã được đóng kín. Nó đã được chắn ngang bằng
một thang gỗ để ngăn chặn những nỗ lực đẩy nó. Tôi thấy khóa cửa không được
gài, nhưng nó đã được buộc chặt từ bên trong. Như vậy đó không phải là giấc
mộng, đúng như tôi đã lo sợ, và cần phải hành động trên cơ sở của sự suy đoán
này.
Ngày 19 tháng 5:
Tôi chắc chắn sắp phải vất vả đây. Tối hôm qua bá tước yêu cầu tôi
viết ba bức thư với giọng điệu đầy đe dọa.
Bức đầu tiên nói rằng tôi sắp xong công việc và sắp trở về nhà,
bức thứ hai nói rằng tôi đã lên đường vào buổi sáng viết thư, và bức thứ ba nói
rằng tôi đã rời lâu đài và đang ở Bistriz. Tôi muốn cưỡng lại, nhưng thấy rằng
trong tình hình hiện nay, khi mà tôi hoàn toàn nằm trong quyền lực của bá
tước thì không có gì điên khùng hơn là tranh cãi công khai với ông ta. Và sự từ
chối sẽ làm kích động mối nghi ngờ trong lòng ông ta và khiến ông nỗi giận. Ông
ta hẳn đã biết là tôi biết quá nhiều, và để tôi sống là sẽ khiến ông gặp nguy
hiểm.
Cơ hội duy nhất của tôi là kéo dài các cơ hội. Có thể một sự kiện
nào đó sẽ xảy ra và cho tôi cơ hội thoát hiểm. Tôi đã từng thấy sự giận dữ
bùng lên trong mắt ông ta khi ông ném tung người phụ nữ xinh đẹp nọ. Ông ta
giải thích với tôi là bưu điện ở đây hoạt động rất thất thường, và những bức
thư của tôi nên viết từ bây giờ để khiến bạn bè đừng lo lắng. Ông ta còn bảo
đảm với tôi một cách đầy tin tưởng rằng những bức thư trên sẽ được giữ tại
Bistriz trong khi tôi còn ở lại đây, và sẽ được gửi đi vào những lúc thích hợp.
Tranh cãi chỉ khiến ông ta có thêm những mối nghi ngờ mới, tôi giả vờ là đồng ý
với những ý kiến của ông ta, và hỏi ông ta rằng tôi nên đề ngày tháng như thế
nào trong thư.
Ông ta tính toán trong một phút, rồi trả lời, "Bức đầu nên
đề ngày 12 tháng 6, Bức thứ hai ngày 19 tháng 6 và bức thứ ba ngày 29 tháng
6."
Tôi biết rằng đó là quãng đời còn lại của tôi. Chúa hãy giúp tôi!
Ngày 28 tháng 5:
Có một cơ hội để trốn thoát, hay ít ra để gửi đôi chút tin tức về
nhà. Một đoàn dân du mục Szgany vừa đến và cắm trại trong khuôn viên lâu đài.
Đó là dân gipsy. Tôi đã từng viết về họ. Mặc dù vẫn liên kết với với các chủng
tốc gipsy bình khác ở khắp nơi trên thế giới, thì ở nơi này, họ rất đặc biệt.
Họ có hàng ngàn người ở Hungary và Transylvania, và luôn luôn sống ngoài vòng
pháp luật. Họ có những luật lệ riêng, những quy định riêng về sự quý phái, và
gọi nhau bằng những tên riêng. Họ chẳng sợ cái gì cả, chẳng có tín ngưỡng dù vẫn
mê tín, và họ chỉ nói chuyện với nhau bằng thứ tiếng digan riêng của mình.
Tôi sẽ viết về nhà vài lá thư và nhờ họ chuyển. Tôi đã thử làm
quen với họ bằng cách nói chuyện qua cửa sổ.
Họ giở nón, cúi rạp người chào tôi và làm nhiều dấu hiệu khác, tuy
nhiên tôi hiểu về những điều này chẳng khác gì tôi hiểu về ngôn ngữ của họ,
nghĩa là gần như chẳng hiểu gì...
