Liên hoa yêu cốt - Phần VII - Chương 07 - 08

7 Thời hạn cược

Sáng sớm hôm sau, sương mù dần tan nhưng bầu trời âm
u thì vẫn nặng nề và xám xịt. Trên chiếc ghế dài ở công viên, Hà Tĩnh Vũ rùng
mình thức giấc bởi khí lạnh buốt da bao quanh mình.

Đưa tay dụi đôi mắt còn ngái ngủ kèm nhèm, mất một
lúc lâu cô mới nhìn rõ nơi mình đang ở, tiếp đó vị cay đắng từ sâu trong tim
cũng dần lan tỏa, chầm chậm kéo lên đầu lưỡi.

Sao số cô lại khổ như vậy, gặp phải một người bà khó
tính quá chừng. Lúc ở nhà đã làm loạn lên rồi, giờ mà quay về để chịu khổ thì
quả thực cô không làm được. Nhưng chồng con đều vẫn ở đó, làm sao cô đoạn tuyệt
hoàn toàn với họ đây? Rốt cuộc phải làm thế này mới có kết cục hoàn mỹ?

Khổ sở nghĩ ngợi hồi lâu, người đàn bà đứng dậy men
theo con đường nhỏ râm mát ra khỏi vườn hoa nhưng vừa định cất bước, đầu óc cô
bỗng quay cuồng, trời đất đảo lộn, ngã lăn xuống đất.

“Chị Tĩnh Vũ!” Đúng lúc đó, Tiểu Lan đi chợ mua đồ
vô tình ngang qua. Vừa nhìn thấy tình cảnh trước mắt, cô liền vội vã chạy đến,
quăng cả làn thức ăn, hoảng hốt đỡ Hà Tĩnh Vũ đang nằm đau đớn dưới đất dậy:
“Chị không sao chứ? Đêm qua chị đi đâu vậy, làm anh Lăng lo lắng suốt đêm không
ngủ”.

“Anh ấy lo lắng? Tôi thấy có vẻ không phải!” Được cô
giúp việc đỡ ngồi trên chiếc ghế dài cạnh đó, người đàn bà ra sức xoa đôi chân
tê cứng: “Tôi ở đây suốt đêm, vậy mà anh ấy thậm chí chẳng buồn ra khỏi cửa,
còn nói lo lắng gì cho tôi chứ!”.

“Chị Tĩnh Vũ, chị đừng hiểu lầm anh Lăng”, Tiểu Lan
cúi mình nhẹ nhàng giúp Hà Tĩnh Vũ xoa chân: “Đêm qua anh ấy định đuổi theo chị
nhưng bà không cho, bà nói nếu anh Lăng ra ngoài bà sẽ đem Man Man về quê, cho
nên…”.

“Được rồi, không cần nói nữa! Tôi biết kiểu của cụ rồi.
Thật chẳng biết có phải kiếp trước tôi làm gì đắc tội với cụ không mà lúc nào
tôi cũng là cái gai trong mắt cụ.”

Người đàn bà tủi thân dựa vào lưng ghế, kiệt sức níu
lấy cánh tay cô giúp việc: “Tiểu Lan, cô quay về lấy giúp tôi ít quần áo và đồ
đạc nhé. Tôi hơi mệt, phải đến bệnh viện kiểm tra xem sao”.

“Á! Chị Tĩnh Vũ, chị sốt rồi!” Đưa tay lên trán kiểm
tra nhiệt độ của Hà Tĩnh Vũ, Tiểu Lan kêu lên thất thanh: “Chị đợi em về báo với
anh Lăng, để anh ấy đưa chị đi”.

“Không cần đâu…” Nhìn bóng cô giúp việc trẻ tuổi hớt
hải chạy về hướng biệt thự, Hà Tĩnh Vũ do dự nuốt lại những lời tỏ vẻ dũng cảm
của mình. Cũng tốt, Khải Dương có xe, sẽ nhanh đưa mình đến bệnh viện truyền nước,
thật khó chịu chết đi được!

