Biên niên sử Narnia (Tập 4: Hoàng tử Caspian) - Chương 14
CHƯƠNG 14
Trận chiến sống còn
Trước hai giờ
một chút, Trumpkin và bác lửng ngồi với các loài vật ở bìa rừng trông xuống
những hàng quân gươm giáo sáng choang của Miraz. Khoảng cách giữa hai bên vào
khoảng gấp đôi đường đi của một mũi tên.
Giữa hai đội
quân là một vệt cỏ vuông vức đã được đóng cọc dành cho trận quyết đấu. Ở hai
góc xa nhất, Glozelle và Sopespian đứng với hai thành gươm tuốt trần. Ở hai góc
gần hơn là khổng lồ Wimbleweather và gấu Bulgy, người mà mặc cho mọi lời răn đe
vẫn đưa một bàn chân lên mút ngon lành và thành thật mà nói có một vẻ ngớ ngẩn
không sao vớt vát được. Để bù lại, nhân mã Glenstorm đứng ở góc bên phải, im
phăng phắc như một bức tượng đồng, trông còn oai vệ và đáng sợ hơn cả vị quý
tộc đứng đối diện với mình ở bên tay trái, tuy chỉ có một vài lần ông giậm cái
móng sau xuống đất.
Sau khi bắt
tay Edmund và tiến sĩ, Peter ung dung đi xuống sàn đấu. Không khí cũng giống
như cái thời khắc trước khi tiếng súng vang lên cho một cuộc thi đấu quan
trọng, nhưng còn căng thẳng hơn nhiều.
- Ước gì
Aslan hiện lên trước khi trận đấu bắt đầu. - Trumpkin nói.
- Tôi cũng
chỉ mong có thế, - Trufflehunter nói. - Nhưng nhìn ra phía sau kia kìa.
- Quạ
và bát đĩa sành! - Người lùn Đỏ lầm rầm thốt lên khi ngoái ra đằng
sau. - Họ là ai vậy kìa? Những người đồ sộ - những người đẹp đẽ - giống như các
vị thần tiên và những người khổng lồ. Hàng trăm hàng ngàn người ở sát gần chúng
ta. Họ là ai vậy?
- Đó là các
mộc tinh, các nữ hoa tinh và các thần điền dã mà Aslan vừa đánh thức dậy. - Bác
lửng đáp.
- Thật chán
mớ đời. - Chú lùn than vãn. - Sẽ có ích hơn nếu quân thù thử sử dụng bất cứ
mánh lới nào. Tất cả những người này cũng chẳng giúp được gì cho vua Peter một
khi Miraz chứng minh tay kiếm của hắn cừ hơn.
Bác lửng
không nói gì bởi lúc này Peter và Miraz đã tiến vào vòng đấu từ hai phía đối
diện, cả hai đều mang giày cao ống, mặc áo giáp sắt, tay mang khiên và đầu đội
mũ trụ. Họ từ từ tiến đến gần hơn cho đến khi gần như chạm mặt nhau. Cả hai cúi
đầu chào đối thủ, hình như họ có nói một điều gì đó nhưng khoảng cách xa không
thể nghe thấy họ nói gì. Một vài giây sau, hai thanh kiếm lóe sáng dưới ánh mặt
trời. Một giây sau đó tiếng hai thanh kiếm chạm vào nhau còn có thể nghe được
nhưng rồi nó lập tức chìm nghỉm bởi vì quân của hai phe đã bắt đầu la hét dữ
dội như đám đông hâm mộ trong những trận đá bóng.
- Tốt lắm,
Peter, tốt lắm! - Edmund hét lên khi thấy Miraz lùi lại khoảng một bước rưỡi. -
Tiến lên, nhanh lên!
Peter làm
theo, nhưng chỉ vài giây sau cục diện xoay ra như thể trận quyết đấu sắp kết
thúc. Nhưng rồi Miraz lấy lại thế tự chủ, bắt đầu tận dụng chiều cao và cân
nặng của mình. “Miraz! Miraz! Đức vua! Đức vua!” Đội quân người Telmarine hò
hét long trời lở đất. Caspian và Edmund tái nhợt cả người đi vì lo lắng.
- Peter vừa
nhận mấy cú chết người. - Edmund nói.
- Trời ơi! -
Caspian kêu lên. - Chuyện gì xảy ra đây?