Tôi đã viết xong những lá thư. Tôi viết cho Mina bằng những ký
hiệu viết tắt và nhờ ông Hawkin chuyển giùm. Tôi giải thích cho Mina tình thế
của tôi hiện nay, nhưng không nhắc đến những chuyện kinh dị mà tôi chỉ mới
phỏng đoán. Nó sẽ làm nàng sốc và khiếp hãi đến chết nếu tôi nói hết với nàng.
Như vậy, nếu những bức thư không được chuyển đi, thì bá tước cũng chẳng thể
biết những bí mật của tôi cùng những gì tôi đã khám phá được...
Tôi đã gửi những lá thư. Tôi ném nó ra từ chấn song cửa sổ cùng
với vài đồng vàng, và ra dấu là tôi muốn nhờ họ chuyển giùm. Người đàn ông nhặt
được lá thư này đã đưa nó lên ngực, cúi chào rồi nhét nó vào chiếc mũ lưỡi
trai. Tôi không thể làm gì hơn. Tôi quay về thư viện và bắt đầu viết. Khi bá
tước không có mặt thì tôi vào đây để viết...
Bá tước đến. Ông ta ngồi cạnh tôi, và với một giọng nói hòa nhã
nhất, ông ta lấy ra hai lá thư, "Những người Szgany vừa đưa cho tôi những
thứ này, và dù tôi chẳng biết vì sao họ có, tất nhiên là tôi vẫn nhận.
Đây!" - ông ta chắc là đã đọc chúng rồi - "Một bức từ ngài gửi cho
ông bạn Peter Hawkins của chúng ta. Còn bức kia" - khi ông ta mở phong bì
và nhìn thấy những ký hiệu lạ trong bức thư, mặt ông ta tối sầm lại, còn mắt
ánh lên vẻ giận dữ man dại, - "bức thư kia là một vật ghê tởm, nó là tổn
thương tình bạn và tinh thần hiếu khách của chúng ta! Nó không được ký tên. Tốt
thôi! Nó sẽ chẳng gây nên vấn đề gì giữa chúng ta." Và ông ta bình thản
đưa bức thư và phong bì vào lửa cho đến khi chúng hoàn toàn được thiêu trụi.
Và ông ta tiếp tục, "Còn về bức thư gửi cho ngài Hawkins, hẳn
nhiên là tôi sẽ gửi nó, vì nó là của ngài. Thư từ của ngài là bất khả xâm phạm
đối với tôi. Xin ngài thứ lỗi vì tôi đã vô tình bóc nó ra. Mong ngài dán nó lại
một lần nữa, có được không ạ?" Ông ta đưa bức thư cho tôi, và với một cái
cúi chào nhã nhặn đưa cho tôi một phong bì trống.
Tôi chỉ có thể làm theo với sự im lặng. Khi ông ta rời khỏi phòng
tôi nghe tiếng chìa khóa xoay nhẹ. Vài phút sau tôi tiến lại và xoay thử. Cửa
đã bị khóa.
Một hoặc hai giờ sau, bá tước lặng lẽ đi vào phòng. Sự xuất hiện
của ông ta đánh thức tôi, vì tôi ngủ trên ghế sofa. Ông ta rất nhã nhặn và vui
vẻ, và do thấy tôi đang ngủ, ông nói, "Ồ, bạn tôi, ngài mệt ư? Hãy lên
giường.
Đấy là nơi tốt nhất để ngủ. Tôi không thể nói chuyện với ngài tối
nay, do còn nhiều chuyện để làm, nhưng mong ngài hãy ngủ ngon giấc."
Tôi đi vào phòng và leo lên giường, và thật lạ lùng, ngủ ngon lành
chẳng mộng mị gì. Sự tuyệt vọng đã mang lại sự bình thản cùng với nó.
Ngày 31 tháng 5:
Sáng nay khi thức dậy, tôi định lục trong túi của mình tìm một số
giấy và phong bì cho vào túi, để khi có cơ hội thì lại viết, nhưng một lần nữa
tôi được dành cho một sự ngạc nhiên và một cú sốc.