“Tĩnh Vũ!”, “Mẹ!” Chẳng lâu sau, hai tiếng gọi lớn đồng
thời vang lên. Đứa con trai đáng yêu chạy tới nhào vào lòng mẹ: “Mẹ đừng lo
nhé, để Man Man xem nào!”.

“Con trai yêu, mau tránh xa mẹ một chút, cẩn thận
lây sang con đó.” Vội vã đẩy đứa trẻ trong lòng sang một bên, Hà Tĩnh Vũ bịt miệng
cố ngăn cơn ho đang muốn bật ra.

“Hứ! Chẳng phải lúc chạy khỏi nhà cô rất có chí khí
sao? Thế nào mới qua một đêm đã không chịu nổi phải quay về tìm cháu tôi rồi.”
Đúng lúc đó, giọng chì chiết khó nghe bất chợt vang tới từ sau lưng, cô quay đầu
lại, bắt gặp ngay bà cụ Lăng với khuôn mặt đầy khinh bỉ, nhìn đứa cháu dâu cùng
nụ cười lạnh lùng miệt thị.

“Bà nội, cháu xin bà đừng làm rối chuyện lên nữa được
không? Tĩnh Vũ đang bệnh rất nặng đây này.” Cúi xuống cõng vợ trên lưng, Lăng
Khải Dương mất kiên nhẫn khẩn cầu bà cụ.

“Haizzz… đúng là lấy vợ xong liền quên luôn bà nội.”
Khẽ lườm đứa cháu, bà cụ đưa tay nắm lấy tay Man Man đang đứng một bên: “Được,
được, được! Mau đưa bà lớn của các người đến bệnh viện đi, đừng để bệnh tật
truyền sang cho chắt tôi. Man Man đi với bà nào!”.

Thấy bà nội kéo đứa con trai đi xa, Lăng Khải Dương
mới thở phào một hơi, nhanh chóng cõng Hà Tĩnh Vũ đang ốm nặng chạy thẳng về chỗ
đỗ xe…

Hàn Cổ Liên bị Lam Úy đánh thức dậy. Mới sáng sớm
tinh mơ mà cô bé đã ngồi trên giường không ngừng lắc cánh tay cô.

“Muội không để ta ngủ thêm chút nữa được à?” Càu
nhàu xoay lưng lại, Cổ Liên bực bội liền coi Lam Úy là chiếc gối ôm mà đè chặt
xuống.

“Cứu với… giết người…”, Lam Úy kêu lên thảm thiết:
“Không phải muội muốn làm phiền giấc ngủ của tỷ đâu, nhưng tỷ có thư này!”.

“Thư của ta?” Cổ Liên lặng người vì ngạc nhiên, bất
chợt ngồi bật dậy: “Thư của ai?”.

“Muội nào có biết. Sáng sớm ra ngoài dạo chơi, muội
nhìn thấy lá thư này ngoài ban công cửa sổ phòng tỷ, bên trên có hòn đá đè
lên.” Xòe tay trao cho Cổ Liên chiếc phong bì, Lam Úy buồn thiu vuốt vuốt mái
tóc rối bù.

“Chỗ viết tên người gửi chỉ có duy nhất một chữ
Thiên, hình như ta không quen thì phải.” Nhìn cái tên xa lạ ghi trên phong bì,
Cổ Liên khẽ nhíu mày: “Chắc không phải ai đó trêu chọc ta đấy chứ!”. Xé phong
bì lấy tờ giấy bên trong ra, Cổ Liên bất chợt chộp lấy tay Lam Úy: “Hóa ra là hắn!
Hóa ra hắn đã sớm biết tung tích của cái thứ đó”.

“Ai? Cái người bí hiểm kia à? Hắn biết điều gì?”,
Lam Úy bất an hỏi dồn.