- Cả hai đều
ngã. - Edmund nói. - Đau đây. Coi này. À, họ lại bắt đầu lại, lần này chính xác
hơn. Xoay tròn, xoay tròn, cảm nhận được sự phòng vệ của nhau.
- Tôi e rằng
tên Miraz này biết rõ việc mình làm. - Tiến sĩ lẩm bẩm. Nhưng khó mà nghe ông
ta nói được giữa những tiếng vỗ cánh, tiếng hí, tiếng gõ móng của đội quân
Narnia cổ. Những tiếng động này khiến người ta đinh tai nhức óc.
- Chuyện gì
vậy? Chuyện gì vậy? - Tiến sĩ nôn nóng hỏi. - Đôi mắt già nua của tôi bỏ qua
mất rồi.
- Peter Đại
đế đâm vào nách đối phương, - Caspian nói, vẫn vỗ tay, - đúng vào chỗ hở của
cái áo giáp đủ để mũi kiếm lọt qua. Những giọt máu đầu tiên.
- Dù vậy,
tình thế lại có vẻ như xấu đi. - Edmund nói. - Peter không sử dụng khiên để che
chắn một cách hợp lý. Anh ấy có thể nhận một mũi kiếm vào cánh tay trái.
Điều đó quá
đúng. Ai cũng có thể thấy cái khiên của Peter treo trên tay một cách không đúng
điệu. Tiếng hò reo của quân Telmarine to gấp đôi quân Narnia.
- Anh đã tham
dự nhiều trận đấu hơn tôi, - Caspian nói với Edmund, - anh có thấy bất cứ cơ
hội nào không?
- Rất nhỏ. -
Edmund đáp. - Tôi cho rằng anh ấy có thể làm được điều đó...
với một chút may mắn.
- Ôi, tại sao
chúng ta lại để cho chuyện này xảy ra chứ? - Caspian kêu lên.
Bất thình
lình, tiếng la hét của cả hai bên tắt hẳn. Edmund bối rối trong vài giây. Sau
đó nó thốt lên:
- Ồ, tôi thấy
rồi. Hai bên đồng ý nghỉ giải lao. Đi đi, ông tiến sĩ. Chúng ta có thể làm một
cái gì đó cho đức vua tối cao.
Họ chạy xuống
trường đấu, Peter đi ra ngoài sợi dây chăng để gặp họ, khuôn mặt nó đỏ lên, mồ
hôi túa ra trên trán và hơi thở dồn dập, gấp gáp.
- Tay trái
của anh bị thương à? - Edmund hỏi.
- Không hẳn
là một vết thương. - Peter nói. - Anh nhận trọn cả cái vai hắn bằng tấm khiên này
- giống như cả một bao tải gạch - và cạnh của tấm khiên đập vào cổ tay anh.
Không, anh không nghĩ xương bị gãy nhưng có thể bị rạn. Nếu em buộc nó thật
chặt lại anh nghĩ anh có thể cố gắng được.
Trong lúc
băng bó, Edmund hỏi anh giọng lo âu:
- Anh nghĩ gì
về đối thủ, Peter?
- Rắn. -
Peter đáp. - Rất khó chơi. Anh chỉ có cơ hội nếu anh buộc ông ta phải nhảy choi
choi cho đến khi sức nặng toàn thân và những trận gió chống lại ông ta... cùng
với một mặt trời nóng bóng như thế này. Nói thật, anh chả có mấy cơ hội đâu.
Hãy gửi tình yêu của anh cho tất cả mọi người ở nhà, Ed nhé, nếu anh có bề gì.
Kìa, ông ta lại vào đấu trường rồi. Thật lâu, nghe anh bạn. Tạm biệt tiến sĩ. À
mà Ed này, hãy nói một điều gì đó thật ngọt ngào, đặc biệt ngọt ngào với
Trumpkin nhé. Ông ấy là một người chính trực.
Edmund không
thể thốt lên lời. Nó quay về chỗ của mình cùng với tiến sĩ và với một cảm giác
đau nhói trong lòng.
Nhưng hiệp
đấu mới xem ra lại tốt đẹp. Bây giờ dường như Peter có khả năng dùng khiên hợp
lý hơn và nhất là nó sử dụng đôi chân một cách linh hoạt hơn đối thủ. Gần như
nó đang chơi trò chuột nhử mèo với Miraz, giữ một khoảng cách, chạy liên liến,
buộc đối thủ chạy theo.