Tất cả những giấy tờ của tôi đã biến mất, tất cả những tài liệu
của tôi, những giấy tờ vong lục liên quan đến xe lửa và du lịch, những tờ chi
phiếu, nói tóm lại tất cả những gì cần thiết cho tôi khi tôi ra khỏi lâu đài đã
bị mất sạch. Tôi ngồi suy nghĩ một lát, rồi một ý nghĩ chợt đến với tôi. Tôi
vội kiểm tra lại valy quần áo trong tủ quần áo nơi tôi treo quần áo.
Tất cả những quần áo cần thiết để đi ra ngoài, bao gồm áo bành tô
và chăn nệm, đã được lấy đi sạch. Thật là một kế hoạch đê hèn...
Ngày 17 tháng 6:
Sáng nay, khi tôi đang ngồi bên giường và cố trấn tĩnh lại đầu óc,
thì tôi nghe thấy tiếng chân ngựa đi trên mỏm đá mà chẳng có tiếng roi, tiếng
quất hay tiếng cãi cọ nào cả. Tôi vui mừng lao vội ra phía cửa sổ, thấy hai cỗ
xe lớn, mỗi cỗ xe thắng tám con ngựa khỏe mạnh đang đi vào bãi rào. Điều khiển
mỗi cổ xe là một người Slovak. với chiếc nón rộng, thắt lưng cài khuya to bản,
mặc những bộ đồ da cừu dơ bẩn, và đôi giày cao. Họ cũng cầm trên tay mình những
cây gậy. Tôi chạy vội về phía cửa, định lao xuống đại sảnh và nhập bọn với họ.
Tôi cứ nghĩ rằng cửa sẽ mở ra đón họ. Nhưng một lần nữa tôi nhận một cú sốc.
Cánh cửa phòng tôi đã được khóa từ bên ngoài.
Tôi liền chạy ngược về phía cửa sổ, la lớn về phía họ. Họ liếc
nhìn tôi lạ lẫm và chỉ trỏ. Nhưng cái gã "hetman" của người Szgany
tiến ra, thấy họ đang chỉ trỏ về phía tôi, hắn bèn nói điều gì đó và cười phá
lên.
Do đó, những nỗ lực của tôi, những tiếng kêu gào thảm thương,
những lời khẩn nài tuyệt vọng, chẳng có tác dụng gì. Họ cương quyết quay đi.
Những cỗ xe ngựa chở nặng những cái hộp vuông, được buộc bằng những sợi dây
thừng dày. Rõ ràng chúng rỗng bởi vì những người Slovak cầm chúng dễ dàng và
qua những tiếng vang khi họ cẩu thả lôi chúng đi.
Khi lấy hàng xuống hết và chất thành một khối lớn trên một góc lớn
trên bãi rào, những người Slovak nhận tiền từ những người Szgany, nhổ nước bọt
lên nó để cầu may mắn, chậm chạp quay đầu ngựa. Chỉ một lúc sau, tôi nghe tiếng
roi ngựa của họ chìm dần và xa khuất.
Ngày 24 tháng 6:
Tối qua bá tước từ giã tôi sớm, và tự khóa cửa nhốt mình trong căn
phòng của ông ta. Liền đó, tôi bạo dạn chạy ra cầu thang lượn và nhìn ra cửa sổ
trông ra hướng Nam. Tôi nghĩ dù sao cũng nên trông chừng bá tước về những gì
sắp xảy ra. Những người Szgany đang tụ tập trong lâu đài và làm một số công
việc gì đó. Tôi đoán ra được, vì thỉnh thoảng tôi nghe những tiếng động cố che
giấu của cuốc và thuổng. Dù nó là cái gì đi nữa, thì đó cũng đang đi tới tận
cùng của một kế họach đê hèn tàn nhẫn.