“Đúng vậy, chính là hắn. Tuy trong thư không nói đến
điều đó nhưng hơi thở còn lưu lại thì ta nhớ rõ lắm.” Cổ Liên nở nụ cười khó hiểu,
nhét bức thư vào lại phong bì: “Không ngờ ý tưởng về cách giải quyết vụ đôi dực
điểu của hắn và ta lại giống nhau đến thế. Chỉ khó hiểu ở chỗ nếu hắn đã biết
tung tích của thứ đó thì sao không tự mình đi lấy mà lại muốn đánh cược với
ta?”.

“Hắn muốn đánh cược với tỷ cái gì?”

“Tầng phong ấn thứ tư trong đầu ta. Hắn nói nếu hắn
lấy được thứ đó trước, ta phải ngoan ngoãn phối hợp với hắn để giải phong ấn. Nếu
ta lấy được trước, hắn sẽ giơ đầu ra cho ta tùy ý trừng phạt tội lén lút tấn
công lần trước. Ha ha… Càng ngày ta càng cảm thấy hắn thật sự rất thú vị.”

“Vậy tỷ sẽ nhận lời cược với hắn ư? Còn cái ‘thứ đó’
mà tỷ và hắn nói đến rốt cuộc là gì?” Hiếu kỳ nhìn Cổ Liên, Lam Úy sốt ruột muốn
biết đáp án.

“Cũng tốt! Nếu hắn thua, ta sẽ gộp luôn món nợ mới
và nợ cũ vào làm một cho tiện. Cái thứ đó thuộc về Kiêm Kiêm và Man Man kiếp
trước, chính là bộ lông chim!”…

8 Mê hoặc động lòng người

Hà Tĩnh Vũ có một người bác chuyên nghiên cứu về
chim. Ông say đắm tất cả các loài bay được trên bầu trời. Đặc biệt, ông mê nhất
loài chim kỳ lạ đặc sắc trong truyền thuyết, một loài linh điểu đẹp đến xúc động
lòng người. Trong bộ sưu tập cá nhân cực kỳ phong phú của ông, mỗi loại đều có
một tiêu bản đại diện, nhưng thứ ông quý nhất, thậm chí quý hơn sinh mạng của
mình, vẫn là đôi chim nhồi hiếm có. Vì bộ tiêu bản thần bí này mà ông đã từ bỏ
cả cuộc sống thành phố thoải mái đầy tiện nghi để chuyển về sống ở một vùng quê
vắng vẻ, với mục đích trốn chạy khỏi hành tung của những người biết chuyện. Tất
cả chỉ vì tiêu bản hiếm được xem là kho báu thế gian, nhân loại đã không ngừng
tìm hiểu và lùng kiếm theo truyền thuyết suốt nghìn vạn năm nay mà vẫn chưa một
ai thấy được. Đó chính là bộ lông đôi dực điểu thần thoại vô giá.

Mười năm trước, sau khi dùng hết toàn bộ số tiền tiết
kiệm cả đời để mua hai bộ lông chim từ tay cháu gái, ông ngày đêm ăn không ngon
ngủ không yên, thậm chí chẳng dám ra khỏi nhà đến nửa bước, chỉ sợ có kẻ lấy trộm
mất bảo vật mà ông quý hơn sinh mạng mình. Một thời gian, ông chuyển về vùng
quê nhưng vẫn sống ẩn dật. Nếu không phải không còn cách nào khác, ông nhất quyết
không chịu rời khỏi phòng, chẳng khác nào bị giam lỏng, một ngày trôi qua như
thể mười năm. Đều đặn hằng đêm, ông ngồi dưới ánh đèn mê mẩn nhìn ngắm bộ lông
rực rỡ như không có thực ấy. Đây chính là giờ khắc vui thích nhất trong mỗi
ngày của cuộc đời ông.