- Đồ nhát
gan! - Quân Telmarine hò lên. - Tại sao ngươi không dám đứng lại trước mặt đức
vua? Chơi không nổi hả? Ngươi đấu kiếm chứ đâu phải đi khiêu vũ. Ái chà!
- Ôi, tôi chỉ
hi vọng vua Peter không nghe những lời khích bác. - Caspian nói.
- Không đâu.
- Edmund đáp. - Anh không biết rõ về anh ấy đâu. Ối!
Lúc này Miraz
đã ra đòn, đánh vào mũ trụ của đối thủ. Peter loạng choạng, trượt sang một bên
và ngã khuỵu một đầu gối xuống. Tiếng reo hò của quân Telmarine trỗi dậy như
sóng gầm:
- Miraz, cố
lên! Nhanh lên! Nhanh lên! Hãy giết hắn! - Nhưng không cần phải thúc giục kẻ
cướp ngôi. Hắn đã ở bên trên Peter. Edmund cắn chặt môi đến rớm máu khi lưỡi
kiếm chém xuống đầu anh trai. Tạ ơn trời cao! Lưỡi kiếm chém sượt xuống bên vai
phải. Chiếc áo giáp do người lùn rèn chỉ kêu xoảng chứ không đứt.
- Lạy thánh
Scott! - Edmund kêu lên. - Anh ấy đã đứng dậy. Peter, cố lên! Cố lên!
- Tôi không
thấy rõ chuyện gì xảy ra. - Tiến sĩ nói. - Vua Peter đã làm thế nào?
- Túm chặt
lấy cánh tay Miraz khi nó giáng xuống. - Trumpkin reo lên, nhảy như con choi
choi vì sung sướng. - Đúng là một đối thủ ra trò! Dùng cánh tay kẻ thù như một
cái thang. Peter Đại đế! Peter Đại đế! Nước Narnia cổ muôn năm.
- Coi này, -
Trufflehunter nói, - Miraz đang nổi đóa. Như thế là rất tốt.
Trận chiến
trở nên khốc liệt. Những cú đánh như trời giáng, có vẻ như một trong hai bên sẽ
phải chết. Sự kích động tăng cao, tiếng la hét lặng dần. Khán giả nín thở đứng
xem. Thật là một cuộc đấu kiếm hào hùng và kinh khủng nhất.
Một tiếng kêu
lớn trỗi lên từ bên liên quân Narnia cổ. Miraz ngã xuống - không bị chém bởi
nhát kiếm của Peter mà bị ngã dập mặt xuống, trượt dài trên bãi cỏ, Peter lùi
lại đợi đối thủ đứng lên.
- Ôi chán
quá! - Edmund rên rỉ với chính mình. - Có cần phải cao thượng như vậy không
chứ? Mình cho rằng con người anh ấy là thế. Thì anh ấy chẳng là một hiệp
sĩ và là một vị vua tối cao là gì. Mình cho rằng đó là điều mà
Aslan muốn. Nhưng kẻ súc sinh kia sẽ đứng dậy trong vòng một phút nữa và rồi...
Nhưng “gã súc
sinh” không bao giờ đứng lên được nữa. Glozelle và Sopespian đã có kế hoạch làm
phản. Vừa thấy ông chủ của mình ngã xuống chúng đã nhảy vào đấu trường, miệng
kêu lớn:
- Quân xảo
trá! Quân xảo trá! Tên phản bội Narnia đã đâm vào lưng vua khi người nằm bất
động. Quân đâu! Quân đâu! Telmar!
Peter khó
lòng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Nó chỉ thấy hai người đàn ông lực lưỡng
chạy về phía mình với thanh gươm tuốt trần. Sau đó một người thứ ba nhảy qua
sợi dây phía bên tay trái nó.
- Quân đâu,
Narnia. Đồ tráo trở! - Peter hét lên. Nếu cả ba người đều xông vào nó một lượt
thì nó sẽ không còn cơ hội để cất lên tiếng nói được nữa. Nhưng Glozelle đã
dừng lại, đâm Miraz một nhát cho chết hẳn ở ngay nơi gã ngã xuống:
“Đây là trả
cho việc ngươi nhục mạ ta vào sáng nay,” hắn thì thầm khi thanh kiếm đâm ngọt
vào Miraz.
Peter xoay
người đối mặt với Sopespian, vung mấy nhát dưới chân hắn rồi với một nhát cắt
từ phía sau đưa mạnh mũi kiếm về phía đầu hắn. Edmund lúc này đã chạy vụt đến
bên anh trai kêu to:
- Narnia!