Tôi đứng tần ngần ở cửa sổ khoảng nữa giờ thì chợt thấy cái gì đó
thò ra ở cửa sổ của bá tước. Tôi nép người lại và quan sát chăm chú, thì thấy toàn
bộ một thân người thò ra. Lại một cú sốc mới cho tôi khi tôi thấy ông ta đang
mặc bộ quần áo mà tôi đã mặc khi tới đây, và quàng qua vai ông là cái túi kinh
khiếp mà tôi thấy những người phụ nữ kia mang đi. Tôi không còn nghi ngờ gì về
mục đích của ông ta khi mặc quần áo của tôi! Đây là một kế hoạch độc ác mới của
bá tước. Ông ta sẽ để cho mọi người nghĩ là họ đã thấy tôi, tạo ra một bằng
chứng hiển nhiên là tôi đang ở trong thị trấn và dân làng đang chuyển thư cho
chính tôi, và rồi bất kỳ những gì độc ác ông ta sắp làm sẽ được dân địa phương
quy tội cho tôi.
Điều làm tôi phát điên lên là mọi thứ cứ tiếp tục diễn ra trong
khi tôi phải đứng câm nín tại chỗ, làm một tù nhân thật sự, mà thậm chí còn
không được bảo vệ hay an ủi bằng bất bất cứ luật pháp nào, thậm chí cả luật
pháp dành cho kẻ phạm tội.
Tôi nghĩ rằng mình nên đợi đến khi bá tước quay về, và tôi kiên
trì đứng bên cửa sổ một lúc lâu. Chợt tôi bắt đầu nhận ra rằng trong những tia
sáng mặt trăng xuất hiện những đốm nhỏ li ti. Chúng giống như những hạt bụi cực
bé, và chúng đang gom dần lại thành một đám mây lờ mờ. Tôi nhìn chúng với một
cảm giác dễ chịu, và cảm thấy cõi lòng mình đang thanh thản trở lại. Tôi trườn
người ra phía lỗ châu mai, tạo cho
mình một tư thế thoải mái để tận hưởng trò chơi của không khí này.
Chợt một tiếng sói tru trầm và thảm thiết vang lên phía xa trong
thung lũng, vượt khỏi tầm nhìn của tôi, làm tôi bật dậy. Nó vang lên càng lúc
càng lớn trong tai tôi, và đám mây bụi kia chuyển sang những hình dạng khác như
thể chúng đang nhảy múa dưới ánh trăng. Tôi cảm thấy tôi phải đấu tranh dữ dội
để chống lại bản năng của chính mình. Tâm hồn xáo trộn, và một nữa tri giác của
tôi đang lồng lộn đòi đáp lại lời kêu gọi của tiếng sói tru kia. Tôi đang bắt
đầu bị thôi miên!
Đám bụi kia nhảy múa càng lúc càng nhanh hơn. Ánh trăng rung lên
như muốn đẩy tôi vào cái khối mờ ảo u ám đó. Càng lúc chúng càng tụ lại và định
hình dần thành hình dạng lờ mờ của các bóng ma. Tôi chợt choàng tỉnh, phục hồi
các giác quan của mình và gào lên một tiếng lớn làm rung động cả vùng đất.
Những bóng ma đang định hình dần từ những tia sáng trăng kia,
chính là những phụ nữ ma quái mà tôi đã từng chịu đày đọa.
Tôi chạy cuống cuồng về phòng mình. Tôi cảm thấy đó là một nơi an toàn
vào lúc này, nơi không có những ánh trăng mà chỉ có ngọn đèn để phát ra ánh
sáng.
Vài giờ sau, tôi nghe những tiếng động từ phía phòng bá tước,
giống như những tiếng than van rền rĩ bị chặn lại. Rồi tiếp sau đó là một khoảng
yên lặng sâu lắng, rờn rợn làm tôi ớn lạnh. Với nhịp tim đập thình thịch, tôi
thử mở cửa, nhưng nó đã khóa chặt tù nhân của mình. Không thể làm gì được nữa,
tôi chỉ đơn giản ngồi xuống và gào lên.
Khi ngồi xuống tôi không nghe thấy những tiếng động nào trong vùng
đất, ngoại trừ tiếng rền rĩ than van của một người phụ nữ. Tôi lao vội về phía
cửa sổ, kéo màn lên, nhìn qua các chấn song.