Đêm đó, sau khi ngắm nghía bộ lông như thường lệ,
ông liền thỏa mãn chìm vào giấc ngủ say. Phòng ngủ hết sức yên tĩnh, đến tiếng
động nhẹ như chiếc kim thêu rơi trên nền đất cũng có thể nghe rõ được. Bất chợt,
bên ngoài cửa sổ, một bóng người nhẹ nhàng xuất hiện, chiếc áo xanh rộng lớn
che kín dáng người tầm thước khỏe mạnh, tấm vải voan màu đen ẩn giấu khuôn mặt
vốn rất đẹp trai. Người đàn ông đứng cạnh bàn, đưa tay khẽ khàng lấy chiếc hộp
chuyên dụng đựng tiêu bản trong ngăn kéo ra.

“Có vẻ như ngươi tới muộn hơn ta rồi.” Bỗng nhiên,
trong không gian tối om vẳng đến giọng châm chọc, ánh sáng màu lam lóe lên, chiếu
sáng nụ cười lạnh nhạt của Cổ Liên đứng giữa phòng.

“Ồ, vậy sao? Nhưng đồ lại đang ở trong tay ta.” Người
áo xanh cười giễu cợt, lắc lắc chiếc hộp trong tay: “Trong thư ta đã viết rất
rõ ràng, món đồ rơi vào tay ai, người đó sẽ thắng. Cô tới sớm hơn thì có ích
gì?”.

“Ngươi mở ra xem, ta đâu có thua.” Cổ Liên tự tin ra
hiệu cho người đàn ông mở hộp.

“Ha ha… Xem ra lần cược này hai chúng ta đều thắng.”
Cầm bộ lông chim còn lại trong hộp lên, người đàn ông hiểu ý cười phá lên: “Chỉ
là thế này thì chúng ta làm sao phân chia đây?”.

“Ta nghĩ kỹ rồi. Giải quyết xong vụ đôi dực điểu
này, cả hai chúng ta đều lùi một bước. Ta để ngươi giải tầng phong ấn thứ tư
trong đầu, còn ngươi sẽ kể cho ta nghe về thân phận thật của mình, thế nào?”
Giơ cao bộ lông chim thứ hai trong tay, Cổ Liên cười gian xảo.

“Được, giao ước vậy đi!” Người đàn ông áo xanh vui vẻ
đáp lại: “Tuy nhiên đã có người phàm biết về chuyện đôi dực điểu, dù rất ít
nhưng thế nào thì tung tích linh điểu cũng đã lộ ra ngoài, điều đó đối với
Thiên giới và Ma giới đều không phải việc tốt. Theo ta, vẫn nên giết những người
này là tốt nhất”.

“Không cần thiết! Khi đến đây ta đã dùng Mê hoặc
nhãn để sửa đổi ký ức của người đàn ông này, khiến ông ta không còn nhớ gì về
đôi chim nữa, ngươi yên tâm đi!”

“Ha… không nỡ tạo nghiệt phải không? Cũng tốt!” Người
đàn ông nhìn bộ lông chim trong tay Cổ Liên vẻ trêu đùa: “Như vậy việc của Kiêm
Kiêm và Man Man coi như đã giải quyết xong. Được rồi, chúng ta về thôi!”.

Ánh sáng chói mắt lập tức nháng lên rồi nhanh chóng
biến mất. Căn phòng lớn chỉ còn lại chiếc giường và một người đàn ông vẫn đang
ngủ say như chết…

Hà Tĩnh Vũ nhập viện. Vì lạnh suốt một đêm, cô bị cảm
rồi chuyển thành viêm phổi. Nhìn vẻ khổ sở của vợ trong bệnh viện, Lăng Khải
Dương vừa về đến nhà đã buồn bực rút thuốc ra hút.

“Anh Lăng, hút ít thuốc một chút, không tốt cho sức
khỏe đâu!” Ân cần đưa tới cái gạt tàn, Tiểu Lan nhẹ nhàng khuyên nhủ người đàn
ông đang trong cơn âu sầu.

“Khải Dương, cháu xem Lan Lan mới quan tâm cháu làm
sao, hơn hẳn cô vợ của cháu cả trăm lần.” Tình cờ từ trên lầu bước xuống nhìn
thấy cảnh đó, bà cụ Lăng cảm thấy rất thú vị.