Narnia! Sư tử! - Toàn quân Telmarine đổ xô vào phía họ. Nhưng khổng lồ đã xung
trận, cúi xuống vung cây chùy khổng lồ lên. Nhân mã cũng tham gia. Veo
veo veo đằng sau và vút vút vút trên đầu là những mũi
tên của người lùn. Trumpkin xông pha lên cánh trái. Một trận đánh toàn diện bắt
đầu.
- Quay lại,
Reepicheep, đồ ngốc! - Peter thét lên. - Ông sẽ bị giẫm chết. Đây không phải là
chỗ dành cho loài chuột! - Nhưng những sinh vật nhỏ bé nực cười này lại chạy
loạn lên giữa những đôi chân của cả hai bên, dùng thanh gươm nhỏ đâm mạnh vào
chân kẻ thù. Rất nhiều chiến binh người Telmarine hôm ấy cảm thấy chân mình đau
nhói như bị hàng chục cái xiên nhỏ đâm vào. Nhiều người ôm chân nhảy lên tưng
tưng, chửi bới và ngã oành oạch. Khi ấy bầy chuột sẽ kết liễu cuộc đời anh ta
nếu không cũng có một người khác làm thay.
Nhưng gần như
trước lúc những cư dân Narnia cổ kịp làm nóng người lên với cuộc chiến đấu thì
họ đã thấy quân thù rút lui. Những chiến binh lúc đầu có vẻ như là cảm tử quân,
lúc này mặt mày tái mét, hai mắt trợn trừng trong nỗi kinh hoàng không phải vì
những người Narnia cổ mà vì một cái gì đó sau lưng họ. Quân địch quăng vũ khí,
miệng ré lên: “Rừng! Rừng! Ngày tận thế!”
Chẳng bao lâu
cả tiếng kêu của quân Telmarine lẫn tiếng quăng vũ khí đều không nghe thấy nữa
bởi tất cả đều chìm trong tiếng gầm - như tiếng sóng biển vào ngày bão tố - của
Cây Rừng đã Thức tỉnh. Họ tràn vào hàng quân của Peter, đuổi theo quân
Telmarine. Bạn đã từng đứng ở bìa một cánh rừng đại ngàn, trên một luỹ đất cao
khi một trận cuồng phong hung bạo ào đến từ hướng tây nam bẻ cây cối răng rắc
vào một chiều thu chưa? Hãy hình dung ra âm thanh của nó, rồi tưởng tượng rừng
cây thay vì đứng nguyên tại chỗ lại ào ào xô về phía bạn, mà đó là không phải
là cây cối nữa mà là những người khổng lồ. Tuy vậy họ vẫn giống cây cối bởi
những cánh tay dài vẫy loạn lên thì giống như các cành cây trong giông bão,
những cái đầu hất lên gục xuống, lá cây rơi lả tả chung quanh như mưa xối. Mọi
chuyện diễn ra như thế đối với người Telmarine. Cả đến người Narnia cũng không
khỏi lấy làm kinh sợ. Chỉ trong vòng ít phút, tất cả những người đi theo Miraz
đã chạy bán sống bán chết về phía sông Vĩ Đại với hi vọng chạy qua cầu về thành
phố Beruna và cố thủ ở đấy, sau thành lũy và sau những cánh cổng đóng chặt. Họ
bỏ chạy tới bờ sông nhưng không có cầu. Nó đã biến mất từ hôm qua. Một sự hoảng
loạn và sợ hãi tột độ chiếm lĩnh toàn quân. Tất cả giơ tay xin hàng.
Nhưng chuyện
gì đã xảy ra với cái cầu?
Sáng tinh mơ
hôm ấy, sau khi ngủ được vài giờ, hai chị em Susan tỉnh giấc, thấy Aslan đứng
bên cạnh và nghe ông nói:
- Chúng ta sẽ
có một kỳ nghỉ!
Hai đứa dụi
mắt nhìn quanh. Cây cối đã hết đi những vẫn có thể nhìn thấy chúng đang di
chuyển về phía Gò Đôi thành một đám đen. Thần rượu Bacchus và Maenads - những
thiếu nữ tế rượu bốc đồng và dữ dội - cùng Silesnus lẫn vào trong đám đông.