Thật sự là có một người phụ nữ, đầu tóc rối bù, hai tay giữ chặt
tim trong tình trạng mệt lử vì cố chạy. Bà ta với lên một góc của cửa chính.
Khi nhìn thấy mặt tôi, bà ta ném người tới trước, gào lên với một giọng chất
đầy sự đe dọa, "Quát vật, trả lại con cho tao!"
Bà ta quỵ người trên đầu gối, đưa tay lên, gào lại câu nói một lần
nữa với một âm sắc như bóp nghẹt trái tim của tôi. Rồi bà ta xé tóc, đấm ngực,
buông mình vào những hành vi của sự đau khổ tột cùng. Cuối cùng, bà ta lại
phóng người tới. Tôi không còn thấy bà ta, như có thể nghe thấy những cánh tay
trần của bà đang đấm thình thịch vào cửa.
Rồi từ phía trên cao, có thể là trên đỉnh tháp, vang lên những
tiếng thì thầm khô khan, cộc cằn của bá tước. Có lẽ tiếng gọi của ông ta được
trả lời bởi những tiếng tru dài và rộng của bầy sói. Vài phút sau, một đám đông
sói xuất hiện, như một lũ quỷ địa ngục được dìm lại và bung ra, lao ào ào vào
lối đi lớn đi vào bờ rào.
Không hề có tiếng kêu thét của người phụ nữ, chỉ còn những tiếng
tru ngắn của lũ sói. Một lúc sau, chúng tản đi và liếm mép.
Tôi không thương hại người đàn bà. Tôi biết với những gì xảy ra
cho con bà, bà thà chết còn hơn.
Tôi sẽ làm gì? Tôi có thể làm gì? Làm sao tôi trốn thoát được
những điều khủng khiếp của đêm đen, của những điều đen tối và kinh sợ này.
Ngày 25 tháng 6:
Nào ai biết được khi con người phải chịu những điều đau khổ từ đêm
đen thì buổi sáng mang lại cho trái tim và mắt anh ta những cảm xúc ngọt ngào
và thân mến như thế nào. Khi mặt trời lên cao vào buổi sáng, đập vào đỉnh của
cái cổng chính lớn đối diện với tôi, một đốm sáng từ nó chạm vào tôi như một sứ
giả mang lại những ánh sáng tốt lành. Những nỗi sợ hải của tôi tan đi thành
những lớp vỏ hư ảo của những tia nắng ấm áp.
Tôi phải hành động dưới sự khuyến khích của ánh sáng ban ngày đang
rọi trên mình. Tối hôm qua một trong những lá thư đề ngày tháng sẵn của tôi đã
được gửi, bắt đầu cho những kế hoạch đẫm máu sẽ xóa sạch mọi dấu vết về sự tồn
tại của tôi trên trái đất.
Đừng nghĩ về nó nữa.Hành động thôi!
Tôi luôn luôn bị quấy rầy bởi những sự đe dọa nguy hiểm và kinh sợ
vào ban đêm. Tôi chưa hề gặp bá tước vào ban ngày. Phải chăng ông ta ngủ trong
khi những người khác thức và thức trong khi những người khác ngủ? Nếu tôi có
thể vào được phòng ông ta nhỉ! Nhưng không thể được. Cửa luôn khóa chặt, vô
phương.
Thật ra, vẫn còn một cách, nếu như tôi dám làm. Cái nơi mà hắn đi
ra được thì liệu người khác cũng có thể làm được hay không? Tôi đã thấy hắn
trườn ra từ cửa sổ. Vậy thì sao không bắt chước mà chui vào cửa sổ của hắn?
Cách này liều thật, nhưng tôi sẽ còn phải liều hơn nữa. Tôi sẽ đánh cuộc với
nó. Điều tệ nhất sẽ là cái chết, nhưng cái chết của con người không giống như
cái chết của con bê. May ra tôi sẽ còn sống lại vào kiếp sau. Chúa sẽ giúp cho
kế hoạch của tôi! Tạm biệt, Mina, nếu như tôi thất bại. Tạm biệt, những người
bạn trung thực và người cha thứ hai của tôi. Tạm biệt tất cả, và sau tất cả là
Mina!