“Aizzz… Bà ơi, bà nói gì vậy?” Khuôn mặt thanh tú của
Tiểu Lan bỗng đỏ lên, bèn vội vã kiếm cớ chạy vào nhà bếp.

“Bà nội, bà lại muốn nói gì thế? Đừng vô cớ lấy con
gái nhà người ta ra đùa cợt vậy chứ!” Lăng Khải Dương dập tắt điếu thuốc, liếc
xéo bà cụ Lăng vừa nói lời đa nghĩa.

“Hứ! Ta nói gì trong lòng cháu biết rõ. Cháu là do một
tay ta nuôi lớn, cháu có phẩm chất gì ta chẳng phải là người rõ nhất sao?” Bà cụ
dằn dỗi lườm Lăng Khải Dương rồi hạ giọng thì thầm vào tai đứa cháu: “Đừng tưởng
bà nội mù nhé, thằng tiểu tử cháu tương tư con nha đầu Tiểu Lan chẳng phải mới
ngày một ngày hai đâu, phải không? Còn giả vờ giả vịt trước mặt ta”.

“Đúng là cháu tương tư, nhưng thế thì có ích gì? Người
ta là con gái trong trắng, chẳng hứng thú gì với cháu đâu.” Người đàn ông nói,
ánh mắt lại hướng về bộ ngực căng đầy và cặp mông tròn mẩy của cô gái trong bếp:
“Hơn nữa bình thường Tĩnh Vũ ở nhà cháu làm gì có cơ hội, chỉ đi lo làm ăn xã
giao về muộn một chút đã bị tra hỏi đến nửa ngày rồi”.

“Hừ! Trông điệu bộ của cháu kìa! Nói ra còn không sợ
bị người ta cười cho à? Đường đường là một đàn ông trai tráng, mà còn sợ vợ.”
Bà cụ Lăng tức giận đưa tay ấn vào trán đứa cháu, ánh mắt lập tức chuyển sang
ngắm nghía cô giúp việc đang bận bịu trong bếp: “Ta thấy con bé Tiểu Lan được đấy,
biết việc mà cũng thông minh, quan trọng nhất là con người nó trung thực rất được
lòng bà. Cháu mà bỏ được con Hà Tĩnh Vũ hoang phí phá gia chi tử đó, ta sẽ có
cách khiến nó bằng lòng cháu”.

“Hả? Làm gì có chuyện dễ thế! Tĩnh Vũ đâu có sai gì,
cháu chẳng có lý do nào bỏ cô ấy cả. Thêm nữa đối với Man Man mà nói, mẹ kế dù
tốt đến mấy cũng chẳng thể bằng mẹ ruột được!” Tiếc nuối thở dài, Lăng Khải
Dương không nỡ thu lại ánh nhìn.

“Việc
này giao cho ta. Bản lĩnh moi móc lỗi lầm người khác bà nội là bậc thầy rồi. Đến
lúc đó cháu chỉ cần phối hợp với bà bỏ quách con đàn bà họ Hà đi là được. Còn
Man Man, ta thấy nó rất thích Tiểu Lan, nha đầu đó hình như cũng có ý với cháu.
Tóm lại cháu chỉ cần đồng ý với bà cưới Tiểu Lan thì sẽ không vấn đề gì hết.”
Bà lão tự tin trổ hết tài hùng biện dụ dỗ đứa cháu.

“Vâng,
vậy cháu nghe bà”, người đàn ông mỉm cười, cuối cùng cũng bị dục vọng lâu ngày
khống chế tâm trí.

“Được,
vậy cháu cứ chuẩn bị làm tân lang lần nữa đi!” Bà cụ Lăng tươi rói mặt mày nhìn
cháu dâu tương lai do đích thân mình nhắm, một ý nghĩ độc ác bắt đầu hình thành
trong đầu bà lão…

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3