Lucy, sau khi đã nghỉ ngơi và lấy lại sức hoàn toàn, nhảy lên reo vang. Mọi
người đã thức dậy, ai nấy đều vui cười, đàn sáo vang lừng, chiêng trống đánh
xập xình. Thú rừng, không phải là những con thú biết nói, vây tròn lấy họ.
- Có chuyện
gì vậy, thưa Aslan? - Lucy hỏi, ánh mắt nó nhảy nhót, đôi chân giậm giậm chỉ
muốn nhảy múa.
- Đến đây các
con, - ông nói, - hôm nay lại cưỡi lên lưng ta nữa đi.
- Ôi thích
quá! - Lucy kêu lên và cả hai đứa trèo lên cái lưng vàng óng ấm áp của sư tử
như chúng đã từng làm một lần mà không ai biết chính xác là đã qua bao nhiêu
năm rồi.
Sau đó cả
đoàn di chuyển về phía trước - Aslan dẫn đầu, thần rượu Bacchus và những cô gái
tế rượu nhảy nhót, chạy ào ào rồi lại quay lại nhào lộn đi theo sau, thú rừng
nô đùa quanh họ, Silenus và con lừa đi sau cùng.
Họ đi chếch
về bên phải một chút, chạy xuống một cái dốc rất cao và thấy cây cầu dài Beruna
trước mặt. Trước khi họ bắt đầu đi qua cầu, từ dưới dòng nước nhô lên một cái
đầu lớn ướt đẫm, râu tóc bù xù, cái đầu này lớn hơn đầu người, đội một chiếc mũ
miện bằng gỗ bấc. Cái đầu nhìn Aslan và từ một cái gì như là miệng thoát ra một
tiếng nói sâu thẳm:
- Xin chào
chúa tể. - Cái đầu nói. - Hãy cởi dây xích cho thần.
- Đây
là cái quái gì vậy? - Susan thì thào hỏi.
- Em nghĩ đó
chính là quỷ thần hay hà bá gì đó, chúa tể của khúc sông này... nhưng...
suỵt... - Lucy đáp.
- Bacchus, -
Aslan nói, - cởi dây xích cho ông ta.
“Chắc đấy là
cây cầu,” Lucy thầm nghĩ. Mà đúng như thế thật. Bacchus và người của thần ùa
xuống chỗ nước cạn và một phút sau một điều kỳ lạ nhất đã xảy ra. Những gốc
thường xuân lớn và chắc quấn lên tất cả các chân cầu, lớn nhanh như ngọn lửa
bùng to, trùm lên những tảng đá tròn, chẻ đá ra, làm đá vỡ vụn, chia cắt những
tảng đá liên kết với nhau. Thành cầu biến thành những hàng rào tươi vui với
những cái gai nhọn nhưng chỉ một khoảng khắc ngắn ngủi sau đó tất cả biến mất
với những tiếng đổ ầm ầm xuống dòng nước xoáy tròn. Cùng với nó là tiếng té
nước, tiếng la hét, tiếng cười nói của đám đông đùa nghịch khi họ lội nước hoặc
bơi, hoặc khiêu vũ qua vùng nước cạn (“Hoan hô! Bây giờ là khúc sông cạn Beruna
nữa rồi!” các cô gái la lớn) đổ sang bên bờ bên kia, đi vào thành phố.
Những người
đi trên đường phố vừa thoáng thấy mặt những người mới đến đã lũ lượt bỏ trốn.
Tòa nhà đầu tiên mà họ đến là một trường học: một trường nữ sinh, nơi nhiều cô
gái Narnia, mái tóc kẹp gọn gàng, cổ áo cứng ngắc, xấu xí bó chặt lấy cổ, chân
mang những chiếc vớ dày cộp đang ngồi học môn Sử. Đó là thứ “Lịch sử” được dạy
ở Narnia dưới ách cai trị của Miraz, nhàm chán hơn bài lịch sử “thật” nhất mà
bạn từng đọc và ít sự thật hơn bất cứ một câu chuyện phiêu lưu chân thực nào.
- Gwendolen,
nếu em không chú ý vào bài, - cô giáo nói, - và mải nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi
sẽ cho em điểm hạnh kiểm kém đấy.
- Nhưng thưa
cô Pizzle... - Gwendolen bắt đầu.
- Em có nghe
tôi nói không hả, Gwendolen?
- Nhưng xin cô
Pizzle, - cô học trò lắp bắp, - có một... một... SƯ TỬ... ạ!
- Em nhận hai
điểm kém vì không nghe giảng và vì nói chuyện linh tinh. - Cô giáo nói. - Còn
bây giờ...
Nhưng tiếng
gầm của sư tử đã cắt ngang lời cô giáo. Dây thường xuân bò đến cửa sổ lớp học.
Bốn bức tường lớp học trở thành một đám cành lá xanh biếc tỏa sáng, cành lá che
kín trên đầu lũ trẻ, nơi ấy từng là trần nhà. Cô giáo Pizzle thấy mình đang
đứng trên một bãi cỏ ở một vạt rừng. Cô bám lấy bàn giáo viên để đứng cho vững
nhưng hóa ra nó lại là bụi hồng. Những con người hoang dã mà cả trong tưởng
tượng cô cũng không nghĩ ra được vây quanh cô. Đoạn cô nhìn thấy sư tử, cô la
lên và bỏ chạy, giục những học sinh gái chạy theo mình, - những cô bé mũm mĩm
với những đôi chân mập mạp. Gwendolen do dự.
- Cô bé sẽ ở
lại với chúng ta chứ? - Aslan hỏi.
- Ôi, có
thể như vậy ư? Cảm ơn! Cảm ơn! - Cô bé nói, ngay lập tức đưa
tay ra cho hai cô gái tế rượu - những người đang xoay quanh cô bé với một vũ
điệu vui vẻ và giúp cô bé cởi bỏ những bộ quần áo gò bó, không cần thiết trên
người.
Dù họ đi đến
đâu trong thành phố nhỏ Beruna thì một cảnh tương tự cũng xảy ra. Đa số mọi
người bỏ chạy, một số ít đi theo họ. Khi rời thành phố họ là một đạo quân đông
hơn, vui vẻ hơn.
Họ tràn qua
những cánh đồng bằng phẳng ở mạn bờ bắc hoặc sang bên hữu ngạn. Gia súc phá rào
gia nhập bọn với họ. Những con lừa già nua, buồn bã chưa bao giờ được biết đến
niềm vui bất chợt trẻ hẳn lại; những chú khuyển bị xích cắn đứt dây xích, ngựa
đá vào các cỗ xe cho rời ra từng mảnh và phi nước kiệu theo họ - cộp cộp - vó
ngựa nện vui vẻ trên đường và tiếng ngựa hí vang dội.
Bên cạnh
giếng ở cái sân kia họ thấy một người đàn ông đang đánh một thằng bé. Cái gậy
bỗng bừng nở thành một cành hoa trong tay người đàn ông. Ông ta cố rứt hoa đi
nhưng nó đã cắm chặt vào bàn tay ông. Cánh tay ông biến thành cây, thân hình
thành ra gốc cây, chân lại là rễ cây. Đứa bé vừa mới khóc chưa ráo nước mắt đã
bật cười và nhập hội với họ.
Ở một thị
trấn nhỏ nằm ở giữa đường đến Đập Hải Ly, nơi hai con sông lớn gặp nhau, họ lại
thấy một trường học nữa. Một cô giáo mặt mày mỏi mệt đang dạy số học cho mấy
thằng con trai trông như một bầy heo con. Cô giáo nhìn ra ngoài cửa sổ thấy
đoàn người và vật náo nức, vui tươi đang hát vang trên đường phố và một niềm
vui bạo liệt như một mũi dao đâm vào trái tim cô. Aslan dừng lại dưới cửa sổ
nhìn lên.
- Đừng, đừng!
- Cô giáo kêu lên. - Tôi thích thế lắm, nhưng tôi không thể làm như thế. Tôi
còn phải tiếp tục công việc của mình. Bọn trẻ sẽ hoảng sợ khi nhìn thấy ông.
- Hoảng sợ ư?
- Thằng bé mũm mĩm nhất trong số những đứa trẻ trông giống như bầy heo con hỏi
lại. - Cô nói với ai ở bên ngoài cửa sổ vậy? Em sẽ báo cáo lại với thầy giám
thị là cô nói chuyện với người bên ngoài trong lúc lẽ ra cô phải dạy chúng em
học.
- Đến xem đấy
là ai đi. - Một thằng khác nói rồi tất cả bọn học sinh ào ra, chen chúc bên cửa
sổ. Nhưng ngay khi những khuôn mặt nhỏ bé, ti tiện ló ra ngoài, thần rượu
Bacchus đã kêu to “Euan, euoi-oi-oi-oi” và bọn con trai bắt đầu rú lên
sợ hãi, đứa nọ giẫm lên đứa kia để chạy ra ngoài cửa hoặc nhảy ra khỏi cửa sổ.
Sau đó người ta kháo nhau (không biết rõ là thực hay hư) rằng không ai thấy
những thằng con trai này nữa, nhưng lại có cả một đàn heo con mũm mĩm dễ thương
ở một khu vực chưa từng có heo xuất hiện.
- Nào, trái
tim thân yêu của ta! - Aslan nói với cô giáo và cô vội nhảy ra ngoài nhập hội
với họ.
Ở Đập Hải Ly
họ lại vượt sông quay về hướng đông dọc theo bờ nam. Đoàn người đi đến một túp
lều nhỏ nơi có một đứa trẻ đứng ngoài ngưỡng cửa khóc mếu.
- Tại sao con
khóc hả tình yêu của ta? - Aslan hỏi. Đứa trẻ chưa từng nhìn thấy một bức tranh
vẽ một con sư tử nhưng không hề sợ ông.
- Dì con bị
ốm. - Cô bé đáp. - Dì sắp chết rồi!
Thế là Aslan
phóng đến cửa túp lều, nhưng nó quá nhỏ so với ông. Khi ông thò được đầu vào
trong, ông khẽ đẩy vai mình một cái (cả Lucy và Susan đều lăn xuống đất khi ông
làm vậy) và nâng cả ngôi nhà nhỏ lên. Nó đổ ra sau, rời ra từng mảnh. Ở đấy,
trên cái giường của mình - một cái giường nằm tơ hơ giữa trời - là một người
đàn bà già nua nhỏ thó trông như thể bà có mang dòng máu của người lùn. Bà đang
ở ngưỡng cửa của thần Chết nhưng khi bà mỏi mệt mở mắt trông thấy cái đầu tỏa
hào quang vàng rực của sư tử đang chăm chú nhìn mình, bà không hét lên mà cũng
không ngất xỉu. Bà nói:
- Thưa Aslan!
Tôi biết chuyện này là thật. Tôi đã đợi điều này suốt đời. Có phải ông đến để
mang tôi đi không?
- Đúng thế,
người phụ nữ đáng mến! - Aslan đáp. - Nhưng chưa phải là cuộc hành trình cuối
cùng đâu.
Trong lúc ông
nói, giống như một luồng ánh sáng hồng hất lên một đám mây vào một sớm bình
minh, một màu hồng ửng lên trên khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt người đàn bà sáng
lên. Và bà ngồi dậy nói:
- Sao thế
nhỉ, tôi tuyên bố là mình đã khỏi bệnh rồi. Tôi nghĩ là mình có thể ăn điểm tâm
một chút.
- Của mẹ đây,
- Bacchus nói, nhúng một cái bình xuống cái giếng gần lều, múc nước lên đưa cho
bà. Nhưng trong bình không phải là nước lã mà là một thứ rượu ngon lành nhất,
đỏ như quả nho Hy Lạp nấu đông, mịn như lớp mỡ đông, bốc như bia, nồng nàn như
trà nóng và mát lạnh như sương đêm.
- Ôi, cậu đã
làm gì với cái giếng của tôi? - Bà già lắp bắp. - Đó là một sự thay đổi thật
đẹp đẽ, thật thế! - Và bà nhảy ra khỏi giường.
- Cưỡi lên
người ta! - Aslan nói với bà rồi quay sang bảo Susan và Lucy: - Hai nữ hoàng
bám cho chắc vào nhé!
- Ôi, chúng
con thích như thế lắm! - Susan nói và họ lại tiếp tục cuộc hành trình.
Cứ như thế,
cùng với những cú nhảy, những điệu vũ, âm nhạc, tiếng cười, tiếng gầm, tiếng
sủa và tiếng hí, đoàn người và vật đi đến đâu quân đội của Miraz quăng vũ khí
xuống đất, đưa tay lên trời đầu hàng đến đấy. Còn quân đội của Peter vẫn nắm
chắc vũ khí, thở hổn hển đứng quan sát quân thù với vẻ mặt vừa trang nghiêm vừa
vui sướng. Việc đầu tiên xảy ra là người đàn bà tụt khỏi lưng Aslan, chạy đến
chỗ Caspian, họ ôm chầm lấy nhau bởi vì bà chính là nhũ mẫu của hoàng tử.

